Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh của không khí tràn vào phổi, rồi từ từ thở ra, hơi thở hóa khói trong không khí se lạnh của quán. Anh nhìn lại Anh Khoa, ánh mắt cậu giờ đây đã ánh lên một vẻ kiên định hơn. “Em hiểu rồi, anh Khoa. Em sẽ thử.” Cậu nói, giọng nói không còn run rẩy nữa, mà thay vào đó là một sự quyết tâm mạnh mẽ.
Anh Khoa mỉm cười, gật đầu hài lòng. “Tốt lắm. Anh tin em sẽ làm được.”
Hoàng Minh quay lại với công việc của mình, nhưng lần này, những động tác của cậu đã dứt khoát hơn, không còn vẻ lơ đãng như trước. Trong đầu cậu, những kế hoạch, những ý tưởng cho dự án bắt đầu hình thành, dù vẫn còn mơ hồ. Cậu biết rằng con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Sẽ có những thử thách, sẽ có những lúc cậu muốn bỏ cuộc. Nhưng ít nhất, cậu đã dám đưa ra quyết định đầu tiên: đối mặt. Cái rét đầu đông của Hà Nội vẫn cứ thế bao trùm lấy thành phố, nhưng trong lòng Hoàng Minh, dường như đã có một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên, đủ để sưởi ấm những nỗi lo lắng, đủ để soi sáng con đường phía trước, một con đường mà cậu sẽ phải tự mình bước đi, để tìm kiếm những điều chưa nói, những điều cậu muốn giữ gìn.
***
Cái rét ngọt của Hà Nội những ngày cuối thu không còn chỉ là heo may mơn man trên da thịt, mà đã bắt đầu thấm sâu vào từng thớ áo, từng mạch máu, báo hiệu một mùa đông nữa sắp về. Chiều muộn, khi những tia nắng vàng úa cuối cùng đang cố níu giữ trên những tán cây lộc vừng trước cổng trường, một không khí hối hả nhưng đầy hứng khởi lại bao trùm Đại học Ngoại Thương. Giảng đường lớn, nơi thường ngày vang vọng tiếng giảng bài của các giáo sư, nay được bài trí lại để đón chào buổi họp khởi động một dự án học thuật quy mô.
Hoàng Minh bước vào giảng đường, cảm giác như mình đang lạc vào một thế giới khác. Kiến trúc hiện đại với những bức tường kính lớn phản chiếu bầu trời xám nhẹ, hành lang rộng rãi lát đá hoa cương, cùng với hàng ghế gỗ sẫm màu được xếp ngay ngắn, tất cả đều toát lên vẻ trang trọng và chuyên nghiệp. Khác hẳn với cái vẻ trầm mặc, cổ kính của trường cũ cấp ba hay sự giản dị, quen thuộc của những con phố nhỏ cậu vẫn thường đi qua. Trong không gian này, những âm thanh tưởng chừng hỗn loạn lại hòa quyện vào nhau một cách kỳ lạ: tiếng chuông báo giờ từ xa vọng lại, tiếng sinh viên ríu rít trò chuyện, tiếng lách cách của những chiếc bút, tiếng máy chiếu rà rà khởi động, và cả tiếng xe cộ vù vù từ con đường lớn bên ngoài vọng vào. Mùi sách vở mới xen lẫn mùi cà phê thoang thoảng từ quầy giải khát góc hành lang, điểm thêm chút hương cỏ cây xanh mát từ khuôn viên, tạo nên một bầu không khí trẻ trung, năng động nhưng cũng không kém phần trí tuệ.
Hoàng Minh chọn một chiếc ghế ở hàng cuối cùng, nơi cậu có thể quan sát mọi người mà không bị quá nhiều ánh mắt chú ý. Cậu ôm chặt cuốn sổ và cây bút trong tay, cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Hôm nay, cậu thực sự ở đây, thực sự tham gia vào dự án mà hôm trước cậu còn dằn vặt liệu có nên bước chân vào hay không. Ánh sáng đèn LED trắng sáng trong giảng đường làm mọi vật trở nên rõ nét, nhưng cũng khiến tâm trí cậu trở nên mông lung hơn. Cậu nhìn quanh, thấy hàng chục gương mặt sinh viên sáng sủa, tự tin, hầu hết đều là những người cậu chưa từng gặp. Và rồi, ánh mắt cậu dừng lại ở một bóng người quen thuộc đang đứng trên bục giảng, cạnh Cô Thu.
