Bình minh vừa ló rạng, những tia nắng đầu tiên của ngày mới khẽ vuốt ve đỉnh núi xa xăm, nhuộm một vệt vàng cam lên nền trời còn vương chút sắc xanh thẫm của đêm. Gió sớm mơn man, mang theo hơi sương lành lạnh và mùi đất ẩm, khẽ lay động tán lá cây cổ thụ ven đường, tạo nên những tiếng xào xạc rì rầm như lời thì thầm của đất trời. Trên con đại lộ còn vắng bóng người, ba bóng hình nhỏ bé đang chầm chậm bước đi, in hằn những vệt dài đổ bóng trên mặt đất. Đó là Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Tiểu Linh Nhi, những lữ khách cô độc giữa hồng trần rộng lớn.
Lâm Nhất vẫn trầm tư, dáng điềm đạm nhưng ánh mắt xa xăm, như thể tâm hồn hắn vẫn còn vương vấn nơi thung lũng lạnh lẽo của đêm qua, nơi ngọn lửa đỏ quạch liếm láp những mái nhà tranh, nơi nỗi đau và tuyệt vọng của phàm nhân đã khắc sâu vào đáy mắt hắn. Lời nói khàn khàn, lạnh lẽo của Quỷ Cốc Lão Nhân vẫn văng vẳng bên tai, như một lưỡi dao sắc bén cứa vào những đạo lý hắn đang cố gắng vun đắp. "Kẻ mạnh nuốt kẻ yếu, đó là lẽ tự nhiên của thế gian này." Lão ta đã nói như vậy, với một nụ cười khô khốc và ánh mắt vô cảm. Nhưng liệu đó có thực sự là chân lý duy nhất? Nếu vạn vật chỉ là những quân cờ trên bàn cờ âm dương, nếu sinh mệnh con người chỉ là cỏ rác dưới gót chân kẻ mạnh, thì còn gì là ý nghĩa của tu thân, của việc tìm kiếm chân lý, của cái gọi là "tiên đạo" mà hắn đang theo đuổi? Lòng hắn giằng xé, giữa một bên là sự lạnh lùng tàn nhẫn của "lẽ tự nhiên" mà lão nhân quái dị kia rao giảng, và một bên là lòng trắc ẩn, là khao khát được bảo vệ, được sẻ chia mà hắn luôn ấp ủ. Hắn khẽ vuốt nhẹ Chuỗi Hạt Bồ Đề đeo trên cổ tay, cảm nhận từng hạt gỗ nhẵn mịn, như muốn tìm kiếm một sự trấn an, một lời khẳng định cho con đường mình đã chọn.
Tô Mạt Nhi bước bên cạnh, đôi lúc liếc nhìn Lâm Nhất, ánh mắt nàng đầy ắp sự lo lắng và quan tâm. Nàng hiểu hắn, hiểu những gánh nặng vô hình đang đè nặng lên đôi vai gầy của hắn. Kể từ khi rời khỏi Thanh Khê Thôn, thế giới trước mắt Lâm Nhất đã không còn là bức tranh bình yên của khói bếp và tiếng chim hót. Thay vào đó là những mảng màu u tối của sự bất công, của khổ đau và cả những triết lý tàn nhẫn đến đáng sợ. Nàng muốn xua đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm lấy hắn, muốn thấy lại nụ cười hiếm hoi và ánh mắt tinh nghịch ngày nào. Nàng nhớ những buổi chiều yên ả bên bờ suối, nhớ những câu chuyện cổ tích mà hắn kể, nhớ cảm giác bình yên khi có hắn bên cạnh. Giờ đây, bình yên ấy dường như đã trở thành một thứ xa xỉ.
"Lâm Nhất ca, huynh vẫn còn nghĩ về đêm qua sao?" Tô Mạt Nhi khẽ khàng cất tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, cố gắng phá tan sự im lặng nặng nề. Nàng khẽ nắm lấy vạt áo đạo bào của hắn, kéo nhẹ. "Đừng nghĩ nhiều quá, chúng ta đã đi xa rồi. Huynh xem, mặt trời lên rồi, cảnh vật cũng tươi sáng hơn nhiều. Huynh có nghe tiếng chim hót không? Chúng đang chào đón một ngày mới đấy!" Nàng chỉ tay về phía một bụi cây ven đường, nơi vài chú chim nhỏ đang chuyền cành, cất tiếng hót líu lo. Nàng biết, lời nói của nàng có lẽ không thể xua tan được những u uẩn trong lòng Lâm Nhất, nhưng nàng vẫn muốn thử, muốn dùng chút sức lực nhỏ bé của mình để mang lại cho hắn sự an ủi.
