Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn vương vấn trong không khí sáng sớm, luồn lách qua khe cửa sổ cũ kỹ của căn phòng trọ trên "Gác Mái". Hoàng Minh khẽ cựa mình, tấm chăn mỏng manh không đủ để xua đi hết cái lạnh thấm vào từng thớ thịt. Cậu mở mắt, trần nhà màu vàng ố hiện ra trước mắt, quen thuộc đến mức gần như vô vị. Tiếng xe máy nổ lạch bạch đâu đó dưới ngõ, tiếng rao hàng của bà bán xôi sớm vọng lên, và mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng chật chội này, trộn lẫn với mùi sách vở đã cũ, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống sinh viên nghèo giữa lòng Hà Nội.
Hoàng Minh vươn vai, khớp xương kêu lên răng rắc. Sự mệt mỏi từ lịch trình học tập và làm thêm dày đặc vẫn chưa tan biến hết, dù cậu đã cố gắng chìm vào giấc ngủ sâu. Ánh mắt cậu vô thức lướt qua chiếc bàn học nhỏ đặt sát tường. Ở đó, một chiếc cốc sứ đã khô đặc những cặn trà gừng, và bên cạnh là chiếc đĩa nhỏ với vài mẩu bánh ngọt vụn vặt còn sót lại. Cảnh tượng ấy như một tia sáng ấm áp xuyên qua màn sương mờ của buổi sáng đông, kéo cậu trở về với những cảm xúc của đêm qua.
Một cảm giác bối rối, cùng với chút ấm áp len lỏi, lại dâng lên trong lồng ngực. Cậu chạm nhẹ ngón tay vào mép cốc sứ, cảm nhận chút dư âm của hơi ấm đã tàn. Trà gừng. Bánh ngọt. Và dòng chữ nắn nót trên mẩu giấy nhỏ: “Chúc bạn pha chế ca tối một buổi tối ấm áp.” Ai? Ai đã đặt chúng ở đó? Ai đã quan tâm đến một người pha chế ca tối mệt mỏi như cậu, trong một đêm đông rét buốt như thế?
Hình ảnh Lê Ngân, với dáng người mảnh mai, thanh thoát, mái tóc đen dài buông xõa và đôi mắt trầm tĩnh, lại hiện lên trong tâm trí cậu một cách không thể kiểm soát. Cô ấy đã xuất hiện ở quán cà phê đêm qua, ngồi ở một góc khuất, lặng lẽ quan sát cậu. Ánh mắt ấy, cái nhìn thỉnh thoảng lướt qua, và cả nụ cười mỏng manh, gần như vô hình, mà cậu đã thoáng thấy trên môi cô khi cô nhấp ngụm trà sen nóng. Liệu có phải là cô ấy không? Cậu tự hỏi, trái tim đập nhanh hơn một nhịp.
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man. Cậu biết mình không nên quá bận tâm. Cuộc sống của cậu vốn đã quá nhiều gánh nặng. Áp lực học tập ở một trường đại học hàng đầu, những buổi làm thêm để trang trải sinh hoạt phí, và cả nỗi lo hòa nhập với nhịp sống hối hả của Hà Nội. Tất cả đều đè nặng lên đôi vai gầy của cậu. Nhưng cử chỉ ấm áp từ đêm qua, dù nhỏ bé, lại gieo vào lòng cậu một hạt mầm hy vọng mong manh, một sự xoa dịu bất ngờ giữa những ngày mệt mỏi.
Cậu ngồi dậy, vươn vai lần nữa, cảm nhận cái lạnh buốt từ sàn nhà truyền lên. Bước chân nặng nề nhưng tâm trí lại không ngừng xoay vần. Cậu với tay lấy cuốn giáo trình đặt trên bàn, lật giở những trang giấy đã ngả màu. Những con số, những công thức, những lý thuyết khô khan bỗng trở nên vô nghĩa trước câu hỏi vẫn còn lơ lửng trong đầu: “Có phải cô ấy không?”
Hoàng Minh tự nhủ, có lẽ chỉ là một sự trùng hợp. Có lẽ đó chỉ là một khách quen tốt bụng nào đó của quán cà phê. Hoặc có lẽ, chỉ là do cậu đã quá mệt mỏi, quá nhạy cảm, nên mới tự mình thêu dệt nên những câu chuyện lãng mạn không có thật. Cậu rụt rè trong suy nghĩ, luôn tự ti về xuất thân và hoàn cảnh của mình. Một cử chỉ ấm áp như vậy, sao có thể dành cho cậu? Thế nhưng, cái mùi nước hoa tinh tế, rất đỗi quen thuộc mà cậu đã cảm nhận được khi Lê Ngân bước vào quán, lại cứ ám ảnh cậu mãi. Nó là một mùi hương dịu dàng, trầm tĩnh, giống như chính con người cô.
