Cái rét đầu đông, sau một đêm mưa phùn dai dẳng, dường như đã tìm được cách len lỏi vào tận từng ngóc ngách của căn phòng trọ trên gác mái. Hoàng Minh khẽ rùng mình, kéo chăn cao hơn một chút, nhưng cái lạnh không chỉ đến từ bên ngoài khung cửa sổ. Nó còn vương vấn trong tâm trí cậu, từ những hình ảnh, những suy nghĩ miên man của đêm qua, khi cậu ngồi thẫn thờ nhìn ra phố thị rực rỡ nhưng lòng lại trống rỗng. Tiếng mưa phùn tí tách vẫn không ngừng nghỉ, như đang gõ nhịp đều đều vào màng nhĩ, nhắc nhở cậu về một sự thật phũ phàng: Hà Nội, dù đẹp đẽ và lãng mạn đến mấy, cũng có những góc khuất ẩm ướt, lạnh lẽo, và đôi khi, những nỗi lo lắng vô hình cũng có thể khiến con người ta chìm vào một không gian u ám chẳng kém.
Căn phòng trọ nhỏ bé của Minh, nằm cheo leo trên tầng cao nhất của một dãy nhà tập thể cũ kỹ, vốn dĩ đã mang một vẻ chật chội, giờ đây lại càng thêm ảm đạm dưới ánh sáng lờ mờ của buổi sáng mưa phùn. Một chiếc đèn ngủ nhỏ đặt trên bàn học, tỏa ra vầng sáng vàng vọt, cố gắng xua đi chút mây mù, nhưng dường như nó chỉ càng làm nổi bật thêm sự đơn sơ, thậm chí có phần túng thiếu của không gian. Mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn nhà cũ kỹ, trộn lẫn với mùi sách vở đã ngấm hơi ẩm và thoang thoảng mùi đồ ăn còn sót lại từ bữa tối qua, tạo thành một thứ không khí đặc quánh, nặng nề. Hoàng Minh nằm ngửa, nhìn lên trần nhà có vài vết ố vàng loang lổ, và những suy nghĩ cứ thế chảy trôi trong đầu cậu, không ngừng nghỉ.
Hình ảnh Quang Huy tự tin, hoạt bát, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt sắc sảo, cứ hiện lên rõ mồn một. Và bên cạnh đó, là Lê Ngân, cô gái Hà Nội trầm tĩnh, với vẻ ngoài có chút lạnh lùng nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, đang chăm chú lắng nghe từng lời Quang Huy nói. Cái cách cô ấy khẽ gật đầu, cái cách cô ấy đặt câu hỏi, tuy ngắn gọn nhưng lại tinh tế và đầy chiều sâu, tất cả đều khiến Hoàng Minh cảm thấy một sự xa cách vô hình, một khoảng cách mà cậu không biết làm cách nào để vượt qua. Cậu, một chàng trai tỉnh lẻ, rụt rè và bỡ ngỡ, luôn mang trong mình nỗi lo lắng về việc hòa nhập, về việc mình có đủ tốt hay không, giờ đây lại càng cảm thấy tự ti hơn bao giờ hết. Cậu sợ mình sẽ mãi là một cái bóng mờ nhạt, một người không có tiếng nói, không có sự nổi bật giữa dòng chảy hối hả của thành phố này, và đặc biệt là trong mắt Ngân.
Tiếng chuông điện thoại chợt reo lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Minh. Cậu uể oải với tay lấy điện thoại, thấy tên Đức Anh nhấp nháy trên màn hình. “Dậy chưa ông thần? Mưa gió thế này mà còn ngủ nướng à?” Giọng Đức Anh vang lên sang sảng, đầy năng lượng, như một tia nắng hiếm hoi xua đi sự u ám trong căn phòng. Hoàng Minh khẽ nhíu mày, trả lời bằng giọng khàn khàn: “Tao dậy rồi. Mưa thế này đi đâu mà sớm.” Đức Anh cười ha hả: “Nói thế thôi chứ mày có trốn học bao giờ đâu. Mà này, tao vừa đi mua bánh mì nóng hổi đây, mày có muốn ăn không? Tao qua phòng mày luôn.” Minh chưa kịp từ chối, Đức Anh đã cúp máy.
