Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 13

Vũ Điệu Ánh Mắt Giữa Biển Người

3284 từ
Mục tiêu: Khắc sâu hơn sự nhận diện và chú ý có ý thức của Hoàng Minh và Lê Ngân dành cho nhau, biến những rung động mơ hồ thành cảm giác rõ nét hơn.,Lần đầu tiên đưa Hoàng Minh đến một địa điểm lớn, sôi động của Hà Nội (Sân vận động Quốc gia Mỹ Đình), cho thấy quá trình thích nghi và sự choáng ngợp của anh.,Giới thiệu Đức Anh và Thảo Vy, đặt nền móng cho sự hình thành nhóm bạn thân thiết sau này.,Tiếp tục thể hiện quá trình Hoàng Minh thích nghi với cuộc sống mới, đặc biệt là bước đầu tiên trong công việc làm thêm.,Tăng cường 'rising_action' bằng cách gia tăng tần suất và mức độ ý thức trong các cuộc chạm mặt (hoặc gần chạm mặt) giữa hai nhân vật chính, dù vẫn còn sự dè dặt.,Duy trì phong cách trầm lắng, lãng mạn, tinh tế và chất thơ, sử dụng Hà Nội như một nhân vật sống động chứng kiến sự phát triển của mối quan hệ.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, hoài niệm, tinh tế, có chút bâng khuâng và chất thơ, xen lẫn sự hồi hộp và choáng ngợp.
Kết chương: [object Object]

Những vệt nắng đầu đông yếu ớt, mỏng manh như tơ lụa lọt qua khe cửa sổ nhỏ, cố gắng xua đi chút ẩm mốc còn vương vấn trong căn phòng trọ trên gác mái. Hoàng Minh khẽ cựa mình, tấm chăn mỏng chẳng đủ giữ hơi ấm trọn vẹn trong cái rét ngọt của Hà Nội những ngày chớm đông. Cậu mở mắt, nhìn lên trần nhà lấm tấm những vết ố cũ kỹ, rồi đưa mắt nhìn ra ô cửa sổ. Sáng nay không mưa phùn giăng mắc, bầu trời trong xanh hơn chút, nhưng gió vẫn lùa lạnh buốt. Tiếng xe máy vọng từ con ngõ nhỏ, tiếng rao hàng xa xăm, tất cả như một phần quen thuộc của cuộc sống nơi đây, một cuộc sống mà cậu đã dần quen, dù đôi khi vẫn còn thấy bỡ ngỡ.

Cái cảm giác hồi hộp, xen lẫn chút xao xuyến từ đêm qua vẫn còn đọng lại. Hình ảnh Lê Ngân, với mái tóc đen dài và bờ vai mảnh mai cúi mình bên trang sách trong thư viện, vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí Hoàng Minh. Đặc biệt là khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau – một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đã để lại dư âm rất lâu. Cậu vẫn nhớ cái cách cô ấy hơi giật mình, rồi ánh mắt sâu thẳm ấy thoáng chút bất ngờ, một chút xao động trước khi vội vàng lảng đi. Cậu tự hỏi, liệu cô ấy có thực sự nhận ra cậu, hay chỉ là một cái chạm mắt vô tình giữa hai người xa lạ? Nhưng rồi, cái tia bất ngờ trong mắt cô ấy, và cả cảm giác tim cậu đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, lại mách bảo rằng không phải vậy. Có lẽ, cô ấy cũng đã để ý đến cậu, dù chỉ là một thoáng.

Hoàng Minh đưa tay dụi mắt, rồi lật mình ngồi dậy. Cái lạnh buổi sáng luồn qua lớp áo mỏng, khiến cậu khẽ rùng mình. Hôm nay là ngày đầu tiên cậu đến nhận việc và được định hướng tại phòng tập gym ‘FitLife’. Một công việc làm thêm, một bước tiến nhỏ trong hành trình hòa nhập với Hà Nội. Cậu cảm thấy vừa lo lắng, vừa hào hứng. Lo lắng vì đây là một môi trường hoàn toàn mới, nhưng cũng hào hứng vì cậu biết, đây là cơ hội để cậu tự lập hơn, để giảm bớt gánh nặng cho gia đình ở quê. Cậu muốn chứng minh cho bản thân và cho mọi người thấy rằng cậu có thể làm được, có thể vươn lên ở mảnh đất thủ đô rộng lớn này.

