Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 14

Chạm Tay Giữa Phố Đông Và Nỗi Lo Ẩn Dấu

3765 từ
Mục tiêu: Khắc sâu sự quan tâm của Lê Ngân dành cho Hoàng Minh, cho thấy cô không chỉ lạnh lùng mà còn có tâm hồn tinh tế, sâu sắc.,Tạo cơ hội cho Hoàng Minh và Lê Ngân có tương tác trực tiếp, vượt qua sự dè dặt ban đầu, thông qua một tình huống bất ngờ.,Giới thiệu địa điểm Bệnh viện Đa khoa thành phố và dùng nó làm chất xúc tác cho sự phát triển cảm xúc.,Củng cố vai trò bạn bè của Đức Anh và Thảo Vy, bắt đầu hình thành nhóm bạn thân thiết.,Tiếp tục phát triển nội tâm Hoàng Minh, thể hiện sự thích nghi nhưng vẫn còn những khó khăn, nỗi lo.,Tăng cường 'rising_action' bằng cách đưa mối quan hệ của HM và LN sang một giai đoạn chủ động hơn, dù vẫn còn nhiều e dè.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Đức Anh, Thảo Vy
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, có chút bâng khuâng và lo lắng nhẹ nhàng, sau đó chuyển dần sang cảm xúc ấm áp và tò mò.
Kết chương: [object Object]

Gió đông Hà Nội càng lúc càng lạnh buốt, như muốn xuyên thấu từng lớp áo khoác dày. Hoàng Minh, với bàn tay vẫn còn hơi cứng và cảm giác nhói nhẹ, khó khăn xoay người trên chiếc xe buýt chật ních. Ánh mắt cậu vô định nhìn ra ngoài khung cửa kính đọng hơi nước, những giọt mưa phùn lất phất phủ mờ phố phường lùi dần về phía sau. Trong đầu cậu, hình ảnh Lê Ngân tại bệnh viện cứ chập chờn như một thước phim quay chậm, xen lẫn với nỗi lo lắng về cánh tay và công việc mới.

Cùng lúc ấy, dưới mái hiên của trạm xe buýt quen thuộc, Lê Ngân vẫn đứng đó, thu mình trong chiếc áo khoác màu kem, mái tóc dài hơi rối vì gió. Cô nhìn theo chiếc xe buýt màu xanh lá cây, chậm rãi hòa vào dòng ánh đèn đêm của Hà Nội, cho đến khi nó chỉ còn là một chấm nhỏ rồi khuất hẳn sau góc phố. Một làn hơi lạnh buốt tràn qua, khiến cô khẽ rùng mình. Không phải vì cái rét cắt da của đêm đông, mà là vì một cảm giác lạ lẫm, một chút bâng khuâng và cả sự bối rối đang dâng lên trong lòng.

Hà Nội hôm nay lại khoác lên mình chiếc áo mưa phùn lất phất, màu xám trầm mặc của bầu trời cứ thế kéo dài từ sáng sớm cho đến tận đêm khuya. Tiết trời không quá lạnh đến mức cắt da cắt thịt, nhưng cái ẩm ướt của mưa phùn cứ dai dẳng bám víu, khiến người ta dễ dàng cảm thấy một nỗi buồn man mác khó gọi tên. Hoàng Minh trở mình trên chiếc giường quen thuộc của căn phòng trọ "Gác Mái", cơn đau ở cổ tay như một lời nhắc nhở phũ phàng về buổi chiều định mệnh. Cậu thở dài, nhìn hơi thở mình hóa khói trong không khí lạnh. Đêm qua, cậu đã trằn trọc không ngủ được, những suy nghĩ cứ chập chờn, rối bời như mớ tơ vò.

