Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, như một bức tranh hùng vĩ của tạo hóa. Lâm Nhất vẫn ngồi đó, trầm tư, tĩnh lặng, như một pho tượng đá giữa dòng đời cuồn cuộn. Hắn biết, hành trình của hắn, hành trình Vô Tiên chi Đạo, mới chỉ thực sự bắt đầu.
***
Đêm dần buông xuống trên rìa Tiểu An Trấn, nơi Lâm Nhất và Phu Kéo Xe A Lực dừng chân. Gió heo may thổi qua những tán lá cổ thụ, mang theo hơi sương lạnh lẽo của vùng sơn cước. Lâm Nhất vẫn giữ nguyên tư thế tĩnh tọa dưới gốc cây, Kinh Thư Vô Tự đặt hờ trên đùi, những trang giấy trắng tinh không một nét mực giờ đây như phản chiếu ánh trăng mờ nhạt, một vẻ vô ngôn nhưng ẩn chứa vô vàn chân lý. Đôi mắt hắn khép hờ, nhưng tâm trí thì không ngừng chiêm nghiệm, xoáy sâu vào những mảnh đời, những hình ảnh hắn vừa chứng kiến tại Phàm Nhân Thị Trường.
Hồng trần này, quả thật muôn mặt, muôn vẻ. Kẻ gánh vác những gánh nặng mưu sinh như Cô Tám, như chính A Lực. Kẻ chà đạp lên lương tri, quyền uy như Cẩu Trụ. Tiên đạo... liệu có thể đổi thay được những điều ấy? Hay tiên đạo chỉ là một cánh cửa mở ra một thế giới khác, xa rời những khổ ải trần gian, để rồi người tu tiên lãng quên đi chính cội nguồn và trách nhiệm của mình? Hắn nhớ lời sư phụ dặn dò, "Tiên đạo không ở trên trời, mà ở trong lòng người." Hắn cũng không quên lời Chu Lão về những cám dỗ và gian nan của biển cả, những con sóng dữ có thể nuốt chửng bất cứ con thuyền nào lạc lối. Những lời ấy, giờ đây, không còn là những triết lý xa vời, mà đã hóa thành những vết khắc sâu đậm trong tâm khảm hắn, thành kim chỉ nam cho mỗi bước đi.
Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái se lạnh của gió đêm luồn qua y bào, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ cây hoang dại, và một chút khói bếp thoang thoảng từ những ngôi nhà xa xa trong trấn. Hương vị của cuộc sống phàm tục, vừa bình dị, vừa khắc nghiệt. Hắn mở mắt, ánh nhìn dõi về phía đông, nơi đường chân trời còn chìm trong bóng tối dày đặc, nhưng đâu đó, một vệt sáng mờ nhạt đã bắt đầu le lói, báo hiệu một ngày mới sắp sửa bừng tỉnh. Bình minh, luôn là biểu tượng của hy vọng, của một khởi đầu mới, nhưng cũng là khởi đầu của những gánh nặng mới, những thử thách mới.
A Lực, nằm co ro cạnh đống lửa tàn, khẽ cựa mình. Thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn của y giờ đây dường như cũng không thể che giấu được sự mệt mỏi đã hằn sâu trên khuôn mặt sạm nắng, nhuốm đầy bụi đường. Y mở mắt, ánh nhìn lờ mờ chuyển động, rồi dừng lại trên bóng dáng tĩnh lặng của tiểu đạo sĩ. Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực y, nặng nhọc như gánh xe mà y vẫn ngày đêm kéo đi. A Lực chống tay ngồi dậy, khẽ vươn vai, khớp xương kêu lên răng rắc. Y nhìn thấy Lâm Nhất đang nhìn về phía đông, ánh mắt sâu thẳm, không biết đang suy tư điều gì.
"Đêm qua gió lạnh, may có chỗ trú." Giọng A Lực khàn khàn, phá vỡ sự tĩnh mịch của màn đêm. Y chậm rãi nhóm lại đống lửa đã gần tàn, cẩn thận đặt thêm vài cành củi khô, ngọn lửa lập tức bùng lên, soi rõ những đường nét khắc khổ trên khuôn mặt y. Mùi khói củi khô lan tỏa trong không khí, quyện vào mùi sương đêm. "Sống ở đời, cứ qua được một ngày là phúc rồi, tiểu đạo sĩ à."
