Khi hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt, và những ngọn đèn dầu lay lắt bắt đầu soi rọi những ngõ ngách của Đại Càn Đế Đô, Thái Tử Lưu Ly vẫn đứng đó, trên đỉnh Càn Thanh Cung, ánh mắt thăm thẳm nhìn về phía xa xăm. Ngọn lửa hy vọng vừa được nhóm lên trong lòng hắn không vì bóng tối mà lụi tàn, ngược lại, nó càng cháy bập bùng, soi rọi con đường mịt mờ phía trước. Hắn tin rằng, giữa hồng trần gian nan này, vẫn có những 'Chân Nhân' mang theo 'tiên đạo tại tâm', và có lẽ, Đại Càn đã đến lúc cần một triết lý sống mới, không chỉ để trị quốc, mà còn để trị lòng người. Đêm đó, giấc ngủ của Thái Tử không còn nặng trĩu những lo toan mà tràn đầy những suy tư, những hình ảnh về đạo sĩ áo vải thô cũ kỹ cứ hiện lên trong tâm trí hắn, như một lời nhắc nhở về một con đường khác, một con đường mà bấy lâu nay hắn chưa từng nghĩ đến.
***
Sáng hôm sau, khi ánh dương đầu tiên vừa hé rạng, xua đi màn sương mỏng còn vương vấn trên những mái ngói cong vút, Phàm Nhân Thị Trường đã bắt đầu thức giấc. Tiếng người mua bán ồn ào, tiếng xe ngựa lạch cạch, tiếng rao hàng the thé, cùng với tiếng trẻ con nô đùa rộn rã, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự sống. Mùi đồ ăn thức uống thơm lừng, từ bát cháo nóng hổi nghi ngút khói, đến những chiếc bánh rán giòn rụm, cùng với mùi mồ hôi thoang thoảng của đám đông, phảng phất trong không khí, tạo nên một bức tranh sinh động, đầy sức sống. Bầu không khí sầm uất, náo nhiệt, đầy rẫy sự xa hoa của Đế Đô, nhưng đâu đó vẫn còn ẩn chứa nỗi lo toan, những vết hằn của một thời binh đao loạn lạc chưa kịp xóa nhòa. Tuy nhiên, dưới ánh nắng ấm nhẹ của buổi sớm, mọi thứ dường như trở nên trong lành hơn, mang theo một chút hy vọng mong manh.
Giữa dòng người tấp nập ấy, một nhóm người lặng lẽ bước đi, không vội vã, không ồn ào, nhưng lại thu hút mọi ánh nhìn một cách kỳ lạ. Đó là Lâm Nhất, dáng người thanh thoát trong bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn giữ vẻ trầm tư nhưng nay đã ánh lên sự bình an đến lạ thường. Hắn không còn là tiểu đạo sĩ mồ côi năm nào, mà đã trở thành một người mang trong mình cả một triết lý sống, một 'Chân Đạo' mà hắn đã dày công tìm kiếm qua bao nhiêu gian nan, thử thách của hồng trần. Bên cạnh hắn, Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo dịu dàng, luôn theo sát hắn như hình với bóng, y phục đơn giản nhưng tinh tế, phảng phất mùi thảo dược. Tô Mạt Nhi hoạt bát, đôi mắt to tròn long lanh, miệng khẽ ngân nga một điệu hát vui tai, nhưng ánh mắt lại không ngừng quan sát những người xung quanh. Vương Đại Phúc với thân hình phốp pháp, khuôn mặt phúc hậu, vẫn giữ nụ cười hiền lành quen thuộc, tay xoa xoa cái bụng tròn trĩnh, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Lâm Nhất với vẻ ngưỡng mộ sâu sắc. Lý Ngọc Hà, đảm đang tháo vát, đi phía sau, ánh mắt lanh lợi ghi nhớ từng chi tiết nhỏ. Chu Thanh Huyền, dáng vẻ thư sinh, thanh tú, luôn mang theo cuốn sách cổ và bút lông, thỉnh thoảng lại dừng lại, ghi chép điều gì đó vào trong. Và Tiểu Linh Nhi, khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn ngây thơ, nắm chặt lấy tay Mộ Dung Uyển Nhi, vẻ hồn nhiên của nàng như một đóa hoa nhỏ giữa cuộc đời.