Hình ảnh Lê Ngân xuất hiện ở bệnh viện, dáng người mảnh mai, đôi mắt trầm tĩnh nhưng ánh lên sự lo lắng, cứ ám ảnh cậu. "Hoàng Minh... cậu không sao chứ?" Giọng nói nhẹ nhàng, có chút ngập ngừng của cô ấy vẫn còn văng vẳng bên tai. Cậu không thể tin được rằng cô ấy lại xuất hiện ở đó, vào đúng lúc cậu cảm thấy yếu đuối và lạc lõng nhất. Cái túi nhỏ đựng nước ấm và mấy chiếc bánh quy cô đặt bên cạnh cậu, dù chỉ là một cử chỉ nhỏ, lại mang đến một hơi ấm lan tỏa khắp lồng ngực cậu, xua đi phần nào cái lạnh giá của bệnh viện và nỗi lo trong lòng.

Cậu vẫn nhớ như in lời Đức Anh nói: "Mày đừng có khách sáo quá Minh. Ngân nó quan tâm mày thật đấy." Đức Anh đã nhiệt tình đến mức đáng ngạc nhiên, luôn miệng trêu chọc cậu nhưng ánh mắt lại đầy vẻ lo lắng. "Cậu ấy nói... cậu ấy đi ngang qua thôi." Hoàng Minh lẩm bẩm, cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý cho sự xuất hiện bất ngờ của cô. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cậu biết điều đó không hoàn toàn đúng. Thảo Vy đã gọi cho Đức Anh, và Đức Anh đã thông báo cho Ngân. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ, khiến cậu không kịp phản ứng, không kịp bày tỏ sự cảm kích của mình.

Cậu nhìn chằm chằm vào cái cổ tay được băng bó cẩn thận, cảm giác đau nhói vẫn âm ỉ. Bác sĩ đã dặn dò cậu phải hạn chế vận động, nhưng công việc ở phòng gym thì sao? Đây là nguồn thu nhập chính của cậu để trang trải cuộc sống ở Hà Nội, để không phải phụ thuộc hoàn toàn vào gia đình. Nỗi lo lắng về tài chính, về tương lai bỗng chốc đè nặng lên vai cậu, lớn hơn cả nỗi đau thể xác. Cậu là một chàng trai tỉnh lẻ, mang theo khát vọng đổi đời lên thành phố lớn, nhưng mọi thứ không hề dễ dàng như cậu tưởng. Mỗi bước chân là một sự cố gắng, mỗi đồng tiền là một sự đánh đổi. Và giờ, chỉ vì một phút lơ là, mọi thứ lại có nguy cơ đổ vỡ.

Cậu lại thở dài, hơi thở trắng khói tan biến vào không khí. "Những điều chưa nói" giờ đây không chỉ là những cảm xúc mơ hồ dành cho Lê Ngân, mà còn là những gánh nặng thầm lặng về cuộc sống, về trách nhiệm mà cậu phải gánh vác. Cậu tự hỏi, liệu cô ấy có hiểu được những lo lắng đó không? Cô gái Hà Nội gốc, với vẻ ngoài trầm tĩnh và cuộc sống có vẻ như được bao bọc cẩn thận, liệu có thể thấu hiểu được những khó khăn của một chàng trai tỉnh lẻ như cậu? Câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí Hoàng Minh, khiến cậu cảm thấy một khoảng cách vô hình giữa hai người, dù cho đêm qua cô ấy đã xuất hiện như một tia sáng ấm áp giữa màn đêm lạnh giá.

Cậu ngồi dậy, day day thái dương. Đầu óc cậu quay cuồng với đủ thứ suy nghĩ. Cậu muốn gọi điện cho Đức Anh, nhưng rồi lại thôi. Cậu không muốn bạn bè phải lo lắng thêm. Cậu muốn tự mình giải quyết mọi chuyện. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời Hà Nội vẫn một màu xám xịt. Mưa phùn vẫn không ngừng rơi, lất phất như những giọt nước mắt vô hình. Cậu chợt nhớ đến mùi hoa sữa, dù đã cuối mùa nhưng đôi khi vẫn còn vương vấn đâu đó trong không khí. Mùi hương ấy, cùng với cái rét ngọt của Hà Nội, dường như đã trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức của cậu về thành phố này, và cũng là một phần không thể tách rời khỏi những rung động mơ hồ dành cho Lê Ngân.