Hoàng Minh đứng dậy, bước ra cửa sổ, kéo rèm sang một bên. Bên ngoài, bầu trời Hà Nội vẫn còn âm u, xám xịt, nhưng đâu đó, một tia nắng yếu ớt đã cố gắng xuyên qua những đám mây dày đặc. Gió se lạnh vẫn thổi qua, mang theo hơi ẩm của một mùa đông đang dần khép lại. Cậu thở hắt ra, hơi thở hóa khói trắng xóa trong không khí. Nỗi bối rối vẫn còn đó, nhưng nó không còn là một gánh nặng. Thay vào đó, nó là một điều gì đó nhẹ nhàng, tinh tế, tựa như một nốt nhạc trầm bổng trong bản giao hưởng của những ngày tươi trẻ đang trôi đi. Cậu tự nhủ, dù là ai, cử chỉ ấy cũng đã sưởi ấm lòng cậu. Và có lẽ, đó là đủ. Ít nhất là vào lúc này.
***
Đại học Ngoại Thương vào giờ giải lao buổi sáng luôn là một bức tranh sống động của tuổi trẻ và năng lượng. Tiếng chuông báo giờ vừa dứt, hàng trăm sinh viên ùa ra khỏi các giảng đường, tạo nên một dòng chảy hối hả trên các hành lang rộng lớn. Tiếng trò chuyện ríu rít, tiếng cười đùa vang vọng, tiếng giày dép lướt trên sàn gạch, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một âm thanh đặc trưng của môi trường học đường. Bên ngoài cửa sổ, gió nhẹ thổi qua những tán cây xanh, làm lay động những chiếc lá còn sót lại sau một mùa đông dài, và mùi cỏ cây xanh mát thoang thoảng xen lẫn với mùi cà phê từ căng-tin.
Hoàng Minh và Đức Anh đang sải bước dọc hành lang chính, hướng về phía thư viện. Minh vẫn còn vẻ mệt mỏi chưa tan, đôi mắt hơi trũng sâu vì những đêm dài thức khuya học bài và làm thêm. Anh đi cạnh Đức Anh, nhưng tâm trí lại lơ đễnh, ánh mắt cứ vô thức lướt qua những gương mặt xa lạ, như đang tìm kiếm một điều gì đó mơ hồ. Cậu vẫn còn vương vấn với những suy nghĩ từ sáng sớm, về chiếc cốc trà gừng và nụ cười gần như vô hình của Lê Ngân.
Đức Anh, với dáng người cao ráo, năng động, đang luyên thuyên về bài tập nhóm kinh tế vĩ mô, nhưng rồi nhận ra sự im lặng bất thường của bạn. Cậu quay sang, nhìn Minh với vẻ lo lắng.
“Này Minh, mày sao thế? Mặt mày cứ đần ra ấy, lại tương tư ai rồi à?” Đức Anh vỗ vai Minh một cái rõ kêu, cố gắng kéo cậu về thực tại. Giọng nói của cậu bạn nhanh, nhiều, và luôn tràn đầy năng lượng.
Hoàng Minh giật mình, khẽ lắc đầu. “Không… không có gì. Chỉ là hơi mệt thôi.” Cậu nói, giọng nhỏ nhẹ, hơi ngập ngừng. Cậu không muốn Đức Anh biết về những suy nghĩ của mình, những bối rối mà chính cậu cũng không dám gọi tên.
Đức Anh nhíu mày, định nói thêm điều gì đó, nhưng đúng lúc ấy, giữa dòng người hối hả đang đổ ra từ một giảng đường lớn, Hoàng Minh chợt khựng lại. Tim cậu lỡ mất một nhịp. Cô ấy. Lê Ngân.
Cô ấy đang đi về phía ngược lại, tay cầm cuốn sổ tay ghi chép chung quen thuộc mà cậu vẫn thường thấy cô mang theo. Cuốn sổ bọc da màu xanh rêu, đã hơi sờn góc, phản chiếu chút ánh sáng hửng nắng yếu ớt. Dáng người mảnh mai, thanh thoát của cô nổi bật giữa đám đông sinh viên. Mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai, những sợi tóc mỏng như lụa khẽ lay động theo từng bước chân. Gương mặt trái xoan với những đường nét tinh tế, đôi mắt sâu và trầm, vẫn mang một vẻ trầm tĩnh, có chút lạnh lùng quen thuộc.
