Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 126

Nắng Chiều Trên Chuyến Xe Về

3135 từ
Mục tiêu: Kết thúc chuyến đi tình nguyện, mang lại cảm giác tiếc nuối và những suy tư mới cho Hoàng Minh và Lê Ngân.,Tăng cường sự kết nối tinh tế giữa Hoàng Minh và Lê Ngân qua những tương tác nhỏ, phi ngôn ngữ trước khi trở về Hà Nội.,Củng cố nội tâm Hoàng Minh về sự tự ti và lo lắng khi đối mặt với 'thực tại' khắc nghiệt hơn ở Hà Nội, đặc biệt là khi Quang Huy sắp xuất hiện.,Gieo mầm cho những hiểu lầm hoặc khoảng cách có thể phát sinh khi họ trở lại môi trường cũ và áp lực học tập, định hướng tương lai gia tăng.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, Hải Anh
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, bâng khuâng, nội tâm, có chút u buồn nhẹ nhàng.
Kết chương: [object Object]

Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu. Ánh mắt cậu, từ những nét vẽ, dịch chuyển lên gương mặt của Lê Ngân. Cô ấy cũng đang nhìn cậu. Khoảnh khắc ấy, ánh mắt hai người gặp nhau. Không một lời nói nào được cất lên, nhưng có một sự thấu hiểu chợt lướt qua giữa họ. Một sự ngần ngại, một sự bối rối, nhưng cũng có một sự kết nối vô hình, sâu sắc hơn bất kỳ lời nói nào. Hoàng Minh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút, một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Cậu không còn cảm thấy mình nhỏ bé, yếu ớt như khi so sánh với Quang Huy nữa. Trong khoảnh khắc này, bên cạnh Lê Ngân, cậu cảm thấy mình được là chính mình, được nhìn thấy, được thấu hiểu.

Cậu muốn nói điều gì đó, muốn hỏi thêm về những câu chuyện mà Hà Nội đã kể cho cô, muốn hỏi về những điều mà cô đã cảm nhận. Nhưng những lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng. Sự rụt rè cố hữu vẫn còn đó, như một bức tường vô hình ngăn cách cậu với việc thể hiện cảm xúc một cách trực tiếp.

Tiếng côn trùng vẫn rả rích trong đêm, tiếng gió vẫn xào xạc qua tán lá. Ánh trăng vẫn mờ ảo chiếu sáng hiên đình. Hoàng Minh và Lê Ngân vẫn ngồi đó, bên nhau trong sự tĩnh lặng. Cuộc chiến nội tâm trong Hoàng Minh vẫn chưa kết thúc, nỗi tự ti về xuất thân, về những điều cậu chưa có vẫn đeo bám. Nhưng bên cạnh cô, trong khoảnh khắc yên bình này, cậu lại cảm thấy một tia hy vọng mới bùng lên. Một hy vọng rằng, có lẽ, cô ấy không cần những lời nói hoa mỹ, không cần những thành tích lớn lao. Có lẽ, cô ấy chỉ cần một tâm hồn chân thành, một trái tim biết cảm nhận những điều nhỏ bé, tinh tế như chính cô ấy vậy. Và có lẽ, trong thế giới của cô, nơi những phác thảo không lời kể nên vạn câu chuyện, cậu cũng có thể tìm thấy một vị trí cho riêng mình.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè len qua kẽ lá, đoàn tình nguyện đã bắt đầu chuẩn bị cho hành trình trở về. Khu tập trung của đoàn, vốn ồn ào náo nhiệt suốt mấy ngày qua, giờ đây lại mang một vẻ trầm lắng lạ thường, đan xen giữa sự tiếc nuối và niềm háo hức được trở về với nhịp sống quen thuộc. Tiếng nói cười của mọi người vẫn vang lên đó đây, nhưng không còn hân hoan, rộn ràng như những ngày đầu. Thay vào đó là những lời chào tạm biệt, những cái ôm vội vã, những lời hẹn gặp lại còn đang bỏ ngỏ. Tiếng còi xe buýt chuẩn bị khởi hành thỉnh thoảng lại vang lên, xé tan màn sương mỏng còn vương vấn trên mặt đất, mang theo mùi ẩm của đêm qua và mùi đất sau trận mưa phùn lất phất. Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái se lạnh đặc trưng của buổi sớm cuối thu ùa vào lồng ngực. Anh nhìn quanh, ánh mắt lướt qua những gương mặt đã trở nên thân quen chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.