Lâm Nhất khẽ thở dài, nụ cười nhẹ ẩn hiện trên khóe môi. Hắn quay sang nhìn Tô Mạt Nhi, ánh mắt dịu dàng hơn, nhưng vẫn còn vương vấn nét suy tư. "Ta chỉ đang suy nghĩ, Mạt Nhi. Về con người, về lẽ đời." Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lại hướng về phía chân trời xa xăm. "Có lẽ Âm Dương Sư nói không sai, rằng sự sống là một vòng tuần hoàn của mạnh yếu. Nhưng 'đạo' của ta thì khác. Đạo của ta không phải là để xem ai mạnh hơn ai, mà là để thấu hiểu, để sẻ chia, để bảo vệ những điều thiện lương. Nếu ta chỉ chăm chăm vào việc mạnh lên, bỏ mặc những số phận yếu đuối, thì ta có khác gì những kẻ tàn nhẫn mà ta khinh ghét?" Hắn siết chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề, từng lời nói thoát ra đều mang một sức nặng của sự chiêm nghiệm. Hắn không thể chấp nhận một thế giới nơi lòng nhân ái bị coi là sự yếu đuối, nơi sự tồn tại chỉ được quyết định bởi sức mạnh đơn thuần. Con đường "Vô Tiên" của hắn, từ thủa ban sơ, đã không phải là con đường của cường giả xưng hùng xưng bá, mà là con đường của một tâm hồn khao khát tìm kiếm chân lý, tìm kiếm ý nghĩa thực sự của sự tồn tại.
Tiểu Linh Nhi, từ nãy đến giờ vẫn im lặng nắm chặt tay Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn Lâm Nhất, rồi lại nhìn Tô Mạt Nhi. Nàng không hiểu hết những lời nói sâu xa của Lâm Nhất, nhưng nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong giọng nói của ca ca, và sự lo lắng của tỷ tỷ. Nàng chỉ biết nép sát vào Tô Mạt Nhi hơn, cảm thấy thế giới bên ngoài Huyền Nguyên Quan quá đỗi phức tạp và đáng sợ, khác xa với những câu chuyện cổ tích về tiên nhân và thần phật mà Lâm Nhất từng kể. Trong tâm trí non nớt của nàng, tiên nhân phải là những người tốt bụng, luôn giúp đỡ kẻ yếu, chứ không phải là những kẻ mạnh tự do chà đạp lên người khác.
"Nhưng Lâm Nhất ca, huynh cũng phải bảo vệ chính mình chứ!" Tô Mạt Nhi khẽ nói, giọng nàng pha chút nũng nịu nhưng cũng đầy sự chân thành. "Lão nhân quái dị đêm qua... lão ta thật đáng sợ. Lời nói của lão như có gai vậy. Huynh đừng để lão làm ảnh hưởng đến huynh. Huynh là Lâm Nhất ca của muội, là người tốt bụng nhất mà muội từng biết." Nàng vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên cánh tay Lâm Nhất, như muốn truyền cho hắn chút hơi ấm và sức mạnh. Nàng không muốn hắn phải chịu đựng quá nhiều, không muốn hắn cứ mãi dằn vặt bản thân. Cuộc đời này đã quá đủ gian nan rồi, tại sao cứ phải ôm đồm hết những nỗi khổ của thiên hạ vào lòng?
