Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 11

Nụ Tầm Xuân Giữa Phố Đông

3494 từ
Mục tiêu: Khắc sâu thêm sự 'vấn vương' và chú ý thầm kín của Hoàng Minh và Lê Ngân về nhau, biến những cảm xúc mơ hồ thành sự để ý có phần chủ động hơn.,Giới thiệu 'Cửa hàng hoa "Thanh Xuân"' như một địa điểm mới, tạo bối cảnh cho một cuộc chạm mặt tình cờ nhưng ý nghĩa.,Tiếp tục thể hiện quá trình thích nghi của Hoàng Minh với Hà Nội, đặc biệt là sự tự tin tăng lên sau một thành công nhỏ.,Hé lộ thêm về nội tâm tinh tế của Lê Ngân, cho thấy cô đang dần mở lòng hơn với những cảm xúc mới mẻ.,Đẩy mạnh 'rising_action' bằng cách tăng cường tần suất và mức độ ý thức trong các cuộc chạm mặt giữa hai nhân vật chính, chuẩn bị cho Ch.12 (ánh mắt chạm nhau trong thư viện).,Duy trì phong cách trầm lắng, lãng mạn, tinh tế và chất thơ, sử dụng Hà Nội như một nhân vật sống động chứng kiến sự phát triển của mối quan hệ.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Trung
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, có chút bâng khuâng và hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Chương 11: Nụ Tầm Xuân Giữa Phố Đông

Gió đông vẫn miệt mài thổi trên khắp nẻo đường Hà Nội, mang theo cái se lạnh đặc trưng của những ngày cuối năm. Sau đêm dài chìm đắm trong suy tư trên sân thượng cũ kỹ, Lê Ngân trở về với căn phòng quen thuộc, nhưng có lẽ, tâm hồn cô đã không còn tĩnh lặng như trước. Những hạt mầm cảm xúc lạ lẫm mà Hoàng Minh vô tình gieo xuống đã bắt đầu cựa quậy, dù cô vẫn cố gắng vùi sâu chúng dưới vẻ ngoài trầm tĩnh thường thấy. Hà Nội, bằng một cách nào đó, vẫn cứ chậm rãi xoay vần, mặc cho lòng người đang có những biến động khôn lường.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu đông yếu ớt, mờ nhạt như được lọc qua một lớp màn sương mỏng, cố gắng len lỏi vào căn phòng trọ nhỏ trên tầng cao của dãy nhà trọ “Gác Mái”. Hoàng Minh thức giấc khi tiếng xe cộ ngoài ngõ đã bắt đầu rộn ràng, nhưng bầu trời vẫn giăng một màu xám đục, báo hiệu một ngày âm u, lạnh lẽo. Căn phòng, dù chật chội và đôi khi hơi ẩm thấp, vẫn mang đến cho cậu một cảm giác an toàn, quen thuộc. Từ ô cửa sổ cũ kỹ, cậu có thể nhìn thấy những mái nhà san sát, những sợi dây điện chằng chịt và xa hơn là một góc phố đang dần tỉnh giấc. Mùi đồ ăn sáng từ các phòng trọ lân cận bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi ẩm mốc đặc trưng của những bức tường cũ và mùi giấy sách vở đã ngả màu, tạo nên một thứ hương vị rất riêng của cuộc sống sinh viên.

Hoàng Minh ngồi vào bàn học, lật giở những trang sách đã cũ. Dù đã cố gắng tập trung vào những con số và công thức, tâm trí cậu vẫn không ngừng lẩn thẩn. Hình ảnh Lê Ngân tại Vincom Center, cái thoáng nhìn chạm nhau giữa dòng người tấp nập, cứ hiện lên chập chờn như một thước phim quay chậm. Cậu vẫn nhớ ánh mắt cô ấy, sâu thẳm và có chút gì đó xa xăm, nhưng khi chạm phải ánh mắt cậu thì lại thoáng hiện lên vẻ bối rối, hệt như chính cậu. Cậu tự hỏi, liệu cô ấy có để ý đến mình không, hay chỉ đơn thuần là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi? Suy nghĩ ấy khiến Hoàng Minh mỉm cười một mình, một nụ cười vừa ngốc nghếch vừa đầy hy vọng. Cậu lắc đầu, cố xua đi những ý nghĩ vẩn vơ để tập trung vào bài vở, nhưng dường như có một sợi dây vô hình nào đó đã được thắt chặt, kéo tâm trí cậu trở lại với hình bóng ấy.