Lâm Nhất quay đầu lại, nhìn A Lực, ánh mắt vẫn trầm tĩnh. "A Lực huynh nói phải. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Hắn khẽ đáp, giọng điệu ôn hòa, mang chút chiêm nghiệm. Hắn nhìn thấy sự mệt mỏi hằn sâu trong đôi mắt A Lực, sự kiên cường ẩn sau dáng vẻ lam lũ. Đó là những con người thật sự của hồng trần, những người không có phép tắc thần thông, không có tu vi cao thâm, nhưng lại sở hữu một nghị lực phi thường để đối mặt với cuộc sống mỗi ngày.
A Lực không hiểu hết những lời lẽ sâu xa của Lâm Nhất, nhưng y cảm nhận được sự đồng cảm và trân trọng trong giọng nói của tiểu đạo sĩ. Y chỉ cười nhạt, rồi lấy ra một cái nồi đất nhỏ, đổ vào đó một ít gạo ngô và nước. "Cơm cháo đạm bạc, nhưng cũng đủ ấm bụng." Y nói, tay thoăn thoắt nhóm lửa, mùi cháo ngô bắt đầu lan tỏa, mang theo hơi ấm giữa cái lạnh ban mai. "Tiểu đạo sĩ, ngươi đã suy nghĩ cả đêm rồi sao? Chẳng lẽ những gì nhìn thấy hôm qua lại khiến ngươi bận tâm đến vậy?" A Lực hỏi, giọng chất phác, nhưng ẩn chứa sự quan tâm.
Lâm Nhất nhìn ngọn lửa bập bùng, ánh sáng nhảy múa trong đôi mắt đen láy của hắn. "Chỉ là... ta đang tự hỏi, con đường tiên đạo mà ta đang theo đuổi, liệu có thật sự đưa ta đến nơi mà ta mong muốn, hay chỉ là một ảo ảnh khác, một sự trốn tránh khỏi những gánh nặng của hồng trần này?" Hắn không giấu giếm suy tư của mình, bởi trước A Lực, hắn luôn cảm thấy một sự chân thật, một sự kết nối giản dị mà sâu sắc. "Nhìn thấy cảnh Cô Tám, nhìn thấy sự bá đạo của Cẩu Trụ, ta lại càng hiểu hơn lời sư phụ. Chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần. Tiên đạo tại tâm, quả nhiên là vậy."
A Lực lặng lẽ nghe, rồi lắc đầu, nụ cười buồn hiện trên môi. "Tiên đạo... ta nào biết là gì. Ta chỉ biết, sức người có hạn, nhưng gánh nặng thì vô cùng. Cứ cúi đầu mà kéo, cứ bước chân mà đi, cho đến khi nào không kéo nổi, không đi nổi nữa thì thôi. Tiểu đạo sĩ, ngươi có lòng tốt, có trí tuệ, con đường của ngươi chắc chắn sẽ khác." Y nói, rồi đưa cho Lâm Nhất một chén cháo ngô còn nóng hổi, bốc khói nghi ngút. "Ăn đi, rồi chúng ta còn phải đi tiếp. Đường xa vạn dặm, đâu thể chỉ ngồi mà suy tư mãi được."
Lâm Nhất đón lấy chén cháo, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay, xoa dịu cái lạnh trong cơ thể. Hắn nhìn A Lực, ánh mắt chứa đầy sự trân trọng. "Đa tạ A Lực huynh." Hắn nói, rồi bắt đầu thưởng thức bữa sáng đạm bạc. Mỗi hạt ngô, mỗi giọt nước đều thấm đẫm hương vị của cuộc sống, của sự tồn tại. Bình minh dần ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng cả một góc rừng. Sương đêm dần tan, nhường chỗ cho một ngày mới. Hắn biết, A Lực nói đúng. Suy tư là cần thiết, nhưng hành động mới là con đường. Hành trình "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, giờ đây, không chỉ là tìm kiếm chân lý cho riêng mình, mà còn là tìm kiếm một cách để hiểu, để yêu thương, và để làm điều gì đó cho những mảnh đời bé nhỏ giữa hồng trần. Hắn siết chặt chén cháo trong tay, một quyết tâm mới vừa được nhen nhóm trong lòng.
