Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 111

Nỗi Lo Thầm Lặng Dưới Ánh Đèn

2872 từ
Mục tiêu: Minh họa sự 'cố gắng vươn lên' của Hoàng Minh thông qua việc tập trung cao độ vào học tập và làm thêm, trực tiếp nối tiếp khát vọng được nhen nhóm ở chương 110.,Tái khẳng định và làm sâu sắc thêm nỗi tự ti nội tâm của Hoàng Minh, đặc biệt khi anh đối diện với sự tự tin và thành công của Quang Huy.,Giới thiệu một tương tác (dù là gián tiếp hay trực tiếp) giữa Hoàng Minh và Quang Huy, nhấn mạnh áp lực cạnh tranh và sự khác biệt về xuất thân giữa họ.,Duy trì 'khoảng cách vô hình' giữa Hoàng Minh và Lê Ngân thông qua một khoảnh khắc quan sát tinh tế, gợi mở về sự nhận thức của Ngân về Minh.,Giữ vững tông điệu trầm lắng, lãng mạn, tinh tế và nhịp độ trung bình phù hợp với giai đoạn 'rising_action' của Arc 3.
Nhân vật: Hoàng Minh, Đức Anh, Quang Huy, Lê Ngân, Anh Khoa
Mood: Trầm lắng, suy tư, có chút căng thẳng nội tâm, lãng mạn nhẹ nhàng, đầy áp lực.
Kết chương: [object Object]

Ánh đèn bàn yếu ớt hắt lên khuôn mặt gầy gò của Hoàng Minh, soi rõ đôi mắt đang ánh lên sự kiên định. Ngoài kia, đêm Hà Nội vẫn còn rất dài, và trong lòng cậu, những khát vọng, những ước mơ đang âm thầm lớn dần, như những hạt mầm đang chờ đợi một mùa xuân để nảy nở giữa lòng thành phố cổ kính. Những điều chưa nói, vẫn còn đó, nhưng cậu biết, con đường để gỡ bỏ những nút thắt ấy đã bắt đầu.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè rải mình trên những mái ngói rêu phong của khu phố cổ, Hoàng Minh đã có mặt ở Thư viện Quốc gia Việt Nam. Cái lạnh đầu đông vẫn còn vương vấn trong không khí, phả ra từng làn hơi trắng mỗi khi cậu thở. Hà Nội sáng sớm tĩnh lặng đến lạ, chỉ có tiếng chổi tre xào xạc của những cô lao công quét dọn vỉa hè và tiếng còi xe máy thỉnh thoảng vang lên từ xa. Bước chân cậu lướt qua những bậc tam cấp đá xám xịt, tiến vào không gian uy nghi của thư viện. Kiến trúc Pháp cổ kính, tráng lệ với những cột đá lớn vươn cao, sảnh chính cao vút như muốn chạm tới bầu trời, mang đến một cảm giác vừa choáng ngợp vừa tôn kính. Mùi giấy cũ, mực in, và gỗ thoang thoảng trong không gian tĩnh mịch, hòa quyện với chút hương bụi thời gian, tạo nên một bầu không khí trí tuệ và bình yên đến lạ.

Cậu và Đức Anh đã chọn một bàn đọc quen thuộc ở góc khuất, nơi ánh sáng tự nhiên từ ô cửa sổ lớn có thể len lỏi vào, nhưng cũng đủ riêng tư để thảo luận. Xung quanh họ, chồng sách, tài liệu và máy tính đã xếp đầy. Hoàng Minh trông có vẻ mệt mỏi, đôi mắt hơi thâm quầng sau một đêm dài thức trắng, nhưng sự tập trung của cậu thì vẫn không hề suy giảm. Cậu liên tục gõ phím, tra cứu thông tin trên máy tính, rồi lại đối chiếu với những trang sách dày cộp đang mở trước mặt. Mỗi nét chữ trong cuốn sổ ghi chép của cậu đều ngay ngắn, sạch sẽ, thể hiện sự tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ. Đây là dự án quan trọng nhất của năm nhất, và cậu không cho phép bản thân lơ là dù chỉ một chút.

