Vô tiên chi đạo
Chương 83

Bí Mật Động Trời và Vết Nứt Trong Tiên Đạo

3033 từ
Mục tiêu: Khám phá sâu hơn về bản chất tàn bạo và lòng tham vô độ của Hắc Vân Phái thông qua quá trình điều tra bí mật của Lâm Nhất.,Làm nổi bật sự tương phản giữa 'Đại Đạo Thịnh Hành' (thời kỳ hiện tại của truyện) và 'tiên đạo giả danh' mà Hắc Vân Phái theo đuổi, làm sâu sắc thêm chiêm nghiệm của Lâm Nhất.,Giới thiệu nhân vật Người Bán Kem (Cô Kem) một cách tự nhiên và ấn tượng, thể hiện một khía cạnh khác của cuộc sống thường nhật bị ảnh hưởng bởi tu tiên.,Tăng cường căng thẳng, đẩy Lâm Nhất vào một tình thế khó khăn hơn khi đối mặt với một mối hiểm họa có tổ chức và bí mật.,Gieo mầm cho những hành động quyết liệt hơn của Lâm Nhất trong các chương sau để giải quyết tận gốc vấn đề.
Nhân vật: Lâm Nhất, Tô Mạt Nhi, Trần Bá, Đệ tử Hắc Vân Phái, Người Bán Kem (Cô Kem)
Mood: Tense, trầm buồn, chiêm nghiệm, bí ẩn, phẫn nộ.
Kết chương: [object Object]

Gió sớm vẫn còn vương vấn hơi lạnh cuối cùng của đêm, mơn man trên những rặng cây còn ướt đẫm sương đêm, Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi lặng lẽ xuôi theo con đường mòn. Vọng Sơn Trấn dần hiện ra trong ánh ban mai, tựa một bức tranh thủy mặc còn dang dở, ẩn hiện sau làn sương mờ ảo. Dân làng đã trở lại với công việc thường ngày, tiếng gọi nhau í ới, tiếng gà gáy xa xa, tất cả dường như đã trở lại vẻ bình yên vốn có. Thế nhưng, trong đôi mắt của Lâm Nhất, sự bình yên ấy chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh, che giấu đi nỗi sợ hãi và sự u uất vẫn còn len lỏi trong từng ngóc ngách của thị trấn. Hắn không hề có chút tự mãn hay kiêu ngạo nào về hành động của mình đêm qua, chỉ có sự chiêm nghiệm sâu sắc về con đường mà hắn đang đi, về cái Đạo mà hắn đang theo đuổi.

Tô Mạt Nhi, với bàn tay nhỏ bé vẫn nắm nhẹ tay hắn, cảm nhận được sự trầm tư trong lòng hắn. Nàng hiểu, việc họ rời đi không có nghĩa là mọi chuyện đã kết thúc. Cái ánh mắt oán hận của Lý Huyền khi tháo chạy, và cả sự im lặng đáng sợ của những đệ tử Hắc Vân Phái còn sót lại, báo hiệu rằng một bóng đêm khác vẫn đang rình rập, chờ cơ hội phủ xuống vùng đất này.

Lâm Nhất khẽ siết nhẹ tay Tô Mạt Nhi, ánh mắt lướt qua những mái nhà lợp ngói âm dương đã nhuốm màu thời gian, những con hẻm nhỏ hun hút, và những gương mặt khắc khổ của người dân đang vội vã với công việc của mình. Tiếng người thầm thì lo sợ vẫn còn vang vọng đâu đó trong không khí, tựa như tiếng gió lùa qua những căn nhà xiêu vẹo, mang theo một nỗi ưu tư không thể gọi thành lời. Mùi khói bếp thoảng qua, xen lẫn mùi ẩm mốc, mùi đất khô cằn đặc trưng của một thị trấn vùng núi. Bầu không khí tuy không còn sự huyên náo của bạo lực, nhưng lại nặng trĩu một sự trầm lặng đáng sợ, một nỗi căng thẳng vô hình vẫn còn bao trùm.

