Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 127

Hơi Thở Nặng Nề Của Thành Phố

2657 từ
Mục tiêu: Đưa Hoàng Minh trở lại guồng quay học tập và công việc, tái khẳng định áp lực và sự khắc nghiệt của cuộc sống đô thị, đặc biệt sau chuyến đi tình nguyện.,Làm sâu sắc thêm nội tâm Hoàng Minh về sự tự ti, nỗi lo lắng về tương lai và cảm giác không xứng đáng khi đứng cạnh Lê Ngân.,Thông qua những tương tác nhỏ và phi ngôn ngữ, cho thấy Lê Ngân cũng có những suy tư riêng sau chuyến đi, nhưng vẫn giữ vẻ ngoài khép kín.,Gieo mầm cho sự xuất hiện của Quang Huy bằng cách nhấn mạnh môi trường cạnh tranh và những 'hình mẫu' sinh viên thành công trong trường.,Củng cố chủ đề về sự dè dặt, ngại ngùng trong tình cảm, đẩy cảm xúc của cả hai đến gần điểm bùng phát cần một biến cố.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy, Anh Khoa
Mood: Trầm lắng, suy tư, có chút lo âu và lãng mạn nhẹ nhàng.
Kết chương: [object Object]

Chuyến đi đó có phải là một giấc mơ không? Hoàng Minh đã tự hỏi mình như vậy khi bóng đêm buông xuống căn phòng trọ chật hẹp, khi mùi ẩm mốc và sách vở cũ kỹ quấn lấy cậu như một lời nhắc nhở phũ phàng về thực tại. Mấy ngày qua, hình ảnh Lê Ngân tựa đầu vào cửa kính trên chuyến xe về, ánh nắng chiều vàng nhạt hắt lên khuôn mặt cô, vẫn ám ảnh cậu. Một giấc mơ đẹp, nhưng giờ đã phải khép lại.

Vài ngày sau, Hoàng Minh trở lại với nhịp sống hối hả thường nhật của một sinh viên Đại học Ngoại Thương. Sáng thứ Ba, bầu trời Hà Nội quang đãng hơn một chút sau những cơn mưa phùn dai dẳng, nhưng cái rét ngọt đầu đông vẫn len lỏi qua từng kẽ lá, từng khung cửa kính, báo hiệu một mùa đông nữa đang đến gần. Nắng nhạt trải trên những tán bàng lá đỏ, trên những con đường tấp nập xe cộ và dòng người đổ về trường.

Hoàng Minh bước vào giảng đường lớn, tiếng chuông báo giờ vừa dứt. Cả căn phòng đã chật kín sinh viên, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng lật sách, tiếng gõ bàn phím máy tính xách tay tạo nên một bản giao hưởng ồn ã đặc trưng của chốn học đường. Kiến trúc hiện đại của trường, với những tòa nhà lớn bằng kính và bê tông, khuôn viên rộng rãi với hàng cây xanh mướt và những ghế đá cũ kỹ, giờ đây dường như cũng không thể xua đi cảm giác lạc lõng trong lòng cậu. Hoàng Minh cố gắng tìm một chỗ ngồi khuất tầm nhìn, nép mình giữa những gương mặt xa lạ. Cậu cảm thấy mình như một chấm nhỏ vô hình giữa biển người tự tin, năng động này.

Giảng viên, cô Mai, một người phụ nữ trung niên với mái tóc búi cao và ánh mắt sắc sảo, bắt đầu bài giảng về các dự án cuối kỳ và cơ hội thực tập. Giọng cô vang vọng trong giảng đường, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc định hướng tương lai. “Các bạn sinh viên năm hai cần bắt đầu định hướng rõ ràng hơn cho tương lai. Các dự án cuối kỳ này sẽ là cơ hội tốt để thể hiện năng lực cá nhân và chuẩn bị cho các kỳ thực tập quan trọng,” cô nói, ánh mắt lướt qua một lượt các khuôn mặt sinh viên. Hoàng Minh cặm cụi ghi chép, nhưng từng câu chữ dường như chỉ lướt qua tâm trí cậu, không đọng lại bao nhiêu. Nỗi lo lắng về tương lai, về những lựa chọn phía trước, lại dội về, nặng trĩu.

