Sáng hôm sau, cái lạnh của Hà Nội vẫn còn vương vấn như một làn sương mỏng, phủ lên mọi vật một vẻ trầm mặc. Trong căn phòng trọ nhỏ trên gác mái, Hoàng Minh khẽ cựa mình, cố gắng thoát khỏi cái chăn ấm nệm êm để đối mặt với một ngày mới. Ánh sáng lờ mờ len qua khung cửa sổ bám đầy hơi ẩm, chỉ đủ để soi rõ những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Ngoài ngõ, tiếng xe máy nổ lách tách rồi vội vã lướt qua, tiếng rao của bà bán xôi đầu ngõ vọng lại nghe xa xăm, báo hiệu một ngày mới đã thực sự bắt đầu.
Hoàng Minh đưa tay dụi mắt, lồm cồm ngồi dậy. Cái se lạnh đầu đông len lỏi qua tấm áo mỏng, khiến nó khẽ rùng mình. Đêm qua, giấc ngủ của nó không được trọn vẹn. Hình ảnh cô gái với mái tóc đen dài, đôi mắt trầm tĩnh và cái chạm tay vội vàng dưới cơn mưa phùn cứ hiển hiện trong tâm trí, tựa như một thước phim quay chậm lặp đi lặp lại. Nó cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man ấy, tự nhủ bản thân cần tập trung vào những việc quan trọng hơn, như buổi phỏng vấn việc làm thêm chiều nay.
Trên chiếc bàn học nhỏ đặt cạnh cửa sổ, tờ giấy ghi thông tin tuyển dụng của Phòng tập Gym "FitLife" vẫn nằm đó, cẩn thận gấp làm tư. Hoàng Minh với tay cầm lấy, từ từ mở ra. Dòng chữ "Tuyển nhân viên part-time" như một lời mời gọi, nhưng cũng đồng thời là một áp lực vô hình đè nặng lên vai nó. Nó nhìn chằm chằm vào những yêu cầu: "Ưu tiên sinh viên, thời gian làm việc linh hoạt, lương thỏa thuận...". Mọi thứ đều có vẻ phù hợp, nhưng nỗi lo lắng vẫn len lỏi. "Nhân viên vệ sinh..." nó lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức chỉ mình nó nghe thấy. Liệu nó có thể làm tốt công việc đó không? Liệu nó có hòa nhập được với môi trường làm việc hiện đại, năng động như vậy không, khi mà nó vốn dĩ rụt rè, quen với nếp sống chậm rãi ở quê?
Một tiếng ngáp dài vang lên từ chiếc giường bên cạnh, cắt ngang dòng suy nghĩ của Hoàng Minh. Trung, người bạn cùng phòng, đã thức dậy. Nó vươn vai, tấm lưng trần vạm vỡ lộ ra, rồi tiện tay vớ lấy chiếc áo phông thể thao vắt trên ghế.
"Dậy sớm thế, thằng Minh? Lại tương tư ai rồi à?" Trung vừa nói vừa cười hì hì, giọng trêu chọc. Nó đã quen với vẻ trầm tư của Hoàng Minh mỗi sáng, và luôn có những câu đùa như thế để khuấy động không khí.
Hoàng Minh khẽ giật mình, vội vàng cất tờ giấy vào túi quần. Nó quay lại nhìn Trung, đôi má hơi ửng hồng. "Không có đâu, tại tớ lo về buổi phỏng vấn chiều nay thôi."
Trung bước xuống giường, vớ lấy chai nước trên bàn và uống ừng ực. "Phỏng vấn gì mà mặt mày cứ như mất sổ gạo ấy. Mà là phỏng vấn ở đâu? Hôm qua mày về trễ, quên kể tao nghe."
Hoàng Minh ngập ngừng một lát, rồi cũng kể cho Trung nghe về tấm áp phích tuyển dụng ở phòng gym. "Là phòng tập Gym 'FitLife' ở gần Vincom. Họ tuyển nhân viên vệ sinh part-time." Nó nói, giọng có chút e dè, sợ Trung sẽ chê cười vì nó chọn một công việc không cần nhiều trí óc.
Trung nghe xong thì sáng mắt lên. "Ôi dào, có việc là tốt rồi! Mày không thấy người ta bảo 'ưu tiên sinh viên' à? Mà nhân viên vệ sinh cũng là một công việc đáng trân trọng chứ sao! Cứ thử đi! Đậu thì tốt, có tiền ăn tiêu, phụ giúp gia đình. Không đậu thì kiếm chỗ khác, thiếu gì việc ở Hà Nội này!" Trung vỗ vai Hoàng Minh, khuôn mặt rạng rỡ đầy năng lượng. "Quan trọng là mày dám bước ra khỏi vùng an toàn của mình để tìm kiếm cơ hội. Mà nhìn cái phòng gym đó chuyên nghiệp phết đấy, biết đâu lại có nhiều cái hay ho."
