Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn lan tỏa trong không khí, tiếng nhạc acoustic vương vấn bên tai. Lời của Anh Khoa như một liều thuốc an thần, xoa dịu những lo âu trong lòng cậu. Cậu không cần phải chạy đua với Quang Huy. Cậu chỉ cần là Hoàng Minh, với sự chân thành và tinh tế của riêng mình. Chuyến đi Đường Lâm không chỉ là cơ hội để đến gần Lê Ngân, mà còn là cơ hội để cậu hiểu hơn về Hà Nội, về những giá trị mà cậu đang dần hòa mình vào. Cậu sẽ kiên nhẫn. Cậu sẽ chân thành. Trong cái rét ngọt của Hà Nội, giữa không gian ấm cúng của Quán Cà phê "Hoa Sữa", Hoàng Minh cảm thấy nỗi tự ti vẫn còn đó, nhưng đã lùi lại, nhường chỗ cho một niềm hy vọng mạnh mẽ hơn, một quyết tâm lặng lẽ nhưng kiên định. Cậu sẽ không trốn tránh nữa. Cậu sẽ tìm cách để những dấu chân tình nguyện của mình, cũng là những dấu chân của sự chân thành, dần dần in sâu vào thế giới của cô gái trầm tĩnh ấy.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xé toạc màn sương mỏng giăng mắc trên những tán cây ven đường, Hoàng Minh đã có mặt tại bến xe buýt gần trường. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn vương vấn, luồn lách qua từng kẽ áo, khiến hơi thở cậu hóa thành những làn khói trắng mờ ảo mỗi khi buông ra. Cậu kéo chiếc cổ áo khoác dày cộp lên cao hơn một chút, bàn tay siết chặt quai ba lô. Trong ba lô không chỉ có quần áo, sách vở mà còn cả những nỗi niềm lẫn lộn, những lời khuyên của Anh Khoa và cả một chút hy vọng mong manh.
Bến xe buýt buổi sớm tinh mơ đã bắt đầu nhộn nhịp. Tiếng xe buýt ì ạch phanh lại, tiếng cửa tự động xì hơi, tiếng còi xe từ xa vọng lại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị đang thức giấc. Mùi khói xe, bụi đường hòa lẫn với mùi xăng dầu phảng phất, nhưng đâu đó, len lỏi vào từng thớ không khí còn có mùi bánh mì mới ra lò từ một gánh hàng rong ven đường, mùi phở nóng hổi bốc lên từ quán ăn vỉa hè, những mùi hương rất đỗi Hà Nội, đánh thức mọi giác quan. Hoàng Minh đứng nép mình bên một cột đèn, đôi mắt toát lên vẻ ngơ ngác thường thấy, nhưng lần này lại ẩn chứa một sự quan sát tỉ mỉ hơn. Cậu chậm rãi đưa mắt nhìn quanh, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ, như một cách để hòa mình vào cái không khí hối hả này. Những chiếc lá bàng còn đọng sương đêm, những cụ già tập thể dục với chiếc radio cũ, những cô cậu sinh viên lỉnh kỉnh sách vở… Tất cả đều mang một vẻ đẹp riêng, một nhịp điệu riêng.
Đức Anh và Thảo Vy đã có mặt. Cậu bạn Đức Anh cao ráo, vóc dáng cân đối, năng động, đang vẫy tay gọi rối rít, khuôn mặt sáng sủa, đôi mắt tinh nghịch và nụ cười tươi tắn. Thảo Vy, xinh xắn, đáng yêu, với mái tóc nhuộm màu nâu hạt dẻ, đang đứng cạnh, nở nụ cười dịu dàng.
"Minh ơi, lại đây! Chuẩn bị lên đường thôi!" Đức Anh nói, giọng nói rõ ràng, tràn đầy năng lượng, kéo tay Hoàng Minh về phía nhóm. Cậu ta mặc một chiếc áo phông sáng màu bên trong áo khoác thể thao, trông rất thoải mái và tự tin.
Thảo Vy nhẹ nhàng hơn, đôi mắt to tròn nhìn Hoàng Minh với vẻ quan tâm. "Minh có vẻ hồi hộp nhỉ? Đừng lo, vui lắm đó!" Giọng nói trong trẻo của cô bạn như một làn gió mát xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng Hoàng Minh.
Hoàng Minh hơi ngập ngừng, đưa tay gãi đầu. "Ừm... cũng hơi... lạ." Cậu thừa nhận, giọng nhỏ nhẹ, cố gắng để lời nói không quá khô khan. Cảm giác hồi hộp xen lẫn một chút lo lắng về những điều sắp tới khiến cậu chưa thể hoàn toàn thả lỏng. Cậu đặt ba lô xuống, nhìn lướt qua những gương mặt trẻ trung, tràn đầy sức sống xung quanh. Đây là một thế giới mới, một thử thách mới mà cậu tự nguyện bước vào.
