Hà Nội vẫn xám xịt bên ngoài cửa kính, nhưng bên trong cửa hàng hoa "Thanh Xuân", không khí bỗng trở nên ngượng ngùng và tĩnh lặng hơn bao giờ hết. Mùi hoa tươi vẫn nồng nàn, tiếng nhạc vẫn du dương, nhưng dường như cả Hoàng Minh và Lê Ngân đều không còn cảm nhận được chúng một cách trọn vẹn nữa. Trong đầu họ, chỉ còn lại hình ảnh ánh mắt đối phương, và những câu hỏi không lời.
Hoàng Minh không dám ngẩng đầu lên nữa. Cậu cảm thấy lồng ngực mình vẫn đang đập thình thịch, một cảm giác vừa khó tả vừa thú vị. Cô ấy vẫn xinh đẹp như vậy, và có lẽ, còn tinh tế hơn cả trong tưởng tượng của cậu. Chậu hoa tầm xuân màu xanh nhạt mà cô ấy đang ngắm, bỗng nhiên trở nên đặc biệt trong mắt cậu. Cậu thầm nghĩ, liệu có phải màu xanh ấy đã gợi cho cô ấy nhớ về chiếc ô xanh của cậu không? Hay chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi? Dù là gì đi nữa, khoảnh khắc chạm mắt vừa rồi đã khắc sâu vào tâm trí cậu, như một dấu ấn không thể phai mờ.
Còn Lê Ngân, cô vẫn đứng đó, tay khẽ chạm vào cánh hoa tầm xuân. Trong lòng cô, một cảm giác bâng khuâng, xao xuyến khó gọi tên đang dần lớn dậy. Cái chạm mắt vừa rồi, dù ngắn ngủi, nhưng lại mang đến một sự rung động mạnh mẽ hơn bất kỳ lần nào trước đây. Cô cảm nhận được sự chân thành trong ánh mắt của Hoàng Minh, một sự ngây ngô và hiền lành rất riêng. Mùi hương của hoa tầm xuân, dịu nhẹ và thanh khiết, bỗng nhiên gợi cho cô nhớ về những cơn mưa phùn đầu đông, về chiếc ô xanh đã lật, và về chàng trai rụt rè với đôi mắt luôn ẩn chứa sự quan sát tỉ mỉ.
Hà Nội không vội được đâu, và tình yêu cũng vậy. Những điều chưa nói, những cảm xúc còn mơ hồ, đang dần được ươm mầm giữa lòng thành phố cổ kính này. Như nụ tầm xuân xanh nhạt e ấp giữa phố đông, tình cảm giữa Hoàng Minh và Lê Ngân vẫn còn là một bí mật của riêng họ, nhưng đã bắt đầu hé nụ, chờ đợi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới, của một mùa yêu. Cô biết, từ giờ trở đi, những ánh mắt chạm nhau, những cuộc gặp gỡ tình cờ sẽ không còn là những sự kiện vô nghĩa nữa. Chúng đã trở thành những nốt nhạc nhẹ nhàng, tinh tế trong bản giao hưởng của tuổi trẻ, báo hiệu cho những điều chưa nói, và có lẽ, cho một câu chuyện tình yêu đang âm thầm hé nở giữa lòng thành phố cổ kính này.
