Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 116

Dấu Vết Hoa Sữa Trong Mắt Ngân

3634 từ
Mục tiêu: Hoàng Minh tiếp tục hành động (dù còn dè dặt) để xác nhận nghi ngờ về Lê Ngân là người tặng quà bí ẩn.,Lê Ngân thể hiện những phản ứng tinh tế, kín đáo, gợi ý về sự nhận biết hoặc cảm xúc của cô, nhưng vẫn giữ khoảng cách.,Củng cố xung đột nội tâm của Hoàng Minh giữa sự tò mò, mong muốn được biết và nỗi sợ hãi, tự ti khi đối mặt với tình cảm.,Gián tiếp gợi mở về sở thích và tâm hồn nghệ thuật của Lê Ngân thông qua một manh mối cụ thể.,Duy trì không khí trầm lắng, lãng mạn, bâng khuâng và nhịp độ trung bình phù hợp với giai đoạn 'rising_action' của Arc 3, giai đoạn đầu năm thứ nhất Đại học.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Thảo Vy, Anh Khoa, Quang Huy
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, bâng khuâng, có chút hồi hộp và nội tâm.
Kết chương: [object Object]

Cái lạnh của Hà Nội buổi sớm vẫn còn lởn vởn trong không khí, nhưng Hoàng Minh không còn cảm thấy nó buốt giá như mọi khi. Thay vào đó là một sự bồn chồn, một ngọn lửa ấm áp len lỏi từ sâu bên trong, từ nơi chiếc kẹp tóc hình nơ xanh nhạt vẫn nằm gọn ghẽ trong túi áo khoác của cậu. Đêm qua, sau khi rời Quán Cà phê "Hoa Sữa" với cảm giác như vừa tìm thấy một mảnh ghép quan trọng của bức tranh còn dang dở, Hoàng Minh đã trằn trọc rất lâu. Hình ảnh bông hoa sữa nhỏ xíu thêu trên chiếc nơ, cùng với những suy nghĩ về Lê Ngân, cứ lởn vởn trong tâm trí cậu, vẽ nên một bức tranh đầy mơ hồ nhưng cũng không kém phần hứa hẹn. Cậu tự nhủ, đã đến lúc mình phải làm điều gì đó, dù chỉ là một bước nhỏ, để tìm hiểu về cô gái ấy, về những điều bấy lâu vẫn còn là ẩn số.

Sáng nay, Đại học Ngoại Thương đón Minh bằng một bầu không khí khác lạ. Không còn là những bước chân nặng nề của sự mệt mỏi hay những ánh mắt lạc lõng giữa dòng người. Thay vào đó là một sự chủ động hơn, dù vẫn còn dè dặt, trong từng cử chỉ. Ánh nắng đầu đông, yếu ớt nhưng vẫn đủ để làm bừng sáng những tán cây xanh mướt trong khuôn viên trường, hắt lên những tòa nhà hiện đại, nhiều kính, tạo nên những vệt sáng lấp lánh. Tiếng chuông báo giờ học vang vọng, hòa lẫn với tiếng sinh viên trò chuyện rộn ràng ở hành lang, tiếng giảng bài vọng ra từ các lớp học mở cửa hờ và tiếng xe cộ hối hả bên ngoài cánh cổng. Tất cả tạo nên một bản hòa tấu quen thuộc của cuộc sống sinh viên, nhưng hôm nay, Minh cảm nhận nó rõ ràng hơn, như thể các giác quan của cậu đã được đánh thức.