***
Mặt trời lên cao, nhuộm vàng cả Tiểu An Trấn, mang theo hơi ấm xua tan đi cái lạnh se của buổi sáng sớm. Lâm Nhất và A Lực đã tiếp tục hành trình, bước chân họ dẫn vào sâu hơn trong lòng trấn, hướng về Phàm Nhân Thị Trường. Không khí nơi đây đã hoàn toàn thay đổi. Thay vì sự tĩnh mịch của rạng sáng, giờ đây là một bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống phàm trần. Tiếng rao hàng lanh lảnh của những người bán rau, tiếng mặc cả oang oang của các bà các cô, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa lộc cộc trên nền đất đá. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động, đầy màu sắc và hương vị.
Mùi đồ ăn thơm lừng, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới tinh, mùi mồ hôi của đám đông, và cả mùi đất ẩm ướt sau trận sương đêm. Tất cả xộc vào khứu giác Lâm Nhất, khiến hắn cảm thấy choáng ngợp trước sự phong phú của cuộc sống. Hắn chưa từng thấy một nơi nào nhộn nhịp đến vậy. Huyền Nguyên Quan chỉ có sự tĩnh mịch của núi rừng, Thanh Khê Thôn chỉ có sự bình yên của làng quê. Phàm Nhân Thị Trường này, lại là một thế giới hoàn toàn khác, một minh chứng rõ nét cho sự vĩ đại và phức tạp của hồng trần.
Lâm Nhất bước đi giữa dòng người, ánh mắt đen láy của hắn như một hồ nước sâu, lặng lẽ quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn nhìn thấy những nụ cười rạng rỡ của người bán hàng khi món đồ của họ được mua, những khuôn mặt lo âu của những người chưa bán được gì, những bàn tay chai sạn của người lao động, những đôi mắt tinh ranh của những kẻ buôn gian bán lận. Cuộc sống, đúng là một vòng xoáy không ngừng nghỉ của hỷ nộ ái ố, của được mất hơn thua.
Bỗng nhiên, giữa đám đông ồn ào, một cảnh tượng nhỏ bé nhưng đầy đau lòng thu hút sự chú ý của hắn. Dưới một gốc cây bàng cổ thụ, nơi ánh nắng còn chưa rọi tới hoàn toàn, có một đám trẻ con đang vây quanh, xô đẩy nhau. Tiếng khóc thút thít của một đứa trẻ yếu ớt hơn vọng đến tai Lâm Nhất. Hắn dừng bước, A Lực cũng vậy, y theo ánh mắt của tiểu đạo sĩ mà nhìn về phía đó.
Trong đám đông xô đẩy ấy, một thân hình nhỏ nhắn, gầy gò, quần áo rách rưới đang cố sức níu giữ một củ khoai lang nướng còn nóng hổi. Đó là một bé gái, khuôn mặt nhỏ nhắn, lem luốc bùn đất, đôi mắt to tròn ngây thơ giờ đây tràn ngập nỗi sợ hãi và nước mắt. Mấy đứa trẻ lớn hơn, với vẻ mặt tinh quái và tham lam, đang cố gắng giật lấy củ khoai từ tay cô bé. "Trả đây! Củ khoai này là của ta!" Một đứa trẻ béo ú gào lên, đẩy mạnh cô bé ngã dúi dụi. Củ khoai lăn ra xa, rơi xuống nền đất bẩn thỉu. Cô bé khóc thét lên, cố gắng với lấy củ khoai, nhưng bị chúng giẫm đạp lên tay.
Lâm Nhất không chần chừ. Lòng trắc ẩn trong hắn trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn sải bước nhanh, nhẹ nhàng tách đám trẻ con đang tranh giành. "Các tiểu tử, sao lại ức hiếp cô nương yếu đuối như vậy?" Giọng hắn ôn hòa, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không cho phép đối kháng. Đám trẻ con giật mình, nhìn thấy Lâm Nhất với bộ đạo bào đơn sơ nhưng khí chất thanh thoát, chúng có chút e dè. Ánh mắt Lâm Nhất không hề giận dữ, chỉ là một sự điềm tĩnh và thấu hiểu, khiến những đứa trẻ chợt cảm thấy bối rối.