Lâm Nhất mỉm cười, nụ cười thoáng qua như ánh nắng ban mai. Hắn vỗ nhẹ lên tay Tô Mạt Nhi. "Cảm ơn muội, Mạt Nhi. Ta hiểu ý muội. Ta sẽ không quên bảo vệ chính mình, và cả hai muội nữa." Hắn nói, ánh mắt nhìn Tô Mạt Nhi và Tiểu Linh Nhi đầy yêu thương và kiên định. "Nhưng bảo vệ chính mình không có nghĩa là ngoảnh mặt làm ngơ trước những nỗi bất công. Tiên đạo tại tâm, Mạt Nhi. Nếu tâm ta không còn trong sạch, không còn giữ được lòng nhân ái, thì ta có mạnh đến đâu cũng chỉ là một kẻ phàm trần khoác áo đạo sĩ mà thôi." Hắn ngừng lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cỏ dại và sương sớm. "Chúng ta cứ đi thôi. Con đường này còn dài, và ta tin rằng, chân lý không nằm ở những nơi cao xa, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần này." Ba người lại tiếp tục bước đi, những bước chân chậm rãi nhưng đầy ý chí, tiến về phía chân trời đang dần rực rỡ bởi ánh nắng ban mai. Dù phía trước còn bao nhiêu chông gai, bao nhiêu triết lý đối lập, nhưng Lâm Nhất biết rằng, hắn sẽ không bao giờ từ bỏ con đường đã chọn, con đường của lòng nhân ái và sự thấu hiểu. Tiếng gió thổi xào xạc qua tán lá, tiếng chim hót líu lo, tất cả như hòa vào nhịp bước chân của ba lữ khách, tạo nên một bản nhạc trầm bổng của hành trình truy tầm tiên đạo giữa cõi hồng trần.
***
Thời gian trôi qua, ánh mặt trời đã leo lên đỉnh đầu, chiếu rọi những tia nắng chói chang xuống con đại lộ. Không khí trở nên oi ả hơn, mang theo mùi bụi đường và hơi nóng của đá. Từ xa, một đoàn xe ngựa lớn đang dừng lại bên vệ đường, phá vỡ sự yên ắng vốn có của buổi trưa hè. Tiếng người xôn xao, tiếng ngựa hí, tiếng đồ vật va chạm vào nhau, tất cả tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, khó chịu. Khi Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi và Tiểu Linh Nhi đến gần, họ nhận ra đó là một đoàn thương nhân khá lớn, với những chiếc xe chất đầy hàng hóa, có lẽ là hương liệu, gấm vóc và các loại đặc sản từ phương xa. Tuy nhiên, tình cảnh của đoàn xe lúc này lại vô cùng rối ren. Một chiếc xe hàng lớn, vốn được chất đầy những kiện vải lụa tơ tằm óng ả, đã bị nghiêng hẳn sang một bên, bánh xe phía sau đã vỡ nát, nằm chỏng chơ giữa đường. Những người phu xe và thủ hạ của đoàn thương nhân đang hối hả tìm cách khắc phục, nhưng ai nấy đều lộ vẻ lo lắng, sốt ruột và có phần tuyệt vọng.
Giữa đám đông lộn xộn ấy, nổi bật lên một nam nhân thân hình phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu, tròn trịa nhưng giờ đây lại đầy vẻ âu lo. Y vận một bộ gấm vóc sang trọng, màu sắc tươi tắn, toát lên vẻ phú quý. Bộ râu quai nón được tỉa tót gọn gàng, nhưng lúc này lại hơi xộc xệch, để lộ sự căng thẳng của chủ nhân. Đó chính là Vương Đại Phúc, một thương nhân giàu có và có tiếng trong vùng. Y đang sốt sắng chỉ đạo Phu Kéo Xe A Lực và những người thủ hạ khác cố gắng sửa chữa chiếc bánh xe đã vỡ nát. Tuy nhiên, mọi nỗ lực của họ dường như đều vô vọng.
"Chết tiệt! Sao lại hỏng đúng lúc này chứ?" Vương Đại Phúc thở dài thườn thượt, giọng nói sang sảng thường ngày giờ đây pha lẫn sự bực dọc và bất an. Y vung tay lên, chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay béo múp lóe sáng dưới nắng. "Phía trước còn bao nhiêu chặng đường, bao nhiêu mối hàng đang chờ. Nếu trễ chuyến này, tổn thất không phải là nhỏ đâu!" Y không ngừng đi đi lại lại quanh chiếc xe bị hỏng, mồ hôi lấm tấm trên trán.
A Lực, người phu kéo xe có thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt sạm nắng và lấm lem bùn đất, đang cố gắng dùng một thanh gỗ lớn để kê bánh xe lên. Mồ hôi nhễ nhại chảy thành dòng trên lưng y, nhưng chiếc bánh xe vẫn không nhúc nhích. "Đại nhân, bánh xe này đã mục rồi, không thể sửa ngay được." A Lực thở hổn hển, giọng y khàn đặc vì mệt mỏi. "Xem ra, chúng ta phải tìm thợ rèn ở Tiểu An Trấn mới xong. Nhưng từ đây đến đó... còn cả một đoạn đường dài, lại phải tìm cách kéo chiếc xe này đi thì e là..." Y không nói hết câu, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng. Sức người có hạn, nhưng gánh nặng thì vô cùng. Đoàn xe đã phải vật lộn với con đường gập ghềnh suốt từ sáng, ai nấy đều đã thấm mệt.
