Tiểu An Trấn chìm trong sự im lặng của buổi đêm, một sự im lặng nặng nề đến nghẹt thở, như thể cả mảnh đất này đang nín thở sau cơn bão giông của lòng người. Ánh trăng mờ nhạt trên cao, cố gắng soi rọi xuống những mái nhà xiêu vẹo, những khuôn mặt thất thần của người dân, nhưng chỉ càng làm tăng thêm vẻ hoang lạnh, thê lương. Nước mắt của lão Trần Bá, của những người dân đang quỳ sụp, không còn lăn dài nữa, mà đã đọng lại thành những vết hằn khô khốc trên gò má, khắc sâu nỗi tuyệt vọng vô bờ. Lâm Nhất đứng đó, cảm nhận một nỗi thất vọng sâu sắc chưa từng có, một sự bàng hoàng đến tận cùng về mặt trái của cái gọi là ‘tiên đạo’ mà bấy lâu nay hắn hằng suy ngẫm. Hắn siết chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của từng viên ngọc, nhưng trong sâu thẳm, một ngọn lửa kiên định vẫn âm ỉ cháy, dù le lói nhưng không thể bị dập tắt. Hắn biết, con đường ‘Vô Tiên chi Đạo’ của hắn không phải là để chinh phục sức mạnh bề ngoài, hay để trở thành một kẻ mạnh theo định nghĩa của thế gian này. Mà là để tìm kiếm một con đường khác, một con đường mà chân lý và nghĩa khí có thể tồn tại và phát triển, giữa một thế giới đầy rẫy bất công và những kẻ mượn danh ‘tiên môn’ để làm điều ác.
Đại Hiệp Cô Độc, sau tiếng thở dài não nề như hơi tàn của lý tưởng, cũng quay lưng, lẳng lặng bước đi, không một lời từ biệt, không một cái nhìn lại. Bước chân y nặng nề, như mang theo cả gánh nặng của nhân gian, của những bất công y đã chứng kiến và không thể thay đổi. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi hiểu rằng, ở lại đây chỉ càng khoét sâu thêm vết thương lòng, và cũng không giải quyết được gì. Họ theo sau Đại Hiệp, ba bóng người khuất dần vào màn đêm, bỏ lại phía sau một Tiểu An Trấn đang gồng mình chịu đựng nỗi đau không tên.
Họ không dừng lại mà tiếp tục đi sâu vào vùng rìa của Hắc Ám Sâm Lâm, nơi những cây cổ thụ khổng lồ vươn mình sừng sững, tán lá đan xen chằng chịt, che khuất cả ánh trăng mờ nhạt. Không khí nơi đây mang một vẻ u ám đặc trưng, ẩm ướt và lạnh lẽo, khác hẳn với không khí đau thương nhưng còn mang chút hơi ấm con người của Tiểu An Trấn. Tiếng côn trùng rả rích khắp nơi, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của đêm rừng. Thỉnh thoảng, tiếng gió rít qua kẽ lá, nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn lạc lối, hoặc tiếng gầm gừ xa xăm của một loài yêu thú nào đó, khiến Tô Mạt Nhi khẽ run lên, nép chặt vào Lâm Nhất. Mùi đất ẩm mục, mùi lá cây mục nát hòa quyện với chút hương tanh nồng khó tả phảng phất trong không khí, có lẽ là từ những loài sinh vật đã bỏ mạng nơi đây, tạo nên một cảm giác vừa căng thẳng, vừa nguy hiểm. Dưới ánh trăng leo lét xuyên qua kẽ lá, những thân cây sần sùi, những tảng đá rêu phong hiện lên như những bóng ma khổng lồ, càng làm tăng thêm sự rợn người.
