Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng khuất dạng, màn đêm dần buông xuống. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm. Lâm Nhất và Tiểu Linh Nhi cứ thế bước đi, bóng dáng hai người in trên con đường mờ ảo, nhỏ bé nhưng kiên cường, hướng về một tương lai rộng lớn, nơi hồng trần muôn mặt đang chờ đợi, và nơi hành trình "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, giờ đây, đã thực sự bắt đầu.
***
Bình minh hé rạng, xua đi màn đêm u tịch. Trên con đường mòn quen thuộc dẫn ra khỏi Tiểu An Trấn, một chiếc xe ngựa cũ kỹ vẫn đều đặn lăn bánh, mang theo những phận người và những câu chuyện đời. Tiếng lạch cạch đều đặn của bánh xe gỗ trên nền đất khô như một khúc nhạc trầm lắng, hòa vào tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven đường, tiếng gió sớm xào xạc luồn qua đồng cỏ còn ướt đẫm sương đêm. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua hòa quyện cùng mùi cỏ cây hoang dại, mang theo chút vị chát của sương sớm, tạo nên một bầu không khí trong lành, bình yên đến lạ. Nắng đã bắt đầu lên, nhuộm một vệt vàng cam ấm áp lên những ngọn núi xa xăm, báo hiệu một ngày mới đã thực sự bắt đầu.
Trên chiếc xe ngựa, Lâm Nhất ngồi thẳng lưng, đôi mắt đen láy sâu thẳm khẽ nheo lại khi nhìn về phía chân trời đang dần bừng sáng. Thân hình hắn vẫn gầy gò, nhưng ánh mắt ấy lại ánh lên một sự kiên định lạ thường, như thể đã chất chứa cả ngàn năm suy tư. Bên cạnh hắn, Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, đang dùng bàn tay nhỏ nhắn của mình vuốt nhẹ mái tóc rối bù của Tiểu Linh Nhi. Cô bé mồ côi, với dáng vẻ nhỏ thó và đôi mắt to tròn ngây thơ, vẫn còn chút rụt rè, nép sát vào Tô Mạt Nhi, nhưng không còn là nỗi sợ hãi tột cùng như ngày đầu gặp gỡ. Nàng khẽ thì thầm điều gì đó, và Tiểu Linh Nhi lại líu ríu chỉ trỏ vào một bông hoa dại ven đường, môi khẽ mấp máy những âm thanh chưa thành lời, nhưng đã chứa đựng sự tò mò, háo hức của một đứa trẻ đang dần được đánh thức bởi thế giới bên ngoài.
A Lực, người phu kéo xe chất phác, vẫn cặm cụi bước đi bên cạnh chiếc xe. Thân hình vạm vỡ của y in bóng dài trên con đường. Y không nói nhiều, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn ba người trên xe, chất chứa sự quan tâm thầm lặng. Con đường mòn dần rộng ra, không còn là lối đi hẹp quen thuộc của vùng quê nữa, mà bắt đầu giao cắt với những con đường nhỏ hơn, rồi hợp thành một con đường lớn hơn, rộng rãi hơn, được lát đá sơ sài, đông đúc hơn hẳn. Những lữ khách, thương nhân với những gánh hàng nặng trĩu, những chiếc xe ngựa khác chở đầy ắp hàng hóa, hay những đoàn người hành hương, tất cả đều đang trên đường, hòa mình vào dòng chảy bất tận của hồng trần.
Lâm Nhất lặng lẽ quan sát, từng khoảnh khắc trôi qua đều là những nét vẽ mới trong bức tranh vĩ đại của cuộc đời mà hắn đang chiêm nghiệm. Hắn cảm nhận sự thay đổi của cảnh vật, sự chuyển mình của không khí, từ sự tĩnh lặng của thôn dã đến sự nhộn nhịp dần hiện hữu của những con đường lớn. Tiếng xe ngựa lạch cạch hòa lẫn với tiếng vó ngựa dồn dập từ phía xa, tiếng cười nói của những người qua đường, tất cả như một bản giao hưởng không lời, mỗi âm điệu đều mang theo một câu chuyện riêng, một số phận riêng.
