Hơi thở cậu khẽ hóa khói trong không khí lạnh, tan biến vào hư vô, như chính những nỗi lo lắng đang đè nặng trong lòng cậu. Đêm càng về khuya, cái lạnh của Hà Nội càng trở nên sâu sắc. Mùi hoa sữa cuối mùa, dù không nồng nàn như những ngày đầu, vẫn thoang thoảng trong gió, mang theo một chút bâng khuâng, một chút hoài niệm. Hoàng Minh ngồi đó, giữa quán cà phê ấm cúng, một mình đối mặt với những bộn bề của tuổi trẻ, với những rung động đầu đời đầy phức tạp và những áp lực vô hình của thành phố lớn.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu đông còn e ấp lướt qua những mái nhà cổ kính, Hoàng Minh đã có mặt tại giảng đường lớn của Đại học Ngoại Thương. Cái không khí trẻ trung, năng động và có phần hối hả của một trường đại học hàng đầu thành phố đôi lúc khiến cậu cảm thấy choáng ngợp. Những tòa nhà hiện đại với nhiều mảng kính lớn phản chiếu ánh nắng dịu nhẹ, những lối đi lát gạch sạch sẽ, và cả những hàng cây xanh mướt vẫn còn vương những giọt sương đêm, tất cả đều toát lên một vẻ trí tuệ, đầy hứa hẹn. Tiếng chuông báo giờ học vang lên giòn giã, xua đi những suy nghĩ mông lung còn vương vấn từ đêm qua. Hoàng Minh nhanh chóng tìm chỗ ngồi ở hàng ghế giữa, nơi Đức Anh, Lê Ngân và Thảo Vy đã chờ sẵn.
Hôm nay là buổi giới thiệu về một dự án học thuật quy mô lớn, thu hút sự quan tâm của rất nhiều sinh viên trong khoa. Không khí trong giảng đường sôi nổi nhưng cũng đầy nghiêm túc. Tiếng xì xào bàn tán, tiếng lật trang tài liệu, tiếng bút ghi chép loạt soạt hòa lẫn với tiếng giảng bài nhỏ nhẹ của một số giáo sư đang trao đổi trên bục. Bên ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ qua lại trên con đường lớn vọng vào, tiếng gió heo may đầu đông khẽ rít qua những khe cửa sổ, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của Hà Nội. Mùi sách vở, mùi giấy mới, thoang thoảng mùi cà phê từ căng-tin lan tới, và cả mùi cỏ cây xanh mát từ khuôn viên trường, tất cả tạo nên một không gian vừa quen thuộc, vừa xa lạ đối với Hoàng Minh, chàng trai tỉnh lẻ vẫn còn bỡ ngỡ trước sự rộng lớn này.
Đức Anh ngồi bên cạnh, khẽ huých tay cậu: “Mày có vẻ vẫn chưa tỉnh ngủ hả Minh? Đêm qua lại thức khuya làm thêm à? Coi chừng mụn mọc đầy mặt giờ.” Cậu bạn thân của Hoàng Minh, với mái tóc cắt theo kiểu thời trang và chiếc áo hoodie năng động, luôn tràn đầy năng lượng. Hoàng Minh chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt nhòa: “Cũng không hẳn. Chỉ là suy nghĩ vẩn vơ chút thôi.” Cậu nhìn về phía Lê Ngân đang ngồi bên cạnh Thảo Vy, cô ấy vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có, chăm chú đọc tài liệu trên tay. Mái tóc đen dài buông xõa trên vai, che đi một phần gương mặt thanh thoát. Ánh nắng từ cửa sổ hắt vào, làm nổi bật đường nét tinh tế của cô. Thảo Vy thì lại ríu rít trò chuyện với Ngân, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt mái tóc nhuộm nâu hạt dẻ của mình.