Ba người tìm một hốc đá tương đối kín đáo, được che chắn bởi một cây cổ thụ đổ, để tạm dừng chân. Không ai nói một lời, sự trầm mặc nặng nề hơn cả tiếng khóc, hơn cả tiếng gió rít. Tô Mạt Nhi vẫn còn nức nở khe khẽ, đôi mắt to tròn long lanh ướt đẫm nước, tràn đầy sự sợ hãi và kinh hoàng. Nàng không ngừng bám víu vào Lâm Nhất, như một đứa trẻ lạc giữa rừng sâu chỉ biết tìm điểm tựa duy nhất. Lâm Nhất cũng không khá hơn, khuôn mặt thư sinh của hắn giờ đây mang vẻ trầm tư đến tột độ, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn vào khoảng không vô định, như đang cố gắng thấu hiểu một chân lý nào đó vừa bị xô đổ. Hắn vẫn nắm chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của chúng, nhưng cũng tìm thấy một chút an ủi, một sự nhắc nhở về con đường tu tâm, tu thân mà hắn đã chọn. Tâm trí hắn hỗn độn, những lời nói ngạo mạn của Trưởng Lão Hắc Phong, sự bất lực của Đại Hiệp Cô Độc, và khuôn mặt tuyệt vọng của lão Trần Bá cứ luân phiên hiện lên, xoáy sâu vào tâm can.
Đại Hiệp Cô Độc ngồi tựa vào một gốc cây lớn, thân hình cao lớn, gân guốc của y như hòa vào bóng đêm. Ánh mắt y u uất nhìn vào khoảng không, xa xăm, như đang chìm đắm trong những ký ức đau buồn của chính mình. Bàn tay thô ráp của y khẽ nắm chặt chuôi kiếm, một động tác vô thức nhưng lại chất chứa bao phẫn nộ bị đè nén. Y thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, nghe rõ ràng trong không gian tĩnh mịch của rừng sâu.
Lâm Nhất khẽ cựa mình, phá vỡ sự im lặng. Giọng hắn trầm tư, mang theo chút phẫn uất không thể che giấu, nhưng cũng đầy sự hoang mang: “Đại Hiệp, tại sao… tại sao họ lại làm như vậy? Tiên đạo không phải là cứu thế sao? Không phải là để bảo vệ lẽ phải, bảo vệ những người yếu thế sao?”
Đại Hiệp Cô Độc vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt y không rời khỏi khoảng không vô định trước mặt. Y im lặng một lúc lâu, như đang cân nhắc từng lời, từng ý nghĩ. Tiếng gió rít qua kẽ lá lại vang lên, như một lời đáp không lời cho câu hỏi day dứt của Lâm Nhất. Cuối cùng, y khẽ lắc đầu, một nụ cười chua chát hiện lên trên khuôn mặt phong trần, đầy sẹo. “Tiên đạo… có lẽ chỉ là một lớp vỏ bọc mà thôi, tiểu tử ạ.” Giọng y trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi và cay đắng của một người đã chứng kiến quá nhiều điều mục nát. “Cứu thế, bảo vệ lẽ phải… đó là lý tưởng của những kẻ ngây thơ như ngươi, hoặc là lời ngụy biện của những kẻ muốn che đậy dã tâm của mình.”
Tô Mạt Nhi nghe vậy, đôi mắt to tròn của nàng càng mở to hơn vì kinh ngạc, không còn nước mắt nữa mà chỉ còn sự hoang mang. Nàng nắm chặt tay áo Lâm Nhất, như thể muốn tìm kiếm một lời trấn an, một sự phủ nhận. Nhưng Lâm Nhất, hắn lại lắng nghe từng lời của Đại Hiệp, mỗi lời nói như một nhát dao khắc sâu vào nhận thức non trẻ của hắn, nhưng đồng thời cũng như một tia sáng yếu ớt, vén màn sương mù của sự thật. Hắn biết, Đại Hiệp đang nói về một điều gì đó còn sâu xa và tàn khốc hơn cả những gì hắn vừa chứng kiến. Cái lạnh của Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay hắn giờ đây dường như không còn là sự an ủi, mà là một lời nhắc nhở về thực tại khắc nghiệt, về con đường gian nan mà hắn đã chọn.