Cậu thoáng ngước lên, ánh mắt vô tình lướt qua hàng ghế trên. Lê Ngân ngồi đó, ở vị trí quen thuộc của cô, cách cậu vài hàng ghế. Dáng người mảnh mai, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai, cô ấy vẫn trầm tĩnh như thường lệ. Đôi mắt sâu và trầm của cô ấy dán chặt vào cuốn sách giáo trình, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên từng dòng chữ. Thỉnh thoảng, cô lại đưa bút lên ghi chép vào cuốn sổ tay, những nét chữ đều đặn, cẩn thận. Ngân dường như hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, không hề bị ảnh hưởng bởi những áp lực hay sự ồn ào xung quanh. Sự bình thản, tập trung đó của cô ấy càng khiến Hoàng Minh cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng. Cậu tự hỏi, cô ấy có bao giờ cảm thấy lo lắng, bất an như cậu không? Hay mọi thứ đối với cô ấy đều rõ ràng và dễ dàng hơn?

“Mày lại mơ màng rồi Minh ơi! Lo mà học đi không thì trượt môn đấy! Ngân nó lại đứng nhất bây giờ,” tiếng Đức Anh thì thầm bên tai cậu, kéo cậu khỏi dòng suy nghĩ miên man. Đức Anh, với khuôn mặt sáng sủa và đôi mắt tinh nghịch, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng. Nó vỗ nhẹ vào vai cậu, rồi lại quay lên chăm chú nghe giảng, dù thi thoảng vẫn lén lút bấm điện thoại.

Hoàng Minh chỉ khẽ gật đầu, cố gắng tập trung trở lại. Nhưng ánh mắt cậu vẫn không thể ngừng lướt về phía Ngân. Cậu thấy Thảo Vy, cô bạn thân của Ngân, với mái tóc nâu hạt dẻ được tạo kiểu cầu kỳ, đang khẽ nghiêng người nói gì đó với Ngân. “Ngân ơi, cậu có thấy đề tài này khó không? Mình lo quá…” Thảo Vy thì thầm, vẻ mặt hơi lo lắng. Ngân chỉ nhẹ nhàng quay sang, mỉm cười nhẹ, rồi gật đầu. Một nụ cười rất khẽ, nhưng đủ để xua đi nét lo âu trên khuôn mặt Thảo Vy. Cô ấy không nói nhiều, nhưng sự bình tĩnh của Ngân dường như có thể xoa dịu mọi thứ xung quanh. Hoàng Minh lại cúi xuống sách vở, cảm thấy áp lực đè nặng từ cả việc học lẫn cảm xúc cá nhân. Cậu ghi chép một cách máy móc những gì giảng viên nói, nhưng tâm trí cậu vẫn vẩn vơ nơi ánh mắt trầm tĩnh của cô gái kia. Mùi sách vở mới, mùi cà phê phảng phất từ căng-tin, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí học đường quen thuộc nhưng giờ đây lại mang theo một nỗi niềm khó tả.

Chiều muộn cùng ngày, cái lạnh của Hà Nội đã se sắt hơn, những vệt nắng nhạt đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho bầu trời xám xịt. Hoàng Minh đến Thư viện Quốc gia Việt Nam, một kiến trúc Pháp cổ kính tráng lệ với những cột đá lớn và sảnh chính cao vút, để tìm tài liệu cho bài tập nhóm. Mùi giấy cũ, mực in và gỗ thoang thoảng trong không khí, hòa cùng mùi bụi thời gian đặc trưng, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, tĩnh lặng và đầy trí tuệ. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ, tiếng bút viết sột soạt và những bước chân khẽ khàng trên nền gỗ cũ kỹ là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên tĩnh.

Hoàng Minh bước qua các dãy kệ sách cao ngút, tìm kiếm cuốn tài liệu cần thiết. Anh mắt cậu vô tình lướt qua một góc quen thuộc, nơi ánh sáng tự nhiên từ ô cửa sổ lớn hắt vào, tạo thành một vệt sáng vàng dịu trên bàn đọc. Lê Ngân ngồi đó. Cô ấy vẫn diện trang phục gam màu trung tính, một chiếc áo len mỏng màu be và quần jeans đơn giản, nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lịch rất riêng. Cô đang tập trung cao độ vào một cuốn sách cũ, có vẻ là một cuốn sách về kiến trúc hay nghệ thuật, hoặc có thể đang phác thảo trong cuốn sổ tay nhỏ như lần cậu đã thấy ở chuyến đi tình nguyện. Đôi mắt cô ấy dán chặt vào trang giấy, như thể cả thế giới xung quanh đều biến mất. Cô dường như hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng, tách biệt khỏi mọi ồn ào, mọi lo toan.

