Chuyến xe buýt cuối cùng cũng đến, phanh kít trước mặt cậu, mở tung cánh cửa. Hoàng Minh bước lên, tìm một chỗ trống cạnh cửa sổ. Chiếc xe lăn bánh, xuyên qua màn đêm tĩnh mịch của Hà Nội. Cậu tựa đầu vào thành cửa, nhìn ra ngoài. Những con phố dần chìm vào bóng tối, chỉ còn lại những ánh đèn le lói. Ánh mắt cậu đầy suy tư, mệt mỏi nhưng cũng chất chứa một quyết tâm sắt đá. Con đường phía trước còn dài, đầy chông gai, nhưng cậu biết, cậu sẽ không từ bỏ. Những điều chưa nói, những khát vọng chưa thành hiện thực, tất cả sẽ là động lực để cậu tiếp tục bước đi, giữa lòng Hà Nội, nơi hoa sữa dù đã tàn, nhưng hương thơm của nó vẫn mãi vương vấn trong ký ức, nhắc nhở cậu về một thanh xuân đang độ tươi trẻ, đầy những thử thách và cả những yêu thương chớm nở.
***
Vài ngày sau, dưới mái vòm cao vút của Thư viện Quốc gia Việt Nam, ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn chùm cổ kính hắt xuống những dãy bàn gỗ sẫm màu, nơi hàng trăm sinh viên đang cặm cụi với sách vở. Cái rét đầu đông vẫn còn vương vấn, luồn qua từng khe cửa sổ lớn, khiến không khí trong thư viện dù ấm cúng vẫn vương chút se lạnh đặc trưng. Hoàng Minh ngồi đối diện với Đức Anh, trước mặt là chồng sách và tài liệu dày cộp về dự án lớn của khoa. Cậu đã ngồi ở đây từ sáng, và bây giờ, khi chiều muộn đã buông, ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ hình vòm đã nhạt dần, nhường chỗ cho ánh điện.
Hoàng Minh, với dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai của một người lao động, gục đầu xuống bàn một lát, cố gắng xoa dịu đôi mắt đã mỏi nhừ. Mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng của cậu hơi rối, và trên khuôn mặt hiền lành, đôi mắt toát lên vẻ ngơ ngác thường ngày nay đã hằn lên những quầng thâm mờ nhạt. Cậu dụi mắt liên tục, vai hơi trùng xuống, như thể gánh nặng của cả một ngày dài học tập và làm việc đang đè nặng lên tấm lưng. Tiếng lật trang sách khe khẽ của những người xung quanh, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng của Đức Anh và những tiếng thì thầm nhỏ toan tính trong không khí tĩnh lặng của thư viện, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự học tập, của trí tuệ đang miệt mài vận động. Mùi giấy cũ, mực in và gỗ sồi thoang thoảng trong không khí, quyện với chút mùi bụi thời gian đặc trưng của một nơi lưu giữ hàng triệu tri thức, khiến Hoàng Minh cảm thấy vừa quen thuộc, vừa xa lạ. Cậu là một phần của nơi này, nhưng đồng thời, cậu cũng cảm thấy mình vẫn là một kẻ ngoại đạo, một người tỉnh lẻ đang cố gắng hòa nhập vào thế giới rộng lớn của Hà Nội.
Đức Anh, với vẻ ngoài năng động và đôi mắt tinh nghịch, ngừng gõ máy tính, quay sang nhìn Hoàng Minh. Cậu bạn thân tóc cắt theo kiểu thời trang, mặc chiếc áo phông đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ tự tin, dễ gần, khẽ nhíu mày khi thấy vẻ mặt phờ phạc của Minh. "Này Minh, mày ổn không đấy? Trông mày cứ như gấu trúc rồi đấy," Đức Anh nói, giọng nói hơi khẽ để không làm phiền những người xung quanh, nhưng vẫn đủ nghe. Trong lời nói đó có sự bông đùa thường ngày, nhưng ẩn chứa một nỗi lo lắng thật sự. Đức Anh biết bạn mình đang cố gắng đến mức nào, và cậu cũng biết, những cố gắng đó không phải lúc nào cũng được đền đáp một cách công bằng.
