Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, phủ một tấm chăn đen huyền bí lên vạn vật. Ba bóng người nhỏ bé, in trên nền trời vừa tắt nắng, tiếp tục bước đi trên con đường đá cũ kỹ của thị trấn nhỏ, hướng về phía một quán trọ đơn sơ. Tuy nhiên, dường như số phận đã an bài, con đường dẫn họ không phải là một con đường bằng phẳng, mà lại lượn lờ, uốn khúc, rồi bất ngờ rẽ vào một lối mòn hun hút, dẫn sâu vào một thung lũng mà người đời vẫn gọi bằng cái tên đầy vẻ ghê rợn: Âm Phong Cốc.
Gió bắt đầu rít lên từng hồi, không còn là những cơn gió nhẹ mang hơi sương se lạnh của đêm mà là những luồng gió buốt giá, xuyên thấu da thịt, mang theo một mùi ẩm mục khó tả, phảng phất như mùi của đất đá mục nát và một thứ gì đó tanh nồng, hôi hám, tựa như mùi lưu huỳnh lẫn với xác thối rữa. Sương mù đen đặc cuồn cuộn từ dưới đáy cốc bốc lên, như những sợi mây đen đang cố vươn tay níu giữ lấy bước chân lữ khách. Cảnh vật nơi đây hoang tàn đến lạ, những vách đá dựng đứng sừng sững như những bức tường thành của một thế giới khác, gồ ghề và xám xịt. Dưới ánh trăng mờ nhạt, những thân cây cổ thụ khẳng khiu, lá rụng trơ cành, vươn những nhánh cây xoắn xuýt như những ngón tay quỷ dị, cố gắng cào cấu vào khoảng không vô định. Xa xa, có những bia đá cổ xưa nằm đổ nát, rêu phong phủ kín, như những chứng tích của một nền văn minh đã bị thời gian và âm khí ăn mòn, chỉ còn lại sự đổ nát và tĩnh lặng chết chóc.
Tiếng gió rít qua các khe đá nghe như tiếng quỷ khóc than, từng hồi dài, từng hồi ngắn, lúc thì ai oán, lúc lại gào thét như muốn xé toạc màn đêm. Đôi khi, có những tiếng than khóc yếu ớt vang vọng từ đâu đó rất xa, không rõ là tiếng của gió hay của một linh hồn nào đó còn vương vấn nơi trần thế. Thậm chí, có lúc còn nghe thấy tiếng xương cốt va chạm lạch cạch, khô khốc, cùng với những âm thanh lạ lùng, không rõ nguồn gốc, khiến bầu không khí vốn đã u ám, lạnh lẽo càng trở nên chết chóc và đáng sợ. Âm khí nơi đây nồng đậm đến mức người thường sẽ cảm thấy khó thở, lồng ngực như bị đè nén, còn các tu sĩ chính đạo hẳn sẽ cảm thấy khó chịu, linh lực trong cơ thể như bị kìm hãm. Lâm Nhất, dù đã từng trải qua nhiều gian nan, cũng cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo thấu xương, không chỉ từ bên ngoài mà còn từ sâu thẳm trong lòng. Hắn có cảm giác như có vô vàn cặp mắt vô hình đang theo dõi từng cử động của mình, một sự nguy hiểm rình rập, không thể nhìn thấy nhưng lại hiện hữu một cách rõ ràng.
Tô Mạt Nhi, người vốn đã quen với cuộc sống an nhàn ở Thanh Khê Thôn, nay phải đối mặt với cảnh tượng này thì không khỏi run rẩy. Nàng ôm chặt lấy Tiểu Linh Nhi vào lòng, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ sợ hãi tột độ. Hơi thở nàng trở nên gấp gáp, từng làn khói trắng nhỏ thoát ra từ đôi môi tái nhợt. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói run rẩy, gần như lạc đi trong tiếng gió gào thét: “Lâm Nhất ca, nơi này thật đáng sợ, chúng ta có nên tìm chỗ khác nghỉ chân không?” Nàng muốn quay đầu lại, muốn thoát khỏi cái không gian ngột ngạt, kinh hoàng này, nhưng bàn chân lại như bị đóng đinh xuống đất, không thể nhúc nhích.
Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy, nhưng sâu trong đôi mắt đen láy ấy, có một sự kiên định không gì lay chuyển được. Hắn khẽ đưa tay vuốt nhẹ Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay áo, cảm nhận từng hạt gỗ mát lạnh, như một vật trấn an, một lời nhắc nhở về con đường hắn đang đi. Hắn quay sang nhìn Tô Mạt Nhi, ánh mắt ôn hòa nhưng đầy thấu hiểu, rồi khẽ nói, giọng nói vẫn trầm ấm, dù bị gió cuốn đi ít nhiều: “Mạt Nhi đừng sợ, nơi nào có người, nơi đó có cuộc sống... và cả những thử thách. Âm Phong Cốc này, dù âm khí nặng nề, nhưng cũng là một phần của hồng trần gian nan. Có lẽ, đây cũng là một bài học mà tiên đạo muốn thử thách chúng ta.” Hắn nhớ lại lời Lão Cổ về chiếc trâm cài, về những số phận ẩn chứa trong vạn vật, và cả những cảnh đời lam lũ của người tù khổ sai. Hắn tự hỏi, liệu âm khí dày đặc này có phải là nỗi bi ai, oán hận của những linh hồn đã khuất, hay chỉ là một hiện tượng tự nhiên mà con người đã gán cho nó những ý nghĩa u ám?
Tiểu Linh Nhi, vì bị Tô Mạt Nhi ôm chặt vào lòng, nên phần nào cảm thấy ấm áp hơn, nhưng cái lạnh lẽo của âm khí vẫn len lỏi vào từng thớ thịt non nớt của cô bé. Nàng níu chặt lấy vạt áo Lâm Nhất, đôi mắt to tròn ngấn nước, khẽ thút thít: “Ca ca... lạnh quá...” Giọng nói non nớt của cô bé khiến trái tim Lâm Nhất khẽ nhói lên. Hắn cúi xuống, dịu dàng vuốt mái tóc rối bời của Tiểu Linh Nhi. Hắn biết, hai cô bé này là trách nhiệm của hắn, là những sợi dây vô hình níu giữ hắn lại với thế gian, với tình cảm con người.
Không chần chừ, Lâm Nhất khẽ vận dụng một chút linh khí trong cơ thể, nhẹ nhàng truyền vào Tiểu Linh Nhi, giúp cô bé cảm thấy ấm áp hơn đôi chút. Hắn cẩn trọng dẫn đường, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng và vững chãi, cố gắng tránh xa những nơi quá tối tăm hay những hang động sâu hun hút. Tô Mạt Nhi vẫn ôm chặt Tiểu Linh Nhi, ánh mắt không ngừng nhìn quanh cảnh vật đầy vẻ lo lắng. Nàng cảm thấy một sự bất lực dâng lên trong lòng. Nàng muốn bảo vệ Tiểu Linh Nhi, muốn làm điều gì đó, nhưng trong hoàn cảnh này, nàng chỉ có thể dựa vào Lâm Nhất. Nàng cảm nhận được sự ấm áp từ linh khí mà Lâm Nhất đã truyền cho Tiểu Linh Nhi, một sự ấm áp nhỏ nhoi nhưng đủ để xua đi phần nào cái lạnh lẽo đáng sợ của Âm Phong Cốc. Nàng nhìn Lâm Nhất, bóng lưng hắn gầy gò nhưng lại toát lên một vẻ kiên định lạ thường, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, dẫn lối cho nàng và Tiểu Linh Nhi. Nàng tin tưởng hắn, tin tưởng vào sự bình tĩnh và sức mạnh tiềm ẩn trong con người hắn. Dù không nói ra, nhưng trong lòng nàng, Lâm Nhất đã trở thành một điểm tựa vững chắc, một người mà nàng có thể dựa vào trong những lúc hiểm nguy.