Lâm Nhất quan sát toàn bộ sự việc một lúc, ánh mắt bình thản nhưng đầy sự quan tâm. Hắn nhìn thấy sự tuyệt vọng trên gương mặt những người phu xe, sự bất an của Vương Đại Phúc, và cả sự mong manh của những chuyến hàng mà họ đang cố gắng bảo vệ. Tiên đạo tại tâm, và lòng nhân ái không cho phép hắn làm ngơ. Hắn khẽ thở dài, trong lòng đã có một quyết định. Không phải là một sự bồng bột, mà là một sự cân nhắc kỹ lưỡng, một sự lựa chọn của trái tim và lý trí. Hắn từ từ tiến lại gần đoàn xe, Tô Mạt Nhi và Tiểu Linh Nhi dè dặt đi theo phía sau.
"Vị thương gia này, xin thứ lỗi khi tiểu đạo quấy rầy." Lâm Nhất cất tiếng, giọng nói ôn hòa, chân thành, phá vỡ bầu không khí căng thẳng xung quanh.
Vương Đại Phúc giật mình quay lại, nhìn thấy một tiểu đạo sĩ gầy gò với đạo bào cũ kỹ và hai tiểu cô nương đi kèm. Ban đầu, y có chút cau mày, e ngại rằng đây lại là một kẻ hành khất hoặc một đạo sĩ lừa đảo muốn kiếm chác. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt đen láy sâu thẳm của Lâm Nhất, y lại thấy một sự chân thành và điềm tĩnh lạ thường, không hề có vẻ tham lam hay xảo trá. "Vị đạo trưởng này có điều gì muốn nói sao?" Vương Đại Phúc hỏi, giọng điệu có phần khách sáo.
Lâm Nhất mỉm cười nhẹ. "Tiểu đạo chỉ là lữ khách qua đường, thấy đoàn xe gặp nạn nên mạn phép hỏi thăm. Tiểu đạo có chút hiểu biết về cơ khí, có thể giúp đỡ đôi chút chăng?" Hắn cúi người kiểm tra chiếc bánh xe đã vỡ nát, ngón tay khẽ chạm vào phần gỗ mục ruỗng. Hắn nhìn kỹ cấu trúc của trục xe và cách các thanh gỗ được ghép nối. Trong những năm tháng sống ở Huyền Nguyên Quan, tuy không được học nhiều về sách vở, nhưng Lâm Nhất đã quen với việc sửa chữa đồ đạc, từ những chiếc bàn ghế cũ kỹ đến những dụng cụ đơn giản trong quan. Hắn cũng từng giúp sư phụ chế tạo một số vật dụng nhỏ, nên có phần am hiểu về cấu trúc và nguyên lý hoạt động của các vật phẩm làm từ gỗ.
A Lực, người phu kéo xe, nhìn Lâm Nhất với ánh mắt nghi ngờ. "Đạo trưởng còn trẻ như vậy, lại biết về cơ khí sao? Chiếc bánh xe này mục ruỗng từ bên trong rồi, e là không còn cách nào sửa chữa tại chỗ được đâu. Phải dùng gỗ mới đẽo lại, hoặc ít nhất cũng phải có thợ rèn gia cố bằng sắt mới chịu được tải trọng." Y nói, giọng điệu mang vẻ mệt mỏi và chán nản.
Lâm Nhất không nói gì, hắn chỉ tập trung quan sát. Một lúc sau, hắn đứng thẳng dậy, đôi mắt vẫn trầm tư. "Quả thật, bánh xe đã mục ruỗng, không thể sửa chữa hoàn hảo tại chỗ. Tuy nhiên, nếu chỉ để kéo đến Tiểu An Trấn, chúng ta có thể dùng một phương pháp tạm thời." Hắn chỉ vào một đoạn thân cây gỗ lớn bị đổ ven đường, đã khô mục nhưng vẫn còn khá chắc chắn. "Phải rồi, chúng ta có thể dùng đoạn gỗ kia, đẽo thành một thanh chống tạm thời, cố định vào trục xe, sau đó dùng dây thừng chắc chắn buộc chặt lại. Như vậy, chiếc xe có thể được kéo đi chậm rãi mà không bị đổ nghiêng hoàn toàn. Đến Tiểu An Trấn, chúng ta có thể tìm thợ rèn để thay bánh mới hoặc gia cố lại."