***
Hoàng Minh bước đi trên Cầu Long Biên khi ráng chiều đã bắt đầu đổ màu. Gió từ sông Hồng thổi lên lồng lộng, mang theo hơi nước mát lạnh và mùi phù sa đặc trưng, vương vấn trong không khí cùng với mùi sắt cũ của cây cầu đã trải qua bao thăng trầm lịch sử. Dáng người hơi gầy nhưng chắc khỏe của cậu, khoác chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao để chống chọi với cái rét se sắt đầu đông, trông có vẻ nhỏ bé giữa không gian rộng lớn của Hà Nội đang dần chìm vào hoàng hôn. Những nhịp cầu thép vững chãi, hàng ngàn mảnh ghép đã chứng kiến bao nhiêu cuộc đời đi qua, giờ đây lại chứng kiến một chàng trai tỉnh lẻ đang cố gắng tìm chỗ đứng cho riêng mình. Tiếng còi xe máy rít lên, rồi vụt tắt, nhường chỗ cho tiếng gió rít qua những khe sắt, đôi khi hòa lẫn với tiếng còi tàu xa xăm từ đâu đó vọng lại, như một lời nhắc nhở về sự vội vã của cuộc sống đô thị, nhưng cũng là một bản nhạc nền trầm mặc cho những suy tư.
Cậu dừng lại, tựa vào lan can cầu đã sờn rỉ, đưa mắt nhìn dòng sông Hồng cuộn chảy bên dưới. Nước sông mang một màu đục ngầu, nhưng vẫn hùng vĩ, vẫn chảy trôi không ngừng nghỉ. Hình ảnh ấy khiến Hoàng Minh liên tưởng đến chính cuộc đời mình, không ngừng vận động, không ngừng tìm kiếm. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh tràn vào lồng ngực, rồi thở ra một làn khói trắng mờ ảo tan vào không trung. Thành phố này, những ngày đầu còn xa lạ và đáng sợ, giờ đây đã dần trở nên thân thuộc hơn, ít nhất là cậu không còn cảm thấy lạc lõng đến mức muốn bỏ cuộc.
“Được nhận việc rồi, Minh à,” cậu lẩm bẩm, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Việc làm thêm tại FitLife Gym không chỉ mang lại thu nhập mà còn là một sự công nhận, một động lực để cậu tiếp tục cố gắng. Nó như một mảnh ghép đầu tiên, giúp cậu từng bước thích nghi, từng bước hòa nhập vào nhịp sống hối hả của Hà Nội. Những bỡ ngỡ ban đầu, những nỗi lo lắng về cơm áo gạo tiền, giờ đây đã vơi đi phần nào, nhường chỗ cho một chút tự tin, một chút hy vọng mới.
Nhưng rồi, trong dòng chảy miên man của suy nghĩ, một hình ảnh khác lại hiện lên rõ nét trong tâm trí cậu – hình ảnh Lê Ngân ở cửa hàng hoa chiều nay. Cái chạm mắt kéo dài hơn mọi khi, cái ánh nhìn bối rối của cậu và sự trầm tĩnh xen lẫn chút xao động của cô ấy, tất cả như một thước phim quay chậm. Cậu nhớ rõ màu xanh nhạt của những bông tầm xuân mà cô đang ngắm, nhớ cả cách cô ấy khẽ cúi đầu, mái tóc đen dài mềm mại rủ xuống. Liệu cô ấy có nhớ chiếc ô xanh cũ kỹ của cậu không? Cái ô đã bị gió lật tung trong ngày đông mưa phùn ảm đạm, cái ô đã vô tình kết nối hai người xa lạ bằng một cái chạm tay vội vã. Cậu tự hỏi, liệu có phải màu xanh của hoa tầm xuân đã gợi cho cô ấy điều gì? Hay chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên?
Hoàng Minh lắc đầu nhẹ, cố xua đi những suy nghĩ miên man. Cậu không dám nghĩ xa hơn, không dám đặt tên cho những cảm xúc đang lớn dần trong lòng. Cậu chỉ biết rằng, mỗi khi nhìn thấy Ngân, lồng ngực cậu lại đập nhanh hơn một nhịp, và tâm trí cậu lại tràn ngập những câu hỏi không lời. Cô gái Hà Nội gốc ấy, với vẻ ngoài trầm tĩnh và đôi mắt sâu thẳm, mang một sức hút kỳ lạ đối với cậu, một chàng trai tỉnh lẻ vẫn còn mang trong mình sự rụt rè và bỡ ngỡ. Cô ấy như một phần của Hà Nội, tinh tế, bí ẩn và đẹp đẽ.