Họ cứ thế bước đi, từng bước một, xuyên qua màn sương mù đen đặc và tiếng gió rít gào, như ba linh hồn lạc lối trong cõi mộng mị. Con đường Vô Tiên của Lâm Nhất, rõ ràng, không chỉ là những phép tắc thần thông hay những lời kinh sách huyền ảo, mà còn là những bước chân vững chãi trên những con đường đầy gian nan của hồng trần, nơi mà mỗi cảnh vật, mỗi âm thanh đều là một lời nhắc nhở về sự vô thường của cuộc đời, về những bi hoan ly hợp mà vạn vật hữu linh đều phải trải qua. Hắn hiểu rằng, để đạt được chân lý, trước hết phải thấu hiểu cõi đời, thấu hiểu nhân tâm, thấu hiểu cả những nỗi sợ hãi, những hy vọng nhỏ nhoi của những người xung quanh.
***
Cuối cùng, sau một quãng đường dài đầy thử thách trong Âm Phong Cốc, ba người cũng ra khỏi khu vực âm khí nặng nề. Vừa lúc đó, ánh hoàng hôn lần nữa buông xuống, nhưng không còn là vẻ đẹp lãng mạn như thường lệ, mà nhuộm một màu đỏ rực như máu, hắt lên một ngôi làng nhỏ nằm khuất trong một thung lũng không xa. Ngôi làng, thoạt nhìn, có vẻ bình yên và tĩnh lặng, nhưng những gì lọt vào tai họ lại là những âm thanh chói tai, phá vỡ sự yên ả đó: tiếng la hét hoảng loạn của phụ nữ và trẻ em, tiếng đổ vỡ loảng xoảng của đồ đạc, và tiếng cười cợt hung hãn của những kẻ cướp.
Lâm Nhất vội vàng kéo Tô Mạt Nhi và Tiểu Linh Nhi nấp sau một tảng đá lớn, ẩn mình trong bóng tối lờ mờ của buổi hoàng hôn. Từ vị trí đó, hắn có thể nhìn rõ cảnh tượng đang diễn ra trong làng. Một nhóm cướp nhỏ, khoảng hơn chục tên, mặt mũi bặm trợn, tay cầm dao kiếm loang loáng, đang ngang nhiên cướp bóc, đánh đập dân làng. Những người đàn ông bị trói gô, nằm la liệt dưới đất, máu chảy lênh láng. Phụ nữ và trẻ nhỏ bị lôi kéo, giật giũa tài sản, tiếng khóc than ai oán vang vọng khắp thung lũng. Cảnh tượng hỗn loạn và tàn nhẫn ấy khiến Tô Mạt Nhi và Tiểu Linh Nhi sợ hãi tột độ. Nàng Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn mở lớn, run rẩy đến mức không thể thốt nên lời. Nàng ôm chặt Tiểu Linh Nhi, cố gắng che đi cảnh tượng kinh hoàng đó khỏi đôi mắt ngây thơ của cô bé, nhưng chính nàng cũng không thể ngăn được nỗi sợ hãi đang dâng lên cuồn cuộn trong lòng.
Tiểu Linh Nhi, dù đã được Tô Mạt Nhi che chắn, nhưng tiếng la hét và tiếng đổ vỡ vẫn lọt vào tai cô bé, khiến cô bé khóc thút thít, úp mặt vào áo Tô Mạt Nhi, toàn thân co rúm lại. “Sợ quá...” cô bé nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào như muốn vỡ òa. Mùi khói từ những mái nhà tranh đang bị đốt cháy bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi máu tanh và mùi sợ hãi nồng nặc trong không khí, càng khiến không gian thêm phần ngột ngạt.