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, lắc nhẹ. Giọng nói của cậu khàn đi một chút vì mệt mỏi, và hơi ngập ngừng. "Không sao. Cố nốt phần này thôi là xong rồi." Cậu cố nặn ra một nụ cười, nhưng nụ cười đó lại kéo căng những cơ mặt đã rã rời. Cậu lại tiếp tục gõ máy tính, những ngón tay gầy gò lướt trên bàn phím một cách chậm chạp hơn, nhưng vẫn dứt khoát. Cậu biết mình không thể dừng lại. Những lời nói của Quang Huy, ánh mắt mệt mỏi của Lê Ngân ở quán cà phê đêm hôm trước vẫn ám ảnh trong tâm trí cậu. Cậu không thể để mình bị bỏ lại.
Đức Anh thở dài, không nói gì thêm. Cậu đặt cốc cà phê sữa nóng hổi vừa mua từ căng tin xuống cạnh Hoàng Minh, hơi đẩy nhẹ để cậu bạn chú ý. "Uống đi cho tỉnh táo. Phần này cứ để tao làm nốt cũng được." Cậu không trực tiếp nói ra sự lo lắng của mình, nhưng hành động đó đã thể hiện tất cả. Hoàng Minh nhìn cốc cà phê, hơi ấm từ thành cốc lan tỏa vào lòng bàn tay cậu, mang theo một chút ấm áp giữa cái lạnh của thư viện. Cậu khẽ gật đầu, lòng thầm cảm ơn. Đức Anh luôn là vậy, một người bạn nhiệt tình, luôn biết cách quan tâm mà không khiến cậu cảm thấy bị thương hại.
Ở một góc khác của thư viện, nơi ánh đèn vàng dịu rọi xuống một chiếc bàn gỗ nhỏ, Lê Ngân đang ngồi đọc sách. Dáng người mảnh mai, thanh thoát của cô hơi cúi xuống, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng che khuất một phần khuôn mặt trái xoan. Cô mặc một chiếc áo len màu ghi đơn giản nhưng tinh tế, đôi mắt sâu và trầm của cô lướt trên từng dòng chữ. Trong thư viện rộng lớn và tĩnh lặng này, Ngân như một bức tranh tĩnh vật, hòa mình vào không gian tri thức. Tiếng lật trang sách của cô nghe rất nhẹ, như một tiếng thở dài.
Nhưng đôi mắt cô không hoàn toàn dán vào những dòng chữ. Thỉnh thoảng, cô lại ngước lên, ánh mắt lướt qua những dãy kệ sách cao ngút, rồi vô tình dừng lại ở góc bàn nơi Hoàng Minh và Đức Anh đang ngồi. Cô đã nhận ra Hoàng Minh từ khi cậu bước vào. Ánh mắt cô không hề cố tình, nhưng lại không thể rời đi. Cô nhìn thấy vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt cậu, sự cố gắng đến kiệt sức. Cậu gục đầu xuống bàn, rồi choàng tỉnh, tiếp tục gõ máy tính, dáng vẻ hơi loạng choạng. Lê Ngân khẽ nhíu mày. Cô đã thấy cậu như vậy đêm hôm trước ở quán cà phê. Cô biết cậu đang phải gồng mình gánh vác rất nhiều thứ. Ánh mắt cô dừng lại trên cốc cà phê Đức Anh vừa đặt xuống cho Hoàng Minh, rồi lại lướt qua ánh mắt lo lắng của Đức Anh. Cô hiểu, một cách mơ hồ, những áp lực vô hình mà Hoàng Minh đang phải đối mặt. Cô lại cúi xuống cuốn sách, nhưng trong lòng, một sợi dây cảm xúc tinh tế đã được dệt nên, kết nối cô với chàng trai tỉnh lẻ đang miệt mài kia, một sợi dây vô hình, không lời, nhưng ấm áp và sâu sắc.
***
Buổi tối hôm sau, cái rét cắt da của Hà Nội dường như trở nên khắc nghiệt hơn, kèm theo những hạt mưa phùn lất phất, như những sợi tơ vô hình giăng mắc khắp không gian. Màn đêm bao trùm thành phố, và dưới ánh đèn vàng vọt của những cột đèn đường, từng hạt mưa nhỏ li ti lấp lánh như những viên kim cương vỡ vụn. Tại quán cà phê "Hoa Sữa", không khí vẫn ấm cúng và lãng mạn như thường lệ. Ngôi nhà ống cũ được cải tạo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, giờ đây càng thêm phần trầm mặc dưới màn mưa. Bên trong, ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng và đèn dây khiến không gian trở nên thân mật, mời gọi. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vẫn đều đặn vang lên, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của khách hàng, và tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên cũ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc thoang thoảng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một bản hòa tấu của hương vị và cảm xúc. Dù đã hết mùa, nhưng đôi khi, Lê Ngân vẫn cảm thấy thoang thoảng đâu đó mùi hoa sữa vương vấn, như một ký ức đẹp đẽ của những ngày đầu đông.