Đó là Quang Huy. Cậu ta trông thật sự nổi bật. Cao ráo, điển trai, với bộ trang phục lịch sự, sơ mi trắng và quần âu tối màu, Huy đứng đó, phong thái tự tin toát ra một cách tự nhiên. Nụ cười rạng rỡ của cậu ta dường như có khả năng thắp sáng cả căn phòng. Giọng nói của Huy dứt khoát, rõ ràng, truyền cảm hứng.
“Chào mừng tất cả các bạn đến với buổi khởi động dự án “Hà Nội: Nét Đẹp Văn Hóa Qua Lăng Kính Sinh Viên” của chúng ta!” Quang Huy nói, ánh mắt lướt qua một lượt khán phòng, dừng lại ở từng nhóm sinh viên một cách có chủ đích. “Dự án này không chỉ là những con số, những báo cáo hay điểm số học thuật đơn thuần. Đây là cơ hội để chúng ta cùng nhau khám phá, tái hiện và tôn vinh những giá trị văn hóa độc đáo của Hà Nội, thủ đô ngàn năm văn hiến. Hơn thế nữa, nó là một sân chơi để mỗi chúng ta bộc lộ khả năng, phát huy tinh thần sáng tạo và tạo ra những giá trị thực cho cộng đồng.”
Hoàng Minh nghe từng lời của Quang Huy, trong lòng dấy lên một cảm giác vừa ngưỡng mộ, vừa tự ti đến lạ. Cậu ta nói trôi chảy, tự tin đến vậy. Mọi câu từ đều được sắp xếp một cách hoàn hảo, không một chút ngập ngừng, không một chút lúng túng. Phong thái của cậu ta thật sự cuốn hút, khiến mọi ánh mắt trong căn phòng đều đổ dồn về phía cậu ta. Minh cố gắng ghi chép những điểm chính mà Huy đang trình bày, nhưng tâm trí cậu lại xao nhãng không ngừng. “Sao anh ta có thể nói trôi chảy và tự tin đến vậy? Mình thì… một câu cũng thấy khó khăn,” cậu tự nhủ, cảm thấy cổ họng mình khô khốc, và bản thân thật nhỏ bé giữa cái không gian rộng lớn này.
Cậu liếc mắt lên phía trên, hàng ghế thứ ba từ trên xuống, bên phải. Lê Ngân ngồi đó, dáng người mảnh mai trong chiếc áo len mỏng màu xám nhạt, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai. Cô ấy vẫn trầm tĩnh như mọi khi, đôi mắt sâu và trầm của cô đang chăm chú dõi theo Quang Huy, đôi khi lại liếc nhìn cuốn sổ ghi chép trên tay. Ngân không cười, cũng không biểu lộ cảm xúc gì quá rõ ràng, nhưng vẻ tập trung của cô lại khiến Hoàng Minh cảm thấy một nỗi bứt rứt khó tả. Liệu Ngân có đang nghĩ rằng Quang Huy thật giỏi giang, thật tài năng? Liệu cô ấy có so sánh mình với cậu ta không? Và nếu có, liệu cậu có thể sánh được một phần nhỏ nào đó với sự tự tin và phong thái ấy không?
Cô Thu, giảng viên phụ trách dự án, bước lên bục, mái tóc vấn gọn gàng, nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt lại sắc sảo sau cặp kính. Cô mang một vẻ thanh lịch và điềm đạm đặc trưng của người Hà Nội. “Cảm ơn Quang Huy đã có một bài giới thiệu rất ấn tượng. Các em thấy đó, dự án này rất có tiềm năng và cô tin rằng với sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, chúng ta sẽ tạo ra những sản phẩm thật sự chất lượng.” Cô nói, giọng nói ấm áp và truyền cảm, rồi cô bắt đầu phân công sơ bộ các nhóm và nhiệm vụ ban đầu.
Khi cô Thu đọc tên từng người và nhiệm vụ được giao, tim Hoàng Minh lại thắt lại. Cậu được giao vào một nhóm nhỏ, và nhiệm vụ đầu tiên là nghiên cứu sâu về một khía cạnh văn hóa đặc trưng của Hà Nội – cụ thể là nghệ thuật ẩm thực đường phố, và cách nó phản ánh đời sống, con người Hà Nội. Nhiệm vụ nghe có vẻ thú vị, nhưng cũng đầy thách thức đối với một người tỉnh lẻ như cậu, chưa có nhiều kinh nghiệm hay sự am hiểu sâu sắc về văn hóa ẩm thực Hà Nội như những người sinh ra và lớn lên ở đây.
“Hoàng Minh, em đã suy nghĩ về phần nào của dự án mà em muốn đóng góp chưa?” Cô Thu đột nhiên gọi tên cậu, ánh mắt khuyến khích chiếu thẳng về phía cậu.