Cậu lại tiếp tục bước đi, tiếng bước chân khẽ khàng trên nền cầu sắt. Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây, phản chiếu xuống dòng sông Hồng, tạo nên một bức tranh vừa tráng lệ vừa u hoài. Hà Nội về đêm bắt đầu lên đèn, những ánh sáng vàng cam ấm áp len lỏi qua từng con phố, từng ngõ ngách, như những đốm lửa nhỏ sưởi ấm cái lạnh của đêm đông. Hoàng Minh biết, thành phố này còn rất nhiều điều để khám phá, và cậu cũng còn rất nhiều điều để học hỏi, để trải nghiệm. Trong sâu thẳm, cậu hy vọng rằng, trong hành trình khám phá ấy, cậu sẽ không còn đơn độc. Và rằng, những ánh mắt chạm nhau, những cuộc gặp gỡ tình cờ sẽ không chỉ là những sự kiện vô nghĩa, mà là những tín hiệu đầu tiên cho một điều gì đó lớn lao hơn, một "điều chưa nói" đang dần định hình. Cậu nắm chặt tay, hơi ấm từ lòng bàn tay lan tỏa, như muốn giữ lại chút hơi ấm của buổi hoàng hôn, và cả chút hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng.
***
Trong căn hộ ấm cúng ở khu phố cổ, mùi thức ăn mẹ nấu lan tỏa khắp gian phòng, xua tan cái lạnh se sắt của đêm đông Hà Nội. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn chùm cổ điển hắt xuống bàn ăn, nơi Lê Ngân đang ngồi đối diện với bố mẹ mình. Bà Lan, với mái tóc búi gọn gàng và bộ áo lụa thanh lịch, mỉm cười dịu dàng khi gắp thức ăn cho con gái. Nụ cười của bà luôn ấm áp như thế, như một vòng tay vô hình bao bọc Ngân, nhưng ẩn chứa trong ánh mắt lại là một sự quan tâm tinh tế đến từng cử chỉ, từng nét mặt của con. Ông Hùng, bố của Ngân, với dáng người cao, đeo kính và phong thái nho nhã, đang trầm tư đọc tờ báo buổi tối, thỉnh thoảng mới ngẩng lên nhìn con gái. Gương mặt ông luôn thể hiện sự nghiêm nghị, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ hiền hậu và đầy yêu thương.
Bữa cơm diễn ra trong không khí yên bình, chỉ có tiếng bát đũa khẽ chạm và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của ba người. “Ngân này, tuần này con có lịch học ở thư viện không?” Ông Hùng khẽ đặt tờ báo xuống, ánh mắt nghiêm nghị hướng về phía con gái. “Bố thấy con dạo này có vẻ hơi lơ đãng. Việc học ở đại học không giống cấp ba đâu, con cần tập trung hơn nữa.”
Lê Ngân khẽ đặt đũa xuống, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi: “Con vẫn đi thư viện đều mà bố. Kỳ này có nhiều bài tập nhóm nên con cũng phải đến đó thường xuyên hơn.” Cô cố gắng giữ giọng điệu bình thản, nhưng trong lòng lại dấy lên một chút áp lực. Cô biết, bố mẹ luôn đặt kỳ vọng rất lớn vào cô, không chỉ trong học tập mà cả trong mọi quyết định của cuộc đời. Là con gái Hà Nội gốc, là niềm tự hào của gia đình, cô luôn cảm thấy gánh nặng của những kỳ vọng ấy.