Đang lúc cậu miệt mài với những dòng chữ chi chít, chiếc điện thoại đặt trên bàn bất chợt rung lên, phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Một cái tên lạ hiện lên trên màn hình, và trái tim Hoàng Minh bỗng đập thình thịch. Đây rồi, đây chính là cuộc gọi mà cậu đã mong chờ từ sau buổi phỏng vấn tại FitLife Gym hôm trước. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân, rồi đưa điện thoại lên tai.

“Dạ… Vâng, em nghe ạ,” Hoàng Minh nói, giọng cậu hơi nhỏ và có chút ngập ngừng, đúng như cách cậu vẫn thường nói khi đối diện với những điều quan trọng. Cậu lắng nghe đầu dây bên kia, từng lời nói từ từ truyền đến tai cậu, và nét mặt cậu dần chuyển từ sự lo lắng, căng thẳng sang một vẻ rạng rỡ, đầy bất ngờ.

“Chúc mừng em, Hoàng Minh. Em đã được nhận vào vị trí trợ lý huấn luyện viên tại FitLife,” giọng nói của người phụ nữ ở đầu dây bên kia vang lên rõ ràng, dứt khoát.

Một cảm giác nhẹ bẫng lan tỏa khắp lồng ngực Hoàng Minh, như thể một tảng đá lớn vừa được nhấc ra khỏi lòng. Cậu không ngờ tin vui lại đến nhanh và dễ dàng đến vậy. Sự vui mừng dâng trào khiến cậu không kìm được mà bật thốt: “Dạ, em cảm ơn ạ! Em sẽ cố gắng hết sức!” Cậu cảm ơn thêm vài lời nữa, rồi gác máy.

Tin vui đến quá bất ngờ khiến Hoàng Minh không khỏi bật cười thành tiếng, phá tan không khí u ám của buổi sáng đông. Nụ cười ấy là sự pha trộn giữa niềm vui, sự nhẹ nhõm và một chút tự hào. Cậu đã làm được. Cậu đã tìm được việc làm thêm giữa lòng Hà Nội rộng lớn này.

Tiếng cười của Hoàng Minh vọng ra ngoài, thu hút sự chú ý của Trung, bạn cùng phòng cậu. Trung, với thân hình cao lớn và mái tóc cắt cua gọn gàng, đang ngồi đọc báo thể thao trên chiếc giường tầng bên cạnh. Cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt nheo lại nhìn Hoàng Minh, khuôn mặt lộ rõ vẻ tò mò.

“Mày cười gì mà như bắt được vàng thế, thằng Minh?” Trung hỏi, giọng nói tự nhiên và có chút trêu chọc.

Hoàng Minh quay sang nhìn Trung, nụ cười vẫn nở trên môi. “Tao… tao có việc làm rồi, Trung ạ! FitLife Gym nhận tao rồi!” Cậu không giấu được vẻ phấn khích trong giọng nói.

Trung nghe xong, lập tức đặt tờ báo xuống, nhảy khỏi giường và đi đến vỗ mạnh vào vai Hoàng Minh, một cú vỗ đầy nhiệt tình nhưng cũng khiến cậu hơi choáng váng. “Thấy chưa! Tao đã bảo mà, thằng Minh giỏi giang thế này lo gì không có việc! Tao đã bảo rồi! Mày cứ lo hão! Tối nay khao nhá!” Trung nói, khuôn mặt rạng rỡ không kém.

Hoàng Minh xoa xoa vai, vừa cười vừa nói: “Nhất định rồi, nhưng để tao xem lịch đã. Vừa có việc làm, vừa phải học nữa chứ. Mà mày cứ nói như biết trước vậy.”

