Hoàng Minh khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Nụ cười không còn mang theo sự bối rối hay tự ti, mà là một nụ cười của sự quyết tâm. Cậu cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong mình, xua đi cái cảm giác lạc lõng ban sáng. Cậu không cần phải trở thành Quang Huy. Cậu chỉ cần là Hoàng Minh, với sự chân thành và tinh tế của riêng mình. Anh Khoa nhìn cậu, ánh mắt đầy khích lệ. “Thầy cô ở trường đang chuẩn bị cho một chuyến đi thực tế về văn hóa Hà Nội vào cuối tháng này, dành cho các câu lạc bộ nghệ thuật và nghiên cứu. Anh nghĩ đó có thể là một cơ hội tốt đấy.” Anh Khoa nói thêm, như một gợi ý nhỏ, một tia sáng le lói. Hoàng Minh ngước nhìn Anh Khoa, trái tim cậu khẽ đập nhanh hơn. Chuyến đi thực tế về văn hóa Hà Nội. Đó có thể là một cơ hội vàng để cậu và Lê Ngân có thể tương tác một cách tự nhiên hơn, cùng nhau khám phá những điều cả hai đều quan tâm. Cậu không còn sợ hãi nữa. Nỗi tự ti vẫn còn đó, nhưng đã lùi lại, nhường chỗ cho một niềm hy vọng mạnh mẽ hơn. Cậu sẽ không trốn tránh. Cậu sẽ tìm cách để chiếc kẹp tóc ấy được trở về với chủ nhân của nó, và cũng là để bắt đầu một cuộc nói chuyện, một sự kết nối thực sự. Trong cái rét ngọt của Hà Nội, giữa tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng và mùi cà phê thơm lừng, Hoàng Minh cảm thấy mình đã tìm thấy một hướng đi rõ ràng hơn. Một con đường chậm rãi, tinh tế, nhưng đầy chân thành, để đến gần hơn với cô gái trầm tĩnh, yêu Hà Nội ấy. Cậu tự hứa với lòng, sẽ kiên nhẫn. Bởi vì những điều lớn lao, đôi khi, lại được dệt nên từ những điều nhỏ bé nhất.
**Dấu Chân Tình Nguyện**
Sáng hôm sau, tiết học kết thúc, Hoàng Minh vẫn nán lại giảng đường một lúc, để dòng người vội vã đổ ra hành lang bớt đi phần nào. Trường Đại học Ngoại Thương buổi trưa, dưới ánh nắng vàng ươm dịu nhẹ của một ngày Hà Nội trời trong xanh, hiện lên với vẻ đẹp năng động và hiện đại. Những tòa nhà cao tầng với nhiều ô cửa kính phản chiếu bầu trời biếc xanh, xen lẫn những thảm cỏ xanh mướt và hàng ghế đá vắng người. Tiếng chuông báo giờ vừa dứt, nhường chỗ cho bản giao hưởng của tiếng sinh viên trò chuyện râm ran, tiếng xe cộ vù vù bên ngoài khuôn viên, và đôi khi là tiếng nhạc rộn ràng phát ra từ một câu lạc bộ nào đó đang tập luyện. Mùi sách vở, cà phê từ căn tin, và thoảng nhẹ mùi cỏ cây xanh mát quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí rất riêng của giảng đường.
Hoàng Minh bước ra sảnh chính, nơi có một bảng thông báo lớn bằng kính, thường dán đầy những tờ giấy đủ màu sắc về các hoạt động, sự kiện của trường. Cậu chậm rãi lướt mắt qua từng dòng chữ, tìm kiếm một điều gì đó mà chính cậu cũng không biết rõ là gì. Những lời của Anh Khoa đêm qua vẫn văng vẳng bên tai, thúc giục cậu hành động, tìm kiếm một "cơ hội tự nhiên". Ánh mắt cậu dừng lại ở một tờ thông báo màu xanh nhạt, với tiêu đề lớn: "TUYỂN TÌNH NGUYỆN VIÊN CHO DỰ ÁN 'HÀ NỘI TRONG TÔI' - TÌNH NGUYỆN TẠI LÀNG CỔ ĐƯỜNG LÂM". Đường Lâm, một làng cổ ngoại thành Hà Nội, nổi tiếng với những ngôi nhà đá ong hàng trăm năm tuổi và những nét văn hóa truyền thống còn được gìn giữ gần như nguyên vẹn. Dự án kêu gọi sinh viên tham gia vào việc hỗ trợ cộng đồng địa phương, phục hồi một số di tích nhỏ, và hướng dẫn du khách.