Hoàng Minh đang làm ca ở quầy bar. Cậu mặc chiếc tạp dề màu nâu sẫm, đôi tay thoăn thoắt pha chế. Tuy nhiên, bước đi của cậu có vẻ chậm chạp hơn thường lệ, và ánh mắt cậu đôi khi thất thần, lướt qua đám đông khách hàng mà không thực sự nhìn thấy ai. Anh Khoa, với vẻ ngoài trầm tĩnh, mái tóc hơi dài và chiếc kính cận trên sống mũi, đang đứng cạnh Hoàng Minh, cũng đang pha chế một cách điềm đạm. Anh Khoa, người anh cả của quán, luôn nở một nụ cười nhẹ, ánh mắt chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu. Anh đã nhận ra sự mệt mỏi của Hoàng Minh từ vài ngày nay, nhưng anh chọn cách im lặng, chỉ thỉnh thoảng hỏi han vài câu bâng quơ hay nhắc nhở cậu nghỉ ngơi.
Lê Ngân bước vào quán, mái tóc đen dài hơi ẩm ướt vì mưa phùn. Cô mặc một chiếc áo khoác dạ màu be, đơn giản nhưng thanh lịch, và quàng một chiếc khăn len màu xanh than quanh cổ, siết nhẹ. Cô nhìn lướt qua không gian quán một vòng, tìm kiếm một góc khuất, nơi cô có thể đọc sách và tận hưởng sự yên bình. Ánh mắt cô vô tình dừng lại ở quầy bar, nơi Hoàng Minh đang cúi đầu dọn dẹp một chiếc bàn. Cô nhìn thấy rõ vẻ uể oải, bước chân nặng nề của cậu. Lần thứ ba cô thấy cậu trong trạng thái này, và lần này, cảm giác lo lắng trong lòng cô trở nên rõ ràng hơn.
Ngân bước đến quầy, gọi một cốc trà gừng và một lát bánh ngọt. Cô không nhìn thẳng vào Hoàng Minh, mà chỉ khẽ gật đầu với Anh Khoa. Khi Anh Khoa đưa cốc trà gừng ấm nóng và chiếc bánh ngọt nhỏ được gói cẩn thận, Ngân không vội vàng nhận lấy. Cô nhìn sang Anh Khoa, đôi mắt trầm tĩnh của cô thoáng chút bối rối, nhưng rồi cô khẽ nói, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi, gần như thì thầm để chỉ hai người họ nghe thấy giữa tiếng nhạc acoustic.
"Anh Khoa, anh làm giúp em cốc trà gừng này nhé. Và cái bánh này nữa, anh có thể đưa cho bạn nào pha chế ca tối giúp em được không? Chắc bạn ấy mệt rồi." Lê Ngân nói, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể. Cô không muốn nhắc tên Hoàng Minh, không muốn cậu biết cô là người đã gửi. Cô muốn sự quan tâm này là một điều thầm lặng, một cử chỉ không lời, không ràng buộc.
Anh Khoa, với ánh mắt tinh tế và sự từng trải của mình, liếc nhìn về phía Hoàng Minh đang loay hoay với máy pha cà phê. Anh hiểu ý Ngân ngay lập tức. Anh đã chứng kiến nhiều câu chuyện tình yêu chớm nở trong quán cà phê nhỏ này, và anh cũng biết, có những tình cảm, càng thầm lặng, càng tinh tế thì lại càng sâu sắc. Anh nở một nụ cười nhẹ, ánh mắt đầy thấu hiểu. "À, ok em. Cảm ơn em nhé." Anh Khoa đáp, giọng điệu tự nhiên, như thể đây là một yêu cầu hoàn toàn bình thường. Anh không nói thêm gì, không hỏi han gì về "bạn pha chế ca tối" là ai, vì anh biết, Ngân không muốn nói ra.