Hải Anh, với vẻ ngoài năng động và giọng nói dứt khoát thường lệ, đang đứng giữa sân, tay cầm micro, tổng kết chuyến đi. Nàng trông vẫn mạnh mẽ, cá tính với mái tóc buộc đuôi ngựa, nhưng trong ánh mắt cũng ẩn chứa một chút bâng khuâng khó tả.

“Cảm ơn tất cả mọi người đã hoàn thành xuất sắc chuyến đi này!” giọng Hải Anh vang lên rõ ràng, nhưng xen lẫn một chút niềm xúc động. “Chúng ta đã mang đến những điều nhỏ bé nhưng ý nghĩa cho bà con nơi đây, và quan trọng hơn, chúng ta đã có những trải nghiệm thật đáng nhớ. Hy vọng các cậu sẽ giữ mãi tinh thần nhiệt huyết này!”

Tiếng vỗ tay vang lên lác đác, sau đó là những lời xì xào, bàn tán. Đức Anh và Thảo Vy đứng gần đó, vẫn không ngừng trò chuyện rôm rả. Đức Anh, với khuôn mặt sáng sủa và đôi mắt tinh nghịch, đang khoa chân múa tay kể một câu chuyện gì đó, khiến Thảo Vy, với vẻ ngoài xinh xắn, đáng yêu, bật cười khúc khích.

“Tớ sẽ nhớ mấy bữa cơm rau dại ở đây mất!” Đức Anh nói, giọng đầy vẻ tiếc nuối. “Hà Nội làm gì có mấy món này mà ăn.”

Thảo Vy khẽ đánh nhẹ vào vai cậu bạn, đôi mắt to tròn nhìn về phía Lê Ngân đang đứng cách đó không xa. “Ngân ơi, cậu có vẻ thích mấy ngôi nhà cổ ở đây nhỉ?” nàng hỏi, giọng trong trẻo. “Tớ thấy cậu cứ chăm chú vẽ mãi.”

Lê Ngân, như thường lệ, chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Nàng mặc một chiếc áo khoác mỏng màu trung tính, mái tóc đen dài xõa nhẹ trên vai, toát lên vẻ thanh lịch và kín đáo.

Hoàng Minh được phân công dọn dẹp khu vực sinh hoạt chung cuối cùng, thu dọn những chiếc ghế nhựa, những chồng báo cũ và vài vật dụng lặt vặt. Cậu cẩn thận xếp chúng gọn gàng vào một góc,动作 tỉ mỉ và chậm rãi như cách cậu vẫn làm mọi việc. Khi cậu đang cúi xuống nhặt một chiếc bút chì lăn dưới gầm bàn, Lê Ngân xuất hiện bên cạnh, nhẹ nhàng đặt xuống chiếc khăn ẩm và bắt đầu lau những vết bẩn trên mặt bàn gỗ. Bàn tay Ngân di chuyển thanh thoát, uyển chuyển, không gây ra một tiếng động nào. Mùi hương dịu nhẹ từ nàng thoang thoảng trong không khí, như một làn gió mát lành giữa buổi sáng se lạnh.

Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu vô tình chạm vào ánh mắt của Ngân. Một thoáng ngượng nghịu lướt qua, nhưng sau đó, cậu nhìn thấy một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, thoáng qua trên môi nàng. Nụ cười ấy không phải là sự đáp lại giao tiếp, mà dường như là một biểu cảm tự nhiên khi nàng ngước nhìn lên bức tường cũ kỹ trước mặt, nơi có một vết nứt dài hình rễ cây. Hoàng Minh cũng nhìn theo. Bức tường vôi đã bạc màu, vài mảng rêu phong bám vào, nhưng dưới ánh nắng ban mai, nó lại hiện lên một vẻ đẹp cổ kính, trầm mặc đến lạ. Cậu chợt nhớ đến những nét vẽ của Ngân tối qua, về những hoa văn trên mái đình, về cách nàng cảm nhận vẻ đẹp từ những điều tưởng chừng như bình dị, cũ kỹ nhất. Ngân khẽ đưa tay chạm nhẹ vào vết nứt trên tường, đôi mắt nàng ánh lên một sự tinh tế, như thể nàng đang đọc một câu chuyện cổ xưa từ chính bức tường ấy. Hoàng Minh đứng đó, lặng lẽ quan sát, cảm thấy một sự ấm áp len lỏi trong lòng. Cậu không nói gì, chỉ tiếp tục công việc của mình, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm. Có lẽ, những khoảnh khắc như thế này, những cái chạm mắt vô tình, những nụ cười chợt thoáng qua, lại quý giá hơn vạn lời nói. Chúng là những sợi chỉ tơ mỏng manh, kết nối hai tâm hồn đang tìm kiếm nhau trong sự im lặng.

