Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 113

Vị Ấm Vẫn Còn Vương

3439 từ
Mục tiêu: Tiếp tục khắc họa nỗi bối rối nội tâm của Hoàng Minh về cử chỉ quan tâm bất ngờ từ chương 112, làm sâu sắc thêm tình cảm anh dành cho Lê Ngân.,Minh họa sự kiên trì vượt lên mệt mỏi của Hoàng Minh trong học tập và làm thêm, củng cố khát vọng vươn lên của anh.,Thể hiện sự quan tâm tinh tế, thầm lặng của Lê Ngân đối với Hoàng Minh qua hành động hoặc sự hiện diện kín đáo, chưa trực tiếp bày tỏ.,Duy trì 'khoảng cách vô hình' giữa hai nhân vật, nơi cảm xúc ngày càng lớn nhưng vẫn bị kìm nén, tạo tiền đề cho những phát triển sâu sắc hơn.,Củng cố tông điệu trầm lắng, lãng mạn, tinh tế và nhịp độ trung bình phù hợp với giai đoạn 'rising_action' của Arc 3.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Anh Khoa
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, có chút bâng khuâng, xen lẫn sự mệt mỏi và hy vọng mong manh.
Kết chương: [object Object]

Hơi thở trắng xóa tan vào màn đêm lạnh giá, mang theo cả những câu hỏi không lời vẫn còn vương vấn trong tâm trí Hoàng Minh. Cốc trà gừng đã nguội, chiếc bánh ngọt còn nguyên vẹn, nằm đó như một bằng chứng hữu hình cho một cử chỉ bí ẩn, ấm áp nhưng cũng đầy bối rối. Cậu không thể nhắm mắt được. Chiếc giường gỗ cũ kỹ kêu cót két mỗi khi cậu trở mình, tấm chăn mỏng không đủ che đi cái rét ngọt của Hà Nội đang len lỏi qua khe cửa sổ. Căn phòng trọ nhỏ hẹp, chỉ vừa đủ kê một chiếc giường, một bàn học và một tủ quần áo cũ kỹ, dường như cũng đang nín thở cùng cậu trong màn đêm tĩnh mịch.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng yếu ớt đầu tiên cố gắng xuyên qua lớp sương giăng mờ ảo ngoài khung cửa sổ, Hoàng Minh vẫn nằm thao thức. Ánh mắt cậu vô định nhìn lên trần nhà, nơi những vết nứt nhỏ chạy dài như mạng nhện. Tiếng xe máy vọng lại từ đầu ngõ, tiếng rao hàng của người bán xôi sớm, và cả tiếng sinh hoạt lộn xộn từ những căn phòng trọ lân cận bắt đầu đánh thức thành phố. Nhưng tâm trí cậu vẫn mắc kẹt ở đêm qua, ở cái cảm giác ấm áp lẫn bối rối khi nhìn thấy chiếc bánh và cốc trà gừng.

Cốc trà gừng và chiếc bánh ngọt vẫn còn trên bàn nhỏ cạnh giường, như thể chúng vừa xuất hiện, tươi mới như những cảm xúc vừa chớm nở trong lòng cậu. Cậu đưa tay chạm nhẹ vào chiếc cốc, cảm nhận sự lạnh lẽo của thủy tinh, nhưng trong tâm trí, vị cay nồng của gừng vẫn còn ấm áp, len lỏi nơi cổ họng. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng hình dung gương mặt của người đã đặt chúng ở đó. Hình ảnh Lê Ngân lại hiện lên. Đôi mắt sâu và trầm của cô ấy, mái tóc đen dài buông xõa, dáng người thanh thoát ẩn trong chiếc áo khoác màu be. Sự tinh tế và kín đáo của cô, cái cách cô ấy thường giữ khoảng cách, tất cả đều gợi ý rằng chỉ có cô mới có thể làm một điều gì đó lặng lẽ và dịu dàng đến vậy.

“Ai đã đặt chúng ở đó?” Cậu thầm độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm trong căn phòng tĩnh lặng, tan vào mùi ẩm mốc và mùi sách vở cũ kỹ. “Ai lại quan tâm mình đến vậy?” Câu hỏi này không ngừng vang vọng trong đầu cậu, xen lẫn với nỗi tự ti đã bám rễ sâu trong tâm hồn. Cậu là một chàng trai tỉnh lẻ, rụt rè, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội rộng lớn. Cậu luôn cảm thấy mình nhỏ bé, lạc lõng, và không xứng đáng với bất kỳ sự quan tâm nào từ một cô gái Hà Nội gốc tinh tế như Lê Ngân. Sự quan tâm này, dù là nhỏ bé và không lời, lại khiến cậu cảm thấy một chút sợ hãi, một chút bối rối. Nó phá vỡ bức tường mà cậu đã tự xây dựng quanh mình, tường thành của sự tự vệ và kìm nén cảm xúc.