**

Trong khi đó, ở căn hộ ấm cúng nơi phố cổ, Lê Ngân cũng đang ngồi bên cửa sổ, tay khẽ vuốt ve cuốn sổ tay mà cô thường dùng để ghi lại những suy nghĩ. Đêm qua, cô đã không thể chợp mắt. Hình ảnh Hoàng Minh với cổ tay băng bó, đôi mắt đầy vẻ mệt mỏi và bối rối, cứ hiện rõ trong tâm trí cô. Cô tựa má vào tấm kính cửa sổ lạnh lẽo, cảm nhận cái rét đầu đông len lỏi qua từng thớ thịt.

Cô nhớ lại khoảnh khắc mình bước vào bệnh viện. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc, tiếng xe cấp cứu inh ỏi, tiếng bước chân vội vã của các y bác sĩ và người nhà bệnh nhân, tất cả tạo nên một bầu không khí căng thẳng và lo lắng. Cô đã tìm kiếm Hoàng Minh giữa biển người, và rồi ánh mắt cô dừng lại ở một góc khuất, nơi cậu đang ngồi co ro, vẻ mặt nhợt nhạt. Tim cô bỗng chững lại một nhịp. Cô không hiểu tại sao mình lại có phản ứng mạnh mẽ đến vậy. Bình thường, cô là người trầm tĩnh, ít khi bộc lộ cảm xúc ra bên ngoài. Nhưng nhìn Hoàng Minh lúc đó, một cảm giác xót xa, một chút gì đó rất dịu dàng bỗng trỗi dậy trong lòng cô.

Cô đã cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể khi tiến lại gần cậu. "Hoàng Minh... cậu không sao chứ?" Giọng cô thốt ra nhỏ hơn cô tưởng, hơi ngập ngừng, khác hẳn với vẻ ngoài điềm tĩnh thường ngày của cô. Cô thấy cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ bất ngờ, rồi hơi đỏ mặt. Cử chỉ đó khiến cô khẽ mỉm cười trong lòng. Cậu ta vẫn vậy, vẫn rụt rè và chân thật đến đáng yêu.

"Ngân? Sao... sao cậu lại ở đây?" Cậu hỏi, giọng nói cũng có chút ngập ngừng. Cô đã chuẩn bị sẵn một câu trả lời. "Thảo Vy nói... Mình đi ngang qua thôi." Cô biết đó là một lời nói dối nhẹ nhàng, một sự biện hộ cho hành động mà chính cô cũng không thể lý giải rõ ràng. Cô không muốn cậu cảm thấy áp lực, cũng không muốn bản thân phải đối mặt với những câu hỏi sâu hơn về lý do cô xuất hiện. Cô chỉ muốn cậu biết rằng, có ai đó đang quan tâm đến cậu.

Cô đặt túi bánh và nước ấm lên bàn. Một cử chỉ nhỏ, nhưng chất chứa bao nhiêu điều cô muốn nói mà không thể thốt thành lời. Cô nhìn cổ tay cậu, băng bó trắng toát, và cảm thấy một làn sóng lo lắng dâng lên. Cậu ta vốn đã gầy gò, giờ lại gặp tai nạn. Liệu cậu ta có thể xoay sở được không? Những câu hỏi thăm xã giao đã không đủ để lấp đầy sự quan tâm của cô. Cô muốn biết nhiều hơn về cậu, về cuộc sống của cậu ở Hà Nội, về những khó khăn mà cậu đang phải đối mặt. Nhưng rồi, sự dè dặt cố hữu lại ngăn cản cô. Cô không muốn làm phiền cậu, cũng không muốn bản thân trở nên quá "nhiều chuyện".

Sau khi bác sĩ gọi Hoàng Minh vào, cô đã ngồi lại đó một lúc, nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng khám, trái tim cô đập thình thịch. Mùi thuốc sát trùng, mùi cồn vẫn cứ bám lấy cô, nhắc nhở cô về sự mong manh của cuộc sống. Khi Hoàng Minh bước ra, cô đã cố gắng giữ khoảng cách. Cô không muốn cậu nhìn thấy cô vẫn còn ở đó, như một cái bóng dõi theo. Cô muốn cậu có không gian riêng để đối mặt với những lo lắng của mình. Nhưng rồi, cô lại không thể kìm lòng được mà đi theo cậu ra bến xe buýt.

