Cái nắng ban mai rót đầy qua những kẽ lá, xuyên qua mái ngói cũ kỹ của căn nhà, vẽ thành những vệt sáng vàng óng trên nền đất. Hoàng Minh cúi người, đôi tay thoăn thoắt cưa một thanh gỗ đã mục. Tiếng cưa "xẹt xẹt" đều đặn, hòa cùng tiếng chim lảnh lót từ hàng cây xoài già trước sân và tiếng gió xào xạc luồn qua rặng tre xanh rì phía sau nhà, tạo nên một bản nhạc đồng quê êm dịu, quen thuộc đến lạ. Cậu cảm thấy một sự bình yên hiếm có len lỏi vào tâm hồn mình, xua đi phần nào những lo toan, những áp lực vô hình mà cậu vẫn thường mang theo từ thành phố.
Mồ hôi lấm tấm trên trán cậu, ướt đẫm cả vạt áo sơ mi đã bạc màu. Dù đã quen với công việc tay chân nặng nhọc ở quê nhà, nhưng những ngày làm tình nguyện ở đây vẫn khiến cơ thể cậu mệt mỏi hơn nhiều. Song, lạ thay, cậu lại không hề cảm thấy chán nản hay muốn bỏ cuộc. Trong sâu thẳm tâm trí, hình ảnh cái gật đầu nhẹ nhàng của Lê Ngân chiều hôm qua vẫn còn vương vấn, như một tia nắng nhỏ sưởi ấm lòng cậu, tiếp thêm cho cậu một nguồn động lực kỳ lạ. Nó không phải là một lời nói hoa mỹ, không phải là một cử chỉ quá rõ ràng, nhưng đối với cậu, nó lại mang một ý nghĩa vô cùng lớn lao. Nó cho cậu biết rằng những nỗ lực của cậu, dù thầm lặng, dù đôi khi có phần vụng về, vẫn có người nhìn thấy, có người trân trọng.
Cậu thở hắt ra một hơi, dùng mu bàn tay lau vội giọt mồ hôi đang lăn dài trên má. Thanh gỗ đã được cắt gọn gàng theo đúng kích thước. Hoàng Minh cẩn thận đặt nó vào vị trí, rồi dùng búa đóng những chiếc đinh thép vào. Tiếng búa "cốc cốc" vang lên giòn giã, dứt khoát. Cậu ngắm nhìn hàng rào gỗ dần dần hiện rõ hình hài, những thanh gỗ mới tinh tươm nổi bật trên nền gỗ cũ sờn. Một cảm giác hài lòng dâng lên trong lòng. Đây không chỉ là việc sửa chữa một hàng rào, mà còn là việc xây dựng lại một chút niềm tin cho chính mình, chứng minh rằng cậu có thể làm được, có thể đóng góp một phần nhỏ bé. Cậu không phải là một người tài giỏi, xuất chúng như Quang Huy, không thể điều phối công việc hay đưa ra những giải pháp kỹ thuật phức tạp, nhưng cậu có thể dùng đôi tay này, dùng sức lực này để làm những việc thiết thực, cụ thể.
"Cậu Minh ơi, nghỉ tay uống chén nước đã con."
Giọng nói hiền lành của bà cụ chủ nhà vang lên từ phía cửa. Bà chậm rãi bước ra sân, trên tay là một chén nước vối xanh ngắt, bốc hơi nhẹ trong cái lành lạnh còn vương vấn của buổi sáng. Mái tóc bạc phơ của bà búi gọn gàng, nụ cười móm mém phúc hậu. Cậu Minh vội vàng đứng thẳng người dậy, gãi đầu cười bẽn lẽn.
"Dạ, con làm sắp xong rồi ạ. Bà đừng bận tâm ạ." Cậu nói, giọng vẫn còn hơi ngập ngừng, rụt rè như thuở mới chân ướt chân ráo lên Hà Nội.