Cậu bắt đầu chuẩn bị bữa sáng đơn giản với mì gói và trứng, hơi nóng bốc lên làm mờ đi cặp kính của cậu. Cậu vừa ăn, vừa lướt điện thoại, kiểm tra lại địa chỉ và thời gian của buổi định hướng. Vừa lúc đó, một tin nhắn hiện lên từ Đức Anh.

"Ê Minh, hôm nay đi coi sự kiện chào tân sinh viên ở Mỹ Đình không? Đông vui lắm đó! Kéo nhau đi giải trí chút chứ."

Hoàng Minh đọc tin nhắn, ánh mắt hơi ngập ngừng. Sân vận động Mỹ Đình? Một nơi quá lớn, quá đông người. Cậu vốn không thích những nơi ồn ào, náo nhiệt. Nhưng Đức Anh là một người bạn tốt, luôn quan tâm và kéo cậu ra khỏi vỏ bọc rụt rè của mình. Hơn nữa, cậu cũng muốn thử một lần trải nghiệm không khí sôi động của sinh viên Hà Nội. Có lẽ, đây cũng là một cách để cậu dần thích nghi hơn.

Cậu gõ trả lời: "Tớ còn buổi định hướng ở chỗ làm thêm nữa. Để xem sao, nếu kịp thì tớ qua sau nhé."

Đức Anh nhanh chóng hồi đáp: "Okela! Cứ qua đi, đông người dễ lạc lắm, nhưng mà cũng vui. Mày cứ đến đó rồi gọi tao. Tao với mấy đứa nữa đang chuẩn bị đi đây."

Hoàng Minh mỉm cười. Đức Anh luôn vậy, nhiệt tình và năng động. Cậu nhìn đồng hồ, thấy mình vẫn còn đủ thời gian để hoàn thành buổi định hướng rồi ghé qua Mỹ Đình một chút. Sân vận động Quốc gia Mỹ Đình, một cái tên mà cậu chỉ từng nghe qua trên báo đài, giờ đây sắp trở thành một phần trải nghiệm của cậu ở Hà Nội. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc khó tả, không chỉ vì lời mời của Đức Anh, mà còn vì một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu: Liệu có khi nào, cậu lại tình cờ gặp Lê Ngân ở một nơi đông người như thế không? Ý nghĩ đó thoáng qua, rồi nhanh chóng bị cậu gạt bỏ, cậu tự nhủ rằng điều đó là không thể. Hà Nội rộng lớn là thế, làm sao có thể dễ dàng gặp lại một người đã hai, ba lần chạm mặt tình cờ như vậy? Nhưng sâu thẳm trong lòng, một phần nào đó vẫn âm thầm mong đợi. Cậu siết chặt chiếc balo trên vai, hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái se lạnh của gió đầu đông lùa qua ô cửa sổ, mang theo mùi ẩm của đất và chút hương hoa sữa cuối mùa vương vấn đâu đó, rồi bước ra khỏi căn phòng trọ nhỏ, bắt đầu một ngày mới đầy những điều bất ngờ.

***

Sân vận động Quốc gia Mỹ Đình chiều nay như một biển người khổng lồ. Cờ hoa rực rỡ, những tấm băng rôn chào mừng tân sinh viên giăng mắc khắp nơi, tạo nên một bức tranh đầy màu sắc và sức sống. Tiếng nhạc điện tử sôi động, tiếng loa phóng thanh vang dội, cùng với tiếng hò reo, tiếng cổ vũ náo nhiệt từ hàng ngàn sinh viên hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy hứng khởi. Mùi cỏ non mới cắt từ sân vận động hòa lẫn với mùi mồ hôi, mùi đồ ăn nhanh thoang thoảng từ những quầy hàng di động, tất cả xộc thẳng vào khứu giác, khiến Hoàng Minh cảm thấy choáng ngợp.

Cậu len lỏi giữa đám đông, cố gắng không để bị cuốn trôi. Đức Anh, với vóc dáng cao ráo và sự năng động thường thấy, đi trước mở đường, thỉnh thoảng quay lại giục cậu.

"Đông vui ghê ha Minh! Mày cứ đứng đực ra đó làm gì? Đi nhanh lên chứ! Tao thấy mấy đứa bạn khoa bên kia rồi!" Đức Anh nói, giọng hào hứng, pha lẫn chút tiếng cười tinh nghịch. Cậu ta mặc chiếc áo phông của trường, khoác thêm chiếc áo khoác denim năng động, trông cực kỳ hòa nhập với không khí lễ hội.

