Ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ, những tia sáng vàng vọt hòa cùng ánh bình minh yếu ớt, vẽ nên những vệt dài trên bức tường phòng trọ. Hoàng Minh thức dậy sớm hơn mọi ngày, dù cái rét ngọt của Hà Nội vẫn đang xiết chặt lấy thành phố. Hơi thở cậu hóa khói mỗi khi cậu khẽ thở ra, một thói quen đã thành quen thuộc từ khi cậu đặt chân đến mảnh đất này. Trong lòng cậu không còn sự nặng trĩu, mệt mỏi như những đêm trước, thay vào đó là một thứ cảm giác lạ lẫm, đan xen giữa chút bối rối và một niềm hy vọng mong manh. Lời của Anh Khoa đêm qua vẫn văng vẳng bên tai, như một làn gió nhẹ nhàng thổi bay đi những đám mây u ám trong tâm trí cậu. "Một chút riêng tư... một chút dè dặt...". Cậu lặp lại những từ ấy, rồi nhìn vào chiếc túi áo, nơi chiếc kẹp tóc nhỏ bé vẫn đang nằm, chờ đợi một ngày được trở về với chủ nhân của nó.
Bước chân Hoàng Minh rảo bước trên con đường quen thuộc dẫn đến trường Đại học Ngoại Thương. Sáng sớm, không khí còn trong lành, se lạnh, mang theo chút ẩm ướt của sương đêm. Những hàng cây hai bên đường vẫn còn chìm trong giấc ngủ, chỉ có vài chiếc lá vàng cuối cùng còn cố bám trụ trên cành, rồi khẽ khàng rơi xuống khi có cơn gió thoảng qua. Khác với những ngày đầu đến Hà Nội, nơi mỗi bước chân cậu đều mang theo sự bỡ ngỡ, lạc lõng, giờ đây, cậu đã dần quen với nhịp sống hối hả, với cái lạnh buốt xương của mùa đông, và cả những mùi hương đặc trưng của thành phố này. Tuy nhiên, nỗi lo hòa nhập vẫn còn đó, vẫn len lỏi trong từng suy nghĩ, đặc biệt là khi cậu đứng trước một người con gái trầm tĩnh như Lê Ngân.
Giảng đường đã bắt đầu đông đúc. Tiếng chuông báo giờ reo vang, giục giã những bước chân vội vã. Hoàng Minh chọn một chỗ ngồi ở phía sau, hơi chếch sang một bên, nơi cậu có thể dễ dàng quan sát Lê Ngân mà không quá lộ liễu. Cô ngồi ở hàng ghế giữa, dáng người mảnh mai, thanh thoát. Mái tóc đen dài của cô buông xõa nhẹ nhàng trên vai, đôi khi lại khẽ lay động khi cô cúi đầu ghi chép. Trang phục của cô hôm nay là một chiếc áo len màu kem đơn giản, nhưng vẫn toát lên vẻ tinh tế, thanh lịch rất riêng của người Hà Nội. Cậu nhìn theo từng cử chỉ của cô, từng cái nhíu mày khi cô tập trung nghe giảng, từng cái lướt mắt qua trang sách. Anh Khoa đã nói, "Đôi khi những điều nhỏ bé lại nói lên nhiều điều lớn lao đấy." Hoàng Minh muốn học cách đọc những điều nhỏ bé ấy.
Trong giờ giải lao, Hoàng Minh thấy Ngân không vội vã hòa mình vào đám đông bạn bè đang cười nói rôm rả. Cô vẫn ngồi yên tại chỗ, rút từ trong cặp ra một cuốn sổ tay nhỏ và một cây bút chì. Ánh mắt cô nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ một lúc, rồi khẽ cúi xuống, những ngón tay thon dài bắt đầu lướt nhẹ trên trang giấy. Cậu không thể thấy rõ cô đang vẽ gì, nhưng dáng vẻ tập trung, say sưa của cô khiến cậu tò mò. Lòng cậu dấy lên một cảm giác ấm áp lạ lùng, như thể cậu vừa khám phá ra một góc khuất trong tâm hồn cô mà ít người biết đến. Đây có lẽ là một phần của "thế giới riêng" mà Anh Khoa đã nhắc đến. Một thế giới tĩnh lặng, ẩn chứa vẻ đẹp nội tại, khác hẳn với sự ồn ào, sôi động của cuộc sống sinh viên.
