Mùi gỗ cũ, mùi khói đèn dầu đã tàn, cùng mùi trà thảo mộc nhẹ nhàng phảng phất trong không khí, tạo nên một không gian yên tĩnh, ấm cúng, mang vẻ chiêm nghiệm sâu sắc.
Sau cuộc đàm đạo với Thái Tử Lưu Ly, Lâm Nhất trở về quán trọ, không hề vội vã hay bận tâm đến những lời khen ngợi hay sự kính trọng mà hắn nhận được. Hắn an nhiên ngồi tĩnh tọa trên bồ đoàn đặt giữa phòng, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng rọi vào, phủ lên thân hình gầy gò của hắn một vầng sáng bạc. Trên tay hắn, chuỗi hạt bồ đề cũ kỹ, đã nhẵn bóng qua bao nhiêu năm tháng, khẽ chuyển động theo nhịp thở đều đặn của hắn, phát ra một thứ linh quang mờ ảo, ấm áp. Từ hắn, một luồng khí tức bình yên tỏa ra, lấp đầy cả gian phòng, xua đi mọi tạp niệm, mọi lo toan.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ngồi cạnh hắn, cách một khoảng vừa đủ, không nói một lời. Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo, ánh mắt nàng dõi theo Lâm Nhất, chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối và một tình yêu thương vô bờ bến. Nàng đã đi cùng hắn qua bao nhiêu thăng trầm, chứng kiến hắn từ một tiểu đạo sĩ mồ côi trở thành một 'Chân Nhân', và giờ đây, nàng cảm thấy một sự viên mãn trọn vẹn khi được ở bên hắn, được cùng hắn chứng kiến 'Chân Đạo' lan tỏa. Tô Mạt Nhi, dù hoạt bát lanh lợi, nhưng trong khoảnh khắc này, cũng trở nên trầm tĩnh lạ thường. Nàng nhìn Lâm Nhất, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, suy ngẫm về những lời mà hắn đã nói với Thái Tử Lưu Ly. Nàng hiểu rằng, những lời ấy không chỉ dành cho vua chúa, mà còn dành cho mỗi người dân, cho chính bản thân nàng.
Ở một góc phòng, dưới ánh đèn dầu mờ ảo, Chu Thanh Huyền vẫn đang miệt mài ghi chép lại từng lời Lâm Nhất đã nói, từng cử chỉ, từng ánh mắt của hắn trong cuộc gặp gỡ với Thái Tử Lưu Ly. Hắn cẩn thận từng câu từng chữ, nét bút đều đặn, tỉ mỉ, như thể đang khắc tạc từng viên ngọc quý vào trong cuốn sách cổ. Đôi khi, hắn lại khẽ lẩm bẩm một mình, ánh mắt lấp lánh sự giác ngộ: "Chân Đạo không cần thần thông, chỉ cần lòng người... lời nói của Lâm huynh thật sự là kim chỉ nam cho vạn thế." Hắn biết rằng, những ghi chép này không chỉ là những dòng chữ vô tri, mà chúng sẽ trở thành một di sản vô giá, một bộ kinh điển về 'Vô Tiên Chi Đạo', được truyền bá rộng rãi và ảnh hưởng đến nhiều thế hệ mai sau.
Vương Đại Phúc, Lý Ngọc Hà và các đồng minh khác cũng đã chìm vào giấc ngủ, nhưng trong giấc mơ của họ, có lẽ vẫn còn vương vấn những hình ảnh về Lâm Nhất, về những lời giảng của hắn, về một tương lai tươi sáng hơn mà họ đang cùng nhau xây dựng. Tiểu Linh Nhi đã ngủ say trên chiếc giường nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh thoát, đôi môi hé nở một nụ cười hồn nhiên. Nàng là biểu tượng của thế hệ mai sau, thế hệ sẽ lớn lên trong ánh sáng của 'Chân Đạo', với lòng nhân ái và sự bình an mà Lâm Nhất đã gieo mầm.