Đức Anh bên cạnh, dù vẫn giữ vẻ năng động thường thấy, nhưng cũng nghiêm túc theo dõi những gì Minh đang làm. Cậu thỉnh thoảng ngáp ngắn ngáp dài, duỗi vai giãn cơ, nhưng ánh mắt vẫn dán vào màn hình laptop, gật gù ra chiều suy nghĩ. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím lách cách của Hoàng Minh, và tiếng bút viết của Đức Anh tạo thành một bản giao hưởng nhẹ nhàng trong căn phòng đọc mênh mông, nơi chỉ có những tiếng thì thầm nhỏ và tiếng bước chân khẽ khàng là đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng.

"Thôi ông Minh ơi, nghỉ chút đi," Đức Anh khẽ khàng lên tiếng, nhưng giọng cậu vẫn đủ để Hoàng Minh nghe thấy. "Ông cứ cắm đầu vào thế này là thành cú đêm luôn đấy. Sức đâu mà chịu nổi?" Đức Anh vươn vai, cố gắng kéo giãn cơ thể đã cứng đờ vì ngồi lâu. "Ông xem, bây giờ đã chiều muộn rồi đấy. Nắng cũng đã nhạt màu rồi."

Hoàng Minh ngẩng đầu lên, day day thái dương. Khuôn mặt cậu lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên định. "Không sao đâu, tớ muốn hoàn thành phần này cho thật tốt. Hơn nữa, đây là dự án quan trọng mà." Giọng cậu nhỏ nhẹ, hơi khàn, ẩn chứa một sự quyết tâm mạnh mẽ đến đáng sợ, nhưng cũng không giấu được nỗi lo lắng đang ẩn sâu bên trong. Đây không chỉ là một dự án để lấy điểm, mà còn là cơ hội để cậu chứng tỏ bản thân, để xóa đi cái mặc cảm về xuất thân, để khẳng định mình xứng đáng với Hà Nội này, xứng đáng với những khát vọng đang cháy bỏng trong lòng.

Đức Anh nhìn cậu, lắc đầu cười. "Căng thẳng thế cơ à? Xem ra ông còn nghiêm túc hơn cả tớ nghĩ đấy." Cậu chợt nhớ đến một cái tên, rồi buột miệng một cách vô tư, không hề nhận ra sự nhạy cảm của Hoàng Minh. "Sợ Quang Huy à?"

Cái tên ấy như một luồng điện xẹt qua, khiến Hoàng Minh giật mình. Cậu quay mặt đi, ánh mắt lảng tránh. Tim cậu bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Quang Huy, cái tên ấy luôn mang theo một áp lực vô hình, một cái bóng quá lớn mà Hoàng Minh cảm thấy mình khó lòng vượt qua. Anh ta luôn xuất hiện một cách hoàn hảo, tự tin, và luôn có những cơ hội mà Hoàng Minh chỉ có thể mơ ước. "Không phải..." Hoàng Minh khẽ đáp, giọng cậu lí nhí, không đủ sức thuyết phục. "Tớ chỉ muốn làm tốt thôi." Cậu cúi đầu xuống, vùi mình vào những trang tài liệu một lần nữa, cố gắng xua đi hình ảnh của Quang Huy và những suy nghĩ so sánh đang quẩn quanh trong đầu. Cậu biết Đức Anh không có ý gì xấu, nhưng những lời nói vô tình ấy lại khoét sâu hơn vào nỗi tự ti đã bám rễ trong lòng cậu.