Chỉ vài phút sau, tiếng gõ cửa cộc cộc vang lên. Hoàng Minh miễn cưỡng rời khỏi giường, mở cửa. Đức Anh đứng đó, mái tóc ướt lấm tấm những hạt mưa phùn, trên tay là một túi bánh mì nóng hổi tỏa hơi nghi ngút, và một tách cà phê sữa đá. Ngoại hình cậu bạn thân của Hoàng Minh luôn toát lên vẻ năng động và tràn đầy sức sống. Dáng người cao ráo, cân đối, khuôn mặt sáng sủa với đôi mắt tinh nghịch và nụ cười tươi tắn, Đức Anh mặc chiếc áo phông đơn giản bên trong áo khoác gió, quần jeans và đôi giày thể thao quen thuộc, trông cậu lúc nào cũng tự tin và dễ gần.
“Mày nhìn xem mày kìa, cứ như người mất hồn. Tao nói rồi mà, mưa gió thế này cứ ngồi ủ rũ là bệnh đấy,” Đức Anh nói, vừa đặt túi bánh mì và cốc cà phê lên bàn học lộn xộn của Minh, vừa nhanh tay bật chiếc quạt sưởi nhỏ. Căn phòng ngay lập tức ấm lên đôi chút, và mùi bánh mì nướng thơm lừng lan tỏa, xua đi mùi ẩm mốc khó chịu. “Này, thằng cha Huy kia giỏi thì giỏi thật, nhưng mày cũng đâu có kém. Cứ thử sức đi, biết đâu lại có cơ hội.” Đức Anh nói, giọng điệu có chút bực bội khi nhớ lại buổi giới thiệu dự án hôm qua, nhưng ánh mắt cậu lại lộ rõ vẻ quan tâm lo lắng.
Hoàng Minh ngồi xuống ghế, cầm lấy chiếc bánh mì nóng hổi, nhưng không có ý định ăn ngay. Cậu chỉ nhìn chằm chằm vào những dòng chữ trên tờ thông báo về dự án học thuật mà giảng viên đã phát hôm qua, tờ giấy đã nhăn nhúm một cách vô thức trong tay cậu. “Tao sợ… sợ mình không đủ tốt, không theo kịp người ta,” Hoàng Minh nói, giọng nhỏ đến mức gần như chỉ là tiếng thì thầm. Cậu không ngước lên nhìn Đức Anh, ánh mắt vẫn dán chặt vào những từ ngữ khô khan trên tờ thông báo, nhưng trong tâm trí cậu, những từ ngữ đó lại như đang nhảy múa, chế giễu sự do dự và nỗi sợ hãi của cậu. “Cậu ta nói cái gì cũng logic, cũng thuyết phục. Còn tao… tao thậm chí còn chẳng dám giơ tay phát biểu trong lớp.”
Đức Anh thở dài, kéo chiếc ghế đối diện, ngồi xuống. Cậu mở gói bánh mì, cắn một miếng lớn. “Thì đấy, mày thấy chưa? Cái mà mày thiếu không phải là năng lực, mà là sự tự tin. Thằng Huy nó hơn mày mấy khóa, kinh nghiệm nhiều hơn là phải. Nó va chạm nhiều rồi, nói năng lưu loát là đúng. Còn mày, mày mới năm hai, lại từ quê lên, bỡ ngỡ là chuyện bình thường. Mỗi người một vẻ, mày cũng có cái hay của mày chứ. Mày làm việc tỉ mỉ, cẩn thận, lại còn rất chịu khó học hỏi. Mấy cái đấy thằng Huy nó có khi còn không bằng mày ấy chứ.” Đức Anh cố gắng động viên, dùng những từ ngữ đơn giản, gần gũi nhất để xoa dịu nỗi lo lắng của bạn. Cậu biết Minh là người nhạy cảm, và những lời nói động viên quá hoa mỹ đôi khi lại phản tác dụng.