Vương Đại Phúc và A Lực nhìn nhau, rồi lại nhìn Lâm Nhất. Phương án này tuy đơn giản nhưng lại hợp lý, và quan trọng hơn, nó khả thi trong hoàn cảnh hiện tại. "Thế nhưng, đẽo một thanh gỗ lớn như vậy thì phải mất bao lâu? Và liệu có đủ chắc chắn không?" Vương Đại Phúc vẫn còn chút hoài nghi.
Lâm Nhất mỉm cười nhẹ. "Tiểu đạo có thể giúp. Với chút linh lực và công cụ đơn giản, việc đẽo gọt sẽ không mất quá nhiều thời gian." Hắn không nói thêm về linh lực, chỉ ra vẻ tự tin vào khả năng của mình. Hắn biết, việc này không quá khó khăn đối với một tu sĩ như hắn, dù hắn không thích dùng phép thuật để làm những việc phàm tục. Nhưng trong tình huống này, sự giúp đỡ của hắn có thể giảm bớt gánh nặng và rủi ro cho đoàn thương nhân.
Vương Đại Phúc suy nghĩ một lát. Thời gian là vàng bạc, và việc mắc kẹt ở đây càng lâu, rủi ro càng lớn. "Được! Vậy thì xin nhờ vị đạo trưởng đây giúp đỡ. Nếu thành công, Vương mỗ nhất định sẽ trọng thưởng!" Y nói, ánh mắt đã vơi đi phần nào sự lo lắng.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Hắn quay sang Tô Mạt Nhi và Tiểu Linh Nhi. "Hai muội cứ đi trước một đoạn, tìm chỗ mát nghỉ ngơi. Chẳng mấy chốc chúng ta sẽ đến Tiểu An Trấn."
Tô Mạt Nhi nhìn hắn, trong mắt nàng có chút lo lắng. "Lâm Nhất ca, huynh cẩn thận đó." Nàng biết hắn không phải người bình thường, nhưng nàng vẫn không khỏi lo lắng cho hắn. Tiểu Linh Nhi cũng gật đầu lia lịa, nắm chặt tay Tô Mạt Nhi.
A Lực và vài thủ hạ khác bắt đầu làm theo hướng dẫn của Lâm Nhất, cùng nhau di chuyển đoạn gỗ lớn. Lâm Nhất cũng xắn tay áo, dùng chút sức lực và kinh nghiệm của mình để hỗ trợ. Hắn không dùng phép thuật một cách phô trương, chỉ vận dụng linh lực một cách tinh tế để giúp nâng đỡ, di chuyển vật nặng một cách nhẹ nhàng hơn, khiến những người phu xe vô cùng ngạc nhiên và thán phục. Nắng giữa trưa vẫn chói chang, nhưng không khí đã bớt phần nặng nề, thay vào đó là sự hối hả và niềm hy vọng.
***
Trong khi Lâm Nhất đang dùng chút kỹ năng và sức lực của mình để giúp đỡ đoàn xe của Vương Đại Phúc, thì đoàn xe đã được kéo tạm vào một trạm nghỉ nhỏ gần Tiểu An Trấn. Trạm nghỉ này là một quán trà ven đường, với mái hiên rộng và vài chiếc bàn ghế gỗ đơn sơ. Nơi đây thoang thoảng mùi trà xanh thanh mát, xen lẫn mùi khói bếp từ phía sau. Tiếng người nói chuyện râm ran, tiếng chén bát lách cách, tạo nên một không khí khá nhộn nhịp, đối lập hẳn với sự tĩnh mịch của con đường cái ban sáng.
Tô Mạt Nhi và Tiểu Linh Nhi ngồi vào một chiếc bàn dưới bóng râm, ánh mắt tò mò quan sát xung quanh. Tiểu Linh Nhi vẫn còn chút sợ sệt trước đám đông, nhưng sự tò mò của nàng lại lớn hơn nỗi sợ. Nàng nhìn những người khách đang uống trà, nhìn những đứa trẻ chạy nhảy, và cả những người phu xe đang hối hả sửa chữa xe ngựa.