“Thì tao biết trước thật mà! Nhìn cái tướng mày là tao biết thể nào cũng có người nhận. Chăm chỉ, chịu khó thế này ai mà không thích,” Trung đáp, rồi lại vỗ vai Hoàng Minh một cái nữa. “Thôi được rồi, tối nay cứ tính sau. Giờ thì mày cứ tận hưởng đi. Có việc làm thêm rồi, tha hồ mà chi tiêu, không phải lo lắng nữa.”

Lời động viên của Trung khiến Hoàng Minh cảm thấy ấm lòng. Cậu thực sự cảm thấy nhẹ nhõm và tự tin hơn hẳn. Cảm giác bỡ ngỡ, lạc lõng giữa Hà Nội dường như đã vơi đi một phần. Cậu đã có một chỗ đứng nhỏ bé của riêng mình ở thành phố này. Giờ đây, cậu có thể tự trang trải một phần chi phí sinh hoạt, không còn phải quá phụ thuộc vào gia đình. Đó là một bước tiến lớn, một dấu mốc quan trọng trong hành trình trưởng thành của cậu.

Hoàng Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, Hà Nội vẫn xám xịt nhưng trong lòng cậu thì bừng sáng. Cái rét ngọt của Hà Nội không còn khiến cậu co ro nữa, mà trở thành một phần của thành phố, của những trải nghiệm mới mẻ mà cậu đang đón nhận. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc muốn ra ngoài, muốn đi dạo, muốn hít thở bầu không khí của Hà Nội với một tâm thế hoàn toàn khác. Cậu muốn cảm nhận từng ngóc ngách, từng con phố, không phải với sự lo lắng hay bỡ ngỡ của một chàng trai tỉnh lẻ, mà với sự tự tin của một người đã bắt đầu tìm thấy con đường của mình.

***

Buổi chiều cùng ngày, Hà Nội vẫn chìm trong một màu xám đục, không có lấy một tia nắng. Gió vẫn thổi nhẹ, nhưng đã bắt đầu se lạnh hơn, báo hiệu cho những ngày đông thực sự đang đến gần. Hoàng Minh, sau giờ học, không về phòng trọ ngay mà quyết định đi dạo một mình. Cậu muốn cảm nhận Hà Nội theo một cách riêng, và cũng muốn sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu về công việc mới. Chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao, giúp cậu chống chọi với cái lạnh đầu đông.

Cậu bước đi trên những vỉa hè lát gạch rêu phong, len lỏi qua những con phố nhỏ, nép mình dưới những tán cây cổ thụ đã rụng gần hết lá. Tiếng còi xe không ngớt, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong, tiếng trò chuyện râm ran của người qua lại, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của đô thị. Hoàng Minh lắng nghe, không còn cảm thấy choáng ngợp hay xa lạ như trước. Cậu đã bắt đầu quen với nhịp sống hối hả này, và thậm chí, còn tìm thấy trong đó một vẻ đẹp riêng, một sự sống động không ngừng nghỉ.

Khi đi ngang qua một con phố nhỏ vắng người hơn, Hoàng Minh bất chợt bị thu hút bởi một cửa hàng hoa nhỏ nằm khuất mình dưới một mái hiên cũ. Đó là Cửa hàng hoa "Thanh Xuân". Mặt tiền của cửa hàng được trang trí đơn giản nhưng tinh tế, với vô số loài hoa tươi đang khoe sắc, tạo nên một mảng màu rực rỡ hiếm hoi giữa không gian ảm đạm của ngày đông. Những chậu hoa nhỏ xinh xắn được đặt ngay ngắn trên kệ gỗ, những bó hoa đủ màu sắc được gói ghém cẩn thận, treo lủng lẳng trên tường. Từ bên trong, một mùi hương dịu dàng, quyến rũ tỏa ra, là sự kết hợp của mùi hoa hồng thanh khiết, hoa ly kiêu sa, và cả mùi đất ẩm mát lành.