“Nhưng cái ‘hay’ của tao có ai nhìn thấy đâu? Trong khi những thứ người ta cần là sự nổi bật, là khả năng thuyết trình, là kinh nghiệm thực tế…” Hoàng Minh ngắt lời bạn, giọng cậu vẫn chất chứa sự bi quan. Cậu nhớ lại ánh mắt của Ngân khi cô ấy nhìn Quang Huy, sự tập trung và tin tưởng hiện rõ trong đôi mắt sâu thẳm ấy. Cái cảm giác không xứng đáng, không thể sánh bằng cứ thế bủa vây lấy cậu, khiến cậu cảm thấy như mình đang đứng trước một bức tường thành cao lớn, kiên cố, mà không có cách nào để vượt qua.
Đức Anh nhíu mày, nhìn Hoàng Minh một lúc lâu. Cậu đặt chiếc bánh mì xuống, nghiêm túc hơn. “Này Minh, mày lúc nào cũng suy nghĩ nhiều quá. Thích thì cứ làm thôi! Mày cứ mãi ngồi đây mà so sánh, mà tự ti, thì mày sẽ chẳng bao giờ làm được cái gì cả. Nếu mày thấy cái dự án này hay, mày muốn thử sức, thì cứ đăng ký đi. Thất bại thì thôi, rút kinh nghiệm. Thành công thì sao? Mày có biết bao nhiêu cơ hội sẽ mở ra không?” Đức Anh nói, giọng cậu tuy nhanh và có phần sốt ruột, nhưng lại đầy chân thành. Cậu biết Hoàng Minh cần một cú hích, cần một lời động viên mạnh mẽ hơn là chỉ những lời an ủi sáo rỗng.
Hoàng Minh im lặng. Cậu không biết phải nói gì. Những lời của Đức Anh không sai. Cậu biết mình đang tự làm khổ mình, đang tự tạo ra những rào cản vô hình. Nhưng cái cảm giác tự ti đã ăn sâu vào tiềm thức cậu từ khi cậu đặt chân lên đất Hà Nội này, từ khi cậu nhận ra sự khác biệt quá lớn giữa mình và những người bạn cùng trang lứa ở đây. Cái xuất thân tỉnh lẻ, cái giọng nói còn mang nặng âm hưởng vùng quê, cái sự rụt rè cố hữu… tất cả đều khiến cậu cảm thấy mình nhỏ bé, lạc lõng. Đặc biệt là khi đứng trước một người như Quang Huy, một người dường như đã có tất cả: tài năng, sự tự tin, và một phong thái cuốn hút, ngay cả Lê Ngân cũng phải chú ý.
Cậu đưa tay xoa xoa thái dương, cảm thấy một cơn đau đầu nhẹ bắt đầu nhói lên. Tiếng mưa phùn bên ngoài cửa sổ vẫn không ngớt, hòa cùng tiếng xe cộ vút qua từ con ngõ nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào và có chút u buồn đặc trưng của Hà Nội những ngày mưa. Hoàng Minh nhìn Đức Anh, ánh mắt cậu vẫn còn vương vấn sự hoài nghi và lo lắng. “Nhưng nếu… nếu tao làm không tốt thì sao? Nếu tao chỉ làm mọi chuyện tệ hơn thì sao?” cậu hỏi, giọng vẫn nhỏ và yếu ớt.
Đức Anh đứng dậy, đặt tay lên vai Minh. “Thì đã sao? Ai mà chẳng có lúc làm không tốt. Quan trọng là mình đã dám thử. Mày cứ nghĩ xem, mày muốn cả đời này cứ mãi nhìn người khác làm, nhìn người khác thành công, rồi tự dằn vặt mình, hay mày muốn tự mình bước ra, tự mình tạo ra cơ hội cho bản thân? Hơn nữa, mày quên là mày có tao à? Có gì khó khăn, mình cùng nhau nghĩ cách. Dù sao thì tao cũng rảnh, có khi còn giúp mày được khối việc ấy chứ.” Đức Anh nở nụ cười tươi tắn, cố gắng truyền năng lượng tích cực cho bạn.
