Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 10

Gió Đông Thổi Về Ký Ức Mới

3482 từ
Mục tiêu: Khắc sâu thêm ấn tượng và sự 'vấn vương' của Hoàng Minh và Lê Ngân về nhau sau cuộc chạm mặt tại Vincom Center, đẩy mạnh sự chú ý thầm lặng của cả hai.,Giới thiệu nhân vật Mai Chi, thiết lập vai trò của cô là người bạn thân thiết, có khả năng 'đọc vị' Lê Ngân và là cầu nối để hé lộ nội tâm của Ngân.,Sử dụng địa điểm 'Sân thượng chung cư cũ' để tạo không gian riêng tư, trầm lắng cho Lê Ngân suy tư về những cảm xúc mới mẻ.,Tiếp tục phát triển quá trình thích nghi của Hoàng Minh với Hà Nội, thể hiện qua những suy nghĩ về công việc và sự quan sát thành phố.,Tăng cường nhịp 'rising_action' bằng cách thể hiện sự phát triển nội tâm của cả hai, chuẩn bị cho những tương tác trực tiếp và có ý thức hơn trong các chương sau (ví dụ: Ch.12).,Duy trì phong cách trầm lắng, lãng mạn, tinh tế và chất thơ, coi Hà Nội là nhân vật sống động chứng kiến những khoảnh khắc này.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Mai Chi
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, hoài niệm, tinh tế, có chút bâng khuâng và chất thơ.
Kết chương: [object Object]

Dòng người vẫn cứ thế trôi đi, tấp nập và hối hả, mang theo những âm thanh xô bồ của một Vincom Center rực rỡ ánh đèn. Hoàng Minh đã cố gắng giả vờ chú tâm vào một gian hàng đồ điện tử, nhưng thực chất tâm trí nó vẫn còn lởn vởn mãi hình ảnh Lê Ngân vừa mới lướt qua. Trái tim vẫn đập thình thịch, một nhịp điệu lạ lẫm và nhanh hơn bình thường, như thể vừa chạy một quãng đường dài. Nó cảm thấy nóng bừng cả mặt, cái cảm giác bối rối xen lẫn chút ngạc nhiên khi ánh mắt cả hai vô tình chạm nhau, vẫn còn vương vấn. “Lại là cô ấy…” – câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu nó, mang theo một sự khó hiểu nhưng cũng đầy ám ảnh.

Nó đứng đó thêm vài phút, cố gắng để nhịp thở trở lại bình thường, để dòng máu đang dồn lên mặt dịu xuống. Cảm giác mình thật ngốc nghếch. Chẳng có lý do gì để phải bối rối đến vậy, cô ấy chỉ là một người lạ mà nó đã vô tình giúp đỡ dưới mưa, rồi lại vô tình gặp lại vài lần. Nhưng sao mỗi lần gặp, dù chỉ là thoáng qua, dù chỉ là một ánh mắt lướt vội, cũng đủ khiến tâm trí nó bận rộn cả ngày. Cuối cùng, Hoàng Minh cũng rời khỏi Vincom, bước ra ngoài trời se lạnh, hít một hơi thật sâu để xua đi cái cảm giác ngột ngạt trong lòng.

Đêm hôm đó, giấc ngủ của Hoàng Minh không mấy trọn vẹn. Hình ảnh Lê Ngân trong bộ váy thanh lịch, đứng giữa ánh đèn lộng lẫy của trung tâm thương mại cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí nó, đối lập hoàn toàn với hình ảnh cô gái trầm tĩnh đứng dưới chiếc ô xanh giữa làn mưa phùn ảm đạm. Hai hình ảnh, cùng một người, nhưng lại mang đến những cảm xúc khác nhau. Một bên là sự dịu dàng, một bên là sự sang trọng, hiện đại mà nó ít khi tiếp xúc. Hoàng Minh trằn trọc, xoay người qua lại trên chiếc giường đơn bé nhỏ trong căn phòng trọ "Gác Mái". Tiếng gió rít qua khe cửa sổ cũ kỹ, mang theo cái lạnh se của Hà Nội đầu đông, dường như cũng đang thì thầm những suy nghĩ miên man trong đầu nó.

