Vô tiên chi đạo
Chương 82

Chân Lý Giữa Bóng Tối, Quyết Định Giữa Lòng Người

5295 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp cuộc đối đầu giữa Lâm Nhất và Hắc Vân Phái Trưởng Lão Lý Huyền, mang lại công lý tạm thời cho Vọng Sơn Trấn.,Khắc họa rõ nét sự kiên định của Lâm Nhất vào 'Vô Tiên chi Đạo' khi đối mặt với cường quyền và sự tha hóa của tu sĩ.,Làm nổi bật tác động của hành động Lâm Nhất lên dân làng, chuyển từ sợ hãi sang hy vọng và sự thán phục.,Thúc đẩy sự phát triển của Lâm Nhất, khiến hắn nhận ra rằng 'thuận theo tự nhiên' đôi khi cần sự chủ động can thiệp để bảo vệ cái thiện.,Gieo mầm về những hậu quả tiềm tàng từ hành động của Lâm Nhất, thu hút sự chú ý của các thế lực tu tiên lớn hơn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Hắc Vân Phái Trưởng Lão (Lý Huyền), Đệ tử Hắc Vân Phái, Trần Bá, Dân làng Vọng Sơn Trấn
Mood: Tense (ban đầu), Determined, Reflective, Melancholic (về sự tha hóa), Hopeful (cho dân làng)
Kết chương: [object Object]

Khi Lâm Nhất cất lời, không lớn, không ồn ào, nhưng âm vang của nó lại xé tan màn đêm u tối, găm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu của những kẻ đang đứng đó, và cả những linh hồn đang run rẩy sau những cánh cửa khép hờ. Câu nói ấy không chỉ là một lời tuyên bố, mà còn là một bản án, một sự phủ nhận toàn bộ những gì mà Hắc Vân Phái đang đại diện. Ánh mắt hắn, vốn dĩ trầm tư, giờ đây lại ánh lên một sự kiên cường đến lạ, một ngọn lửa không thể dập tắt, như ngọn nến le lói giữa phong ba, nhưng lại có thể soi rọi cả một góc đêm đen. Nó không phải là ngọn lửa của thù hận hay cuồng nộ, mà là ngọn lửa của chân lý, của một niềm tin sắt đá vào lẽ phải, vào cái đạo mà hắn vẫn hằng theo đuổi.

Cả quảng trường Vọng Sơn Trấn chìm vào một sự tĩnh lặng đáng sợ, đến nỗi người ta có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Ánh trăng vằng vặc trên cao, rọi xuống một vầng sáng bạc lạnh lẽo, làm nổi bật hình ảnh một tiểu đạo sĩ gầy gò, dáng vẻ thanh thoát, đang đứng đối diện với tên Trưởng Lão Hắc Vân Phái Lý Huyền cùng đám đệ tử hung hãn. Bóng của họ đổ dài, méo mó trên nền đất, như những hình thù dị dạng của lẽ phải và cái ác đang giao tranh. Dân làng, những linh hồn lam lũ đã quen với sự sợ hãi và cam chịu, giờ đây tụ tập xa xa, ẩn mình trong những góc tối của các ngôi nhà cũ kỹ, ánh mắt họ vừa sợ hãi tột độ, vừa tò mò xen lẫn một tia hy vọng mong manh. Họ không dám tin vào những gì đang diễn ra, một kẻ lạ mặt dám đứng ra đối đầu với quyền uy của Hắc Vân Phái, điều mà ngay cả trong giấc mơ họ cũng không dám nghĩ tới.

Hơi lạnh của đêm khuya thấm vào da thịt, nhưng Lâm Nhất dường như không cảm thấy. Hắn vẫn đứng đó, bất động, như một pho tượng đá đã trải qua bao nhiêu phong sương, nhưng nội tâm lại là cả một dòng sông cuộn chảy. Hắn đã thấy, đã nghe, đã cảm nhận được nỗi thống khổ của những con người này. Tiếng roi quất, tiếng khóc nức nở của đứa trẻ, ánh mắt tuyệt vọng của người mẹ, tất cả như những mũi kim châm vào sâu thẳm đạo tâm của hắn. Thuận theo tự nhiên không có nghĩa là nhắm mắt làm ngơ trước cái ác. Vô Tiên chi Đạo mà hắn truy cầu không phải là sự thờ ơ, mà là sự thấu hiểu, là lòng trắc ẩn, là hành động khi cần thiết để bảo vệ chân lý và giữ gìn nhân đạo.