Hắn cúi xuống, nhặt củ khoai lăn lóc trên đất. Nó đã dính chút bùn, nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Hắn nhẹ nhàng phủi đi lớp đất, rồi đưa cho cô bé đang ngồi co ro, khóc nức nở. "Cô nương, của con đây. Đừng sợ."
Cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn Lâm Nhất. Nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi, nhưng trong ánh mắt ấy đã le lói một tia hy vọng, một sự tin tưởng vô điều kiện. Cô bé khẽ lắp bắp: "Ca... ca ca..." Rồi, bàn tay nhỏ bé run rẩy nhận lấy củ khoai ấm nóng. Cái chạm tay ấy, như một sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn giữa dòng đời xô bồ.
Đám trẻ con kia, thấy Lâm Nhất không hề quát mắng hay đánh đập, chỉ nhìn chúng bằng ánh mắt bình thản, lại càng thêm lúng túng. Một đứa khẽ kéo áo đứa khác, rồi cả đám rụt rè bỏ đi.
Cô bé vẫn ngồi đó, ôm chặt củ khoai, ngước nhìn Lâm Nhất. Sau một lúc im lặng, khi nỗi sợ hãi dần tan đi, cô bé đột nhiên cất tiếng hỏi, giọng nói nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Lâm Nhất như một tiếng chuông cảnh tỉnh: "Ca ca, tiên nhân có thật không ạ?"
Câu hỏi ấy, như một nhát dao khía vào lòng Lâm Nhất. Tiên nhân? Hắn, một tiểu đạo sĩ đang trên con đường truy cầu tiên đạo, lại bị một đứa trẻ mồ côi hỏi về sự tồn tại của tiên nhân. Câu hỏi đơn giản, ngây thơ ấy lại chứa đựng bao nhiêu sự kỳ vọng, bao nhiêu ước mơ về một thế giới tốt đẹp hơn, nơi có những vị tiên nhân có thể giải cứu con người khỏi những khổ ải trần gian. Hay, liệu tiên nhân trong mắt đứa trẻ này, chỉ là một người tốt bụng, có thể giúp đỡ nó trong lúc khó khăn? Lâm Nhất không trả lời ngay. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười hiền từ, rồi đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc rối bù của cô bé.
Một Lão Bà Đồng Nát, lưng còng, tóc bạc phơ được búi gọn gàng, đang ngồi gần đó, chứng kiến toàn bộ sự việc. Bà có khuôn mặt nhăn nheo, khắc khổ vì sương gió, nhưng đôi mắt vẫn hiền hậu, ấm áp và lấp lánh sự tinh anh, như thể đã nhìn thấu bao nhiêu thăng trầm của nhân thế. Bà mặc một bộ quần áo cũ kỹ, rách rưới nhưng luôn được giữ gìn sạch sẽ. Một cái giỏ lớn đầy ắp những món đồ đồng nát đặt cạnh bên. Bà khẽ ho một tiếng, rồi chậm rãi cất tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng đầy vẻ từng trải: "Chàng trai trẻ, lòng thiện của con còn quý hơn ngàn vàng ngọc. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, con đã làm rất tốt."
Lâm Nhất quay sang nhìn Lão Bà, khẽ cúi đầu chào. "Lão Bà quá khen."
Lão Bà mỉm cười hiền từ, nụ cười làm những nếp nhăn trên khuôn mặt bà càng thêm sâu, nhưng lại tỏa ra một vẻ bình yên khó tả. Bà đưa tay ra, bàn tay gầy guộc, đầy vết đồi mồi, đặt vào tay Lâm Nhất một Chuỗi Hạt Bồ Đề đã mòn nhẵn vì năm tháng. Chuỗi hạt được làm từ những hạt cây bồ đề khô, tỏa ra một mùi hương thoang thoảng của đất và nắng, mang theo hơi ấm của thời gian và sự kiên cường. "Vật này... ta đeo cả đời, đã thấy bao nhiêu thăng trầm. Nó đã cùng ta trải qua biết bao nắng mưa, bao vui buồn của cuộc đời. Nay tặng con, mong con luôn giữ được tâm an, dù cho hồng trần có gian nan đến mấy. Nó sẽ nhắc nhở con rằng, sự bình yên không nằm ở đâu xa, mà ở chính trong tâm hồn mình."