Họ đi qua những sạp hàng tấp nập, qua những con hẻm nhỏ khuất sâu trong lòng chợ. Lâm Nhất không làm gì to tát, chỉ lặng lẽ quan sát, đôi khi mỉm cười với một đứa trẻ đang chơi đùa bên vệ đường, nụ cười ấy như một tia nắng ấm áp xua đi phần nào bóng tối trong tâm hồn non nớt. Có lúc, hắn cúi xuống giúp một bà lão gầy yếu nhặt lại những quả cam lăn ra từ gánh hàng bị đổ, động tác nhẹ nhàng, không một lời than vãn. Bà lão ngước nhìn hắn, đôi mắt mờ đục bỗng sáng lên một tia cảm kích, những nếp nhăn trên khuôn mặt dường như cũng giãn ra, thay vào đó là một nụ cười hiền hậu. Lâm Nhất chỉ khẽ gật đầu, rồi tiếp tục bước đi, để lại phía sau một ánh mắt biết ơn và một cảm giác bình yên đến lạ thường.
Họ dừng lại trước một quán bún nhỏ, nơi Bà Bún đang thoăn thoắt tay làm ra những tô bún nóng hổi nghi ngút khói. Bà Bún, với thân hình mập mạp, khuôn mặt phúc hậu, vừa thấy Lâm Nhất đã nở nụ cười tươi roi rói. "Tiên nhân Lâm Nhất! Mời ngài dùng bún! Từ ngày ngài đến đây, tự nhiên lòng bà thấy nhẹ nhõm hẳn. Bún hôm nay cũng ngon hơn thường ngày!" Bà nói, giọng chất phác, chân thành. Lâm Nhất khẽ mỉm cười, gật đầu đón lấy tô bún. Tô Mạt Nhi tinh nghịch trêu chọc: "Bà Bún này, hay là do bà nhớ Lâm Nhất ca ca quá nên mới thấy bún ngon hơn vậy?" Bà Bún cười ha hả, quẹt tay áo vào má: "Con bé này, cái miệng lanh lảnh! Nhưng đúng là vậy thật, nhìn thấy tiên nhân, lòng ta tự nhiên thấy an lạc, không còn lo toan như trước nữa."
Đứng từ xa, Chu Thanh Huyền, vẫn đang miệt mài ghi chép, cẩn thận từng câu từng chữ vào cuốn sách cổ của mình. Hắn ghi lại không chỉ những lời nói của Lâm Nhất, mà còn cả những hành động nhỏ bé, những ánh mắt, những nụ cười mà Lâm Nhất trao đi, và cả những phản ứng chân thành từ những người dân thường. Hắn hiểu rằng, đây chính là 'Chân Đạo' mà Lâm Nhất đang truyền bá, không phải bằng những phép tắc thần thông hay lời rao giảng hùng hồn, mà bằng chính cuộc sống, bằng chính lòng nhân ái và sự thấu hiểu.
Không xa đó, tại một góc chợ ít người qua lại hơn, Thầy Dạy Học Tôn Phu Tử, dáng người gầy gò, khuôn mặt hiền từ, đôi mắt tinh anh, đang ngồi trên một chiếc ghế tre cũ kỹ, xung quanh là vài đứa trẻ, tuổi từ năm sáu đến mười. Hắn không giảng những bài học sách vở hàn lâm khô khan, mà đang kể một câu chuyện về lòng nhân ái, về sự sẻ chia, về cách đối nhân xử thế. "Các con phải nhớ," Thầy Dạy Học nói, giọng trầm ấm, "làm người trước hết phải có lòng nhân. Một hạt gạo cứu đói, một lời nói an ủi, đều quý hơn ngàn vàng. Sức mạnh lớn nhất không phải là nắm trong tay quyền lực hay của cải, mà là có thể gieo mầm thiện lương trong lòng người khác." Những đứa trẻ lắng nghe chăm chú, đôi mắt mở to, như đang nuốt lấy từng lời. Đôi khi, chúng lại quay sang nhìn nhau, ánh mắt ngây thơ phản chiếu những bài học giản dị nhưng sâu sắc. Thầy Dạy Học Tôn Phu Tử đã từng là một học giả uyên bác, nhưng sau 'Thiên Hạ Đại Loạn Nhỏ', hắn đã từ bỏ những truy cầu danh vọng, dành trọn tâm huyết để giáo dục thế hệ trẻ, truyền bá những giá trị tốt đẹp mà hắn đã học được từ những lời giảng của Lâm Nhất.
