Sau buổi tối hôm đó, Hoàng Minh vẫn ngồi nán lại một lúc lâu bên mâm cơm, cố gắng gạt đi những suy nghĩ miên man về Quang Huy và sự tự ti đang chực trỗi dậy. Cái cảm giác ấm áp từ buổi sáng, từ khoảnh khắc chạm tay, từ ánh mắt cô, dù đã bị câu nói của Đức Anh làm lung lay, nhưng vẫn còn đó, như một đốm lửa nhỏ le lói giữa màn đêm. Cậu nhìn Lê Ngân cặm cụi phác thảo, và trong lòng dấy lên một sự tò mò, một niềm hy vọng mong manh. Có lẽ, cô ấy thực sự nhìn thấy điều gì đó ở cậu, điều mà cậu còn chưa dám tin vào. Cậu nhìn về phía Lê Ngân một lần nữa, thấy cô vẫn đang cặm cụi phác thảo, ánh mắt xa xăm. Trong lòng cậu, một cuộc chiến nội tâm vẫn đang diễn ra, nhưng lần này, ngọn lửa hy vọng dường như đã mạnh mẽ hơn một chút, đủ để soi sáng con đường chông gai phía trước.
***
Khu sinh hoạt chung của đoàn tình nguyện sau bữa tối vẫn còn rộn rã tiếng người. Ánh sáng vàng yếu ớt từ những bóng đèn treo tạm bợ hắt xuống, hòa lẫn với ánh lửa bập bùng từ bếp lửa dã chiến, tạo nên một không khí ấm cúng, có phần huyền ảo. Tiếng cười nói của sinh viên xen lẫn tiếng đàn ghita bập bùng, những giai điệu không chuyên nhưng tràn đầy nhiệt huyết. Mùi khói củi đốt từ bếp, mùi thức ăn đơn giản như ngô nướng, khoai nướng, và mùi cỏ cây ban đêm quyện vào nhau, đánh thức những giác quan vốn đã quen với mùi khói bụi phố thị của Hoàng Minh.
Đức Anh, như thường lệ, vẫn là tâm điểm của mọi cuộc vui. Cậu ta đang ôm cây ghita, gảy bập bùng vài nốt nhạc rồi cất giọng hát một bài hát sinh viên quen thuộc, cả nhóm xung quanh đều hòa theo, giọng hát tuy chưa hay nhưng tràn đầy năng lượng của tuổi trẻ. Thảo Vy, với nụ cười rạng rỡ, đang ngồi cạnh một nhóm bạn nữ khác, thi thoảng lại phá lên cười khúc khích khi Đức Anh cao hứng pha trò. Cô ấy quay sang vẫy tay với Hoàng Minh, vẻ mặt tươi tắn: “Minh ơi, Ngân ơi, lên hát một bài đi chứ! Cứ ngồi một góc mãi thế làm sao mà vui được!”
Hoàng Minh, đang ngồi nép mình ở một góc khuất hơn, chỉ khẽ cười gượng. Cậu lắc đầu, rồi vội vàng cúi xuống xem xét lại chiếc túi đồ của mình như thể đang tìm kiếm thứ gì đó quan trọng. Cậu không giỏi ca hát, và đứng trước đám đông như thế này, cậu lại càng thấy mình rụt rè, lạc lõng. Cậu cảm thấy mình không thuộc về những cuộc vui sôi nổi như vậy. Trong sâu thẳm, nỗi tự ti về xuất thân, về giọng nói còn mang âm hưởng của đồng đất quê hương vẫn cứ đeo bám cậu, khiến cậu ngần ngại mỗi khi phải bộc lộ bản thân. Cậu sợ những ánh mắt đánh giá, những nụ cười khó hiểu dù biết rằng bạn bè không có ý gì. Cậu chỉ đơn thuần cảm thấy mình không có khả năng tạo ra sự sôi nổi, năng động như Đức Anh.