Tô Mạt Nhi khẽ lay nhẹ tay Lâm Nhất, giọng nói trong trẻo mang theo sự kinh ngạc: “Lâm ca ca, bên ngoài Tiểu An Trấn thật khác biệt! Con đường này... nó rộng lớn hơn nhiều so với con đường về Huyền Nguyên Quan chúng ta!” Nàng chỉ tay về phía những bóng người đang dần hiện rõ, những gánh hàng đang nối tiếp nhau, tạo nên một dòng chảy không ngừng nghỉ.
Tiểu Linh Nhi, được Tô Mạt Nhi động viên, cũng không còn nép mình quá chặt. Cô bé, với đôi mắt to tròn ngây thơ, khẽ chỉ vào một đoàn thương nhân đang chở đầy những tấm vải đủ màu sắc rực rỡ, rồi lại chỉ vào một gánh hàng rong với những món đồ chơi nhỏ được làm từ tre nứa. “Ca ca... đẹp...” cô bé thì thầm, giọng nói còn non nớt nhưng đã chứa đựng sự thích thú, tò mò.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng qua, ẩn chứa cả ngàn vạn suy tư. Ánh mắt hắn vẫn xa xăm, nhìn về phía đường chân trời, nơi những ngọn núi hùng vĩ đang dần hiện rõ dưới ánh nắng ban mai. Hắn khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm, chỉ đủ để Tô Mạt Nhi và Tiểu Linh Nhi nghe thấy, như một lời tự nhủ cho chính mình: “Hồng trần vô tận, mỗi bước chân là một cảnh tượng, một bài học.” Hắn cảm nhận Chuỗi Hạt Bồ Đề trong túi áo khẽ lay động, như một lời nhắc nhở về sự bình an và kiên cường. Mỗi con người trên con đường này, mỗi gánh hàng, mỗi tiếng cười, tiếng nói, đều là một mảnh ghép của bức tranh nhân sinh. Hắn đã rời xa Thanh Khê Thôn, xa rời Huyền Nguyên Quan, để dấn thân vào nơi đây, nơi mà chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần.
A Lực dừng xe bên một tảng đá lớn ven đường, để cho ngựa nghỉ ngơi đôi chút. Y quay lại nhìn Lâm Nhất, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu. “Tiểu đạo sĩ, con đường phía trước còn xa lắm. Nơi này đã là đường lớn rồi, không còn là đường mòn nhỏ nữa. Từ đây, các ngươi có thể đi bộ, hoặc đợi thêm xe khác. Ta chỉ đi đến đây thôi.” Giọng y trầm ấm, chất phác.
Lâm Nhất gật đầu, hắn đã chuẩn bị cho sự chia ly này. Hắn đưa cho A Lực một ít bạc lẻ, đủ để y trang trải cho chuyến đi trở về và thêm một chút cho công sức đã bỏ ra. A Lực không từ chối, y chỉ khẽ gật đầu, rồi lại nhìn Tiểu Linh Nhi, ánh mắt y chợt trở nên dịu dàng. “Tiểu cô nương, hãy nghe lời ca ca ngươi. Con đường phía trước còn nhiều điều lạ lẫm, nhưng cũng có nhiều điều tốt đẹp.” Y quay sang Lâm Nhất, đặt bàn tay chai sạn lên vai hắn. “Bảo trọng, tiểu đạo sĩ. Ta tin, con đường ngươi chọn sẽ không bao giờ sai lệch.”
Lâm Nhất siết chặt tay Tiểu Linh Nhi, cảm nhận sự ấm áp và tin tưởng từ bàn tay bé nhỏ ấy. Hắn biết, mỗi người đều có con đường riêng của mình, đều có những gánh nặng riêng để gánh vác. A Lực, với chiếc xe ngựa và hành trình mưu sinh của y, cũng là một phần của "hồng trần gian nan" mà Lâm Nhất đang chiêm nghiệm. Nhưng giữa những gian nan ấy, tình người vẫn luôn là ánh sáng soi rọi.