Cậu cố tình đi chậm lại trên hành lang đông đúc, ánh mắt không ngừng quét qua từng gương mặt, từng bóng hình, tìm kiếm một dáng người mảnh mai, quen thuộc. Mùi sách vở, cà phê từ căng-tin và thoang thoảng mùi cỏ cây xanh mát từ những bãi cỏ được cắt tỉa gọn gàng tràn vào khứu giác, khiến cậu cảm thấy một chút bình yên, nhưng đồng thời cũng thôi thúc cậu hơn. Cuối cùng, cậu cũng thấy cô. Lê Ngân đang đứng cùng Thảo Vy ở một góc hành lang, gần cửa sổ, nơi ánh nắng có thể len lỏi vào, vẽ lên vóc dáng cô một vầng sáng dịu nhẹ. Ngân vẫn giữ vẻ ngoài trầm tĩnh thường thấy, mái tóc đen dài buông xõa ngang lưng, óng ả dưới nắng. Cô mặc một chiếc áo len màu be nhạt, đơn giản nhưng tinh tế, tôn lên vẻ thanh lịch vốn có. Thảo Vy thì ngược lại, rạng rỡ và hoạt bát, mái tóc nhuộm màu nâu hạt dẻ được tết gọn gàng, đôi mắt to tròn lấp lánh khi nói chuyện. Cô ấy đang cười khúc khích điều gì đó, còn Ngân chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hoàng Minh bước đi chậm rãi, cố gắng thu hết mọi chi tiết vào trong tầm mắt. Cậu để ý xem Ngân có đeo chiếc kẹp tóc nào không, có bất kỳ phụ kiện nào gợi nhớ đến hoa sữa không. Nhưng không, mái tóc cô ấy chỉ buông xõa tự nhiên. Tim Minh khẽ hẫng một nhịp. Cậu cảm thấy một chút thất vọng, nhưng rồi lại tự trấn an mình rằng không phải lúc nào cô ấy cũng đeo nó. "Những điều chưa nói" vẫn còn đó, ẩn giấu trong từng cử chỉ nhỏ nhặt.

Cậu đi ngang qua hai cô gái, giả vờ như đang vội vàng tìm lớp. Khi chỉ còn cách một vài bước chân, cậu nghe loáng thoáng tiếng Thảo Vy cười nói: "Thật á? Mà sao cậu không nói với tớ?" và tiếng Ngân đáp lại nhẹ nhàng, trầm ấm, nhưng không rõ nội dung. Đột nhiên, từ phía đối diện, một bóng người cao ráo, lịch thiệp xuất hiện. Quang Huy, với phong thái tự tin và nụ cười rạng rỡ thường thấy, đi thẳng về phía Ngân và Thảo Vy.

"Chào Ngân!" Huy cất tiếng, giọng nói tràn đầy năng lượng, có chút thân mật.

Lê Ngân khẽ quay đầu lại, nụ cười nhẹ trên môi cô nhạt đi một chút, nhưng vẫn lịch sự đáp lời: "Chào Huy."

Minh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái rét đầu đông, mà là một cảm giác khó chịu, ghen tị len lỏi. Cậu biết, Huy là một chàng trai nổi bật, hoạt bát, và dường như rất được lòng mọi người. Sự tự tin toát ra từ Huy khiến Minh, một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng hơn bao giờ hết. Cậu cố gắng bước qua nhanh hơn, nhưng ánh mắt cậu vẫn không thể rời khỏi Ngân. Khi cậu đi ngang qua, ánh mắt của cậu và Ngân vô tình chạm nhau. Chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn ngủi, nhưng nó đủ để làm tim Minh đập rộn ràng. Ngân hơi giật mình, đôi mắt sâu thẳm thoáng qua một tia bối rối, rồi cô nhanh chóng quay mặt đi, nhìn về phía Thảo Vy, như thể muốn lảng tránh.

Cái chạm mắt ấy, dù chỉ là thoáng qua, lại có sức lay động mạnh mẽ hơn bất cứ lời nói nào. Nó không chỉ là một cái nhìn vô tình, mà là một sự nhận diện, một sự kết nối không lời giữa hai tâm hồn đang chất chứa những điều bí ẩn. Minh cảm thấy một chút thất vọng vì không tìm thấy thêm manh mối cụ thể nào về chiếc kẹp tóc hay hoa sữa, nhưng cái chạm mắt ngắn ngủi đó lại khiến tim anh đập nhanh hơn, như một lời khẳng định rằng Ngân cũng có để ý đến sự hiện diện của cậu. Cậu tiếp tục bước đi, nhưng trong tâm trí, hình ảnh Ngân, cái nhìn thoáng qua ấy, và bóng dáng Quang Huy tự tin vẫn còn vương vấn. Một sự thôi thúc mãnh liệt hơn nữa lại trỗi dậy trong lòng cậu. Cậu biết, mình không thể cứ mãi đứng nhìn, không thể cứ mãi dè dặt. Hà Nội không vội được đâu, nhưng tình cảm thì có lẽ không chờ đợi bất cứ ai.