Lâm Nhất khẽ mở mắt, ánh mắt hắn không nhìn vào bất kỳ vật cụ thể nào, mà như nhìn xuyên qua vạn vật, nhìn thấu hồng trần. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với tất cả, với ánh trăng, với gió đêm, với tiếng côn trùng, với hơi thở của những người xung quanh, và cả với những hạt mầm hy vọng đang nảy nở trong lòng người dân Đại Càn. Hắn không còn truy cầu bất kỳ cảnh giới siêu thoát nào, bởi lẽ, hắn đã tìm thấy 'tiên đạo' ngay trong chính cuộc đời này, trong sự an nhiên, trầm tĩnh, thấu hiểu, và viên mãn nội tại. 'Vô Tiên Chi Đạo' không phải là không có tiên, mà là trở thành tiên ngay trong hồng trần, dùng chính cuộc đời mình để chứng minh sức mạnh của tình yêu thương và sự thấu hiểu.
Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Lâm Nhất đã tìm thấy chân tâm của mình, và giờ đây, hắn an nhiên chứng kiến 'Chân Đạo' đã bén rễ sâu sắc trong lòng người, thế hệ mai sau đang tiếp nối con đường của hắn với niềm tin và lòng trắc ẩn. Một kỷ nguyên mới đang dần mở ra, không phải bằng binh đao hay phép thuật, mà bằng lòng nhân ái và sự thấu hiểu. Cuộc đời hắn, một thiên trường ca về hành trình truy tầm tiên đạo, đã đến những chương cuối cùng, nhưng câu chuyện về 'Vô Tiên Chi Đạo' thì mới chỉ là khởi đầu, một khởi đầu bất tận.
***
Buổi chiều tà hôm ấy, khi ánh nắng vàng úa bắt đầu nhuộm đỏ những rặng cây cổ thụ phía tây, một đoàn người lặng lẽ bước qua cổng Huyền Nguyên Quan. Không còn là cảnh hoang tàn, đổ nát như những năm tháng đầu đời của Lâm Nhất, Huyền Nguyên Quan giờ đây khoác lên mình một vẻ thanh bình, trang nghiêm đến lạ. Những bức tường cũ kỹ đã được tu sửa cẩn thận, những mái ngói rêu phong vẫn giữ nguyên nét cổ kính nhưng không còn mục nát. Hương trầm thoang thoảng quyện trong gió, cùng tiếng tụng kinh nhè nhẹ vọng ra từ chính điện, tạo nên một không khí an lạc, thoát tục. Vài tiểu đạo sĩ nhỏ tuổi, với chỏm tóc búi cao, đôi mắt trong veo, đang quét dọn sân chùa với những chiếc chổi tre nhỏ, động tác tuy còn vụng về nhưng đầy vẻ thành kính. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, tiếng lá khô xào xạc dưới chân, và tiếng suối chảy róc rách từ phía sau núi, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi chiều tà.
Lâm Nhất, với thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, điềm đạm, bước chân chậm rãi. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư u buồn như trước, mà ánh lên sự thanh thản, an nhiên đến lạ. Hắn mặc đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng, như chính con người hắn – giản dị mà thanh cao. Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn thuở nào giờ đã tan biến, thay vào đó là sự bình yên, hạnh phúc viên mãn. Nàng mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, vẫn mang theo túi thuốc và kim châm bên mình, nhưng dường như bệnh tật lòng người đã không còn là điều nàng quá bận tâm, bởi nàng đã tìm thấy phương thuốc vĩnh cửu. Tô Mạt Nhi, khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn lanh lợi, trong sáng, vẫn giữ nguyên sự hoạt bát, tràn đầy năng lượng của mình. Nàng khẽ níu lấy tay Lâm Nhất, đôi khi lại líu lo chỉ trỏ những cảnh vật quen thuộc của Huyền Nguyên Quan, như một chú chim sẻ nhỏ trở về tổ ấm sau chuyến bay dài.
Vương Đại Phúc, với thân hình phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu, luôn nở nụ cười hiền lành, đi ngay phía sau. Y vẫn mặc gấm vóc sang trọng, nhưng bước đi ung dung, tự tại, không còn vẻ hối hả của một thương nhân chạy theo lợi danh. Lý Ngọc Hà, dáng người mảnh mai, khuôn mặt phúc hậu, đôi mắt lanh lợi, đi cạnh Vương Đại Phúc, thỉnh thoảng lại khẽ đặt tay lên cánh tay y, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp, hạnh phúc gia đình. Chu Thanh Huyền, dáng vẻ thư sinh, thanh tú, vẫn luôn mang theo một cuốn sách cổ và cây bút lông, ánh mắt hiền lành, thông minh, không ngừng quan sát và ghi nhớ mọi điều. Tiểu Linh Nhi, khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn ngây thơ, giờ đây không còn nỗi sợ hãi mà tràn đầy hy vọng và tinh thần học hỏi, nắm chặt tay Lý Ngọc Hà, ngước nhìn mọi thứ với vẻ tò mò.