Hoàng Minh khẽ nín thở. Cậu muốn lại gần, muốn nói một lời chào, muốn hỏi về cuốn sách cô đang đọc, hay chỉ đơn giản là ngồi yên lặng cạnh cô. Nhưng rồi, những bước chân cậu lại chùn lại. Một rào cản vô hình, lạnh lẽo, lại hiện ra giữa hai người. Cậu cảm thấy mình và cô ấy thuộc về hai thế giới khác biệt. Cô ấy là cô gái Hà Nội gốc, tinh tế, sâu sắc, với niềm đam mê nghệ thuật và văn hóa. Còn cậu, một chàng trai tỉnh lẻ, loay hoay với những gánh nặng cơm áo gạo tiền, với nỗi lo về tương lai và sự tự ti về xuất thân. Liệu có bao giờ cậu có thể bước vào thế giới đó của cô ấy không? Hay chỉ có thể đứng từ xa mà ngắm nhìn, như ngắm một bức tranh cổ kính, đẹp đẽ mà không thể chạm tới?

Cậu khẽ thở dài, cảm nhận cái lạnh se sắt của thư viện thấm vào da thịt. Chuyến đi tình nguyện vừa rồi, cứ ngỡ mình đã gần hơn một chút. Những khoảnh khắc cùng nhau dưới mái hiên làng cổ, những lời chia sẻ tinh tế về vẻ đẹp kiến trúc, những cái chạm tay vô tình... Tất cả đều là thật, đều khiến trái tim cậu rung động. Nhưng khi trở về Hà Nội, mọi thứ lại trở về quỹ đạo cũ, khoảng cách lại hiện rõ như vốn dĩ nó phải thế. Cô ấy vẫn là một người bí ẩn, một bức tượng sống động mà cậu không dám chạm vào.

Hoàng Minh lướt qua các kệ sách, cố tìm một chỗ ngồi khuất tầm nhìn của Lê Ngân. Cậu tìm thấy một cái bàn nhỏ ở góc khuất, gần cửa sổ, nơi ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà còn sót lại. Cậu ngồi xuống, mở cuốn sách ra nhưng không đọc nổi một chữ. Tâm trí cậu vẫn hướng về phía cô. Cậu lén nhìn về phía Ngân, thấy cô vẫn không thay đổi tư thế, vẫn chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Cảm giác nặng nề, trống rỗng lại dâng lên trong lòng cậu. Nỗi cô đơn quen thuộc, giờ đây lại càng thêm sâu sắc.

Ngoài kia, trời đã bắt đầu tối hẳn, gió heo may se lạnh thổi từng đợt qua khung cửa sổ. Hoàng Minh khẽ rùng mình, cảm nhận rõ sự nặng nề trong lòng mình. Những điều chưa nói, những cảm xúc không tên, tất cả như một cuộn chỉ rối, quấn chặt lấy cậu, khiến cậu không thể nào thoát ra được. Cậu chỉ biết thở dài, gấp cuốn sách lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê Ngân đang say sưa bên trang sách, nhưng vô vọng. Mùi giấy cũ và gỗ mục dường như cũng mang theo một nỗi buồn man mác.

Tối muộn, sau ca làm tại quán Cà phê "Hoa Sữa", Hoàng Minh vẫn cảm thấy mình lơ lửng giữa những suy nghĩ miên man. Quán cà phê với kiến trúc nhà ống cũ được cải tạo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính và ban công nhỏ có giàn hoa giấy, lúc nào cũng mang một vẻ thư thái, lãng mạn. Nội thất gỗ mộc, những chiếc bàn ghế đơn giản, những bức tranh cũ và kệ sách đầy ắp, tất cả đều tạo nên một không gian ấm cúng, hoài cổ. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên, tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm, tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc và bánh ngọt mới ra lò, thoang thoảng mùi hoa sữa vương vấn từ cây bên đường vào mùa thu, tất cả đều quen thuộc đến lạ lùng.

Đêm đã về khuya, quán vắng khách dần. Anh Khoa, người anh khóa trên cũng làm thêm tại quán, đến ca cùng Hoàng Minh. Anh Khoa là một người chín chắn, điềm đạm, ánh mắt luôn chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu. Nó ngồi xuống chiếc ghế đối diện cậu, khẽ đẩy ly cà phê sữa đá về phía cậu. “Dạo này thấy chú mày có vẻ trầm tư hơn. Học hành căng thẳng à? Hay là lại vương vấn chuyện gì rồi?” Anh Khoa cười nhẹ, ánh mắt tinh ý lướt qua vẻ mặt ưu tư của Hoàng Minh.