Bỗng, một bóng người nhỏ bé thoắt cái lướt qua. Đó là một thằng nhóc đánh giày, với khuôn mặt lấm lem bụi đất và quần áo cũ kỹ, nhưng đôi mắt hắn lại lanh lợi và sáng ngời như hai viên bi ve. Hắn thoăn thoắt chạy đến chỗ Vương Đại Phúc, người đang ngồi thở phì phò trên một chiếc ghế, bàn chân mỏi nhừ. "Giày sạch, lòng vui, tiền ít cũng được! Tiểu nhân Tí chào ngài thương gia!" Thằng nhóc lanh lợi cất tiếng, giọng nói líu lo như chim sẻ. Hắn không đợi Vương Đại Phúc trả lời, đã thoăn thoắt đặt cái hộp đồ nghề xuống đất, kéo một chân của Vương Đại Phúc lên, tay thoăn thoắt lau chùi đôi giày vải gấm của ông ta. Hắn làm việc một cách điêu luyện, từng động tác đều nhanh nhẹn và dứt khoát. Mùi xi đánh giày thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi trà và mùi đất.
Vương Đại Phúc, dù còn đang mệt mỏi và lo lắng, nhưng cũng không thể làm ngơ trước sự lanh lợi của thằng nhóc. Y khẽ gật đầu, nở một nụ cười phúc hậu gượng gạo. "Thằng nhóc này, miệng lưỡi thật khéo léo."
Tí cười hì hì, không ngừng tay. "Dạ, cha con dạy vậy ạ! Mà ngài đi qua đây không sợ sao? Mấy ngày nay, ai cũng đồn Băng Cướp Sơn Tặc Hắc Hổ lại xuất hiện, cướp bóc khắp nơi đó! Nghe nói chúng hung tợn lắm, không tha một ai! Cha mẹ con còn bảo, ra đường phải cẩn thận, không thì mất cả chì lẫn chài đó! Nghe nói mấy chuyến hàng của mấy thương gia nhỏ gần đây đều bị chúng cướp sạch, người bị đánh cho nửa sống nửa chết, có người còn mất mạng nữa cơ!" Tí líu lo kể, giọng điệu hồn nhiên như đang kể một câu chuyện cổ tích, nhưng nội dung lại khiến người nghe không khỏi rùng mình. Đôi mắt lanh lợi của hắn thoáng nhìn về phía Lâm Nhất, người đang đứng không xa, cùng với A Lực và những người phu xe khác, vừa đặt chiếc bánh xe tạm thời vào vị trí.
Vương Đại Phúc đang lim dim mắt nghỉ ngơi, nghe Tí nói mà giật mình mở bừng mắt. Y cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng khuôn mặt phúc hậu đã thoáng nét tái nhợt. "Hừm... chuyện đó thì ta cũng có nghe phong thanh... Cám ơn nhóc đã nhắc nhở." Y khẽ ho một tiếng, rồi liếc nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy sự lo lắng, bất an, nhưng cố che giấu. Y không muốn Lâm Nhất, một người vừa giúp mình, lại hoảng sợ vì những tin đồn này. Nhưng trong lòng y đã dấy lên một nỗi sợ hãi tột độ. Băng Cướp Sơn Tặc Hắc Hổ là một cái tên khét tiếng, đã gieo rắc nỗi kinh hoàng cho bao nhiêu đoàn thương nhân trên các tuyến đường trọng yếu. Chuyến hàng này của y có giá trị không nhỏ, nếu rơi vào tay bọn chúng thì coi như trắng tay, thậm chí còn mất cả mạng.
Lâm Nhất đứng gần đó, lắng nghe từng lời Tí nói, ánh mắt chợt trở nên sâu thẳm. Hắn nhìn Tô Mạt Nhi và Tiểu Linh Nhi đang ngồi ở bàn bên cạnh, cả hai đều hơi tái mặt vì sợ hãi, Tiểu Linh Nhi thậm chí còn rụt rè nép sát vào Tô Mạt Nhi hơn. Lời đồn về cướp bóc không còn là câu chuyện xa vời mà hắn từng nghe ở Huyền Nguyên Quan, hay chỉ là những trận cướp nhỏ lẻ mà hắn từng đối mặt. Đây là một mối đe dọa thực sự, một thế lực tàn nhẫn đang hoành hành, gieo rắc cái chết và sự mất mát. Hắn cảm nhận được sự bất an tột độ từ Vương Đại Phúc, người thương nhân vốn dĩ luôn giữ vẻ bình tĩnh và tự tin. Điều này càng làm Lâm Nhất ý thức rõ hơn về mức độ nguy hiểm của Băng Cướp Sơn Tặc Hắc Hổ.