"Chúng không biến mất, chỉ là ẩn mình sâu hơn," Lâm Nhất khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm như tiếng suối chảy. Hắn đã thay một bộ y phục vải thô màu xám tro, đơn giản như những lữ khách bình thường, mái tóc đen dài được búi gọn gàng. Gương mặt thư sinh của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, đôi mắt đen láy sâu thẳm lướt qua từng chi tiết nhỏ nhất.

Tô Mạt Nhi cũng đã khoác lên mình bộ quần áo vải thô màu nâu nhạt, tết tóc hai bên gọn gàng, trông nàng như một cô gái thôn quê chất phác. Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ lo lắng. "Họ vẫn sợ hãi quá, không dám tin tưởng ai nữa." Nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự xót xa. Nàng nhìn thấy những ánh mắt dè chừng, những cái quay mặt vội vã khi họ vô tình lướt qua. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy của những con người nơi đây, nó không dễ dàng tan biến chỉ sau một đêm.

Họ không trực tiếp bước vào thị trấn mà đi vòng ra phía sau, tìm một quán trọ nhỏ nằm khuất trong một con hẻm vắng. Quán trọ cũ kỹ, chỉ có vài ba căn phòng đơn sơ, nhưng đủ để họ có một chỗ nghỉ chân và thuận tiện cho việc quan sát. Từ ô cửa sổ nhỏ, Lâm Nhất có thể nhìn thấy một góc thị trấn, nơi mà những đệ tử Hắc Vân Phái, dù không còn công khai thị uy, vẫn di chuyển qua lại với vẻ thận trọng và bí ẩn hơn. Chúng không còn đánh đập, không còn cưỡng ép, nhưng ánh mắt sắc lạnh, đầy tính toán của chúng vẫn không ngừng quét qua từng người dân, tựa như những con diều hâu đang rình mồi.

Lâm Nhất biết, Hắc Vân Phái không đơn thuần chỉ là một môn phái tu tiên nhỏ bé, mà đằng sau chúng ắt hẳn còn có những bí mật động trời khác. Cái cách chúng khai thác linh thạch, cái cách chúng gieo rắc sợ hãi, và đặc biệt là sự tha hóa đến tận cùng trong tâm hồn những kẻ khoác áo tu sĩ, khiến hắn không thể không suy nghĩ sâu sắc hơn. Chuỗi hạt bồ đề trong tay hắn khẽ xoay tròn, mang theo một hơi ấm nhẹ nhàng, như lời nhắc nhở về sự chân chính, về cái Đạo không nằm ở sức mạnh thần thông hay quyền lực, mà nằm ở chính tâm hồn con người. Hắn cần phải tìm hiểu, không chỉ để bảo vệ những con người yếu ớt này, mà còn để hiểu rõ hơn về cái gọi là "tiên đạo" đang thịnh hành trong hồng trần này.

Nắng trưa rải vàng trên những mái nhà, xua đi chút lạnh lẽo còn sót lại của buổi sớm. Vọng Sơn Trấn trở nên sầm uất hơn hẳn. Tiếng người mua bán rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói và cả tiếng bước chân vội vã của những người dân từ các làng lân cận đổ về, tạo nên một không khí náo nhiệt và đầy sức sống. Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, trong bộ dạng lữ khách bình thường, hòa mình vào dòng người, trà trộn vào chợ Phàm Nhân.

Chợ Phàm Nhân rộng lớn, các quầy hàng gỗ, lều vải được dựng san sát nhau, chia thành nhiều khu vực nhỏ theo từng loại hàng hóa. Mùi đồ ăn, mùi gia vị nồng nặc, xen lẫn mùi vải vóc, mùi mồ hôi và cả mùi đất ẩm bốc lên từ những gánh hàng rau củ tươi rói. Cảnh tượng nhộn nhịp, ồn ào ấy tưởng chừng có thể xua tan đi mọi ưu phiền, nhưng Lâm Nhất vẫn cảm nhận được một sự nặng nề vô hình, một ánh mắt u uẩn ẩn sâu trong những nụ cười gượng gạo của người dân.