Hoàng Minh chỉ biết gật đầu, cố gắng giữ thăng bằng. Cậu cảm thấy mình như một chấm nhỏ lạc lõng giữa dòng người cuồn cuộn. Cái cảm giác choáng ngợp trước sự rộng lớn và nhộn nhịp của Hà Nội lại trỗi dậy mạnh mẽ. Cậu chưa bao giờ thấy một nơi nào đông đúc và ồn ào đến thế. Mọi thứ đều gấp gáp, vội vã, khác hẳn với sự yên bình, tĩnh lặng của quê nhà cậu. Cậu hơi lúng túng, đôi mắt toát lên vẻ ngơ ngác, nhưng vẫn cố gắng quan sát tỉ mỉ mọi thứ xung quanh.

"Tao thấy hơi choáng..." Hoàng Minh khẽ nói, giọng hơi lạc đi giữa tiếng ồn ào. "Đông quá."

"Kệ đi, cứ tận hưởng cái không khí này đã! Lâu lâu mới có dịp mà." Đức Anh vỗ vai cậu, rồi lại kéo cậu đi tiếp. "Đi ăn chút gì không? Tao đói bụng quá rồi!"

Trong khi đó, ở một góc khán đài khác, Lê Ngân đứng cùng Thảo Vy. Ngân mặc một chiếc áo len màu be đơn giản nhưng tinh tế, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng. Vẻ ngoài của cô vẫn trầm tĩnh như mọi khi, đôi mắt sâu thẳm lướt qua đám đông với một sự thờ ơ khó tả. Cô không mấy hứng thú với sự ồn ào và náo nhiệt này. Tiếng nhạc quá lớn, tiếng hò reo quá chói tai, khiến cô cảm thấy hơi khó chịu.

"Ngân ơi, mày có vẻ không thích mấy chỗ đông người thế này nhỉ? Đi kiếm chỗ nào yên tĩnh ngồi chút không?" Thảo Vy, cô bạn thân xinh xắn, đáng yêu của Ngân, hỏi. Thảo Vy mặc một chiếc váy họa tiết tươi tắn, khoác áo dạ màu hồng nhạt, trông rất nổi bật giữa đám đông. Nụ cười rạng rỡ của cô ấy dường như có khả năng làm ấm cả một góc trời.

Lê Ngân khẽ lắc đầu: "Không sao đâu. Cứ đứng đây cũng được. Mày có vẻ thích thú lắm nhỉ?"

"Tất nhiên rồi! Vui mà! Mà sao mày cứ nhìn quanh quẩn thế? Tìm ai à?" Thảo Vy tinh nghịch hỏi, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò.

Ngân giật mình, hơi lảng tránh ánh mắt của Thảo Vy. "Không có gì. Chỉ là nhìn xem có gì hay không thôi."

Nhưng thực ra, Ngân đang vô thức tìm kiếm một điều gì đó quen thuộc giữa biển người xa lạ này. Từ sau cái chạm mắt trong thư viện hôm qua, hình ảnh của Hoàng Minh cứ lởn vởn trong tâm trí cô. Ánh mắt bối rối, rụt rè nhưng chân thành của cậu đã để lại một ấn tượng sâu sắc. Cô không biết tại sao, nhưng mỗi khi nghĩ đến cậu, trong lòng cô lại dấy lên một cảm giác lạ lẫm, vừa tò mò vừa khó hiểu. Cô tự hỏi, liệu cậu ta có thường đến những nơi đông đúc như thế này không?

Và rồi, như một sự sắp đặt của định mệnh, giữa dòng người hối hả, Hoàng Minh bỗng dừng lại. Cậu cảm thấy một luồng khí lạnh phả qua, và vô thức đưa mắt nhìn về phía một góc khán đài. Ánh mắt cậu lướt qua hàng trăm khuôn mặt xa lạ, rồi bất chợt dừng lại.

Ở đó, giữa những màu sắc rực rỡ và âm thanh ồn ào, cậu nhìn thấy Lê Ngân. Cô ấy đứng cạnh một cô gái khác, mái tóc đen dài và vẻ trầm tĩnh ấy khiến cô nổi bật giữa đám đông. Cô ấy cũng đang nhìn về phía cậu, đôi mắt sâu thẳm lướt qua đám đông, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó.

Một khoảnh khắc.

Hai ánh mắt lại chạm nhau.