Lời động viên của Trung như một liều thuốc bổ, giúp Hoàng Minh vơi đi phần nào nỗi lo. Nó khẽ gật đầu, nở một nụ cười gượng gạo. "Ừ, cậu nói đúng. Tớ sẽ thử."
"Thế mới là bạn tôi chứ!" Trung cười phá lên. "Thôi, đi đánh răng rửa mặt rồi mình đi ăn sáng. Hôm nay muốn ăn gì? Bún riêu hay xôi mặn?"
Hoàng Minh đứng dậy, đi về phía chiếc gương cũ kỹ treo trên tường. Nó nhìn mình trong gương, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, khuôn mặt hiền lành, đôi mắt vẫn còn vương vẻ ngơ ngác. Nó chỉnh lại cổ áo sơ mi đã cũ nhưng được là phẳng phiu, tự nhủ phải tự tin hơn một chút. Cái áo khoác dày cộp, cổ dựng cao, nó đã chuẩn bị sẵn để đối phó với cái lạnh vẫn còn bám riết lấy Hà Nội. Trong lòng, sự hồi hộp, lo lắng cho buổi phỏng vấn xen lẫn với những rung động mơ hồ về hình bóng Lê Ngân, tạo nên một mớ cảm xúc hỗn độn. Nó cảm thấy lạc lõng giữa thành phố rộng lớn này, nhưng cũng có chút tò mò, háo hức muốn khám phá những điều mới mẻ đang chờ đợi nó. Hà Nội, với những con người xa lạ và những cơ hội không ngờ, đang dần mở ra trước mắt nó, từng chút một.
***
Buổi chiều, nắng đã lên một chút nhưng vẫn còn yếu ớt, không đủ xua đi cái ẩm ướt còn đọng lại sau cơn mưa phùn đêm qua. Bầu trời Hà Nội vẫn mang một màu xám đặc trưng của những ngày đầu đông, nhưng không còn u ám như sáng sớm. Trong thư viện rộng lớn của Đại học Ngoại Thương, Lê Ngân ngồi yên lặng bên cửa sổ, ánh mắt vô định nhìn ra khoảng sân vắng người. Những giọt mưa còn đọng trên lá cây bàng, phản chiếu chút ánh sáng mờ nhạt, lấp lánh như những viên pha lê nhỏ. Cô mặc chiếc áo len màu ghi xám, cổ cao ôm sát, tôn lên vẻ thanh thoát của chiếc cổ mảnh mai. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng sau gáy, để lộ khuôn mặt trái xoan với những đường nét tinh tế.
Trước mặt cô là một cuốn sách chuyên ngành dày cộp, nhưng tâm trí cô không hoàn toàn ở đó. Tay cô khẽ lật trang sách, ngón tay thon dài gạch chân vài dòng chữ, nhưng những con chữ ấy dường như chẳng thể nào len lỏi vào đầu cô lúc này. Trong không gian yên tĩnh chỉ có tiếng lật sách sột soạt và tiếng gõ bàn phím lách tách từ xa, những suy nghĩ của Lê Ngân lại miên man trôi về một hình ảnh khác.
"Chỉ là một tai nạn nhỏ thôi mà, sao mình cứ nghĩ mãi về nó?" Cô tự nhủ trong đầu, giọng điệu trầm tĩnh thường ngày giờ lại mang chút bối rối. Hình ảnh chiếc ô màu xanh cũ kỹ bị gió lật, và cái chạm tay vội vã với chàng trai xa lạ dưới cơn mưa phùn lại hiện về rõ nét. Cô nhớ ánh mắt có chút ngơ ngác nhưng chân thành của cậu ấy, nhớ cái cách cậu ấy vội vàng nhặt chiếc ô lên cho cô, rồi lúng túng xin lỗi. Đó chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, một sự trùng hợp ngẫu nhiên giữa dòng người hối hả, nhưng không hiểu sao, nó lại in sâu vào tâm trí cô đến lạ.