Họ lướt qua những sạp hàng bán tơ lụa, những cửa tiệm bán thảo dược, cho đến khi dừng lại trước một chiếc xe đẩy nhỏ được trang trí đơn giản nhưng bắt mắt, chuyên bán kem. "Kem mát lạnh, giải nhiệt ngày hè!" Tiếng rao trong trẻo vang lên, hòa cùng tiếng leng keng của chiếc chuông nhỏ treo trên xe. Cô Kem, một cô gái trẻ với khuôn mặt bầu bĩnh xinh xắn, đôi mắt to tròn lanh lợi, đang thoăn thoắt múc kem cho vài đứa trẻ đang đứng đợi. Nụ cười của nàng rạng rỡ, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt ấy, Lâm Nhất nhìn thấy một nỗi buồn man mác, một sự lo lắng không thể che giấu.

"Cô nương, cho ta hai bát kem," Lâm Nhất nói, giọng ôn hòa, ánh mắt thăm dò. Hắn đưa ra mấy đồng tiền bạc vụn.

Cô Kem ngẩng đầu, nụ cười vẫn thường trực trên môi, nhưng có chút gượng gạo. "Vâng, tiên... à không, khách quan chờ một chút." Nàng nhanh chóng múc hai bát kem, một bát có màu trắng sữa, một bát có màu xanh nhạt, mùi thơm thoang thoảng. "Đây là kem sữa dừa và kem trà xanh. Mong khách quan dùng ngon miệng."

Lâm Nhất nhận lấy bát kem, khẽ nếm thử. Vị kem ngọt ngào, mát lạnh lan tỏa trong khoang miệng, xua đi cái nóng của buổi trưa. "Kem của cô nương thật ngon. Không biết dạo này cuộc sống ở Vọng Sơn Trấn có khá hơn không?" Hắn hỏi, ánh mắt chân thành, không hề có chút giả dối.

Cô Kem khẽ giật mình, đôi mắt lướt qua xung quanh, rồi lại nhìn thẳng vào Lâm Nhất. Nụ cười trên môi nàng tắt hẳn, thay vào đó là một vẻ mặt trầm buồn. "Khá hơn sao... chỉ là không bị đánh đập công khai nữa thôi, thưa khách quan," nàng nói, giọng thì thầm, gần như chỉ đủ cho Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi nghe thấy. "Nhưng... có những thứ còn đáng sợ hơn." Nàng lại nhìn xung quanh một lần nữa, đôi tay thoăn thoắt lau chùi chiếc xe đẩy, như thể muốn che giấu đi sự bối rối trong lòng. "Khách quan không phải người ở đây nên không biết. Mấy tháng nay, Hắc Vân Phái lại... lại thu mua linh thạch. Nhưng không phải linh thạch bình thường đâu. Họ bắt dân làng đào ở phía sau núi, rồi thu mua với giá rẻ mạt, lại còn bắt người dân dùng sức lực để đào, đến nỗi ai ai cũng trở nên yếu ớt, xanh xao..."

Tô Mạt Nhi nắm chặt tay Lâm Nhất, đôi mắt nàng mở to đầy vẻ xót xa. Nàng nhìn thấy sự bất lực trong ánh mắt của Cô Kem, sự sợ hãi của một người dân thường trước cường quyền.

Đúng lúc đó, Trần Bá, lão nông phu mà họ đã gặp đêm qua, đi ngang qua. Lão nhìn thấy Lâm Nhất và Tô Mạt Nhi, ánh mắt lão phức tạp, vừa có sự kính trọng, vừa có sự lo lắng, và cả chút sợ hãi. Lão khẽ lắc đầu, rồi vội vã bước đến, kéo Lâm Nhất ra một góc. "Tiên nhân, đừng hỏi nhiều, có những chuyện không nên biết đâu," lão thì thầm, giọng khàn khàn, ánh mắt hoảng sợ lướt qua Cô Kem và những người xung quanh. "Bọn chúng vẫn đang rình rập đấy. Tiên nhân và cô nương tốt nhất là nên rời đi, đừng xen vào chuyện này nữa. Đây là hồng trần gian nan, không phải ai cũng có thể gánh vác..."

Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua Trần Bá, rồi lại quay sang Cô Kem. Nàng vẫn đang bán kem, nhưng nụ cười trên môi nàng giờ đây hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự lo lắng và bất lực. Hắn hiểu, những gì Cô Kem và Trần Bá nói không chỉ là nỗi khổ của riêng họ, mà là nỗi khổ chung của cả thị trấn này, một vết thương âm ỉ đang gặm nhấm từng linh hồn. "Đa tạ lão bá đã nhắc nhở," Lâm Nhất nói với Trần Bá, rồi khẽ gật đầu với Cô Kem. Hắn và Tô Mạt Nhi chậm rãi rời khỏi khu chợ, mang theo những thông tin quý giá và nỗi trăn trở sâu sắc hơn về cái gọi là "tiên đạo" của Hắc Vân Phái.

Màn đêm buông xuống, phủ một lớp áo đen như mực lên Vọng Sơn Trấn. Không một ánh trăng, không một vì sao, chỉ có tiếng gió rít qua các khe núi, mang theo hơi lạnh buốt giá. Lâm Nhất, với bộ y phục màu đen hòa vào bóng tối, lặng lẽ rời khỏi quán trọ. Tô Mạt Nhi đã ngủ say sau một ngày dài di chuyển và quan sát. Hắn không muốn nàng phải đối mặt với những cảnh tượng có thể khiến nàng kinh hãi.

Con đường mòn dẫn lên núi phía sau Vọng Sơn Trấn gập ghềnh, khúc khuỷu, ẩn hiện trong bóng tối. Lâm Nhất bước đi nhẹ nhàng, tựa như một bóng ma, không để lại chút dấu vết nào. Càng đi sâu vào trong núi, không khí càng trở nên ẩm ướt và ngột ngạt. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí hỗn tạp, xen lẫn tà khí nồng nặc bốc lên từ lòng đất. Mùi tanh nồng khó tả, tựa như mùi máu tươi và mùi lưu huỳnh trộn lẫn, xộc thẳng vào mũi, khiến hắn phải nhíu mày.

Theo dấu vết của luồng tà khí, Lâm Nhất tìm thấy một hang động sâu hun hút, miệng hang bị che khuất bởi những cây cổ thụ và dây leo chằng chịt. Một vài đệ tử Hắc Vân Phái mặc trang phục màu đen, với phù hiệu mây khói trên ngực, đang đứng gác bên ngoài, vẻ mặt hung tợn và cảnh giác. Tuy nhiên, với kinh nghiệm của Lâm Nhất, chúng không thể nào phát hiện ra sự hiện diện của hắn.

Thâm nhập vào bên trong hang động, cảnh tượng trước mắt khiến Lâm Nhất không khỏi rùng mình. Không khí bên trong tối tăm, ẩm ướt và ngột ngạt đến khó thở. Tiếng đập đá yếu ớt, tiếng rì rầm của một thứ nghi lễ kỳ lạ, cùng với tiếng gió rít qua các khe đá vọng ra từ sâu bên trong, tạo nên một không gian đầy rẫy sự chết chóc và u ám.

Dưới ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đuốc được thắp lên, Lâm Nhất nhìn thấy hàng chục người dân Vọng Sơn Trấn, thân hình gầy gò, xanh xao, đang oằn mình đục đẽo những khối đá thô sơ. Ánh mắt họ vô hồn, vô cảm, tựa như những cái xác không hồn đang bị điều khiển. Bên cạnh họ, những đệ tử Hắc Vân Phái không ngừng roi vọt, thúc ép họ làm việc.

Tuy nhiên, điều khiến Lâm Nhất kinh hoàng nhất không phải là cảnh khai thác tàn bạo, mà là thứ đang diễn ra ở trung tâm hang động. Một trận pháp quỷ dị, được vẽ bằng máu và những ký hiệu cổ quái, đang phát ra ánh sáng đỏ rực, bao trùm lên một khu vực rộng lớn. Giữa trận pháp là một mỏ linh thạch lộ thiên, nhưng những khối linh thạch ở đây lại mang một màu đen sẫm, pha lẫn những đường vân đỏ kỳ dị, phát ra một thứ tà khí kinh người.