Cậu lại đưa mắt tìm kiếm. Giữa dòng người hối hả, giữa những tiếng nói cười rộn ràng, cậu muốn tìm một bóng hình quen thuộc, một điểm tựa vô hình. Và rồi, ở lối vào bến xe, cô ấy xuất hiện. Lê Ngân. Dáng người mảnh mai, thanh thoát, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên bờ vai gầy. Cô mặc một chiếc áo khoác màu trung tính, thiết kế đơn giản nhưng toát lên vẻ thanh lịch, kín đáo. Khuôn mặt trái xoan với những đường nét tinh tế, đôi mắt sâu và trầm, vẫn luôn mang một vẻ tĩnh lặng, dường như không bị bất cứ điều gì lay động. Hoàng Minh cảm thấy tim mình như lỡ một nhịp, một cảm giác quen thuộc, vừa ấm áp vừa có chút nhói. Cô ấy vẫn vậy, không ồn ào, không phô trương, nhưng luôn có một sức hút khó cưỡng đối với cậu.
Ngay sau Lê Ngân, Quang Huy cũng xuất hiện, như một lẽ tự nhiên. Cậu ta cao ráo, điển trai, mặc một chiếc áo khoác da sành điệu, phong thái tự tin, có nụ cười rạng rỡ, thu hút mọi ánh nhìn. Quang Huy bước đi điềm nhiên, như thể mọi ánh sáng đều đổ dồn về phía cậu ta. Cậu ta khẽ gật đầu chào Lê Ngân, và cô cũng đáp lại bằng một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra. Khoảnh khắc ấy, Hoàng Minh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nỗi tự ti mà Anh Khoa đã cố gắng xoa dịu đêm qua, lại trỗi dậy mạnh mẽ. Quang Huy có mọi thứ mà cậu không có: vẻ ngoài nổi bật, sự tự tin, khả năng giao tiếp, và cả sự quen thuộc với Lê Ngân. Cậu chỉ là một thằng con trai tỉnh lẻ, rụt rè, khó khăn ngay cả trong việc bắt chuyện. Cậu tự hỏi, làm sao mình có thể cạnh tranh được với một người như vậy? Nhưng rồi, những lời của Anh Khoa lại vang vọng trong đầu cậu: "Sự chân thành, tinh tế, và khả năng cảm nhận những điều nhỏ bé mới là điều quý giá nhất. Em có những điều đó." Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ tiêu cực. Cậu sẽ không trốn tránh. Cậu sẽ là chính mình.
***
Chuyến xe buýt khởi hành, mang theo hơn ba mươi sinh viên trẻ tuổi, tràn đầy nhiệt huyết. Hoàng Minh chọn một ghế sát cửa sổ, ngồi cạnh Đức Anh và Thảo Vy. Chiếc xe buýt cũ kỹ ì ạch lăn bánh, tiếng động cơ gầm gừ đều đặn, cùng tiếng lốp xe nghiến trên mặt đường nhựa tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng. Qua ô cửa kính hơi mờ, những con phố Hà Nội dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những hàng cây xanh mướt, những cánh đồng lúa đang thì con gái. Nắng đã lên cao, xuyên qua lớp kính, sưởi ấm nhẹ nhàng bên má. Gió mát lùa qua khe cửa, mang theo chút hương đất, hương cây cỏ non tơ.
Đức Anh và Thảo Vy nói cười rộn ràng. Đức Anh kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, từ buổi tập văn nghệ của khoa đến trận bóng đá vừa qua, giọng nói rổn rảng, thỉnh thoảng lại quay sang chọc ghẹo Hoàng Minh. Thảo Vy dịu dàng lắng nghe, đôi khi lại thêm vào một câu chuyện nhỏ, hay xuýt xoa trước những lời bông đùa của Đức Anh. Hoàng Minh cố gắng hòa mình vào câu chuyện của bạn bè, nhưng tâm trí cậu lại trôi dạt về phía trước.
Lê Ngân ngồi cách đó vài hàng ghế, cạnh một bạn nữ khác – có lẽ là Mai Chi, cô bạn thân cùng lớp. Hoàng Minh kín đáo liếc nhìn cô. Ngân vẫn trầm tĩnh như mọi khi, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như đang ngắm nhìn cảnh vật đang lướt qua. Ánh nắng ban mai đổ lên mái tóc đen dài của cô, tạo thành một vầng sáng dịu nhẹ. Hoàng Minh tự hỏi, liệu cô ấy đang nghĩ gì? Có phải cô ấy cũng đang cảm nhận vẻ đẹp của những cánh đồng xanh mướt, của những ngôi nhà mái ngói cũ kỹ thấp thoáng xa xa kia không? Hay cô ấy đang vẽ một bức tranh nào đó trong tâm trí, với những gam màu của bình yên và hoài niệm?