Ngân khẽ gật đầu, nhận lấy cốc trà gừng của mình và lặng lẽ tìm một chiếc bàn khuất, gần cửa sổ, nơi cô có thể nhìn ra đường phố Hà Nội đang chìm trong màn mưa. Cô mở cuốn sách của mình, nhưng đôi mắt cô vẫn không yên. Cô thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía quầy bar, nơi Hoàng Minh vẫn đang miệt mài làm việc. Anh Khoa, sau khi Ngân đã ngồi xuống, nhẹ nhàng đặt cốc trà gừng ấm nóng và chiếc bánh ngọt nhỏ cạnh chỗ Hoàng Minh làm việc, trên một góc quầy bar ít người qua lại. Anh không nói rõ ai đã gửi, chỉ đơn giản là đặt đó, như một món quà vô danh, một lời động viên không lời giữa đêm đông mưa phùn. Hoàng Minh vẫn đang tập trung vào việc pha chế cho khách, không hề hay biết về cử chỉ tinh tế ấy. Cậu như một cái bóng mờ nhạt giữa ánh sáng rực rỡ của thành phố, vẫn đang chiến đấu với những áp lực vô hình của riêng mình. Lê Ngân nhìn cảnh tượng đó, trong lòng dấy lên một cảm xúc khó tả. Cô muốn cậu được ấm áp, được nghỉ ngơi, nhưng cô cũng không muốn làm cậu bối rối. Cô chỉ có thể làm điều đó một cách thầm lặng, từ xa, như một cơn mưa phùn dịu dàng của Hà Nội, không ồn ào, nhưng lại thấm đẫm vào lòng người.
***
Chiều muộn ngày hôm sau, bầu trời Hà Nội vẫn u ám, xám xịt, như thể cả thành phố đang nín thở chờ đợi một điều gì đó. Gió lạnh thổi từng cơn, luồn qua những tán cây cổ thụ quanh Hồ Gươm, khiến những chiếc lá còn sót lại trên cành khẽ run rẩy. Lê Ngân và Mai Chi đang đi dạo quanh hồ. Mặt hồ Gươm tĩnh lặng, màu xanh thẫm của nước hồ phản chiếu bầu trời xám xịt, tạo nên một khung cảnh trầm mặc, có chút u buồn nhưng vẫn rất lãng mạn. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng chim hót líu lo từ những hàng cây, tiếng chuông chùa thanh thoát từ xa vọng lại, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh âm thanh đặc trưng của Hà Nội.
Ngân, với dáng người mảnh mai, thanh thoát, bước đi chậm rãi bên Mai Chi. Cô quàng chiếc khăn len màu xanh than quanh cổ, siết nhẹ khi một cơn gió lạnh chợt thổi qua. Ánh mắt cô, như thường lệ, nhìn xa xăm ra mặt hồ, dõi theo những con thuyền nhỏ lướt qua, hoặc những cặp đôi đang nắm tay nhau đi dạo. Cô có vẻ trầm tư hơn mọi khi, dường như đang chìm đắm trong những suy nghĩ riêng.
Mai Chi, với mái tóc cắt ngắn ngang vai và phong cách năng động, cá tính, nhận ra sự khác lạ của bạn thân. Cô dừng bước, quay sang nhìn Ngân, đôi mắt sắc sảo và biểu cảm của cô thoáng chút lo lắng. "Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy? Lại chuyện sách vở à?" Mai Chi hỏi, giọng điệu thân mật và thẳng thắn, đúng như tính cách của cô. Mai Chi là người hiểu Ngân nhất, cô biết Ngân thường giấu kín cảm xúc của mình, và chỉ khi thực sự tin tưởng, cô ấy mới bộc bạch đôi điều.
Lê Ngân khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn dõi theo những con sóng nhỏ trên mặt hồ. Giọng nói của cô nhẹ nhàng, chậm rãi, mang chút thờ ơ nhưng lại ẩn chứa nhiều nỗi niềm. "Không phải sách vở. Chỉ là... có những người, họ gánh vác nhiều thứ quá, nhưng không nói ra. Rồi họ cứ cố gắng, cố gắng mãi..." Cô dừng lại, như thể đang tìm kiếm những từ ngữ phù hợp để diễn tả cảm xúc của mình. "Họ cố gắng đến mức kiệt sức, nhưng vẫn không dám dừng lại, vì sợ bị bỏ lại, sợ không xứng đáng."
Mai Chi im lặng lắng nghe, cô nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Ngân, và trong lòng, một cái tên chợt hiện lên. "Mày nói ai đấy? Hay là thằng Minh?" Mai Chi hỏi, giọng nói thấp xuống, chứa đựng sự tinh ý và thấu hiểu. Cô biết Ngân ít khi bận tâm đến chuyện của người khác, trừ khi người đó thực sự có ý nghĩa với cô. Và Hoàng Minh, trong thời gian gần đây, đã trở thành một đề tài mà Ngân thường nhắc đến một cách gián tiếp, hoặc những lúc cô ấy vô tình bộc lộ sự quan tâm.