"Đường Lâm... Phố cổ... Di tích..." Hoàng Minh lẩm bẩm. Chuyến đi thực tế về văn hóa Hà Nội mà Anh Khoa nhắc đến đây rồi. Tim cậu khẽ đập nhanh hơn. Đây chính là cánh cửa, là cây cầu mà cậu cần. Vừa hay, một giọng nói hồ hởi vang lên từ phía sau, kèm theo một cái vỗ vai khá mạnh.
"Ê Minh! Mày làm gì đứng thần người ra đấy? Có đi tình nguyện không?"
Đức Anh, với dáng người cao ráo, năng động, mái tóc cắt kiểu thời trang và nụ cười tươi tắn thường trực, xuất hiện. Cậu ta mặc một chiếc áo phông đơn giản và quần jeans, toát lên vẻ tự tin, dễ gần.
"Đức Anh à," Hoàng Minh hơi giật mình, "Tao đang xem cái này."
"À, dự án Đường Lâm ấy hả? Nghe nói hay lắm đấy! Về làng cổ, tìm hiểu văn hóa, còn được làm mấy việc ý nghĩa nữa. Mấy đứa bên khoa Kiến trúc, Mỹ thuật cũng đăng ký đông lắm. Nghe đồn, Ngân 'lạnh lùng' của mày cũng có ý định tham gia đó!" Đức Anh nói, giọng đầy vẻ trêu chọc, và rồi thêm vào, "Thế nào, có muốn đi không? Chứ mày cứ ru rú mãi trong phòng trọ thì bao giờ mới có bồ!"
Hoàng Minh đỏ bừng mặt. "Mày... mày nói linh tinh gì đấy!"
"Linh tinh gì mà linh tinh! Cả trường này đứa nào chả biết mày để ý con Ngân! Mà con Ngân nó khó cưa lắm, phải chủ động thôi cha nội! Đây là cơ hội vàng để mày thể hiện 'chất riêng' của mình đấy. Chứ cứ như Quang Huy thì khối thằng làm được rồi." Đức Anh nháy mắt, rồi hạ giọng một chút, "Thật ra, tao nghe Thảo Vy nói, Ngân nó thích mấy cái hoạt động liên quan đến di sản văn hóa lắm. Nó hay đi vẽ mấy cái đình, chùa, nhà cổ mà."
Hoàng Minh cúi đầu, cố gắng che đi vẻ bối rối. Nhưng lời của Đức Anh, dù có phần bông đùa, lại là một sự xác nhận cho những gì cậu đã quan sát và Anh Khoa đã gợi ý. Lê Ngân yêu Hà Nội, yêu cái hồn cốt của nó. Và đây là một cơ hội để cậu không chỉ hiểu thêm về Hà Nội, về những điều cô ấy yêu thích, mà còn có thể thể hiện sự chân thành của mình, theo cách mà Anh Khoa đã nói. "Tình nguyện... cơ hội tự nhiên..." Cậu lặp lại trong tâm trí, cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.
"Tao... tao nghĩ tao sẽ đăng ký," Hoàng Minh ngập ngừng nói.
Đức Anh cười phá lên, vỗ vai cậu cái nữa. "Thế chứ! Cứ phải thế! Để tao giúp mày đăng ký. Nhanh lên không hết suất. Mà nhớ nhá, đi tình nguyện là để làm việc, không phải để ngắm gái đâu đấy!" Cậu ta lại trêu chọc, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ khuyến khích.