Chẳng mấy chốc, mọi người đã lên xe, chuẩn bị cho hành trình trở về Hà Nội. Tiếng động cơ xe buýt nổ đều đều, tạo ra một nhịp điệu đều đặn, ru ngủ. Cảnh vật nông thôn với những cánh đồng xanh mướt, những hàng cây cau thẳng tắp, những mái nhà ngói đỏ dần lùi lại phía sau. Hoàng Minh chọn một ghế cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài. Cậu thích cảm giác được ngắm nhìn mọi thứ lướt qua, như thể mình đang trôi nổi giữa dòng thời gian. Ánh nắng chiều vàng nhạt bắt đầu hắt xuống, nhuộm một màu ấm áp lên vạn vật. Gió heo may thổi qua khe cửa kính, mang theo hơi lạnh mơn man da thịt. Hoàng Minh co mình lại một chút, khẽ xoa hai bàn tay vào nhau.

Lê Ngân ngồi cách cậu vài hàng ghế, ở phía bên kia lối đi. Nàng dựa đầu vào cửa kính, đôi mắt khép hờ, dường như đang ngủ hoặc chìm đắm trong những suy nghĩ riêng. Ánh nắng cuối chiều hắt lên khuôn mặt trái xoan của nàng, tạo nên một vầng sáng dịu dàng, tựa như một bức họa được vẽ bằng những gam màu trầm ấm. Mái tóc đen dài của nàng xõa nhẹ trên vai, lay động khe khẽ theo nhịp rung của chiếc xe. Nhìn Ngân lúc này, Hoàng Minh cảm thấy lòng mình như chùng xuống. Cậu nhớ lại những khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa mà hai người đã chia sẻ trong mấy ngày qua: buổi tối ngồi cạnh nhau dưới mái hiên đình cổ kính, nàng say sưa kể về những họa tiết tinh xảo, về tình yêu Hà Nội, về những nét vẽ đầy tâm hồn. Nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi nàng sáng nay khi nàng chạm vào bức tường cũ. Tất cả những điều đó như những đốm sáng nhỏ bé, thắp lên trong trái tim cậu một niềm hy vọng mong manh.

“Hà Nội… lại về rồi,” Hoàng Minh thầm thì trong lòng, giọng nói như tiếng thở dài vô hình. Cậu khẽ đưa tay lên chạm vào cửa kính lạnh buốt, như muốn chạm vào những tia nắng đang nhảy múa trên khuôn mặt Lê Ngân, muốn níu giữ lấy khoảnh khắc bình yên này. Nhưng rồi, một nỗi lo lắng vô hình lại siết chặt lấy lồng ngực cậu. Cậu biết, chuyến đi tình nguyện này, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi. Khi chiếc xe buýt này đặt bánh xuống lòng Hà Nội, mọi thứ sẽ trở lại như cũ. Cậu sẽ lại là Hoàng Minh, chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ giữa lòng thành phố rộng lớn. Ngân sẽ lại là Lê Ngân, cô gái Hà Nội gốc trầm tĩnh, tinh tế, với một thế giới riêng mà cậu chỉ mới chạm vào được một góc nhỏ.

Những cảnh vật bên ngoài cửa sổ dần thay đổi. Những cánh đồng lúa xanh mướt nhường chỗ cho những dãy nhà cao tầng san sát, những con đường đất nhỏ hẹp biến thành những đại lộ đông đúc, ngập tràn xe cộ. Tiếng động cơ xe buýt vẫn đều đều, nhưng giờ đây nó bị lấn át bởi tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người huyên náo. Mùi ẩm của đất và cây cỏ bị thay thế bởi mùi khói xe, mùi bụi đường quen thuộc. Hà Nội đang hiện ra, mang theo một cảm giác vừa thân thuộc đến đáng sợ, vừa ngột ngạt đến khó thở.