Hoàng Minh nhìn Đức Anh, một tia ấm áp khẽ nhóm lên trong lòng cậu. Cậu biết Đức Anh luôn chân thành và tốt bụng với mình. Nhưng lời động viên của bạn, dù có mạnh mẽ đến mấy, cũng không thể hoàn toàn xua đi cái bóng của Quang Huy, hay cái hình ảnh của Ngân đang mỉm cười với người khác. Cậu cầm tờ thông báo về dự án lên, lần này không phải với ánh mắt sợ hãi, mà là một ánh mắt đăm chiêu, đầy suy tư. Phải, cậu cần một sự thay đổi. Cậu không thể cứ mãi chìm đắm trong sự tự ti này. Cậu không thể để những điều mình muốn giữ gìn, những rung động tinh tế ấy, cứ thế tan biến vào hư vô vì sự yếu đuối của bản thân.
Hoàng Minh khẽ gật đầu, một nụ cười gượng gạo nở trên môi. “Ừ, mày nói cũng đúng. Tao sẽ suy nghĩ kỹ hơn.” Cậu biết, đây không chỉ là việc suy nghĩ về một dự án học thuật. Đây là việc suy nghĩ về một bước ngoặt, một cơ hội để cậu đối mặt với nỗi sợ hãi của chính mình, để cậu chứng minh rằng mình không phải là một kẻ mờ nhạt, để cậu có thể, dù chỉ một chút, thu hẹp khoảng cách vô hình giữa cậu và Ngân. Tiếng mưa phùn vẫn tí tách ngoài khung cửa sổ, nhưng trong lòng Minh, dường như đã có một tia sáng nhỏ bé vừa nhóm lên, một tia sáng của sự quyết tâm, dù vẫn còn mong manh và dễ vỡ. Cậu đặt tờ thông báo lên bàn, nhìn chằm chằm vào những dòng chữ, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời cho chính mình, một câu trả lời cho câu hỏi lớn nhất của tuổi trẻ: Liệu cậu có đủ dũng cảm để bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình hay không?
***
Chiều hôm đó, bầu trời Hà Nội vẫn âm u, xám xịt như một bức tranh thủy mặc buồn bã, nhưng mưa đã tạnh. Những hạt phùn li ti không còn giăng mắc trong không khí, chỉ còn lại cái ẩm ướt và se lạnh thấm đẫm vào từng tán cây, ngọn cỏ. Hoàng Minh bước đi trên hành lang của tòa nhà giảng đường, những bước chân của cậu nặng nề hơn thường lệ. Tiếng sinh viên trò chuyện rộn ràng, tiếng chuông báo giờ học vang lên từ xa, tiếng xe cộ hối hả từ con đường lớn bên ngoài, tất cả tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn, như đang dội vào tâm trí cậu, khiến cậu càng thêm bối rối.
Hôm nay là buổi cuối cùng để đăng ký tham gia dự án học thuật mà giảng viên đã giới thiệu. Suốt cả buổi sáng, Hoàng Minh đã cố gắng tập trung vào bài giảng, nhưng tâm trí cậu cứ luẩn quẩn quanh những lời của Đức Anh, những lời khuyên của Anh Khoa, và cả hình ảnh của Quang Huy. Cậu biết mình cần phải đưa ra quyết định, nhưng một nỗi sợ hãi vô hình cứ níu kéo cậu lại. Sợ thất bại, sợ không đủ tốt, sợ bị người khác đánh giá, và hơn hết, sợ phải đối mặt với một người xuất sắc như Quang Huy.
Khi Hoàng Minh vừa rẽ qua một hành lang quen thuộc, ánh mắt cậu chợt dừng lại. Dưới mái hiên của một tòa nhà học thuật khác, nơi có một khoảng sân nhỏ với vài chiếc ghế đá, Quang Huy đang đứng đó. Anh ta cao ráo, điển trai, mặc một chiếc áo khoác mỏng màu xám tro, trông vô cùng lịch sự và tự tin. Anh ta đang nói chuyện sôi nổi với một nhóm sinh viên, bàn tay thỉnh thoảng khoa lên trong không khí để nhấn mạnh ý. Nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi anh ta, và phong thái hoạt bát ấy khiến anh ta trở thành trung tâm của mọi sự chú ý.