***

Buổi chiều, Hoàng Minh tìm đến Thư viện Quốc gia, một nơi mà cậu luôn cảm thấy bình yên và dễ dàng tập trung. Kiến trúc Pháp cổ kính của thư viện, với những cột đá lớn uy nghi và cầu thang rộng dẫn lên sảnh chính cao vút, luôn khiến cậu cảm thấy mình đang bước vào một thế giới khác, tách biệt khỏi sự ồn ào, xô bồ của phố thị. Hôm nay, cái không khí tĩnh lặng, nghiêm túc và trí tuệ của thư viện càng trở nên cần thiết hơn bao giờ hết, khi tâm trí cậu vẫn còn vẩn vơ với những suy nghĩ về Lê Ngân và cái chạm mắt vô tình sáng nay. Trời mát mẻ, hơi âm u, báo hiệu một đợt gió lạnh sắp tràn về, nhưng bên trong thư viện, ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn bàn và ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn vẫn đủ để tạo nên một không gian ấm cúng.

Minh tìm một góc quen thuộc ở tầng hai, nơi có thể nhìn ra những hàng cây cổ thụ bên ngoài. Cậu trải sách vở ra, cố gắng đọc, nhưng từng dòng chữ cứ nhảy múa trước mắt, không đọng lại chút gì. Tâm trí cậu cứ hướng về Lê Ngân. Cậu tự hỏi cô ấy đang làm gì, có đang nghĩ gì không. Rồi một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cậu: có lẽ cô ấy cũng sẽ đến thư viện vào buổi chiều. Không một chút do dự, Minh khẽ khàng đứng dậy, nhẹ nhàng bước đi giữa những hàng kệ sách gỗ cao ngút, ánh mắt không ngừng tìm kiếm. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ và tiếng bút viết sột soạt là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng nơi đây, khiến mỗi bước chân của Minh dường như cũng phải dè dặt hơn.

Và rồi, cậu thấy cô. Lê Ngân ngồi ở một bàn gần cửa sổ, nơi ánh sáng dịu nhẹ hắt vào, in bóng hình cô trên trang giấy. Cô đang chăm chú đọc một cuốn sách bìa cũ kỹ, dường như đã trải qua nhiều thế hệ độc giả. Mái tóc đen dài của cô buông lơi, che đi một phần khuôn mặt, nhưng Minh vẫn cảm nhận được sự tập trung tuyệt đối của cô.

Trái tim Hoàng Minh đập mạnh một nhịp. Cậu quyết định. Đây là cơ hội để cậu làm rõ suy đoán của mình. Cậu đi về phía giá sách gần chỗ Ngân, cố tình chọn một cuốn sách dày cộp, rồi giả vờ lúng túng, để cuốn sách rơi xuống sàn. "Rầm!" Tiếng sách rơi tuy không quá lớn, nhưng trong không gian yên tĩnh của thư viện, nó vẫn đủ vang vọng, khiến vài người xung quanh khẽ giật mình, ngẩng đầu lên nhìn.

Ngân cũng ngẩng đầu lên. Đôi mắt sâu thẳm của cô thoáng qua một tia tò mò, xen lẫn chút bất ngờ, nhìn về phía Minh. Cậu cúi xuống nhặt cuốn sách, giả vờ lúng túng, hai má hơi ửng hồng. Cậu nhìn sang Ngân, ánh mắt cậu nhanh chóng lướt qua vẻ mặt cô và dừng lại ở cuốn sách trên tay cô.

"À... xin lỗi." Hoàng Minh lắp bắp, giọng nói nhỏ nhẹ, hơi run. Cậu cảm thấy mình thật vụng về, nhưng đây là cách duy nhất cậu nghĩ ra để bắt đầu một cuộc nói chuyện.