Sáng hôm sau, khi mặt trời vẫn còn lười biếng ẩn mình sau những tầng mây xám xịt, Hoàng Minh đã thức giấc. Nó nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật Hà Nội vẫn còn chìm trong màn sương mỏng và cái lạnh đầu đông đặc trưng. Hơi thở nó phả ra thành khói trắng, tan nhanh vào không khí. Một cảm giác bỡ ngỡ vẫn còn đó, nhưng không còn là sự choáng ngợp như những ngày đầu. Thay vào đó là một sự quen thuộc dần hình thành, như thể nó đang bắt đầu tìm thấy nhịp điệu của riêng mình trong cái nhịp hối hả của thành phố này.

Nó tự nhủ phải tập trung vào những lo toan trước mắt: chuyện học hành, và đặc biệt là công việc làm thêm. Cuộc phỏng vấn hôm qua ở Phòng tập Gym 'FitLife' vẫn còn là một ẩn số. Liệu nó có được nhận không? Liệu nó có đủ khả năng để hòa nhập vào một môi trường mới mẻ và có vẻ hiện đại như vậy không? Những câu hỏi đó cứ xoáy vào tâm trí nó, xen lẫn với một nỗi niềm bâng khuâng khó gọi tên. Sự bâng khuâng ấy không đến từ áp lực cuộc sống, mà đến từ một hình bóng, một ánh mắt mà nó cứ vô tình gặp lại.

Để giải tỏa những suy nghĩ rối ren, Hoàng Minh quyết định ra ngoài đi bộ. Nó chọn Cầu Long Biên, một địa điểm mà nó đã vài lần ghé thăm và tìm thấy sự bình yên lạ lùng. Cái lạnh se của gió đầu đông luồn qua từng lớp áo khoác dày cộp của nó, nhưng không khiến nó chùn bước. Từng bước chân dứt khoát, tiếng giày cộc cạch trên mặt đường đá cũ kỹ của cầu. Gió từ sông Hồng thổi lên lồng lộng, mang theo mùi ẩm của nước, mùi sắt cũ rỉ sét và cả mùi bụi đường đặc trưng của Hà Nội. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng tàu hỏa rầm rập chạy qua cầu thỉnh thoảng, tất cả tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng mà nó đã dần quen thuộc.

Nó dừng lại ở một vị trí quen thuộc, tựa tay vào thành cầu, ngắm nhìn dòng sông Hồng đỏ nặng phù sa trôi lững lờ dưới chân. Phía xa, những mái nhà cũ kỹ của khu phố cổ, những tòa nhà cao tầng hiện đại mọc lên xen kẽ, tất cả tạo nên một bức tranh Hà Nội vừa cổ kính vừa năng động. Nó nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái rét ngọt đang thấm vào từng tế bào.

“Hà Nội…” – Nó thầm thì. Thành phố này rộng lớn quá, và có quá nhiều điều mới mẻ. Nó vẫn đang cố gắng để không bị lạc lối giữa dòng người, giữa những áp lực của cuộc sống sinh viên và những khát vọng riêng. Nó nhớ lại lời Trung nói, về việc phải tự tin hơn, phải dám bước ra khỏi vùng an toàn. Vincom Center hôm qua, với sự rực rỡ và náo nhiệt của nó, chính là một minh chứng sống động cho những điều mà nó chưa từng trải nghiệm. Và ở nơi đó, nó lại gặp cô ấy.