Bên cạnh Hoàng Minh, Lê Ngân cũng chỉ mỉm cười nhẹ. Cô ấy không từ chối một cách lộ liễu, mà chỉ khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua nhóm bạn rồi dừng lại ở ngọn lửa đang cháy bập bùng. Nụ cười ấy mỏng manh, tựa như sương khói, có chút bí ẩn và xa cách. Cô ấy không nói gì, nhưng cả cơ thể cô ấy dường như đã phát ra một thông điệp rõ ràng: cô ấy sẽ không tham gia vào cuộc vui ồn ào này. Ánh mắt của cô, sâu thẳm và trầm tĩnh, dường như đang nhìn thấy một điều gì đó xa xăm hơn, vượt ra ngoài những khuôn mặt rạng rỡ và tiếng cười nói xung quanh.
“Thôi nào, Hải Anh, kể chuyện ma đi!” Thảo Vy lại tiếp lời, giọng trong trẻo, có chút nũng nịu. “Cả ngày hôm nay làm việc mệt rồi, giờ phải có gì đó để giải trí chứ!”
Hải Anh, trưởng nhóm tình nguyện, với mái tóc buộc đuôi ngựa và dáng vẻ năng động, bật cười sảng khoái. Cô ấy đặt cây ghita xuống, rồi đứng dậy, vỗ tay: “Nào, mọi người cùng hát một bài tập thể nhé! Bài ‘Nối vòng tay lớn’ đi! Cùng nhau cho ấm cúng nào!”
Tiếng hát, tiếng vỗ tay lại rộn ràng hơn. Hoàng Minh cảm thấy hơi choáng váng trong cái không khí quá đỗi sôi nổi đó. Cậu cảm kích sự nhiệt tình của mọi người, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một sự ngột ngạt khó tả. Cậu là người của những góc tĩnh lặng, của những suy tư riêng tư, chứ không phải của những cuộc vui ồn ào. Cậu nhìn Lê Ngân, cô ấy vẫn ngồi đó, đôi mắt trầm tư dõi theo ngọn lửa. Có lẽ, cô ấy cũng cảm thấy như cậu. Hay cô ấy chỉ đơn thuần là người thích sự tĩnh lặng? Cậu không dám chắc.
Cái rét đầu thu bắt đầu luồn lách qua những khe hở của nhà kho, mang theo hơi sương đêm và cái lạnh thấm vào da thịt. Hoàng Minh rùng mình nhẹ. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây. Cậu nhớ lại cảm giác khi Ngân đưa cho cậu trái ổi, nhớ lại ánh mắt ấm áp của cô. Không, cậu không thể để những lời nói ấy làm mình gục ngã. Những nỗ lực của cậu, dù chưa hoàn hảo, nhưng là thật. Sự quan tâm của Ngân, dù kín đáo, nhưng là thật. Cậu sẽ không bỏ cuộc. Cậu sẽ cố gắng hơn nữa, không phải để chứng minh cho Quang Huy thấy, mà là để chứng minh cho chính bản thân mình, và có lẽ, để xứng đáng với cái gật đầu, với nụ cười nhẹ nhàng của cô gái Hà Nội trầm tĩnh ấy.
Cậu từ từ đứng dậy, khẽ khàng đi ra khỏi khu sinh hoạt chung. Không ai để ý đến sự rời đi của cậu, hoặc có lẽ, họ quá mải mê với cuộc vui của mình. Cậu bước chân ra ngoài, hít thở bầu không khí trong lành của đêm. Cái lạnh se se của đêm khuya Hà Nội, ngay cả khi ở một vùng quê ven đô, vẫn mang một nét đặc trưng riêng, không quá buốt giá mà như vuốt ve, an ủi. Cậu đi dọc con đường làng nhỏ, rêu phong, dưới ánh trăng mờ. Tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng chó sủa xa xăm từ những ngôi nhà mái ngói cũ kỹ. Tiếng gió xào xạc qua tán lá của những cây cổ thụ ven đường tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của đêm. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi rơm rạ khô và thoang thoảng đâu đó mùi hoa lài đêm, thứ mùi hương dịu dàng mà quyến rũ, len lỏi vào từng hơi thở của cậu.