Buổi giới thiệu bắt đầu. Sau phần phát biểu của Trưởng khoa, một giảng viên đứng lên giới thiệu về dự án. “...Và để cụ thể hóa hơn về dự án này, chúng ta hãy cùng chào đón bạn Quang Huy, sinh viên năm 3, người đã có kinh nghiệm dày dặn trong các hoạt động ngoại khóa và là thành viên chủ chốt của CLB Nghiên cứu Kinh tế. Huy sẽ chia sẻ thêm về tầm nhìn và cách thức triển khai.” Giọng giảng viên vừa dứt, một tràng vỗ tay vang lên khắp giảng đường.
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu lập tức bị thu hút bởi một dáng người cao ráo, lịch lãm đang bước lên bục giảng. Quang Huy. Cậu đã nghe loáng thoáng tên này từ Anh Khoa ở quán cà phê, và từ Đức Anh vài lần. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, quần âu màu xám than, phong thái tự tin và nụ cười rạng rỡ. Khuôn mặt điển trai, đôi mắt sáng và cách anh ta di chuyển đầy dứt khoát, thu hút mọi ánh nhìn. Hoàng Minh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái rét đầu đông, mà vì một cảm giác khó tả len lỏi trong lòng.
Quang Huy đứng trên bục, nở nụ cười thân thiện, ánh mắt lướt qua một lượt cả giảng đường. “Chào các bạn, tôi là Quang Huy. Rất vinh dự được đứng đây. Dự án 'Hà Nội trong mắt thanh niên' không chỉ là một cơ hội học thuật mà còn là cầu nối giữa lịch sử và hiện tại, giữa những giá trị truyền thống và sức trẻ sáng tạo...” Giọng nói của Huy rõ ràng, dứt khoát, nhưng không kém phần ấm áp, có sức lôi cuốn lạ thường. Anh ta không chỉ nói, mà còn tương tác với sinh viên, đặt câu hỏi, đưa ra ví dụ minh họa bằng những biểu đồ và hình ảnh sắc nét trình chiếu trên màn hình lớn. Mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt giao lưu đều toát lên vẻ chuyên nghiệp và tự tin đến khó tin.
Đức Anh khẽ thì thầm vào tai Hoàng Minh, giọng đầy vẻ ngưỡng mộ: “Thằng này đúng là con nhà người ta trong truyền thuyết, năm nào cũng thấy nó quẩy mấy cái dự án lớn, lại còn nói hay thế kia.” Hoàng Minh chỉ gật đầu nhẹ, không nói gì. Toàn bộ tâm trí cậu đang dồn vào Quang Huy, và vào cảm giác nhỏ bé của chính mình. Cậu cảm thấy mình như một hạt cát lạc giữa sa mạc, một cái bóng mờ nhạt trước ánh sáng chói lọi của người khác. Những lời của Anh Khoa đêm qua về việc “đừng sợ người khác giỏi hơn mình” giờ đây như một lời châm chọc. Làm sao cậu có thể không sợ khi đứng trước một người như Quang Huy?
Bên cạnh, Thảo Vy cũng không giấu nổi sự ngưỡng mộ, đôi mắt tròn xoe sáng rực: “Anh Huy đỉnh ghê, vừa học giỏi vừa năng động, phong thái chuyên nghiệp thật. Ngân thấy không?” Lê Ngân khẽ gật đầu, môi mím lại thành một nụ cười rất nhẹ, ánh mắt vẫn chăm chú dõi theo từng lời nói của Quang Huy. Dù cô ấy vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng Hoàng Minh có thể cảm nhận được sự cuốn hút mà Huy đang tạo ra. Cô ấy không phải là người dễ bị ấn tượng, nhưng rõ ràng, Quang Huy đã làm được điều đó. Một cảm giác nặng nề đè lên lồng ngực Hoàng Minh, như một tảng đá vô hình. Cậu khẽ siết chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Cái cảm giác tự ti, mặc cảm về xuất thân, về năng lực, về tất cả những gì cậu đang có, bỗng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu không biết phải đối mặt với cảm xúc này như thế nào. Giảng đường vẫn vang tiếng nói của Quang Huy, nhưng trong tai Hoàng Minh, tất cả chỉ là một mớ âm thanh hỗn độn, và duy nhất một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại: Liệu cậu có đủ tốt không?