Cả giảng đường bỗng chốc quay lại nhìn Hoàng Minh. Cậu giật mình, lúng túng đứng dậy, tay vẫn nắm chặt cuốn sổ. Tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực. “Dạ… dạ thưa cô…” Cậu ấp úng, mắt đảo quanh, cảm thấy mọi ánh mắt đang đổ dồn vào mình. Cậu cảm nhận được ánh nhìn của Lê Ngân, và cả ánh mắt của Quang Huy đang lướt qua mình. Cảm giác nóng bừng lan tỏa khắp mặt. “Em… em nghĩ là… em sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao ạ.”
Cô Thu mỉm cười nhẹ. “Tốt. Cô tin ở khả năng của các em. Đừng ngần ngại chia sẻ ý tưởng, đừng sợ sai, và hãy luôn đặt câu hỏi. Bởi vì, ‘Hà Nội không vội được đâu’, nhưng những giá trị mà chúng ta tạo ra sẽ ở lại mãi mãi.”
Minh ngồi xuống, cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, nhưng nỗi tự ti lại dấy lên. Cậu không thể nói trôi chảy như Quang Huy, không thể đưa ra những ý tưởng táo bạo hay những lời nói hoa mỹ. Cậu chỉ có thể hứa cố gắng hết sức mình. Liệu điều đó có đủ không? Liệu cậu có thể thực sự tạo ra giá trị gì đó đáng kể trong một dự án lớn như thế này, dưới sự dẫn dắt của một người xuất sắc như Quang Huy? Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong tâm trí cậu, như những sợi tơ vô hình siết chặt lấy trái tim.
***
Buổi họp kết thúc, dòng người tản ra nhanh chóng. Tiếng ghế kéo loẹt quẹt, tiếng nói cười rộn ràng, cùng tiếng bước chân vội vã tạo nên một bản giao hưởng xáo động trong hành lang rộng lớn của trường. Hoàng Minh cố gắng hòa vào đám đông, cúi đầu bước đi nhanh, như muốn tan biến vào không khí. Cậu không muốn ai chú ý đến mình, đặc biệt là Quang Huy, người đang được một nhóm sinh viên vây quanh ở cuối hành lang, ánh đèn điện vẫn còn rực sáng trên gương mặt rạng rỡ của cậu ta. Huy đang trả lời những câu hỏi, trao đổi ý kiến với vẻ nhiệt tình, và nụ cười của cậu ta vẫn không hề tắt. Hoàng Minh cảm thấy mình như một chấm nhỏ vô hình giữa một bức tranh rực rỡ, một kẻ lạc lõng trong thế giới của những người tài năng và tự tin.
Cậu đi qua một cửa sổ lớn, ánh sáng hoàng hôn đã chuyển sang màu tím than, nhuốm màu xám tro lên bầu trời Hà Nội. Gió bắt đầu se lạnh hơn, luồn qua khe cửa, khiến Hoàng Minh phải rụt cổ lại trong chiếc áo khoác dày cộp của mình. Cái lạnh không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn thấm sâu vào trong lòng cậu, một cảm giác cô đơn và lạc lõng.
Khi đang cố gắng né tránh một nhóm bạn đang cười đùa, Hoàng Minh vô tình lướt qua Lê Ngân. Cô đang đi cùng Mai Chi, cả hai vừa bước ra khỏi giảng đường. Ngân thoáng dừng lại, ánh mắt cô chạm vào Minh một cách nhẹ nhàng. Đó chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, một cái chạm mắt không lời, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu và đồng thời cũng khiến trái tim Minh hẫng đi một nhịp. Ánh mắt ấy không có sự phán xét, không có sự chế giễu, mà chỉ có một chút gì đó tĩnh lặng, như một lời động viên ngầm, một sự thấu hiểu vô hình. Ngân quay mặt đi ngay sau đó, tiếp tục bước theo Mai Chi, nhưng ánh mắt ấy cứ vương vấn mãi trong tâm trí Hoàng Minh. Cậu tự hỏi, Ngân đang nghĩ gì? Cô ấy có nhận ra sự lúng túng của mình không? Hay cô ấy chỉ vô tình nhìn thấy mình?
“Thôi nào ông bạn, mới có buổi đầu mà đã xụ mặt vậy rồi?” Một bàn tay vỗ mạnh vào vai, kéo Hoàng Minh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Đó là Đức Anh, cậu bạn thân của Minh, với nụ cười tươi tắn và ánh mắt tinh nghịch. Đức Anh cao ráo, vóc dáng cân đối, trông năng động trong chiếc áo phông và quần jeans. “Đã quyết định tham gia là phải chiến chứ! Cố gắng lên, đừng có mà hèn nhé!”