Ánh mắt họ vô tình chạm nhau. Chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn, rất nhanh, nhưng đủ để cả hai cảm nhận được. Lê Ngân khựng lại một nhịp rất nhỏ, một cái chớp mắt gần như không thể nhận ra, rồi nhanh chóng lướt qua, tiếp tục bước đi như không có gì xảy ra. Cô ấy không nhìn lại.
Hoàng Minh thì không thể. Cậu chớp mắt, cố gắng định thần, cảm giác bối rối và ấm áp lại dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu quay đầu lại, nhìn theo bóng lưng Lê Ngân cho đến khi cô khuất dạng vào một ngã rẽ hành lang. Mùi nước hoa tinh tế của cô, tưởng chừng như đã tan biến, lại bất chợt thoảng qua trong không khí lạnh.
“Ơ, đi thôi chứ, mày đứng đơ ra đấy làm gì?” Đức Anh lại vỗ vai cậu, kéo cậu về thực tại một lần nữa. Cậu bạn không hề nhận ra khoảnh khắc chạm mắt vừa rồi, hoặc nếu có, cũng chỉ nghĩ đó là một cái nhìn tình cờ giữa hai người bạn học.
Hoàng Minh gật đầu, cố gắng che giấu sự xao động trong lòng. Cậu bước đi, nhưng tâm trí vẫn còn vương vấn hình ảnh Lê Ngân. Cuốn sổ tay quen thuộc, cái khựng lại rất nhỏ, và ánh mắt thoáng qua của cô. Liệu đó có phải là một sự xác nhận? Hay chỉ là một cái nhìn vô tình giữa dòng người? Cậu tự hỏi, và câu trả lời vẫn cứ lảng tránh, ẩn mình trong những điều chưa nói.
Cậu biết rằng, những suy nghĩ này đang làm cậu phân tâm, ảnh hưởng đến việc học tập của cậu. Nhưng cứ mỗi khi cố gắng gạt bỏ, hình ảnh Lê Ngân, cùng với cốc trà gừng ấm áp từ đêm qua, lại hiện về, như một sợi chỉ vô hình, nhẹ nhàng kéo tâm trí cậu đi xa khỏi những con số và lý thuyết khô khan.
Cái nắng hửng nhẹ của buổi sáng đã dần dịu đi, nhường chỗ cho những cơn gió se lạnh hơn báo hiệu một buổi chiều đông sắp tới. Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung vào những bước chân đang đưa cậu đến thư viện. Cậu phải cố gắng. Cậu không thể để những cảm xúc mơ hồ này làm chệch hướng mục tiêu của mình. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cậu biết, một hạt mầm đã được gieo, và nó đang dần nảy nở, dù cậu có cố gắng chối bỏ đến mấy.
***
Khi màn đêm buông xuống, Quán Cà phê "Hoa Sữa" lại chìm trong một không gian trầm lắng, lãng mạn đặc trưng của nó. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa cũ kỹ, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách của Hoàng Minh, tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách cuối cùng, và đôi khi là tiếng lật trang sách xào xạc. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao và những sợi đèn dây quấn quanh kệ sách tạo nên một bầu không khí ấm cúng, đối lập hoàn toàn với cái lạnh đang dần thấm sâu bên ngoài. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc dịu nhẹ, và thoang thoảng mùi bánh ngọt mới ra lò vẫn còn vương vấn, tạo nên một sự dễ chịu cho những ai tìm đến đây để trú ngụ khỏi cái rét cắt da của Hà Nội.
Hoàng Minh đang pha chế một ly latte cho khách. Động tác của cậu vẫn thành thạo, nhưng có phần chậm hơn thường lệ, như thể mọi thứ đang diễn ra trong một nhịp điệu riêng, thoát ly khỏi sự kiểm soát của cậu. Cậu cảm thấy một sự mệt mỏi dai dẳng, không chỉ là mệt mỏi thể chất mà còn là sự kiệt sức tinh thần. Những suy nghĩ về Lê Ngân, về cử chỉ ấm áp bí ẩn, và cả cái chạm mắt thoáng qua ở trường đại học vẫn cứ đeo bám cậu mãi, không chịu buông tha.
Anh Khoa, với phong thái điềm đạm thường thấy, đang sắp xếp lại những cuốn sách trên kệ. Anh đeo kính, mái tóc hơi dài rủ xuống trán, và trên môi luôn nở một nụ cười nhẹ. Anh quan sát Hoàng Minh một cách tinh tế, ánh mắt chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu. Anh đã làm việc cùng Minh đủ lâu để nhận ra những thay đổi nhỏ trong tâm trạng của cậu sinh viên rụt rè này.