Hoàng Minh, vốn là một chàng trai ít khi để ý đến những điều lãng mạn như hoa cỏ, lại không thể kìm lòng mà bước chân vào. Tiếng chuông gió treo trên cửa khẽ ngân lên một giai điệu trong trẻo khi cậu đẩy cửa bước vào, như một lời chào đón nhẹ nhàng. Bên trong cửa hàng, một không gian hoàn toàn khác biệt hiện ra trước mắt cậu. Không khí dịu dàng, tươi mới, và lãng mạn bao trùm lấy mọi giác quan. Tiếng nước tưới hoa lách tách, tiếng kéo cắt cành lách cách, và một bản nhạc không lời du dương vang lên khe khẽ, tạo nên một sự tĩnh lặng đến lạ thường giữa lòng Hà Nội ồn ào.

Chủ cửa hàng, một người phụ nữ trung niên với nụ cười hiền hậu, đang cắm hoa ở quầy. Bà ngẩng đầu lên nhìn Hoàng Minh, đôi mắt bà ánh lên vẻ thân thiện.

“Cháu tìm hoa gì à?” bà hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp.

Hoàng Minh hơi ngập ngừng, cậu chưa từng mua hoa bao giờ, và cũng không có mục đích cụ thể khi bước vào đây. “Cháu… cháu chỉ ngắm thôi ạ. Hoa ở đây đẹp quá,” cậu đáp, đôi mắt vẫn không ngừng lướt qua những giỏ hoa rực rỡ.

Bà chủ mỉm cười, không nói gì thêm, tiếp tục công việc của mình. Hoàng Minh bắt đầu đi dạo quanh cửa hàng, đôi mắt cậu say sưa ngắm nhìn từng loại hoa. Cậu chạm nhẹ vào cánh hoa hồng nhung mềm mại, cảm nhận sự mát lạnh của những cánh hoa cẩm tú cầu. Mỗi bông hoa, mỗi chậu cây đều mang một vẻ đẹp riêng, một câu chuyện riêng. Cậu cảm thấy một sự bình yên lạ thường len lỏi vào tâm hồn, xua đi những lo toan, bộn bề của cuộc sống sinh viên.

Cậu nán lại khá lâu ở khu vực trưng bày hoa màu trắng. Ở đó, có những bông lily trắng tinh khôi, những cành lan hồ điệp thanh thoát, và cả những chậu hoa cúc trắng nhỏ bé, giản dị. Khi đứng trước một chậu hoa nhỏ, màu trắng tinh khiết, những cánh hoa mỏng manh, e ấp như sương mai, tâm trí Hoàng Minh vô thức hiện lên hình ảnh Lê Ngân. Cô ấy cũng có một vẻ đẹp thanh khiết, trầm tĩnh như những bông hoa trắng này vậy. Cô ấy không rực rỡ, không ồn ào, nhưng lại có một sức hút khó cưỡng, một vẻ tinh tế, sâu sắc mà cậu chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác. Cậu đưa tay chạm nhẹ vào một cánh hoa, cảm nhận sự mềm mại, mát lạnh của nó, và trong khoảnh khắc đó, hình ảnh Lê Ngân với chiếc ô xanh dưới mưa, với ánh mắt chạm nhau trong Vincom, lại hiện rõ mồn một trong tâm trí cậu. Cậu khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo một chút bâng khuâng, một chút mơ mộng. Cậu tự hỏi, liệu cô ấy có thích hoa không? Liệu cô ấy có từng ghé thăm một cửa hàng hoa nào đó giữa Hà Nội này không? Những câu hỏi vu vơ cứ thế luẩn quẩn trong đầu cậu, khiến cậu mải mê chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình.

***

Hoàng Minh vẫn đứng đó, chìm đắm trong thế giới riêng của những bông hoa trắng và những suy tưởng mơ hồ về Lê Ngân. Cậu không hề hay biết rằng, chỉ cách cậu vài bước chân, một sự kiện định mệnh khác đang chuẩn bị diễn ra.