Xa hơn một chút, Thằng Nhóc Đánh Giày Tí, khuôn mặt lấm lem, quần áo cũ kỹ nhưng đôi mắt tinh nhanh, đôi tay thoăn thoắt lau giày cho khách. Miệng hắn lẩm nhẩm một giai điệu vui tai, một bài ca dao cũ mà hắn học được từ những người lớn, nay được hắn chế biến lại với những ca từ lạc quan, yêu đời. "Giày sạch, lòng vui, tiền ít cũng được! Miễn sao ngày mai lại có cơm ăn, lại có nụ cười!" Hắn hát, đôi mắt chớp chớp lanh lợi. Cuộc sống của Tí vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng trên khuôn mặt hắn không còn vẻ u sầu, sợ hãi như trước. Thay vào đó là sự nhanh nhẹn, tháo vát, và một tinh thần lạc quan đáng ngạc nhiên. Hắn là một trong số những đứa trẻ đã từng được Lâm Nhất giúp đỡ, được nghe Lâm Nhất kể chuyện, và dù không hiểu hết ý nghĩa sâu xa, nhưng sự bình an và hy vọng từ Lâm Nhất đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm thiện lương, giúp hắn vượt qua mọi nghịch cảnh.
Chu Thanh Huyền nhìn Thầy Dạy Học và Thằng Nhóc Đánh Giày, rồi lại nhìn Lâm Nhất, một cảm giác ấm áp dâng trào trong lòng hắn. Hắn hiểu rằng, 'Chân Đạo' của Lâm Nhất không phải là thứ chỉ tồn tại trong sách vở hay những lời rao giảng cao siêu, mà nó đang sống, đang lan tỏa trong từng ngóc ngách của hồng trần, trong từng hành động nhỏ bé, trong từng nụ cười của con người. Nó đã bén rễ sâu sắc vào lòng người dân, đặc biệt là thế hệ mai sau, những mầm non đang lớn lên với niềm tin và lòng trắc ẩn. Đây chính là viên mãn mà Lâm Nhất hằng tìm kiếm, không phải là siêu thoát khỏi thế giới, mà là hòa mình vào nó, chữa lành nó bằng tình yêu thương và sự thấu hiểu.
***
Buổi chiều tà, ánh nắng vàng dịu hắt qua những khung cửa sổ chạm trổ tinh xảo của Thiên Hương Lâu, một trong những tửu lầu tráng lệ nhất Đại Càn Đế Đô. Tiếng nhạc cụ truyền thống nhẹ nhàng từ tầng dưới, tiếng đàn tranh thánh thót, tiếng sáo trúc du dương, hòa quyện với tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của khách, tiếng chén đĩa sứ va chạm tinh tế, tạo nên một không gian sang trọng, xa hoa nhưng vẫn giữ được sự tinh tế, trang trọng, rất phù hợp cho một cuộc gặp gỡ quan trọng. Mùi thức ăn cao cấp, mùi rượu thơm nồng thoang thoảng, cùng mùi hương liệu quý giá từ lư trầm tỏa ra, khiến không gian càng thêm phần huyền ảo.
Trên tầng cao nhất, trong một phòng riêng được bài trí trang nhã, Thái Tử Lưu Ly đã ngồi đợi sẵn. Hắn mặc một bộ thường phục giản dị hơn hoàng bào, nhưng chất liệu gấm vóc cùng những đường thêu tinh xảo vẫn không thể che giấu đi khí chất vương giả, uy nghi của một người nắm giữ quyền lực. Tuy nhiên, vẻ mặt hắn không còn sự ưu tư mệt mỏi như đêm qua, thay vào đó là sự tò mò, khao khát tìm hiểu, và một chút căng thẳng. Hắn đã quan sát Lâm Nhất trong nhiều ngày qua, thông qua những báo cáo tỉ mỉ của thị vệ, và giờ đây, hắn muốn trực tiếp tìm hiểu về đạo sĩ kỳ lạ này, người mà không dùng thần thông hay vàng bạc, lại có thể xoa dịu lòng người hơn cả vạn binh.