Hắn đội chiếc nón tre lên đầu, che đi một phần khuôn mặt trầm tư. Hắn siết chặt tay Tiểu Linh Nhi, cảm nhận sự ấm áp và tin tưởng từ bàn tay bé nhỏ ấy. Chuỗi Hạt Bồ Đề trong túi áo hắn khẽ chạm vào da thịt, mang theo mùi hương thoang thoảng, như lời nhắc nhở về sự bình an và kiên cường. Lâm Nhất quay lưng về phía Tiểu An Trấn, nơi hoàng hôn đã chìm xuống đêm qua, và giờ đây, bình minh đang mở ra một trang mới. Hắn bước đi, từng bước chân vững chãi trên con đường lớn đã nhuốm màu nắng sớm. Tô Mạt Nhi và Tiểu Linh Nhi lon ton bước theo, bàn tay nhỏ bé vẫn không rời vạt áo hắn. Con đường phía trước còn rất dài, xa lạ và đầy rẫy những thử thách. Sẽ có những kẻ như Cẩu Trụ, những thế lực áp bức, những cám dỗ của quyền lực và dục vọng. Nhưng hắn, Lâm Nhất, sẽ không lùi bước. Hắn sẽ giữ vững bản tâm, sẽ kiên định với "Vô Tiên chi Đạo" của mình. Con đường ấy, không phải là tìm kiếm sức mạnh để thống trị, mà là tìm kiếm chân lý để thấu hiểu, để sống một cách chân chính giữa hồng trần, để trở thành một "tiên nhân" đúng nghĩa trong lòng một đứa trẻ. Họ đã thực sự bước chân vào giang hồ rộng lớn.
***
Dòng người cứ thế kéo dài, vô tận, như một con sông lớn không ngừng chảy. Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Tiểu Linh Nhi hòa mình vào dòng chảy ấy, từng bước chân đưa họ sâu hơn vào Phàm Nhân Thị Trường – một thế giới hoàn toàn mới lạ, sôi động và phức tạp hơn rất nhiều so với bất kỳ nơi nào họ từng đặt chân tới. Nơi đây, các quầy hàng gỗ, lều vải được dựng san sát nhau, trải dài như một mê cung, với những con đường lát đá dẫn lối vào những khu vực khác nhau. Tiếng người mua bán rao hàng, tiếng mặc cả ồn ã, tiếng cười nói huyên náo, tiếng bước chân dồn dập của hàng trăm con người, tiếng xe ngựa lạch cạch kéo lê hàng hóa, tất cả quyện vào nhau tạo thành một bản hợp xướng rộn ràng, không ngừng nghỉ của cuộc sống.
Giữa trưa, nắng ấm áp bao trùm lấy khu chợ, khiến không khí trở nên đặc quánh bởi sự đông đúc và những mùi hương hỗn tạp. Mùi đồ ăn nướng thơm lừng từ những quán ăn nhỏ xen lẫn mùi gia vị nồng nàn từ những gánh hàng bán thảo mộc, mùi vải vóc mới, mùi mồ hôi của những người lao động, và cả mùi đất bụi bị giẫm đạp, tất cả xộc vào khứu giác, tạo nên một cảm giác choáng ngợp nhưng cũng đầy sức sống.
Tô Mạt Nhi, với đôi mắt to tròn lấp lánh, không ngừng ngoái nhìn xung quanh. Nàng chưa bao giờ thấy một nơi nào náo nhiệt và đa dạng đến vậy. “Ôi, nhiều người quá! Nơi này thật náo nhiệt, Lâm ca ca!” Giọng nàng reo lên, vừa kinh ngạc vừa thích thú. Nàng không ngừng chỉ trỏ những món đồ lạ mắt, những gánh hàng với đủ loại trái cây tươi ngon, những con vật nuôi nhỏ bé đang được bày bán. Sự hồn nhiên của nàng như một luồng gió mát lành giữa không khí xô bồ của chợ.
Tiểu Linh Nhi, ban đầu còn hơi bỡ ngỡ và sợ hãi trước đám đông, nhưng dần dần, sự tò mò của trẻ thơ đã chiến thắng. Đôi mắt cô bé dán chặt vào một gánh bán bánh bao nóng hổi, khói bốc lên nghi ngút, tỏa ra mùi thơm lừng ngọt ngào. “Bánh bao... thơm quá!” cô bé líu ríu nói, đôi mắt long lanh như muốn nói lên khao khát được nếm thử.