Sau tiết học, Hoàng Minh lại lặng lẽ đi theo Ngân đến thư viện. Mùi sách vở cũ, mùi giấy mới, mùi cà phê thoang thoảng từ quầy giải khát, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí tri thức đặc trưng. Lê Ngân thường chọn một góc khuất, cạnh cửa sổ lớn nhìn ra sân trường, nơi ánh sáng tự nhiên có thể chiếu rọi xuống trang sách của cô. Hôm nay cũng vậy. Cô ngồi đó, dáng vẻ trầm tĩnh, như một bức tranh tĩnh vật giữa không gian ồn ào của thư viện. Cậu thấy cô mở một cuốn sách bìa cũ, có vẻ là sách về kiến trúc hoặc văn hóa Hà Nội. Đôi khi, cô lại dừng lại, suy tư, rồi khẽ lật giở cuốn sổ tay mà cậu đã thấy trong lớp. Những nét phác thảo trên trang giấy của cô lúc này đã rõ ràng hơn. Là những mái ngói rêu phong, những ban công sắt uốn lượn, những con phố nhỏ lát gạch cổ kính. Hoàng Minh nhận ra, đó là những hình ảnh quen thuộc của phố cổ Hà Nội.
Cậu ngồi cách cô vài dãy bàn, vờ như đang đọc sách, nhưng ánh mắt không ngừng dõi theo cô. Cậu nhớ lại lời Anh Khoa: "Họ trân trọng những điều nhỏ bé, những cảm xúc sâu kín, và đôi khi, họ cần thời gian, cần sự kiên nhẫn để mở lòng." Lê Ngân không phải là kiểu người dễ dàng bộc lộ cảm xúc. Vẻ ngoài trầm tĩnh của cô đôi khi khiến người khác cảm thấy khó tiếp cận, nhưng đối với Hoàng Minh, điều đó lại càng làm cô trở nên cuốn hút. Cậu tự hỏi, liệu sau vẻ ngoài lạnh lùng ấy, có phải là một tâm hồn phong phú, một trái tim nồng nhiệt với những giá trị truyền thống, với cái hồn của Hà Nội? Cậu mỉm cười nhẹ. Có lẽ, những điều cậu thấy hôm nay chỉ là một phần nhỏ bé trong bức tranh lớn về Lê Ngân. Và cậu, Hoàng Minh, chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ, đang từng bước, từng bước một, cố gắng ghép nối những mảnh ghép ấy lại. Cậu biết, mình không tự tin, hoạt bát như Quang Huy, không dễ dàng bắt chuyện, không có những câu nói đùa thông minh. Nhưng cậu có sự chân thành, có sự kiên nhẫn, và quan trọng hơn cả, cậu có mong muốn được hiểu cô, bằng cả trái tim mình. Cậu khẽ thở dài, hơi thở hóa khói tan vào không khí ẩm lạnh của thư viện. Cậu cảm nhận được cái rét ngọt của Hà Nội đang len lỏi qua từng ô cửa kính, nhưng trong lòng cậu lại thấy ấm áp lạ lùng.
***
Sáng hôm sau, theo thói quen và cũng là một phần của "kế hoạch" ngầm sau lời khuyên của Anh Khoa, Hoàng Minh lại cố tình đi chậm hơn bình thường. Cậu muốn chắc chắn rằng mình sẽ không bỏ lỡ Lê Ngân. Dựa vào những gì đã quan sát được ở thư viện, cậu biết cô có niềm yêu thích đặc biệt với phố cổ. Và quả thật, khi tan học, thay vì rẽ vào con đường chính về ký túc xá, Lê Ngân lại đi thẳng về phía khu phố cũ. Hoàng Minh giữ một khoảng cách vừa phải, đủ để không bị phát hiện nhưng vẫn có thể theo dõi hướng đi của cô. Gió heo may lướt qua da thịt, mang theo chút se lạnh của buổi sáng giữa thu. Nắng dịu vàng ươm trải nhẹ trên những mái ngói rêu phong, làm nổi bật thêm vẻ cổ kính của những ngôi nhà ống san sát nhau.
Phố cổ Hà Nội vào giữa buổi sáng vẫn mang một vẻ đẹp rất riêng. Tiếng xe máy bóp còi inh ỏi, tiếng người bán hàng rong rao quà, tiếng trò chuyện ồn ào từ những quán nước vỉa hè, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng - mùi phở, mùi bún chả, mùi nem rán - quyện lẫn với mùi hương trầm thoang thoảng từ những đền chùa cổ kính, và cả mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà đã trải qua bao thăng trầm thời gian. Hoàng Minh, một chàng trai tỉnh lẻ, vẫn còn đôi chút lạ lẫm với sự ồn ào, đông đúc này, nhưng hôm nay, cậu lại thấy nó có một sức hút đặc biệt. Cậu muốn hiểu tại sao Lê Ngân lại yêu thích nơi này đến vậy.