Minh thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa sổ lớn của quán, nơi ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, lấp lánh trong màn sương mỏng vừa kéo đến. Hơi thở cậu hóa khói mỗi khi cậu khẽ thở dài. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc mơ hồ, một khao khát tìm hiểu điều gì đó đang len lỏi trong lòng. Cậu không biết đó là gì, chỉ biết rằng nó khiến cậu bứt rứt, không thể tập trung hoàn toàn vào công việc.
Anh Khoa đặt chồng sách cuối cùng lên kệ, rồi bước đến quầy bar, nhẹ nhàng tự pha cho mình một tách trà nóng. Anh nhìn Hoàng Minh, ánh mắt anh Khoa lấp lánh sự quan tâm.
“Hôm nay Minh có vẻ không tập trung lắm nhỉ?” Anh Khoa khẽ nói, giọng nói trầm ấm và từ tốn. “Có chuyện gì à?”
Hoàng Minh giật mình, ngước lên. Cậu lắc đầu, cố gắng nở một nụ cười yếu ớt. “Dạ không… Chỉ là em hơi mệt thôi ạ.” Cậu lại dùng cái lý do quen thuộc ấy, như một tấm lá chắn vô hình để che giấu những cảm xúc đang rối bời trong lòng.
Anh Khoa nhấp một ngụm trà nóng, rồi nhìn thẳng vào mắt Minh. “Mệt thì cũng cần có chỗ để dựa, hoặc ít nhất là một góc yên tĩnh để sắp xếp lại mọi thứ.” Anh nói, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý. “Đừng để những bận tâm nhỏ cứ đeo bám mãi, nó sẽ bào mòn mình đấy.”
Hoàng Minh khẽ gật đầu, lòng thầm suy nghĩ về lời Anh Khoa. “Một góc yên tĩnh để sắp xếp lại mọi thứ.” Cậu tự hỏi, liệu có phải là anh Khoa đã nhận ra điều gì đó? Hay chỉ là một lời khuyên vu vơ? Nhưng nó lại chạm đúng vào những gì cậu đang cảm thấy. Cậu đang cần một khoảng lặng, một không gian để đối diện với chính mình, với những cảm xúc mà cậu vẫn còn e dè chưa dám gọi tên.
Cậu nhìn ra ngoài cửa một lần nữa. Ngoài kia, cái rét ngọt của Hà Nội đã bao trùm mọi thứ, khiến những con phố trở nên tĩnh lặng hơn. Một bóng người lướt qua nhanh chóng dưới ánh đèn đường, mái tóc dài và dáng người quen thuộc. Chỉ là một thoáng, nhưng đủ để khiến trái tim Hoàng Minh lại hẫng một nhịp. Cô ấy. Mặc một chiếc áo khoác màu be, bước đi trong màn sương mỏng, rồi khuất vào một con hẻm nhỏ.
Cậu không chắc có phải Lê Ngân không. Có thể chỉ là một người qua đường nào đó có dáng vẻ tương tự. Nhưng cảm giác bối rối và ấm áp lại dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một dòng điện chạy dọc sống lưng. Nó không phải là một cảm giác khó chịu, mà là một sự xao động tinh tế, một nỗi tò mò không lời.
Hoàng Minh quay lại với công việc của mình, nhưng đôi tay cậu vẫn run nhẹ. Lời của Anh Khoa vẫn văng vẳng bên tai, hòa cùng hình ảnh bóng dáng quen thuộc vừa lướt qua. Cậu tự hỏi, liệu có phải những điều chưa nói đang dần tìm cách bộc lộ? Liệu có phải những rung động nhỏ bé ấy, những cử chỉ tinh tế ấy, đang dần kéo cậu và Lê Ngân lại gần nhau hơn, dù cả hai vẫn còn giữ một khoảng cách vô hình?
Cái lạnh ngoài phố vẫn cứ lùa vào, nhưng trong lòng Hoàng Minh, một ngọn lửa nhỏ, ấm áp và bối rối, đang dần được nhen nhóm. Nó là một động lực thầm kín để cậu tiếp tục cố gắng, không chỉ vì những khát vọng của riêng mình, mà còn vì một điều gì đó mơ hồ hơn, tinh tế hơn, đang chớm nở giữa lòng thành phố cổ kính. Cậu biết, mình cần phải tìm hiểu, cần phải sắp xếp lại mọi thứ, không chỉ trong công việc, mà cả trong trái tim mình.