Minh gật đầu, vùi mình vào nghiên cứu, gõ phím liên tục. Tiếng lách cách của bàn phím trong không gian tĩnh mịch của thư viện dường như càng làm nổi bật sự cố gắng miệt mài của cậu. Cậu day day thái dương, đôi khi nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đã ngả vàng cam, nhuộm một màu hoài niệm lên những mái nhà cổ kính. Hà Nội vẫn thế, đẹp một cách trầm mặc và đầy suy tư. Liệu mình có thể thực sự hòa mình vào vẻ đẹp ấy, vào cái tinh thần ấy không? Câu hỏi ấy cứ quẩn quanh, thôi thúc cậu phải nỗ lực không ngừng nghỉ. Nỗi lo lắng bị bỏ lại phía sau, nỗi sợ hãi không đủ tốt lại tiếp thêm động lực cho cậu. Cậu lại tiếp tục công việc, với một quyết tâm sắt đá hơn bao giờ hết, từng câu chữ, từng con số đều được cậu kiểm tra kỹ lưỡng, cẩn trọng.

***

Tối muộn, sau một ca học kéo dài và một buổi làm việc nhóm căng thẳng ở thư viện, Hoàng Minh lại bắt đầu ca làm thêm của mình tại quán cà phê "Hoa Sữa". Ngoài trời đã se lạnh, một cơn mưa phùn lất phất vừa tạnh, để lại những hạt nước li ti đọng trên tán lá cây và những con đường ướt át. Quán cà phê nằm trên một con phố yên tĩnh, với những ô cửa kính lớn lấp lánh ánh đèn vàng dịu, mời gọi những tâm hồn tìm kiếm sự ấm áp giữa lòng Hà Nội về đêm. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, hòa quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một không gian dễ chịu, thư thái. Thỉnh thoảng, từ phía bên ngoài, một làn gió nhẹ mang theo chút hương hoa sữa thoang thoảng, dù mùa hoa đã qua, nhưng vẫn đủ để gợi nhớ về những mùa thu đã cũ, về những rung động đầu tiên.

Hoàng Minh đứng sau quầy bar, đôi tay thoăn thoắt pha chế. Cậu đã quen thuộc hơn với công việc này, từng động tác đều dứt khoát và điêu luyện. Tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ, và tiếng trò chuyện thì thầm của vài khách quen tạo nên một bản nhạc nền dịu êm. Anh Khoa, với phong thái điềm đạm thường thấy, đang dọn dẹp bàn ghế, thỉnh thoảng lại nở nụ cười nhẹ với khách hàng.

"Minh dạo này làm tốt lắm," Anh Khoa tiến đến vỗ vai cậu, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu. "Khách cũng khen cà phê em pha ngon hơn rồi đấy. Cứ thế này là tăng lương được rồi." Lời khen của Anh Khoa khiến Hoàng Minh cảm thấy ấm lòng, một chút tự hào len lỏi trong trái tim vốn đầy lo âu của cậu.

Đúng lúc đó, cánh cửa quán khẽ mở, một luồng gió lạnh ùa vào. Bước vào là Quang Huy, đi cùng một cô bạn khá xinh xắn. Anh ta vẫn vậy, cao ráo, điển trai, ăn mặc lịch sự với chiếc áo khoác hàng hiệu đắt tiền. Nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi anh ta, toát lên sự tự tin và phong thái của một người luôn nắm giữ mọi thứ trong tay. Anh Khoa và vài khách quen khác chào hỏi Quang Huy một cách niềm nở.

Quang Huy tiến đến quầy bar, ánh mắt anh ta lướt qua Hoàng Minh rồi dừng lại ở Anh Khoa. "Anh Khoa, cho em hai ly Latte đá ạ." Giọng anh ta tự nhiên, rõ ràng, không hề có chút ngập ngừng nào. Trong lúc chờ đợi, anh ta quay sang cô bạn bên cạnh, nhưng giọng nói thì đủ lớn để Hoàng Minh và những người xung quanh đều có thể nghe thấy. "À mà, cái dự án khoa học tuần tới tớ tham gia, nghe nói nếu được giải sẽ có cơ hội sang Singapore trao đổi đấy. Thầy cô cũng rất tin tưởng nhóm tớ." Anh ta cười một cách đầy tự hào, ánh mắt lấp lánh sự phấn khích.