"Thôi nào, cứ nghỉ đi con. Cậu làm từ sáng giờ rồi còn gì. Cả nhà bà biết ơn các cháu tình nguyện lắm. Nhờ có các cháu mà cái nhà này nó mới tươm tất lên được." Bà cụ đặt chén nước lên cái bàn con kê sát gốc cây nhãn già, rồi chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đẩu, ánh mắt trìu mến nhìn Hoàng Minh.
Hoàng Minh rót chén nước ra cái bát sành nhỏ, từ từ nhấp từng ngụm. Nước vối mát lành, có vị hơi chát nhẹ, nhưng lại rất sảng khoái. Cậu ngước nhìn bà cụ, trong lòng dấy lên một cảm xúc khó tả. Bà cụ này, cũng như nhiều người dân ở đây, đối với cậu và cả đoàn tình nguyện, đều là những người xa lạ, nhưng họ lại đón tiếp cậu bằng tất cả sự chân thành, ấm áp. Cậu nghĩ về mẹ, về ngôi nhà nhỏ ở quê, nơi cũng có một người phụ nữ lớn tuổi đang ngày ngày trông ngóng cậu. Cảm giác này, sự gắn kết này, khiến cậu cảm thấy mình không đơn độc, không lạc lõng giữa cuộc đời rộng lớn.
"Bà ơi, cái hàng rào này con làm xong rồi. Mai con sẽ giúp bà sửa lại cái chuồng gà nhé." Hoàng Minh nói, giọng nói đã tự tin hơn một chút, ánh mắt đầy quyết tâm.
"Ôi giời, thế thì tốt quá rồi. Cảm ơn cậu Minh nhiều lắm nhé!" Bà cụ cười tủm tỉm, đôi mắt hằn những vết chân chim ánh lên vẻ vui mừng. "Các cháu vất vả mà bà chẳng có gì đãi đằng. Chỉ có mấy cân khoai lang luộc đây, lát các cháu ăn lót dạ cho đỡ đói nhé." Bà chỉ vào rổ khoai lang còn nghi ngút khói đặt trên bàn.
Hoàng Minh gật đầu, lòng thấy ấm áp. Cậu nhìn lại hàng rào một lần nữa, những thanh gỗ mới vững chãi, thẳng tắp. Nắng đã lên cao hơn, rọi thẳng vào sân, nhưng cậu không còn cảm thấy cái nóng oi ả. Thay vào đó, một sự hưng phấn nhẹ nhàng, một niềm vui đơn giản len lỏi trong từng thớ thịt. Cậu biết, đây chính là ý nghĩa của chuyến đi này, không chỉ là giúp đỡ người khác, mà còn là giúp chính mình tìm thấy một phần nào đó của bản thân, một phiên bản tự tin hơn, kiên trì hơn. Cậu tin rằng, những cố gắng này, không chỉ giúp ích cho bà cụ, mà còn đang giúp cậu từng bước vượt qua những tự ti cố hữu trong lòng. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi vôi mới, mùi đất ẩm, mùi rơm rạ thoang thoảng cùng mùi khoai lang luộc dịu nhẹ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh quê hương đầy sức sống.
***
Tiếng ve kêu râm ran như một dàn hợp xướng không ngưng nghỉ, báo hiệu giữa trưa đã về. Nắng vàng như mật rót xuống khắp các ngõ ngách của làng quê, xuyên qua tán lá xanh um của cây đa cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Dưới bóng mát của cây đa, cạnh bờ giếng đá ong cũ kỹ phủ rêu phong, Lê Ngân đang ngồi lặng lẽ, đôi tay thoăn thoắt phác thảo vào cuốn sổ nhỏ. Tiếng nước chảy róc rách từ giếng, tiếng trẻ con cười đùa vang vọng từ sân trường làng xa xa, tất cả tạo nên một không gian thanh bình, lãng mạn, như một bức tranh thủy mặc sống động. Cô mặc chiếc áo sơ mi màu xanh ngọc nhạt, quần vải ống rộng thoải mái, mái tóc đen dài xõa ngang vai, bay nhẹ trong làn gió. Ánh sáng dịu dàng của buổi trưa làm nổi bật những đường nét thanh tú trên khuôn mặt cô, khiến cô trông như một nàng thơ lạc giữa khung cảnh đồng quê.