Khi Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Vương Đại Phúc bước vào, Thái Tử Lưu Ly lập tức đứng dậy, hành lễ một cách cung kính, bất chấp địa vị tôn quý của mình. "Bổn cung đã đợi đạo trưởng từ lâu. Mời đạo trưởng và quý bằng hữu an tọa." Hắn nói, giọng trầm ổn, ánh mắt không rời khỏi Lâm Nhất.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, an nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện Thái Tử. Mộ Dung Uyển Nhi và Vương Đại Phúc cũng ngồi xuống bên cạnh. Mộ Dung Uyển Nhi vẫn giữ vẻ dịu dàng, bình yên, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn Thái Tử, nhưng không hề có chút e ngại. Vương Đại Phúc thì có vẻ hơi căng thẳng lúc đầu, nhưng khi nhìn thấy sự điềm tĩnh của Lâm Nhất, hắn cũng dần lấy lại vẻ ung dung, tự tại thường ngày.
"Bổn cung đã quan sát đạo trưởng nhiều ngày," Thái Tử Lưu Ly bắt đầu, giọng nói chân thành, "Ngài không dùng thần thông, không ban phát vàng bạc, vậy mà lại có thể xoa dịu lòng người hơn cả vạn binh. Những người dân thường, những kẻ khốn khổ nhất, khi gặp ngài, đều như tìm thấy một sự bình an trong tâm hồn. Xin hỏi, đây có phải là 'đạo' mà ngài vẫn truyền bá?"
Lâm Nhất ngước nhìn Thái Tử, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả một bầu trời sao, rồi khẽ đáp, giọng nói ôn hòa, chậm rãi, nhưng lại vang vọng như tiếng chuông chùa giữa không gian tĩnh mịch: "Bệ hạ (người dân) chỉ cần một tấm lòng chân thành. Nước là dân, dân là nước. Dân an thì nước thịnh. Tiên đạo không ở xa xôi, mà ở ngay trong lòng người, trong mỗi hành động nhân ái của người trị vì." Hắn ngừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Thái Tử. "Sau binh đao loạn lạc, lòng người ly tán, niềm tin mất mát. Dân chúng không chỉ cần cơm ăn áo mặc, họ còn cần sự an ủi, sự thấu hiểu, và một hy vọng vào tương lai."
Thái Tử Lưu Ly trầm ngâm, những lời nói của Lâm Nhất như mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí hắn. "Vậy cái 'vô vi' mà ngài nói, có phải là không làm gì cả, mặc cho mọi thứ tự sinh tự diệt?" Hắn hỏi, ánh mắt đầy suy tư.
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ ẩn chứa ý nghĩa sâu xa. "Vô vi không phải là không làm, mà là thuận theo lẽ tự nhiên, thuận theo lòng dân, không cưỡng cầu. Trị quốc như chèo thuyền, thuận dòng mà đi, tránh thác ghềnh, không phải là cố sức bẻ lái ngược dòng. Một người trị vì chân chính, không phải là người ra sức kiểm soát mọi thứ, mà là người biết lắng nghe, biết thấu hiểu, biết buông bỏ những thứ không cần thiết, để lòng dân tự an, để vạn vật tự sinh trưởng." Hắn nhìn vào mắt Thái Tử, ánh mắt đầy sự kiên định. "Nếu một vị vua chỉ chăm chăm vào quyền lực, vào những chính sách cứng nhắc, thì dù có tài giỏi đến đâu, cũng khó lòng khiến dân chúng thực sự an vui. Lòng người như nước, càng cố gắng ngăn chặn, càng dễ vỡ đê. Chi bằng khơi thông, dẫn lối, để nước chảy về xuôi một cách tự nhiên."