Tiếng suối ngầm róc rách đâu đó trong rừng sâu, tiếng côn trùng đêm vẫn rả rích, nhưng không gian quanh ba người lại như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng nói trầm khàn của Đại Hiệp Cô Độc và tiếng hít thở nặng nề của Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi. Dưới ánh trăng mờ, những bóng cây cổ thụ vặn vẹo như những ngón tay gầy guộc của tử thần, vươn ra ôm trọn lấy họ, như muốn nhấn chìm họ vào sự thật tàn khốc của thế gian.
***
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua tán lá cây cổ thụ, chiếu rọi xuống mặt đất, ba người Lâm Nhất đã rời khỏi hốc đá u ám của Hắc Ám Sâm Lâm. Không khí đã bớt căng thẳng hơn đêm qua, nhưng sự nặng nề trong lòng mỗi người vẫn còn đó. Họ di chuyển đến một khu vực gần đó được gọi là Thần Mộc Lâm, nơi những cây cổ thụ cao lớn hơn, thân cây sần sùi nhưng tán lá xanh tốt, tỏa ra một thứ linh khí trong lành, xua đi phần nào sự u ám của đêm qua. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá, tạo thành những đốm sáng lung linh trên mặt đất, như những giọt vàng rơi vãi. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng kêu vo ve, hòa cùng tiếng gió thổi qua tán lá xào xạc, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên, mang đến một cảm giác yên bình, thanh tịnh, tràn đầy sức sống. Mùi gỗ mục, mùi lá cây tươi mới và mùi đất ẩm ướt lan tỏa trong không khí, trong lành và mát mẻ, như gột rửa đi những tạp niệm trong tâm hồn.
Họ dừng lại bên một gốc cây cổ thụ lớn nhất, thân cây phải đến mấy người ôm không xuể. Đại Hiệp Cô Độc ngồi xuống, lưng tựa vào thân cây sần sùi, khuôn mặt y đã bớt đi vẻ u uất của đêm qua, thay vào đó là sự trầm tư và từng trải. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi ngồi đối diện, chăm chú nhìn y, chờ đợi những lời sắp nói ra. Tô Mạt Nhi đã ngừng khóc, nhưng đôi mắt nàng vẫn còn sưng đỏ, khuôn mặt bầu bĩnh trắng bệch vì sợ hãi và thất vọng. Nàng ôm chặt lấy cánh tay Lâm Nhất, như tìm kiếm sự an toàn, sự bảo hộ. Lâm Nhất, hắn vẫn giữ vẻ mặt trầm tư, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Đại Hiệp, sẵn sàng đón nhận mọi sự thật, dù cay đắng đến mấy. Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay hắn vẫn khẽ xoay tròn, như một hành động vô thức để giữ vững sự bình tâm.
Đại Hiệp Cô Độc khẽ hắng giọng, giọng y trầm khàn, chất chứa bao nhiêu chiêm nghiệm và cay đắng của một đời người lăn lộn giang hồ. “Lâm Nhất, tiểu tử. Ngươi thấy đó, tiên đạo, trong mắt nhiều kẻ, chỉ là một cái cớ để kiếm lợi, để có quyền lực. Họ quên mất nguồn cội, quên mất rằng tu tiên là tu tâm, tu thân. Họ tranh giành Linh Thạch, tranh giành địa bàn, thậm chí cấu kết với cường hào, ác bá để áp bức dân lành.”
Y dừng lại, ánh mắt xa xăm, như đang hồi tưởng về những tháng ngày đã qua. “Ta đã từng nghĩ, giang hồ này, dù hiểm ác, nhưng vẫn còn đó những kẻ trọng nghĩa, những người hành hiệp trượng nghĩa, những môn phái chân chính. Nhưng càng đi nhiều, càng chứng kiến, ta càng nhận ra một sự thật cay đắng. Hắc Phong Môn mà ngươi vừa thấy, chỉ là một hạt cát nhỏ bé trong dòng chảy mục nát đó thôi. Có vô số môn phái nhỏ khác, ở khắp nơi trên cái hồng trần gian nan này, cũng làm những việc tương tự, thậm chí còn tàn độc hơn nhiều.”