***
Buổi giới thiệu kết thúc trong tiếng vỗ tay rầm rộ. Giảng đường nhanh chóng trở nên ồn ào khi sinh viên tản ra, chuẩn bị cho bữa trưa hoặc giờ học tiếp theo. Hoàng Minh cố gắng chen chân giữa dòng người hối hả, cảm giác uể oải và nặng trĩu vẫn đeo bám. Cậu cảm thấy mình lạc lõng giữa những gương mặt trẻ trung, tràn đầy tự tin và sức sống. Tiếng chuông báo giờ vang lên một lần nữa, hòa lẫn với tiếng trò chuyện râm ran, tiếng giày dép lạo xạo trên hành lang và tiếng xe cộ từ bên ngoài vọng vào. Không khí ấm áp của buổi trưa đầu đông, cùng với mùi thức ăn từ căng-tin và mùi cỏ cây thoang thoảng, đáng lẽ phải mang lại sự dễ chịu, nhưng Hoàng Minh lại chỉ cảm thấy một sự khó chịu mơ hồ.
Cậu đi chậm lại, định bụng sẽ rẽ vào căng-tin mua vội cái bánh mì rồi tìm một góc yên tĩnh để ngồi suy nghĩ. Nhưng khi vừa rẽ qua một khúc hành lang lớn, ánh mắt cậu chợt dừng lại. Gần bảng tin của khoa, nơi thường dán các thông báo về học bổng, dự án, hay các hoạt động của sinh viên, Lê Ngân đang đứng nói chuyện với Quang Huy. Họ đứng không quá gần nhau, nhưng đủ để Hoàng Minh cảm nhận được sự thoải mái và tự nhiên trong cuộc trò chuyện của họ. Huy vẫn giữ nụ cười rạng rỡ, khuôn mặt điển trai giờ đây trông còn thân thiện hơn khi anh ta cúi nhẹ người xuống, lắng nghe Ngân nói. Ngân, với vẻ trầm tĩnh thường ngày, lại có vẻ cởi mở hơn một chút. Cô không còn chăm chú đọc tài liệu, mà thỉnh thoảng lại khẽ gật đầu, hoặc mỉm cười nhẹ khi Huy nói điều gì đó. Mái tóc đen dài của cô khẽ đung đưa theo nhịp điệu nói chuyện.
Hoàng Minh khựng lại, bản năng thôi thúc cậu lùi lại, ẩn mình sau một cây cột lớn. Từ vị trí này, cậu có thể nghe rõ cuộc trò chuyện của họ, dù không cố ý.
“Ngân dạo này vẫn tập trung vào mảng văn hóa Hà Nội chứ?” Quang Huy nói, giọng điệu thân mật, tự nhiên. “Anh có vài tài liệu hay lắm về kiến trúc phố cổ, có thể em sẽ thích. Anh gửi em qua mail nhé.”
Lê Ngân khẽ nhướng mày, một cử chỉ hiếm hoi cho thấy sự hứng thú của cô. “Vâng, em vẫn tìm hiểu. Cảm ơn anh Huy, em rất mong nhận được. Em cũng vừa hoàn thành một bài luận về nghệ thuật đường phố Hà Nội.”
Huy cười, nụ cười ấy như tỏa nắng, khiến Hoàng Minh cảm thấy chói mắt. “Ồ, tuyệt vời! Anh cũng rất quan tâm đến chủ đề đó. Có khi nào chúng ta có thể trao đổi thêm không? Anh tin là em sẽ có nhiều góc nhìn thú vị.”
Lê Ngân chỉ khẽ mỉm cười, không trả lời trực tiếp, nhưng ánh mắt cô ấy dường như đã mềm mại hơn. Đúng lúc đó, Thảo Vy xuất hiện, kéo tay Ngân, giọng điệu có chút nũng nịu: “Ngân ơi, đi ăn trưa thôi, đói quá rồi! Mày nói chuyện lâu thế.”
Thảo Vy nhìn sang Quang Huy, đôi mắt có chút ngưỡng mộ khó giấu. “Chào anh Huy ạ.”