Lâm Nhất khẽ nắm chặt hơn bàn tay nhỏ bé của Tiểu Linh Nhi, cảm nhận sự tin tưởng tuyệt đối từ đứa trẻ. Hắn mỉm cười nhẹ nhàng với cô bé, rồi quay sang Tô Mạt Nhi, ánh mắt trầm tư quét qua từng gương mặt trong đám đông. Mỗi người, mỗi dáng vẻ, đều mang theo một câu chuyện riêng, một nỗi niềm riêng. Có người hân hoan mặc cả được món hàng ưng ý, có người lo âu đếm từng đồng bạc lẻ, có người cười nói vui vẻ bên gánh hàng của mình, lại có người lặng lẽ ngồi trong một góc khuất, ánh mắt chứa đựng những nỗi buồn không tên. Hắn cố gắng thấu hiểu những câu chuyện ẩn sau mỗi gương mặt, mỗi hành động, cảm nhận được nhịp đập của cuộc sống phàm nhân.
Hắn dẫn hai cô bé đi bộ qua các gian hàng, không vội vã, chỉ quan sát và cảm nhận. Lâm Nhất dừng lại trước gánh bánh bao mà Tiểu Linh Nhi đã chỉ, mua vài chiếc bánh nóng hổi, thơm lừng. Khuôn mặt lem luốc của Tiểu Linh Nhi rạng rỡ hẳn lên khi cô bé nhận được chiếc bánh, cắn một miếng nhỏ, rồi lại ngước nhìn Lâm Nhất với ánh mắt biết ơn. Sự giản dị trong niềm vui của đứa trẻ khiến lòng Lâm Nhất chợt ấm lại. Hắn nhận ra, trách nhiệm bảo vệ và nuôi dưỡng Tiểu Linh Nhi không chỉ là gánh nặng, mà còn là một niềm hạnh phúc, một lời nhắc nhở về ý nghĩa của sự cho đi.
Tô Mạt Nhi cũng được Lâm Nhất mời ăn bánh, nàng cười tít mắt, vui vẻ như một đứa trẻ. Nàng không ngừng hỏi Lâm Nhất về những món đồ lạ mắt, về những con người với đủ loại trang phục và phong tục khác nhau. Lâm Nhất kiên nhẫn trả lời, đôi khi chỉ là một cái gật đầu nhẹ, đôi khi lại là một câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn giữ một khoảng cách nhất định với sự xô bồ của chợ, không quá hòa mình vào, nhưng cũng không hoàn toàn tách biệt. Hắn quan sát sự tương tác giữa mọi người, cách họ sống, cách họ mưu sinh, cách họ đối mặt với những khó khăn của cuộc đời.
Hắn nhìn thấy một người mẹ già nua đang vất vả gánh một gánh rau củ nặng trĩu, mồ hôi nhễ nhại trên trán. Hắn thấy một cặp vợ chồng trẻ đang cùng nhau trang trí một quầy bán đồ thủ công, ánh mắt họ trao nhau sự tin tưởng và tình yêu thương. Hắn cũng thấy những kẻ trộm vặt lén lút trà trộn vào đám đông, hay những người bán hàng lợi dụng sự cả tin của khách để bán hàng kém chất lượng. Tất cả, đều là hồng trần, đều là những mảnh ghép của nhân sinh, tốt có, xấu có, thiện có, ác có.
Chuỗi Hạt Bồ Đề trong túi áo hắn khẽ chạm vào da thịt, mang theo một cảm giác bình an, như nhắc nhở hắn giữ vững tâm mình giữa dòng chảy hỗn tạp của thế giới này. Con đường "hồng trần luyện tâm" của hắn không chỉ là đối mặt với những bất công, mà còn là thấu hiểu những vẻ đẹp bình dị, những nỗi lo toan thường nhật, những hy vọng nhỏ nhoi của con người. Hắn nhận ra, "tiên đạo" không phải là chạy trốn khỏi thế giới này, mà là sống thật sâu sắc, thật chân thật giữa nó. Sự nhộn nhịp của thị trấn lớn này, với những con người và câu chuyện đời muôn vẻ, là bước đệm cho những địa điểm lớn hơn, sầm uất hơn và cũng phức tạp hơn mà Lâm Nhất sẽ đặt chân đến, nơi hắn sẽ gặp gỡ nhiều hạng người khác nhau, từ thương nhân giàu có đến những người hành khất nghèo khó, từ những kẻ đạo tặc gian xảo đến những bậc hiền nhân ẩn dật.