Cậu dừng lại bên hiên một đình làng cổ kính. Ngôi đình đã nhuốm màu thời gian, những cột gỗ lim sẫm màu, những họa tiết chạm khắc tinh xảo trên mái ngói rêu phong. Ánh trăng mờ ảo chiếu qua kẽ lá, tạo nên những bóng đổ lấp lánh trên nền đất, như những bức tranh thủy mặc của tự nhiên.
Và rồi, cậu nhìn thấy cô ấy.
Lê Ngân đang ngồi trên bậc đá của hiên đình, dáng người mảnh mai, thanh thoát. Mái tóc đen dài của cô ấy buông xõa nhẹ nhàng trên vai, hòa vào bóng đêm. Trong tay cô ấy là cuốn sổ tay quen thuộc và cây bút chì. Cô ấy đang cúi đầu, chăm chú phác thảo điều gì đó. Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin nhỏ đặt cạnh cô ấy chỉ vừa đủ để chiếu sáng những nét vẽ trên trang giấy. Khoảnh khắc ấy, Lê Ngân trông như một bức tranh tĩnh vật, bình yên và đầy nội tâm, hoàn toàn tách biệt khỏi sự ồn ào náo nhiệt của thế giới bên ngoài.
Hoàng Minh ngập ngừng. Cậu không muốn làm phiền cô ấy, nhưng cũng không muốn rời đi. Cậu lặng lẽ tiến lại gần hơn một chút, rồi ngồi xuống bậc đá cách cô ấy một khoảng. Tiếng động nhỏ của cậu dường như không làm cô ấy giật mình. Cô ấy vẫn tiếp tục cặm cụi với những nét vẽ của mình, nhưng rồi, một giọng nói nhẹ nhàng, trầm ấm cất lên, không ngẩng đầu:
“Minh... cũng không ngủ được à?”
Hoàng Minh hơi bất ngờ, nhưng rồi cậu cảm thấy một chút nhẹ nhõm. Cô ấy biết cậu ở đó, và cô ấy không khó chịu.
“Ừm... Cậu... cậu cũng vậy sao?” Hoàng Minh đáp, giọng vẫn còn ngập ngừng, có chút rụt rè. “Em đang vẽ gì vậy?”
Lê Ngân khẽ nhấc đầu lên, đôi mắt sâu thẳm của cô ấy lướt qua Hoàng Minh một cách nhanh chóng, rồi lại quay về với cuốn sổ. Cô ấy chỉ vào những nét vẽ tinh xảo trên trang giấy. Đó là hình ảnh một góc mái đình, với những họa tiết rồng phượng uốn lượn, những đường cong mềm mại của ngói âm dương, tất cả được tái hiện một cách sống động và đầy tinh tế dưới ngòi bút chì của cô.
“Đây là họa tiết trên mái đình,” cô ấy nói, giọng nhẹ nhàng, chậm rãi, như đang thì thầm với chính mình. “Tinh xảo lắm. Nó kể chuyện về thời gian, về những bàn tay người xưa... giống như những con phố cổ Hà Nội vậy.”
Hoàng Minh chăm chú nhìn vào cuốn sổ. Cậu chưa bao giờ thực sự để ý đến những họa tiết nhỏ nhặt như vậy trên mái đình. Với cậu, đình làng chỉ đơn thuần là một công trình kiến trúc cũ kỹ. Nhưng qua lời kể của Ngân, và qua những nét vẽ của cô, cậu bỗng thấy một thế giới khác mở ra. Một thế giới của những câu chuyện, của lịch sử, của vẻ đẹp tiềm ẩn mà chỉ những tâm hồn tinh tế như cô ấy mới có thể cảm nhận và tái hiện.
“Em... rất yêu Hà Nội nhỉ?” Hoàng Minh hỏi, giọng cậu bỗng trở nên chân thành hơn, không còn chút rụt rè nào. Cậu không nói “yêu Hà Nội” một cách thông thường, mà là “rất yêu”, như thể muốn nhấn mạnh một tình cảm sâu sắc.
Lê Ngân ngẩng đầu lên một lần nữa. Lần này, ánh mắt cô ấy dừng lại lâu hơn ở Hoàng Minh. Có một tia sáng rất nhẹ lướt qua đôi mắt trầm tĩnh ấy, như một sự thừa nhận, một sự đồng cảm.