Lâm Nhất nấp mình sau một tảng đá lớn, quan sát kỹ lưỡng. Hắn nhìn thấy những đệ tử Hắc Vân Phái cấp cao hơn, dường như là những Trưởng Lão khác, đang đứng giữa trận pháp, niệm chú. Từng luồng sinh khí màu trắng bạc từ những người dân đang làm việc, và cả linh khí từ chính linh mạch của vùng đất này, bị hút cạn, chảy ngược vào trận pháp, rồi ngưng tụ lại trong những khối linh thạch đen sẫm. Đây không phải là linh thạch bình thường, mà là một loại "linh thạch tà", được "nuôi dưỡng" bằng sinh mệnh và linh khí bị rút cạn, mang theo oán khí và sự tha hóa.

"Đây không phải là tu tiên... đây là tà đạo!" Nội tâm Lâm Nhất gào thét. Hắn chưa từng chứng kiến một sự tàn bạo đến thế. Những kẻ khoác áo tu sĩ này không chỉ khai thác tài nguyên, mà còn hủy hoại cả linh mạch của vùng đất, và rút cạn sinh mệnh của những phàm nhân vô tội, biến họ thành những công cụ vô tri. Chuỗi hạt bồ đề trong tay hắn đột nhiên nóng lên, như một lời nhắc nhở về sự chân chính, về cái Đạo mà hắn đang theo đuổi. Sự ấm áp ấy đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo, tà ác đang bao trùm lấy hắn.

Lâm Nhất cảm thấy một nỗi phẫn nộ dâng trào trong lòng. Hắn đã từng nghĩ rằng "tiên đạo giả danh" chỉ là sự tham lam, sự tranh giành quyền lực, nhưng hắn không ngờ nó lại có thể biến thành một thứ tà thuật ghê rợn đến vậy. Cái gọi là "Đại Đạo Thịnh Hành" mà người đời ca tụng, lại ẩn chứa những vết nứt sâu hoắm, những góc khuất tăm tối đến không ngờ. Hắn nhận ra, sự "thuận theo tự nhiên" đôi khi không thể chỉ là sự im lặng chấp nhận. Để bảo vệ "Đạo" chân chính, để bảo vệ những sinh linh yếu ớt, đôi khi cần phải chủ động can thiệp, cần phải đối đầu trực diện với những kẻ đang lợi dụng danh nghĩa tu tiên để gieo rắc tội ác.

Hắn ghi nhớ từng chi tiết của trận pháp quỷ dị, từng ký hiệu cổ quái, từng luồng tà khí đang xoáy vào linh thạch. Đây không chỉ là một mỏ linh thạch bị chiếm đoạt, mà là một trung tâm của sự tàn ác, nơi mà "tiên đạo" đã hoàn toàn biến chất thành "tà đạo". Bí mật về phương pháp tàn ác này của Hắc Vân Phái là một "vết nứt" lớn trong quan niệm về "tiên đạo" của Lâm Nhất, buộc hắn phải đối mặt với một thực tế khắc nghiệt hơn nhiều.

Lâm Nhất khẽ thở dài, trong lòng đầy sự nặng trĩu. Con đường phía trước còn gian nan, nhưng hắn biết rằng hắn không thể lùi bước. Hắn sẽ phải hành động, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ, bằng sự kiên định vào "Vô Tiên chi Đạo" của mình.

Rời khỏi hang động, Lâm Nhất quay đầu nhìn lại Vọng Sơn Trấn đang chìm sâu trong giấc ngủ. Ánh mắt hắn kiên định, không còn chút mơ hồ nào. Hắn biết, hành động của hắn khi đối phó với Hắc Vân Phái sẽ không chỉ là một cuộc chiến đơn thuần mà là một cuộc chiến về đạo lý, về con đường tu tiên chân chính. Hắn sẽ không để những kẻ như Hắc Vân Phái vấy bẩn danh nghĩa của "tiên đạo", không để chúng tiếp tục gieo rắc khổ đau trong hồng trần gian nan này. Chuỗi hạt bồ đề trong tay hắn vẫn tỏa ra hơi ấm, như một ngọn đèn soi sáng con đường tối tăm phía trước. Con đường tu tiên của Lâm Nhất, giờ đây, không chỉ là tìm kiếm chân lý cho riêng mình, mà còn là gánh vác trách nhiệm bảo vệ những lẽ phải, những điều thiện lương giữa một thế giới đầy rẫy sự tha hóa và lầm lạc.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