Hoàng Minh cúi đầu pha chế, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản. Nhưng trong lòng cậu, một nỗi tự ti khó tả lại dấy lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. *Anh ta lúc nào cũng vậy, luôn đi trước một bước, luôn có những cơ hội tốt hơn.* Cảm giác nhỏ bé, lạc lõng ấy lại xâm chiếm tâm trí cậu. Cậu so sánh mình với Quang Huy – một chàng trai tỉnh lẻ, làm thêm vất vả để trang trải cuộc sống, với một người xuất thân từ Hà Nội, có nền tảng vững chắc, luôn được thầy cô tin tưởng và có những cơ hội rộng mở. Khoảng cách giữa họ dường như không chỉ là về vật chất, mà còn là về một thế giới quan, một cách sống.

Khi Hoàng Minh đặt hai ly Latte đá lên quầy, Quang Huy liếc nhìn cậu, nở một nụ cười xã giao. "Chào Minh, vẫn làm ở đây à? Chăm chỉ thật." Câu nói của anh ta nghe có vẻ vô ý, một lời chào hỏi đơn thuần, nhưng trong tai Hoàng Minh, nó lại như một lời nhắc nhở về "xuất thân" của cậu, về việc cậu phải làm thêm vất vả để tồn tại ở thành phố này, trong khi những người khác thì ung dung hưởng thụ những đặc quyền vốn có.

Hoàng Minh gật đầu nhẹ, chỉ kịp đáp một câu ngắn gọn, giọng hơi khàn. "Vâng, chào anh Huy." Cậu cố gắng không để lộ bất kỳ cảm xúc nào, dù trong lòng đang dấy lên một cơn bão.

Quang Huy cầm ly cà phê, quay người đi về phía bàn đã chọn, vẫn tiếp tục câu chuyện sôi nổi với cô bạn.

Ở một góc khuất khác của quán, gần cửa sổ, Lê Ngân đang ngồi đọc sách. Ánh đèn vàng dịu hắt lên khuôn mặt trái xoan thanh thoát của cô, mái tóc dài buông xõa nhẹ nhàng. Trang phục của cô vẫn là những gam màu trung tính, thiết kế đơn giản nhưng toát lên vẻ tinh tế, thanh lịch của một cô gái Hà Nội gốc. Cuốn sách đang mở trên tay, nhưng đôi mắt sâu và trầm của cô lại không dán vào những dòng chữ. Cô vô tình ngước lên, và ánh mắt cô dừng lại trên Hoàng Minh, đang cúi đầu pha chế. Cô nhìn thấy vẻ mệt mỏi ẩn hiện trên khuôn mặt cậu, sự cố gắng đến kiệt sức. Rồi ánh mắt cô lướt qua Quang Huy, đang nói cười rạng rỡ ở một góc khác. Cô khẽ nhíu mày, như thể nhận ra điều gì đó không ổn, một sự đối lập khó nói. Ngân quay lại với cuốn sách, nhưng đôi mắt cô vẫn không yên, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía quầy bar, nơi Hoàng Minh đang lặng lẽ làm việc, như một cái bóng mờ nhạt giữa ánh sáng rực rỡ của thành phố. Dường như, cô đã cảm nhận được một phần nào đó những áp lực và nỗi lo thầm kín mà Hoàng Minh đang mang trong lòng.

***

Đêm khuya, sau ca làm tại quán cà phê, Hoàng Minh bước ra đường. Gió lạnh luồn qua từng lớp áo, khiến cậu khẽ rùng mình. Chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao, dù là vật bất ly thân của cậu mỗi khi đông về, nhưng dường như cũng không đủ sức giữ ấm cho cơ thể đã kiệt sức. Cơn mưa phùn lất phất ban chiều đã ngớt, nhưng không khí vẫn ẩm ướt và cái lạnh cắt da vẫn đeo bám. Hà Nội về đêm chìm trong một màu xám bạc, những ánh đèn đường vàng vọt hắt lên mặt đường ướt át, phản chiếu những vệt sáng dài, mơ hồ như những giấc mơ chưa thành hiện thực.