Hoàng Minh chỉ cười nhẹ, nhưng trong lòng đã có một sự quyết tâm mới. Cậu không cần phải ngắm gái. Cậu chỉ cần là chính mình, và để sự chân thành dẫn lối. Cậu nhìn lại tờ thông báo, những dòng chữ về Đường Lâm bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết. Đây sẽ là bước đi đầu tiên, chậm rãi nhưng chắc chắn, vào thế giới của Lê Ngân, và cũng là vào cái hồn của Hà Nội mà cậu đang dần khám phá. Dưới nắng trưa trong xanh, Hoàng Minh cảm thấy nỗi lo lắng ban đầu đã dịu bớt, nhường chỗ cho một niềm hy vọng mong manh nhưng kiên định.
***
Buổi chiều tối, sau giờ làm thêm ở quán cà phê, Hoàng Minh vội vã đến phòng hội thảo lớn của trường. Gió chiều đã bắt đầu se lạnh, thổi nhẹ qua hàng cây xà cừ cổ thụ trong sân trường, mang theo một chút hơi ẩm của đất trời. Không khí trong phòng hội thảo khá sôi động, dù chưa đến giờ bắt đầu. Hơn một trăm sinh viên đã tề tựu, tiếng nói chuyện râm ran, tiếng ghế kéo loẹt quẹt, hòa cùng tiếng va chạm của những cốc nước, tạo nên một âm thanh đa sắc. Ánh đèn tuýp trắng sáng trên trần khiến không gian rộng lớn càng thêm phần trang trọng, nhưng cũng có chút lạnh lẽo.
Hoàng Minh chọn một chiếc ghế ở cuối phòng, nép mình vào góc, cố gắng làm cho mình trở nên vô hình nhất có thể. Cậu không muốn gây sự chú ý, chỉ muốn lặng lẽ quan sát. Ánh mắt cậu lướt một lượt khắp căn phòng, và rồi dừng lại. Ở hàng ghế thứ năm, từ bên trái, Lê Ngân đang ngồi. Cô mặc một chiếc áo len mỏng màu be, mái tóc đen dài xõa nhẹ trên vai, đôi mắt vẫn trầm tĩnh nhìn về phía sân khấu. Cô không nói chuyện với ai, chỉ thỉnh thoảng khẽ gật đầu khi có ai đó hỏi. Vẻ trầm mặc của cô giữa đám đông ồn ào lại càng khiến cô trở nên nổi bật, như một bức tranh tĩnh lặng giữa một triển lãm đầy màu sắc. Hoàng Minh cảm thấy tim mình khẽ thắt lại. Cô ấy thật sự ở đây.
Không lâu sau, một nhóm sinh viên bước lên sân khấu. Trong số đó, có một người khiến Hoàng Minh ngay lập tức cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Đó là Quang Huy. Quang Huy, với dáng vẻ cao ráo, điển trai, mái tóc được vuốt gọn gàng và nụ cười rạng rỡ, bước lên bục một cách tự tin. Cậu ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, tay áo xắn gọn gàng, toát lên phong thái của một người lãnh đạo bẩm sinh. Tiếng vỗ tay vang lên, và một cô bạn đại diện ban tổ chức giới thiệu: "Và để điều phối cho dự án lần này, chúng ta rất vinh dự có sự tham gia của bạn Quang Huy, Chủ nhiệm Câu lạc bộ Tình nguyện của trường chúng ta!"
Quang Huy bước lên bục, cầm micro, giọng nói dõng dạc và đầy tự tin vang khắp căn phòng: "Chào các bạn, rất vui được đồng hành cùng mọi người trong dự án 'Hà Nội trong tôi' lần này. Chúng ta sẽ cùng nhau khám phá, bảo tồn và lan tỏa vẻ đẹp của làng cổ Đường Lâm. Tôi tin rằng với nhiệt huyết của tuổi trẻ, chúng ta sẽ tạo nên những giá trị ý nghĩa..." Lời nói của cậu ta trôi chảy, có sức thuyết phục, thu hút mọi ánh nhìn. Hoàng Minh cảm thấy một sự so sánh nghiệt ngã trỗi dậy trong lòng. Quang Huy thật sự giỏi, tự tin đến vậy sao? Cậu ta có mọi thứ mà mình không có. Cái cảm giác lạc lõng, nhỏ bé bỗng chốc trở lại, bóp nghẹt lấy lồng ngực Hoàng Minh. Mình có thể làm được gì khi đứng cạnh một người như thế?