Cậu thở dài, một làn khói mờ ảo thoát ra từ hơi thở, tan biến trong không khí lạnh se của phòng trọ. Lòng cậu vẫn còn chất chứa bao nhiêu câu hỏi chưa lời giải đáp. Liệu đây có phải là một sự tình cờ? Hay là một cử chỉ từ một người bạn khác? Nhưng mẩu giấy viết tay nắn nót ấy, nét chữ thanh mảnh và dứt khoát, lại quá quen thuộc. Cậu đã thấy nó trên những tờ ghi chú trong thư viện, trên những bài thuyết trình nhóm. Đó là nét chữ của Ngân. Cậu không thể nào nhầm lẫn được.

Vậy thì tại sao? Tại sao cô ấy lại làm vậy? Sự bối rối lớn dần, hòa lẫn với một tia hy vọng mong manh, một chút ấm áp len lỏi vào trái tim cậu. Có phải cô ấy thực sự nhìn thấy cậu? Có phải cô ấy thực sự quan tâm đến cậu, Minh mệt mỏi, Minh rụt rè, Minh luôn cúi đầu nhìn xuống mỗi khi nói chuyện? Hay đây chỉ là một hành động tử tế vô tình, một sự đồng cảm thoáng qua mà cô ấy dành cho bất kỳ ai cô thấy mệt mỏi?

Hoàng Minh trở mình, hít một hơi sâu, cố gắng xua đi sự bối rối đang bủa vây tâm trí. Cậu vươn vai, cảm nhận sự mỏi mệt vẫn còn đọng lại trong từng thớ thịt. Ánh đèn bàn hắt bóng mờ lên cuốn giáo trình dày cộp còn mở dở. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, một tín hiệu của một ngày mới, một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, và cậu còn rất nhiều việc phải làm. Cậu không thể để những suy nghĩ này làm xao nhãng. Cậu còn dự án nhóm, còn bài kiểm tra sắp tới, còn những ca làm thêm. Khát vọng vươn lên, nỗi lo hòa nhập, tất cả vẫn còn đó, chờ đợi cậu. Cậu phải mạnh mẽ hơn, phải cố gắng hơn. Cậu không thể chìm đắm trong những cảm xúc mơ hồ, không rõ ràng này.

Cậu bật dậy, thu dọn gọn gàng chiếc cốc và chiếc bánh. Cậu không ăn, cũng không nỡ bỏ đi. Chúng được đặt cẩn thận vào một góc bàn, như một kỷ vật, một dấu hiệu giữa mùa đông khắc nghiệt. Hoàng Minh bước đến bên cửa sổ, mở toang cánh cửa gỗ cũ kỹ. Một làn gió lạnh ùa vào, mang theo mùi ẩm của đất, mùi sương và một chút hương hoa sữa thoang thoảng từ một góc phố nào đó rất xa, len lỏi vào căn phòng nhỏ, xua đi sự tù túng. Hơi thở cậu lại hóa thành khói trắng, tan biến vào buổi sáng Hà Nội. Cậu hít thở thật sâu, cố gắng giữ lại sự bình tĩnh. Ngày mới đã bắt đầu, và cậu phải đối mặt với nó, với tất cả những áp lực và cả những bối rối dịu dàng đang chớm nở trong lòng.

***

Buổi trưa hôm đó, Thư viện Quốc gia Việt Nam vẫn mang một vẻ uy nghi và cổ kính vốn có. Tòa nhà kiến trúc Pháp cũ kỹ, tráng lệ với những cột đá lớn vươn cao, cầu thang rộng lớn dẫn lên sảnh chính cao vút, tất cả đều gợi lên một không khí trang trọng, đầy tri thức. Hoàng Minh và Đức Anh ngồi đối diện nhau trong phòng đọc lớn, hàng chồng sách vở và tài liệu dày cộp vây quanh, tạo thành một pháo đài nhỏ giữa biển tri thức. Ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn hắt vào, kết hợp với ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn bàn, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng cũng đầy áp lực.