Cậu đứng co ro ở bến xe buýt, trên chiếc ghế kim loại lạnh lẽo. Tiếng xe buýt phanh kít, tiếng còi xe inh ỏi từ xa vọng lại, tiếng người nói chuyện léo nhéo và tiếng rao vặt của những gánh hàng rong đêm khuya hòa vào nhau, tạo nên bản giao hưởng ồn ào nhưng quen thuộc của thành phố không ngủ. Hoàng Minh cảm thấy mệt mỏi rã rời sau một ngày dài học tập và làm việc không ngừng nghỉ. Trong đầu anh vẫn văng vẳng những lời nói tự tin của Quang Huy, cái cách anh ta kể về những cơ hội sang Singapore, về sự tin tưởng của thầy cô. Rồi lại là hình ảnh Lê Ngân trầm tư ở góc quán, ánh mắt cô lướt qua cậu, một khoảnh khắc tưởng như vô tình nhưng lại khiến cậu suy nghĩ mãi.

Nỗi lo về dự án, về tương lai, về những điều mình còn thiếu sót cứ đè nặng lên vai cậu. Cậu nhìn dòng người qua lại trên đường, những gương mặt xa lạ lướt qua dưới ánh đèn đường, cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng giữa thành phố rộng lớn, nhộn nhịp này. Hà Nội không vội được đâu, nhưng bản thân cậu thì lại phải vội, phải cố gắng không ngừng nghỉ để không bị bỏ lại phía sau. Hơi thở cậu hóa thành từng làn khói trắng mờ ảo trong không khí lạnh giá, tan biến vào hư vô.

*Mình không thể dừng lại được.* Cậu thầm nhủ. *Phải cố gắng. Phải thật giỏi. Để không ai có thể coi thường mình, để mình xứng đáng... với những điều tốt đẹp.* Nỗi tự ti vẫn còn đó, nhưng nó không còn là gánh nặng kéo cậu xuống, mà đã hóa thành một ngọn lửa, âm ỉ cháy, thôi thúc cậu tiến lên. Ngọn lửa ấy được hun đúc từ khát vọng vươn lên, từ tình yêu với Hà Nội, và cả từ những rung động mơ hồ dành cho Lê Ngân, dù cậu chưa dám gọi tên. Cậu muốn xứng đáng với Hà Nội, với vẻ đẹp trầm lắng và sâu sắc của nó, như Lê Ngân đã hiểu. Cậu muốn một ngày nào đó, có thể tự tin đứng cạnh cô ấy, không còn là chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ nữa.

Chuyến xe buýt cuối cùng cũng đến, phanh kít trước mặt cậu, mở tung cánh cửa. Hoàng Minh bước lên, tìm một chỗ trống cạnh cửa sổ. Chiếc xe lăn bánh, xuyên qua màn đêm tĩnh mịch của Hà Nội. Cậu tựa đầu vào thành cửa, nhìn ra ngoài. Những con phố dần chìm vào bóng tối, chỉ còn lại những ánh đèn le lói. Ánh mắt cậu đầy suy tư, mệt mỏi nhưng cũng chất chứa một quyết tâm sắt đá. Con đường phía trước còn dài, đầy chông gai, nhưng cậu biết, cậu sẽ không từ bỏ. Những điều chưa nói, những khát vọng chưa thành hiện thực, tất cả sẽ là động lực để cậu tiếp tục bước đi, giữa lòng Hà Nội, nơi hoa sữa dù đã tàn, nhưng hương thơm của nó vẫn mãi vương vấn trong ký ức, nhắc nhở cậu về một thanh xuân đang độ tươi trẻ, đầy những thử thách và cả những yêu thương chớm nở.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