Lê Ngân khẽ lắc đầu, giọng cô nhẹ nhàng, trầm ấm, không chút trách móc: "Không sao." Cô nói xong thì cúi xuống, tiếp tục đọc sách, nhưng Minh nhận thấy ánh mắt cô vẫn thoáng nhìn về phía cậu một giây trước khi quay đi.

Minh vẫn đứng đó, chưa vội rời đi. Cậu cảm thấy một sự căng thẳng nhẹ giữa hai người, một "điều chưa nói" đang lơ lửng trong không khí. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy hết can đảm. Ánh mắt cậu lại lướt qua cuốn sách của Ngân, và rồi, cậu khựng lại. Trên cuốn sách cũ kỹ ấy, kẹp ở giữa một trang, là một mảnh bookmark nhỏ. Nó được làm bằng giấy, nhưng trên đó, một bông hoa sữa được vẽ tay rất tinh xảo, những cánh hoa nhỏ xíu, trắng muốt, tựa như đang tỏa hương. Chính là nó! Chính là mảnh giấy mà cậu đã tìm thấy ở Quán Cà phê "Hoa Sữa" đêm qua, hoặc ít nhất là một phiên bản tương tự, một minh chứng không thể chối cãi cho suy đoán của cậu. Cậu đã đúng! Ngân chính là người đã để lại những manh mối đó.

Một cảm giác vừa bối rối, vừa phấn khích dâng trào trong lòng Minh. Cậu cảm thấy như có một luồng điện chạy qua người. Cậu cần phải nói điều gì đó, cần phải xác nhận.

"Cuốn sách này... có vẻ thú vị." Hoàng Minh cất tiếng, giọng cậu vẫn còn hơi run, nhưng đã cố gắng giữ bình tĩnh hơn. Cậu hơi nghiêng đầu, nhìn vào mảnh bookmark, "Em có vẻ rất thích hoa sữa?"

Lê Ngân ngẩng đầu lên lần nữa. Lần này, ánh mắt cô không còn sự tò mò thuần túy nữa, mà có chút khép kín, một chút không tự nhiên. Đôi môi cô khẽ mím lại, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Mùi giấy cũ, mực in và gỗ từ những kệ sách xung quanh như càng làm tăng thêm vẻ trầm mặc cho cô. Sau một thoáng im lặng, cô đáp, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng có chút thờ ơ, như một cách giữ khoảng cách: "Vâng, nó... là một phần của Hà Nội."

Chỉ một câu nói ngắn gọn, nhưng nó chứa đựng nhiều điều hơn những gì Minh có thể hiểu ngay lập tức. "Là một phần của Hà Nội." Lời nói ấy vang vọng trong tâm trí cậu, gợi cho cậu nhớ về những mô tả của cô về thành phố này, về sự gắn bó sâu sắc của cô với từng ngóc ngách, từng mùa hoa sữa. Ngân không phủ nhận, cũng không khẳng định trực tiếp. Cô chỉ nói một cách khách quan, nhưng trong ánh mắt cô, Minh thấy một điều gì đó sâu thẳm hơn, một sự gắn bó, một tình cảm mà cậu chưa từng thấy rõ ràng đến thế. Cậu biết, mình đã chạm đến một phần tinh tế, sâu sắc trong tâm hồn cô gái Hà Nội này. Minh muốn hỏi thêm, muốn nói thêm điều gì đó, nhưng rồi cậu lại chùn bước. Sự dè dặt cố hữu, cùng với nỗi sợ hãi làm phiền cô, khiến cậu không dám tiến thêm. Cậu khẽ gật đầu, nở một nụ cười gượng gạo.

"À... vậy à." Cậu nói, không biết phải tiếp tục thế nào. "Anh... anh phải đi đây."