Lê Ngân khẽ giật mình, như thể bị nói trúng tim đen. Cô không trả lời trực tiếp, chỉ khẽ lắc đầu, đôi môi mím chặt. "Chỉ là cảm thấy có những áp lực vô hình, mà không phải ai cũng thấy được thôi." Cô lảng tránh câu hỏi, nhưng đôi mắt cô vẫn ánh lên một nỗi lo lắng khó giấu. Cô siết chặt chiếc khăn len quanh cổ hơn nữa, như thể muốn tự sưởi ấm cho chính mình, hoặc như muốn che giấu đi những cảm xúc đang dâng trào trong lòng. Cô biết, việc bày tỏ sự quan tâm trực tiếp sẽ khiến cả cô và Hoàng Minh bối rối. Cô chưa sẵn sàng cho điều đó, và cô cũng không muốn tạo thêm áp lực cho cậu.
Mai Chi nhìn bạn, không nói thêm. Cô hiểu Ngân. Ngân là một người sâu sắc, tinh tế, và đôi khi, sự tinh tế đó khiến cô ấy quá nhạy cảm với những điều người khác đang trải qua. Mai Chi cũng biết rằng, Ngân sẽ không bao giờ dễ dàng bộc lộ cảm xúc của mình. Cô chỉ có thể đứng đó, lắng nghe, và thầm mong Ngân sẽ tìm được cách để giải tỏa những gánh nặng trong lòng, và có thể, sẽ có người đủ kiên nhẫn để thấu hiểu được vẻ đẹp trầm lắng và sâu sắc của cô. Cả hai cô gái tiếp tục bước đi, tiếng bước chân khẽ khàng trên vỉa hè lát gạch, hòa vào tiếng gió lạnh và tiếng sóng vỗ của Hồ Gươm. Bầu trời vẫn xám xịt, nhưng trong lòng Lê Ngân, một điều gì đó đang dần rõ nét hơn, một sự quan tâm không lời, một cảm xúc đang lớn dần, lặng lẽ như những cơn mưa phùn của Hà Nội. Mai Chi tin rằng, những điều Ngân vừa nói không chỉ là những suy nghĩ vu vơ, mà là một dấu hiệu, một sự khởi đầu cho một điều gì đó quan trọng hơn.
***
Đêm khuya, cái lạnh của Hà Nội trở nên thấu xương. Gió rít qua từng khe cửa sổ của khu nhà trọ cũ, mang theo hơi ẩm ướt của những cơn mưa phùn dai dẳng ban ngày. Trên tầng cao nhất của dãy nhà trọ, nơi có căn phòng nhỏ gọi là "Gác Mái", ánh đèn vàng vọt từ chiếc bóng đèn treo lơ lửng hắt xuống, chiếu sáng căn phòng chật chội nhưng ấm cúng. Mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn nhà cũ quyện với mùi sách vở, mùi đồ ăn còn sót lại, tạo nên một không khí rất riêng của đời sống sinh viên.
Hoàng Minh trở về phòng trọ, kiệt sức sau một ngày dài ở thư viện và ca làm thêm tại quán cà phê. Cậu cởi chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao, treo lên móc gỗ ọp ẹp. Cơ thể cậu dường như nặng trĩu, mỗi bước đi đều cần một sự cố gắng. Cậu ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ bên bàn học, cảm giác mệt mỏi lan tỏa khắp cơ thể. Cậu định mở cuốn sách giáo trình dày cộp ra để ôn bài cho buổi kiểm tra sắp tới, nhưng đôi mắt cậu đã quá mỏi, và tâm trí cậu vẫn còn vương vấn những suy nghĩ về dự án, về tương lai, và về những lời nói đầy tự tin của Quang Huy.
Cậu đưa tay với lấy cuốn sách, nhưng bỗng nhiên, ánh mắt cậu dừng lại. Trên góc bàn, cạnh chồng sách của cậu, có một cốc trà gừng đã nguội và một chiếc bánh ngọt nhỏ được gói cẩn thận trong lớp giấy trắng. Cậu ngạc nhiên. Cậu nhớ lại Anh Khoa đã nói bâng quơ khi cậu nghỉ giải lao ở quán cà phê chiều nay: "Có người gửi cho mày đấy, uống cho ấm người." Lúc đó cậu quá mệt mỏi để để ý, chỉ gật đầu cho qua. Giờ đây, khi nhìn thấy chúng, một cảm giác khó tả dấy lên trong lòng cậu.