Một cái chạm nhẹ vào vai khiến Hoàng Minh giật mình. Thảo Vy, bạn thân của Lê Ngân, đang đứng cạnh cậu, mỉm cười nhẹ. Cô ấy xinh xắn, đáng yêu, mái tóc nhuộm nâu hạt dẻ tạo kiểu cầu kỳ, bộ trang phục hợp thời trang.
"Chào Minh," Thảo Vy nói nhỏ, giọng trong trẻo. "Cậu cũng tham gia à?"
Hoàng Minh gật đầu, cố gắng che giấu sự bối rối. "Ừm... tớ... tớ muốn tìm hiểu về văn hóa Hà Nội."
Thảo Vy gật gù, ánh mắt lướt qua Lê Ngân rồi quay sang Minh. "Ngân có vẻ rất hứng thú với mấy hoạt động thế này. Cậu ấy... thích những thứ cũ kỹ, những câu chuyện xưa lắm. Cậu ấy bảo nó có cái hồn riêng mà không phải ai cũng cảm nhận được."
Lời của Thảo Vy như một tia sáng nhỏ xé toang đám mây tự ti đang bao phủ lấy Hoàng Minh. Cô ấy thích những thứ cũ kỹ, những câu chuyện xưa. Điều đó có nghĩa là, niềm đam mê của Lê Ngân không chỉ dừng lại ở những nét vẽ, mà còn ở chiều sâu văn hóa, lịch sử. Đây chính là điểm chung, là cánh cửa mà Anh Khoa đã nói. Dù Quang Huy có tài giỏi đến đâu, thì sự chân thành và khả năng cảm nhận cái đẹp từ những điều nhỏ bé, giản dị có lẽ mới là điều quan trọng nhất đối với Lê Ngân. Hoàng Minh hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh lại. Cậu sẽ không để sự tự ti nhấn chìm mình. Cậu sẽ tìm cách để thể hiện sự chân thành đó.
***
Đêm đã về khuya, cái gió heo may đặc trưng của Hà Nội bắt đầu se lạnh hơn, luồn lách qua từng con phố. Hoàng Minh tìm đến Quán Cà phê "Hoa Sữa", nơi Anh Khoa làm việc, như một thói quen, một nơi trú ẩn quen thuộc cho tâm hồn. Ngôi nhà ống cũ được cải tạo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, dưới ánh đèn vàng dịu, hiện lên thật ấm cúng. Cửa gỗ kính khép hờ, cho phép tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ bên trong len lỏi ra ngoài, quyện vào tiếng gió xào xạc trên những vòm cây. Bên trong, mùi cà phê rang xay thơm lừng, trà thảo mộc và bánh ngọt mới ra lò quyện vào nhau, tạo nên một không gian thư thái, lãng mạn và đôi chút hoài cổ. Những kệ sách đầy ắp, những bức tranh cũ kỹ treo trên tường, tất cả đều mang một vẻ đẹp lắng đọng.
Anh Khoa đang lau dọn quầy bar, mái tóc hơi dài rủ xuống, đôi mắt đeo kính trầm tĩnh. Anh mỉm cười khi thấy Hoàng Minh bước vào. "Đến rồi à? Trông em có vẻ suy tư lắm."
Hoàng Minh chọn một chiếc bàn nhỏ ở góc, nơi có ánh đèn vàng dịu hắt xuống, và gọi một ly cà phê nóng. Sau khi Anh Khoa mang cà phê ra, cậu bắt đầu trút bầu tâm sự.