Vương Đại Phúc khẽ liếc nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt thán phục. Hắn đã từng là một thương nhân thực tế, chỉ biết đến lợi nhuận và quyền lực, nhưng những lời giảng của Lâm Nhất đã dần thay đổi hắn. Hắn nhận ra rằng, triết lý "thuận theo lẽ tự nhiên, thuận theo lòng dân" không chỉ áp dụng trong tu đạo, mà còn rất đúng đắn trong việc kinh doanh, và giờ đây là trị quốc.
Thái Tử Lưu Ly gật đầu chậm rãi, như đang nghiền ngẫm từng lời. "Thuận theo lẽ tự nhiên... thuận theo lòng dân..." Hắn lặp lại, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần ngả màu cam đỏ, nhuộm một màu vàng rực rỡ lên cảnh vật. "Bổn cung luôn nghĩ, để trị quốc, cần phải có những luật lệ hà khắc, cần có những hình phạt nghiêm minh. Nhưng những lời đạo trưởng nói, lại mang đến một góc nhìn hoàn toàn khác." Hắn thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm hơn hẳn những tiếng thở dài nặng nề trước đây. "Dân an thì nước thịnh. Tiên đạo không ở xa xôi, mà ở ngay trong lòng người. Bổn cung đã hiểu phần nào. Cảm ơn đạo trưởng đã khai sáng."
Lâm Nhất chỉ khẽ mỉm cười, không nói thêm lời nào. Hắn biết rằng, những hạt mầm triết lý đã được gieo xuống, và giờ đây, chúng cần thời gian để nảy mầm, để lớn lên trong tâm hồn của người trị vì. Cuộc đàm đạo giữa hai người, một là đạo sĩ áo vải thô, một là Thái Tử của một vương triều, không phải là một cuộc tranh luận về quyền lực hay phép thuật, mà là một cuộc trao đổi về chân lý, về cách làm người, cách trị quốc, cách để lòng người tìm thấy sự bình an. Nó không chỉ là sự khai sáng cho Thái Tử Lưu Ly, mà còn là nền tảng cho sự hình thành một kỷ nguyên mới, nơi 'Vô Tiên Chi Đạo' được áp dụng vào đạo lý trị quốc, dẫn đến một vương triều nhân từ và thịnh vượng.
***
Đêm khuya, gió đêm nhẹ luồn qua khe cửa sổ của Khinh Vân Khách Điếm, mang theo hơi lạnh se sắt cùng tiếng côn trùng kêu rả rích từ những bụi cây xa xa. Ánh trăng sáng vằng vặc, như một tấm gương bạc khổng lồ treo giữa nền trời đen thẳm, rọi xuống gian phòng một thứ ánh sáng huyền ảo. Mùi gỗ cũ, mùi khói đèn dầu đã tàn, cùng mùi trà thảo mộc nhẹ nhàng phảng phất trong không khí, tạo nên một không gian yên tĩnh, ấm cúng, mang vẻ chiêm nghiệm sâu sắc.
Sau cuộc đàm đạo với Thái Tử Lưu Ly, Lâm Nhất trở về quán trọ, không hề vội vã hay bận tâm đến những lời khen ngợi hay sự kính trọng mà hắn nhận được. Hắn an nhiên ngồi tĩnh tọa trên bồ đoàn đặt giữa phòng, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng rọi vào, phủ lên thân hình gầy gò của hắn một vầng sáng bạc. Trên tay hắn, chuỗi hạt bồ đề cũ kỹ, đã nhẵn bóng qua bao nhiêu năm tháng, khẽ chuyển động theo nhịp thở đều đặn của hắn, phát ra một thứ linh quang mờ ảo, ấm áp. Từ hắn, một luồng khí tức bình yên tỏa ra, lấp đầy cả gian phòng, xua đi mọi tạp niệm, mọi lo toan.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ngồi cạnh hắn, cách một khoảng vừa đủ, không nói một lời. Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo, ánh mắt nàng dõi theo Lâm Nhất, chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối và một tình yêu thương vô bờ bến. Nàng đã đi cùng hắn qua bao nhiêu thăng trầm, chứng kiến hắn từ một tiểu đạo sĩ mồ côi trở thành một 'Chân Nhân', và giờ đây, nàng cảm thấy một sự viên mãn trọn vẹn khi được ở bên hắn, được cùng hắn chứng kiến 'Chân Đạo' lan tỏa. Tô Mạt Nhi, dù hoạt bát lanh lợi, nhưng trong khoảnh khắc này, cũng trở nên trầm tĩnh lạ thường. Nàng nhìn Lâm Nhất, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, suy ngẫm về những lời mà hắn đã nói với Thái Tử Lưu Ly. Nàng hiểu rằng, những lời ấy không chỉ dành cho vua chúa, mà còn dành cho mỗi người dân, cho chính bản thân nàng.