Hoàng Minh cố gắng hết sức để tập trung vào những con số, những đồ thị phức tạp trên màn hình laptop, nhưng đôi mắt anh thỉnh thoảng vẫn vô thức nhắm lại. Sự mệt mỏi đã tích tụ sau những đêm dài thức trắng, những ca làm thêm nối tiếp, và cả những trăn trở không tên từ đêm qua. Mùi giấy cũ, mực in, và gỗ thoang thoảng trong không khí, hòa cùng tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ và tiếng bước chân khẽ khàng của những người đọc khác, tất cả tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của trí tuệ. Nhưng bản giao hưởng ấy dường như không thể chạm tới tâm trí đang hỗn loạn của Minh.

Đức Anh ngồi đối diện, tay chống cằm, nhìn Minh với ánh mắt tinh nghịch nhưng đầy quan tâm. Nó dễ dàng nhận ra sự mệt mỏi đang hằn sâu trên khuôn mặt bạn mình. Minh trông xanh xao hơn thường lệ, đôi mắt trũng sâu và quầng thâm hiện rõ. Dáng người hơi gầy của cậu càng trở nên tiều tụy dưới áp lực.

“Này Minh,” Đức Anh khẽ gọi, giọng thì thầm đủ để Minh nghe thấy mà không phá vỡ sự tĩnh lặng của thư viện. “Trông mày như người mất ngủ mấy đêm rồi ấy. Cứ đà này thì lại đổ bệnh mất.”

Hoàng Minh giật mình, ngước lên. Cậu cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng nụ cười ấy trông gượng gạo và mệt mỏi hơn là vui vẻ. “Không sao đâu, tớ ổn mà. Sắp xong rồi.” Cậu nói, giọng nhỏ nhẹ, hơi khàn. Cậu day day thái dương, cảm nhận cơn đau âm ỉ đang giày vò. Cậu đưa tay lấy cốc cà phê đã nguội ngắt đặt cạnh mình, nhấp một ngụm. Vị đắng chát lan tỏa trong miệng, không hề có chút tác dụng nào trong việc xua tan cơn buồn ngủ đang vây lấy cậu.

“Ổn cái gì mà ổn,” Đức Anh vẫn thì thầm, nhưng ngữ điệu có chút trách móc. “Mày nhìn mày xem, gầy rộc cả đi rồi. Sức đâu mà học với làm. Dự án này quan trọng thật, nhưng đâu đến mức phải vắt kiệt sức như thế.” Nó đẩy cuốn sách giáo trình về phía Minh, như muốn nhắc nhở về khối lượng công việc khổng lồ đang chờ đợi. “Mấy hôm nay tao thấy mày cứ thất thần thế nào ấy. Hay là có chuyện gì à? Hay lại suy nghĩ mấy chuyện trên trời dưới biển?”

Hoàng Minh lắc đầu nhẹ, không muốn nói ra sự bối rối về chiếc bánh và cốc trà gừng. Cậu không biết phải giải thích thế nào, và cậu cũng không muốn Đức Anh nghĩ rằng cậu đang bị phân tâm bởi những chuyện tình cảm lãng xẹt khi mà tương lai của cậu còn chưa rõ ràng. “Không có gì đâu. Chỉ là… hơi nhiều việc thôi.” Cậu lại cúi mặt vào màn hình laptop, cố gắng tập trung vào dòng code đang chạy. Nhưng những con chữ và ký tự cứ nhảy múa trước mắt, không thể nào thành một khối ý nghĩa.

“Thôi được rồi, không muốn nói thì thôi,” Đức Anh thở dài. “Nhưng mà mày phải biết giữ sức đấy. Dù có cố gắng đến mấy thì cũng phải có sức khỏe để mà cố gắng chứ. Mày định biến thành con ma đói trong thư viện này luôn à?” Nó nhìn Minh, ánh mắt đầy lo lắng. “Đừng có nghĩ là mình mày gánh hết mọi thứ. Có bạn bè ở đây cơ mà. Cứ tự mình ôm đồm hết rồi lại đổ bệnh thì ai lo cho mày?”

Những lời nói của Đức Anh, dù có chút bông đùa, lại chạm vào tận sâu thẳm tâm hồn Hoàng Minh. Cậu cảm thấy một chút ấm lòng vì sự quan tâm của bạn, nhưng đồng thời, nỗi tự ti lại dấy lên. Đức Anh luôn năng động, tự tin, và có một cuộc sống thoải mái hơn cậu rất nhiều. Làm sao cậu có thể nói với nó về những áp lực vô hình, về gánh nặng của sự kỳ vọng, về khát vọng vươn lên mà cậu phải đối mặt một mình?