Lê Ngân khẽ day thái dương, cố gắng xua đi những hình ảnh không mời mà đến. Cô tập trung vào cuốn sách, cố gắng đọc đi đọc lại đoạn văn vừa rồi. Nhưng mỗi khi ánh mắt cô chạm vào những từ ngữ khô khan, hình ảnh đôi mắt ấy lại hiện lên, làm xáo trộn sự tập trung vốn có của cô. Cô vốn là một người trầm tĩnh, ít khi để những điều nhỏ nhặt bên ngoài ảnh hưởng đến tâm trạng hay việc học. Nhưng chàng trai đó, với vẻ ngoài rụt rè và cái chạm tay bất ngờ, đã làm một điều gì đó khác biệt.
Cô quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Bên ngoài, những cơn gió nhẹ thổi qua, làm những tán lá cây khẽ xao động. Không khí vẫn còn vương chút mùi ẩm ướt của mưa và chút hương hoa sữa cuối mùa, nồng nàn mà bâng khuâng. Hà Nội không vội được đâu, và những cảm xúc trong lòng Lê Ngân cũng vậy, chúng đến một cách chậm rãi, tinh tế, len lỏi vào tâm hồn cô tự lúc nào không hay. Cô không biết tên cậu ấy, không biết cậu ấy học khoa nào, hay liệu họ có còn gặp lại nhau không. Nhưng một sự tò mò kín đáo đã nhen nhóm trong lòng cô, một sự tò mò chưa bao giờ có trước đây.
"Ngân ơi, mày đọc sách gì mà say sưa thế?" Tiếng Loan, cô bạn thân cùng lớp, vang lên từ phía sau, kéo Lê Ngân trở về thực tại.
Lê Ngân khẽ giật mình, quay lại nhìn Loan. "À, sách chuyên ngành thôi." Cô đáp ngắn gọn, cố gắng che giấu những suy nghĩ vừa rồi.
Loan ngồi xuống ghế đối diện, đặt chồng sách giáo trình xuống bàn. "Tối nay đi xem phim không? Có bộ phim mới ra hay lắm đó."
Lê Ngân nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vẫn còn vương vấn một chút xa xăm. "Để xem đã. Tao còn vài bài tập cần hoàn thành." Cô vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng trong lòng, những suy nghĩ về đêm nhạc, về bạn bè, và về chàng trai xa lạ hôm qua cứ đan xen vào nhau, tạo thành một mớ bòng bong khó gỡ. Cô chợt nhận ra, Hà Nội này, không chỉ có những con phố cổ kính, những quán cà phê quen thuộc, mà còn có những điều mới mẻ, những con người xa lạ, đang dần len lỏi vào cuộc sống của cô, mang theo những rung động đầu tiên của tuổi trẻ, nhẹ nhàng và tinh tế như những cánh hoa sữa đầu mùa.
***
Chiều tối, Hoàng Minh bước ra khỏi cánh cửa kính của Phòng tập Gym "FitLife", lòng mang theo một cảm giác lẫn lộn. Buổi phỏng vấn vừa kết thúc, nó không biết mình đã làm tốt đến mức nào. Những câu hỏi của người quản lý về kinh nghiệm, về khả năng làm việc nhóm, về sự chịu khó… nó đều cố gắng trả lời một cách chân thành nhất, dù giọng nói vẫn còn chút rụt rè. Nó không ngại việc nặng nhọc, nhưng việc phải giao tiếp nhiều với người lạ, phải thể hiện bản thân một cách tự tin, đó vẫn là một thách thức lớn đối với nó. Người quản lý hứa sẽ liên hệ lại trong vài ngày tới. Một tia hy vọng le lói, nhưng cũng đi kèm với nỗi lo lắng không ngừng.
Để giải tỏa căng thẳng, và cũng là để khám phá thêm về Hà Nội, Hoàng Minh quyết định đi dạo một vòng Vincom Center, nơi phòng gym tọa lạc. Bước vào bên trong tòa nhà cao tầng bằng kính và thép, nó như lạc vào một thế giới khác. Ánh đèn rực rỡ từ các cửa hàng thời trang, khu vui chơi, rạp chiếu phim chiếu sáng cả một không gian rộng lớn. Tiếng nhạc pop sôi động, tiếng quảng cáo vang vọng, tiếng trò chuyện ồn ào của hàng trăm người hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng náo nhiệt. Mùi nước hoa tổng hợp từ các gian hàng, mùi thức ăn hấp dẫn từ khu food court, mùi cà phê nồng nàn… tất cả xộc vào khứu giác, khiến Hoàng Minh cảm thấy choáng ngợp.