Lần này, không còn là trong không gian tĩnh lặng của thư viện, mà là giữa sự ồn ào, náo nhiệt của hàng ngàn người. Tiếng nhạc bỗng chốc trở nên xa xăm, tiếng hò reo như tan biến vào hư không. Chỉ còn lại hai ánh mắt, nối kết một khoảng không gian riêng biệt giữa biển người. Ánh mắt Hoàng Minh vẫn bối rối, lúng túng như mọi khi, nhưng lần này có thêm một chút ngạc nhiên, một chút vui mừng khó tả. Cậu nhìn thấy trong đôi mắt Ngân một tia sáng bất ngờ, một sự nhận biết rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô ấy nhận ra cậu. Và cậu cũng nhận ra cô ấy.

Khoảnh khắc đó kéo dài hơn vài giây so với những lần trước. Không ai nói một lời nào, chỉ có ánh mắt giao hòa, như một vũ điệu không lời giữa sự náo động. Cả hai đều cảm thấy một luồng điện xẹt qua, một cảm giác vừa thân quen vừa xa lạ. Hoàng Minh muốn làm gì đó, một nụ cười, một cái gật đầu, nhưng cơ thể cậu lại cứng đờ. Cậu thấy má mình nóng bừng, và tim cậu đập nhanh đến nỗi cậu sợ rằng ai đó có thể nghe thấy.

Về phần Ngân, cô cũng cảm nhận được sự kết nối ấy. Cô không biết tại sao, nhưng mỗi khi ánh mắt cậu ta chạm vào cô, một cảm giác ấm áp lại len lỏi trong lòng. Ánh mắt của Hoàng Minh, dù rụt rè, nhưng lại ẩn chứa một sự chân thành đến lạ, một điều mà cô ít khi thấy ở những người xung quanh. Cậu ta luôn xuất hiện một cách tình cờ, nhưng lại mang đến những rung động không hề tình cờ.

Nhưng rồi, sự dè dặt cố hữu lại thắng thế. Hoàng Minh là người đầu tiên cụp mắt xuống, vội vàng quay đi, cố gắng hòa vào dòng người. Cậu cảm thấy như mình vừa làm một điều gì đó sai trái, và sự ngượng ngùng dâng lên đến tận mang tai. Lê Ngân cũng nhanh chóng quay đi, tiếp tục giả vờ chú ý đến sân khấu. Nhưng trong lòng cô, một câu hỏi cứ vang vọng: "Cậu ta cũng ở đây sao? Lại là cậu ta..."

Sự ồn ào của sân vận động lại ập đến, kéo cả hai trở về thực tại. Hoàng Minh cảm thấy một sự hỗn loạn trong tâm trí. Cậu vừa mừng vì đã gặp lại Ngân, nhưng cũng vừa thất vọng vì sự rụt rè của mình. Cậu ước gì mình có thể tự tin hơn, có thể nói một lời chào, hay ít nhất là mỉm cười. Nhưng "những điều chưa nói" vẫn cứ kẹt lại trong cổ họng, như một lời nguyền vô hình.

Thảo Vy quay sang Ngân: "Mày sao thế? Tự nhiên đứng đơ ra vậy?"

Ngân khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ ẩn chứa chút bối rối: "Không có gì. Chỉ là thấy đông quá thôi."

Cả hai quay đi, và dòng người lại tiếp tục cuốn trôi họ về những hướng khác nhau. Hà Nội không vội được đâu, và tình yêu cũng vậy. Giữa biển người mênh mông, hai tâm hồn trẻ vẫn đang tìm kiếm nhau, qua những ánh mắt chạm vội, qua những rung động khẽ khàng, như những nụ tầm xuân xanh nhạt e ấp chờ ngày bung nở giữa phố đông.

***

Đêm đông Hà Nội buông xuống, lạnh hơn ban ngày rất nhiều. Gió rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh khô của đất trời. Hoàng Minh trở về căn phòng trọ "Gác Mái" của mình, cảm giác mệt mỏi nhưng trong lòng lại đầy những cảm xúc xáo trộn. Cậu vứt chiếc balo xuống sàn, rồi nằm vật ra giường, nhìn lên trần nhà. Trải nghiệm ở Mỹ Đình thật sự quá sức đối với một chàng trai tỉnh lẻ như cậu. Mọi thứ quá ồn ào, quá choáng ngợp. Nhưng cái hình ảnh Lê Ngân giữa đám đông, và khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, lại là điều duy nhất đọng lại trong tâm trí cậu một cách rõ nét nhất.