Lý Huyền, kẻ vẫn thường tự cho mình là "tiên nhân" cao quý, giờ đây vẻ mặt tràn đầy sự khinh miệt và tức giận. Hắn nheo đôi mắt ti hí, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo quét từ đầu đến chân Lâm Nhất, rồi dừng lại ở cô bé Tô Mạt Nhi đang bám chặt vạt áo hắn. Trong đầu hắn, một tiểu đạo sĩ non choẹt cùng một cô bé phàm trần sao dám làm loạn trước mặt hắn? Hắn đã quen với sự cung kính, với những lời van xin thảm thiết, chứ chưa bao giờ gặp phải một kẻ nào dám ngẩng cao đầu mà nói ra những lời lẽ ngông cuồng như vậy.

"Ngươi là kẻ nào mà dám xen vào chuyện của Hắc Vân Phái ta?" Giọng Lý Huyền the thé, đầy vẻ ngạo mạn, vang vọng khắp quảng trường. Hắn không khỏi bật cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ chế giễu, "Chán sống rồi sao, tiểu tử? Hay là ngươi muốn nếm thử mùi vị của linh đao Hắc Vân Phái ta?" Hắn vung tay, một luồng linh lực yếu ớt nhưng đầy sát khí phả ra, khiến những ngọn đuốc lập lòe càng thêm phần chao đảo, báo hiệu sự nguy hiểm đang cận kề.

Lâm Nhất không hề nao núng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm, mùi khói bếp lạnh lẽo còn vương vấn trong không khí, và cả mùi sợ hãi nồng nặc của những người dân đang ẩn mình. "Ta chỉ là một lữ khách qua đường," Lâm Nhất chậm rãi đáp, giọng nói trầm ấm nhưng lại chứa đựng một sức nặng khó tả. "Nhưng ta không thể nhắm mắt làm ngơ trước cảnh bất công. Tiên đạo chân chính không phải là thứ để áp bức kẻ yếu, để cướp bóc của người dân, mà là để bảo vệ, để dẫn dắt nhân sinh đến với ánh sáng, đến với chân thiện mỹ." Hắn siết nhẹ chuỗi hạt bồ đề trong tay, cảm nhận sự mát lạnh của từng viên ngọc, như nhắc nhở bản thân về đạo lý mà hắn đang theo đuổi.

Những lời nói của Lâm Nhất như những nhát dao sắc bén, cứa thẳng vào lòng tự tôn của Lý Huyền, kẻ vốn chỉ quen với việc được tôn thờ. "Hừ!" Lý Huyền gằn giọng, khuôn mặt gầy gò nhăn nhó lại vì tức giận. "Tiểu tử miệng còn hôi sữa mà dám nói chuyện tiên đạo với ta! Ngươi nghĩ mình là ai? Đạo lý của kẻ mạnh là đạo lý! Kẻ yếu thì chỉ có thể bị dẫm đạp! Đó là quy luật tự nhiên, là Thiên Đạo mà ngươi chẳng thể nào hiểu nổi!" Hắn gầm lên, như một con thú bị dồn vào đường cùng, nhưng trong mắt vẫn ánh lên sự khinh miệt không ngừng.

"Đạo lý của kẻ mạnh sao?" Lâm Nhất khẽ lắc đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Lý Huyền, như nhìn thấu tận tâm can kẻ đối diện. "Đó không phải là Đạo, đó chỉ là bản năng của loài cầm thú. Thiên Đạo không chỉ có mạnh yếu, mà còn có nhân nghĩa, có tình thương. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, đó mới là chân lý."

Lời qua tiếng lại, căng thẳng dần lên đến đỉnh điểm. Lý Huyền không còn kiên nhẫn. Hắn cảm thấy mình đang bị sỉ nhục trước mặt đám phàm nhân mà hắn vẫn coi rẻ. "Được lắm! Ngươi đã muốn chết, ta sẽ thành toàn cho ngươi!" Hắn quay sang đám đệ tử phía sau, gằn giọng ra lệnh: "Lên đi! Đánh cho ta! Để tiểu tử này biết thế nào là Hắc Vân Phái! Nhớ kỹ, đừng để hắn chết quá dễ dàng!"