Khi đoàn người bước vào sân chính, một bóng dáng gầy gò, lưng hơi còng, râu tóc bạc phơ dài đến ngực, đang ngồi tựa gốc cây bồ đề cổ thụ giữa sân. Lão Đạo Quán Chủ. Khuôn mặt khắc khổ của ông giờ đây ánh lên vẻ hiền từ, thâm trầm, chứa đựng sự từng trải của năm tháng, và đặc biệt là một niềm tự hào không thể che giấu. Ông mặc đạo bào vá víu, cũ kỹ nhưng luôn được giữ gìn cẩn thận, từng nếp nhăn trên y phục như ghi dấu thời gian và những gian truân đã qua.
“Nhất nhi, con đã trở về.” Giọng nói khàn khàn, chậm rãi của Lão Đạo Quán Chủ vang lên, mang theo biết bao cảm xúc đọng lại của một đời người. Ông khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như xua tan mọi mệt mỏi, mọi ưu phiền. “Chân Đạo của con, ta đã thấy nó nở hoa.”
Lâm Nhất tiến đến, quỳ gối trước Lão Đạo Quán Chủ, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và lòng biết ơn. “Sư phụ, tất cả là nhờ người.” Hắn nói, giọng ôn hòa, chân thành, mỗi lời đều xuất phát từ tận đáy lòng. Nếu không có Lão Đạo, không có Huyền Nguyên Quan hoang tàn ngày ấy, sẽ không có Lâm Nhất của bây giờ.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi cũng tiến đến, kính cẩn cúi chào. Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nói, ánh mắt lướt qua những mái ngói cổ kính, những hàng cây xanh mướt: “Đạo quán nay thật an bình, tựa như tiên cảnh.” Nàng không ngờ rằng, sau bao năm tháng phiêu bạt hồng trần, nơi mà họ quay về lại chính là khởi điểm của mọi sự, nhưng với một diện mạo hoàn toàn mới, một sinh khí hoàn toàn khác biệt. Tô Mạt Nhi khẽ gật đầu đồng tình, đôi mắt to tròn của nàng lấp lánh niềm vui.
Lão Đạo Quán Chủ đưa bàn tay gầy guộc, xương xẩu chạm nhẹ lên mái tóc Lâm Nhất, ánh mắt ông nhìn xa xăm, như đang chiêm nghiệm về một đoạn đường dài đã qua. “Không phải nhờ ta, mà là nhờ chính con, nhờ chân tâm con đã giữ vững giữa hồng trần gian nan. Tiên đạo tại tâm, con đã chứng minh được điều đó.” Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài của sự mãn nguyện. Rồi ông đưa tay vào vạt áo, lấy ra một cuốn sách cổ đã ố vàng, không có bìa, không có chữ tựa, chỉ là những trang giấy trắng tinh khôi, và một chiếc Phù Trần Mộc đã cũ kỹ, cán bằng gỗ trắc đen bóng. “Đây là Kinh Thư Vô Tự và Phù Trần Mộc của Huyền Nguyên Quan, từ nay, chúng thuộc về con. Chúng là biểu tượng cho sự vô vi, vô ngã, cho sự thanh tịnh của tâm hồn, và cho con đường mà con đã chọn. Hãy giữ gìn chúng, và hãy để chúng tiếp tục soi sáng cho những thế hệ mai sau.”
Lâm Nhất cung kính đón nhận. Kinh Thư Vô Tự vẫn trắng tinh, không một nét mực, bởi lẽ chân lý không nằm ở những câu chữ đã định sẵn, mà nằm trong sự chiêm nghiệm của mỗi người. Phù Trần Mộc, chiếc phất trần giản dị, không có phép tắc thần thông, chỉ là một vật dụng của người tu đạo, tượng trưng cho sự quét sạch bụi trần, giữ cho tâm hồn thanh tịnh. Hắn hiểu ý nghĩa sâu xa mà sư phụ muốn truyền đạt.