Tiếng chuông gió trên cửa một lần nữa khẽ ngân lên, nhưng lần này, âm thanh ấy dường như trong trẻo và thanh thoát hơn, như một khúc nhạc báo hiệu cho một điều gì đó đặc biệt. Hoàng Minh không để ý, cậu vẫn đang miệt mài ngắm nhìn chậu hoa trắng, đôi mắt đầy vẻ mơ màng.

Rồi, một bóng dáng mảnh mai, thanh thoát lướt qua tầm nhìn ngoại vi của cậu. Mùi hương dịu nhẹ của hoa cỏ hòa quyện với một chút hương thơm thoang thoảng từ mái tóc đen dài của ai đó, khiến cậu bất chợt ngẩng đầu lên.

Đó là Lê Ngân.

Cô bước vào cửa hàng hoa, vẻ mặt vẫn trầm tĩnh như thường lệ, không một chút biểu cảm dư thừa. Mái tóc đen dài của cô được buông xõa nhẹ nhàng, khẽ lay động theo từng bước chân. Chiếc áo khoác màu xám nhạt, đơn giản nhưng tinh tế, càng tôn lên vẻ thanh lịch và kín đáo của cô. Đôi mắt sâu thẳm của cô lướt qua những bó hoa rực rỡ, không dừng lại quá lâu ở bất kỳ loại hoa nào quá phô trương. Cô dường như đang tìm kiếm một cái gì đó, một vẻ đẹp tinh tế, không quá phô trương, ẩn chứa một ý nghĩa riêng.

Hoàng Minh nhìn thấy cô, ánh mắt cậu hơi sững lại. Cậu không ngờ lại có thể gặp cô ở đây, giữa một cửa hàng hoa nhỏ bé như thế này. Tim cậu bỗng đập nhanh hơn một nhịp, một cảm giác vừa bất ngờ vừa bối rối dâng trào. Cậu muốn quay lưng đi, muốn giả vờ như không nhìn thấy, nhưng đôi mắt cậu lại như bị một lực hút vô hình nào đó giữ chặt, không thể rời khỏi bóng dáng cô.

Lê Ngân chậm rãi tiến đến một khu vực trưng bày hoa khác, nơi có những chậu hoa tầm xuân nhỏ bé, e ấp. Những bông hoa tầm xuân ở đây mang một màu xanh nhạt, tinh khôi, những cánh hoa mỏng manh, mềm mại, như muốn nép mình vào nhau để chống chọi với cái lạnh đầu đông. Cô khẽ cúi xuống, đôi mắt chăm chú nhìn ngắm chậu hoa, một vẻ dịu dàng hiếm thấy hiện lên trên khuôn mặt trầm tĩnh của cô.

Chính khoảnh khắc cô cúi xuống, mái tóc dài khẽ rủ xuống che đi một phần khuôn mặt, Hoàng Minh không kìm được mà lại đưa mắt nhìn cô. Và cũng chính lúc đó, như có một sợi dây vô hình kết nối, Lê Ngân bỗng cảm nhận được một ánh nhìn đang hướng về mình. Cô khẽ ngước lên, đôi mắt sâu thẳm của cô bắt gặp ánh mắt bối rối của Hoàng Minh.

Một khoảnh khắc.

Hai ánh mắt chạm nhau.

Lần này, ánh mắt họ dừng lại lâu hơn, không còn là những cái chạm thoáng qua vội vã như ở trạm xe buýt hay Vincom Center. Trong ánh mắt của Hoàng Minh, Lê Ngân thấy được sự bất ngờ, một chút ngượng ngùng, nhưng cũng ẩn chứa một vẻ tò mò, một sự quan tâm không lời. Còn trong ánh mắt của Lê Ngân, Hoàng Minh nhìn thấy một sự trầm tĩnh quen thuộc, nhưng sâu thẳm bên trong, cậu cảm nhận được một chút xao động, một tia bất ngờ thoáng qua, và cả một sự nhận biết. Như thể, cả hai đang ngầm xác nhận sự tồn tại của đối phương, xác nhận rằng những cuộc gặp gỡ tình cờ không phải là vô nghĩa, mà là những nốt nhạc nhẹ nhàng trong bản giao hưởng của cuộc đời họ.