Bà Lan tiếp lời, giọng nói dịu dàng hơn, nhưng cũng không kém phần lo lắng: “Mẹ thấy con dạo này hay suy nghĩ gì đó. Hay là có chuyện gì ở trường không con? Con gái có chuyện gì thì cứ nói với mẹ. Đừng có giữ trong lòng mà ảnh hưởng đến sức khỏe.” Bà khẽ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen dài của Ngân, ánh mắt đầy tình thương. Mùi hoa ly từ bình hoa trên bàn ăn thoang thoảng, hòa quyện với mùi thức ăn, tạo nên một không gian vừa quen thuộc vừa dễ chịu.
Ngân mỉm cười trấn an mẹ, nụ cười hơi gượng gạo: “Con ổn ạ, mẹ đừng lo. Có lẽ do sắp đến kỳ thi nên con hơi căng thẳng một chút thôi.” Cô không thể nói cho mẹ biết về những cảm xúc mơ hồ đang dấy lên trong lòng, về hình ảnh chàng trai với đôi mắt bối rối ở cửa hàng hoa, về những ánh mắt chạm nhau ngày càng thường xuyên hơn. Những điều đó, đối với cô, vẫn còn là một bí mật, một điều quá đỗi riêng tư mà cô chưa sẵn sàng để chia sẻ.
“Thôi được rồi, nếu con đã nói vậy thì bố mẹ cũng yên tâm,” Ông Hùng nói, giọng điệu vẫn trầm tư nhưng có phần dịu đi. “Nhưng con gái, con cần suy nghĩ thật kỹ về mọi quyết định. Tương lai của con là do con nắm giữ, nhưng cũng cần có sự định hướng đúng đắn. Sau này ra trường, con muốn làm gì, muốn sống ở đâu, những điều đó đều quan trọng cả.” Ông Hùng nhấn mạnh, ánh mắt nhìn thẳng vào Ngân, như muốn truyền tải một thông điệp sâu sắc hơn.
Ngân khẽ gật đầu, trong lòng cảm thấy nặng trĩu. Cô biết bố mẹ chỉ muốn điều tốt nhất cho cô, nhưng đôi khi, những kỳ vọng ấy lại trở thành một sợi dây vô hình trói buộc. Cô luôn là một người trầm tĩnh, ít nói, và cũng ít khi bộc lộ cảm xúc. Ngay cả những rung động nhỏ nhất trong lòng, cô cũng giữ cho riêng mình, cẩn thận che giấu dưới vẻ ngoài lạnh lùng và thờ ơ.
Trong khi bố mẹ tiếp tục trò chuyện về những chuyện xã hội, Ngân lại chìm vào suy nghĩ riêng của mình. Hình ảnh Hoàng Minh lại hiện lên, rõ nét hơn bao giờ hết. Chàng trai với vẻ ngơ ngác của người tỉnh lẻ, nhưng lại có đôi mắt đầy quan sát và một sự hiền lành rất riêng. Mùi hương của hoa tầm xuân ở cửa hàng hoa vẫn còn vương vấn đâu đó trong tâm trí cô, gợi nhớ về chiếc ô xanh, về những cơn mưa phùn đầu đông. Những cuộc gặp gỡ tình cờ, những ánh mắt chạm nhau, liệu có phải là định mệnh? Hay chỉ là những sự ngẫu nhiên của cuộc đời mà cô đang vô tình phóng đại lên?
Cô không biết. Cô chỉ biết rằng, từ sau lần gặp gỡ ở cửa hàng hoa, Hoàng Minh đã trở thành một phần không thể thiếu trong những suy nghĩ của cô, một dấu hỏi lớn trong bức tranh thanh xuân đang dần hé mở. Hà Nội không vội được đâu, và cô cũng vậy. Cô muốn từ từ cảm nhận, từ từ khám phá những điều chưa nói đang dệt nên giữa lòng thành phố cổ kính này. Cô khẽ đưa tay chạm vào chiếc khăn trải bàn thêu hoa tinh xảo, cảm nhận sự mềm mại của vải, như muốn tìm kiếm một điểm tựa cho những cảm xúc đang dần lớn lên trong lòng. Đêm đông bên ngoài vẫn se lạnh, nhưng bên trong căn hộ, sự ấm áp của gia đình lại mang đến cho cô một cảm giác an toàn, dù những suy nghĩ trong lòng vẫn đang cuộn xoáy không ngừng.
