Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 117

Cánh Hoa Ngân Nga

4435 từ
Mục tiêu: Khắc sâu sự bối rối và quyết tâm dè dặt của Hoàng Minh trong việc tìm hiểu Lê Ngân sau khi xác nhận manh mối về món quà bí ẩn.,Tiếp tục thể hiện sự kín đáo, trầm tĩnh nhưng không hoàn toàn thờ ơ của Lê Ngân, tạo ra sự mơ hồ, thách thức cho Hoàng Minh.,Tăng cường xung đột nội tâm của Hoàng Minh giữa mong muốn bày tỏ và nỗi sợ hãi, tự ti, đồng thời nhận được những lời khuyên tinh tế từ người lớn hơn.,Duy trì không khí trầm lắng, lãng mạn, bâng khuâng và nhịp độ trung bình phù hợp với giai đoạn 'rising_action' của Arc 3, giai đoạn đầu năm thứ nhất Đại học.,Gieo mầm cho những tương tác sâu sắc hơn, dù vẫn còn e dè, giữa Hoàng Minh và Lê Ngân.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Thảo Vy, Anh Khoa, Quang Huy
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, bâng khuâng, tinh tế, có chút hồi hộp và nội tâm.
Kết chương: [object Object]

Hoàng Minh nắm chặt chiếc kẹp tóc nhỏ bé trong túi áo, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên đầu ngón tay. Lời của Anh Khoa vẫn văng vẳng bên tai cậu, như một giai điệu dịu êm nhưng đầy ẩn ý: "Có những người, họ không nói ra bằng lời, nhưng cả thế giới nội tâm của họ lại được gói gọn trong một nét vẽ, một bông hoa, hay một mùi hương thân thuộc. Họ dùng những thứ đó để giao tiếp, để bày tỏ." Cậu đã có một đêm không ngủ trọn vẹn, trằn trọc với những suy nghĩ và cảm xúc lẫn lộn. Cái rét ngọt của Hà Nội đêm qua đã không còn làm cậu co ro nữa, thay vào đó là một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm trong lòng, sưởi ấm những nỗi lo sợ và dè dặt thường trực. Sáng nay, khi bình minh còn chưa kịp nhuộm hồng những đám mây xám xịt, cậu đã thức dậy, chuẩn bị thật chỉn chu, và mang theo một quyết tâm mới, dù vẫn còn xen lẫn chút bối rối, đến trường.

Đại học Ngoại Thương vào buổi sáng sớm có một vẻ đẹp riêng, khác hẳn sự tĩnh lặng của khu phố cổ hay vẻ trầm mặc của những con ngõ nhỏ. Những tòa nhà lớn, hiện đại với nhiều tấm kính phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của buổi sớm, tạo nên một không gian trẻ trung và năng động. Hàng cây xanh mướt trong khuôn viên còn đọng sương đêm, lá cây rung rinh trong làn gió se lạnh, tạo nên một âm thanh xào xạc rất khẽ, như đang thì thầm những câu chuyện của riêng mình. Tiếng chuông báo giờ học đầu tiên còn chưa vang lên, nhưng đã có lác đác sinh viên qua lại, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng giày gõ lộc cộc trên hành lang đá hoa cương. Một mùi hương tổng hợp của sách vở mới, của cà phê từ căng-tin đang mở cửa, và mùi cỏ cây xanh mát từ những bãi cỏ vừa được tưới nước, quyện vào nhau, tạo nên một không khí rất riêng của giảng đường đại học.

Minh chọn một góc hành lang khuất, gần cửa sổ nhìn ra sân trường. Cậu đứng đó, dáng người hơi gầy nhưng thẳng thớm trong chiếc áo khoác dày màu xám tro, cổ dựng cao để chống lại cái lạnh đầu đông còn vương vấn. Đôi mắt cậu không ngừng lướt qua từng gương mặt, từng bóng dáng sinh viên đang vội vã đi qua. Vẻ ngơ ngác thường thấy trên khuôn mặt cậu đã được thay thế bằng một sự tập trung cao độ, pha lẫn chút hồi hộp. Tay cậu vẫn siết chặt chiếc kẹp tóc hình hoa sữa trong túi, như một lá bùa hộ mệnh, một lời nhắc nhở về mục đích của mình. "Tự nhiên nhất," cậu tự nhủ. "Phải thật tự nhiên." Nhưng làm sao có thể tự nhiên được khi lồng ngực cậu đang đập thình thịch, và mỗi lần một bóng dáng mảnh mai lướt qua, cậu lại nín thở, rồi lại thất vọng khi không phải là Ngân.