"Đạo trưởng, chiếc bánh xe đã tạm ổn rồi ạ." A Lực lau mồ hôi trên trán, giọng nói vẫn còn mệt mỏi nhưng đã có phần nhẹ nhõm hơn. Y nhìn Lâm Nhất với ánh mắt đầy vẻ biết ơn. "Nếu không có đạo trưởng ra tay giúp đỡ, chúng tôi không biết phải làm sao đây."
Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía Vương Đại Phúc và thằng nhóc Tí. Hắn khẽ thở dài. Mối nguy hiểm không phải là điều hắn mong muốn, nhưng nó đã đến. Và nó không chỉ đe dọa đoàn thương nhân này, mà còn có thể ảnh hưởng đến những người dân vô tội khác. Lời nói của Tí, tuy hồn nhiên, nhưng lại là một lời cảnh báo lạnh lùng về thực tại tàn khốc của giang hồ. Hắn biết, nguy hiểm không còn là lời đồn xa xôi nữa. Nó đang rình rập, chờ đợi. Và hắn, một tiểu đạo sĩ gầy gò, liệu có thể làm gì để đối phó với nó, để bảo vệ những điều mà hắn tin tưởng? Mùi trà thoang thoảng, mùi xi đánh giày, tiếng líu lo của Tí, tiếng ồn ào của trạm nghỉ, tất cả dường như tan biến, chỉ còn lại trong tâm trí Lâm Nhất là lời đồn về Băng Cướp Sơn Tặc Hắc Hổ và ánh mắt lo lắng của Tô Mạt Nhi.
***
Màn đêm dần buông xuống, bao trùm lấy Tiểu An Trấn bằng một tấm màn nhung huyền bí. Ánh hoàng hôn cuối cùng còn vương lại trên đỉnh núi, nhuộm một dải màu đỏ cam rực rỡ trước khi nhường chỗ cho sắc tím thẫm và những vì sao lấp lánh. Không khí trở nên se lạnh, mang theo hơi ẩm của đêm và mùi khói bếp vương vấn từ những mái nhà. Tiếng côn trùng rả rích bắt đầu cất lên bản giao hưởng đêm, xa xa là tiếng chó sủa vọng lại, và đâu đó là tiếng cười nói trầm thấp từ những quán trọ.
Lâm Nhất ngồi một mình bên ngoài quán trà, cách đoàn xe của Vương Đại Phúc một đoạn, im lặng nhìn về phía chân trời đang dần sẫm màu. Chiếc Chuỗi Hạt Bồ Đề vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, từng hạt gỗ nhẵn mịn như đang truyền cho hắn một nguồn năng lượng an lành, một sự trấn an giữa những suy tư hỗn độn. Trong đầu hắn vang vọng lời nói của thằng nhóc Tí, hình ảnh những người tù khổ sai ở chương trước, và cả ánh mắt lo lắng, sợ hãi của Tô Mạt Nhi. Hắn siết chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề, cảm nhận từng hạt như một lời nhắc nhở về 'Đạo' của mình.
Nếu hắn quay lưng bỏ đi, phớt lờ mối nguy đang rình rập đoàn thương nhân này, thì hắn có còn xứng đáng với cái gọi là "Vô Tiên chi Đạo" nữa không? Nếu hắn chỉ lo bảo vệ bản thân và hai người đồng hành, mà mặc kệ những sinh mạng khác đang đứng trước hiểm nguy, thì liệu tâm hắn có còn trong sạch, có còn giữ được lòng nhân ái mà hắn hằng theo đuổi? Lời nói của Quỷ Cốc Lão Nhân lại vang lên trong tâm trí: "Kẻ mạnh nuốt kẻ yếu, đó là lẽ tự nhiên." Hắn không chấp nhận cái lẽ tự nhiên tàn nhẫn ấy. Hắn tin rằng, con người có thể vượt lên trên bản năng sinh tồn, có thể dùng lòng nhân ái để hóa giải cường bạo, dùng trí tuệ để vượt qua gian nguy.