Đại Hiệp Cô Độc lại thở dài, một tiếng thở dài não nề. “Họ lợi dụng danh nghĩa tu tiên, lợi dụng chút phép tắc thần thông có được, để khuất phục phàm nhân, để chiếm đoạt tài nguyên. Những Linh Thạch Khoáng Mạch, những vùng đất màu mỡ, những con suối linh thiêng… tất cả đều trở thành mục tiêu tranh giành của họ. Họ không ngần ngại dùng bạo lực, dùng thủ đoạn hèn hạ nhất để đạt được mục đích. Còn những người dân vô tội, những kẻ yếu thế như những người ở Tiểu An Trấn, họ chỉ là những con cờ, những vật hy sinh trên bàn cờ quyền lực của các ‘tiên môn’ đó.”
Tô Mạt Nhi nghe đến đây, khuôn mặt nàng càng trắng bệch, đôi mắt to tròn mở to, đầy vẻ kinh hoàng. Nàng ôm chặt lấy cánh tay Lâm Nhất hơn nữa, như thể muốn trốn tránh khỏi những sự thật tàn khốc đang được phơi bày. Nàng đã từng nghĩ thế giới này thật đơn giản, tốt xấu phân minh, nhưng giờ đây, bức tranh nàng nhìn thấy lại u tối và phức tạp đến vậy.
Lâm Nhất lắng nghe từng lời của Đại Hiệp Cô Độc, mỗi từ ngữ như một nhát búa giáng mạnh vào bức tường lý tưởng mà hắn đã xây dựng bấy lâu nay. Hắn cảm nhận rõ rệt sự sụp đổ của một niềm tin, nhưng đồng thời, trong đống đổ nát đó, một con đường mới lại dần hiện ra rõ nét hơn. Hắn khẽ cựa mình, giọng nói run rẩy, ánh mắt tìm kiếm: “Vậy… vậy chân đạo ở đâu? Nếu tiên đạo không phải là như vậy, nếu những kẻ mang danh ‘tiên môn’ lại làm những điều ác, vậy thì chân đạo… rốt cuộc là gì?”
Đại Hiệp Cô Độc nhìn Lâm Nhất, đôi mắt y tuy mệt mỏi nhưng lại ánh lên một tia sáng, như thể đã tìm thấy một người tri kỷ, một người có thể hiểu được những nỗi niềm sâu thẳm trong lòng y. “Chân đạo… vẫn luôn ở đó, tiểu tử ạ. Nó không nằm ở những phép tắc thần thông, không nằm ở những môn phái lẫy lừng, hay những danh hiệu ‘tiên nhân’ được ban phát. Chân đạo nằm trong chính lòng người, trong sự kiên định của ngươi, trong sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn của ngươi đối với hồng trần gian nan này.”
Y đưa tay khẽ xoa đầu Lâm Nhất, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. “Nhưng con đường tìm kiếm nó… đầy rẫy hiểm nguy. Ngươi đã thấy Hắc Phong Môn rồi đó. Họ chỉ là những kẻ nhỏ bé, nhưng đã dám làm những điều tày đình như vậy. Ngươi nghĩ sao về những môn phái lớn hơn, những kẻ có quyền lực và thế lực còn mạnh hơn nhiều? Họ không chỉ tranh giành tài nguyên, mà còn tranh giành danh vọng, địa vị, và thậm chí là quyền kiểm soát cả một vùng đất, một triều đại. Họ quên mất tu thân, chỉ còn chạy theo quyền lực, theo cái hư danh. Và đằng sau những môn phái đó, còn có những kẻ khổng lồ hơn, những thế lực mà ngay cả ta cũng không dám nhắc đến tên, những kẻ có thể thao túng cả giang hồ, thậm chí cả thiên hạ.”