Nhưng rồi, cũng như những lần trước, sự bối rối nhanh chóng ập đến. Hoàng Minh là người đầu tiên lảng tránh ánh mắt. Cậu khẽ cúi đầu, giả vờ tiếp tục ngắm nhìn những bông hoa trắng đang cầm trên tay, đôi tai cậu bỗng đỏ bừng lên. Lê Ngân cũng nhanh chóng quay đi, không nói một lời nào. Cô đưa tay khẽ chạm vào cánh hoa tầm xuân màu xanh nhạt, cảm nhận sự mềm mại, mát lạnh của nó, như thể muốn tìm kiếm một điểm tựa cho những cảm xúc đang trỗi dậy trong lòng.

Hà Nội vẫn xám xịt bên ngoài cửa kính, nhưng bên trong cửa hàng hoa "Thanh Xuân", không khí bỗng trở nên ngượng ngùng và tĩnh lặng hơn bao giờ hết. Mùi hoa tươi vẫn nồng nàn, tiếng nhạc vẫn du dương, nhưng dường như cả Hoàng Minh và Lê Ngân đều không còn cảm nhận được chúng một cách trọn vẹn nữa. Trong đầu họ, chỉ còn lại hình ảnh ánh mắt đối phương, và những câu hỏi không lời.

Hoàng Minh không dám ngẩng đầu lên nữa. Cậu cảm thấy lồng ngực mình vẫn đang đập thình thịch, một cảm giác vừa khó tả vừa thú vị. Cô ấy vẫn xinh đẹp như vậy, và có lẽ, còn tinh tế hơn cả trong tưởng tượng của cậu. Chậu hoa tầm xuân màu xanh nhạt mà cô ấy đang ngắm, bỗng nhiên trở nên đặc biệt trong mắt cậu. Cậu thầm nghĩ, liệu có phải màu xanh ấy đã gợi cho cô ấy nhớ về chiếc ô xanh của cậu không? Hay chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi? Dù là gì đi nữa, khoảnh khắc chạm mắt vừa rồi đã khắc sâu vào tâm trí cậu, như một dấu ấn không thể phai mờ.

Còn Lê Ngân, cô vẫn đứng đó, tay khẽ chạm vào cánh hoa tầm xuân. Trong lòng cô, một cảm giác bâng khuâng, xao xuyến khó gọi tên đang dần lớn dậy. Cái chạm mắt vừa rồi, dù ngắn ngủi, nhưng lại mang đến một sự rung động mạnh mẽ hơn bất kỳ lần nào trước đây. Cô cảm nhận được sự chân thành trong ánh mắt của Hoàng Minh, một sự ngây ngô và hiền lành rất riêng. Mùi hương của hoa tầm xuân, dịu nhẹ và thanh khiết, bỗng nhiên gợi cho cô nhớ về những cơn mưa phùn đầu đông, về chiếc ô xanh đã lật, và về chàng trai rụt rè với đôi mắt luôn ẩn chứa sự quan sát tỉ mỉ.

Hà Nội không vội được đâu, và tình yêu cũng vậy. Những điều chưa nói, những cảm xúc còn mơ hồ, đang dần được ươm mầm giữa lòng thành phố cổ kính này. Như nụ tầm xuân xanh nhạt e ấp giữa phố đông, tình cảm giữa Hoàng Minh và Lê Ngân vẫn còn là một bí mật của riêng họ, nhưng đã bắt đầu hé nụ, chờ đợi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới, của một mùa yêu. Cô biết, từ giờ trở đi, những ánh mắt chạm nhau, những cuộc gặp gỡ tình cờ sẽ không còn là những sự kiện vô nghĩa nữa. Chúng đã trở thành những nốt nhạc nhẹ nhàng, tinh tế trong bản giao hưởng của tuổi trẻ, báo hiệu cho những điều chưa nói, và có lẽ, cho một câu chuyện tình yêu đang âm thầm hé nở giữa lòng thành phố cổ kính này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