Ánh mắt cô, trầm tĩnh và sâu sắc, lướt qua những đường nét kiến trúc cổ kính của mái đình làng, hàng cau thẳng tắp, rồi dừng lại ở hình ảnh một người con trai đang cặm cụi làm việc dưới cái nắng gay gắt. Đó là Hoàng Minh. Cậu đang giúp một gia đình khác sửa lại mái hiên, đôi vai gầy nhưng vẫn vững chãi, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Ngân không biết tại sao, nhưng ánh mắt cô cứ bị hút vào cậu. Không phải vì vẻ ngoài hào nhoáng, mà là sự chân thành trong từng động tác, sự kiên trì không biết mệt mỏi. Cậu không nói nhiều, nhưng hành động của cậu lại nói lên tất cả. Nó khác xa với sự ồn ào, năng động của những người bạn khác, nhưng lại có một sức hút riêng, một vẻ đẹp riêng mà chỉ những người tinh tế mới có thể cảm nhận.
Cô chậm rãi vẽ, những nét chì mềm mại lướt trên trang giấy, tái hiện lại khung cảnh yên bình trước mắt. Cái giếng cổ, hàng tre xanh, và cả hình bóng Hoàng Minh đang làm việc ở đằng xa, đều được cô ghi lại một cách tỉ mỉ. Cô yêu cái vẻ đẹp mộc mạc, chân chất của làng quê này, yêu cái cách người dân nơi đây sống chậm rãi, gần gũi với thiên nhiên. Và cô cũng nhận ra, Hoàng Minh, cậu trai đến từ một vùng quê xa xôi, dường như cũng mang trong mình những giá trị tương tự. Có lẽ vì thế mà cậu dễ dàng hòa nhập, dễ dàng tìm thấy niềm vui trong những công việc tay chân, trong cái vẻ đẹp giản dị của cuộc sống này.
Hoàng Minh sau khi hoàn thành công việc ở nhà bà cụ, cảm thấy cổ họng khô khốc. Cậu nhớ đến cái giếng nước mát lành dưới gốc đa cổ thụ, nơi mà mọi người thường đến lấy nước uống. Cậu chậm rãi bước đến, cảm nhận từng bước chân nặng trĩu nhưng cũng đầy nhẹ nhõm. Khi đến gần giếng, cậu nhìn thấy một dáng người quen thuộc đang ngồi dưới bóng cây. Đó là Lê Ngân. Cô ấy đang làm gì đó, có vẻ như đang vẽ. Cậu không muốn làm phiền, nhưng cũng không thể tránh khỏi việc đi ngang qua.
Cậu cúi xuống, dùng gáo múc một gáo nước mát lạnh từ giếng lên, từ từ đưa lên miệng uống. Nước giếng trong vắt, ngọt lành, xua tan đi cơn khát và cái nóng bức đang xâm chiếm cơ thể. Cậu nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác sảng khoái ấy. Khi mở mắt ra, cậu thấy Ngân đã đứng dậy, tiến lại gần cậu.
Cô không nói gì, chỉ khẽ đưa tay ra. Trên lòng bàn tay mảnh mai của cô là một trái ổi xanh mướt, còn vương chút phấn trắng. Mùi ổi thơm dịu nhẹ thoang thoảng trong không khí. Ánh mắt cô, vốn dĩ trầm tĩnh, giờ đây ánh lên một tia sáng ấm áp, một nụ cười nhẹ như gió thoảng lướt qua môi. Nó không phải là một nụ cười rạng rỡ, nhưng lại có sức lay động lạ kỳ, khiến trái tim Hoàng Minh khẽ rung lên.