Quang Huy gật đầu đáp lại. Lê Ngân quay sang Thảo Vy, rồi nhìn Huy. “Em xin phép, anh Huy.”
“À, có gì khó khăn cứ để Huy lo!” Quang Huy nói, giọng đầy tự tin và có chút hài hước, kèm theo nụ cười rạng rỡ, khiến Thảo Vy khẽ bật cười. Anh ta nhìn Ngân một cách tinh ý, như muốn nói rằng anh ta luôn sẵn lòng giúp đỡ.
Hoàng Minh đứng đó, trái tim cậu thắt lại. Những lời nói, những ánh mắt trao đổi giữa Ngân và Huy cứ như những nhát dao vô hình cứa vào lòng cậu. Cậu cảm thấy một cảm giác khó chịu, ghen tị len lỏi trong từng mạch máu. Không phải ghen tị một cách dữ dội, mà là một sự ghen tị âm ỉ, nặng nề, khiến cậu cảm thấy bản thân mình thật nhỏ bé và vô dụng. Cậu luôn nghĩ rằng mình và Ngân có một sự kết nối đặc biệt thông qua những điều giản dị, những khoảnh khắc trầm lắng. Nhưng giờ đây, đứng trước Quang Huy, một người vừa tài năng, vừa tự tin, lại còn có chung niềm yêu thích Hà Nội với Ngân, Hoàng Minh cảm thấy những điều đó thật mong manh, dễ vỡ.
Đức Anh xuất hiện, đi ngang qua Minh, thấy cậu vẫn đứng bất động sau cây cột. “Ê Minh, đi ăn không? Hay mày còn đứng đây ngắm trai tài gái sắc mà quên đói?” Đức Anh nói, giọng nửa đùa nửa thật, nhưng ánh mắt cậu bạn thân có chút lo lắng khi thấy vẻ mặt thất thần của Minh.
Hoàng Minh giật mình, quay phắt đi, cố gắng phớt lờ hình ảnh Ngân và Huy đang rời đi. “Đi chứ. Đói rã ruột ra rồi.” Cậu nói, cố gắng che giấu sự run rẩy trong giọng nói. Nhưng hình ảnh đó cứ ám ảnh trong tâm trí anh, như một vết cứa khó lành, như một đám mây xám xịt che phủ lấy bầu trời trong xanh của buổi trưa đầu đông. Cậu nhận ra, mình không chỉ lo lắng về việc mình không đủ tốt, mà còn lo lắng về việc sẽ có người khác tốt hơn cậu, và người đó sẽ dễ dàng chạm tới những gì cậu khao khát nhưng chưa bao giờ dám nói ra.
***
Chiều tối, khi những con phố Hà Nội đã lên đèn, Hoàng Minh ngồi ở một góc khuất, quen thuộc của Quán Cà phê “Hoa Sữa” sau ca làm. Những ánh đèn neon từ các cửa hàng đối diện hắt vào, tạo nên một khung cảnh rực rỡ, nhưng trong lòng cậu chỉ thấy một sự trống rỗng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc, và thoang thoảng mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng tất cả đều không thể xua đi cái cảm giác nặng nề đang đè nén trong lòng. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách còn sót lại, tất cả chỉ càng khiến cậu cảm thấy cô đơn hơn.
Hoàng Minh nhâm nhi cốc trà đá đã nguội, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa kính, nơi phố phường vẫn hối hả, nhưng tâm trí cậu lại quanh quẩn hình ảnh Quang Huy và Lê Ngân từ sáng. Vẻ tự tin, phong thái chuyên nghiệp của Quang Huy, và cả nụ cười nhẹ hiếm hoi của Ngân khi trò chuyện với anh ta, cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu, như một thước phim quay chậm. Cái se lạnh của đêm Hà Nội như thấm vào tận xương tủy, khiến cậu khẽ rùng mình.
