Vô tiên chi đạo
Chương 80

Bình Minh Sau Cơn Mưa, Chân Trời Mới Khó Đoán

4043 từ
Mục tiêu: Khắc họa cảnh Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi chia tay Đại Hiệp Cô Độc, đánh dấu bước chuyển sang hành trình độc lập của cả hai.,Tổng kết những bài học mà Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đã nhận được từ Đại Hiệp Cô Độc và sự kiện tại Tiểu An Trấn, củng cố niềm tin vào 'Vô Tiên chi Đạo' của Lâm Nhất.,Giới thiệu Bà Bánh Mì, tạo một khoảnh khắc kết nối giản dị với đời thường giữa bối cảnh thế giới giang hồ phức tạp.,Gieo mầm về sự hiện diện và tầm ảnh hưởng của 'các thế lực ngầm' hoặc môn phái tu tiên tha hóa ngay cả trong những nơi phàm nhân sầm uất.,Tiếp tục phát triển xung đột nội tâm của Lâm Nhất về việc kiên định với con đường tu thân giữa những bất công và sự tha hóa.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Đại Hiệp Cô Độc, Người Bán Bánh Mì (Bà Bánh Mì)
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, quyết tâm, hy vọng pha lẫn lo lắng.
Kết chương: [object Object]

Bóng Đại Hiệp Cô Độc dần khuất vào những tán lá xanh um của Thần Mộc Lâm, như một linh hồn lạc bước giữa cõi trần ai, mang theo bao nhiêu bi ai và u uất của một thời vàng son nay đã mục nát. Bước chân y nặng nề nhưng dứt khoát, không một lần ngoảnh lại, như thể sợ rằng nếu còn nấn ná thêm dù chỉ một khắc, y sẽ không thể giữ vững quyết tâm mà quay về chốn hồng trần vốn đã quá quen thuộc. Sương sớm giăng mắc, quấn quýt lấy thân hình cao lớn, gân guốc của y, khiến bóng hình ấy càng thêm mờ ảo, hư thực, tựa như một giấc mộng chóng tàn, chỉ còn để lại dư vị chua xót nơi đầu lưỡi. Tiếng lá cây xào xạc theo mỗi bước chân y đi, như một bản nhạc tiễn biệt du dương mà trầm lắng, hòa cùng tiếng chim rừng vừa thức giấc hót líu lo, một cách vô tình, điểm thêm vài nét chấm phá cho bức tranh chia ly. Mùi gỗ mục, mùi lá cây tươi và mùi đất ẩm ướt sau một đêm dài đọng sương, quyện vào nhau, tạo thành một hương vị đặc trưng của núi rừng, như muốn níu kéo những kẻ lữ khách, nhưng Đại Hiệp Cô Độc thì không. Y đã quen với những cuộc chia ly, với những con đường không hẹn ngày gặp lại. Cuộc đời y, có lẽ, đã được dệt nên từ vô vàn những đoạn kết như thế.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đứng lặng như pho tượng, ánh mắt không rời khỏi nơi bóng Đại Hiệp vừa tan biến. Nắng ban mai bắt đầu len lỏi qua kẽ lá, vẽ những vệt sáng vàng trên mặt đất, nhưng không đủ xua đi cái cảm giác trống trải đang đọng lại trong lòng hai người. Lâm Nhất siết chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay, cảm nhận từng hạt gỗ tròn trĩnh, nhẵn bóng, như chứa đựng vô vàn câu chuyện, vô vàn lời răn dạy mà Đại Hiệp Cô Độc đã truyền thụ. Sự ấm áp từ chúng không chỉ là hơi ấm của cơ thể, mà còn là ngọn lửa của niềm tin, của sự kiên định vào con đường mà hắn đã chọn. Những lời cuối cùng của y vẫn văng vẳng bên tai Lâm Nhất, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya vắng, vừa thanh tịnh, vừa thấu triệt: "Chân đạo ở trong tâm, không phải ở trên trời." Hắn đã từng hoang mang, từng thất vọng đến tột cùng khi chứng kiến sự tha hóa của cái gọi là "tiên đạo", khi những kẻ mang danh tu tiên lại dùng sức mạnh để áp bức, để trục lợi. Nhưng giờ đây, cái hoang mang ấy đã nhường chỗ cho một quyết tâm sắt đá, một niềm tin mãnh liệt vào con đường "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình. Con đường ấy, không tìm kiếm sức mạnh siêu phàm, không truy cầu danh vọng hão huyền, mà là đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại, của việc tu thân dưỡng tính giữa hồng trần gian nan.

Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ướt đẫm một lớp sương mỏng, khẽ kéo vạt áo Lâm Nhất. Nàng không nói gì, chỉ ngước nhìn hắn, ánh mắt vừa mang vẻ buồn bã vì cuộc chia ly, vừa ẩn chứa sự lo lắng, bất an cho hành trình sắp tới. Nàng đã quen với sự có mặt của Đại Hiệp Cô Độc, quen với cảm giác được bảo bọc bởi cánh tay mạnh mẽ của y. Giờ đây, chỉ còn lại hai người, giữa mênh mông trời đất, giữa một giang hồ đầy rẫy hiểm nguy mà họ vừa mới được nghe kể. "Lâm Nhất ca ca...", giọng nàng khẽ run lên, như tiếng gió thoảng qua cành cây khô. "Huynh trưởng... huynh ấy đi rồi." Nàng không gọi là Đại Hiệp nữa, mà gọi bằng một cái tên thân thương hơn, như thể muốn níu giữ chút hơi ấm của tình người giữa cuộc chia tay lạnh lẽo.

Lâm Nhất khẽ xoa đầu nàng, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn xa xăm, xuyên qua những tán cây cổ thụ cao vút, như đang nhìn thấu những điều ẩn sâu trong tương lai. “Đúng vậy, Mạt Nhi. Huynh trưởng đã đi rồi.” Giọng hắn ôn hòa, nhưng chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. “Mỗi người đều có con đường của riêng mình. Huynh trưởng cũng vậy, chúng ta cũng vậy.” Hắn thở dài một tiếng, hơi thở mang theo mùi đất ẩm và sương sớm. "Huynh trưởng đã dạy cho chúng ta rất nhiều. Không phải bằng những lời cao siêu, mà bằng chính cuộc đời y, bằng những gì y đã chứng kiến và trải qua." Hắn nhớ lại những lần Đại Hiệp Cô Độc ra tay nghĩa hiệp, cứu giúp dân lành, nhớ lại nỗi u uất trong ánh mắt y khi phải chấp nhận sự bất lực trước thế lực hắc ám. Tất cả, đều là những bài học xương máu, khắc sâu vào tâm khảm hắn.

Hắn lại siết chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề, như muốn truyền thêm sức mạnh cho chính mình. “Con đường phía trước còn dài, Mạt Nhi. Sẽ có lúc chúng ta phải đối mặt với những thử thách mà ngay cả huynh trưởng cũng không thể giúp được. Sẽ có lúc chúng ta cảm thấy cô độc, cảm thấy bất lực.” Hắn lặp lại lời của Đại Hiệp Cô Độc, như một lời tự nhủ, một lời nhắc nhở cho chính mình. “Nhưng hãy nhớ, tiên đạo tại tâm. Chừng nào chân tâm của chúng ta còn đó, chừng đó chúng ta vẫn còn đường để đi. Và hãy luôn nhớ, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đừng bao giờ quên đi tình cảm giữa người với người, đừng bao giờ quên đi những số phận bất hạnh mà chúng ta đã chứng kiến.” Lời hắn nói ra, không chỉ là để an ủi Tô Mạt Nhi, mà còn là để củng cố niềm tin cho chính hắn, để khẳng định lại con đường mà hắn đã lựa chọn.

Tô Mạt Nhi dụi đầu vào tay hắn, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy vạt áo Lâm Nhất. Nàng tin hắn, tin vào những gì hắn nói, bởi vì từ nhỏ đến lớn, hắn luôn là chỗ dựa vững chắc của nàng, là người dẫn dắt nàng qua bao nhiêu gian khó. “Lâm Nhất ca ca nói gì, Mạt Nhi đều nghe theo.” Giọng nàng nhỏ xíu, nhưng chất chứa một sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng ngước nhìn lên, đôi mắt vẫn còn đọng lại chút ẩm ướt, nhưng đã ánh lên một tia hy vọng. “Vậy chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo, Lâm Nhất ca ca?”