Hoàng Minh cười gượng gạo. “Tớ… tớ thấy áp lực quá, Đức Anh ạ.”
“Áp lực thì ai mà chẳng có. Quan trọng là mình đối diện với nó thế nào thôi,” Đức Anh nói, vừa đi vừa đẩy vai Minh. “Ông nhìn Quang Huy mà xem, cậu ta nói chuyện cứ như diễn thuyết trước hội đồng Liên Hợp Quốc ấy. Nhưng mà, mỗi người một vẻ. Ông có cái kiểu trầm tính, kỹ lưỡng của ông. Chưa chắc đã kém đâu.”
Hai cậu bạn bước chầm chậm theo dòng người. Đột nhiên, giọng nói của Mai Chi vẳng đến, đủ gần để Hoàng Minh nghe rõ. Cô nàng cá tính với mái tóc cắt ngắn ngang vai, đang nói chuyện với Lê Ngân, giọng điệu có chút bông đùa nhưng lại rất thẳng thắn.
“Quang Huy đúng là có tài thật, nói chuyện cuốn hút ghê. Nghe mà muốn đi theo cậu ta khám phá Hà Nội luôn ấy chứ,” Mai Chi nói, rồi liếc nhìn Ngân. “Mà sao không thấy Minh hăng hái gì hết vậy? Hay là cậu ấy lại nhát quá, không dám phát biểu gì?”
Lê Ngân không trả lời Mai Chi ngay lập tức. Cô chỉ khẽ nhún vai, rồi ánh mắt lại lướt qua Hoàng Minh một lần nữa, khi cậu và Đức Anh đi ngang qua họ. Lần này, ánh mắt ấy dừng lại lâu hơn một chút, đủ để Hoàng Minh cảm nhận được. Cậu thấy một chút gì đó khó nói trong đôi mắt trầm tĩnh của Ngân, một sự quan sát tinh tế mà cậu không thể nào lý giải. “Minh… cậu ấy lại đang nghĩ gì vậy?” Ngân tự hỏi trong lòng, khi cô quay lại nhìn theo bóng Minh đang dần khuất, rồi lại bước đi cùng Mai Chi. Có lẽ, Ngân đã nhìn thấy sự đấu tranh nội tâm của Hoàng Minh, sự rụt rè cố hữu đang kìm hãm cậu, nhưng cô lại không thể nói ra thành lời. Sự kiệm lời của Ngân đôi khi khiến người khác khó mà hiểu được những gì cô đang thực sự nghĩ.
Đức Anh thấy Hoàng Minh lại trầm tư, bèn huých tay cậu. “Này, nghe thấy Mai Chi nói gì không? Cứ thế này thì làm sao mà ‘cưa đổ’ Ngân của ông được? Phải thể hiện chứ!”
Hoàng Minh chỉ lắc đầu. “Không phải là chuyện đó, Đức Anh ạ. Tớ chỉ đang lo lắng không biết mình có làm được không thôi. Mọi người ai cũng giỏi giang, tự tin như vậy.”
“Thì ông cứ làm hết sức mình đi đã. Đừng có mà ngồi đó mà suy nghĩ lung tung. Cứ làm đi rồi sẽ biết,” Đức Anh động viên. “Thôi, về thôi. Tớ đói bụng rồi. Mùi cà phê trong này thơm thật, nhưng tớ cần một bát phở nóng hổi để xua tan cái rét này.”
Hoàng Minh gật đầu, lòng vẫn còn nặng trĩu. Cậu biết Đức Anh nói đúng. Suy nghĩ nhiều cũng chẳng giải quyết được gì. Quan trọng là phải hành động. Nhưng cái cảm giác nhỏ bé, lạc lõng ấy cứ bám riết lấy cậu, như cái lạnh của Hà Nội đang dần siết chặt.
***
Đêm dần buông, mang theo một cái rét cắt da thịt đặc trưng của mùa đông Hà Nội. Gió rít qua những khe cửa sổ cũ kỹ của căn phòng trọ “Gác Mái”, tạo nên những âm thanh u uẩn, não nề. Nhiệt độ giảm sâu, khiến không khí trong phòng cũng trở nên lạnh buốt, dù Hoàng Minh đã đóng kín mọi cửa. Cậu ngồi trước chiếc bàn học nhỏ, dưới ánh sáng vàng yếu ớt của bóng đèn sợi đốt, chiếc laptop cũ kỹ phát ra ánh sáng xanh le lói.