Hoàng Minh chỉ khẽ gật đầu, đôi vai gầy hơi run lên vì mệt mỏi. Cậu lại cúi mặt vào sách, cố gắng lật từng trang, nhưng tâm trí cậu vẫn không yên. Những lời nói của Đức Anh về việc giữ sức, về việc có bạn bè bên cạnh, lại gợi nhắc cậu về cử chỉ quan tâm của đêm qua. Ai đó đã lo lắng cho cậu, đã muốn cậu ấm áp. Cảm giác ấm áp đó, dù mơ hồ, vẫn là một nguồn động lực nhỏ bé, giúp cậu tiếp tục cố gắng. Cậu biết con đường phía trước còn rất dài, và những áp lực vẫn còn đó. Nhưng ít nhất, cậu không hoàn toàn cô độc.

Cậu hít một hơi thật sâu, mùi gỗ và giấy cũ lại xộc vào mũi. Cậu cố gắng ép mình tập trung, mặc kệ cơn đau đầu đang hành hạ. Cậu biết mình không thể gục ngã. Cậu còn phải chứng minh bản thân, không chỉ cho riêng mình mà còn cho cả những người đã đặt niềm tin vào cậu. Cậu viết thêm vài dòng code, tay run nhẹ. Bên ngoài cửa sổ, gió se lạnh thổi qua những hàng cây cổ thụ trong khuôn viên thư viện, mang theo hơi lạnh của mùa đông Hà Nội. Cậu cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa biển khơi, cố gắng vượt qua từng con sóng dữ, với chỉ một ngọn hải đăng le lói dẫn lối. Ngọn hải đăng ấy, lúc này, có thể là tia hy vọng từ một cử chỉ quan tâm vô danh, hoặc là ánh mắt của một người con gái Hà Nội tinh tế mà cậu vẫn luôn âm thầm ngưỡng mộ.

***

Chiều tối, khi những bóng đèn đường đã bắt đầu thắp sáng cả thành phố, Quán Cà phê "Hoa Sữa" lại chìm trong một bầu không khí ấm cúng quen thuộc. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa cũ kỹ, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách và tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách. Hoàng Minh đang lau bàn, đôi tay cậu di chuyển chậm rãi, cơ thể mệt mỏi sau một ngày dài ở thư viện. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc thoang thoảng, và chút hương bánh ngọt mới ra lò quyện vào nhau, tạo nên một không gian thư thái, lãng mạn. Nhưng với Minh, mùi hương ấy chỉ làm tăng thêm cảm giác cô đơn và mệt mỏi.

Anh Khoa đang pha chế ở quầy bar, mái tóc hơi dài rủ xuống trán, phong thái điềm đạm. Anh liếc nhìn Minh, ánh mắt lộ rõ vẻ quan tâm. “Trông cậu dạo này xanh xao quá. Cố gắng giữ sức nhé, Minh. Sức khỏe là quan trọng nhất đấy.” Anh nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng.

Hoàng Minh khẽ gật đầu, không nói gì. Cậu biết Anh Khoa có ý tốt, nhưng cậu không biết phải làm sao để vừa giữ sức, vừa hoàn thành tất cả những gì cậu cần làm. Cậu đã quen với việc tự mình gánh vác mọi thứ, quen với sự cô độc trong cuộc chiến của riêng mình. Cậu tiếp tục lau bàn, ánh mắt vô thức lướt qua những ô cửa kính, nhìn ra con phố đã lên đèn. Gió heo may thổi qua, mang theo hơi lạnh của đêm đông.

Đúng lúc đó, cánh cửa quán khẽ mở. Một làn gió nhẹ ùa vào, mang theo chút hơi lạnh và một mùi hương thanh thoát, không phải mùi hoa sữa nồng nàn của mùa thu, mà là mùi hương nhẹ nhàng của một loại nước hoa tinh tế, rất đỗi quen thuộc. Lê Ngân bước vào. Cô mặc một chiếc áo khoác mỏng màu be, chất liệu len mềm mại ôm lấy dáng người mảnh mai, thanh thoát của cô. Mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai, những sợi tóc mỏng như lụa khẽ lay động theo mỗi bước chân. Gương mặt trái xoan với những đường nét tinh tế, đôi mắt sâu và trầm, vẫn mang một vẻ trầm tĩnh, có chút lạnh lùng.

Hoàng Minh đang cúi xuống lau chân bàn, bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua, và một cảm giác lạ lẫm, quen thuộc dấy lên trong lòng. Cậu vô thức ngước nhìn lên. Ánh mắt cậu chạm phải Ngân. Cô chỉ lướt qua cậu một cách vô tình, hay ít nhất là Minh nghĩ vậy, rồi tiến đến quầy bar. Trái tim cậu khẽ hẫng một nhịp. Cảm giác bối rối từ đêm qua lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Có phải cô ấy không? Có phải là cô ấy đã đặt chiếc bánh và cốc trà gừng ấy?