Ở một góc phòng, dưới ánh đèn dầu mờ ảo, Chu Thanh Huyền vẫn đang miệt mài ghi chép lại từng lời Lâm Nhất đã nói, từng cử chỉ, từng ánh mắt của hắn trong cuộc gặp gỡ với Thái Tử Lưu Ly. Hắn cẩn thận từng câu từng chữ, nét bút đều đặn, tỉ mỉ, như thể đang khắc tạc từng viên ngọc quý vào trong cuốn sách cổ. Đôi khi, hắn lại khẽ lẩm bẩm một mình, ánh mắt lấp lánh sự giác ngộ: "Chân Đạo không cần thần thông, chỉ cần lòng người... lời nói của Lâm huynh thật sự là kim chỉ nam cho vạn thế." Hắn biết rằng, những ghi chép này không chỉ là những dòng chữ vô tri, mà chúng sẽ trở thành một di sản vô giá, một bộ kinh điển về 'Vô Tiên Chi Đạo', được truyền bá rộng rãi và ảnh hưởng đến nhiều thế hệ mai sau.
Vương Đại Phúc, Lý Ngọc Hà và các đồng minh khác cũng đã chìm vào giấc ngủ, nhưng trong giấc mơ của họ, có lẽ vẫn còn vương vấn những hình ảnh về Lâm Nhất, về những lời giảng của hắn, về một tương lai tươi sáng hơn mà họ đang cùng nhau xây dựng. Tiểu Linh Nhi đã ngủ say trên chiếc giường nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh thoát, đôi môi hé nở một nụ cười hồn nhiên. Nàng là biểu tượng của thế hệ mai sau, thế hệ sẽ lớn lên trong ánh sáng của 'Chân Đạo', với lòng nhân ái và sự bình an mà Lâm Nhất đã gieo mầm.
Lâm Nhất khẽ mở mắt, ánh mắt hắn không nhìn vào bất kỳ vật cụ thể nào, mà như nhìn xuyên qua vạn vật, nhìn thấu hồng trần. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với tất cả, với ánh trăng, với gió đêm, với tiếng côn trùng, với hơi thở của những người xung quanh, và cả với những hạt mầm hy vọng đang nảy nở trong lòng người dân Đại Càn. Hắn không còn truy cầu bất kỳ cảnh giới siêu thoát nào, bởi lẽ, hắn đã tìm thấy 'tiên đạo' ngay trong chính cuộc đời này, trong sự an nhiên, trầm tĩnh, thấu hiểu, và viên mãn nội tại. 'Vô Tiên Chi Đạo' không phải là không có tiên, mà là trở thành tiên ngay trong hồng trần, dùng chính cuộc đời mình để chứng minh sức mạnh của tình yêu thương và sự thấu hiểu.
Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Lâm Nhất đã tìm thấy chân tâm của mình, và giờ đây, hắn an nhiên chứng kiến 'Chân Đạo' đã bén rễ sâu sắc trong lòng người, thế hệ mai sau đang tiếp nối con đường của hắn với niềm tin và lòng trắc ẩn. Một kỷ nguyên mới đang dần mở ra, không phải bằng binh đao hay phép thuật, mà bằng lòng nhân ái và sự thấu hiểu. Cuộc đời hắn, một thiên trường ca về hành trình truy tầm tiên đạo, đã đến những chương cuối cùng, nhưng câu chuyện về 'Vô Tiên Chi Đạo' thì mới chỉ là khởi đầu, một khởi đầu bất tận.