Lê Ngân rẽ vào một con hẻm nhỏ, lọt thỏm giữa hai dãy nhà cổ kính, nơi những bức tường đã nhuốm màu thời gian và dây điện chằng chịt như mạng nhện. Hoàng Minh đứng khuất sau một gốc cây bàng cổ thụ, lặng lẽ quan sát. Cô dừng lại trước một ngôi nhà cũ kỹ, với ban công sắt uốn lượn đã bạc màu và những chậu hoa giấy đang khoe sắc thắm. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, rồi ngồi xuống một chiếc ghế đá cũ kỹ nằm ngay góc hẻm. Từ trong túi xách, cô rút ra cuốn sổ tay và cây bút chì quen thuộc. Ánh mắt cô say sưa ngắm nhìn khung cảnh trước mặt, rồi những ngón tay thon dài lại bắt đầu lướt trên trang giấy, tỉ mỉ phác thảo từng đường nét của ban công, của mái ngói, của những chậu hoa. Nét vẽ của cô mềm mại, uyển chuyển, mang theo một vẻ đẹp tinh tế, đầy cảm xúc.
Hoàng Minh đứng đó, trái tim cậu khẽ thổn thức. Cậu chưa bao giờ thấy ai say mê một điều gì đó đến vậy. Vẻ đẹp của Lê Ngân không chỉ nằm ở vẻ ngoài thanh tú, mà còn ở tâm hồn sâu sắc, ở cách cô cảm nhận và tái hiện lại cái đẹp của cuộc sống xung quanh. Cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé trước thế giới nội tâm phong phú của cô. Sự tự ti lại trỗi dậy trong lòng cậu, một cảm giác quen thuộc đã đeo bám cậu từ khi đặt chân lên Hà Nội. Cậu là một chàng trai tỉnh lẻ, lớn lên với những cánh đồng lúa, với tiếng chim hót, với những con đường đất. Còn cô, cô là cô gái Hà Nội gốc, sinh ra và lớn lên giữa những con phố cổ kính, giữa những giá trị văn hóa lâu đời, và mang trong mình một tâm hồn nghệ sĩ. Khoảng cách giữa hai người dường như quá lớn.
Đúng lúc đó, một giọng nói tự tin, hoạt bát vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng của con hẻm nhỏ.
"Ngân cũng ra đây vẽ à? Góc này đẹp thật đấy!"
Hoàng Minh giật mình, vội vàng nép sâu hơn vào gốc cây. Quang Huy, với phong thái tự tin, nụ cười rạng rỡ và bộ trang phục chỉnh tề, đang bước đến gần Lê Ngân. Cậu ta có vẻ đã tình cờ đi ngang qua. Lê Ngân ngẩng đầu lên, ánh mắt cô khẽ dao động một chút, rồi lại trở về vẻ trầm tĩnh thường thấy.
"Ừ," cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi, vẫn kiệm lời như mọi khi. Cô không tỏ vẻ khó chịu, nhưng cũng không quá niềm nở.
"Cậu vẽ đẹp thật đấy," Quang Huy nói, cúi xuống nhìn vào cuốn sổ tay của cô, "Tớ nhìn là biết ngay cậu đang vẽ phố Hàng Bạc. Những mái ngói này, đặc trưng lắm."
Lê Ngân chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm gì. Quang Huy vẫn tiếp tục trò chuyện, kể về những lần cậu ta đi chụp ảnh phố cổ, về những quán cà phê độc đáo mà cậu ta biết. Cậu ta nói chuyện tự nhiên, hoạt bát, tràn đầy năng lượng. Hoàng Minh đứng đó, cảm thấy một nỗi ghen tị thầm kín dâng lên trong lòng. Quang Huy thật dễ dàng tiếp cận Ngân, dễ dàng nói chuyện với cô, dễ dàng chia sẻ những sở thích chung. Còn cậu, Hoàng Minh, chỉ có thể đứng từ xa, lặng lẽ quan sát, như một cái bóng vô hình.
"Có khi nào chúng ta cùng đi khám phá phố cổ một hôm không, Ngân? Tớ biết nhiều góc đẹp lắm, đảm bảo cậu sẽ có thêm nhiều cảm hứng để vẽ," Quang Huy đề nghị, ánh mắt đầy vẻ tự tin.