Căn phòng trọ của Hoàng Minh, vốn đã nhỏ bé và đơn sơ, giờ đây càng trở nên chật chội và tù túng hơn trong mắt cậu. Bốn bức tường sơn trắng đã ngả màu, chiếc giường đơn kê sát tường, tủ quần áo cũ kỹ, và vài cuốn sách chất chồng trên kệ. Không gian ấy đối lập hoàn toàn với sự rộng lớn, hiện đại và năng động của giảng đường đại học mà cậu vừa rời khỏi. Sự đơn sơ ấy, trong khoảnh khắc này, càng làm nỗi tự ti trong anh lớn hơn khi so sánh với những gì anh vừa chứng kiến. Cậu nhớ lại hình ảnh Quang Huy tự tin, rạng rỡ, được nhiều người vây quanh. Rồi cậu nhìn lại mình, một chàng trai tỉnh lẻ, sống trong căn phòng trọ chật hẹp, vật lộn với những nỗi lo lắng rất đỗi đời thường.
Hoàng Minh mở email mà Cô Thu đã gửi, trong đó có outline chi tiết của dự án, và danh sách các thành viên trong từng nhóm. Tên Quang Huy nổi bật ở vị trí trưởng nhóm, với những gạch đầu dòng rõ ràng về vai trò và trách nhiệm của cậu ta. Một áp lực vô hình đè nặng lên vai Hoàng Minh, khiến cậu cảm thấy khó thở. Cậu có thực sự đủ khả năng để làm tốt phần việc này không? Làm sao để cạnh tranh với một người như Quang Huy, một người dường như đã được sinh ra để tỏa sáng? Lê Ngân liệu có đánh giá thấp mình không, khi cậu chỉ là một kẻ ấp úng, rụt rè?
Cậu nhớ lại lời khuyên của Anh Khoa về việc “dám bước ra khỏi vùng an toàn”, về việc không nên mãi đứng đó mà so sánh mình với người khác. Cậu nhớ lời động viên của Đức Anh, rằng mỗi người có một cách thể hiện riêng. Và cậu cũng nhớ cả ánh mắt thoáng qua của Lê Ngân, ánh mắt tĩnh lặng nhưng đầy sự quan sát, như một lời nhắc nhở rằng cô ấy đang chú ý đến cậu, dù cậu không biết cô ấy chú ý điều gì. Những lời nói, những ánh mắt ấy, như những ngọn lửa nhỏ, dù yếu ớt nhưng vẫn đủ để sưởi ấm trái tim đang lạnh giá của cậu.
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí tràn vào phổi. Cậu biết, mình không thể lùi bước. Cậu đã quyết định rồi. Không thể lùi bước được nữa. “Mình phải chứng tỏ bản thân, không chỉ với mọi người, mà còn với chính mình,” cậu tự nhủ, giọng nói thầm thì trong căn phòng trống vắng. Nhiệm vụ nghiên cứu về ẩm thực đường phố Hà Nội. Nghe có vẻ phức tạp, nhưng cũng là một cơ hội để cậu khám phá sâu hơn về thành phố này, về những nét văn hóa mà Lê Ngân yêu thích, về những điều mà cậu còn chưa biết.
Cậu bắt đầu mở các tab trên trình duyệt, tìm kiếm thông tin về “ẩm thực đường phố Hà Nội”, “lịch sử ẩm thực Hà Nội”, “những món ăn truyền thống”. Tiếng bàn phím lách cách đều đều trong đêm vắng. Cậu cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ tiêu cực, tập trung vào công việc. Mùi ẩm mốc nhẹ từ những cuốn sách cũ trên kệ, mùi đồ ăn còn vương lại từ bữa tối của người hàng xóm vọng lên từ tầng dưới, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương quen thuộc của những căn phòng trọ sinh viên Hà Nội.
Con đường phía trước chắc chắn sẽ không hề dễ dàng. Sẽ có những lúc cậu cảm thấy nản lòng, sẽ có những thử thách mà cậu chưa từng lường trước. Quang Huy chắc chắn sẽ là một áp lực lớn, một đối thủ đáng gờm. Nhưng ít nhất, cậu đã dám đối mặt. Ngọn lửa quyết tâm nhỏ bé trong lòng cậu, dù vẫn còn chập chờn trước gió lạnh, nhưng đã được thắp lên. Nó soi sáng con đường phía trước, một con đường mà cậu sẽ phải tự mình bước đi, để tìm kiếm những điều chưa nói, những điều cậu muốn giữ gìn. Những điều đó, cậu biết, sẽ nằm trong từng nốt nhạc của dự án này, trong từng món ăn đường phố cậu sẽ khám phá, và có lẽ, trong cả ánh mắt tinh tế của Lê Ngân. Cậu sẽ không lùi bước.