Hoàng Minh nhắm mắt lại, cố xua đi những suy nghĩ miên man. Cậu nhớ đến những lời nói của Ngân về Hà Nội, về những con phố, những mái nhà, những góc quán quen, mùi hoa sữa... Cậu tự hỏi, liệu cô ấy có cảm thấy ngột ngạt khi trở về với những ồn ào này không? Hay đối với cô, ngay cả sự ồn ào của Hà Nội cũng là một phần không thể thiếu, một phần của tâm hồn? Cậu mở mắt ra, lại nhìn về phía Ngân. Nàng vẫn tựa đầu vào cửa kính, đôi mắt vẫn khép hờ. Có lẽ, nàng đang mơ về một Hà Nội cổ kính, trầm mặc nào đó, một Hà Nội chỉ tồn tại trong những phác thảo không lời của nàng.

Tâm trí Hoàng Minh lại quay về với nỗi tự ti đã đeo bám cậu bấy lâu. Cậu không thể nào quên được cảm giác nhỏ bé, yếu ớt khi nghe loáng thoáng về những thành tích của Quang Huy. Hà Nội là nơi của những cơ hội, nhưng cũng là nơi của những áp lực vô hình, nơi mỗi người phải tự đấu tranh để tìm chỗ đứng cho riêng mình. Cậu cảm thấy mình như một hạt cát lạc lõng giữa sa mạc. Sự kết nối mong manh với Lê Ngân, dẫu ấm áp, vẫn không đủ xua tan đi nỗi lo lắng về tương lai, về khoảng cách giữa cậu và cô. Cậu biết, để có thể thật sự sánh bước bên Ngân, cậu cần phải nỗ lực nhiều hơn nữa, phải chứng tỏ bản thân mình. Nhưng liệu cậu có thể làm được không? Liệu cậu có đủ sức để vượt qua những rào cản vô hình của xuất thân, của sự khác biệt trong tư duy và cách sống? Cậu không dám chắc.

Chiếc xe buýt chầm chậm lăn bánh vào bến xe, tiếng phanh ken két xé tan không khí tĩnh lặng cuối cùng. Mọi người bắt đầu xôn xao, thu dọn hành lý. Cảnh vật đô thị đã bao trùm hoàn toàn. Hoàng Minh cảm thấy một sự nặng nề trĩu xuống vai. Chuyến đi tình nguyện đã kết thúc. Giấc mơ nhỏ bé về một cuộc sống khác, về những khoảnh khắc bình yên bên Ngân, cũng tan biến theo màn đêm sắp buông xuống.

Tối muộn, Hoàng Minh lê bước về phòng trọ "Gác Mái". Căn phòng nhỏ bé trên tầng cao của dãy nhà trọ cũ kỹ, với chiếc cửa sổ nhìn ra con ngõ nhỏ, giờ đây lại càng thêm chật chội và ẩm thấp sau những ngày cậu ở trong không gian rộng lớn, thoáng đãng của làng quê. Mùi ẩm mốc quen thuộc hòa lẫn với mùi sách vở cũ và thoang thoảng mùi đồ ăn từ các phòng trọ lân cận xộc vào mũi, khiến cậu cảm thấy ngột ngạt. Tiếng sinh hoạt ồn ào từ các phòng trọ xung quanh, tiếng xe cộ văng vẳng từ đầu ngõ, tất cả như dội vào tai cậu, nhắc nhở cậu về thực tại khắc nghiệt của cuộc sống sinh viên ở Hà Nội.

Hoàng Minh đặt ba lô xuống nền nhà, tiếng "phịch" khô khốc vang lên trong căn phòng nhỏ. Cậu nhìn quanh, ánh mắt lướt qua những bức tường vôi đã bạc màu, chiếc bàn học cũ kỹ chất đầy sách vở, và chiếc giường đơn độc nép mình vào góc tường. Một cảm giác nặng nề, trống rỗng dâng lên trong lòng. Chuyến đi tình nguyện, những khoảnh khắc bình yên bên Ngân, có phải chỉ là một giấc mơ không? Một giấc mơ quá đẹp, quá mong manh để có thể tồn tại trong cái thực tại bộn bề này?