Các tiểu đạo sĩ nhỏ tuổi, từ nãy đến giờ vẫn tò mò đứng nhìn, giờ đây mạnh dạn hơn, vây quanh Lâm Nhất, ánh mắt chúng vừa tò mò, vừa ngưỡng mộ, vừa chất chứa bao câu hỏi về vị “đại sư huynh” huyền thoại của Huyền Nguyên Quan. Chúng là những hạt mầm mới của 'Chân Đạo', đang được gieo trồng trong mảnh đất thiêng liêng này, chờ ngày nảy nở thành cây đại thụ. Chu Thanh Huyền đứng cạnh đó, nét mặt thư sinh thanh tú, ánh mắt hiền lành, thông minh. Hắn lật giở cuốn sổ ghi chép của mình, nét bút đều đặn, tỉ mỉ, ghi lại từng lời nói, từng cử chỉ, từng ánh mắt của Lão Đạo Quán Chủ và Lâm Nhất, như thể đang khắc tạc một pho sử sống của 'Chân Đạo'. Hắn hiểu rằng, những ghi chép này sẽ là kim chỉ nam, là ánh sáng cho những thế hệ mai sau, giúp họ hiểu được rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng Chân Đạo thì vĩnh cửu.
***
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng sau buổi gặp gỡ đầy cảm xúc tại Huyền Nguyên Quan, khi ánh chiều tà đã ngả hẳn sang màu tím biếc, và những ngọn đèn dầu bắt đầu thắp sáng khắp các gian phòng, đoàn người quây quần trong một căn phòng ấm cúng. Mùi hương của trà thảo mộc thoang thoảng, cùng tiếng gió nhẹ lay qua khung cửa sổ, tạo nên một không khí trầm mặc, chiêm nghiệm. Chu Thanh Huyền, với vẻ thư sinh thanh tú, đôi mắt hiền lành, thông minh, mở những ghi chép của mình. Cuốn sách cổ của hắn, giờ đây đã dày dặn hơn rất nhiều, chứa đựng không chỉ những lời giảng của Lâm Nhất mà còn là những câu chuyện, những minh chứng sống động về sự lan tỏa của 'Chân Đạo'. Hắn khẽ vuốt ve trang giấy, nét mặt tràn đầy sự tận tâm và mãn nguyện với vai trò của mình.
“Bệ hạ đã ban hành những chính sách nhân từ, giảm thuế, chăm lo dân sinh. Đế Đô nay đã khác xưa, không còn cảnh bóc lột, khổ đau.” Giọng Chu Thanh Huyền không quá lớn, nhưng rõ ràng, từng lời nói như khắc sâu vào tâm trí người nghe. Hắn kể về những ngày tháng sau khi Lâm Nhất và Thái Tử Lưu Ly đàm đạo tại Thiên Hương Lâu. Những tư tưởng về 'Vô Tiên Chi Đạo' mà Lâm Nhất đã gieo mầm không hề bị bỏ quên trong cung cấm, mà ngược lại, đã được vị Thái Tử trẻ tuổi, với khuôn mặt tuấn tú, đường nét thanh thoát nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư thuở nào, nghiêm túc suy xét và áp dụng vào việc trị quốc.
“Người dân gọi đó là ‘Thiên Hạ Thái Bình của Chân Đạo’.” Chu Thanh Huyền tiếp tục, ánh mắt hắn lấp lánh niềm tin. “Những lời huynh Lâm Nhất đã nói về lòng người, về sự thấu hiểu, về việc coi dân như nước, đã thấm nhuần vào tâm trí bệ hạ. Ngài không còn chỉ tìm kiếm sự ổn định từ quyền lực hay binh lính, mà tìm kiếm nó từ chính lòng dân. Ngài đã cho sửa sang những con đường xuống cấp, xây dựng những cây cầu mới, mở rộng những trường học, và quan trọng nhất, ngài đã lắng nghe tiếng nói của dân chúng, không phân biệt sang hèn.”