“Nó là một phần của em,” cô ấy đáp, giọng nói vẫn điềm đạm nhưng lại chứa đựng một sức nặng lạ kỳ. “Những con phố, những mái nhà, những góc quán quen, mùi hoa sữa... tất cả đều là một phần không thể thiếu.”
Cậu cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của cô. Đó không chỉ là tình yêu quê hương, mà là một sự gắn bó sâu sắc, một phần của bản ngã. Cậu hiểu rằng, đối với Ngân, Hà Nội không chỉ là một thành phố, mà là một sinh thể, một người bạn tri kỷ, một phần của tâm hồn cô.
Lê Ngân khẽ lật cuốn sổ tay, cho Hoàng Minh xem một trang phác thảo khác. Lần này, đó là một góc phố cổ Hà Nội. Những ngôi nhà mái ngói rêu phong, những ban công sắt uốn lượn, một gánh hàng hoa nhỏ nép mình bên vỉa hè, và thấp thoáng bóng một cô gái áo dài đang bước đi trên con phố vắng. Tất cả đều được vẽ bằng những nét chì mềm mại, uyển chuyển, nhưng lại đầy sức sống, như thể cậu có thể nghe thấy tiếng rao hàng văng vẳng, ngửi thấy mùi hoa ngọc lan thoang thoảng trong gió.
Hoàng Minh ngắm nhìn những nét vẽ tinh tế ấy, cảm thấy trái tim mình như được chạm vào một điều gì đó rất đẹp, rất thanh khiết. Những nét vẽ ấy không chỉ thể hiện tài năng của Ngân, mà còn cho thấy cả tâm hồn cô, một tâm hồn nhạy cảm, tinh tế, luôn tìm thấy vẻ đẹp trong những điều bình dị nhất của cuộc sống.
Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu. Ánh mắt cậu, từ những nét vẽ, dịch chuyển lên gương mặt của Lê Ngân. Cô ấy cũng đang nhìn cậu. Khoảnh khắc ấy, ánh mắt hai người gặp nhau. Không một lời nói nào được cất lên, nhưng có một sự thấu hiểu chợt lướt qua giữa họ. Một sự ngần ngại, một sự bối rối, nhưng cũng có một sự kết nối vô hình, sâu sắc hơn bất kỳ lời nói nào. Hoàng Minh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút, một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Cậu không còn cảm thấy mình nhỏ bé, yếu ớt như khi so sánh với Quang Huy nữa. Trong khoảnh khắc này, bên cạnh Lê Ngân, cậu cảm thấy mình được là chính mình, được nhìn thấy, được thấu hiểu.
Cậu muốn nói điều gì đó, muốn hỏi thêm về những câu chuyện mà Hà Nội đã kể cho cô, muốn hỏi về những điều mà cô đã cảm nhận. Nhưng những lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng. Sự rụt rè cố hữu vẫn còn đó, như một bức tường vô hình ngăn cách cậu với việc thể hiện cảm xúc một cách trực tiếp.
Tiếng côn trùng vẫn rả rích trong đêm, tiếng gió vẫn xào xạc qua tán lá. Ánh trăng vẫn mờ ảo chiếu sáng hiên đình. Hoàng Minh và Lê Ngân vẫn ngồi đó, bên nhau trong sự tĩnh lặng. Cuộc chiến nội tâm trong Hoàng Minh vẫn chưa kết thúc, nỗi tự ti về xuất thân, về những điều cậu chưa có vẫn đeo bám. Nhưng bên cạnh cô, trong khoảnh khắc yên bình này, cậu lại cảm thấy một tia hy vọng mới bùng lên. Một hy vọng rằng, có lẽ, cô ấy không cần những lời nói hoa mỹ, không cần những thành tích lớn lao. Có lẽ, cô ấy chỉ cần một tâm hồn chân thành, một trái tim biết cảm nhận những điều nhỏ bé, tinh tế như chính cô ấy vậy. Và có lẽ, trong thế giới của cô, nơi những phác thảo không lời kể nên vạn câu chuyện, cậu cũng có thể tìm thấy một vị trí cho riêng mình.