Đám đệ tử Hắc Vân Phái, vốn đã tự mãn và hung hăng, nghe lệnh liền ào lên. Chúng rút binh khí ra, những thanh kiếm, côn, roi vụt xé gió, tạo thành một vòng vây xiết chặt Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi. Tiếng binh khí va chạm vào nhau, tiếng chân dồn dập, tiếng quát tháo của bọn chúng xua tan đi sự tĩnh lặng đáng sợ của quảng trường, thay vào đó là một thứ hỗn loạn đầy sát khí. Ánh sáng từ những ngọn đuốc hắt lên những khuôn mặt dữ tợn của đám đệ tử, cùng với đôi mắt đầy hoảng sợ của Tô Mạt Nhi. Nàng nắm chặt vạt áo Lâm Nhất, cơ thể nhỏ bé run rẩy, nhưng vẫn không rời hắn nửa bước. Trong ánh mắt lo lắng ấy, vẫn ánh lên một niềm tin tuyệt đối vào người huynh trưởng của mình.

Lâm Nhất vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ thường. Hắn không rút kiếm, không niệm chú, chỉ nhẹ nhàng đưa tay, rút ra cây Phù Trần Mộc từ bên hông. Cây phất trần bằng gỗ mộc mạc, không có vẻ gì là một pháp khí lợi hại, nhưng trong tay hắn, nó lại toát lên một khí chất siêu phàm thoát tục. Hắn không dùng sát chiêu, không có ý định lấy mạng bất kỳ ai, bởi Vô Tiên chi Đạo của hắn không cho phép điều đó. Hắn chỉ muốn vô hiệu hóa những kẻ đang làm loạn, đang gây ra nỗi khổ cho dân lành, để họ hiểu rằng sức mạnh không phải là công cụ để tàn phá, mà là để bảo vệ.

Tên đệ tử đầu tiên xông lên, vung kiếm chém xuống đầu Lâm Nhất. Lâm Nhất khẽ nghiêng người, né tránh một cách nhẹ nhàng như làn gió. Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ vung lên, không phải là một đòn đánh mạnh mẽ, mà là một cú gạt nhẹ nhàng nhưng vô cùng tinh tế, đánh trúng vào cổ tay cầm kiếm của tên đệ tử. "Keng!" Tiếng kiếm rơi xuống đất. Tên đệ tử kêu lên một tiếng, cảm thấy cổ tay tê dại, không còn chút sức lực nào để cầm kiếm. Hắn loạng choạng lùi lại, va vào đồng bọn phía sau.

Một tên đệ tử khác vung côn đánh tới. Lâm Nhất xoay người, Phù Trần Mộc khẽ lướt qua, chặn đứng đường côn. Một luồng lực mềm mại nhưng đầy uy lực truyền từ Phù Trần Mộc sang cây côn, khiến tên đệ tử cảm thấy cánh tay mình như bị điện giật, tê liệt hoàn toàn. Hắn buông côn, ôm tay rên rỉ, gương mặt đầy vẻ hoảng sợ. Hắn không hiểu tại sao, một cây phất trần mộc mạc lại có thể có sức mạnh đến vậy, mà lại không hề gây ra chút sát thương nào.

Cứ như thế, Lâm Nhất di chuyển giữa vòng vây của đám đệ tử Hắc Vân Phái. Mỗi chiêu của hắn đều đơn giản, nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa những đạo lý thâm sâu, những phép tắc của Thiên Địa. Hắn không đánh mạnh, không ra đòn hiểm, chỉ dùng Phù Trần Mộc để gạt, để đẩy, để hóa giải. Đám đệ tử Hắc Vân Phái, những kẻ vốn quen với việc ỷ mạnh hiếp yếu, quen với những đòn đánh hung hãn, giờ đây lại hoàn toàn bất lực trước một phong cách chiến đấu hoàn toàn khác biệt. Chúng như những con ruồi không đầu, cứ xông lên rồi lại bị đánh bật ra, ngã lăn quay trên đất, nhưng không ai bị thương nặng. Chúng chỉ cảm thấy một luồng lực kỳ lạ xâm nhập vào cơ thể, khiến chúng mất đi khả năng chiến đấu, cảm thấy nhục nhã ê chề.

Tô Mạt Nhi, ban đầu còn run rẩy, giờ đây đã mở to đôi mắt tròn xoe, kinh ngạc nhìn Lâm Nhất. Nàng chưa từng thấy hắn chiến đấu như vậy. Không hùng hổ, không phô trương, chỉ là những động tác nhẹ nhàng, uyển chuyển như mây trôi nước chảy, nhưng lại có thể dễ dàng vô hiệu hóa đám người hung hãn kia. Trong lòng nàng, niềm lo lắng dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác nhẹ nhõm và tự hào. Nàng biết, Lâm Nhất của nàng, luôn là người đặc biệt nhất.