Lâm Nhất mỉm cười nhẹ, nụ cười thanh đạm, nhưng xua đi phần nào vẻ trầm tư trên khuôn mặt. “Chúng ta sẽ đi đến nơi mà con tim mách bảo, Mạt Nhi. Đi đến nơi mà chúng ta có thể tìm thấy chân lý, tìm thấy sự bình yên, và giúp đỡ những người cần giúp đỡ.” Hắn đưa tay, khẽ vuốt tóc nàng, hành động nhỏ bé nhưng đầy sự quan tâm và che chở. "Huynh trưởng đã nói, con đường của y sẽ rẽ sang một hướng khác. Con đường của chúng ta, cũng sẽ bắt đầu từ đây." Hắn quay người lại, nhìn về phía trước, nơi những tia nắng ban mai đang dần rọi sáng cả một vùng trời. "Đại Càn Đế Đô... Có lẽ là nơi chúng ta nên đến. Nơi ấy, con người đông đúc, cuộc đời muôn vẻ, cũng là nơi chúng ta có thể tìm thấy nhiều điều để chiêm nghiệm, nhiều điều để học hỏi."

Trước khi rời đi, Lâm Nhất cúi xuống nhặt một viên sỏi nhỏ, tròn và nhẵn bóng, được dòng suối mài dũa qua bao năm tháng. Hắn đặt nó vào lòng bàn tay Tô Mạt Nhi. "Đây là vật kỷ niệm của Thần Mộc Lâm. Giống như những bài học mà chúng ta đã nhận được, tuy nhỏ bé, nhưng chứa đựng sự bền bỉ của thời gian và sự tinh túy của tự nhiên." Viên sỏi lạnh lẽo, nhưng trong lòng bàn tay Tô Mạt Nhi, nó lại như chứa đựng một chút ấm áp của niềm tin và hy vọng. Nàng siết chặt viên sỏi, như siết chặt lời dặn dò của Lâm Nhất, siết chặt cả những ký ức về Đại Hiệp Cô Độc. Cả hai cùng quay lưng lại với Thần Mộc Lâm, nơi họ đã trải qua những bài học sâu sắc nhất, nơi đã chứng kiến một cuộc chia ly đầy cảm xúc. Bước chân của họ bắt đầu hành trình mới, nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm, hướng về phía chân trời xa xăm, nơi Đại Càn Đế Đô đang chờ đợi. Những tia nắng ban mai rọi thẳng vào con đường đất đỏ, trải dài trước mắt họ như một lời mời gọi, một lời hứa hẹn về một tương lai đầy rẫy những điều chưa biết. Tiếng gió vẫn xào xạc trên tán lá, nhưng giờ đây, nó không còn là tiếng tiễn biệt, mà là tiếng reo ca của một khởi đầu mới. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Với Lâm Nhất, con đường Vô Tiên chi Đạo của hắn, sẽ thực sự bắt đầu từ khoảnh khắc này, tự mình đối mặt với những hiểm nguy và sự thật trần trụi của hồng trần.

***

Con đường đất đỏ trải dài dưới chân, uốn lượn qua những cánh đồng xanh mướt, nơi lúa đã lên đồng, phấp phới trong gió như những tấm lụa xanh biếc trải dài đến tận chân trời. Cảnh vật dần thay đổi, từ rừng núi hoang sơ với những cây cổ thụ cao vút, đến những thửa ruộng bậc thang, những con đường mòn nhỏ ẩn mình sau rặng tre xanh, rồi bỗng chốc mở ra trước mắt là những cánh đồng rộng lớn, bát ngát, nơi những người nông phu cần mẫn cúi mình làm việc dưới cái nắng giữa trưa. Nắng đã lên cao, rải một màu vàng óng trên vạn vật, không còn cái se lạnh của buổi sớm mai. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của đất đai màu mỡ, của cây cỏ tươi non, và cả mùi khói bếp thoang thoảng từ những nóc nhà thưa thớt ẩn hiện phía xa. Tiếng chim hót líu lo vẫn còn đó, nhưng đã hòa cùng tiếng ve kêu râm ran, tiếng mục đồng gọi trâu, tiếng chó sủa xa xa, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống thôn dã, bình dị mà an lành.

Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi bước đi trên con đường, bóng của họ đổ dài phía trước, như hai chấm nhỏ giữa bức tranh thiên nhiên rộng lớn. Tô Mạt Nhi, sau khoảnh khắc buồn bã chia ly, đã nhanh chóng lấy lại được vẻ hoạt bát thường ngày. Nàng chạy nhảy dọc theo con đường, thỉnh thoảng cúi xuống nhặt một bông hoa dại, hoặc chỉ vào một đàn chim đang sà xuống ruộng lúa, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ hiếu kỳ và sự trong sáng. "Lâm Nhất ca ca, nhìn kìa! Bướm nhiều quá!" Giọng nàng trong trẻo, líu lo như tiếng chim, xua đi phần nào sự trầm tư đang bao trùm lấy Lâm Nhất. Nàng đưa bàn tay nhỏ bé ra, như muốn bắt lấy những chú bướm đủ màu sắc đang lượn lờ trong không khí.