Đêm đó, cô đã suy nghĩ rất nhiều. Hoàng Minh, chàng trai với ánh mắt bối rối nhưng chân thành ấy, đã dần dần trở thành một phần không thể thiếu trong suy nghĩ của cô. Từ trạm xe buýt dưới mưa, đến cửa hàng hoa, thư viện, rồi sân vận động Mỹ Đình, và giờ là bệnh viện. Cậu cứ xuất hiện trong cuộc đời cô một cách tình cờ, nhưng lại để lại những dấu ấn sâu sắc. "Lại là cậu ta..." cô lại thầm thì, giọng nói nhẹ nhàng hòa vào không khí tĩnh lặng của căn phòng.

Cô tự hỏi, liệu đây có phải là "những điều chưa nói" mà Thảo Vy vẫn hay trêu chọc cô không? Cô vốn là một người ít khi bộc lộ cảm xúc, nhưng với Hoàng Minh, mọi thứ lại trở nên khác biệt. Cô cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm hiểu về cậu, muốn ở bên cạnh cậu, dù chỉ là những cử chỉ nhỏ nhặt nhất. Cô là một cô gái Hà Nội gốc, với vẻ ngoài có vẻ lạnh lùng và khép kín, nhưng sâu thẳm bên trong, cô lại có một tâm hồn tinh tế, nhạy cảm, và khả năng cảm nhận cái đẹp rất riêng của thành phố này. Và giờ đây, cái đẹp ấy, cái tinh tế ấy, dường như đang dần hòa quyện với hình ảnh của Hoàng Minh.

Cô khẽ vuốt nhẹ lên trang giấy trắng của cuốn sổ tay. Cô biết, Hà Nội không vội được đâu, và tình yêu cũng vậy. Giữa lòng thành phố cổ kính này, một câu chuyện tình yêu đang âm thầm hé nở, như một nụ tầm xuân xanh nhạt e ấp giữa phố đông, chờ đợi những tia nắng ấm áp đầu tiên để bung nở. Và cô, cùng với Hoàng Minh, đang ở những bước đầu tiên của vũ điệu ánh mắt không lời ấy. Đêm Hà Nội dần chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn lại những suy tư không tên, vương vấn trong không khí se lạnh đầu đông. Cô biết, những cảm xúc này, dù còn mơ hồ, nhưng chắc chắn sẽ không thể dừng lại ở những lần "đi ngang qua" nữa.

**

Ngày hôm sau, cái lạnh đầu đông càng lúc càng thấm thía. Sương mù giăng mắc khắp các con phố từ sáng sớm, làm cho Hà Nội trở nên mờ ảo và huyền hoặc hơn bao giờ hết. Hoàng Minh thức dậy với cảm giác uể oải, cổ tay vẫn còn đau âm ỉ. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, những tán cây khẳng khiu rung rinh trong gió lạnh, những hạt mưa phùn vẫn không ngừng rơi. Cậu biết, cậu không thể nằm lì trên giường mãi được. Công việc vẫn đang chờ đợi cậu.

Cậu cố gắng mặc chiếc áo khoác dày, từng cử động đều cẩn trọng để không làm ảnh hưởng đến cánh tay. Khi cậu bước ra khỏi phòng trọ, không khí lạnh buốt ập vào mặt, khiến cậu khẽ rùng mình. Mùi ẩm mốc của đất đá hòa lẫn với mùi khói xe và bụi đường, tạo nên một thứ hương vị rất riêng của Hà Nội vào những ngày mưa phùn. Cậu bước đi chậm rãi hơn mọi ngày, mỗi bước chân đều mang theo nỗi lo lắng về tương lai và công việc.