Đột nhiên, một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau, kéo Minh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man.

"Minh! Cậu làm gì đứng đây như tượng vậy?"

Cậu giật mình quay lại, đối diện với Thảo Vy, người bạn cùng lớp của Ngân. Thảo Vy hôm nay trông thật đáng yêu trong chiếc áo len màu hồng pastel và chiếc váy jean, mái tóc nhuộm nâu hạt dẻ được tết gọn gàng, khuôn mặt tròn với đôi mắt to tròn lấp lánh nụ cười. Cô ấy đi cùng một vài người bạn khác, nhưng nhanh chóng tách ra khi nhìn thấy Minh.

"À... à không có gì." Minh lúng túng, gãi gãi đầu, cố gắng che giấu sự bối rối đang dâng lên trong lòng. Giọng cậu nhỏ nhẹ, hơi ngập ngừng, như thường lệ khi cậu cố gắng giấu đi cảm xúc thật của mình.

Thảo Vy tiến lại gần hơn, ánh mắt tinh nghịch quét qua Minh từ đầu đến chân. "Không có gì mà mặt cậu đỏ như gấc thế kia à? Lại còn lén lút đứng ở đây, trông như đang rình ai đó vậy." Cô ấy cười khúc khích, chọc ghẹo.

Minh càng thêm bối rối, hai má cậu nóng bừng. "Không... không phải đâu. Tớ... tớ chỉ đang tìm Ngân thôi." Cậu cuối cùng cũng quyết định đi thẳng vào vấn đề, dù vẫn còn chút ngập ngừng. Lời khuyên của Anh Khoa đã cho cậu thêm dũng khí, nhưng sự dè dặt đã ăn sâu vào bản tính của cậu vẫn còn đó, quấn lấy từng câu chữ.

"Ấy chà, tự nhiên hôm nay Minh lại để ý Ngân thế?" Thảo Vy nheo mắt, nụ cười trên môi càng thêm phần bí ẩn. "Có khi nào...?" Cô ấy cố tình kéo dài câu nói, ánh mắt lấp lánh sự trêu chọc.

"Không, không phải vậy!" Minh vội vàng xua tay, giọng cậu hơi cao hơn một chút vì sự phản đối. "Chỉ là... tớ tìm thấy cái này... có lẽ là của Ngân." Cậu đưa tay vào túi áo, ngón tay chạm vào chiếc kẹp tóc, nhưng vẫn chưa dám lấy ra. Cậu muốn chắc chắn Ngân ở đâu đó gần đây, hoặc có một cơ hội thích hợp hơn.

Thảo Vy nhìn vào tay Minh, rồi lại nhìn vào khuôn mặt đang đỏ bừng của cậu. Cô ấy là một người bạn tinh tế, không khó để nhận ra sự khác lạ trong hành động và lời nói của Minh. "Thật á? Cái gì mà bí mật thế? Cho tớ xem với." Cô ấy tò mò.

Minh do dự một chút, rồi lấy chiếc kẹp tóc hình hoa sữa ra, đặt nó trong lòng bàn tay. Chiếc kẹp tóc nhỏ nhắn, tinh xảo, những cánh hoa sữa trắng muốt được chạm khắc tỉ mỉ, trông thật thanh lịch và dịu dàng.

Thảo Vy khẽ "Ồ" lên một tiếng, đôi mắt mở to. "A! Cái này! Tớ nhớ Ngân có một cái y hệt! Nó thích hoa sữa lắm, còn hay vẽ hoa sữa vào sổ nữa. Nhưng mà... hình như nó làm mất cái này lâu rồi thì phải." Cô ấy cầm lấy chiếc kẹp tóc, ngắm nghía, rồi nhìn Minh với một ánh mắt đầy ẩn ý. "Sao cậu lại có được nó vậy, Minh?"