Và rồi, Hoàng Minh nhìn thấy cô ấy. Lê Ngân. Cô đứng cạnh Quang Huy, dáng người mảnh mai, thanh thoát trong chiếc áo khoác măng tô màu be đơn giản nhưng tinh tế. Mái tóc đen dài của cô buông xõa nhẹ nhàng trên vai, và đôi mắt sâu trầm ấy đang chăm chú nhìn Quang Huy, thỉnh thoảng khẽ gật đầu hoặc nhíu mày suy nghĩ. Cô không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng đưa ra một câu hỏi ngắn gọn, nhưng mỗi lời cô nói ra đều mang một sự tinh tế và sắc sảo, khiến cho cuộc trò chuyện trở nên sâu sắc hơn.
Hoàng Minh cảm thấy một cái gì đó thắt lại trong lồng ngực. Cậu biết rằng mình không nên đứng đây, không nên quan sát họ, nhưng đôi chân cậu như bị đóng đinh xuống sàn. Cậu nép mình vào một góc hành lang, nơi có một hàng cây cảnh nhỏ che khuất, cố gắng làm mình trở nên vô hình. Quang Huy đang trình bày về một khía cạnh của dự án, giọng anh ta tràn đầy nhiệt huyết và sự am hiểu. “Phần này đòi hỏi sự sáng tạo nhưng cũng phải có tính khả thi cao, mình nghĩ có thể kết hợp các yếu tố công nghệ mới với các giá trị văn hóa truyền thống để tạo ra một sản phẩm độc đáo, mang đậm dấu ấn Hà Nội.” Anh ta nói, rồi nhìn về phía Ngân, như muốn tìm kiếm sự đồng tình.
Lê Ngân khẽ nhếch môi, nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng lại khiến Hoàng Minh cảm thấy nhói lòng. “Vậy liệu có rủi ro nào về mặt chi phí không, thưa anh? Hoặc là về tính ứng dụng trong thực tế?” Cô ấy hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, trầm tĩnh, nhưng lại rất rõ ràng và mạch lạc. Cái cách Ngân gọi Quang Huy bằng “anh” nghe thật tự nhiên, thật thân mật, như thể họ đã quen biết nhau từ lâu, như thể họ là những người cùng một thế giới.
Hoàng Minh thầm nghĩ: *Cô ấy lại gọi anh ta là anh... Tại sao mình lại không thể tự tin như vậy?* Cậu cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, một cái bóng mờ nhạt đứng từ xa quan sát một thế giới khác, một thế giới mà cậu khao khát được chạm tới nhưng lại không có đủ dũng khí. Quang Huy tiếp tục giải thích, ánh mắt anh ta đầy tự tin và kiên định, và Ngân vẫn lắng nghe một cách chăm chú. Cái cảm giác nhỏ bé, vô dụng lại một lần nữa bủa vây lấy Hoàng Minh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu so sánh bản thân mình với Quang Huy – một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ, và một chàng trai Hà Nội gốc tự tin, tài năng, và đầy sức hút. Khoảng cách giữa họ không chỉ là về xuất thân, mà còn là về phong thái, về cách họ đối diện với thế giới.
Trong lúc Quang Huy đang say sưa giải thích, Ngân chợt quay đầu, ánh mắt cô lướt qua hành lang, rồi dừng lại ở góc khuất nơi Hoàng Minh đang đứng. Chỉ là một cái nhìn thoáng qua, rất nhanh, gần như không có chủ đích. Đôi mắt sâu thẳm của cô ấy không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, chỉ là một cái nhìn trầm tĩnh như thường lệ. Nhưng Hoàng Minh cảm thấy như một dòng điện chạy qua người. Cậu không biết liệu Ngân có thực sự nhìn thấy cậu hay không, hay chỉ là vô tình lướt qua. Cậu lập tức cúi đầu, giả vờ đang xem điện thoại, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Khi cậu ngẩng đầu lên lần nữa, Ngân đã quay lại phía Quang Huy, và cuộc trò chuyện của họ lại tiếp diễn như chưa hề có gì xảy ra.