Hình ảnh Lê Ngân lại hiện về, rõ ràng hơn bao giờ hết. Dáng người mảnh mai, thanh thoát, mái tóc đen dài buông xõa. Đôi mắt trầm tĩnh nhưng lại có chút bất ngờ khi chạm vào ánh mắt của nó. Cái khoảnh khắc ấy, ngắn ngủi thôi, nhưng đủ để gieo vào lòng nó một hạt mầm tò mò. Nó tự hỏi, cô ấy là ai? Cô ấy làm gì? Cuộc sống của cô ấy ở Hà Nội này diễn ra như thế nào? Tất cả đều là những câu hỏi không lời, lẩn khuất trong tâm trí nó. Nó không dám nghĩ quá nhiều, không dám đào sâu vào những cảm xúc mơ hồ ấy. Nó chỉ biết rằng, mỗi lần gặp cô ấy, dù là trong hoàn cảnh nào, cũng đều để lại một dấu ấn khó phai.

Hoàng Minh tiếp tục bước đi dọc theo cây cầu, cái lạnh của buổi sớm đầu đông dường như cũng đang len lỏi vào tận sâu tâm hồn nó, khuấy động những suy nghĩ về một tương lai mịt mờ phía trước, và cả những rung động lạ lùng vừa chớm nở. Nó không biết điều gì đang chờ đợi mình ở Hà Nội này. Liệu nó có tìm được công việc như ý? Liệu nó có thể hòa nhập hoàn toàn vào cuộc sống đô thị này? Và liệu, những ánh mắt chạm nhau vô tình ấy, có dẫn đến một điều gì đó khác biệt hơn không? Nó không có câu trả lời, chỉ có những bước chân nặng trĩu trên cầu Long Biên, và một trái tim đang thổn thức giữa cái rét ngọt của Hà Nội.

***

Chiều hôm đó, bầu trời Hà Nội vẫn xám xịt, không một tia nắng nào lọt qua được lớp mây dày đặc. Cái lạnh đầu đông dường như đã trở nên quen thuộc, nhưng vẫn đủ để khiến người ta phải co ro trong những chiếc áo khoác dày. Trong căn hộ chung cư ấm cúng của mình, Lê Ngân đang ngồi trên chiếc sofa mềm mại, tay cầm một cuốn sách dày. Mùi thức ăn mẹ cô vừa nấu cho bữa trưa vẫn còn thoang thoảng trong không khí, tạo nên một cảm giác ấm áp, quen thuộc. Thế nhưng, ánh mắt cô lại không hoàn toàn dán vào những dòng chữ trên trang giấy. Đôi mắt sâu và trầm của cô thường lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những con phố Hà Nội vẫn tấp nập, vội vã.

Ký ức về cuộc chạm mặt tại Vincom Center hôm qua cứ lởn vởn trong tâm trí cô. Chàng trai với chiếc ô xanh, Hoàng Minh. Cô không biết tên cậu ấy, nhưng hình ảnh cậu ấy cứ thế xuất hiện trong tâm trí cô một cách bất ngờ, không báo trước. Cái nhìn thoáng qua giữa dòng người ồn ào, cái cảm giác lúng túng hiện rõ trong đôi mắt cậu ấy khi hai ánh mắt chạm nhau. Cô đã cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, cố gắng lướt qua như không có gì, nhưng thực ra, một cảm giác xao xuyến khó tả đã len lỏi trong lòng cô, làm xáo trộn sự bình yên thường ngày. Cô thậm chí còn cảm thấy một chút bứt rứt khi vội vã quay đi. Điều đó không giống cô chút nào.

Đúng lúc đó, cánh cửa căn hộ khẽ mở. Mai Chi, cô bạn thân từ cấp ba của Ngân, bước vào. Mai Chi luôn mang theo mình một làn gió tươi mới, năng động. Mái tóc ngắn ngang vai, bộ trang phục cá tính, và đôi mắt sắc sảo luôn ánh lên vẻ tinh nghịch.

"Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy?" Mai Chi cất giọng, phá tan sự tĩnh lặng trong căn phòng. Giọng cô trong trẻo, tự nhiên, và luôn có vẻ như có thể 'đọc vị' được Ngân ngay lập tức. Mai Chi tiến đến, ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện, quan sát bạn mình. "Thường ngày có bao giờ thấy mày lơ đãng thế này đâu. Sách thì cầm ngược, mắt thì cứ nhìn ra ngoài cửa sổ như thể chờ đợi ai đó."