Lý Huyền đứng nhìn, sắc mặt từ khinh miệt chuyển sang bất ngờ, rồi dần dần là tức giận và hoảng sợ. Hắn không thể tin vào mắt mình. Đám đệ tử tinh nhuệ của Hắc Vân Phái, những kẻ đã từng tung hoành ngang ngược khắp vùng, giờ đây lại không làm gì được một tiểu đạo sĩ gầy gò, chỉ dùng một cây phất trần gỗ. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ từ Lâm Nhất, một thứ khí tức không thuộc về bất kỳ môn phái tu tiên nào mà hắn từng biết, một thứ khí tức thuần khiết nhưng lại ẩn chứa sức mạnh vô biên. Một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng hắn. Kẻ này, tuyệt đối không phải là một lữ khách bình thường.

Sau vài nhịp thở, đám đệ tử Hắc Vân Phái đã nằm la liệt trên đất, kẻ ôm tay, kẻ ôm chân, kẻ rên rỉ, không còn sức lực để đứng dậy. Lâm Nhất vẫn đứng đó, Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ rung động, như một chiếc lá lìa cành, rồi lại trở về vị trí bên hông hắn. Hắn không hề thở dốc, không hề có chút biểu hiện mệt mỏi nào. Ánh mắt hắn lại quay về phía Lý Huyền, bình thản nhưng đầy uy nghi. Khoảng không im lặng một lần nữa bao trùm quảng trường, nhưng lần này, sự tĩnh lặng đó không còn là của sợ hãi, mà là của sự kinh ngạc tột độ, của một sự ngưỡng mộ vừa nhen nhóm trong lòng những người dân Vọng Sơn Trấn.

Lý Huyền run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Hắn không ngờ lại có kẻ mạnh đến vậy xuất hiện ở nơi khỉ ho cò gáy này. Tên tiểu tử này, rốt cuộc là ai? Hắn nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy vẻ oán hận xen lẫn sợ hãi, nhưng cũng đầy sự cảnh giác. Hắn biết, nếu hắn không đích thân ra tay, hôm nay Hắc Vân Phái sẽ mất hết thể diện, và sự uy hiếp của hắn đối với Vọng Sơn Trấn sẽ không còn nữa. Hắn hít một hơi sâu, vận dụng toàn bộ linh lực trong cơ thể, chuẩn bị ra đòn quyết định.

"Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?!" Lý Huyền gằn giọng, khuôn mặt gầy gò nhăn nhó, ánh mắt ti hí đầy vẻ hung ác. Hắn không thể chấp nhận được việc một tiểu đạo sĩ vô danh lại dám làm mất mặt hắn, làm sỉ nhục Hắc Vân Phái ngay trước mặt đám phàm nhân thấp kém này. Sự ngạo mạn của kẻ mạnh đã ăn sâu vào xương tủy hắn, khiến hắn không thể lùi bước. "Dám đối đầu với Hắc Vân Phái ta, ngươi không sợ hậu quả sao?! Ngươi có biết Hắc Vân Phái ta có chỗ dựa là ai không?!" Hắn cố gắng uy hiếp, hy vọng Lâm Nhất sẽ chùn bước trước thế lực ngầm mà hắn ám chỉ.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu. "Hậu quả của việc không giữ được đạo tâm mới đáng sợ hơn." Hắn chậm rãi nói, giọng nói vẫn trầm ấm, không chút phô trương, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều như những tiếng chuông cảnh tỉnh, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Sức mạnh không phải là công cụ để cướp bóc, mà là để bảo vệ. Ngươi đã đi sai đường. Đạo của ngươi đã lạc lối."

Lý Huyền không nghe lọt tai những lời triết lý đó. Hắn chỉ thấy một sự xúc phạm lớn lao. "Câm mồm!" Hắn gầm lên, không còn giữ được vẻ bình tĩnh giả tạo. "Ta sẽ cho ngươi biết, kẻ mạnh mới là chân lý!" Hắn vận hết linh lực, một luồng hắc khí cuồn cuộn từ trong cơ thể hắn bốc lên, bao trùm lấy toàn thân. Đạo bào màu xám đen của hắn phập phồng trong gió, đôi mắt ti hí giờ đây đỏ ngầu, đầy vẻ hung tợn. Hắn giơ cao hai tay, niệm một câu chú cổ quái, và một quả cầu hắc khí lớn dần hình thành giữa lòng bàn tay hắn, phát ra những tiếng rít ghê rợn, như muốn nuốt chửng tất cả.