Minh kể lại vắn tắt câu chuyện về việc cậu tìm thấy chiếc kẹp tóc ở góc bàn trong quán cà phê, nơi Ngân thường ngồi. Cậu cố gắng giữ giọng điệu khách quan nhất có thể, nhưng trong lòng, một niềm hy vọng mong manh đang len lỏi.

"Vậy ra là của Ngân thật." Thảo Vy trả lại chiếc kẹp tóc cho Minh, nụ cười trên môi cô ấy đã không còn mang vẻ trêu chọc nữa, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu. "Nó bảo cái kẹp tóc này là quà của bà nó tặng, nên quý lắm. Làm mất mà tiếc mãi." Cô ấy dừng lại, nhìn Minh một cách nghiêm túc hơn. "Cậu định trả lại cho nó à?"

Minh gật đầu. "Ừ. Tớ... tớ muốn trả lại." Giọng cậu vẫn nhỏ nhẹ, nhưng ánh mắt cậu chứa đựng một sự kiên định lạ thường. "Tớ cũng có vài chuyện muốn hỏi Ngân."

Thảo Vy gật gù. "Được thôi. Ngân chắc sắp đến rồi đấy. Nó có tiết học ở giảng đường A lúc tám giờ." Cô ấy nhìn đồng hồ đeo tay. "Cậu cứ đứng đây đợi, hoặc vào thư viện tìm nó. Nó hay đến sớm để đọc sách trước giờ học lắm."

"Thư viện?" Minh lặp lại, ánh mắt cậu sáng lên. Ngân thích đọc sách, cậu biết. Cô ấy thường dành rất nhiều thời gian ở đó. "Cảm ơn cậu, Thảo Vy."

"Không có gì." Thảo Vy vẫy tay chào, rồi quay trở lại với nhóm bạn của mình. "Chúc may mắn nhé, Minh!"

Lời chúc của Thảo Vy khiến Minh cảm thấy ấm áp hơn một chút. Cậu nhìn theo bóng dáng cô ấy khuất dần, rồi lại nhìn xuống chiếc kẹp tóc trong tay. Sự xác nhận của Thảo Vy đã củng cố thêm niềm tin trong lòng cậu. Lê Ngân chính là người con gái trầm tĩnh, tinh tế ấy. Cô ấy đã gửi gắm cả thế giới nội tâm của mình vào những bông hoa sữa nhỏ bé, vào những nét vẽ, và có lẽ, cả vào món quà bí ẩn mà cậu đã nhận được. Nỗi bối rối vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một sự quyết tâm mạnh mẽ hơn. Cậu biết, mình cần phải tìm gặp Ngân, không chỉ để trả lại chiếc kẹp tóc, mà còn để bắt đầu một cuộc nói chuyện, để những điều chưa nói dần được bộc lộ. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh ngọt của Hà Nội lùa qua phổi, rồi sải bước về phía thư viện, nơi cậu hy vọng sẽ tìm thấy cô.

***

Thư viện Quốc gia Việt Nam, với kiến trúc Pháp cổ kính tráng lệ, luôn mang trong mình một vẻ đẹp vừa uy nghiêm vừa lãng mạn. Những cột đá lớn sừng sững, cầu thang rộng lớn dẫn lên sảnh chính cao vút, tất cả đều gợi lên một cảm giác tôn kính đối với tri thức và thời gian. Bên trong, không khí hoàn toàn khác biệt so với sự ồn ào náo nhiệt của giảng đường đại học. Tiếng động duy nhất thường là tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ, tiếng bút viết sột soạt trên giấy, hay đôi khi là tiếng bước chân khẽ khàng của những người thủ thư. Mùi giấy cũ, mực in, và gỗ mộc từ những kệ sách cao ngút, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của tri thức, của thời gian, của những câu chuyện đã được kể và chưa được kể.

Minh bước qua cánh cửa lớn, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm lấy mình. Ánh sáng tự nhiên từ những khung cửa sổ lớn, cao vút, tràn vào, chiếu rọi những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không khí. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn bàn cổ điển càng làm tăng thêm vẻ ấm cúng và huyền ảo cho không gian. Cậu rón rén bước đi trên sàn gỗ, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Đôi mắt cậu lướt qua từng hàng bàn, từng góc phòng, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc.