Lâm Nhất nhìn chuỗi hạt trong tay, cảm nhận sự mòn nhẵn của từng hạt, hơi ấm dịu nhẹ truyền vào lòng bàn tay. Hắn nhìn Lão Bà, ánh mắt biết ơn sâu sắc. Đây không chỉ là một món quà, mà là một lời dặn dò, một sự gửi gắm. "Đa tạ Lão Bà. Ta sẽ trân trọng nó." Hắn thành tâm nói.
Lão Bà chỉ khẽ gật đầu, nụ cười vẫn hiền từ trên môi. Bà lại quay sang nhìn Tiểu Linh Nhi, ánh mắt đầy tình thương. "Tiểu Linh Nhi đáng thương... con có duyên với vị tiểu đạo sĩ này. Hãy theo y, con đường của y tuy khó khăn, nhưng tâm y sáng, ắt sẽ có phúc báo."
Tiểu Linh Nhi, sau khi được Lâm Nhất giúp đỡ và nghe lời Lão Bà, đã không còn sợ hãi nữa. Cô bé nhìn Lâm Nhất, đôi mắt to tròn lấp lánh một tia tin tưởng. Lâm Nhất nhìn cô bé, rồi lại nhìn chuỗi hạt bồ đề trong tay. Hắn biết, khoảnh khắc này, một trách nhiệm mới đã đặt lên vai hắn. Cuộc sống, không chỉ là của riêng hắn nữa.
***
Chiều tà, hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên đường chân trời phía tây. Gió mang theo hơi mát của buổi chiều, thổi nhẹ qua những cánh đồng lúa xanh rì và những hàng cây thưa thớt hai bên con đường lớn dẫn ra khỏi Tiểu An Trấn. Không khí trong lành, nhưng cũng mang theo một chút trầm mặc, báo hiệu cho sự kết thúc của một ngày. Con đường đất trải dài tăm tắp về phía xa, ẩn hiện trong ánh chiều vàng vọt, như một dải lụa mềm mại dẫn tới một thế giới vô định.
Lâm Nhất đứng trên con đường ấy, bên cạnh hắn là Tiểu Linh Nhi, bàn tay nhỏ bé của cô bé níu chặt lấy vạt áo đạo bào của hắn. Ánh mắt hắn nhìn về phía trước, nơi con đường uốn lượn vào những ngọn núi xa xăm. A Lực đứng cách đó không xa, gánh xe đã được xếp gọn gàng, y nhìn hai người, ánh mắt phức tạp. Vừa có sự ngạc nhiên, vừa có chút thở dài, nhưng cuối cùng lại là một nụ cười ấm áp, chất phác.
Sau khi rời khỏi Phàm Nhân Thị Trường, Lâm Nhất đã nói chuyện với Tiểu Linh Nhi. Cô bé mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống lang thang nhờ vào lòng tốt của những người qua đường và những thứ nhặt nhạnh được. Câu hỏi "Tiên nhân có thật không ạ?" của cô bé vẫn văng vẳng trong tâm trí Lâm Nhất. Hắn đã không trả lời trực tiếp, nhưng hắn biết, hắn không thể bỏ mặc một sinh linh bé nhỏ, yếu ớt như vậy giữa hồng trần gian nan. "Tiên đạo tại tâm," hắn tự nhủ. Nếu tiên đạo không thể bảo vệ được một đứa trẻ, thì tiên đạo ấy có ý nghĩa gì?
Lâm Nhất khẽ cúi xuống, nhìn vào đôi mắt trong veo của Tiểu Linh Nhi. "Ta sẽ đưa con đi cùng. Con đường phía trước còn dài, nhưng chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua." Giọng hắn kiên định, không một chút do dự. Hắn biết, quyết định này sẽ thay đổi rất nhiều thứ trong hành trình của hắn. Nó sẽ là một gánh nặng, nhưng cũng sẽ là một động lực, một lời nhắc nhở không ngừng về ý nghĩa thực sự của "Vô Tiên chi Đạo".