Hoàng Minh ngỡ ngàng nhìn trái ổi, rồi nhìn lên khuôn mặt Ngân. Cậu không nói nên lời, chỉ biết mở to mắt nhìn cô. Sự bất ngờ, cùng với một niềm vui nho nhỏ, dâng lên trong lòng cậu.
"Minh uống nước đi, ổi này ngọt lắm." Ngân khẽ nói, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió xôn xao trên lá, mang theo một sự quan tâm kín đáo. Cô vẫn giữ nụ cười mong manh ấy, ánh mắt vẫn tinh tế và sâu sắc.
Hoàng Minh đưa tay đón lấy trái ổi. Bàn tay cậu chạm nhẹ vào những ngón tay thon dài của cô. Một luồng điện nhẹ truyền qua, khiến cậu giật mình rụt tay lại. Trái ổi mát lạnh trong lòng bàn tay cậu, như một món quà vô giá.
"Cảm... cảm ơn Ngân." Cậu lắp bắp, giọng nói nhỏ đến mức suýt bị tiếng ve kêu át đi. Cậu ngước nhìn cô, trong ánh mắt đầy vẻ biết ơn và bối rối.
Ngân không đáp lời. Cô chỉ khẽ gật đầu một cái, vẫn là cái gật đầu nhẹ nhàng, nhưng lần này đi kèm với một nụ cười ấm áp hơn một chút. Cô lùi lại một bước, rồi lại tiếp tục ngồi xuống dưới gốc đa, lặng lẽ quay lại với cuốn sổ phác thảo của mình.
Hoàng Minh vẫn đứng đó, trái ổi trong tay. Cậu cảm nhận được hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể, xua đi mọi mệt mỏi. Trái ổi này, cái gật đầu này, nụ cười nhẹ này, tất cả đều là những điều nhỏ nhặt, nhưng đối với cậu, chúng lại mang một ý nghĩa lớn lao hơn bất kỳ lời nói nào. Nó như một sự công nhận, một sự quan tâm mà cậu chưa từng nhận được từ ai khác ngoài gia đình. Cậu đưa trái ổi lên ngửi, mùi thơm ngọt ngào của nó làm cậu cảm thấy dễ chịu lạ thường. Cậu cắn một miếng, vị ngọt thanh mát lan tỏa trong khoang miệng, khiến cậu cảm thấy như được tiếp thêm sinh lực.
Cậu nhìn về phía Ngân, cô vẫn đang miệt mài với cuốn sổ của mình, mái tóc đen dài khẽ bay trong gió. Cậu tự hỏi, cô ấy đang vẽ gì? Có phải là khung cảnh này, có phải là cái giếng cổ này, hay là một điều gì đó sâu sắc hơn, một cảm xúc nào đó mà cô đang muốn ghi lại? Dù là gì đi nữa, khoảnh khắc này, với Hoàng Minh, là một khoảnh khắc đáng nhớ. Nó như một sợi nắng vàng dịu dàng, len lỏi vào tâm hồn cậu, sưởi ấm những góc khuất còn lạnh lẽo. Cậu biết, giữa cái ồn ào của cuộc sống, giữa những lo toan bộn bề, vẫn có những khoảnh khắc bình yên như thế này, những cử chỉ nhỏ bé nhưng lại có sức mạnh xoa dịu tâm hồn. Cậu mỉm cười nhẹ, cảm thấy một chút hy vọng, một chút bình yên, và một chút gì đó gọi là hạnh phúc đang len lỏi trong lòng.
***
Chiều tối, khu nhà nghỉ của đoàn tình nguyện trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Tiếng trò chuyện rộn ràng của sinh viên, tiếng bát đũa lách cách, tiếng nhạc nhẹ từ một chiếc radio cũ phát ra những giai điệu quê hương quen thuộc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ấm cúng sau một ngày làm việc mệt mỏi. Mùi cơm tối thơm lừng, mùi xà phòng thoang thoảng từ phòng tắm, len lỏi trong không khí, khiến ai nấy đều cảm thấy dễ chịu. Những chiếc đèn vàng ấm áp chiếu sáng cả căn phòng rộng, xua đi cái bóng tối đang dần bao trùm bên ngoài.