"Anh Khoa, em thấy hơi... lạc lõng. Hôm nay em đi họp đoàn tình nguyện, thấy Quang Huy... cậu ta thật sự rất giỏi, rất tự tin. Em sợ mình không đủ tốt để..." Hoàng Minh nói, giọng nhỏ dần, ánh mắt nhìn vào ly cà phê đang bốc khói. "Cậu ta có mọi thứ mà em không có. Em chỉ là một thằng con trai tỉnh lẻ, rụt rè..."
Anh Khoa lắng nghe một cách kiên nhẫn, không ngắt lời. Anh đặt ly trà gừng nóng hổi của mình xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Hoàng Minh. "Hoàng Minh, em lại bắt đầu so sánh rồi. Anh đã nói rồi, mỗi người có một giá trị riêng. Quang Huy có sự tự tin, có tài năng lãnh đạo, đó là điểm mạnh của cậu ấy. Nhưng sự chân thành, tinh tế, và khả năng cảm nhận những điều nhỏ bé mới là điều quý giá nhất. Em có những điều đó, và đó là điều mà không phải ai cũng có được."
"Nhưng em thấy mình thật khó khăn khi muốn bắt chuyện với Ngân. Em sợ mình nói ra những điều ngớ ngẩn, hoặc làm cô ấy khó chịu," Hoàng Minh tiếp tục, nỗi lo lắng hiện rõ trong ánh mắt.
"Minh này," Anh Khoa nói, giọng điềm đạm nhưng đầy sức thuyết phục. "Sự chân thành mới là điều quý giá nhất. Mỗi người có một cách thể hiện riêng. Cứ là chính mình, và kiên nhẫn. Em không cần phải cố gắng trở thành một người khác để gây ấn tượng. Điều quan trọng không phải là em nói gì thật hay, mà là em có thể làm gì để thể hiện sự quan tâm của mình một cách chân thật nhất. Em đã thấy cô ấy yêu phố cổ, yêu hội họa, và bây giờ là những hoạt động bảo tồn văn hóa. Đó là những cánh cửa, những cây cầu mà em có thể bước qua."
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, nhìn Anh Khoa. "Em hiểu rồi. Nhưng... đôi khi em thấy rất khó để bộc lộ."
"Thì đó là lúc em cần sự kiên nhẫn. Không phải mọi thứ đều phải nhanh chóng, dồn dập. Hà Nội không vội được đâu, tình cảm cũng vậy. Em có thể bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất, như việc tìm hiểu kỹ hơn về mục đích của chuyến đi tình nguyện này, về những giá trị văn hóa mà Đường Lâm mang lại. Không chỉ là về Ngân, mà còn là về những điều em có thể học hỏi, những điều em có thể cống hiến. Khi em thực sự đặt tâm huyết vào nó, sự chân thành của em sẽ tự khắc tỏa ra. Và đó là điều mà một người tinh tế như Lê Ngân sẽ cảm nhận được." Anh Khoa khẽ mỉm cười. "Cứ bình tĩnh, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn lan tỏa trong không khí, tiếng nhạc acoustic vương vấn bên tai. Lời của Anh Khoa như một liều thuốc an thần, xoa dịu những lo âu trong lòng cậu. Cậu không cần phải chạy đua với Quang Huy. Cậu chỉ cần là Hoàng Minh, với sự chân thành và tinh tế của riêng mình. Chuyến đi Đường Lâm không chỉ là cơ hội để đến gần Lê Ngân, mà còn là cơ hội để cậu hiểu hơn về Hà Nội, về những giá trị mà cậu đang dần hòa mình vào. Cậu sẽ kiên nhẫn. Cậu sẽ chân thành. Trong cái rét ngọt của Hà Nội, giữa không gian ấm cúng của Quán Cà phê "Hoa Sữa", Hoàng Minh cảm thấy nỗi tự ti vẫn còn đó, nhưng đã lùi lại, nhường chỗ cho một niềm hy vọng mạnh mẽ hơn, một quyết tâm lặng lẽ nhưng kiên định. Cậu sẽ không trốn tránh nữa. Cậu sẽ tìm cách để những dấu chân tình nguyện của mình, cũng là những dấu chân của sự chân thành, dần dần in sâu vào thế giới của cô gái trầm tĩnh ấy.