Cậu thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một nỗi thất vọng sâu sắc. Thất vọng vì sự rụt rè của chính mình, vì cậu không đủ dũng khí để bước tới, để chào hỏi Ngân, để tham gia vào cuộc trò chuyện ấy. Cậu cảm thấy mình thật hèn nhát, thật yếu đuối. Cái khoảnh khắc Ngân nhìn lướt qua, dù chỉ là vô tình, cũng đủ để khiến Hoàng Minh cảm thấy mình bị phơi bày, bị lộ tẩy mọi nỗi lo lắng và tự ti trong lòng. Cậu tự hỏi, liệu Ngân có nhận ra sự tồn tại của cậu, liệu cô ấy có biết cậu đang đứng đây, đang nhìn cô ấy từ xa với một trái tim đầy những điều chưa nói?
Tiếng chuông báo hết giờ giải lao vang lên. Nhóm sinh viên tản ra. Quang Huy và Ngân cũng bắt đầu di chuyển, có lẽ là để đến lớp học tiếp theo. Hoàng Minh vẫn đứng yên tại chỗ, đợi cho đến khi bóng dáng của họ khuất hẳn. Cái lạnh của buổi chiều Hà Nội như thấm vào tận xương tủy cậu, và một nỗi cô đơn bủa vây lấy cậu. Cậu biết rằng mình không thể cứ mãi trốn tránh. Cậu phải đối mặt với thực tế, phải vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình. Nhưng làm thế nào để làm được điều đó, khi mỗi lần đối diện với sự xuất sắc của người khác, cậu lại cảm thấy mình càng thêm nhỏ bé và mờ nhạt?
Hoàng Minh bước đi trên hành lang vắng lặng, tiếng bước chân vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Cậu nhìn xuống bàn tay mình, đôi bàn tay đã chai sạn vì những công việc làm thêm, vì những gánh nặng của cuộc sống. Cậu nhớ lại lời của Đức Anh: “Thích thì cứ làm thôi!” và lời khuyên của Anh Khoa: “Quan trọng là mình có dám bước ra khỏi vùng an toàn để chứng tỏ bản thân không thôi.” Cậu biết mình không thể cứ mãi đứng yên. Cái bóng của Quang Huy, cái sự tự ti cố hữu, và cả những điều chưa nói trong lòng cậu, tất cả đều đang thúc đẩy cậu phải hành động. Nhưng hành động như thế nào, và liệu cậu có đủ mạnh mẽ để làm điều đó, thì cậu vẫn chưa có câu trả lời. Bầu trời vẫn xám xịt, và những đám mây đen kịt vẫn treo lơ lửng trên đầu, như báo hiệu một cơn mưa nữa sắp đến, hay một sự thay đổi lớn trong lòng cậu.
***
Buổi tối hôm đó, mưa phùn lại trở lại, dày hạt hơn, và không khí cũng lạnh hơn hẳn. Cái rét cắt da cắt thịt của Hà Nội đầu đông dường như muốn len lỏi vào từng kẽ hở, từng ngóc ngách của thành phố, khiến mọi người đều phải co mình lại. Hoàng Minh vẫn đang trong ca làm việc tại Quán Cà phê "Hoa Sữa". Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng, cùng với ánh sáng ấm áp từ những bóng đèn dây trang trí, tạo nên một không gian ấm cúng, lãng mạn. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vẫn vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên và tiếng lách cách của cốc chén trong quầy pha chế. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc thoang thoảng, cùng với mùi bánh ngọt mới ra lò, tất cả tạo nên một hương vị đặc trưng, dễ chịu, nhưng dường như không thể xua đi cái sự lạnh lẽo trong lòng Hoàng Minh.
Cậu chậm rãi lau bàn, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những giọt mưa đang trượt dài trên mặt kính, làm nhòe đi ánh đèn đường và hình ảnh những dòng xe cộ hối hả. Tâm trí cậu cứ luẩn quẩn quanh những hình ảnh của buổi chiều, về Quang Huy và Lê Ngân. Cậu cảm thấy mình như một mảnh ghép lạc lõng trong bức tranh Hà Nội ấy, một bức tranh vừa lãng mạn, vừa khắc nghiệt, vừa đầy cơ hội, nhưng cũng đầy thách thức. Cái cảm giác không thuộc về, cái cảm giác mình không đủ tốt, cứ thế lớn dần lên, nuốt chửng lấy mọi suy nghĩ khác trong đầu cậu. Hoàng Minh đã đăng ký tham gia dự án chưa? Cậu vẫn còn do dự. Tờ đăng ký vẫn nằm trong cặp của cậu, chưa được điền đầy đủ.