Lâm Nhất đứng lặng, đôi mắt hắn không chớp, chứng kiến mọi việc với ánh mắt trầm tư, nhưng sâu thẳm trong đó là một ngọn lửa của lòng trắc ẩn đang bùng cháy. Hắn đã thấy những cảnh đời lam lũ, những bất công xã hội, nhưng chứng kiến sự tàn bạo trực diện này lại là một cảm giác hoàn toàn khác. Trái tim hắn quặn thắt. Hắn siết chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay áo, cảm nhận từng hạt gỗ cọ xát vào lòng bàn tay, như một cách để giữ lại sự bình tĩnh trong cơn bão lòng.
Tô Mạt Nhi, nhìn thấy vẻ mặt của Lâm Nhất, biết rằng hắn đang suy tính điều gì đó. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói vẫn run rẩy, đầy vẻ lo lắng: “Lâm Nhất ca, chúng ta... chúng ta phải làm sao đây? Bọn chúng quá hung dữ, đông người như vậy... chúng ta không thể nào...” Nàng không dám nói hết câu, nhưng ý nàng là rõ ràng: bọn họ chỉ có ba người, trong đó có một đứa trẻ, không thể nào đối đầu với một nhóm cướp hung hãn như vậy. Sự an toàn của Tiểu Linh Nhi và của chính họ là điều nàng lo lắng nhất.
Nhưng Lâm Nhất, nghe xong lời nàng, chỉ khẽ lắc đầu. Ánh mắt hắn hướng về phía ngôi làng đang chìm trong hỗn loạn, vẻ mặt kiên định không hề lay chuyển. “Dân lành vô tội... không thể khoanh tay đứng nhìn.” Giọng hắn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sức mạnh nội tại. Những lời hắn nói ra không phải là sự bốc đồng, mà là kết quả của những chiêm nghiệm sâu sắc về “tiên đạo” và “nhân đạo” mà hắn đã tích lũy bấy lâu nay. “Vô Tiên chi Đạo” của hắn không cho phép hắn quay lưng lại với những bất công, với những nỗi khổ của hồng trần. Hắn nhớ lại những lời Lão Cổ về những câu chuyện ẩn giấu, về lẽ nhân sinh, và hắn tự nhủ, nếu không thể bảo vệ những người yếu thế, thì con đường tu tiên của hắn còn ý nghĩa gì?
Tuy nhiên, hắn cũng không phải là kẻ mù quáng. Hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết để quan sát kỹ lưỡng tình hình. Hắn quét mắt một lượt, đánh giá số lượng và sức mạnh của bọn cướp, cũng như tình trạng của dân làng. Những tên cướp này tuy hung hãn nhưng có vẻ không phải là những kẻ tu luyện cao cường, chỉ là những tên côn đồ dựa vào số đông và sự tàn bạo. Dân làng thì đã bị đánh đập tơi tả, tinh thần hoảng loạn, không còn sức kháng cự. Lâm Nhất bắt đầu suy tính. Hắn biết, không thể xông ra một cách bừa bãi. Hắn phải tìm cách giúp đỡ, nhưng cũng phải đảm bảo an toàn cho Tô Mạt Nhi và Tiểu Linh Nhi. Đây không phải là một trận chiến chỉ để thể hiện sức mạnh, mà là một bài toán về sự trí tuệ, lòng dũng cảm và lòng nhân ái. Tô Mạt Nhi vẫn ôm chặt Tiểu Linh Nhi, trong nỗi sợ hãi của chính mình, nàng vẫn cố gắng trấn an cô bé, vuốt ve mái tóc rối bời, khẽ hát những câu hát ru xưa cũ mà nàng còn nhớ được, dù giọng hát vẫn run rẩy và lạc đi trong tiếng khóc than của ngôi làng.
***
Khi màn đêm đã hoàn toàn bao trùm, Lâm Nhất đưa Tô Mạt Nhi và Tiểu Linh Nhi men theo sườn núi, tìm một vách đá cao hơn, an toàn hơn để ẩn nấp. Từ vị trí này, họ có thể nhìn rõ toàn bộ ngôi làng bên dưới, nơi ánh lửa từ những ngôi nhà bị đốt cháy vẫn le lói, hắt lên những bóng đen quỷ dị của bọn cướp đang lục soát và phá phách. Gió đêm bắt đầu mang theo hơi sương lạnh lẽo hơn, nhẹ nhàng giăng mắc trên những tán cây, nhưng không khí vẫn nồng nặc mùi khói và mùi sợ hãi.