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, ánh mắt dõi theo bước chân nàng. Hắn vẫn còn vương vấn những lời của Đại Hiệp Cô Độc, về sự tha hóa của "tiên đạo" và con đường chân chính mà hắn phải tìm kiếm. Cái cảm giác nặng trĩu trong lòng vẫn chưa tan biến hoàn toàn, nhưng sự lạc quan của Tô Mạt Nhi, sự vô tư của nàng, như một tia nắng nhỏ, xua đi phần nào màn mây u ám trong tâm hồn hắn. Hắn thỉnh thoảng liếc nhìn nàng, rồi lại đưa mắt nhìn về phía chân trời, nơi Đại Càn Đế Đô vẫn còn ẩn hiện trong làn khói mờ ảo. Trong lòng hắn, một cuộc chiến âm thầm đang diễn ra. Một mặt, hắn cảm thấy thất vọng, thậm chí có phần phẫn nộ trước những gì Đại Hiệp Cô Độc đã tiết lộ về thế giới tu tiên. Cái vẻ hào nhoáng bên ngoài chỉ là lớp vỏ bọc che đậy sự thối nát, mục ruỗng bên trong, nơi quyền lực và danh vọng đã lấn át đi chân lý, nơi "tiên đạo" đã bị biến chất thành công cụ trục lợi.

Mặt khác, chính những sự thật trần trụi ấy lại càng củng cố niềm tin của hắn vào con đường "Vô Tiên chi Đạo" của riêng mình. Hắn không truy cầu sức mạnh để khuất phục kẻ khác, không tìm kiếm địa vị để đứng trên vạn người. Hắn chỉ muốn tìm thấy chân lý, tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn, và nếu có thể, dùng chút sức lực nhỏ bé của mình để bảo vệ những điều tốt đẹp, dù là nhỏ nhoi nhất, giữa cái hồng trần gian nan này. "Lâm Nhất ca ca, huynh có buồn không? Chúng ta lại chỉ có hai người rồi." Tô Mạt Nhi đột nhiên đi chậm lại, kéo tay hắn, đôi mắt nàng ánh lên vẻ lo lắng khi thấy hắn cứ mãi trầm tư.

Lâm Nhất dừng bước, quay sang nhìn nàng. Gió nhẹ thổi qua, làm mái tóc đen dài của hắn và nàng khẽ bay. Hắn khẽ lắc đầu, đưa tay vuốt nhẹ má nàng. "Không buồn, Mạt Nhi. Đại Hiệp đã chỉ cho chúng ta thấy một con đường. Giờ là lúc chúng ta tự mình bước đi." Giọng hắn trầm ấm, đầy sự kiên định. Hắn siết chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay áo, cảm nhận từng hạt gỗ mát lạnh, như một lời nhắc nhở về những gì đã qua và những gì sắp đến. "Hành trình này, có lẽ sẽ gian nan hơn, nhưng cũng sẽ là cơ hội để chúng ta tự mình chiêm nghiệm, tự mình trưởng thành."

Hắn nhớ lại lời Đại Hiệp Cô Độc dặn dò: "Con đường phía trước còn dài... Sẽ có lúc ngươi phải đối mặt với những thử thách mà ngay cả ta cũng không thể giúp được. Sẽ có lúc ngươi cảm thấy cô độc, cảm thấy bất lực." Những lời ấy, giờ đây không còn mang vẻ bi quan tuyệt vọng, mà là một lời cảnh tỉnh, một lời chuẩn bị cho hắn đối mặt với hiện thực. Hắn biết, con đường "Vô Tiên chi Đạo" của hắn không phải là con đường trải hoa hồng. Nó sẽ đầy chông gai, đầy cạm bẫy, không chỉ từ những kẻ ngoại đạo, mà còn từ chính những cám dỗ của quyền lực, của danh vọng, của sức mạnh mà "tiên đạo" hứa hẹn.

Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tô Mạt Nhi, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của nàng. "Mạt Nhi, chúng ta sẽ cùng nhau đi qua mọi khó khăn. Huynh sẽ bảo vệ muội." Hắn nói, không chỉ bằng lời, mà bằng cả ánh mắt kiên định, bằng cả trái tim đầy yêu thương và trách nhiệm. Tô Mạt Nhi mỉm cười rạng rỡ, nụ cười như xua tan đi mọi lo âu, mọi bất an. Nàng tin vào Lâm Nhất, tin vào sức mạnh của tình cảm giữa hai người. "Vâng, Lâm Nhất ca ca. Chúng ta sẽ cùng nhau."