“Hôm nay chú mày làm việc cứ như người mất hồn vậy. Cà phê đổ ra bàn mà cũng không biết,” Anh Khoa nói, giọng anh trầm ấm và điềm đạm như thường lệ, nhưng ẩn chứa một chút quan tâm. Anh Khoa là người anh cả của quán, luôn trầm tĩnh, đeo kính, mái tóc hơi dài và phong thái điềm đạm. Ánh mắt anh lúc nào cũng chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu, như thể anh có thể nhìn thấu được mọi suy nghĩ, mọi nỗi lo lắng của những người xung quanh. Anh đặt một chiếc khăn sạch xuống bàn, ý muốn Minh lau lại, rồi tự mình mang chiếc khăn bẩn đi giặt.
Hoàng Minh giật mình, vội vàng cuối đầu xin lỗi. “Em xin lỗi anh Khoa. Em… em hơi mất tập trung một chút.” Cậu đưa tay lên xoa xoa gáy, cảm thấy hơi ngượng ngùng. Cậu biết rằng Anh Khoa là một người rất tinh ý, và việc cậu cứ mãi ủ rũ thế này chắc chắn sẽ không qua mắt được anh.
Anh Khoa quay lại, dựa vào quầy pha chế, khoanh tay nhìn Hoàng Minh. Nụ cười nhẹ thường trực trên môi anh. “Chú mày có chuyện gì cứ nói với anh. Anh thấy chú mày mấy hôm nay cứ thẫn thờ, có vẻ lo lắng nhiều lắm. Chuyện học hành hay chuyện tình cảm?” Anh Khoa hỏi, ánh mắt anh nhìn Hoàng Minh một cách chân thành, không chút dò xét.
Hoàng Minh ngập ngừng. Cậu không biết có nên chia sẻ nỗi lo lắng sâu kín nhất của mình hay không. Từ trước đến nay, cậu luôn giữ những suy nghĩ ấy cho riêng mình, bởi cậu sợ rằng người khác sẽ không hiểu, hoặc sẽ cười nhạo sự tự ti của cậu. Nhưng ánh mắt của Anh Khoa lại có một sức hút kỳ lạ, một sự thấu hiểu vô hình, khiến cậu cảm thấy một chút an toàn. “Em… em chỉ thấy mình kém cỏi quá, anh Khoa ạ. Có những người họ giỏi giang, tự tin đến lạ. Em… em không biết mình có thể làm được gì, có thể sánh bằng họ không.” Hoàng Minh nói, giọng cậu nhỏ dần, như thể những lời nói ấy đang bị nuốt chửng bởi tiếng mưa và tiếng nhạc.
Anh Khoa trầm ngâm một lát, rồi anh bước tới, đặt tay lên vai Hoàng Minh. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang vai cậu, mang theo một sự an ủi nhẹ nhàng. “Minh này, ai cũng có điểm mạnh riêng, và ai cũng từng có lúc thấy mình nhỏ bé. Em biết không, ngay cả những người mà em thấy họ giỏi giang, tự tin đến lạ kia, họ cũng có những lúc nghi ngờ bản thân, cũng có những nỗi lo lắng của riêng họ. Cái quan trọng không phải là em có giỏi hơn người khác hay không, mà là em có dám bước ra khỏi vùng an toàn để chứng tỏ bản thân không thôi.”
Anh Khoa ngừng một chút, nhìn Hoàng Minh, ánh mắt anh đầy sự từng trải. “Em cứ mãi đứng đó mà so sánh mình với người khác, thì em sẽ mãi mãi thấy mình kém cỏi. Nhưng nếu em dám bước đi, dám thử thách, thì em sẽ khám phá ra những điều mà em chưa từng biết về bản thân mình. Cơ hội không tự nhiên đến, và nó cũng không đợi ai cả. Nếu em cứ chần chừ, do dự, thì những cơ hội tốt đẹp nhất sẽ tuột khỏi tay em, và em sẽ phải hối tiếc.”