Đức Anh, sau khi kết thúc ca học thêm, đi thẳng đến quán cà phê để tìm Hoàng Minh. Thấy cậu ngồi thẫn thờ, Đức Anh kéo ghế ngồi đối diện, đặt một chiếc bánh ngọt vừa mua trên đường về lên bàn. “Mày làm sao thế? Từ trưa đến giờ cứ thẫn thờ. Tao hỏi mấy lần mà mày cứ như người mất hồn. Hay tại thằng Quang Huy kia?” Đức Anh hỏi, giọng điệu có chút bực bội nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ quan tâm.
Hoàng Minh khẽ giật mình, ngẩng đầu lên. Ánh mắt cậu tránh né ánh nhìn của Đức Anh, rồi lại cúi xuống nhìn cốc trà đá. “Tao... tao chỉ thấy nó giỏi quá. Tự tin, tài năng, lại còn khéo ăn nói. Tao thì... vừa quê mùa, vừa chẳng có gì nổi bật. Có khác gì...” Lời nói của Hoàng Minh ngập ngừng, anh không dám nói hết câu, nhưng Đức Anh hiểu. Hiểu rằng cậu đang muốn nói “có khác gì một thằng nhà quê” hay “có khác gì một người không xứng với Ngân”. Cái mặc cảm về xuất thân, về sự khác biệt giữa cậu và những người sinh ra đã có tất cả ở Hà Nội, giờ đây lại càng rõ nét hơn bao giờ hết, khi cậu so sánh bản thân với một người như Quang Huy.
Đức Anh thở dài, vỗ nhẹ vai Hoàng Minh. “Nó hơn mày mấy khóa, kinh nghiệm nhiều hơn là phải. Mỗi người một vẻ, mày cũng có cái hay của mày chứ. Mà sao mày cứ phải so sánh thế, tự làm khổ mình?” Cậu bạn thân của Hoàng Minh luôn cố gắng kéo cậu ra khỏi những suy nghĩ tiêu cực này, nhưng dường như hôm nay, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa.
“Tao chỉ không biết... liệu tao có đủ tốt không. Với... tất cả mọi thứ. Cả những cái mà tao muốn giữ gìn.” Hoàng Minh nói, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại chất chứa một nỗi sợ hãi sâu sắc. Những cái mà cậu muốn giữ gìn, đó là gì? Là tình bạn với Đức Anh, là công việc ở quán cà phê, hay là những rung động tinh tế mà cậu dành cho Lê Ngân, những điều chưa nói, những điều cậu sợ sẽ mất đi nếu cậu không đủ mạnh mẽ để giữ lấy?
Hoàng Minh dùng tay khuấy nhẹ ly trà đá đã nguội, đá đã tan hết, chỉ còn lại chất lỏng nhạt nhẽo. Anh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, nặng hơn cả những gánh nặng học tập hay tiền bạc. Sự tự ti về xuất thân, về năng lực, và giờ đây là về cả tình cảm, khiến cậu cảm thấy mình thật mỏng manh. Cậu không dám nói rõ nỗi sợ hãi của mình về việc Lê Ngân có thể bị Quang Huy thu hút, hay việc anh sẽ bị lu mờ hoàn toàn. Cái cảm giác cô đơn bủa vây lấy cậu, dù Đức Anh đang ngồi ngay cạnh, dù quán cà phê vẫn vang tiếng nhạc và tiếng người.
Hơi thở của Hoàng Minh khẽ hóa khói trong không khí se lạnh của quán, tan biến vào hư vô. Anh nhìn ra ngoài, nơi những chiếc lá vàng cuối mùa vẫn đang rơi, và mùi hoa sữa cuối mùa vẫn thoang thoảng trong gió. Cậu biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự xuất hiện của Quang Huy, cái bóng của sự hoàn hảo, sẽ còn là một thách thức lớn hơn nhiều so với những gì cậu từng nghĩ. Cậu phải đối mặt với thực tế, phải mạnh mẽ hơn, phải nỗ lực nhiều hơn nữa. Nhưng làm sao để vượt qua cái bóng quá lớn ấy, làm sao để giữ gìn những điều quý giá trong lòng mình, khi chính cậu cũng đang lạc lối giữa những bộn bề, những áp lực và những điều chưa nói của tuổi trẻ giữa lòng Hà Nội này?