Minh khẽ cúi đầu chào, rồi quay đi. Cậu bước khỏi thư viện, mang theo trong mình một mớ cảm xúc lẫn lộn. Một mặt, cậu phấn khích vì đã gần như xác nhận được Ngân chính là người đã để lại những manh mối. Một mặt khác, cậu lại cảm thấy một chút thất vọng vì sự rụt rè của mình, và cả sự khép kín của Ngân. Nhưng "những điều chưa nói" vẫn còn đó, và cậu biết, đây chỉ là khởi đầu. Ánh sáng âm u bên ngoài thư viện dường như cũng phản chiếu tâm trạng của cậu, vừa có chút hy vọng, vừa có chút bâng khuâng. Cậu cần một lời khuyên, một sự định hướng. Và cậu biết, mình sẽ tìm thấy nó ở Quán Cà phê "Hoa Sữa".

***

Tối muộn, gió lạnh đã bắt đầu giăng khắp phố phường Hà Nội, mang theo hơi sương mỏng manh, khiến không khí càng thêm se sắt. Hoàng Minh bước vào Quán Cà phê "Hoa Sữa" với cảm giác thân thuộc như trở về nhà. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc lồng đèn nhỏ và đèn dây giăng mắc khắp quán tạo nên một không gian ấm cúng, xua đi phần nào cái lạnh bên ngoài. Nhạc acoustic nhẹ nhàng, quen thuộc vang lên, tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách còn nán lại, tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh và cảm xúc rất riêng của quán. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi trà thảo mộc, và đôi lúc, khi gió lướt qua, Minh vẫn cảm nhận được thoang thoảng mùi hoa sữa còn vương vấn từ cây bên đường, dù mùa hoa đã sắp tàn.

Anh Khoa đang dọn dẹp quầy bar, mái tóc hơi dài của anh rủ xuống, che đi một phần khuôn mặt nhưng vẫn không giấu được nụ cười nhẹ nhàng, điềm đạm thường trực. Anh nhìn thấy Minh bước vào, ánh mắt tinh tế của anh lướt qua cậu một cách nhanh chóng, như đang thăm dò.

"Hôm nay em có vẻ tập trung hơn rồi đấy, nhưng vẫn có gì đó bận lòng?" Anh Khoa cất tiếng hỏi, giọng anh trầm ấm và đầy sự thấu hiểu. Anh nhận ra sự thay đổi trong Minh. Cậu không còn lơ đãng, ngơ ngác như hôm qua, mà dường như có một mục tiêu cụ thể hơn, một sự quyết tâm mới vừa được nhen nhóm, nhưng vẫn còn chút bối rối, dao động.

Hoàng Minh đặt chiếc ba lô xuống ghế, khẽ thở dài. Cậu cảm thấy may mắn khi có Anh Khoa ở đây, một người anh luôn lắng nghe và đưa ra những lời khuyên chân thành, dù đôi khi chỉ là ẩn ý. Cậu do dự một lát, không biết nên bắt đầu từ đâu, nên hỏi thế nào để không làm lộ hết những suy tư rối bời trong lòng.

"Em... em đang tự hỏi," Minh bắt đầu, giọng cậu ngập ngừng, nhìn xuống ly cà phê đang pha dở trên tay, "những người thích vẽ vời, họ thường có sở thích gì khác ạ? Ví dụ như... hoa sữa chẳng hạn?" Cậu cố tình nói với vẻ bâng quơ, như thể chỉ là một câu hỏi tò mò thông thường về khách hàng của quán, nhưng trong lòng cậu, đó là cả một sự dò hỏi, một sự tìm kiếm.

Anh Khoa dừng tay, nhìn Minh. Nụ cười trên môi anh càng thêm phần bí ẩn. Anh hiểu. Với kinh nghiệm sống và sự tinh tế của mình, Anh Khoa không khó để nhận ra những "điều chưa nói" đang chất chứa trong tâm trí chàng trai trẻ. Anh biết Minh đang ám chỉ đến ai, và anh cũng biết, những điều mà Minh đang tìm kiếm không chỉ đơn thuần là sở thích của một người khách.