Quang Huy không ngồi yên một chỗ. Cậu ta đi lại dọc lối đi, trò chuyện với nhiều người, tạo không khí vui vẻ. Nụ cười rạng rỡ và giọng nói tự tin của cậu ta dường như có khả năng lan tỏa năng lượng tích cực đến mọi người xung quanh.
"Mọi người có cần nước không? Để Huy lấy cho!" Quang Huy hào hứng hỏi, tay cầm một chai nước khoáng, sẵn sàng giúp đỡ. Giọng điệu chủ động, quan tâm của cậu ta khiến Hoàng Minh cảm thấy như mình đang bị thu nhỏ lại.
Đức Anh quay sang Hoàng Minh, nháy mắt. "Thằng Quang Huy lúc nào cũng thế, năng nổ thật! Nó cứ như trưởng đoàn thứ hai vậy." Dù là trêu chọc, nhưng trong giọng Đức Anh vẫn có chút ngưỡng mộ.
Hoàng Minh chỉ khẽ gật đầu, tâm trạng nặng trĩu. 'Mình nên nói gì đây nhỉ? Liệu Ngân có thích mình chủ động không?', cậu tự hỏi trong lòng. Cậu tưởng tượng cảnh mình đứng dậy, cố gắng bắt chuyện với Ngân, nhưng rồi những câu nói ngớ ngẩn, vụng về cứ hiện ra trong đầu, khiến cậu rụt rè. Cậu sợ mình sẽ làm cô ấy khó chịu, sợ mình không đủ tinh tế để nhận ra ranh giới giữa quan tâm và phiền phức.
Quang Huy tiến đến chỗ Lê Ngân. Cậu ta cúi người, khẽ nói gì đó với cô. Lê Ngân quay đầu lại, đôi môi khẽ nở một nụ cười mỉm chi, rồi cả hai cùng bật cười khe khẽ. Khoảnh khắc đó, trái tim Hoàng Minh như bị bóp nghẹt. Cậu cảm thấy một sự xa cách vô hình, một khoảng cách mà cậu không biết làm thế nào để vượt qua. Cậu quay sang nói chuyện với Đức Anh, cố gắng tập trung vào những câu chuyện của cậu bạn, nhưng ánh mắt cậu vẫn không ngừng liếc về phía Ngân. Cậu muốn tìm một cơ hội, một lý do để bắt chuyện, nhưng mỗi khi định mở lời, một sự ngần ngại vô hình lại níu chân cậu lại.
Một lúc sau, Ngân quay đầu nhìn ra cửa sổ, ánh mắt lướt qua hàng ghế của Hoàng Minh một cách vô tình. Ánh mắt cô khẽ dừng lại trên khuôn mặt cậu trong tích tắc, một cái chạm mắt thoáng qua, như một làn gió nhẹ lướt qua mặt hồ. Hoàng Minh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, tim cậu đập mạnh hơn. Cô khẽ giật mình, rồi nhanh chóng quay đi, tiếp tục ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài. Dù chỉ là một khoảnh khắc nhỏ, nhưng nó khiến Hoàng Minh cảm thấy một chút hy vọng le lói. Phải chăng cô ấy cũng có chút để ý đến cậu? Hay chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên? Cậu không biết, nhưng cảm giác ấy đủ để thắp lên một ngọn lửa nhỏ trong lòng cậu, xua đi phần nào nỗi tự ti đang bủa vây. Cậu thầm nghĩ, "Hà Nội không vội được đâu, tình cảm cũng vậy." Cậu sẽ kiên nhẫn.
***
Sau gần hai tiếng đồng hồ, chiếc xe buýt chầm chậm giảm tốc độ, rồi dừng hẳn. Mở cửa xe, một luồng không khí trong lành, mát mẻ ùa vào, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ cây và hương lúa non thoang thoảng, khác hẳn với mùi khói bụi của thành phố. Mọi người ồ lên, hít hà bầu không khí trong lành, kéo nhau xuống xe. Nắng đã lên cao, trải vàng rực rỡ khắp không gian, nhưng không gay gắt, chỉ dịu nhẹ và ấm áp. Những hàng cây cổ thụ xanh rì vươn mình đón nắng, tiếng chim hót líu lo từ đâu đó vọng lại, tạo nên một khung cảnh thôn quê bình yên, thanh tĩnh.
Hoàng Minh bước xuống xe, cảm nhận sự thay đổi rõ rệt trong không khí. Cậu nheo mắt nhìn những ngôi nhà mái ngói cũ kỹ, những con đường đất nhỏ hẹp, những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài tít tắp. Đây chính là Đường Lâm, ngôi làng cổ với những giá trị văn hóa mà Lê Ngân yêu thích. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự giao thoa giữa quá khứ và hiện tại, giữa thiên nhiên và con người.