Lê Ngân nhìn cậu ta, đôi mắt sâu và trầm tĩnh. Cô không trả lời ngay, mà khẽ nhíu mày suy nghĩ. Rồi cô nói, "Để xem đã. Tớ còn nhiều bài tập lắm." Giọng cô vẫn giữ sự dè dặt, không rõ là từ chối hay chỉ là trì hoãn.
Quang Huy mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, không hề tỏ ra thất vọng. "Thôi được rồi. Cứ lúc nào rảnh thì ới tớ nhé. Tớ đi trước đây. Chúc cậu có thêm nhiều bức tranh đẹp!" Cậu ta vẫy tay chào, rồi quay người bước đi, dáng vẻ tự tin, ung dung.
Hoàng Minh chờ cho đến khi Quang Huy đi khuất, và Lê Ngân lại tiếp tục tập trung vào bức phác thảo của mình. Nỗi tự ti và cảm giác kém cỏi lại bủa vây lấy cậu. Cậu không thể tự nhiên và thoải mái như Quang Huy. Cậu không thể dễ dàng đề nghị một cuộc hẹn khám phá phố cổ. Cậu không có vẻ ngoài điển trai, không có sự hoạt bát, không có sự tự tin để nói ra những lời ấy. Cậu chỉ có thể đứng đây, trong bóng tối của con hẻm, lặng lẽ nhìn cô, và cảm nhận cái khoảng cách vô hình giữa hai người. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn đang thấm vào da thịt, nhưng lần này, nó không còn mang lại sự ấm áp. Thay vào đó là một cảm giác cô đơn, lạc lõng. Cậu thở dài, hơi thở hóa khói tan vào không khí lạnh. Cậu cần phải tìm một cách khác, một cách "tinh tế" hơn, để đến gần cô.
***
Chiếc đồng hồ treo tường trong quán Cà phê "Hoa Sữa" đã điểm năm giờ chiều. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng nhỏ và đèn dây bắt đầu thắp sáng không gian quán, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ một chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách và tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, xua đi cái se lạnh của gió heo may bên ngoài. Vào mùa này, dù hoa sữa đã vãn, nhưng đôi khi, một cơn gió bất chợt vẫn có thể mang theo chút hương hoa còn vương vấn, khiến lòng người thêm bâng khuâng.
Hoàng Minh ngồi đối diện với Anh Khoa, ly cà phê nóng hổi tỏa khói nghi ngút trên bàn. Cậu vừa kết thúc ca làm thêm ở thư viện, và ngay lập tức tìm đến quán cà phê "Hoa Sữa" để gặp Anh Khoa. Trong lòng cậu vẫn còn vương vấn những hình ảnh của Lê Ngân và Quang Huy ở phố cổ sáng nay. Cậu kể lại một cách dè dặt, ngập ngừng, từng chi tiết nhỏ mà cậu đã quan sát được.
"Em thấy Ngân... cô ấy thật sự yêu Hà Nội, đặc biệt là phố cổ. Nét vẽ của cô ấy rất khác, anh Khoa ạ. Tinh tế lắm, như thể cô ấy đặt cả tâm hồn mình vào đó vậy." Hoàng Minh nói, giọng cậu trầm xuống, pha chút ngưỡng mộ và cả một chút... bất lực. "Nhưng... em cũng thấy Quang Huy ở đó. Cậu ta... rất tự nhiên, rất tự tin khi nói chuyện với Ngân. Em... em không được như vậy."
Anh Khoa lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt anh ẩn chứa sự thấu hiểu. Anh khẽ đẩy gọng kính lên, rồi cầm ly trà gừng nóng hổi nhấp một ngụm. "Thấy chưa, anh đã nói rồi. Những điều nhỏ bé đôi khi lại nói lên nhiều điều lớn lao. Em đã bắt đầu đọc được thế giới của cô ấy rồi đấy." Anh Khoa mỉm cười nhẹ. "Cái đẹp đôi khi không cần phải ồn ào. Quan trọng là em có đủ kiên nhẫn để tìm hiểu và trân trọng nó không. Lê Ngân, cô ấy là một người con gái tinh tế, không phải ai cũng có thể hiểu được chiều sâu trong tâm hồn cô ấy."
Minh cúi đầu, nhìn vào tách cà phê. "Nhưng... em không biết phải làm sao để tiếp cận cô ấy. Em... em cảm thấy mình thật lạc lõng khi đứng cạnh Quang Huy. Cậu ta có mọi thứ mà em không có."