Hoàng Minh ngồi ăn tối cùng Đức Anh và Thảo Vy. Cậu vẫn còn vương vấn về khoảnh khắc buổi trưa với Lê Ngân. Vị ngọt của trái ổi dường như vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi, và nụ cười nhẹ nhàng của cô vẫn lấp lánh trong tâm trí cậu. Cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm, một niềm vui len lỏi trong từng tế bào, khiến bữa cơm tối hôm nay dường như ngon hơn bình thường. Cậu thỉnh thoảng liếc nhìn về phía góc phòng, nơi Ngân thường ngồi ăn cùng Thảo Vy. Cô vẫn trầm tĩnh như mọi khi, mái tóc đen dài buông xõa, đôi mắt xa xăm thỉnh thoảng lại nhìn ra ô cửa sổ, như đang suy tư về điều gì đó. Cậu tự hỏi, liệu cô có còn nhớ đến khoảnh khắc buổi trưa không, hay đó chỉ là một hành động bộc phát, không hề có ý nghĩa gì đặc biệt đối với cô? Nỗi băn khoăn ấy khiến cậu lại chìm vào những suy nghĩ miên man.
Đức Anh, như thường lệ, vẫn là người khuấy động không khí. "Này Minh, hôm nay làm việc có vẻ sung sức lắm nhỉ? Thấy cậu cưa gỗ, đóng đinh phăm phăm, như thợ chuyên nghiệp ấy. Chắc có động lực đặc biệt nào đây?" Cậu bạn tinh nghịch huých nhẹ vào vai Hoàng Minh, nở nụ cười đầy ẩn ý.
Hoàng Minh giật mình, mặt hơi đỏ lên. "Đâu có... Tớ chỉ cố gắng làm thôi mà. Bà cụ chủ nhà hiền quá, tớ muốn giúp bà ấy nhiều chút." Cậu lắp bắp, cố gắng lảng tránh ánh mắt trêu chọc của Đức Anh.
Thảo Vy ngồi cạnh Ngân, khẽ cười. Cô quay sang nói với Ngân: "Cậu thấy không, Minh nhà mình dạo này giỏi giang hẳn lên đó Ngân. Chắc nhờ có ai đó âm thầm cổ vũ rồi." Cô nói, giọng điệu dí dỏm, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Hoàng Minh, như muốn dò xét phản ứng của cậu.
Ngân chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười rất khẽ lướt qua môi cô. Cô không nói gì, chỉ tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống, và những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen nhung. Cô không bộc lộ cảm xúc rõ ràng, nhưng Hoàng Minh, với giác quan nhạy cảm của mình, cảm thấy như có một luồng điện nhỏ chạy qua người. Cậu không biết đó có phải là dấu hiệu của sự chú ý hay chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Đúng lúc đó, Quang Huy đi ngang qua bàn ăn của Hoàng Minh. Anh ta vừa nói chuyện với Hải Anh, trưởng nhóm tình nguyện, về tiến độ công việc trong ngày và kế hoạch cho ngày mai. Giọng nói của Quang Huy dứt khoát, tự tin, và cách anh ta điều phối công việc cho thấy sự chuyên nghiệp, năng lực vượt trội. Anh ta cao ráo, điển trai, ăn mặc lịch sự, và phong thái lúc nào cũng tỏa ra vẻ tự tin khiến người khác phải chú ý.
"À, chào Minh." Quang Huy dừng lại, nở một nụ cười xã giao. "Tổ của Minh hôm nay làm việc cũng được đấy, nhưng cần nhanh hơn chút để đảm bảo tiến độ. Chúng ta còn nhiều việc phải làm lắm." Anh ta nói, giọng điệu có vẻ như khen ngợi, nhưng lại ẩn chứa một ý nghĩa khác, như một lời nhắc nhở, một lời chê bai nhẹ nhàng.
Nụ cười trên môi Hoàng Minh cứng lại. Ánh mắt cậu thoáng một tia thất vọng. Cái cảm giác vui vẻ, nhẹ nhõm từ buổi trưa bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho sự tự ti và áp lực quen thuộc. Cậu biết Quang Huy không có ý xấu, có thể anh ta chỉ muốn thúc đẩy mọi người, nhưng lời nói ấy lại vô tình chạm vào nỗi lo lắng sâu thẳm trong lòng cậu – rằng cậu luôn chậm chạp hơn người khác, rằng những nỗ lực của cậu vẫn chưa đủ.
"Dạ, tớ sẽ cố gắng hơn ạ." Hoàng Minh đáp khẽ, giọng nói lại trở nên rụt rè như thường lệ. Cậu cúi đầu, vùi mặt vào bát cơm, không dám nhìn thẳng vào Quang Huy.
Quang Huy chỉ gật đầu nhẹ, rồi tiếp tục bước đi, để lại phía sau một Hoàng Minh đang chìm trong mớ cảm xúc lẫn lộn. Đức Anh thấy vậy, vội vàng vỗ vai cậu. "Thôi kệ đi Minh. Cậu làm tốt rồi mà. Ai cũng có điểm mạnh riêng. Mà Quang Huy lúc nào chẳng thế, cậu ta là người cầu toàn mà." Đức Anh an ủi, cố gắng kéo Hoàng Minh ra khỏi những suy nghĩ tiêu cực.
Nhưng Hoàng Minh không thể thoát ra được. Cậu liếc nhìn Lê Ngân một lần nữa. Cô vẫn ngồi đó, trầm tĩnh, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Cậu tự hỏi, liệu Ngân có nghe thấy lời Quang Huy không? Liệu cô có nghĩ rằng cậu thật sự kém cỏi, chậm chạp? Cái gật đầu, nụ cười và trái ổi ngọt ngào buổi trưa dường như trở nên mờ nhạt, bị che lấp bởi bóng đen của sự tự ti và áp lực. Cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu ớt khi so sánh với một người như Quang Huy, một người luôn tự tin, luôn tỏa sáng.
Một cơn gió lạnh khẽ thổi qua ô cửa sổ, mang theo hơi sương đêm và mùi đất ẩm. Hoàng Minh rùng mình nhẹ. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây. Cậu nhìn lại bàn tay mình, nhớ lại cảm giác khi cầm trái ổi Ngân đưa, nhớ lại ánh mắt ấm áp của cô. Không, cậu không thể để những lời nói ấy làm mình gục ngã. Những nỗ lực của cậu, dù chưa hoàn hảo, nhưng là thật. Sự quan tâm của Ngân, dù kín đáo, nhưng là thật. Cậu sẽ không bỏ cuộc. Cậu sẽ cố gắng hơn nữa, không phải để chứng minh cho Quang Huy thấy, mà là để chứng minh cho chính bản thân mình, và có lẽ, để xứng đáng với cái gật đầu, với nụ cười nhẹ nhàng của cô gái Hà Nội trầm tĩnh ấy.
Bữa tối tiếp tục trong không khí náo nhiệt, nhưng trong lòng Hoàng Minh, một cuộc chiến nội tâm vẫn đang diễn ra. Cuộc chiến giữa sự tự ti và hy vọng, giữa áp lực và động lực. Cậu biết, chặng đường phía trước còn dài, còn nhiều thử thách. Nhưng chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ nhỏ của Ngân, một sợi nắng vàng nơi bờ giếng cũ, cũng đủ để thắp lên trong cậu một ngọn lửa nhỏ, một niềm tin mãnh liệt, rằng cậu có thể vượt qua tất cả, và rằng những điều chân thành nhất, dù không nói thành lời, vẫn có thể được cảm nhận sâu sắc nhất.