Hải Anh, trưởng đoàn tình nguyện, một cô gái mạnh mẽ, cá tính với mái tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng, nhanh chóng tập hợp mọi người. Giọng nói dứt khoát, tràn đầy năng lượng của cô vang lên giữa không gian rộng lớn: "Chào mừng mọi người đến với điểm tình nguyện! Bây giờ chúng ta sẽ phân công nhiệm vụ nhé để không mất thời gian quý báu!" Cô giơ cao một tập tài liệu, ánh mắt quét qua từng gương mặt trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết.
Hoàng Minh lắng nghe chăm chú. Cậu muốn biết mình sẽ làm gì, mình có thể cống hiến được gì cho chuyến đi này, ngoài việc tìm cách đến gần Lê Ngân. Cậu nhận ra, lời Anh Khoa nói rất đúng. Chuyến đi này không chỉ là về Ngân, mà còn là về những điều cậu có thể học hỏi, những giá trị mà cậu có thể đóng góp.
"Đầu tiên, về phần hậu cần và vật tư," Hải Anh bắt đầu phân công. "Chúng ta có khá nhiều đồ đạc cần sắp xếp và vận chuyển vào trong làng. Quang Huy, em giúp chị điều phối nhóm vật tư nhé! Em có kinh nghiệm tổ chức sự kiện rồi, chắc chắn sẽ làm tốt!"
Quang Huy, với nụ cười rạng rỡ và phong thái tự tin quen thuộc, nhanh nhẹn đáp lời: "Dạ vâng, chị cứ yên tâm ạ!" Cậu ta lập tức bắt tay vào việc, phân công vài bạn nam khỏe mạnh khác cùng mình di chuyển những thùng hàng nặng. Dáng vẻ năng nổ, nhiệt tình của cậu ta khiến mọi người xung quanh đều phải ngưỡng mộ.
Hoàng Minh nhìn Quang Huy, lòng cậu lại chùng xuống. 'Quang Huy lúc nào cũng nổi bật như vậy... Mình thì... chỉ biết làm những việc nhỏ nhặt.' Cậu cảm thấy mình như một hạt cát nhỏ bé giữa sa mạc rộng lớn, không có gì nổi bật, không có gì đáng để người khác phải chú ý. Nỗi tự ti về xuất thân, về sự rụt rè của bản thân lại trỗi dậy, bủa vây lấy cậu. Cậu khao khát được thể hiện mình, được gây ấn tượng với Lê Ngân, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu, không biết mình có đủ khả năng để làm điều đó hay không.
Trong khi Quang Huy đang điều phối nhóm vật tư một cách chuyên nghiệp, Hoàng Minh lặng lẽ bước đến chỗ Đức Anh và Thảo Vy. Cậu không đợi Hải Anh phân công, mà chủ động giúp đỡ hai người bạn xếp dỡ những thùng đồ nhẹ hơn, những túi xách cá nhân của các thành viên. Cậu cẩn thận đặt từng món đồ xuống đất, cố gắng làm việc một cách tỉ mỉ và chu đáo nhất có thể. Đó là cách cậu thể hiện sự chân thành của mình, dù không ồn ào, không phô trương.
Cậu ngước mắt lên, tìm kiếm Lê Ngân. Cô ấy đang đứng cách đó không xa, không tham gia vào việc di chuyển đồ đạc mà đang quan sát xung quanh với vẻ trầm tĩnh. Đôi mắt sâu thẳm của cô lướt qua những ngôi nhà cổ kính, những bức tường đá ong rêu phong, dường như đang cố gắng cảm nhận từng hơi thở của ngôi làng. Hoàng Minh nhận ra niềm đam mê của cô với văn hóa, với cái đẹp của những giá trị truyền thống. Anh Khoa đã nói đúng, đây chính là "cánh cửa" để cậu bước vào thế giới của cô.
Nhưng rồi, một khoảng cách vô hình lại hiện hữu. Khoảng cách giữa sự năng động, nổi bật của Quang Huy với sự thầm lặng, ít nói của cậu. Khoảng cách giữa một người luôn biết cách tỏa sáng và một người luôn nép mình vào bóng tối. Hoàng Minh cảm thấy mình dường như càng xa Lê Ngân hơn, đặc biệt khi có Quang Huy ở gần. Cậu biết rằng mình cần phải tìm một cách nào đó để những dấu chân tình nguyện của mình, những dấu chân của sự chân thành, có thể dần dần in sâu vào thế giới của cô gái trầm tĩnh ấy, nhưng làm thế nào đây? Câu hỏi đó cứ lẩn khuất trong tâm trí cậu, giữa tiếng chim hót líu lo và hương đất, hương lúa thoang thoảng của vùng ngoại thành yên bình.