Dân làng Vọng Sơn Trấn rụt rè lùi lại, sợ hãi trước sức mạnh đáng sợ của Lý Huyền. Tô Mạt Nhi cũng cảm thấy một luồng áp lực vô hình đè nặng lên vai, khiến nàng gần như không thở nổi. Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy lo lắng, nhưng hắn vẫn đứng đó, bất động, Phù Trần Mộc trong tay hắn như một vật trang trí, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh vô hình. Hắn vẫn kiên định, vẫn bình thản, như thể quả cầu hắc khí đang lơ lửng trước mặt hắn chỉ là một làn sương khói mỏng manh.

Lý Huyền gầm lên, đẩy quả cầu hắc khí về phía Lâm Nhất. "Chết đi, tiểu tử!"

Quả cầu hắc khí lao đi vun vút, xé toạc không khí, mang theo một luồng gió lạnh buốt và mùi vị của sự chết chóc. Lâm Nhất vẫn không di chuyển. Hắn chỉ nhắm hờ đôi mắt, hít thở thật sâu, cảm nhận sự vận hành của Thiên Địa, sự lưu chuyển của linh khí. Chuỗi hạt bồ đề trong tay hắn khẽ phát ra một ánh sáng mờ ảo, ấm áp. Khi quả cầu hắc khí chỉ còn cách hắn vài bước, Lâm Nhất mới khẽ động. Hắn không dùng Phù Trần Mộc để đỡ, cũng không dùng bất kỳ pháp thuật tấn công nào. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa một ngón tay lên, điểm nhẹ vào không trung.

Một luồng linh lực tinh khiết, thanh thoát, không mang theo bất kỳ sắc thái nào, không có bất kỳ hình dạng nào, được Lâm Nhất khẽ phóng ra. Luồng linh lực ấy không va chạm trực diện với quả cầu hắc khí, mà chỉ nhẹ nhàng lượn lờ xung quanh nó, như dòng nước len lỏi qua những tảng đá. Dân làng và Lý Huyền trố mắt nhìn. Quả cầu hắc khí đang lao tới đầy hung hãn, đột nhiên như bị vướng vào một tấm lưới vô hình. Tốc độ của nó chậm lại, rồi chậm lại nữa, cho đến khi nó hoàn toàn dừng lại giữa không trung, cách Lâm Nhất chỉ một gang tay.

Không khí như ngưng đọng. Sự hung tợn của quả cầu hắc khí dường như bị hóa giải bởi sự mềm mại, uyển chuyển của luồng linh lực vô hình. Sau đó, một cảnh tượng kinh ngạc hơn xảy ra. Quả cầu hắc khí, thay vì nổ tung hay biến mất, lại bắt đầu xoay tròn chậm rãi, và màu sắc của nó dần thay đổi. Từ màu đen kịt, nó chuyển sang màu xám, rồi màu trắng đục, và cuối cùng, nó tan biến hoàn toàn, không một tiếng động, không một chút dấu vết, như thể nó chưa từng tồn tại.

Lý Huyền há hốc mồm, đôi mắt ti hí mở to hết cỡ, gương mặt tái nhợt như tờ giấy. Hắn không thể tin vào những gì mình vừa nhìn thấy. Phép thuật mà hắn tự hào, chiêu thức mạnh nhất của Hắc Vân Phái, lại bị vô hiệu hóa một cách nhẹ nhàng, không một chút khó khăn, như chơi đùa. Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đột nhiên bị ngưng trệ, không thể vận hành một cách trôi chảy. Một cảm giác sợ hãi tột độ xâm chiếm lấy tâm trí hắn, khiến hắn run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Hắn biết, hắn đã đụng phải một kẻ mà hắn không thể nào đối phó.

Lâm Nhất vẫn giữ vẻ bình thản, đôi mắt hắn mở ra, nhìn thẳng vào Lý Huyền. "Sức mạnh mà không có Đạo, chỉ là bạo lực." Hắn khẽ nói, giọng nói vẫn trầm ấm, nhưng lại mang một sự uy áp vô hình, khiến Lý Huyền cảm thấy như có một ngọn núi đang đè nặng lên vai hắn. "Ngươi đã dùng sức mạnh để áp bức, để gieo rắc sợ hãi. Đó không phải là con đường của Tiên Đạo."