Lời nói của Đại Hiệp Cô Độc vang vọng trong không gian Thần Mộc Lâm, mang theo một trọng lượng khó tả, như tiếng chuông cảnh tỉnh gõ vào tâm hồn Lâm Nhất. “Thiên Đạo Môn… nghe đồn là nơi tập trung của những kẻ mạnh nhất, những kẻ có quyền lực tối thượng. Nhưng ai dám chắc, họ có còn giữ được chân đạo trong lòng hay không, hay cũng đã bị tha hóa bởi quyền lực và dục vọng?” Y khẽ nhếch mép cười, một nụ cười đầy vẻ khinh miệt và bi quan. “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng mấy ai giữ được chân tâm giữa cõi mộng phù du này, nhất là khi quyền lực và danh vọng vẫy gọi?”
Lâm Nhất nắm chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề, cảm nhận sự ấm áp dần lan tỏa từ chúng, như ngọn lửa kiên định trong lòng hắn đang bùng cháy mạnh mẽ hơn. Hắn không còn thất vọng hay bàng hoàng nữa, mà thay vào đó là một sự quyết tâm sắt đá. Hắn biết, con đường ‘Vô Tiên chi Đạo’ của hắn sẽ không dễ dàng. Nó sẽ phải đối mặt với vô vàn hiểm nguy, không chỉ từ những kẻ cướp bóc hay những môn phái nhỏ mượn danh tu tiên, mà còn từ những thế lực lớn hơn, phức tạp hơn, những kẻ đã quên mất nguồn cội, đã biến chất lý tưởng thành công cụ trục lợi. Nhưng cũng chính bởi vì thế, con đường của hắn càng trở nên có ý nghĩa. Hắn sẽ không chạy theo sức mạnh bề ngoài, không tìm kiếm danh vọng hão huyền. Hắn sẽ đi tìm chân lý, tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn, và nếu có thể, dùng chút sức lực nhỏ bé của mình để bảo vệ những điều tốt đẹp, dù là nhỏ nhoi nhất, giữa cái hồng trần gian nan này.
Đại Hiệp Cô Độc nhìn Lâm Nhất, thấy ánh mắt hắn không còn vẻ hoang mang mà thay vào đó là sự kiên định, y khẽ gật đầu, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi. “Con đường phía trước còn dài, tiểu tử. Sẽ có lúc ngươi phải đối mặt với những thử thách mà ngay cả ta cũng không thể giúp được. Sẽ có lúc ngươi cảm thấy cô độc, cảm thấy bất lực. Nhưng hãy nhớ, tiên đạo tại tâm. Chừng nào chân tâm của ngươi còn đó, chừng đó ngươi vẫn còn đường để đi. Và hãy luôn nhớ, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đừng bao giờ quên đi tình cảm giữa người với người, đừng bao giờ quên đi những số phận bất hạnh mà ngươi đã chứng kiến.”
Y đứng dậy, phủi bụi trên y phục giản dị. “Ta đã ở bên ngươi đủ lâu rồi. Con đường của ta… có lẽ sẽ rẽ sang một hướng khác. Nhưng ta tin, ngươi sẽ tìm thấy con đường của riêng mình.” Đại Hiệp Cô Độc không nói thêm gì nữa, chỉ đưa tay vỗ nhẹ lên vai Lâm Nhất, một cái vỗ nhẹ nhưng chất chứa bao nhiêu kỳ vọng và lời từ biệt không lời. Y quay lưng, thân hình cao lớn dần khuất vào những tán lá xanh um của Thần Mộc Lâm, như một bóng ma của giang hồ, để lại Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi giữa khung cảnh bình minh yên tĩnh, nhưng lòng họ lại dậy sóng. Lâm Nhất biết, Đại Hiệp Cô Độc đã dạy cho hắn những bài học quý giá nhất, không phải bằng lời nói suông, mà bằng chính cuộc đời đầy bi tráng của y. Hắn nhìn theo bóng Đại Hiệp khuất dần, rồi siết chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay, đôi mắt đen láy ánh lên sự kiên định và quyết tâm. Hắn biết, từ giờ trở đi, con đường ‘Vô Tiên chi Đạo’ của hắn sẽ thực sự bắt đầu, một mình đối mặt với những hiểm nguy và sự thật trần trụi của hồng trần.