Anh Khoa đặt ly trà xuống, nhìn thẳng vào Hoàng Minh. "Minh, em đừng so sánh mình với người khác. Mỗi người có một giá trị riêng. Quang Huy có sự tự tin của cậu ấy, nhưng em có sự chân thành và tinh tế của riêng mình. Có những người không thích sự phô trương, ồn ào. Họ thích sự nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng sâu sắc." Anh dừng lại một chút, rồi tiếp tục, "Điều quan trọng không phải là em có thể nói gì thật hay, mà là em có thể làm gì để thể hiện sự quan tâm của mình một cách chân thật nhất. Em đã thấy cô ấy yêu phố cổ, yêu hội họa. Đó là một cánh cửa, một cây cầu đấy."
"Một cánh cửa... một cây cầu?" Hoàng Minh lặp lại, ánh mắt dần sáng lên.
"Đúng vậy. Cô ấy yêu Hà Nội, yêu cái hồn của nó. Em cũng đang sống ở Hà Nội. Em có thể tìm hiểu về những điều cô ấy yêu thích, về những câu chuyện đằng sau những mái ngói rêu phong kia. Không cần phải là những lời nói hoa mỹ, chỉ cần là sự quan tâm thật lòng, sự đồng điệu trong tâm hồn." Anh Khoa nói, giọng anh vẫn điềm đạm nhưng đầy sức thuyết phục. "Em có thể tạo ra cơ hội tự nhiên để nói chuyện với Ngân về những điều em đã quan sát. Chẳng hạn, em có thể hỏi cô ấy về một địa điểm nào đó ở phố cổ mà em thấy thú vị, hoặc về một bức tranh em thấy ấn tượng. Bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất."
Hoàng Minh im lặng, suy nghĩ về những lời của Anh Khoa. Tạo ra cơ hội tự nhiên. Không phải là những lời tỏ tình vội vàng, không phải là những hành động bộc phát, mà là sự kiên nhẫn, sự tinh tế để tìm thấy một điểm chung, một sợi dây kết nối. Cậu nhớ lại chiếc kẹp tóc hình hoa sữa vẫn còn trong túi áo. Đó có lẽ là một khởi đầu. Hoặc có thể, cậu cần tìm hiểu sâu hơn về Hà Nội, về những con phố cổ kính, về những bức tranh mà Lê Ngân đã vẽ. Đó sẽ là cách để cậu hiểu cô hơn, và cũng là cách để cậu thể hiện sự chân thành của mình.
"Em hiểu rồi, anh Khoa," Hoàng Minh khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Nụ cười không còn mang theo sự bối rối hay tự ti, mà là một nụ cười của sự quyết tâm. Cậu cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong mình, xua đi cái cảm giác lạc lõng ban sáng. Cậu không cần phải trở thành Quang Huy. Cậu chỉ cần là Hoàng Minh, với sự chân thành và tinh tế của riêng mình.
Anh Khoa nhìn cậu, ánh mắt đầy khích lệ. "Thầy cô ở trường đang chuẩn bị cho một chuyến đi thực tế về văn hóa Hà Nội vào cuối tháng này, dành cho các câu lạc bộ nghệ thuật và nghiên cứu. Anh nghĩ đó có thể là một cơ hội tốt đấy." Anh Khoa nói thêm, như một gợi ý nhỏ, một tia sáng le lói.
Hoàng Minh ngước nhìn Anh Khoa, trái tim cậu khẽ đập nhanh hơn. Chuyến đi thực tế về văn hóa Hà Nội. Đó có thể là một cơ hội vàng để cậu và Lê Ngân có thể tương tác một cách tự nhiên hơn, cùng nhau khám phá những điều cả hai đều quan tâm. Cậu không còn sợ hãi nữa. Nỗi tự ti vẫn còn đó, nhưng đã lùi lại, nhường chỗ cho một niềm hy vọng mạnh mẽ hơn. Cậu sẽ không trốn tránh. Cậu sẽ tìm cách để chiếc kẹp tóc ấy được trở về với chủ nhân của nó, và cũng là để bắt đầu một cuộc nói chuyện, một sự kết nối thực sự. Trong cái rét ngọt của Hà Nội, giữa tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng và mùi cà phê thơm lừng, Hoàng Minh cảm thấy mình đã tìm thấy một hướng đi rõ ràng hơn. Một con đường chậm rãi, tinh tế, nhưng đầy chân thành, để đến gần hơn với cô gái trầm tĩnh, yêu Hà Nội ấy. Cậu tự hứa với lòng, sẽ kiên nhẫn. Bởi vì những điều lớn lao, đôi khi, lại được dệt nên từ những điều nhỏ bé nhất.