Lê Ngân khẽ giật mình, như thể vừa bị bắt quả tang. Cô vội vàng đặt cuốn sách xuống, cố gắng nở một nụ cười thật tự nhiên. "Đâu có, chỉ là bài tập hơi khó thôi. Mấy công thức hóa học này phức tạp quá, đọc mãi không vào."

Mai Chi nhướn mày, đôi mắt sắc sảo nhìn xoáy vào Ngân. "Thôi đi bà ơi, bài khó thì mày càng tập trung chứ. Ai mà chẳng biết mày là 'thánh học' của lớp. Từ cấp ba đến giờ có cái gì làm khó được mày đâu. Bài khó thì mày càng nghiền ngẫm, chứ không có chuyện mày nhìn ra cửa sổ rồi thở dài thườn thượt thế này đâu." Cô cười khẩy, giọng điệu trêu chọc. "Ai làm mày phân tâm à? Hay lại có 'chuyện gì' rồi?"

Lê Ngân cảm thấy hơi nóng bừng mặt. Cô biết Mai Chi hiểu cô hơn bất cứ ai. Mai Chi luôn có khả năng nhìn thấu những điều cô cố gắng che giấu. "Mày lại nghĩ linh tinh rồi." Cô quay đi, cố gắng lảng tránh ánh mắt dò xét của bạn. Khóe môi cô khẽ cong lên một nụ cười mơ hồ, một nụ cười mà chỉ những người thân thiết lắm mới nhận ra, đó là nụ cười của sự bối rối bị bắt bài.

"Linh tinh cái gì mà linh tinh," Mai Chi không buông tha. "Mày thử nói xem, cái vẻ mặt mơ màng này của mày là vì cái gì? Hay lại là một 'chàng thơ' nào đó vừa xuất hiện trong cuộc đời 'công chúa băng giá' của tao?" Mai Chi vươn tay chọc nhẹ vào eo Ngân, khiến cô khẽ rụt người lại. "Nói nghe xem nào, có phải là 'crush' mới không? Kể cho tao nghe đi chứ. Tao thấy mày cứ là lạ từ hôm qua đến giờ rồi đấy. Cứ như người mất hồn."

Ngân thở dài, một tiếng thở dài rất khẽ, nhưng đủ để Mai Chi nghe thấy. "Mày làm quá lên rồi đấy. Không có ai hết. Chỉ là... có một chút chuyện thôi." Cô vẫn không muốn kể. Những cảm xúc này quá mới mẻ, quá khó gọi tên. Hơn nữa, cô và Hoàng Minh chỉ là những người xa lạ, những cuộc gặp gỡ tình cờ không hơn không kém. Cô không muốn biến nó thành một câu chuyện lãng mạn trong mắt Mai Chi, bởi vì cô biết, Mai Chi sẽ không để yên cho cô đâu.

"Một chút chuyện?" Mai Chi lặp lại, giọng đầy vẻ nghi ngờ. "Một chút chuyện mà làm cho Lê Ngân của tao từ một 'cô gái Hà Nội gốc' trầm tĩnh, lạnh lùng thành một 'người trên mây' thế này á? Chuyện gì to tát lắm đây." Mai Chi đặt tay lên trán Ngân, giả vờ đo nhiệt độ. "Không sốt. Vậy chắc chắn là sốt vì người rồi."

Ngân khẽ đẩy tay Mai Chi ra, cảm thấy hơi phiền nhưng cũng không giận. Cô biết Mai Chi chỉ lo lắng cho mình. "Mày cứ trêu tao mãi. Thôi, uống nước đi, tao đi pha trà cho mày." Ngân đứng dậy, cố gắng chuyển chủ đề. Cô đi vào bếp, Mai Chi vẫn nhìn theo với ánh mắt đầy ẩn ý.