***
Sáng hôm sau, bầu trời Hà Nội vẫn xám xịt như thể không bao giờ muốn nhường chỗ cho ánh nắng. Mưa phùn bắt đầu lất phất rơi, những hạt nhỏ li ti như bụi phấn, giăng mắc khắp không gian, làm ướt nhẹ những tán cây và mái ngói rêu phong. Hoàng Minh bước vào Thư viện Quốc gia Việt Nam, hơi thở hóa khói trắng mỗi khi cậu thở ra, tan vào không khí lạnh. Kiến trúc Pháp cổ kính của thư viện, với những cột đá lớn, cầu thang rộng và sảnh chính cao vút, luôn khiến cậu cảm thấy một sự choáng ngợp và tôn kính. Mùi giấy cũ, mực in và gỗ mục thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi bụi thời gian, tạo nên một không gian đặc trưng của tri thức và sự tĩnh lặng.
Cậu tìm một chỗ ngồi quen thuộc ở góc phòng đọc, cạnh cửa sổ lớn nhìn ra con phố bên ngoài. Ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ, dù yếu ớt vì trời mưa, vẫn đủ để chiếu sáng trang sách chuyên ngành đang mở trên bàn. Hoàng Minh cố gắng tập trung vào những dòng chữ khô khan, nhưng tâm trí cậu lại không ngừng lơ đãng. Kể từ buổi tối hôm qua trên Cầu Long Biên, hình ảnh Lê Ngân cứ lởn vởn trong đầu cậu, như một giai điệu nhẹ nhàng nhưng đầy ám ảnh.
Cậu khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt vô thức lướt qua hàng bàn đối diện. Và rồi, tim cậu như hẫng đi một nhịp. Cô ấy ở đó. Lê Ngân đang ngồi ở bàn thứ ba từ cửa sổ, mái tóc đen dài buông xõa trên vai, đôi mắt chăm chú nhìn vào cuốn sách trước mặt. Cô ấy vẫn diện trang phục gam màu trung tính, thiết kế đơn giản nhưng toát lên vẻ thanh lịch và tinh tế rất riêng của người Hà Nội. Xung quanh cô là sự yên tĩnh, dường như mọi âm thanh trong thư viện đều trở nên nhỏ bé hơn khi ở gần cô. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ từ xa, tiếng bút viết sột soạt, tất cả đều hòa vào một bản giao hưởng tĩnh lặng, chỉ có nhịp đập của trái tim Hoàng Minh là có vẻ không theo kịp.
Hoàng Minh gần như nín thở. Cậu không nghĩ mình sẽ gặp cô ấy ở đây, và càng không nghĩ rằng mình lại bắt gặp cô ấy một cách quá đỗi tự nhiên như vậy. Một cảm giác bối rối, pha lẫn chút tò mò và cả một chút vui mừng len lỏi trong lòng cậu. Cậu muốn nhìn lâu hơn, muốn khắc sâu hình ảnh cô gái ấy vào tâm trí, nhưng sự rụt rè cố hữu lại ngăn cản cậu.
Như thể có một sợi dây vô hình kết nối, Lê Ngân bỗng nhiên ngẩng đầu lên. Ánh mắt sâu thẳm của cô, thường ngày vẫn trầm tĩnh và có chút thờ ơ, giờ đây lại mang một sự bất ngờ rõ rệt khi bắt gặp ánh mắt bối rối của Hoàng Minh.
Một khoảnh khắc.
Hai ánh mắt chạm nhau.