“Chào Anh Khoa,” Ngân khẽ nói, giọng nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng rất rõ ràng. “Cho em một ly trà sen nóng.”

Anh Khoa mỉm cười gật đầu. Trong khi Anh Khoa pha trà, Ngân quay người, đôi mắt cô lướt qua quán cà phê, rồi dừng lại ở một bàn khuất ở góc, gần ô cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố nhưng cũng đủ riêng tư. Cô không chọn bàn gần quầy bar, hay một vị trí trung tâm. Thay vào đó, cô chọn một nơi yên tĩnh, một góc nhỏ nơi cô có thể quan sát mọi thứ mà không quá lộ liễu. Hoàng Minh, dù đang làm việc, vẫn cảm thấy một ánh mắt đang dõi theo mình. Cậu không dám nhìn thẳng, chỉ thỉnh thoảng liếc về phía góc quán nơi Lê Ngân đang ngồi.

Cậu tiếp tục công việc của mình, nhưng mỗi cử động đều trở nên gượng gạo hơn. Tâm trí cậu không ngừng bị phân tán bởi sự hiện diện của Ngân. Cậu nhớ lại mẩu giấy nhỏ với dòng chữ nắn nót: “Chúc bạn pha chế ca tối một buổi tối ấm áp.” Và hình ảnh Ngân đang ngồi ở góc quán, mái tóc đen buông xõa, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua cậu, lại khiến trái tim cậu đập nhanh hơn một chút.

Lê Ngân nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà sen nóng, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay cô. Hương sen thoang thoảng dịu nhẹ. Ánh mắt cô vẫn thỉnh thoảng lướt qua Hoàng Minh, theo dõi từng cử động của cậu. Cậu đang di chuyển một chiếc ghế, rồi cúi xuống nhặt một mẩu giấy nhỏ rơi dưới sàn. Dáng người gầy gò của cậu, đôi vai hơi trùng xuống vì mệt mỏi, tất cả đều không thoát khỏi tầm mắt cô. Một nụ cười gần như vô hình, mỏng manh như sương khói, thoáng hiện trên môi cô. Nó chỉ là một nét cong rất khẽ, biến mất nhanh chóng như khi nó xuất hiện, nhưng đủ để lộ ra một chút dịu dàng, một chút thấu hiểu mà chỉ cô mới có.

Minh cảm nhận được ánh mắt ấy. Cậu không biết đó là sự thật, hay chỉ là do tâm trí cậu đang quá nhạy cảm. Nhưng cảm giác được dõi theo, được quan tâm, lại khiến cậu vừa bối rối, vừa có một chút ấm áp len lỏi. Cậu lại tự hỏi, liệu cô ấy có đang nhận ra sự mệt mỏi của cậu? Liệu cô ấy có đang nghĩ đến cốc trà gừng và chiếc bánh ngọt từ đêm qua?

Quán cà phê vẫn vang vọng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, tiếng trò chuyện rì rầm. Bên ngoài, cái rét ngọt của Hà Nội vẫn đang bao trùm. Hoàng Minh tiếp tục lau dọn, đôi mắt anh thường xuyên liếc về phía góc quán nơi Lê Ngân đang ngồi. Cậu tự hỏi, liệu cô ấy có bao giờ nhận ra những cảm xúc ngổn ngang trong lòng cậu? Liệu cô ấy có bao giờ hiểu được nỗi bối rối, sự tự ti, và cả tia hy vọng nhỏ nhoi mà cử chỉ của đêm qua đã gieo vào lòng cậu?

Lê Ngân đặt ly trà xuống, ánh mắt cô vẫn hướng về phía Minh. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Trong đôi mắt sâu thẳm của cô, dường như có một điều gì đó đang được cất giấu, một sự quan tâm thầm lặng, một nỗi lo lắng không lời. Khoảng cách giữa họ vẫn còn đó, vô hình nhưng rõ ràng. Cậu rụt rè, cô trầm tĩnh. Những điều chưa nói, những cảm xúc chưa được gọi tên, đang dần dệt nên một sợi chỉ vô hình, kết nối hai trái tim giữa những ngày đông rét buốt, và gieo vào lòng Hoàng Minh một hạt mầm cảm xúc mới, một sự bối rối dịu dàng, một động lực thầm kín để cậu tiếp tục cố gắng, không chỉ vì những khát vọng của riêng mình, mà còn vì một điều gì đó mơ hồ hơn, tinh tế hơn, đang chớm nở giữa lòng thành phố cổ kính.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