"Nếu ta không hành động, thì 'Đạo' của ta có nghĩa lý gì?" Lâm Nhất lẩm bẩm với chính mình, giọng nói trầm thấp, hòa vào tiếng gió đêm. Hắn ngước nhìn bầu trời đêm thăm thẳm, nơi những vì sao xa xăm đang lấp lánh. Con đường tu tiên của hắn không phải là con đường của sức mạnh tuyệt đối, mà là con đường của sự thấu hiểu và lòng từ bi. Để trở thành "tiên nhân", trước hết phải là một "con người" chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.
Một bóng hình nhỏ bé nhẹ nhàng tiến đến gần, phá vỡ dòng suy nghĩ của Lâm Nhất. Đó là Tô Mạt Nhi. Nàng lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh hắn, không nói một lời, chỉ khẽ tựa đầu vào vai hắn. Hơi ấm từ nàng lan tỏa, xua đi chút lạnh lẽo trong lòng hắn. Nàng đã quen với những giây phút trầm tư của Lâm Nhất, và nàng biết, đôi khi, sự im lặng và gần gũi lại là điều an ủi nhất. Mùi hương dịu nhẹ từ tóc nàng xộc vào mũi hắn, mang theo sự quen thuộc và bình yên.
"Lâm Nhất ca... huynh định làm gì?" Tô Mạt Nhi khẽ cất tiếng, giọng nói nàng nhỏ nhẹ, đầy sự quan tâm và pha chút lo lắng. Nàng không biết hắn đang nghĩ gì, nhưng nàng cảm nhận được sự giằng xé trong lòng hắn, và nàng tin tưởng vào mọi quyết định của hắn.
Lâm Nhất quay sang nhìn thẳng vào mắt Tô Mạt Nhi. Ánh mắt hắn, vốn dĩ trầm tư, giờ đây đã ánh lên sự kiên định không thể lay chuyển, như ngọn lửa bùng cháy giữa đêm đen. Hắn khẽ nắm lấy tay nàng, truyền cho nàng chút hơi ấm và sự vững vàng. "Bảo vệ những gì ta có thể bảo vệ, Mạt Nhi. Đó là con đường của ta." Hắn nói, giọng nói tuy không lớn nhưng lại chứa đựng một sức mạnh tiềm tàng, một sự quyết tâm sắt đá. "Đoàn thương nhân này, họ vô tội. Và những người dân thường kia, họ cũng cần được bảo vệ khỏi những kẻ tàn bạo." Hắn không muốn Tô Mạt Nhi phải lo lắng, nhưng hắn cũng không thể che giấu quyết định của mình. Nàng là người đồng hành của hắn, là người hắn tin tưởng nhất.
Tô Mạt Nhi nhìn vào mắt hắn, và nàng hiểu. Nàng không còn thấy sự giằng xé, mà chỉ còn sự quyết đoán. Nàng biết, hắn đã lựa chọn. Nàng khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào. Nàng tin hắn, dù con đường phía trước có chông gai đến đâu, dù nguy hiểm có rình rập đến mức nào, nàng cũng sẽ ở bên hắn, cùng hắn vượt qua.
Lâm Nhất đứng dậy, ánh mắt kiên định nhìn về phía đoàn xe của Vương Đại Phúc, nơi bóng tối đang dần nuốt chửng. Những chiếc xe hàng im lìm dưới ánh trăng, như những con thú khổng lồ đang ngủ say, nhưng ẩn chứa bên trong là nỗi lo lắng và sợ hãi của những người thương nhân. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí se lạnh của đêm. Sự giằng xé đã qua, giờ chỉ còn lại sự quyết đoán. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Hắn có thể sẽ phải đối mặt với những kẻ mạnh hơn, tàn bạo hơn. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, nếu hắn từ bỏ lòng nhân ái, từ bỏ trách nhiệm của mình, thì cái gọi là "tiên đạo" trong lòng hắn sẽ mãi mãi chỉ là hư vô. Hắn sẽ bảo vệ, bằng tất cả những gì hắn có. Đó là lời thề của hắn, là chân lý của con đường hắn đang đi. Ánh trăng mờ ảo chiếu rọi bóng dáng gầy gò của tiểu đạo sĩ, một mình đứng giữa đêm khuya, mang theo một quyết tâm kiên cường, sẵn sàng đối mặt với bất cứ phong ba bão táp nào mà hồng trần gian nan sắp sửa mang đến.