***
Rời khỏi khu vực sầm uất nhất của Phàm Nhân Thị Trường, ba người dần bước vào một góc chợ yên tĩnh hơn, nơi tiếng ồn ào và náo nhiệt của đám đông chợt lắng xuống, nhường chỗ cho một không gian thanh tịnh và mát mẻ. Nơi đây, một đền thờ nhỏ nằm khuất mình sau những hàng tre xanh mướt, kiến trúc cổ kính với mái ngói cong cong, rêu phong phủ đầy, tạo nên một vẻ đẹp trầm mặc giữa chốn phồn hoa. Không khí trong lành hơn hẳn, thoang thoảng mùi trúc và hương hoa dại ngọt ngào từ những bụi cây ven tường, hòa quyện với mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm. Tiếng chuông gió khẽ khàng ngân vang từ một góc khuất nào đó, như một lời nhắc nhở về sự bình yên.
Khi đi ngang qua đền thờ, một đám đông nhỏ đang vây quanh một người phụ nữ thu hút sự chú ý của họ. Đó là Bà Mối, Lão Nguyệt, một nhân vật kỳ lạ với thân hình mập mạp, khuôn mặt tươi tắn, miệng lúc nào cũng cười, và đặc biệt là bộ y phục sặc sỡ với nhiều trang sức lấp lánh, đối lập hoàn toàn với sự giản dị của những người xung quanh. Nàng đang hoạt ngôn thuyết giảng về "duyên nợ trăm năm" cho một cặp đôi trẻ đang e ấp đứng trước mặt nàng, đôi má ửng hồng vì ngượng. Lời lẽ của Lão Nguyệt vừa dí dỏm, vừa sâu sắc, phản ánh một triết lý sống riêng, một cái nhìn riêng về lẽ nhân sinh, về tình duyên.
“Trăm năm duyên nợ, một lời bà mối!” Lão Nguyệt cất giọng lanh lảnh, nhưng không hề chói tai, mà lại đầy sức hút. Nàng phe phẩy chiếc quạt giấy, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái. “Chàng với thiếp, hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng. Đâu phải cứ cầu tiên là thành tiên, cứ cầu tình là có tình đâu, hỡi hai con! Quan trọng là cái tâm, cái tình của mình có đủ kiên định không!”
Lời nói của Lão Nguyệt như một dòng suối mát lành, thấm vào tâm trí Lâm Nhất. Hắn dừng bước, lặng lẽ lắng nghe từng lời của bà mối, ánh mắt trầm tư nhìn xa xăm vào khoảng không, suy ngẫm về "duyên" và "đạo" trong hồng trần. Cái cách Lão Nguyệt ví von giữa "cầu tiên" và "cầu tình" khiến hắn chợt nhận ra nhiều điều. Tiên đạo, cũng như tình duyên, không thể cưỡng cầu, không thể chỉ dựa vào phép tắc hay hình thức bên ngoài. Quan trọng nhất vẫn là cái tâm, cái tình, sự kiên định của bản thân.
Tô Mạt Nhi khẽ kéo tay áo Lâm Nhất, ánh mắt nàng tò mò và có chút ngưỡng mộ nhìn Lão Nguyệt. “Lâm ca ca, bà mối này nói hay thật!” Nàng thì thầm, giọng nói chứa đựng sự thích thú. Nàng, với trái tim trẻ trung và đầy nhiệt huyết, dễ dàng bị thu hút bởi những câu chuyện tình duyên lãng mạn.