Những lời của Anh Khoa như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn đang khô cằn của Hoàng Minh, nhưng đồng thời cũng như một gáo nước lạnh tạt vào mặt cậu, khiến cậu bừng tỉnh. Cậu nhớ lại những lần mình đã chần chừ, đã bỏ lỡ những cơ hội chỉ vì nỗi sợ hãi và sự tự ti của bản thân. Cậu nhớ lại cái cảm giác hối tiếc khi nhìn những người khác thành công, trong khi mình vẫn cứ mãi đứng yên tại chỗ.
Hoàng Minh ngẩng đầu lên nhìn Anh Khoa. Ánh mắt cậu vẫn còn vương vấn sự lo lắng, nhưng đã có một tia sáng khác, một tia sáng của sự quyết tâm vừa nhóm lên. “Nhưng… nếu em thất bại thì sao, anh Khoa? Nếu em không làm được thì sao?” cậu hỏi, giọng vẫn còn chút run rẩy.
Anh Khoa nở nụ cười nhẹ. “Thất bại thì rút kinh nghiệm. Ai mà chẳng thất bại vài lần trong đời? Quan trọng là mình học được gì từ những lần thất bại ấy, và mình có dám đứng dậy để tiếp tục bước đi hay không. Em còn trẻ, em có cả tương lai phía trước. Đừng sợ hãi những thử thách, bởi vì những thử thách ấy sẽ giúp em trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn.” Anh nói, rồi vỗ nhẹ vào vai Hoàng Minh, như một lời động viên, một lời khích lệ chân thành.
Hoàng Minh im lặng, nhưng trong lòng cậu, một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra. Cậu biết Anh Khoa nói đúng. Cậu không thể cứ mãi chìm đắm trong sự tự ti và nỗi sợ hãi của chính mình. Cậu muốn vượt qua cái bóng của Quang Huy, muốn chứng minh giá trị của bản thân, không chỉ với Lê Ngân, mà còn với chính mình. Cậu muốn giữ gìn những điều quý giá trong lòng mình, những rung động tinh tế mà cậu dành cho Ngân, những hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn. Để làm được điều đó, cậu phải dám đối mặt với thử thách.
Cậu nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những giọt mưa phùn vẫn tí tách rơi, và mùi hoa sữa cuối mùa vẫn thoang thoảng trong gió lạnh. Cậu biết, đây không chỉ là một dự án học thuật đơn thuần. Đây là một cơ hội để cậu phá vỡ vỏ bọc của chính mình, để cậu chứng minh rằng một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè cũng có thể vươn lên, cũng có thể tạo nên những điều phi thường giữa lòng Hà Nội nhộn nhịp này.
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh của không khí tràn vào phổi, rồi từ từ thở ra, hơi thở hóa khói trong không khí se lạnh của quán. Anh nhìn lại Anh Khoa, ánh mắt cậu giờ đây đã ánh lên một vẻ kiên định hơn. “Em hiểu rồi, anh Khoa. Em sẽ thử.” Cậu nói, giọng nói không còn run rẩy nữa, mà thay vào đó là một sự quyết tâm mạnh mẽ.
Anh Khoa mỉm cười, gật đầu hài lòng. “Tốt lắm. Anh tin em sẽ làm được.”
Hoàng Minh quay lại với công việc của mình, nhưng lần này, những động tác của cậu đã dứt khoát hơn, không còn vẻ lơ đãng như trước. Trong đầu cậu, những kế hoạch, những ý tưởng cho dự án bắt đầu hình thành, dù vẫn còn mơ hồ. Cậu biết rằng con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Sẽ có những thử thách, sẽ có những lúc cậu muốn bỏ cuộc. Nhưng ít nhất, cậu đã dám đưa ra quyết định đầu tiên: đối mặt. Cái rét đầu đông của Hà Nội vẫn cứ thế bao trùm lấy thành phố, nhưng trong lòng Hoàng Minh, dường như đã có một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên, đủ để sưởi ấm những nỗi lo lắng, đủ để soi sáng con đường phía trước, một con đường mà cậu sẽ phải tự mình bước đi, để tìm kiếm những điều chưa nói, những điều cậu muốn giữ gìn.