Cuối cùng, ở một góc khuất, cạnh cửa sổ lớn nhìn ra một khoảng sân xanh mướt, cậu nhìn thấy cô. Lê Ngân. Cô ngồi đó, dáng người mảnh mai, thanh thoát trong chiếc áo len màu kem và quần vải tối màu, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai. Khuôn mặt trái xoan với những đường nét tinh tế, đôi mắt sâu và trầm tĩnh của cô đang dán chặt vào cuốn sách mở trên bàn. Có lẽ cô đã đến đây từ rất sớm, như lời Thảo Vy nói. Cậu quan sát cô một lúc, cảm nhận lồng ngực mình lại đập nhanh hơn. Cô ấy thật sự rất đẹp, một vẻ đẹp trầm tĩnh, không khoa trương, nhưng lại có sức hút lạ kỳ, giống như những bức tranh thủy mặc, càng ngắm càng thấy sâu sắc.

Hoàng Minh hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cậu nhớ lại lời Anh Khoa: "Quan trọng là mình có đủ tinh tế để nhận ra không thôi." Cậu tự nhủ mình phải mạnh dạn. Đây là cơ hội của cậu.

Cậu tiến lại gần, từng bước chân nhẹ nhàng như sợ làm vỡ tan bầu không khí yên bình xung quanh cô. Khi đến gần bàn của Ngân, cậu khẽ hắng giọng, giọng nói nhỏ, hơi run, gần như thì thầm: "Ngân..."

Lê Ngân ngước lên. Đôi mắt sâu trầm của cô thoáng chút bất ngờ khi nhìn thấy Minh đứng đó. Ánh mắt cô vẫn vậy, có chút thờ ơ, nhưng không hoàn toàn lạnh lùng, mà như một mặt hồ sâu thẳm, ẩn chứa nhiều điều chưa nói. Cô nhìn cậu một lúc, rồi khẽ gật đầu chào.

Minh cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Cậu lấy hết can đảm, đưa chiếc kẹp tóc hình hoa sữa ra, đặt nhẹ nhàng lên góc bàn trước mặt cô. Chiếc kẹp tóc nhỏ nhắn nằm đó, trắng muốt, nổi bật trên nền gỗ sẫm màu.

"Ngân... cái này... có phải của cậu không?" Minh hỏi, giọng cậu vẫn nhỏ nhẹ, nhưng rõ ràng hơn một chút. Anh mắt cậu dán chặt vào biểu cảm của cô, cố gắng đọc lấy bất kỳ dấu hiệu nào.

Lê Ngân nhìn chiếc kẹp tóc, ánh mắt cô thoáng một chút dao động, một tia sáng lướt qua nhanh đến mức Minh không chắc mình có nhìn lầm không. Cô đưa tay chạm nhẹ vào chiếc kẹp tóc, những ngón tay thon dài khẽ miết lên từng cánh hoa sữa nhỏ bé. Một khoảng lặng kéo dài. Minh nín thở chờ đợi.

"Cái này... không phải của tớ." Cuối cùng, Ngân cũng cất tiếng, giọng cô trầm tĩnh, nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sự kiên quyết lạ thường. Cô nhìn Minh, ánh mắt cô vẫn vậy, khó đoán. "Cậu nhầm rồi."

Lời nói của cô như một gáo nước lạnh tạt vào sự hy vọng vừa mới nhen nhóm trong lòng Minh. Cậu cảm thấy hụt hẫng. Không phải của cô ấy? Nhưng Thảo Vy đã xác nhận... Và cả việc cô ấy thích hoa sữa, cả mảnh bookmark... Phải chăng cô ấy đang cố tình giấu giếm? Hay cậu đã thật sự nhầm lẫn? Một nỗi thất vọng và tự ti dâng lên trong lòng cậu, quấn lấy từng suy nghĩ.

"À... vậy à?" Minh lúng túng rút tay lại, cảm thấy mình thật ngốc nghếch. Cậu muốn hỏi thêm, muốn giải thích, nhưng lời nói lại nghẹn lại trong cổ họng. Khuôn mặt cậu nóng bừng vì xấu hổ.

Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

"Chào Ngân! Lại học bài sớm thế?"

Minh quay lại. Quang Huy đang đứng đó, với nụ cười rạng rỡ thường thấy. Cậu ta cao ráo, điển trai, mái tóc cắt tỉa gọn gàng, và bộ trang phục lịch sự, thu hút mọi ánh nhìn. Quang Huy chào Ngân một cách tự nhiên, thoải mái, như thể họ là những người bạn rất thân thiết.

"Chào Huy." Ngân khẽ gật đầu đáp lại, giọng cô không thay đổi, vẫn trầm tĩnh.

Quang Huy liếc qua Minh, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển sang Ngân. "Học ở đây có gì không hiểu thì cứ hỏi tớ nhé." Cậu ta nói, rồi mỉm cười tự tin, bước qua bàn Ngân và đi về phía một kệ sách gần đó, dáng vẻ ung dung.

Minh đứng đó, cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng giữa không gian rộng lớn của thư viện. Quang Huy tự tin, hoạt bát, và dường như không có bất kỳ rào cản nào khi nói chuyện với Ngân. Còn cậu? Cậu chỉ biết ấp úng, lắp bắp, và cuối cùng lại nhận được một lời phủ nhận lạnh nhạt. Cô ấy phủ nhận... hay chỉ là ngại ngùng? Câu hỏi đó cứ quẩn quanh trong đầu Minh, nhưng cậu không có câu trả lời. Nỗi tự ti về xuất thân, về sự rụt rè của bản thân lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu cảm thấy mình thật vô dụng. Cô ấy nói không phải của cô ấy, vậy thì cậu còn có thể làm gì?

Minh không dám nán lại lâu hơn. Cậu khẽ cúi đầu chào Ngân, rồi nhanh chóng rời đi, mang theo chiếc kẹp tóc hoa sữa và một trái tim nặng trĩu. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím, tất cả như hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự cô đơn trong tâm trí cậu. Cậu đi ngang qua Quang Huy đang lựa sách, và cảm thấy ánh mắt của cậu ta như một mũi kim châm vào lòng tự trọng của mình. Trời nắng dịu qua khung cửa sổ thư viện, nhưng trong lòng Minh, một đám mây xám xịt đang kéo đến, che khuất cả những tia hy vọng mong manh. Cậu biết, hành trình tìm hiểu Ngân sẽ không dễ dàng, nhưng cậu không ngờ nó lại khó khăn đến vậy ngay từ bước đầu tiên.

***

Buổi tối, quán cà phê "Hoa Sữa" trở nên ấm cúng hơn bao giờ hết. Gió đông bắt đầu thổi mạnh hơn, luồn lách qua từng ngõ ngách, mang theo cái se lạnh đặc trưng của Hà Nội. Bên trong quán, ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao và những sợi đèn dây lấp lánh, tạo nên một không gian thư thái, lãng mạn. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách của Minh và tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách quen. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc thoang thoảng, và chút mùi bánh ngọt mới ra lò, tất cả quyện vào nhau, xua đi cái lạnh giá bên ngoài. Đôi khi, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo chút mùi hoa sữa còn vương vấn từ cây hoa sữa đầu ngõ, dù mùa hoa đã sắp tàn, khiến tâm hồn người ta bâng khuâng một cách lạ kỳ.

Hoàng Minh đứng ở quầy pha chế, tay cậu thoăn thoắt xay cà phê, nhưng ánh mắt cậu lại xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng cuối cùng đang rơi rụng trong gió. Tâm trí cậu vẫn quay cuồng với cuộc gặp gỡ ở thư viện buổi sáng. Lời phủ nhận của Ngân, ánh mắt dao động của cô, và sự xuất hiện đầy tự tin của Quang Huy, tất cả như một cuốn phim tua đi tua lại trong đầu cậu, khiến cậu cảm thấy mệt mỏi và bối rối. Cậu thở dài, hơi thở trắng hóa khói trong không khí se lạnh của quán. Chiếc kẹp tóc hoa sữa vẫn nằm trong túi áo, giờ đây không còn là lá bùa hộ mệnh nữa, mà như một lời nhắc nhở về sự thất bại của cậu.