Lâm Nhất ngồi đối diện, thân hình gầy gò của hắn vẫn toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn, đôi mắt đen láy sâu thẳm thường mang vẻ trầm tư. Hắn nhắm mắt lắng nghe, không phải để kiểm chứng lời của Chu Thanh Huyền, mà để cảm nhận. Hắn hình dung về cảnh tượng phồn vinh của Đại Càn Đế Đô, nơi mà trước kia hắn từng chứng kiến bao cảnh lầm than, bao số phận bất hạnh. Trong tâm trí hắn, hình ảnh những con phố tấp nập, những gương mặt rạng rỡ, tiếng cười nói hồn nhiên của trẻ thơ, tất cả như hiện ra rõ nét. Hắn biết rằng, đó không phải là một giấc mộng hão huyền, mà là thành quả của 'Chân Đạo' đã bén rễ, đã đơm hoa kết trái.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ tựa đầu vào vai Lâm Nhất, ánh mắt nàng dõi theo Chu Thanh Huyền, chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng nhớ lại câu nói của chính mình: “Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó.” Và giờ đây, nàng thấy rằng, 'Chân Đạo' của Lâm Nhất đã trở thành phương thuốc hữu hiệu nhất để chữa lành những vết thương lòng của cả một quốc gia. Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn lanh lợi, cũng chăm chú lắng nghe. Nàng là người hoạt bát, lạc quan, và những câu chuyện về sự thay đổi tích cực này càng khiến nàng thêm phần vui tươi, tin tưởng vào con đường mà họ đã chọn. Nàng khẽ thì thầm: “Thật tốt quá, biết bao người sẽ không còn phải chịu khổ nữa.”
Vương Đại Phúc, khuôn mặt phúc hậu, tròn trịa, gật gù tán thành, râu quai nón bạc phơ khẽ rung rinh. “Đúng vậy, bệ hạ quả là một minh quân. Những chính sách của ngài đã vực dậy nền kinh tế, buôn bán tấp nập, người người an cư lạc nghiệp. Vàng bạc châu báu có thể mua được tiện nghi, nhưng không mua được lòng người. Giờ đây, lòng dân Đại Càn đang hướng về bệ hạ, hướng về ‘Chân Đạo’.” Y nói, giọng sang sảng, dễ nghe, nhưng lời lẽ lại chứa đựng sự chiêm nghiệm sâu sắc của một người từng trải qua bao thăng trầm của thương trường.
Lý Ngọc Hà, dáng người mảnh mai, khuôn mặt phúc hậu, mỉm cười ấm áp. “Dù tiên đạo có cao siêu đến mấy, cũng không bằng một bữa cơm ấm bụng. Giờ đây, người dân đã có cơm ăn áo mặc, gia đình sum vầy, đó mới là điều quý giá nhất.” Nàng nhìn Tiểu Linh Nhi, khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn ngây thơ đang chăm chú lắng nghe.
“Hoàng thượng thật là một vị vua tốt, con cũng muốn lớn lên làm người có ích như vậy.” Tiểu Linh Nhi bất ngờ thốt lên, giọng nói trong trẻo, hồn nhiên, nhưng lại chứa đựng một ý chí kiên định. Nàng là biểu tượng của thế hệ mai sau, thế hệ sẽ lớn lên trong ánh sáng của 'Chân Đạo', với lòng nhân ái và sự bình an mà Lâm Nhất đã gieo mầm. Những lời nói của nàng như một làn gió mát thổi qua căn phòng, mang theo hy vọng và sức sống mới.
Chu Thanh Huyền khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn hướng về Lâm Nhất, như muốn nói: “Huynh thấy không? Những lời huynh đã nói, những gì huynh đã làm, không hề uổng phí.” Hắn biết rằng, những ghi chép của mình về 'Vô Tiên Chi Đạo' và đạo lý trị quốc của Lâm Nhất sẽ trở thành một bộ kinh điển, được truyền bá rộng rãi và ảnh hưởng đến nhiều thế hệ mai sau. Sự bình an và thịnh vượng của Đại Càn Đế Đô dưới sự trị vì của Thái Tử Lưu Ly sẽ là minh chứng sống cho sức mạnh của 'Chân Đạo' trong việc kiến tạo một thế giới tốt đẹp hơn. Hắn cẩn thận lật sang một trang giấy mới, tiếp tục ghi lại những cảm nhận, những suy tư của mọi người, như một người chép sử trung thực, tận tâm, để những câu chuyện về 'Chân Đạo' không bao giờ bị lãng quên.
***
Hoàng hôn buông xuống Thanh Khê Thôn, nhuộm vàng cả không gian bằng một thứ ánh sáng dịu dàng, huyền ảo. Gió nhẹ lay động những tán lá cây cổ thụ, mang theo mùi hương hoa dại thoang thoảng, quyện cùng mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, tạo nên một bản hòa ca êm đềm của tự nhiên. Tiếng suối chảy róc rách từ phía xa như một bản nhạc không lời, du dương và vĩnh cửu.