Cậu nhắm mắt lại, cố gắng tái hiện lại khoảnh khắc đó. Ánh mắt trầm tĩnh của cô ấy, tia bất ngờ thoáng qua, và sự nhận biết. Cậu không thể gạt bỏ hình ảnh ấy ra khỏi đầu. Tại sao cô ấy lại ở đó? Cô ấy đi với ai? Cô ấy có nhớ cậu không? Hàng loạt câu hỏi cứ luẩn quẩn trong tâm trí Hoàng Minh, khiến cậu không thể nào chợp mắt được. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm hiểu về cô gái ấy, về thế giới của cô ấy. Nhưng rồi, sự rụt rè cố hữu lại ngăn cản cậu. Cậu là ai mà có thể bước vào thế giới của một cô gái Hà Nội gốc, tinh tế và bí ẩn như Ngân? Cậu chỉ là một sinh viên tỉnh lẻ, đang chật vật từng ngày để hòa nhập với thành phố này.

Cái cảm giác bất lực và bối rối dâng lên trong lòng cậu. Cậu thở dài, nhìn hơi thở mình hóa khói trong không khí lạnh. Hà Nội lạnh thật, nhưng có lẽ cái lạnh trong lòng cậu còn lớn hơn. Cậu chợt nhớ đến lời Đức Anh nói: "Đông vui ghê ha Minh! Mày cứ đứng đực ra đó làm gì?" Cậu đã "đứng đực ra đó" thật, đứng đực ra khi ánh mắt Ngân chạm vào cậu, đứng đực ra khi cậu có cơ hội để làm quen, để nói một lời chào. "Những điều chưa nói" lại một lần nữa trở thành một gánh nặng vô hình.

Cùng lúc đó, trong căn hộ ấm cúng của mình ở một con phố cổ, Lê Ngân cũng đang ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm Hà Nội. Thành phố về đêm lung linh ánh đèn, nhưng trong mắt cô, nó lại mang một vẻ trầm mặc rất riêng. Cô không bật đèn, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những con phố hắt vào, đủ để soi rõ gương mặt thanh tú và đôi mắt đăm chiêu của cô.

Thảo Vy đã về rồi, nhưng những câu chuyện ồn ào của cô bạn về sân vận động Mỹ Đình vẫn không thể lấp đầy khoảng trống trong tâm trí Ngân. Hình ảnh của Hoàng Minh, chàng trai với ánh mắt bối rối nhưng chân thành ấy, cứ lẩn quẩn trong đầu cô. Cô khẽ vuốt cuốn sổ tay ghi chép mà cô thường dùng để ghi lại những suy nghĩ, những cảm nhận về cuộc sống, về Hà Nội. Cuốn sổ vẫn còn trống những trang giấy, như chính những cảm xúc trong lòng cô lúc này, chưa thể gọi tên.

"Lại là cậu ta..." Ngân khẽ thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng hòa vào không khí tĩnh lặng của căn phòng. Cô không hiểu tại sao cậu ta lại cứ xuất hiện trong cuộc sống của cô một cách tình cờ đến vậy. Từ trạm xe buýt dưới mưa, đến cửa hàng hoa yên tĩnh, rồi thư viện, và giờ là giữa biển người ồn ào ở sân vận động. Mỗi lần gặp, ánh mắt của cậu ta lại mang đến một cảm giác khác biệt. Không phải là sự trêu chọc hay tán tỉnh như những chàng trai khác, mà là một sự bối rối, một sự chân thành và một chút tò mò rất đỗi ngây thơ.

Cô tự hỏi, cậu ta là ai? Cậu ta đến từ đâu? Tại sao ánh mắt cậu ta lại khiến cô cảm thấy một sự rung động lạ lẫm đến vậy? Cô vốn là một cô gái trầm tính, ít khi bận tâm đến những chuyện xung quanh, đặc biệt là những mối quan hệ mới. Nhưng Hoàng Minh lại khác. Cậu ta như một nốt trầm, một khoảng lặng giữa những âm thanh ồn ào của cuộc sống đô thị, khiến cô phải chú ý.

Ngân khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận cái lạnh luồn qua tấm kính cửa sổ. Những điều chưa nói, những cảm xúc còn mơ hồ, đang dần được ươm mầm trong lòng cô. Cô biết, Hà Nội không vội được đâu, và tình yêu cũng vậy. Giữa lòng thành phố cổ kính này, một câu chuyện tình yêu đang âm thầm hé nở, như một nụ tầm xuân xanh nhạt e ấp giữa phố đông, chờ đợi những tia nắng ấm áp đầu tiên để bung nở. Và cô, cùng với Hoàng Minh, đang ở những bước đầu tiên của vũ điệu ánh mắt không lời ấy. Đêm Hà Nội dần chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn lại những suy tư không tên, vương vấn trong không khí se lạnh đầu đông.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