Lý Huyền lùi lại một bước, rồi lại một bước nữa. Hắn muốn tấn công, nhưng linh lực trong cơ thể hắn dường như không nghe theo sự điều khiển của hắn. Hắn cảm thấy mình như một con cá nằm trên thớt, hoàn toàn bất lực. Trong ánh mắt của Lâm Nhất, hắn không thấy sự thù hận, không thấy sự kiêu ngạo, mà chỉ thấy một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự bao dung đến lạ lùng, nhưng chính điều đó lại càng khiến hắn cảm thấy hổ thẹn và kinh hãi. Hắn nhận ra, kẻ trước mặt hắn không chỉ mạnh về linh lực, mà còn mạnh về đạo tâm, một điều mà hắn, một kẻ chỉ biết chạy theo danh lợi và sức mạnh giả tạo, không bao giờ có thể đạt tới.

Đôi chân Lý Huyền run rẩy, cuối cùng không chịu nổi áp lực vô hình từ Lâm Nhất, hắn ngã ngồi bệt xuống đất, gương mặt trắng bệch, đôi mắt ti hí đầy vẻ kinh hãi. Đám đệ tử Hắc Vân Phái, những kẻ đang rên rỉ trên đất, cũng đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Chúng trố mắt nhìn, không ai dám nói một lời. Sự kiêu ngạo, hung hăng của chúng giờ đây đã tan biến, thay vào đó là sự khiếp đảm và nhục nhã. Chúng nhận ra, mình đã gây sự với một tồn tại vượt xa tưởng tượng.

"Biến đi." Lâm Nhất khẽ nói, giọng nói không hề lớn, nhưng lại như một tiếng sấm sét vang vọng trong tâm trí Lý Huyền. "Mang theo đám người của ngươi, rời khỏi Vọng Sơn Trấn này, và đừng bao giờ quay lại nữa. Nếu không, lần sau ta sẽ không chỉ đơn thuần là hóa giải." Ánh mắt hắn thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo, đủ để Lý Huyền hiểu rằng, những lời hắn nói ra không phải là lời đe dọa suông.

Lý Huyền vội vàng bò dậy, không dám nói thêm một lời nào. Hắn lảo đảo chạy đến chỗ đám đệ tử đang nằm la liệt, thúc giục chúng đứng dậy. Đám đệ tử, dù đau đớn, cũng vội vàng lồm cồm bò dậy, không dám chậm trễ. Chúng cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Lâm Nhất, rồi co cẳng chạy trối chết ra khỏi quảng trường, bỏ lại những ngọn đuốc lập lòe và nỗi sợ hãi mà chúng đã gieo rắc. Tiếng chân chúng dồn dập, xa dần trong màn đêm, như những bóng ma vừa thoát khỏi địa ngục.

Lý Huyền, kẻ vừa rồi còn ngạo mạn tuyên bố quyền uy tuyệt đối, giờ đây đã chạy trốn trong nhục nhã, không dám quay đầu nhìn lại. Hắn mang theo ánh mắt oán hận, ánh mắt của một kẻ bị sỉ nhục, nhưng sâu thẳm trong đó vẫn là sự sợ hãi tột độ. Hắn biết, hắn đã thất bại, không chỉ trong cuộc đối đầu này, mà còn thất bại cả trong việc giữ vững cái "Đạo" mà hắn vẫn tự cho là đúng. Hắn đã gặp phải một kẻ mà hắn không thể hiểu nổi, một kẻ mà sức mạnh của hắn không thể nào chạm tới. Điều này chắc chắn sẽ để lại một hạt giống báo thù trong lòng hắn, nhưng hiện tại, sự sợ hãi đã lấn át tất cả.

Quảng trường Vọng Sơn Trấn một lần nữa chìm vào tĩnh lặng, nhưng lần này, sự tĩnh lặng đó không còn đáng sợ nữa, mà là của sự bình yên vừa tìm thấy, của một niềm hy vọng vừa được thắp sáng. Ánh trăng vẫn vằng vặc trên cao, rọi xuống những khuôn mặt ngạc nhiên, rồi dần dần chuyển sang vui mừng của những người dân đang ẩn mình. Họ không dám tin rằng cơn ác mộng đã kết thúc.