Họ tiếp tục bước đi, dưới cái nắng gay gắt của giữa trưa, trên con đường đất đỏ bụi mù. Xa xa, những nóc nhà của Đại Càn Đế Đô dần hiện rõ hơn, không còn là những nét mờ ảo trong làn khói. Tiếng ồn ào của một thành phố lớn bắt đầu vọng lại, không còn là tiếng chim hót hay tiếng ve kêu, mà là tiếng người, tiếng xe ngựa, tiếng rao hàng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một âm thanh hỗn tạp nhưng đầy sức sống. Một chương mới của cuộc đời Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi đang mở ra, đầy hứa hẹn, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn thử thách. Lâm Nhất biết, ngay cả trong chốn phàm trần sầm uất này, cũng không thể tránh khỏi tầm ảnh hưởng của những thế lực ngầm, của những kẻ đã lợi dụng "tiên đạo" để trục lợi. Nhưng hắn không sợ hãi. Hắn có Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay, có niềm tin kiên định trong lòng, và có Tô Mạt Nhi bên cạnh. Hắn sẽ đối mặt với tất cả, bằng chính con đường "Vô Tiên chi Đạo" của mình.

***

Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên những mái ngói cong cong của Đại Càn Đế Đô, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi cuối cùng cũng đặt chân vào Phàm Nhân Thị Trường, một thế giới hoàn toàn khác biệt so với sự tĩnh lặng của Thần Mộc Lâm hay sự bình yên của những cánh đồng. Ngay lập tức, họ bị cuốn vào một dòng chảy ồn ào, náo nhiệt, một bản giao hưởng của cuộc sống mà họ đã lâu không được trải nghiệm. Tiếng người rao hàng lanh lảnh, tiếng mặc cả của các tiểu thương, tiếng cười nói rộn ràng của đám trẻ con, tiếng lạch cạch của xe ngựa, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một âm thanh hỗn tạp nhưng đầy sức sống, đánh thức mọi giác quan. Mùi hương cũng là một bữa tiệc: mùi đồ ăn nóng hổi từ các quán ven đường, mùi gia vị nồng nàn, mùi bánh mì mới ra lò thơm lừng, mùi mồ hôi của đám đông, tất cả xộc vào khứu giác, tạo nên một bức tranh sống động của chợ búa.

Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn của nàng mở lớn, không giấu nổi vẻ kinh ngạc và thích thú. Nàng buông tay Lâm Nhất, chạy ào vào dòng người, như một chú chim sổ lồng, muốn khám phá mọi ngóc ngách của thế giới mới mẻ này. "Wow! Lâm Nhất ca ca, nhìn kìa! Nhiều người quá! Nhiều đồ ăn quá!" Giọng nàng líu lo, tràn đầy sự hưng phấn, đối lập hoàn toàn với vẻ trầm tư của Lâm Nhất. Nàng chỉ trỏ vào những gánh hàng rong đầy ắp trái cây đủ màu sắc, những sạp vải vóc rực rỡ, rồi dừng lại trước một lò bánh mì nhỏ, nơi một người phụ nữ trung niên đang thoăn thoắt xếp những chiếc bánh mì vàng óng ra lò.

Đó là Bà Bánh Mì, một người phụ nữ dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hiền lành với đôi mắt sáng rỡ, luôn nở nụ cười tươi tắn. Nàng mặc một chiếc áo bà ba màu nâu giản dị, nhưng toát lên vẻ sạch sẽ và thân thiện. Tay nàng thoăn thoắt nhào bột, nặn bánh, rồi đưa vào lò, động tác điêu luyện và nhanh nhẹn. "Bánh mì nóng giòn, thơm ngon đây! Ai mua bánh mì không nào!" Giọng rao của Bà Bánh Mì không quá lớn, nhưng đầy sự nhiệt tình và chân thành, như mời gọi mọi người đến với hương vị của sự bình dị, ấm áp. Mùi bánh mì mới nướng thơm lừng, lan tỏa khắp khu chợ, khiến ai đi ngang qua cũng phải ngoái đầu nhìn.