Lần này, không còn là sự lảng tránh vội vã như những lần trước. Trong giây phút ngắn ngủi ấy, thời gian dường như ngưng đọng. Hoàng Minh cảm thấy như có một luồng điện xẹt qua, một cảm giác vừa giật mình vừa khó tả. Cậu nhìn thấy trong đôi mắt Ngân một tia bất ngờ, một chút xao động, và cả một sự nhận biết. Cô ấy nhận ra cậu. Cậu chắc chắn điều đó. Và cậu cũng nhận ra cô ấy, không chỉ là cô gái xinh đẹp cậu từng chạm mặt, mà là người đã chiếm giữ một phần không nhỏ trong tâm trí cậu suốt mấy ngày qua.
“Cô ấy có nhận ra mình không?” Hoàng Minh tự hỏi, tim cậu đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu muốn mỉm cười, muốn gật đầu chào, nhưng tất cả những gì cậu có thể làm là đứng hình, ngượng ngùng và bối rối.
Về phần Ngân, cô cũng cảm nhận được cái chạm mắt ấy như một lời chào không lời, một sự khẳng định về sự tồn tại của đối phương. “Lại là cậu ta…” Cô nghĩ thầm, trong lòng dấy lên một cảm giác vừa quen thuộc vừa lạ lẫm. Cô không biết tại sao, nhưng mỗi lần bắt gặp ánh mắt của Hoàng Minh, cô lại cảm thấy một sự rung động khó tả, một sự chú ý mà cô chưa từng dành cho bất kỳ ai khác. Ánh mắt của cậu, dù bối rối và rụt rè, nhưng lại ẩn chứa một sự chân thành và một chút tò mò rất đỗi ngây thơ.
Nhưng rồi, cũng như những lần trước, sự ngại ngùng nhanh chóng ập đến. Hoàng Minh là người đầu tiên cụp mắt xuống. Cậu vội vàng giả vờ tập trung vào cuốn sách chuyên ngành trước mặt, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn độn trong đầu. Đôi tai cậu nóng bừng, và cậu cảm thấy hơi thở mình có vẻ nặng nề hơn bình thường. Lê Ngân cũng nhanh chóng quay đi, tiếp tục cúi xuống trang sách. Cô đưa tay khẽ chạm vào cạnh cuốn sách, cảm nhận sự lạnh lẽo của bìa giấy, như thể muốn tìm kiếm một điểm tựa cho những cảm xúc đang trỗi dậy trong lòng.
Hà Nội bên ngoài vẫn mưa phùn giăng mắc, nhưng trong không gian tĩnh lặng của thư viện, không khí giữa hai người bỗng trở nên căng thẳng và đầy ám ảnh. Những điều chưa nói, những cảm xúc còn mơ hồ, đang dần được ươm mầm giữa những kệ sách cao ngút, giữa mùi giấy cũ và tiếng lật trang sách khẽ khàng. Ánh mắt chạm nhau ấy, dù ngắn ngủi, nhưng đã như một dấu gạch nối, đánh dấu một bước ngoặt nhỏ trong mối quan hệ của họ, biến sự chú ý thầm lặng thành một sự nhận biết rõ ràng hơn, một sự để ý có ý thức hơn.
Hoàng Minh khẽ liếc nhìn về phía Ngân một lần nữa, nhưng cô đã hoàn toàn chìm vào thế giới của riêng mình, chỉ có mái tóc đen dài và bờ vai mảnh mai đang khẽ rung lên theo nhịp thở. Cậu biết, từ giờ trở đi, mỗi khi đến thư viện, cậu sẽ không còn chỉ tập trung vào những cuốn sách. Một phần tâm trí cậu sẽ luôn tìm kiếm hình bóng ấy, ánh mắt ấy, và những điều chưa nói giữa họ. Hà Nội không vội được đâu, và tình yêu cũng vậy. Giữa lòng thành phố cổ kính này, một câu chuyện tình yêu đang âm thầm hé nở, như một nụ tầm xuân xanh nhạt e ấp giữa phố đông, chờ đợi những tia nắng ấm áp đầu tiên để bung nở.