Đây là một Hà Nội hoàn toàn khác với những gì nó từng biết ở quê nhà, hay thậm chí khác với những con ngõ nhỏ, những quán ăn vỉa hè quen thuộc. Nơi đây sang trọng, hiện đại, và có chút gì đó xa hoa, khiến nó cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng. Dòng người tấp nập qua lại, ai nấy đều ăn mặc thời thượng, nói cười rôm rả. Hoàng Minh cố gắng hòa mình vào dòng người, nhưng từng bước chân của nó vẫn còn chút e dè, thận trọng. Nó nhìn ngó xung quanh, đôi mắt toát lên vẻ tò mò, khám phá. Những ánh mắt chạm nhau, những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng sắp trở thành thói quen. Nó chợt nhớ đến lời Trung nói về việc phải tự tin hơn, phải dám bước ra khỏi vùng an toàn.
Trong lúc đang mải mê quan sát một cửa hàng đồ công nghệ, ánh mắt của Hoàng Minh bỗng dừng lại. Cách đó không xa, trước một cửa hàng thời trang với những bộ váy áo thanh lịch, một bóng dáng quen thuộc đang đứng. Dáng người mảnh mai, thanh thoát, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai. Lê Ngân. Cô đang cầm một chiếc túi nhỏ, có vẻ như vừa mua sắm xong. Ánh đèn rực rỡ của Vincom chiếu vào, làm tôn lên vẻ đẹp trầm tĩnh, có chút lạnh lùng của cô.
"Lại là cô ấy... Sao mình cứ gặp cô ấy mãi thế này?" Nội tâm Hoàng Minh khẽ xao động. Nó cảm thấy một sự bối rối khó tả. Ánh mắt nó dừng lại, lâu hơn một chút so với những lần trước. Nó không dám tiến lại gần, chỉ đứng từ xa quan sát. Cô vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng trong ánh đèn màu, vẻ đẹp của cô càng trở nên cuốn hút, tựa như một đóa hoa trà trắng tinh khôi giữa lòng thành phố sôi động.
Cùng lúc đó, như có một sợi dây vô hình kết nối, Lê Ngân khẽ ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô lướt qua đám đông ồn ào, vô tình chạm đúng vào Hoàng Minh. Hai ánh mắt chạm nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một tia điện nhẹ lướt qua. Một sự nhận ra mơ hồ, một chút bất ngờ len lỏi vào trong ánh nhìn trầm tĩnh của Lê Ngân, và cả sự lúng túng hiện rõ trong đôi mắt của Hoàng Minh. Không nói một lời nào, không một nụ cười, chỉ là khoảnh khắc chạm mắt đầy ngụ ý giữa dòng người tấp nập.
Hoàng Minh giật mình, như thể vừa bị bắt quả tang. Nó vội vàng quay lưng lại, giả vờ xem một gian hàng gần đó, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Nó cảm thấy nóng bừng cả mặt, không phải vì cái ấm áp bên trong Vincom, mà vì sự bối rối khi bị cô ấy nhìn thấy.
Lê Ngân cũng hơi bất ngờ. Cô không nghĩ sẽ gặp lại chàng trai đó ở đây, giữa trung tâm thương mại đông đúc này. Một cảm giác xao xuyến khó tả len lỏi trong lòng cô, làm xáo trộn sự bình yên thường ngày. Cô nhanh chóng cúi xuống xem chiếc điện thoại trong tay, như thể có một tin nhắn khẩn cấp, sau đó rảo bước đi thẳng, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh nhưng trong lòng lại có chút xáo động không tên. Chiếc ô xanh cũ kỹ, vật kỷ niệm của lần gặp mặt đầu tiên, lại thoáng hiện về trong tâm trí cô.
Dòng người vẫn cứ thế trôi đi, tấp nập và hối hả. Hoàng Minh và Lê Ngân, hai con người với hai thế giới riêng biệt, lại vô tình chạm vào nhau giữa lòng Hà Nội. Cái lạnh của thành phố dường như đã bị đẩy lùi bởi sự ấm áp của những ánh đèn và nhịp sống sôi động, nhưng trong lòng cả hai, một cảm xúc mới mẻ, tinh tế, vẫn đang âm thầm lớn dần, như nụ hoa sữa trắng muốt vẫn kiên cường hé nở trong những ngày đông, báo hiệu cho những điều chưa nói, những rung động đầu tiên của tuổi trẻ. Có lẽ, những ánh mắt chạm nhau ngày càng có ý thức hơn này chính là bước khởi đầu cho những cuộc gặp gỡ thường xuyên và trực tiếp hơn trong tương lai, một điệu nhảy nhẹ nhàng giữa dòng người của một Hà Nội cổ kính và hiện đại.