Tô Mạt Nhi không thể cưỡng lại được hương thơm quyến rũ ấy. "Ngon quá Lâm Nhất ca ca! Chúng ta mua một cái đi!" Nàng quay lại, ánh mắt long lanh nhìn Lâm Nhất, đầy vẻ nài nỉ. Lâm Nhất khẽ gật đầu, môi nở một nụ cười nhẹ. Hắn đi chậm rãi, để Tô Mạt Nhi thoải mái khám phá. Tuy nhiên, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn không chỉ dừng lại ở những cảnh tượng tươi vui, nhộn nhịp. Hắn đã quen với việc quan sát, với việc nhìn thấu những điều ẩn giấu đằng sau vẻ bề ngoài. Lời cảnh báo của Đại Hiệp Cô Độc về "những kẻ mạnh hơn" và "những thế lực mà ngay cả ta cũng không dám nhắc đến tên" vẫn còn văng vẳng trong tâm trí hắn.

Trong dòng người tấp nập, hắn nhận ra vài điều bất thường. Có những bóng người lướt qua quá nhanh, dáng đi thoăn thoắt một cách khó tin đối với người phàm. Có những ánh mắt lạnh lùng, sắc bén, không hề mang vẻ hiền hòa của những người dân buôn bán. Chúng lướt qua đám đông, dò xét, cảnh giác, như những con chim ưng đang săn mồi giữa bầy gà. Hắn thậm chí còn thoáng thấy những ký hiệu nhỏ, tinh xảo trên tay áo, hoặc trên thắt lưng của một vài người, những ký hiệu mà người phàm không thể nhận ra, nhưng với một người đã nghe kể về thế giới tu tiên như hắn, lại mang một ý nghĩa khác. Đó không phải là dấu hiệu của những môn phái nhỏ bé như Hắc Phong Môn, mà có vẻ như là của những thế lực lớn hơn, tinh vi hơn, đã khéo léo trà trộn vào chốn phàm trần.

Một cảm giác bất an nhẹ trỗi dậy trong lòng Lâm Nhất. Ngay cả trong cái chốn phàm trần sầm uất, tưởng chừng như đã thoát khỏi mọi sự tranh giành, mọi hiểm nguy của thế giới tu tiên, thì những ảnh hưởng của chúng vẫn len lỏi đến đây. Những kẻ mang khí tức tu sĩ, những ánh mắt sắc bén, những cuộc trao đổi thì thầm trong góc khuất, tất cả đều ngầm báo hiệu rằng, không có nơi nào là hoàn toàn an toàn, hoàn toàn thoát khỏi tầm ảnh hưởng của "tiên đạo" giả tạo. "Được, chúng ta mua đi." Lâm Nhất nói, giọng trầm ấm. "Nhưng Mạt Nhi, hãy cẩn thận một chút." Hắn không muốn làm nàng lo lắng, nhưng cũng không thể không nhắc nhở.

Tô Mạt Nhi không hiểu hết hàm ý trong lời nói của hắn, nhưng nàng cảm nhận được sự nghiêm túc trong giọng điệu. Nàng khẽ gật đầu, rồi lại hào hứng chạy đến quầy bánh mì. Bà Bánh Mì mỉm cười hiền hậu, đưa cho nàng vài chiếc bánh mì nóng hổi, thơm lừng. "Bánh mì của cô nương đây! Nóng giòn, vừa ra lò!"

Lâm Nhất đứng phía sau, ánh mắt vẫn không ngừng quét qua đám đông. Hắn siết chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay áo, cảm nhận sự kiên định và định hướng từ "Đạo" của mình. Hắn biết, con đường phía trước còn dài và đầy rẫy hiểm nguy. Sẽ có lúc hắn phải đối mặt với những thử thách mà không có Đại Hiệp Cô Độc bên cạnh để chỉ dẫn. Những thế lực tu tiên tha hóa đã thâm nhập vào cả chốn phàm trần, cho thấy chúng không chỉ là vấn đề của giang hồ, mà là một căn bệnh đã ăn sâu vào mọi ngóc ngách của cuộc sống. Điều này càng làm hắn củng cố niềm tin vào con đường "Vô Tiên chi Đạo" của mình. Hắn không thể thay đổi cả thế giới, nhưng hắn có thể giữ vững chân tâm, bảo vệ những gì mình trân quý, và từng bước, từng bước, tìm kiếm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại giữa cái hồng trần gian nan này. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và hắn, Lâm Nhất, sẽ giữ vững cái chân tâm ấy, dù cho vạn vật có đổi thay, dù cho lòng người có khó đoán đến đâu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