Dưới gốc cây bồ đề cổ thụ bên bờ suối, Lâm Nhất ngồi tĩnh tọa trên chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ, thứ đã theo hắn qua bao nhiêu năm tháng, bao nhiêu cuộc hành trình. Thân hình gầy gò của hắn, giờ đây, không còn vẻ non nớt của một tiểu đạo sĩ mồ côi, mà toát lên sự thanh thoát, an nhiên đến lạ. Khuôn mặt thư sinh, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn khép hờ, tựa như đang chìm đắm vào một cảnh giới mà người thường khó lòng thấu hiểu. Mái tóc đen dài được búi gọn gàng theo kiểu đạo sĩ, không một sợi tóc xòa xuống, toát lên vẻ thanh tịnh, thoát tục.
Trên tay hắn, Chuỗi Hạt Bồ Đề cũ kỹ, đã nhẵn bóng qua bao nhiêu năm tháng, giờ đây không còn chỉ là vật trang sức đơn thuần. Nó phát ra một thứ ánh sáng dịu nhẹ, mờ ảo, bao phủ lấy Lâm Nhất, như một vầng hào quang của sự bình yên. Từng hạt bồ đề, từng vân gỗ trên chuỗi hạt, như chứa đựng vô vàn câu chuyện, vô vàn chiêm nghiệm về lẽ nhân sinh, về sự vô thường của vạn vật. Lâm Nhất hít thở sâu, thật chậm rãi, cảm nhận từng luồng khí đi vào, đi ra khỏi cơ thể. Hắn không còn phân biệt được đâu là hơi thở của mình, đâu là hơi thở của đất trời, của cỏ cây hoa lá. Hắn cảm thấy mình như hòa làm một với cơn gió đang mơn man trên da thịt, với ánh nắng vàng đang hôn lên mái tóc, với tiếng suối đang thì thầm những câu chuyện cổ xưa.
Hắn nhắm mắt, không phải để quên đi thế giới bên ngoài, mà để nhìn thấu vào bên trong, nhìn thấu vào chân tâm của mình, và nhìn thấu vào sự kết nối vô hình giữa hắn với vạn vật. Hắn cảm nhận được từng nhịp đập của sự sống, từng hạt cát dưới chân, từng ngọn cỏ đang vươn mình đón nắng. Hắn nghe thấy tiếng côn trùng rả rích trong bụi rậm, tiếng chim non líu lo trong tổ, tiếng lá cây xào xạc như lời thì thầm của gió. Tất cả, tất cả đều là một phần của hắn, và hắn là một phần của tất cả.
"Chân Đạo không cần tìm kiếm, nó ở ngay đây, trong từng hạt cát, từng ngọn cỏ, trong mỗi hơi thở của ta và vạn vật." Lâm Nhất tự thoại nội tâm, không phải bằng lời nói, mà bằng một thứ ngôn ngữ thầm lặng của tâm hồn. Hắn đã từng truy cầu tiên đạo ở những nơi xa xôi, trong những pháp thuật huyền bí, trong những cảnh giới cao siêu. Nhưng cuối cùng, hắn nhận ra rằng, chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Tiên đạo không phải là rời bỏ thế gian, mà là thấu hiểu thế gian, là hòa mình vào thế gian, để rồi tìm thấy sự bình yên ngay trong chính cuộc đời này.
Hắn đã tìm thấy 'tiên đạo' ngay trong chính cuộc đời này, trong sự an nhiên, trầm tĩnh, thấu hiểu, và viên mãn nội tại. 'Vô Tiên Chi Đạo' không phải là không có tiên, mà là trở thành tiên ngay trong hồng trần, dùng chính cuộc đời mình để chứng minh sức mạnh của tình yêu thương và sự thấu hiểu.
Kinh Thư Vô Tự và Phù Trần Mộc, những vật phẩm mà Lão Đạo Quán Chủ đã trao cho hắn, giờ đây nằm gọn trong lòng, như một lời nhắc nhở về con đường vô vi mà hắn đã chọn. Kinh Thư Vô Tự, với những trang giấy trắng tinh khôi, tượng trưng cho một chân lý không cần dùng lời nói để diễn đạt, một chân lý chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim. Phù Trần Mộc, chiếc phất trần giản dị, tượng trưng cho việc quét sạch bụi trần, giữ cho tâm hồn thanh tịnh. Hắn không còn là Lâm Nhất của ngày xưa, tiểu đạo sĩ mồ côi gầy gò với đôi mắt u buồn, mà là một 'Chân Nhân', một người đã thực sự thấu hiểu lẽ nhân sinh, đã vượt qua mọi chấp niệm, mọi khổ đau để đạt đến cảnh giới Vô Tiên.