Trong lúc Ngân đang lúi húi trong bếp, tiếng Mai Chi vọng ra: "Này, hồi nãy tao vừa đi qua Vincom, thấy có vẻ đông vui lắm. Mày có đi đâu không đấy? Thấy có vẻ mày hay la cà mấy chỗ đó."

Ngân chợt khựng lại. Tim cô lại khẽ đập nhanh hơn một nhịp. Cô cố gắng giữ giọng bình thản nhất có thể. "Đâu có. Hôm qua tao ở nhà cả ngày để làm bài tập mà." Cô nói dối. Cô không muốn Mai Chi biết về cuộc gặp gỡ đó. Nó quá đỗi riêng tư, quá đỗi mơ hồ để có thể chia sẻ lúc này. Cô không muốn biến những cảm xúc mỏng manh ấy thành trò đùa, hay thành một chủ đề để Mai Chi "mổ xẻ".

Mai Chi im lặng một lúc, rồi lại nói vọng vào: "Thôi được rồi. Mày không nói thì thôi. Nhưng mà tao biết chắc chắn có gì đó. Mặt mày cứ đỏ ửng cả lên kìa." Mai Chi cười khúc khích.

Ngân thở dài, cô biết không thể giấu được Mai Chi quá lâu. Nhưng giờ thì không phải lúc. Cô mang ra hai tách trà nóng hổi, mùi trà hoa lài thơm nhẹ lan tỏa trong căn phòng. Hai cô gái ngồi trò chuyện thêm một lúc về chuyện học hành, về những dự định tương lai. Mai Chi vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn Ngân với ánh mắt dò xét, nhưng cô bạn trầm tĩnh của mình vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản nhất có thể.

Khi Mai Chi ra về, ánh hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu cam nhạt lên những mái nhà cao tầng. Lê Ngân cảm thấy hơi ngột ngạt. Cô cần một không gian riêng, nơi cô có thể thả lỏng bản thân và cho phép những suy nghĩ của mình được tự do bay bổng. Cô quyết định lên sân thượng của khu chung cư cũ, nơi mà cô thường tìm đến mỗi khi muốn thoát khỏi sự ồn ào của cuộc sống.

***

Lê Ngân bước từng bậc thang cũ kỹ lên sân thượng. Tiếng bước chân cô vang vọng trong không gian tĩnh mịch của cầu thang, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ làm bạn. Khi cánh cửa sắt cũ kỹ hé mở, một làn gió lạnh buốt táp vào mặt cô, mang theo mùi ẩm mốc, mùi bụi bặm và cả một chút hương hoa sữa còn vương vấn đâu đó từ xa. Đây là cái rét ngọt của Hà Nội những ngày đầu đông, cái rét thấm vào da thịt, nhưng cũng mang lại một cảm giác sảng khoái đến lạ thường.

Sân thượng của khu chung cư cũ là một không gian rộng rãi, lát bê tông xám xịt, với vài chậu cây cảnh đã cũ kỹ, một vài sợi dây phơi quần áo trống không đung đưa trong gió. Từ đây, cô có thể nhìn thấy toàn cảnh Hà Nội. Hoàng hôn đang dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Từng ánh đèn đường, ánh đèn từ các tòa nhà cao tầng bắt đầu bật sáng, tạo nên một bức tranh lung linh, huyền ảo. Tiếng còi xe từ xa vọng lên, tiếng trò chuyện ồn ào của đô thị dường như cũng dịu đi, chỉ còn là một âm thanh rì rầm, trầm mặc.

Lê Ngân tiến đến lan can, tựa nhẹ hai tay vào thành sắt lạnh lẽo. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận khí lạnh tràn vào lồng ngực, rồi từ từ thở ra, hơi thở hóa thành khói trắng mờ ảo, tan biến vào không trung. Cô đứng đó, ngắm nhìn thành phố đang lên đèn, và cho phép những suy nghĩ về Hoàng Minh tràn về.