“Chuyến đi đó có phải là một giấc mơ không?” cậu thầm thì, giọng nói lạc đi trong căn phòng trống. Cậu nhớ lại nụ cười hiếm hoi của Ngân, ánh mắt tinh tế của cô khi ngắm nhìn vết nứt trên tường, những nét vẽ đầy tâm hồn trong cuốn sổ tay. Tất cả đều là thật, nhưng sao giờ đây lại xa vời đến thế?

Hoàng Minh ngồi xuống chiếc ghế gỗ ọp ẹp, mệt mỏi tựa lưng vào tường. Cậu lấy ra cuốn giáo trình đã ngả màu từ trong ba lô. Những ký hiệu, những dòng ghi chú nhỏ của cậu vẫn còn đó, là minh chứng cho những đêm dài thức khuya học bài, cho khát vọng đổi đời của một chàng trai tỉnh lẻ. Áp lực học tập, định hướng tương lai, công việc làm thêm để trang trải cuộc sống – tất cả những gánh nặng ấy lại ùa về, đè nặng lên đôi vai cậu. Cậu không thể cứ mãi sống trong những khoảnh khắc mơ màng. Cậu phải đối mặt với thực tế.

Cậu nhìn ra cửa sổ, nơi ánh điện đường lờ mờ chiếu vào, vẽ nên những vệt sáng yếu ớt trên nền nhà. Ngoài kia, gió heo may vẫn thổi, mang theo cái rét ngọt của Hà Nội. Cậu cảm thấy một sự cô đơn quen thuộc, nhưng giờ đây lại nặng nề hơn. Nỗi tự ti về xuất thân, về việc mình “không đủ tốt” để sánh bước bên một cô gái Hà Nội gốc như Lê Ngân, lại trỗi dậy mạnh mẽ. Cậu biết, trong môi trường đại học, có rất nhiều người tài giỏi, có điều kiện hơn cậu. Những người như Quang Huy, với thành tích xuất sắc và vẻ ngoài tự tin, có lẽ mới là người xứng đáng với Ngân hơn. Cậu không thể nào rũ bỏ được suy nghĩ đó, dù đã cố gắng rất nhiều.

Hoàng Minh với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn. Màn hình điện thoại chợt sáng lên, phản chiếu gương mặt đầy suy tư của cậu. Cậu do dự không biết có nên nhắn tin cho Lê Ngân hay không. Một lời hỏi thăm đơn giản, một lời chúc ngủ ngon. Nhưng rồi, những ngón tay cậu lại khựng lại. Cậu sợ. Sợ rằng lời nhắn của mình sẽ trở nên lạc lõng giữa những tin nhắn của những người khác. Sợ rằng sự quan tâm của cậu sẽ bị coi là phiền phức. Và hơn hết, cậu sợ đối mặt với chính cảm xúc của mình, với sự mong manh của mối quan hệ mà cậu không dám gọi tên.

Cậu đặt chiếc điện thoại xuống, khẽ thở dài. Mùi ẩm mốc và sách vở cũ kỹ dường như càng nồng hơn trong không khí. Hoàng Minh nhắm mắt lại, cố xua đi hình ảnh Lê Ngân tựa đầu vào cửa kính trên chuyến xe về, ánh nắng chiều vàng nhạt hắt lên khuôn mặt nàng. Hà Nội đã trở lại, mang theo tất cả những áp lực và khoảng cách. Mùi hoa sữa đầu mùa vẫn chưa về, nhưng cái rét ngọt thì đã len lỏi khắp mọi ngóc ngách. Cậu biết, những điều chưa nói giữa cậu và Ngân vẫn còn đó, như một cuộn chỉ rối, chờ đợi một ngày nào đó được gỡ ra, hay mãi mãi bị chôn vùi trong những ký ức thanh xuân. Đêm dài, và Hoàng Minh vẫn ngồi đó, giữa căn phòng chật chội của mình, một mình đối mặt với những bộn bề của tuổi trẻ và những rung động đầu đời đầy bâng khuâng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