Dần dần, những cánh cửa hé mở, rồi những bóng người rụt rè bước ra từ các con hẻm, từ những ngôi nhà tối tăm. Họ nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và biết ơn. Trần Bá, lão nông phu chất phác mà Lâm Nhất đã gặp, cũng từ từ bước ra, đôi chân ông run rẩy, nhưng ánh mắt ông lại lấp lánh những giọt lệ. Ông không nói một lời, chỉ tiến đến gần Lâm Nhất, rồi quỳ sụp xuống, cúi đầu sát đất.

"Đa tạ tiên nhân đã cứu giúp Vọng Sơn Trấn chúng tôi khỏi kiếp nạn này!" Trần Bá nghẹn ngào nói, giọng nói run rẩy vì xúc động. "Ân đức này, chúng tôi không biết báo đáp thế nào! Ngài là ân nhân của toàn thể Vọng Sơn Trấn!"

Những người dân khác cũng đồng loạt quỳ xuống, dập đầu tạ ơn Lâm Nhất. Tiếng xì xào bàn tán vang lên, nhưng không còn là tiếng sợ hãi, mà là tiếng ca ngợi, tiếng vui mừng. Những khuôn mặt lam lũ, bạc màu vì cuộc sống khổ cực, giờ đây ánh lên một niềm hy vọng mới. Họ nhìn Lâm Nhất như nhìn thấy một vị thần linh giáng thế, một vị cứu tinh đã đến để giải thoát họ khỏi xiềng xích của Hắc Vân Phái.

Lâm Nhất khẽ thở dài. Hắn không thích sự ca ngợi, không thích sự tôn sùng. Hắn chỉ làm điều mà lương tâm mách bảo, làm điều mà "Vô Tiên chi Đạo" của hắn yêu cầu. Hắn nhẹ nhàng đưa tay, đỡ Trần Bá đứng dậy. "Trần Bá, xin lão bá đừng làm vậy." Hắn nói, giọng nói vẫn trầm ấm, đầy vẻ chân thành. "Ta không phải tiên nhân. Ta chỉ là một lữ khách qua đường, may mắn có chút khả năng nhỏ nhoi, không thể nhắm mắt làm ngơ trước cảnh bất công."

Hắn nhìn một lượt những người dân đang đứng đó, ánh mắt hắn chất chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. "Chân lý không nằm ở phép thuật, mà ở lòng người. Sức mạnh không phải là để áp bức, mà là để bảo vệ. Các ngươi không cần phải cảm tạ ta. Điều các ngươi cần làm là tự mình đứng lên, tự mình bảo vệ lấy bản thân và gia đình. Không ai có thể cứu các ngươi mãi được."

Lời nói của Lâm Nhất như một gáo nước lạnh tạt vào sự hân hoan vừa nhen nhóm trong lòng dân làng, nhưng đó không phải là sự lạnh lùng, mà là một lời nhắc nhở sâu sắc, một lời khuyên chân thành. Hắn muốn họ hiểu rằng, sự giải thoát thực sự không đến từ một vị ân nhân nào đó, mà đến từ chính ý chí tự cường của họ. Nếu họ cứ mãi trông chờ vào người khác, thì một Lý Huyền khác, một Hắc Vân Phái khác sẽ lại xuất hiện, và vòng xoáy khổ đau sẽ không bao giờ kết thúc.

Tô Mạt Nhi đứng bên cạnh Lâm Nhất, đôi mắt tròn xoe nhìn hắn đầy vẻ tự hào. Nàng hiểu những gì hắn nói. Nàng biết, hắn không chỉ muốn giải quyết vấn đề trước mắt, mà còn muốn gieo vào lòng những con người này một hạt giống của sự tự chủ, của ý chí kiên cường. Nàng khẽ thì thầm vào tai Lâm Nhất, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự tin tưởng: "Huynh làm rất đúng, Lâm Nhất."

Nàng từ trong túi áo lấy ra một ít bạc vụn và mấy chiếc bánh bao còn sót lại, đưa cho Trần Bá. "Lão bá, đây là chút lòng thành của chúng tôi. Mong lão bá và dân làng dùng tạm. Sau này, hãy cố gắng tự mình đứng lên nhé." Nàng mỉm cười, nụ cười trong sáng như ánh trăng rạng đông, mang đến một chút hơi ấm cho cái không khí se lạnh của buổi sớm.