"Trông em có vẻ suy tư. Chuyện gì làm em bận lòng vậy, Minh?"

Giọng nói ấm áp của Anh Khoa vang lên từ chiếc bàn đối diện. Anh Khoa đang ngồi đó, tay cầm một cuốn sách cũ, tay kia nhẹ nhàng lau khô những chiếc cốc thủy tinh đã rửa sạch. Anh vẫn vậy, phong thái điềm đạm, đôi mắt đeo kính chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu. Anh Khoa luôn là người đầu tiên nhận ra sự bất thường trong tâm trạng của Minh.

Minh quay lại nhìn Anh Khoa, một nụ cười gượng gạo nở trên môi cậu. "Em... không có gì ạ, Anh Khoa." Cậu cố gắng nói dối, nhưng giọng cậu lại trở nên yếu ớt.

Anh Khoa mỉm cười nhẹ. "Đôi khi, không có gì lại là có rất nhiều thứ đấy, Minh. Anh thấy em cứ lơ đãng từ nãy đến giờ. Cà phê em pha hôm nay cũng... hơi nhạt hơn bình thường một chút." Anh Khoa nháy mắt.

Minh đỏ mặt. Cậu biết mình không thể giấu được Anh Khoa. Cậu thở dài một tiếng nữa, rồi cuối cùng cũng quyết định chia sẻ nỗi lòng mình, dù vẫn còn chút ngập ngừng.

"Anh Khoa này," Minh bắt đầu, giọng cậu nhỏ nhẹ, như đang tâm sự với chính mình. "Nếu một người con gái... nhận được món đồ của mình, mà lại nói không phải, thì là sao hả anh?" Cậu không nhắc đến tên Ngân, không nhắc đến chiếc kẹp tóc, nhưng cậu biết Anh Khoa đủ tinh tế để hiểu.

Anh Khoa đặt cuốn sách xuống, ánh mắt anh nhìn Minh đầy chăm chú. Anh im lặng một lát, như đang suy nghĩ, rồi khẽ nhấp một ngụm trà nóng. Mùi trà thơm lừng lan tỏa trong không khí.

"Có những thứ, không nói ra mới là nói." Anh Khoa nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng. "Hà Nội có cái lạnh riêng, và những người con gái Hà Nội cũng có cách riêng để giữ ấm trái tim mình. Em cần tinh tế hơn một chút."

Minh lắng nghe từng lời của Anh Khoa, cố gắng hiểu được ý nghĩa sâu xa trong đó. "Giữ ấm trái tim?" cậu lẩm bẩm.

"Đúng vậy." Anh Khoa gật đầu. "Không phải ai cũng thích phô bày cảm xúc của mình ra ngoài. Đặc biệt là những người con gái Hà Nội gốc, họ thường có một vẻ ngoài trầm tĩnh, có chút kín đáo. Họ trân trọng những điều nhỏ bé, những cảm xúc sâu kín, và đôi khi, họ cần thời gian, cần sự kiên nhẫn để mở lòng." Anh Khoa lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi gió đang thổi mạnh hơn, và những chiếc lá cuối cùng đang lìa cành. "Cái rét ngọt của Hà Nội không chỉ là cái lạnh của thời tiết, mà còn là cái lạnh trong lòng người. Họ cần một người đủ ấm áp, đủ kiên trì để sưởi ấm nó."

"Nhưng... nếu họ đã phủ nhận rồi thì sao ạ?" Minh hỏi, giọng cậu tràn đầy sự hoài nghi và thất vọng. "Em cảm thấy mình... mình thật không xứng đáng. Quang Huy... cậu ta tự tin, hoạt bát. Còn em..."

"À, cái đó thì không liên quan đến xứng đáng hay không xứng đáng, Minh ạ." Anh Khoa ngắt lời cậu, giọng anh vẫn điềm đạm nhưng chứa đựng một sự chắc chắn. "Mỗi người có một cách thể hiện khác nhau. Quang Huy có sự tự tin của cậu ấy, nhưng em cũng có sự chân thành và tinh tế của riêng mình. Quan trọng là em có đủ kiên nhẫn để chứng minh điều đó không thôi. Có những người, họ không thích những gì quá phô trương, quá ồn ào. Họ thích sự nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng sâu sắc."