Tiểu Linh Nhi ngước nhìn Lâm Nhất, đôi mắt to tròn lấp lánh như hai viên ngọc đen. Môi cô bé khẽ mấp máy, rồi một nụ cười ngây thơ, rạng rỡ hiện lên trên khuôn mặt lem luốc. "Vâng, ca ca." Cô bé nói, rồi siết chặt hơn bàn tay nhỏ bé của mình vào vạt áo Lâm Nhất, như thể hắn là tất cả những gì cô bé có trong thế giới rộng lớn này. Lòng tin tưởng tuyệt đối của đứa trẻ, như một sợi dây vô hình, buộc chặt Lâm Nhất vào trách nhiệm mới.
A Lực bước đến gần, y đặt tay lên vai Lâm Nhất, khẽ thở dài. "Tiểu đạo sĩ à, con đường của ngươi... quả là không giống ai. Người khác tu tiên là để thoát tục, để tìm cầu sức mạnh. Ngươi lại đi ôm thêm gánh nặng của hồng trần vào mình. Nhưng ta tin, lòng tốt của ngươi sẽ dẫn lối. Sẽ có ngày, người đời sẽ hiểu được 'tiên đạo' của ngươi." Giọng y trầm ấm, chứa đựng sự thấu hiểu và một chút nể phục. A Lực biết, con đường của Lâm Nhất không phải là con đường dễ dàng, nhưng đó là con đường chân chính, con đường của một trái tim đầy lòng trắc ẩn. "Nếu sau này có duyên, chúng ta ắt sẽ gặp lại."
Lâm Nhất mỉm cười, gật đầu với A Lực. "A Lực huynh, hành trình của huynh cũng không kém phần gian nan. Mong huynh hãy giữ gìn sức khỏe." Hắn biết, mỗi người đều có con đường riêng của mình, đều có những gánh nặng riêng để gánh vác. Nhưng giữa những gian nan ấy, tình người vẫn luôn là ánh sáng soi rọi.
Hắn đội chiếc nón tre lên đầu, che đi một phần khuôn mặt trầm tư. Hắn siết chặt tay Tiểu Linh Nhi, cảm nhận sự ấm áp và tin tưởng từ bàn tay bé nhỏ ấy. Chuỗi Hạt Bồ Đề trong túi áo hắn khẽ chạm vào da thịt, mang theo mùi hương thoang thoảng, như lời nhắc nhở về sự bình an và kiên cường. Lâm Nhất quay lưng về phía Tiểu An Trấn, nơi hoàng hôn đang dần chìm xuống, nơi hắn đã chứng kiến những bất công, nhưng cũng đã tìm thấy những tia sáng của lòng tốt và hy vọng.
Hắn bước đi, từng bước chân vững chãi trên con đường đất đã nhuốm màu hoàng hôn. Tiểu Linh Nhi lon ton bước theo, bàn tay nhỏ bé vẫn không rời vạt áo hắn. Con đường phía trước còn rất dài, xa lạ và đầy rẫy những thử thách. Sẽ có những kẻ như Cẩu Trụ, những thế lực áp bức, những cám dỗ của quyền lực và dục vọng. Nhưng hắn, Lâm Nhất, sẽ không lùi bước. Hắn sẽ giữ vững bản tâm, sẽ kiên định với "Vô Tiên chi Đạo" của mình. Con đường ấy, không phải là tìm kiếm sức mạnh để thống trị, mà là tìm kiếm chân lý để thấu hiểu, để sống một cách chân chính giữa hồng trần, để trở thành một "tiên nhân" đúng nghĩa trong lòng một đứa trẻ.
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng khuất dạng, màn đêm dần buông xuống. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm. Lâm Nhất và Tiểu Linh Nhi cứ thế bước đi, bóng dáng hai người in trên con đường mờ ảo, nhỏ bé nhưng kiên cường, hướng về một tương lai rộng lớn, nơi hồng trần muôn mặt đang chờ đợi, và nơi hành trình "Vô Tiên chi Đạo" của hắn, giờ đây, đã thực sự bắt đầu.