Lâm Nhất ngồi xuống một tảng đá, đôi mắt đăm chiêu nhìn về phía ngôi làng, nơi những tiếng la hét, tiếng cười cợt và tiếng khóc than vẫn vang vọng đứt quãng. Hắn khẽ vuốt ve Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay, từng hạt gỗ trơn nhẵn mang lại cho hắn một cảm giác bình yên đến lạ giữa cơn bão lòng. Hắn giằng xé giữa sự cẩn trọng và tiếng gọi của lương tâm. Bảo vệ Mạt Nhi và Linh Nhi là trách nhiệm hàng đầu của hắn, nhưng chứng kiến cảnh dân lành bị áp bức mà khoanh tay đứng nhìn, thì lương tâm của một người tu đạo, một người đang tìm kiếm chân lý, không cho phép. "Tiên đạo là cứu rỗi... nhưng cứu rỗi thế nào mới là chân chính?" Hắn tự nhủ, giọng nói khẽ đến mức chỉ có hắn mới có thể nghe thấy. Phải chăng, sự cứu rỗi không chỉ nằm ở việc tiêu diệt cái ác, mà còn ở việc bảo vệ sự sống, bảo vệ những điều thiện lương, và hơn hết là bảo vệ chính tâm hồn mình khỏi sự chai sạn, vô cảm trước nỗi đau của đồng loại?
Bất chợt, một luồng khí lạnh buốt hơn cả gió đêm lướt qua. Lâm Nhất chưa kịp phản ứng, một bóng người quái dị đã xuất hiện không một tiếng động phía sau hắn. Hắn giật mình quay phắt lại. Đó là một lão nhân, thân hình gầy gò nhưng lại toát lên một vẻ thần bí đến rợn người. Nửa khuôn mặt lão trắng bệch như tử thi, nửa còn lại đen sạm như than đá, tạo thành một sự đối lập rùng rợn. Đôi mắt lão sâu hoắm, ánh nhìn như xuyên thấu màn đêm, mang theo một vẻ mưu mô và xảo quyệt khó lường. Lão khoác trên mình một đạo bào âm dương, cũ kỹ và đầy vẻ cổ xưa, tay lão cầm một pháp khí hình bát quái, tỏa ra một thứ khí tức âm hàn. Chính là Âm Dương Sư, Quỷ Cốc Lão Nhân!
Lâm Nhất bật dậy, cảnh giác cao độ. Linh khí trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, sẵn sàng đối phó với bất kỳ tình huống nào. Tô Mạt Nhi và Tiểu Linh Nhi, vì bị che khuất tầm nhìn, không hay biết sự xuất hiện của lão nhân quái dị, nhưng cả hai đều cảm thấy một luồng khí lạnh đột ngột ập đến, khiến họ rùng mình.
Âm Dương Sư, Quỷ Cốc Lão Nhân, chỉ đứng yên đó, đôi mắt sâu hoắm quan sát Lâm Nhất, như đang đánh giá một con mồi. Lão khẽ cất tiếng, giọng nói khàn khàn, trầm thấp, vang vọng như từ vực sâu thẳm của cõi âm, khiến không khí càng thêm phần rợn tóc gáy: “Âm dương tuần hoàn, vạn vật đều nằm trong lòng bàn tay ta. Kẻ mạnh nuốt kẻ yếu, đó là lẽ tự nhiên của thế gian này. Ngươi muốn phá vỡ cân bằng sao, tiểu đạo sĩ?” Lời nói của lão như một lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào những chiêm nghiệm, vào những đạo lý mà Lâm Nhất đang cố gắng vun đắp. Nó mang một sự lạnh lùng, vô cảm, coi thường sinh mạng và nỗi đau của con người, như thể vạn vật chỉ là những quân cờ trên bàn cờ của âm dương, không hơn không kém.