Anh Khoa mỉm cười, một nụ cười hiền lành và đầy thấu hiểu. "Em còn nhớ anh đã nói gì không? 'Đôi khi những điều nhỏ bé lại nói lên nhiều điều lớn lao đấy.' Và 'quan trọng là mình có đủ tinh tế để nhận ra không thôi.' Lời phủ nhận của cô ấy, có thể không phải là một sự từ chối hoàn toàn, mà chỉ là một cách để cô ấy giữ lại một chút riêng tư, một chút dè dặt. Hoặc có thể, cô ấy muốn em phải nỗ lực hơn, phải chứng minh rằng em thực sự quan tâm, chứ không phải chỉ là sự tò mò nhất thời."

Minh im lặng, từng lời của Anh Khoa như một dòng suối mát lành, xoa dịu những lo lắng và thất vọng trong lòng cậu. "Một chút riêng tư... một chút dè dặt..." Cậu bắt đầu nhìn nhận lại tình huống buổi sáng dưới một góc độ khác. Ánh mắt dao động của Ngân khi cô chạm vào chiếc kẹp tóc, sự trầm tĩnh của cô khi đối diện với cậu, tất cả đều ẩn chứa một điều gì đó mà cậu đã bỏ qua. Anh Khoa đã đúng. Cậu cần phải tinh tế hơn. Cậu cần phải học cách đọc những "điều chưa nói" của Ngân, không phải bằng lời, mà bằng cả tâm hồn, bằng sự kiên nhẫn và chân thành của mình.

"Em hiểu rồi, anh Khoa." Hoàng Minh khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng, chân thành nở trên môi cậu. Nụ cười không còn gượng gạo, mà là một nụ cười của sự nhận thức, của một bước tiến nhỏ nhưng đầy ý nghĩa. Cậu cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, xua đi cái lạnh giá của đêm đông Hà Nội. Nỗi bối rối vẫn còn đó, nhưng đã vơi đi phần nào, thay vào đó là một sự quyết tâm mạnh mẽ hơn. Cậu nhìn vào túi áo, nơi chiếc kẹp tóc nhỏ bé vẫn đang nằm, như một lời nhắc nhở, một sự động viên thầm kín.

Ngoài kia, gió vẫn rít, sương đêm đã giăng dày đặc hơn, bao phủ lấy những con phố, những hàng cây, tạo nên một bức tranh Hà Nội trầm mặc, huyền ảo. Hơi thở cậu hóa khói mỗi khi cậu khẽ thở ra, nhưng lần này, trong làn khói trắng mờ ảo ấy, cậu không còn cảm thấy sự mệt mỏi hay lạc lõng. Thay vào đó là một sự bình yên, một sự vững vàng lạ lùng. Hoàng Minh biết, hành trình phía trước sẽ không dễ dàng. Sẽ có những nỗi sợ hãi và tự ti bủa vây, sẽ có những rào cản vô hình mà cậu phải vượt qua. Nhưng ít nhất, cậu đã có một manh mối, một sợi dây vô hình kết nối cậu với cô gái ấy. Cậu đã có lời khuyên của Anh Khoa, như một ngọn hải đăng soi sáng con đường. Cậu cần phải tìm một cách để trả lại chiếc kẹp tóc này cho Ngân, một cách tự nhiên nhất, nhưng cũng là một cách để bắt đầu một cuộc nói chuyện, một sự kết nối thực sự, để những điều chưa nói dần được bộc lộ, và để cậu có thể hiểu rõ hơn về cô gái trầm tĩnh, tinh tế ấy. Cậu tự hứa với lòng, sẽ không còn trốn tránh nữa, không còn sợ hãi nữa. Trong cái rét ngọt của Hà Nội, giữa mùi hoa sữa cuối mùa còn vương vấn, cậu cảm thấy mình không còn cô đơn nữa. Cậu đã có một mục tiêu, một hướng đi rõ ràng hơn, và một trái tim đang đập những nhịp đập đầy hy vọng, ngân nga như cánh hoa sữa trong gió, chờ đợi một ngày được bung nở.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