Tiểu Linh Nhi, ôm chặt Lâm Nhất, có vẻ hơi sợ hãi trước đám đông ồn ào lúc nãy, nhưng ở đây, trong không gian yên tĩnh này, cô bé lại bị thu hút bởi giọng nói hoạt ngôn của Lão Nguyệt. Đôi mắt to tròn của cô bé ngước nhìn lên, cố gắng nắm bắt từng câu chữ, dù có lẽ chưa hiểu hết ý nghĩa sâu xa. Sự hiện diện của Tiểu Linh Nhi bên cạnh Lâm Nhất, như một sợi dây vô hình, nhắc nhở hắn về trách nhiệm, về tình cảm, về những "duyên nợ" mà hắn đã tự nguyện gánh vác.
Lão Nguyệt tiếp tục, giọng nói nàng vang lên đầy triết lý: “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hôn nhân cũng vậy, đâu chỉ là phu thê, mà còn là tri kỷ, là bạn đồng hành trên con đường gian nan của cuộc đời. Yêu nhau dễ, giữ nhau khó. Giữ nhau được, ấy là đạo.” Nàng khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn thường trực trên môi, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ đời.
Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu mùi hương của hoa dại và đất ẩm. Hắn cảm nhận được sự mòn nhẵn của Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay áo, như một lời khẳng định về sự kiên cường và bình an của tâm hồn. Hắn đã từng nghĩ về tiên đạo là những điều huyền ảo, xa vời, là những phép thuật thần thông. Nhưng giờ đây, qua lời nói của một bà mối phàm tục, hắn lại càng thấy rõ hơn rằng, tiên đạo, suy cho cùng, cũng không tách rời khỏi nhân đạo. Tình yêu thương, sự kiên định, lòng chân thành, tất cả đều là những yếu tố quan trọng để tu thân, để tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại.
Sự đa dạng của con người và những câu chuyện đời mà Lâm Nhất chứng kiến ở Phàm Nhân Thị Trường, đặc biệt là lời nói của Lão Nguyệt, báo hiệu hắn sẽ gặp gỡ nhiều hạng người khác nhau trong hành trình giang hồ. Không chỉ là những kẻ xấu xa như Cẩu Trụ, mà còn là những người bình dị với trí tuệ và triết lý sống sâu sắc, những người như Lão Nguyệt, hay những thương nhân chất phác như Vương Đại Phúc mà hắn có thể sẽ gặp trong tương lai. Lời nói của Bà Mối về "duyên" và "tình" cũng gieo vào lòng Lâm Nhất một hạt giống của sự chiêm nghiệm sâu sắc hơn về các mối quan hệ, không chỉ là tình thầy trò hay tình bạn, mà có thể là những mối quan hệ sâu sắc hơn nữa mà hắn sẽ phát triển trong tương lai. Hắn đang dần mở rộng thế giới quan của mình, không chỉ tập trung vào những "bất công" mà còn cả những "vẻ đẹp" bình dị của cuộc sống, những sợi dây liên kết vô hình giữa con người với con người.
Ánh mặt trời đã ngả về tây, nhuộm một màu vàng óng lên những mái đền rêu phong. Lâm Nhất mở mắt, ánh nhìn trong trẻo hơn, sâu sắc hơn. Hắn khẽ gật đầu với Lão Nguyệt, như một sự đồng tình và cảm ơn thầm lặng. Hắn nắm chặt tay Tiểu Linh Nhi, cảm nhận sự tin tưởng tuyệt đối của cô bé. Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng hắn sẽ không đơn độc. Hắn sẽ bước đi, với trái tim rộng mở, với đôi mắt quan sát, và với một tâm hồn không ngừng chiêm nghiệm. Con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, bây giờ, không chỉ là tìm kiếm chân lý cho bản thân, mà còn là bảo vệ, là yêu thương, là gánh vác những "duyên nợ" của hồng trần. Hắn tin rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.
Họ tiếp tục hành trình, bước chân vững chãi, hướng về phía trước, nơi những thị trấn lớn hơn, những con người mới, và những câu chuyện đời khác đang chờ đợi. Bóng dáng ba người, nhỏ bé giữa dòng chảy vĩ đại của cuộc đời, nhưng lại mang theo một sức mạnh kiên cường, một niềm tin sắt đá. Hồng trần cuộn cuộn, và hành trình của họ, mới chỉ là khởi đầu.