Trần Bá và dân làng cảm kích nhận lấy, nhưng trong lòng họ, điều quý giá nhất không phải là chút tiền bạc hay lương thực, mà là những lời nói của Lâm Nhất, là niềm hy vọng và ý chí vừa được khơi dậy. Họ nhìn Lâm Nhất, ánh mắt không còn là sự tôn sùng mù quáng, mà là sự kính trọng sâu sắc, là sự thấu hiểu về một triết lý sống mà họ chưa từng được nghe.

Màn đêm dần nhường chỗ cho rạng sáng. Những tia nắng đầu tiên bắt đầu len lỏi qua những đỉnh núi xa xa, nhuộm hồng cả một góc trời. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong những tán cây, báo hiệu một ngày mới đã đến. Không khí se lạnh của buổi sớm mang theo mùi đất ẩm, mùi sương đêm, và cả mùi hương hoa dại từ những ngọn đồi gần đó, tạo nên một khung cảnh thanh bình, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và sợ hãi của đêm qua.

Lâm Nhất khẽ gật đầu với Trần Bá và dân làng, rồi quay người. Hắn không ở lại để nhận những lời tạ ơn hay những lời mời mọc. Hắn biết, công việc của hắn ở đây đã hoàn thành. Hắn đã thắp lên một ngọn lửa hy vọng, và giờ đây, ngọn lửa đó cần được chính những người dân này nuôi dưỡng. Tô Mạt Nhi nhanh nhẹn đi theo hắn, bàn tay nhỏ bé của nàng đặt nhẹ vào tay hắn, như một lời khẳng định về sự đồng hành không rời.

Họ lặng lẽ rời khỏi Vọng Sơn Trấn, đi về phía con đường mòn dẫn lên núi, nơi những tia nắng đầu tiên đang trải dài. Dân làng vẫn đứng đó, dõi theo bóng dáng hai người cho đến khi họ khuất hẳn sau những rặng cây. Ai đó khẽ nói: "Kẻ đó, thực sự là một tiên nhân sao? Hay là một người phàm mang trong mình đạo lý của tiên nhân?" Tiếng xì xào bàn tán lại nổi lên, nhưng lần này, đó là những lời nói của sự chiêm nghiệm, của những suy tư về lẽ đời, về cái Đạo mà Lâm Nhất đã nói.

Trên con đường núi, Lâm Nhất quay đầu nhìn lại Vọng Sơn Trấn. Nó vẫn chìm trong sương sớm, nhưng hắn cảm nhận được một luồng sinh khí mới đang dâng trào từ nơi đó. Hắn khẽ thở dài, trong lòng không hề có chút tự mãn hay kiêu ngạo, mà chỉ là một sự thanh thản, một sự chiêm nghiệm sâu sắc về con đường mà hắn đang đi. Hành động trực tiếp của hắn chống lại Hắc Vân Phái chắc chắn sẽ gây chú ý, không chỉ trong giới giang hồ địa phương mà có thể cả các môn phái lớn hơn, bao gồm cả những kẻ liên quan đến Hắc Vân Phái hoặc các thế lực ngầm đã được ám chỉ. Ánh mắt oán hận của Lý Huyền khi tháo chạy báo hiệu một cuộc báo thù tiềm tàng trong tương lai, hoặc ít nhất là sự ghi hận của Hắc Vân Phái. Nhưng Lâm Nhất không hối hận. Hắn biết, để giữ vững "Vô Tiên chi Đạo", đôi khi cần phải chủ động can thiệp, cần phải đứng lên bảo vệ lẽ phải, dù cho con đường phía trước có gian nan đến mấy.

Nắng sớm trải vàng trên vai áo đạo bào cũ kỹ của hắn, và trên mái tóc đen dài của Tô Mạt Nhi. Chuỗi hạt bồ đề trong tay hắn vẫn tỏa ra một hơi ấm nhẹ nhàng, như lời nhắc nhở về chân tâm bất biến giữa hồng trần vạn biến. Con đường phía trước còn dài, còn bao nhiêu gian nan, bao nhiêu thử thách, nhưng với một tâm hồn kiên định và một trái tim đầy lòng trắc ẩn, Lâm Nhất biết rằng hắn sẽ không bao giờ lạc lối. Hắn sẽ tiếp tục hành trình của mình, không phải để tìm kiếm sức mạnh hay địa vị, mà để tìm kiếm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại, để thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