"À, đôi khi những điều nhỏ bé lại nói lên nhiều điều lớn lao đấy." Anh Khoa nói, giọng anh như đang kể một câu chuyện, "Quan trọng là mình có đủ tinh tế để nhận ra không thôi." Anh khẽ nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi sương đêm đã giăng mắc, "Có những người, họ không nói ra bằng lời, nhưng cả thế giới nội tâm của họ lại được gói gọn trong một nét vẽ, một bông hoa, hay một mùi hương thân thuộc. Họ dùng những thứ đó để giao tiếp, để bày tỏ."

Minh lắng nghe từng lời của Anh Khoa, như nuốt lấy từng chữ. Cậu cảm thấy như có một luồng sáng vừa thắp lên trong tâm trí mình. Lời khuyên của Anh Khoa không trực tiếp chỉ đường, nhưng nó lại mở ra một con đường mới, một cách nhìn nhận khác về Lê Ngân. "Đủ tinh tế để nhận ra." "Cả thế giới nội tâm gói gọn trong nét vẽ, bông hoa, mùi hương." Đúng rồi. Ngân là thế. Cô ấy không phải là người nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi vật dụng nhỏ bé cô ấy mang theo, đều ẩn chứa một ý nghĩa sâu sắc. Chiếc kẹp tóc hình hoa sữa, mảnh bookmark vẽ hoa sữa, và cả câu nói "Nó là một phần của Hà Nội" của cô ấy ở thư viện. Tất cả đều là những mảnh ghép, những lời nhắn nhủ không lời mà cô ấy đã gửi gắm.

Cậu cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, xua đi cái lạnh giá của đêm đông Hà Nội. Nỗi bối rối vẫn còn đó, nhưng đã vơi đi phần nào, thay vào đó là một sự quyết tâm mạnh mẽ hơn. Cậu biết, mình cần phải quan sát nhiều hơn, tinh tế hơn. Cậu cần phải học cách đọc những "điều chưa nói" của Ngân, không phải bằng lời, mà bằng cả tâm hồn.

"Em hiểu rồi, anh Khoa." Hoàng Minh khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng, chân thành nở trên môi cậu. Nụ cười không còn gượng gạo, mà là một nụ cười của sự nhận thức, của một bước tiến nhỏ nhưng đầy ý nghĩa. Cậu nhìn vào túi áo, nơi chiếc kẹp tóc nhỏ bé vẫn đang nằm, như một lời nhắc nhở, một sự động viên thầm kín.

Ngoài kia, sương đêm đã giăng dày đặc hơn, bao phủ lấy những con phố, những hàng cây, tạo nên một bức tranh Hà Nội trầm mặc, huyền ảo. Hơi thở cậu hóa khói mỗi khi cậu khẽ thở ra, nhưng lần này, trong làn khói trắng mờ ảo ấy, cậu không còn cảm thấy sự mệt mỏi hay lạc lõng. Thay vào đó là một sự bình yên, một sự vững vàng lạ lùng.

Hoàng Minh biết, hành trình phía trước sẽ không dễ dàng. Sẽ có những nỗi sợ hãi và tự ti bủa vây, sẽ có những rào cản vô hình mà cậu phải vượt qua. Nhưng ít nhất, cậu đã có một manh mối, một sợi dây vô hình kết nối cậu với cô gái ấy. Cậu đã có lời khuyên của Anh Khoa, như một ngọn hải đăng soi sáng con đường. Cậu cần phải tìm một cách để trả lại chiếc kẹp tóc này cho Ngân, một cách tự nhiên nhất, nhưng cũng là một cách để bắt đầu một cuộc nói chuyện, một sự kết nối thực sự, để những điều chưa nói dần được bộc lộ, và để cậu có thể hiểu rõ hơn về cô gái trầm tĩnh, tinh tế ấy. Cậu tự hứa với lòng, sẽ không còn trốn tránh nữa, không còn sợ hãi nữa. Trong cái rét ngọt của Hà Nội, giữa mùi hoa sữa cuối mùa còn vương vấn, cậu cảm thấy mình không còn cô đơn nữa. Cậu đã có một mục tiêu, một hướng đi rõ ràng hơn, và một trái tim đang đập những nhịp đập đầy hy vọng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