Hoàng Minh khẽ thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng cuối mùa đang rơi rụng theo gió, cảm nhận cái lạnh của Hà Nội đang len lỏi vào từng ngóc ngách. “Cũng vậy thôi anh. Em thấy mình còn nhiều thiếu sót quá, mà càng học càng thấy có quá nhiều thứ phải lo. Cứ thấy mọi người ai cũng giỏi giang, tự tin.” Giọng cậu nhỏ nhẹ, chất chứa sự mệt mỏi và nỗi lo âu.

Anh Khoa gật đầu, nhấp một ngụm cà phê. “Ai cũng vậy thôi Minh ạ. Thời sinh viên là thời điểm để mình khám phá bản thân, để học hỏi và trưởng thành. Quan trọng là mình biết mình muốn gì và nỗ lực hết sức. Đừng ngại thử thách, đừng sợ người khác giỏi hơn mình.” Anh Khoa đặt ly cà phê xuống bàn, ánh mắt nhìn thẳng vào Hoàng Minh. “Anh biết chú mày là người có năng lực, chỉ là hơi rụt rè thôi. Nhưng mà, cơ hội không đợi ai bao giờ đâu. Em cứ nhút nhát mãi thì bao giờ mới vươn lên được? Nhất là ở cái môi trường đại học cạnh tranh như thế này.”

Anh Khoa ngừng một lát, rồi tiếp tục: “Ví dụ như cái dự án lớn của khoa sắp tới, hay các cuộc thi học thuật, đó là sân chơi cho những người dám thể hiện đấy. Hoặc những cơ hội thực tập ở các công ty lớn, những học bổng giá trị. Tất cả đều là những cánh cửa để mình bước ra khỏi vùng an toàn, để chứng minh bản thân.” Lời nói của Anh Khoa như một làn gió mát xoa dịu tâm hồn Hoàng Minh, nhưng đồng thời cũng như một lời nhắc nhở sắc bén về những áp lực mà cậu đang phải đối mặt.

Hoàng Minh lắng nghe, lòng anh vừa được an ủi bởi sự thấu hiểu của Anh Khoa, nhưng cũng vừa cảm thấy áp lực hơn khi nhận ra mình cần phải cố gắng nhiều hơn nữa để không bị bỏ lại phía sau. Cậu nhìn ra cửa sổ một lần nữa, nơi những chiếc lá vàng cuối mùa vẫn đang rơi, cảm nhận cái lạnh của Hà Nội và sự khắc nghiệt của cuộc sống đang chờ đợi. Những lời của Anh Khoa về việc đừng sợ người khác giỏi hơn mình, về những cơ hội cần được nắm bắt, cứ vang vọng trong đầu cậu. Cậu biết, có những người sinh ra đã có tất cả, có những người luôn tự tin và tỏa sáng. Những người như vậy, có lẽ mới là những người có thể dễ dàng chạm tới những cơ hội lớn, chạm tới những cô gái tinh tế như Ngân.

Hoàng Minh khẽ siết chặt tay, lòng dấy lên một quyết tâm mơ hồ. Cậu không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi tự ti và sự rụt rè. Cậu phải đối mặt với thực tế. Cậu phải mạnh mẽ hơn, phải nỗ lực nhiều hơn nữa. Dù cho con đường phía trước có khó khăn đến đâu, dù cho những điều chưa nói giữa cậu và Ngân vẫn còn đó, như một cuộn chỉ rối chưa thể gỡ.

Đêm càng về khuya, cái lạnh của Hà Nội càng trở nên sâu sắc. Mùi hoa sữa cuối mùa, dù không nồng nàn như những ngày đầu, vẫn thoang thoảng trong gió, mang theo một chút bâng khuâng, một chút hoài niệm. Hoàng Minh ngồi đó, giữa quán cà phê ấm cúng, một mình đối mặt với những bộn bề của tuổi trẻ, với những rung động đầu đời đầy phức tạp và những áp lực vô hình của thành phố lớn. Hơi thở cậu khẽ hóa khói trong không khí lạnh, tan biến vào hư vô, như chính những nỗi lo lắng đang đè nặng trong lòng cậu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