Lâm Nhất không lùi bước. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hoắm của Quỷ Cốc Lão Nhân, ánh mắt sắc bén như kiếm. “Đạo không nằm ở sự tàn sát, mà ở lòng nhân ái. Ngươi là ai mà dám nói ra những lời lẽ vô tình đó?” Hắn hỏi, giọng nói tuy không lớn nhưng lại chứa đựng một sự kiên định không thể lay chuyển. Hắn không thể chấp nhận cái triết lý tàn nhẫn ấy. Nếu tiên đạo chỉ là sự tuần hoàn của kẻ mạnh nuốt kẻ yếu, thì chẳng khác gì lũ dã thú, còn gì là ý nghĩa của tu thân, của việc tìm kiếm chân lý?
Quỷ Cốc Lão Nhân nghe vậy, khẽ cười khẩy, tiếng cười khô khốc như tiếng lá khô va vào nhau trong gió, càng khiến người nghe rợn tóc gáy. Ánh mắt lão vẫn không rời Lâm Nhất, đầy vẻ dò xét và thích thú. “Kẻ quan sát. Ngươi muốn thay đổi thế gian? Hay bị thế gian này thay đổi?” Lão nói xong, không đợi Lâm Nhất trả lời. Một làn khói đen mỏng manh đột nhiên bốc lên từ chân lão, bao phủ lấy thân hình gầy gò, quái dị ấy. Trong nháy mắt, làn khói tan biến vào màn đêm thăm thẳm, mang theo cả bóng dáng của Quỷ Cốc Lão Nhân, không để lại bất kỳ dấu vết nào, như thể lão chưa từng xuất hiện.
Lâm Nhất đứng lặng, trái tim hắn vẫn đập thình thịch trong lồng ngực. Sự xuất hiện bí ẩn và triết lý đối lập của Quỷ Cốc Lão Nhân đã tạo ra một xung đột tiềm tàng không chỉ về sức mạnh mà còn về tư tưởng, về niềm tin. Hắn nhìn về phía ngôi làng đang cháy, rồi lại nhìn vào khoảng không nơi Quỷ Cốc Lão Nhân vừa biến mất. Lời nói của lão như một hạt mầm nghi vấn gieo vào tâm trí hắn, khiến hắn suy tư sâu sắc hơn nữa về con đường mình đang đi. Lòng hắn biết, hành trình phía trước sẽ không chỉ là những thử thách về thể chất, mà còn là những cuộc đấu tranh về tinh thần, về đạo lý. Hắn tin rằng, chỉ khi thấu hiểu được cõi đời, thấu hiểu được nhân tâm, và vững vàng trước những triết lý méo mó, hắn mới có thể tìm thấy chân lý, tìm thấy con đường trở thành một “tiên nhân” thực sự.
Tô Mạt Nhi và Tiểu Linh Nhi vẫn ẩn mình sau tảng đá, không hề hay biết về cuộc chạm trán vừa rồi. Chúng vẫn còn đang run rẩy vì lạnh và sợ hãi. Lâm Nhất khẽ thở dài, trong lòng đã có quyết định. Hắn không thể bỏ mặc dân làng. Nhưng hắn cũng không thể mạo hiểm sự an toàn của hai người đồng hành. Hắn cần một kế hoạch. Một kế hoạch mà không phải chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng trí tuệ và sự nhân ái. Ánh sáng le lói từ ngôi làng đang cháy, cùng với sự lạnh lẽo của sương đêm và cái bóng ma quái của Quỷ Cốc Lão Nhân vừa tan biến, đã khắc sâu vào tâm trí Lâm Nhất một câu hỏi lớn: Giữa hồng trần gian nan này, đâu mới là chân lý của tiên đạo? Và hắn, một tiểu đạo sĩ gầy gò, sẽ tìm thấy câu trả lời ấy như thế nào?