Chàng trai với chiếc ô xanh, chàng trai mà cô liên tục vô tình gặp gỡ. Từ trạm xe buýt dưới mưa, đến Vincom Center ồn ào. Mỗi lần gặp, dù chỉ là thoáng qua, cũng đều để lại một dấu ấn mơ hồ trong tâm trí cô. Cô tự hỏi, liệu đây có phải là duyên phận, hay chỉ là những sự trùng hợp ngẫu nhiên của cuộc sống đô thị?

Cô nhớ lại ánh mắt bối rối của Hoàng Minh, cái cách cậu ấy vội vàng quay lưng đi khi hai ánh mắt chạm nhau. Một sự lúng túng đáng yêu, một sự ngây ngô mà cô ít khi thấy ở những chàng trai Hà Nội mà cô quen biết. Hoàng Minh không giống họ. Cậu ấy có vẻ rụt rè, có chút e dè trước sự rộng lớn của thành phố này. Nhưng đôi mắt cậu ấy lại ẩn chứa một sự chân thành, một vẻ quan sát tỉ mỉ mà cô đã vô tình nhận ra.

Cô tự hỏi, cậu ấy đang làm gì bây giờ? Liệu cậu ấy có còn nhớ đến cô, giống như cô vẫn nhớ đến cậu ấy không? Cái chạm tay vội vàng dưới cơn mưa hôm nào, chiếc ô xanh đã lật, tất cả như một thước phim quay chậm hiện về trong tâm trí cô. Rồi hình ảnh cậu ấy đứng giữa Vincom Center, có vẻ hơi lạc lõng, hơi choáng ngợp trước sự hiện đại của nó, nhưng vẫn đầy vẻ tò mò, khám phá. Cô đã cảm thấy một chút gì đó đồng cảm, một chút gì đó muốn được hiểu thêm về thế giới của cậu ấy.

Cảm giác bâng khuâng ấy, một chút tò mò và xao động len lỏi trong lòng cô, là một điều hoàn toàn mới mẻ. Lê Ngân luôn là một người trầm tĩnh, ít khi để cảm xúc chi phối. Cô luôn giữ một khoảng cách nhất định với mọi người, và ít khi để ai đó bước vào thế giới nội tâm của mình. Nhưng Hoàng Minh, một chàng trai xa lạ, lại đang dần phá vỡ bức tường vô hình ấy, dù cậu ấy có lẽ còn không hề hay biết.

Gió lộng trên sân thượng, thổi bay mái tóc dài của cô. Cô đưa tay vuốt nhẹ những lọn tóc bay bay, đôi mắt vẫn dán chặt vào khung cảnh Hà Nội rực rỡ ánh đèn. Mùi hoa sữa cuối mùa, dù đã không còn nồng nàn như lúc rộ, nhưng vẫn lẩn khuất đâu đó trong không khí lạnh, nhắc nhở cô về những mùa thu đã qua, và cả những kỷ niệm vừa mới chớm. Hà Nội không vội được đâu, và tình yêu cũng vậy. Cô biết những cảm xúc này còn quá sớm để gọi tên, còn quá mơ hồ để có thể chia sẻ. Nhưng cô cũng biết, từ giờ trở đi, những ánh mắt chạm nhau, những cuộc gặp gỡ tình cờ sẽ không còn là những sự kiện vô nghĩa nữa.

Nó đã trở thành những nốt nhạc nhẹ nhàng, tinh tế trong bản giao hưởng của tuổi trẻ, báo hiệu cho những điều chưa nói, và có lẽ, cho một câu chuyện tình yêu đang âm thầm hé nở giữa lòng thành phố cổ kính này. Lê Ngân vẫn đứng đó, chìm đắm trong suy tư, để cái lạnh của gió đông và ánh đèn của Hà Nội bao bọc lấy mình, như một bông hoa trà trắng tinh khôi đang hé nụ, chờ đợi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