Cậu đưa tay chạm vào thành cốc trà gừng, cảm nhận sự lạnh lẽo. Vị cay nồng của gừng vẫn còn thoang thoảng trong không khí. Cậu cầm chiếc bánh ngọt nhỏ lên, lớp giấy gói cẩn thận, như thể người gửi đã đặt rất nhiều tâm tư vào đó. Dưới chiếc bánh, cậu thấy một mẩu giấy nhỏ, viết tay nắn nót, nét chữ thanh mảnh nhưng dứt khoát: "Chúc bạn pha chế ca tối một buổi tối ấm áp."
Hoàng Minh nhìn dòng chữ, rồi lại nhìn cốc trà và chiếc bánh. Trong lòng cậu, một trận chiến nội tâm đang diễn ra. Bất ngờ. Ấm áp. Bối rối. Hoài nghi.
"Ai đã gửi nó?" Cậu thầm độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm trong căn phòng tĩnh lặng. "Có phải... là Ngân không?" Hình ảnh Lê Ngân trầm tĩnh ở quán cà phê, ánh mắt cô vô tình lướt qua cậu, rồi ánh mắt cô dừng lại ở góc quầy bar khi Anh Khoa đặt trà và bánh xuống, tất cả hiện lên rõ ràng trong tâm trí cậu. Cậu nhớ lại đôi mắt sâu và trầm của cô ấy, vẻ tinh tế và kín đáo của cô. Chỉ cô ấy mới có thể làm một điều gì đó tinh tế và thầm lặng đến vậy.
"Nhưng tại sao cô ấy lại... làm vậy?" Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong đầu Hoàng Minh. Cậu không hiểu. Cậu vẫn luôn tự ti về xuất thân của mình, về vẻ ngoài rụt rè, về những thiếu sót mà cậu cảm thấy mình còn mắc phải. Cậu vẫn luôn nghĩ rằng mình không xứng đáng với một cô gái Hà Nội gốc tinh tế như Lê Ngân. Sự quan tâm này, dù là nhỏ bé và không lời, lại khiến cậu cảm thấy một chút sợ hãi, một chút bối rối. Nó phá vỡ bức tường mà cậu đã tự xây dựng quanh mình.
Hoàng Minh nhấp một ngụm trà gừng đã nguội. Vị cay nồng của gừng, dù đã lạnh, vẫn lan tỏa một sự ấm áp lạ lùng trong cổ họng cậu, rồi dần dần thấm vào tim. Nó không chỉ là ấm nóng của một loại đồ uống, mà còn là ấm áp từ một cử chỉ quan tâm vô danh. Cậu đặt chiếc bánh xuống, không ăn vội. Trong lòng cậu, những suy nghĩ cứ đan xen. Một mặt, cậu cảm thấy được an ủi, được động viên. Cử chỉ này, dù là từ ai, cũng là một lời nhắc nhở rằng cậu không hề cô đơn, rằng có ai đó đang dõi theo cậu, đang quan tâm đến cậu. Mặt khác, nỗi bối rối vẫn còn đó. Cậu tự hỏi, liệu mình có nên tìm hiểu người đã gửi nó không? Liệu có phải là Lê Ngân không, và nếu là cô ấy, thì cô ấy muốn gì?
Cậu nhìn ra cửa sổ, nơi bóng tối bao trùm cả thành phố. Hơi thở cậu hóa thành từng làn khói trắng mờ ảo trong không khí lạnh giá, tan biến vào hư vô. Con đường phía trước vẫn còn dài, và những áp lực vẫn còn đó. Nhưng lần này, cùng với sự mệt mỏi, cùng với nỗi lo toan, còn có một tia hy vọng, một sự ấm áp không tên. Cậu đặt cuốn sách xuống, không thể tập trung ngay được. Chiếc bánh và cốc trà gừng đã nguội kia, như một dấu hiệu giữa mùa đông khắc nghiệt, đã gieo vào lòng Hoàng Minh một hạt mầm cảm xúc mới, một sự bối rối dịu dàng, một động lực thầm kín để cậu tiếp tục cố gắng, không chỉ vì những khát vọng của riêng mình, mà còn vì một điều gì đó mơ hồ hơn, tinh tế hơn, đang chớm nở giữa lòng Hà Nội. Những điều chưa nói, những cảm xúc chưa được gọi tên, đang dần dệt nên một sợi chỉ vô hình, kết nối hai trái tim giữa những ngày đông rét buốt.