Ngay bên cạnh hắn, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi tựa vào nhau, ngắm nhìn hắn với ánh mắt đầy tình yêu và sự mãn nguyện. Mộ Dung Uyển Nhi khẽ thì thầm vào tai Tô Mạt Nhi, giọng nói nàng nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng: “Hắn đã tìm thấy rồi, nơi bình yên nhất, ngay trong lòng mình.” Nàng biết, hành trình dài của Lâm Nhất đã đến đích, và đích đến ấy không phải là phi thăng thành tiên, mà là trở thành một phần của hồng trần, một phần của vạn vật, với một trái tim tràn đầy tình yêu thương và sự thấu hiểu.
Tô Mạt Nhi khẽ gật đầu, đôi mắt to tròn của nàng lấp lánh những giọt lệ hạnh phúc. Nàng đưa tay nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Mộ Dung Uyển Nhi, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa. Cả hai nàng đã đi cùng Lâm Nhất qua bao nhiêu gian nan, bao nhiêu thử thách, chứng kiến hắn trưởng thành, chứng kiến hắn thay đổi thế giới bằng tình yêu thương và lòng trắc ẩn. Và giờ đây, được ở bên hắn, được chia sẻ khoảnh khắc viên mãn này, là niềm hạnh phúc lớn lao nhất mà họ có thể hình dung.
Một cơn gió thoảng qua, mang theo hương hoa dại nồng nàn từ những cánh đồng xa xa, và tiếng trẻ thơ nô đùa từ phía Huyền Nguyên Quan vọng lại, như lời chúc phúc từ hồng trần, như lời khẳng định cho một tương lai tươi sáng, nơi 'Chân Đạo' sẽ tiếp tục lan tỏa. Ánh hoàng hôn dần lặn, để lại một vệt sáng đỏ rực cuối chân trời, như một bức tranh thủy mặc tuyệt đẹp. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình.
Lâm Nhất khẽ mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây như chứa đựng cả vũ trụ, cả hồng trần. Hắn không nói một lời, chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không phải của sự vui sướng nhất thời, mà là nụ cười của sự viên mãn, của sự thấu hiểu, của một trái tim đã tìm thấy bình yên. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Lâm Nhất đã tìm thấy chân tâm của mình, và giờ đây, hắn an nhiên chứng kiến 'Chân Đạo' đã bén rễ sâu sắc trong lòng người, thế hệ mai sau đang tiếp nối con đường của hắn với niềm tin và lòng trắc ẩn.
Hắn không còn truy cầu bất kỳ cảnh giới siêu thoát nào, bởi lẽ, hắn đã tìm thấy 'tiên đạo' ngay trong chính cuộc đời này, trong sự an nhiên, trầm tĩnh, thấu hiểu, và viên mãn nội tại. 'Vô Tiên Chi Đạo' không phải là không có tiên, mà là trở thành tiên ngay trong hồng trần, dùng chính cuộc đời mình để chứng minh sức mạnh của tình yêu thương và sự thấu hiểu.
Hành trình 'Vô Tiên Quy Nguyên' của Lâm Nhất đã hoàn thành một cách viên mãn. Hắn đã hòa mình vào vạn vật, trở thành một phần của hồng trần mà hắn từng vật lộn để sinh tồn. 'Chân Đạo' đã lan tỏa, không phải bằng phép thuật hay thần thông, mà bằng những hành động bình dị, bằng lòng nhân ái, bằng sự thấu hiểu. Huyền Nguyên Quan đã được phục hưng, trở thành nơi ươm mầm cho những thế hệ mai sau. Đại Càn Đế Đô đã thịnh vượng dưới sự trị vì của Thái Tử Lưu Ly, minh chứng cho sức mạnh của 'Chân Đạo' trong việc kiến tạo một thế giới tốt đẹp hơn. Những ghi chép của Chu Thanh Huyền sẽ trở thành một bộ kinh điển, truyền bá 'Vô Tiên Chi Đạo' cho muôn đời sau.
Câu chuyện về Lâm Nhất, về cuộc đời hắn, một thiên trường ca về hành trình truy tầm tiên đạo, đã khép lại. Nhưng câu chuyện về 'Vô Tiên Chi Đạo' thì mới chỉ là khởi đầu, một khởi đầu bất tận, nơi hành trình tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu.