Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 124

Thoáng Chốc Bên Hiên Nhà

3915 từ
Mục tiêu: Tiếp tục khắc họa sự nỗ lực và tỉ mỉ của Hoàng Minh trong công việc tình nguyện, giúp anh cảm thấy tự tin hơn về khả năng của mình.,Tạo ra một tình huống buộc Hoàng Minh và Lê Ngân phải làm việc cùng nhau, tăng cường tương tác phi ngôn ngữ và sự thấu hiểu ngầm giữa họ.,Cho phép Lê Ngân quan sát sâu hơn những phẩm chất bên trong của Hoàng Minh, vượt qua vẻ bề ngoài rụt rè của anh.,Khơi gợi thêm những rung động tinh tế trong lòng cả hai, đồng thời củng cố xung đột nội tâm về sự dè dặt và ngại ngùng.,Gieo mầm cho những hiểu lầm tiềm ẩn hoặc sự căng thẳng nội tâm khi Hoàng Minh so sánh mình với Quang Huy, dù Quang Huy không trực tiếp gây áp lực.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, Hải Anh, Quang Huy
Mood: Trầm lắng, lãng mạn nhẹ nhàng, tinh tế, có chút bâng khuâng và đấu tranh nội tâm.
Kết chương: [object Object]

Bữa tối hôm ấy, dẫu không khí xung quanh vẫn ồn ã và náo nhiệt, nhưng trong tâm khảm Hoàng Minh, một cuộc chiến nội tâm vẫn âm ỉ diễn ra. Cuộc chiến giữa sự tự ti cố hữu và ngọn lửa hy vọng vừa nhen nhóm, giữa áp lực vô hình và động lực mong manh. Cậu biết, chặng đường phía trước còn dài, còn lắm thử thách, và những lời nói vô tình của Quang Huy cứ như một làn sương lạnh mờ mịt, bao phủ lấy chút ánh sáng yếu ớt trong lòng. Thế nhưng, khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau bên bờ giếng cũ, cái gật đầu khẽ của Lê Ngân, và hương vị ngọt ngào của trái ổi cô trao, tất cả vẫn còn vẹn nguyên, tựa như những sợi nắng vàng kiên cường, cố gắng xuyên qua màn sương, nhắc nhở cậu rằng có những điều chân thành nhất, dù không nói thành lời, vẫn có thể được cảm nhận sâu sắc nhất. Đêm trôi qua trong trằn trọc, với những suy nghĩ miên man, chập chờn như ánh đèn dầu hiu hắt.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp, len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng những mái nhà ngói rêu phong, Hoàng Minh đã thức dậy. Không khí buổi sớm vẫn còn vương vấn cái se lạnh đặc trưng của vùng đồng bằng Bắc Bộ cuối thu, mang theo mùi đất ẩm sau sương đêm và thoang thoảng hương khói bếp từ những căn nhà đã sớm đỏ lửa. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn cái lạnh trong lành, cố gắng gạt bỏ những ưu tư còn vương vấn từ đêm qua. Trên người cậu vẫn là chiếc áo khoác dày cộp màu xám đã sờn, cổ áo dựng cao che kín một phần khuôn mặt gầy gò, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng cũng chất chứa một sự kiên định lạ thường.

Các bạn tình nguyện viên đã bắt đầu tập trung ở khoảng sân rộng giữa làng, nơi được dùng làm khu sinh hoạt chung. Tiếng nói cười râm ran, tiếng gọi nhau í ới, tiếng xe máy từ xa vọng lại, tất cả tạo nên một bức tranh buổi sáng tràn đầy năng lượng và sự náo nhiệt. Hoàng Minh chậm rãi bước tới, hòa mình vào dòng người, cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng giữa sự sôi nổi ấy. Cậu tìm thấy Đức Anh đang đứng tựa vào một gốc cây cổ thụ, vừa nhâm nhi cốc trà nóng vừa trò chuyện rôm rả với vài người bạn khác. Đức Anh, với vóc dáng cao ráo, năng động, khuôn mặt sáng sủa và nụ cười tươi tắn, luôn là tâm điểm của sự chú ý, một sự tương phản rõ rệt với vẻ ngoài rụt rè của Minh.

"Chào Minh, dậy sớm thế mày?" Đức Anh vỗ vai cậu, giọng nói tràn đầy sức sống. "Tối qua ngủ ngon không? Hay lại mơ thấy tiên nữ mang ổi đến tận giường?"

Hoàng Minh chỉ cười gượng, cái tên "tiên nữ" khiến má cậu chợt ửng hồng. "Mày lại trêu tao rồi." Cậu khẽ đáp, giọng nói nhỏ nhẹ như thường lệ. "Tao ngủ cũng được, chỉ là nghĩ linh tinh thôi."

Ngay lúc đó, Hải Anh, trưởng nhóm tình nguyện, xuất hiện. Cô nàng mạnh mẽ, cá tính với mái tóc đen dài được buộc gọn gàng đuôi ngựa, bước đi dứt khoát, mang theo một tập giấy tờ trên tay. Cô cất giọng nói rõ ràng, đầy tự tin, khiến cả khoảng sân đang ồn ào bỗng chốc lắng xuống. "Cả nhà mình tập trung nào! Hôm nay chúng ta có nhiều việc quan trọng cần làm để kịp tiến độ nhé!"

Mọi người nhanh chóng vây quanh Hải Anh. Hoàng Minh đứng cạnh Đức Anh, cố gắng không quá nổi bật. Ánh mắt cậu vô thức lướt qua đám đông, và ngay lập tức dừng lại ở một bóng hình quen thuộc. Lê Ngân. Cô ấy đứng cách cậu không xa, bên cạnh Thảo Vy, bạn thân của mình. Ngân vẫn vậy, trầm tĩnh và thanh thoát trong bộ trang phục đơn giản nhưng có gu, gam màu trung tính hài hòa với khung cảnh làng quê. Mái tóc đen dài của cô buông xõa nhẹ nhàng trên vai, đôi mắt sâu và trầm lặng nhìn về phía Hải Anh, nhưng dường như lại không thực sự tập trung vào những gì cô ấy đang nói. Một vẻ đẹp kín đáo, tựa như một bức tranh thủy mặc giữa những gam màu rực rỡ của buổi sáng. Thảo Vy, ngược lại, xinh xắn và đáng yêu hơn, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò, thỉnh thoảng lại thì thầm điều gì đó với Ngân, nhưng Ngân chỉ khẽ gật đầu, không biểu lộ nhiều cảm xúc.

Hải Anh bắt đầu đọc danh sách phân công công việc. Từng cái tên, từng nhóm được xướng lên, kèm theo nhiệm vụ cụ thể. Hoàng Minh lắng nghe, lòng vừa mong chờ vừa lo lắng. Cậu hy vọng sẽ được phân công một công việc chân tay nặng nhọc, nơi cậu có thể dùng sức lực và sự tỉ mỉ của mình, không phải là những việc đòi hỏi sự khéo léo trong giao tiếp hay khả năng lãnh đạo, những điều cậu luôn cảm thấy thiếu tự tin.

"Và cuối cùng," Hải Anh cất tiếng, giọng nói vang vọng giữa sự im lặng chờ đợi, "Hôm nay, nhóm của Minh và Ngân sẽ giúp bà Bảy ở cuối làng sửa lại hàng rào bị hỏng. Đức Anh và Thảo Vy sẽ hỗ trợ các bạn một tay nhé!"

Một luồng điện nhỏ chạy dọc sống lưng Hoàng Minh. Cậu hơi giật mình, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tên cậu và tên Ngân được ghép cặp? Lại còn Đức Anh và Thảo Vy hỗ trợ nữa chứ. Cậu liếc nhanh sang Lê Ngân. Cô ấy chỉ khẽ gật đầu, một cử chỉ dường như không biểu lộ cảm xúc nào, nhưng Hoàng Minh lại cảm thấy một chút bối rối, một chút e dè len lỏi trong lòng. Liệu cô có khó chịu khi phải làm việc với một người rụt rè, chậm chạp như cậu không? Những lời nói của Quang Huy tối qua lại hiện về trong tâm trí, một lần nữa gieo rắc sự tự ti.

Đức Anh thấy vẻ mặt cứng đờ của Minh, vội vàng vỗ vai cậu, phá tan bầu không khí căng thẳng trong lòng cậu. "Chà chà, Minh nhà ta hôm nay được ưu ái ghê. Làm việc với hoa khôi cơ đấy. Nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!" Đức Anh nói, giọng điệu dí dỏm, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự động viên.

Hoàng Minh chỉ biết cười trừ, cố gắng che giấu sự ngượng ngùng đang dâng lên trong lòng. Cậu khẽ gật đầu với Đức Anh, rồi lại liếc nhìn Lê Ngân một lần nữa. Cô ấy vẫn trầm tĩnh, đôi mắt hướng về phía Hải Anh, như thể lời phân công vừa rồi chẳng có gì đặc biệt. Cậu tự hỏi, liệu Ngân có nghĩ gì không? Hay cô ấy đã quen với việc được mọi người chú ý, được ghép cặp với những người "ưu tú" hơn cậu? Một nỗi bâng khuâng mơ hồ lại bao trùm lấy cậu, nhưng sâu thẳm bên trong, một tia hy vọng nhỏ nhoi vẫn le lói, về cơ hội được ở gần cô, được chứng tỏ bản thân mình, dù chỉ là qua những công việc nhỏ bé nhất. Cậu sẽ cố gắng hết sức, không phải để chứng minh cho ai, mà là để xứng đáng với cái gật đầu của cô, với những rung động lạ lùng mà cô mang lại.

***

Khoảng sân rộng của nhà bà Bảy nằm khuất sau con đường đất nhỏ, rợp bóng cây. Ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ, tường vôi đã bạc màu thời gian, nhưng vẫn toát lên vẻ ấm cúng, thân thuộc. Hàng rào gỗ mục nát, xiêu vẹo là minh chứng cho bao mùa mưa nắng đã qua. Tiếng cưa gỗ lách cách, tiếng chổi quét rào rạt bắt đầu vang lên, phá vỡ sự yên bình vốn có của buổi sáng. Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh và Thảo Vy bắt tay vào công việc.

Hoàng Minh được giao nhiệm vụ tháo dỡ những thanh gỗ mục và cưa những thanh gỗ mới để thay thế. Cậu nhanh chóng xắn tay áo, để lộ cánh tay gầy gò nhưng ẩn chứa sức mạnh đáng ngạc nhiên. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán khi cậu dùng sức cưa từng thanh gỗ cũ, tiếng cưa ken két vang lên đều đặn. Cậu cẩn thận đặt từng thanh gỗ xuống đất, phân loại rõ ràng gỗ còn dùng được và gỗ bỏ đi. Dù công việc nặng nhọc, nhưng Hoàng Minh lại cảm thấy thoải mái một cách lạ thường. Đây là lúc cậu có thể tập trung vào một việc cụ thể, dùng đôi tay của mình để tạo ra giá trị, không cần phải lo lắng về những lời nói hoa mỹ hay sự khéo léo trong giao tiếp. Trong công việc này, sự tỉ mỉ và kiên trì là quan trọng nhất, và đó là những điều cậu tự tin mình có.

Lê Ngân, với sự tỉ mỉ và khéo léo vốn có, đảm nhận việc sơn lại những thanh gỗ còn tốt và chuẩn bị sơn cho những thanh gỗ mới. Cô ấy mặc một chiếc áo phông cũ đã bạc màu nhưng vẫn rất sạch sẽ, mái tóc đen được buộc gọn gàng sau gáy, để lộ chiếc cổ thanh tú. Cô cầm cọ sơn một cách điệu nghệ, từng đường cọ đều đặn, nhẹ nhàng, như thể đang vẽ một bức tranh vậy. Mùi sơn mới thoang thoảng bay trong không khí, hòa quyện với mùi gỗ mục và hương hoa đồng nội từ vườn nhà bà Bảy, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương đặc trưng của làng quê. Ánh nắng ấm dần lên, đậu trên mái tóc cô, khiến vài sợi tóc tơ ánh lên màu hổ phách.

Đức Anh và Thảo Vy thì phụ trách việc dọn dẹp khu vực xung quanh hàng rào, quét dọn lá khô, nhổ cỏ dại. Họ vừa làm vừa trò chuyện rôm rả, tiếng cười đùa của Thảo Vy trong trẻo như tiếng chim hót, còn Đức Anh thì luôn biết cách pha trò để không khí bớt căng thẳng. Tiếng nói cười của họ tạo thành một lớp âm thanh nền, khiến cho sự im lặng tập trung của Hoàng Minh và Lê Ngân trở nên rõ nét hơn, như thể họ đang ở trong một thế giới riêng, chỉ có tiếng cưa, tiếng cọ và những rung động không lời.

"Ngân... em giữ chặt đầu này nhé." Hoàng Minh khẽ nói, giọng hơi ngập ngừng khi cậu và Ngân cùng nhau nhấc một thanh gỗ dài đã được cưa xong. Cậu vẫn giữ thói quen xưng hô khách sáo, một phần vì sự rụt rè, một phần vì cậu nghĩ cô ấy là người Hà Nội gốc, là "hoa khôi", nên cần phải giữ khoảng cách nhất định.

Lê Ngân không nói gì, chỉ khẽ "Ừm" một tiếng rất nhẹ, rồi dùng đôi tay thon dài của mình giữ chặt một đầu thanh gỗ. Khoảnh khắc ấy, bàn tay của họ vô tình chạm nhẹ vào nhau. Một cảm giác mát lạnh, mềm mại, nhưng cũng nhanh chóng rời ra. Hoàng Minh giật mình, cảm giác như có một luồng điện nhỏ chạy qua đầu ngón tay, lan dần vào tim. Cậu vội vàng rút tay lại, gương mặt thoáng đỏ, sợ rằng mình đã vô ý chạm vào cô ấy. Ngân thì vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng Hoàng Minh có thể thấy đôi mắt cô khẽ chớp, như một cái hồ yên ả bỗng có một gợn sóng nhỏ. Cậu tự hỏi, liệu cô có cảm nhận được gì không? Hay chỉ là cậu quá nhạy cảm?

Họ tiếp tục công việc trong sự im lặng. Hoàng Minh tập trung vào việc cưa và đục đẽo, mồ hôi chảy dài trên thái dương. Cậu cảm thấy ánh mắt của Lê Ngân đôi lúc lướt qua mình, không phải là cái nhìn dò xét hay đánh giá, mà là một sự quan sát tĩnh lặng, như đang ghi nhận điều gì đó. Điều đó khiến cậu vừa bối rối, vừa có chút tự hào. Cậu muốn thể hiện cho cô thấy, dù cậu không giỏi nói năng, không hoạt bát như Quang Huy, nhưng cậu là một người chăm chỉ, tỉ mỉ, và có trách nhiệm.

Một lát sau, khi Hoàng Minh đang loay hoay với một thanh gỗ bị kẹt, thùng sơn lót đặt gần đó bỗng nhiên bị nghiêng, suýt chút nữa thì đổ ập xuống. Hoàng Minh giật mình, chưa kịp phản ứng thì một bàn tay nhanh như cắt đã vươn tới, giữ chặt lấy thùng sơn. Là Lê Ngân. Cô ấy đã kịp thời cứu vãn tình hình.

"Cảm ơn Ngân... suýt chút nữa thì..." Hoàng Minh lắp bắp, gương mặt nóng bừng vì xấu hổ và may mắn. Anh nhìn vào đôi mắt cô, thấy một tia lo lắng thoáng qua trước khi nó trở lại vẻ trầm tĩnh thường ngày.

"Không sao." Lê Ngân khẽ đáp, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng. Cô hơi cúi xuống, chỉnh lại thùng sơn cho chắc chắn hơn, rồi tiếp tục công việc của mình.

Khoảnh khắc ấy, dường như thời gian ngừng lại. Hoàng Minh vẫn đứng đó, nhìn theo bóng lưng Ngân. Cậu cảm nhận được mùi sơn mới phảng phất từ bàn tay cô, mùi hương quen thuộc nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Ngân không hề trách móc hay tỏ vẻ khó chịu, mà hành động của cô nhanh nhẹn, tự nhiên, như một sự giúp đỡ hiển nhiên. Điều đó khiến Hoàng Minh cảm thấy ấm áp vô cùng. Cái cảm giác ấm áp ấy xua tan đi phần nào sự tự ti còn vương vấn trong lòng cậu. Cậu cảm thấy mình không hề đơn độc, và sự hiện diện của cô, dù chỉ là một cử chỉ nhỏ, cũng đủ để tiếp thêm sức mạnh cho cậu. Cậu cố gắng tập trung vào công việc, nhưng trong tâm trí, hình ảnh bàn tay cô nhanh nhẹn giữ lấy thùng sơn, và đôi mắt cô thoáng qua tia lo lắng vẫn hiện rõ mồn một. Cậu tự hứa với lòng mình, sẽ làm việc thật tốt, thật cẩn thận, để không làm cô phải lo lắng nữa.

Đức Anh và Thảo Vy, vẫn mải mê với câu chuyện của họ, không hề để ý đến khoảnh khắc tinh tế vừa rồi. Họ vẫn cười đùa, vẫn trò chuyện rôm rả, như hai cánh chim vô tư lướt qua bầu trời. Hoàng Minh cảm thấy biết ơn sự vô tư đó, vì nó cho phép cậu và Ngân có được những khoảng lặng riêng, những tương tác không lời mà chỉ hai người cảm nhận. Suốt buổi sáng và cả buổi trưa, họ cứ thế làm việc bên nhau, tiếng cưa gỗ, tiếng cọ sơn, tiếng gió heo may và mùi hương của làng quê hòa quyện vào nhau, dệt nên một bức tranh thanh bình, mà ở đó, hai trái tim trẻ tuổi đang dần tìm thấy những nhịp đập đồng điệu, dù vẫn còn e ấp và dè dặt. Hoàng Minh, trong lúc nghỉ ngơi, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Ngân, thấy cô vẫn chăm chú với công việc, đôi lúc lại khẽ nhíu mày khi gặp một chi tiết khó. Cậu chợt nhận ra, Ngân không chỉ có vẻ ngoài trầm tĩnh, mà bên trong cô là một sự tập trung, một sự tinh tế mà không phải ai cũng có thể nhận ra.

***

Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, cũng là lúc công việc sửa hàng rào nhà bà Bảy hoàn thành. Chiếc hàng rào gỗ mới, với lớp sơn tươi tắn, đứng vững chãi, như một biểu tượng cho sự nỗ lực của những người trẻ. Cả nhóm trở về khu nhà kho được dùng làm nơi ăn uống chung, nơi đã vang lên tiếng bát đũa lách cách và những câu chuyện ồn ào. Sau một ngày làm việc mệt mỏi, ai cũng đói bụng và hào hứng với bữa tối.

Hoàng Minh tìm một góc khuất, ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã cũ, cố gắng hòa mình vào không khí nhộn nhịp. Cậu cảm thấy cơ thể rã rời, đau nhức từng khớp xương, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác hài lòng, một niềm tự hào nho nhỏ. Cậu đã làm việc cật lực, đã hoàn thành tốt nhiệm vụ, và quan trọng hơn, cậu đã làm việc cùng Ngân. Cậu khẽ mỉm cười khi nhớ lại khoảnh khắc bàn tay họ chạm nhau, hay khi cô nhanh nhẹn giữ lấy thùng sơn. Những hình ảnh ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cậu, như một thước phim quay chậm, mang theo một chút ngọt ngào, một chút bâng khuâng. Cậu nhìn xung quanh, tìm kiếm bóng hình Lê Ngân. Cô ấy đang ngồi ở một bàn gần đó, cùng Thảo Vy và vài bạn nữ khác. Vẫn vẻ trầm tư, cô từ tốn ăn, thỉnh thoảng mới khẽ cười đáp lời Thảo Vy.

Bữa tối hôm nay là những món ăn đồng quê giản dị: cơm nóng hổi, canh rau đay mồng tơi, cá kho riềng thơm lừng. Mùi thức ăn lan tỏa khắp căn nhà kho, hòa quyện với tiếng trò chuyện ồn ào, tiếng nhạc nhẹ phát ra từ chiếc radio cũ kỹ. Hoàng Minh vừa ăn vừa lắng nghe, cố gắng không bỏ lỡ bất cứ câu chuyện nào của các bạn. Cậu thích cái không khí ấm cúng, thân tình này, nơi mọi người có thể quên đi những lo toan, những khác biệt để cùng nhau chia sẻ một bữa ăn.

Đức Anh, như thường lệ, là người sôi nổi nhất. Cậu ta đang nói chuyện với một nhóm bạn về công việc trong ngày, giọng nói hào hứng và tràn đầy năng lượng. "Mọi người có biết không, hôm nay Quang Huy giỏi thật đấy!" Đức Anh nói lớn, thu hút sự chú ý của vài người xung quanh. "Nghe nói cậu ấy đã xử lý xong vụ điện nước cho cả xóm rồi. Một mình cậu ấy giải quyết hết những rắc rối mà mấy ngày qua chưa ai làm được. Đúng là 'cứ có Huy là có giải pháp' mà!"

Ngay lập tức, nụ cười trên môi Hoàng Minh cứng lại. Câu nói của Đức Anh như một gáo nước lạnh tạt vào niềm vui nho nhỏ vừa nhen nhóm trong lòng cậu. "Lại là Quang Huy..." Cậu thầm nghĩ, một cảm giác nặng trĩu bủa vây. "Mình chỉ biết cưa gỗ, sơn hàng rào..." Cậu cảm thấy một sự so sánh vô hình, một lần nữa đẩy cậu vào góc tối của sự tự ti. Công việc của cậu, dù tỉ mỉ và cần thiết, nhưng lại quá nhỏ bé, quá tầm thường khi đặt cạnh những "thành tích" của Quang Huy. Anh ta luôn xuất hiện với vẻ ngoài hoàn hảo, luôn giải quyết những vấn đề lớn, luôn được mọi người ngưỡng mộ. Còn cậu, cậu chỉ là một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, chỉ biết dùng sức, dùng sự cần mẫn để làm những việc đơn giản. Liệu Ngân có nghe thấy không? Liệu cô ấy có nghĩ rằng cậu thật sự kém cỏi, chậm chạp?

Hoàng Minh cúi đầu, vùi mặt vào bát cơm, cố gắng không để lộ cảm xúc. Cậu cảm thấy ánh mắt của Ngân lướt qua mình một cách vô thức, nhưng cậu không dám nhìn lại. Cậu sợ cô sẽ thấy được sự thất vọng, sự tự ti đang hiện rõ trong mắt cậu. Cậu không muốn cô thấy mình yếu đuối.

Cái cảm giác ấm áp từ buổi sáng, từ khoảnh khắc chạm tay, từ ánh mắt cô, chợt tan biến, nhường chỗ cho bóng đen của sự tự ti và bâng khuâng. Cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu ớt khi so sánh với một người như Quang Huy, một người luôn tự tin, luôn tỏa sáng, luôn là tâm điểm của mọi sự chú ý.

Bỗng nhiên, một hình ảnh lọt vào tầm mắt Hoàng Minh. Lê Ngân, sau khi ăn xong, lấy ra từ chiếc túi vải nhỏ một cuốn sổ tay cũ và một cây bút chì. Cô ấy không tham gia vào những câu chuyện ồn ào xung quanh, mà lại bắt đầu chăm chú phác thảo điều gì đó. Đôi mắt cô sâu thẳm, ánh lên vẻ tập trung cao độ, như đang chìm đắm vào một thế giới riêng. Hoàng Minh không biết cô đang vẽ gì, nhưng cái cách cô cặm cụi, tỉ mỉ với từng nét bút chì lại khiến cậu bất giác bị cuốn hút. Đó là một khía cạnh khác của Ngân, một vẻ đẹp tinh tế, lãng mạn mà cậu chưa từng thấy. Có lẽ, đó là cách cô ấy thể hiện cảm xúc, thể hiện tâm hồn mình, thay vì dùng lời nói.

Cái nhìn ấy, dù chỉ là thoáng qua, lại khơi lên trong lòng Hoàng Minh một tia hy vọng mỏng manh. Có lẽ, Ngân cũng có những thế giới riêng, những điều không cần phải nói thành lời. Và có lẽ, trong những thế giới ấy, cô ấy sẽ không so sánh cậu với Quang Huy, sẽ không đánh giá cậu qua những lời nói hoa mỹ hay những thành tích lớn lao.

Một cơn gió lạnh khẽ thổi qua ô cửa sổ nhà kho, mang theo hơi sương đêm và mùi đất ẩm. Hoàng Minh rùng mình nhẹ. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây. Cậu nhìn lại bàn tay mình, nhớ lại cảm giác khi cầm trái ổi Ngân đưa, nhớ lại ánh mắt ấm áp của cô. Không, cậu không thể để những lời nói ấy làm mình gục ngã. Những nỗ lực của cậu, dù chưa hoàn hảo, nhưng là thật. Sự quan tâm của Ngân, dù kín đáo, nhưng là thật. Cậu sẽ không bỏ cuộc. Cậu sẽ cố gắng hơn nữa, không phải để chứng minh cho Quang Huy thấy, mà là để chứng minh cho chính bản thân mình, và có lẽ, để xứng đáng với cái gật đầu, với nụ cười nhẹ nhàng của cô gái Hà Nội trầm tĩnh ấy. Cậu nhìn về phía Lê Ngân một lần nữa, thấy cô vẫn đang cặm cụi phác thảo, ánh mắt xa xăm. Trong lòng cậu, một cuộc chiến nội tâm vẫn đang diễn ra, nhưng lần này, ngọn lửa hy vọng dường như đã mạnh mẽ hơn một chút, đủ để soi sáng con đường chông gai phía trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