Đức Anh đã gọi điện cho cậu từ sớm, giọng nói đầy vẻ lo lắng: "Minh, mày ổn không đó? Tay sao rồi? Nghỉ ngơi đi đừng có cố quá!" Hoàng Minh chỉ cười gượng qua điện thoại: "Tao ổn mà, chỉ bị trật nhẹ thôi. Chắc vài bữa là khỏi." Nhưng sâu thẳm trong lòng, cậu biết mọi chuyện không đơn giản như vậy. Cậu đã phải nói dối với người quản lý phòng gym rằng cậu bị cảm nặng nên xin nghỉ vài ngày, chứ không dám nói về tai nạn. Cậu sợ họ sẽ đuổi việc cậu, sợ cậu sẽ mất đi nguồn thu nhập ít ỏi này.

Cậu ghé vào một quán phở nhỏ ven đường, mùi phở nóng hổi bốc lên nghi ngút, xua đi phần nào cái lạnh giá. Cậu ăn một cách chậm rãi, cố gắng nuốt trôi từng miếng. Tâm trí cậu vẫn không ngừng nghĩ về Lê Ngân. Cậu không hiểu tại sao cô ấy lại xuất hiện ở đó, và tại sao cô ấy lại quan tâm cậu đến vậy. Cậu biết, cô ấy là một cô gái tốt, nhưng sự quan tâm của cô ấy lại khiến cậu cảm thấy một chút áp lực vô hình. Cậu là ai mà có thể nhận được sự quan tâm đặc biệt từ một cô gái như cô ấy?

Sau bữa ăn, cậu quyết định đi đến thư viện. Cậu muốn tìm một nơi yên tĩnh để học bài, để tạm quên đi những lo lắng đang đè nặng trong lòng. Trên đường đi, cậu đi ngang qua một cửa hàng hoa nhỏ. Những bông hoa hồng nhung đỏ thắm, những cành lan trắng muốt, tất cả đều đang khoe sắc dưới ánh đèn vàng vọt. Cậu chợt nhớ đến lần mình gặp Ngân ở cửa hàng hoa lần trước, cô ấy đã đứng đó, ngắm nhìn những đóa hoa một cách say mê. Ánh mắt cô ấy lúc đó thật dịu dàng, khác hẳn với vẻ trầm tĩnh thường ngày.

Khi Hoàng Minh bước vào Thư viện Quốc gia, mùi giấy cũ và sách vở quen thuộc ập vào mũi cậu, mang đến một cảm giác bình yên đến lạ. Cậu tìm một góc khuất, lấy sách vở ra và bắt đầu học bài. Nhưng tâm trí cậu cứ lơ lửng, không thể tập trung được. Cậu cứ ngẩng đầu lên nhìn quanh, vô thức tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc. Cậu biết, có thể cô ấy sẽ không đến đây hôm nay. Nhưng một phần trong cậu vẫn hy vọng, hy vọng rằng cô ấy sẽ xuất hiện, dù chỉ là một ánh mắt chạm nhau thoáng qua.

Cậu nhìn đồng hồ, thời gian cứ trôi đi chậm rãi. Bên ngoài cửa sổ, bầu trời vẫn xám xịt, mưa phùn vẫn không ngừng rơi. Cái rét ngọt của Hà Nội dường như đã thấm sâu vào xương tủy cậu. Cậu khẽ thở dài, hơi thở trắng khói một lần nữa tan biến vào không khí. "Những điều chưa nói" giờ đây lại càng thêm nặng trĩu. Cậu biết, cậu không thể cứ mãi trốn tránh những cảm xúc này được. Nhưng cậu cũng không biết phải làm gì, phải bắt đầu từ đâu. Hoàng Minh chỉ là một chàng trai tỉnh lẻ, đang chật vật từng ngày để hòa nhập với thành phố này. Còn Lê Ngân, cô ấy là một cô gái Hà Nội gốc, với một thế giới riêng mà cậu chưa hề biết đến. Liệu hai thế giới ấy có thể hòa quyện vào nhau được không? Câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí cậu, như những hạt mưa phùn không ngừng rơi ngoài kia.

**

Cùng lúc đó, Lê Ngân cũng đang ngồi trong quán cà phê quen thuộc của mình, một quán nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh ở phố cổ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng hòa lẫn với mùi hoa sữa cuối mùa vương vấn đâu đó, tạo nên một không gian vừa trầm mặc vừa lãng mạn. Cô nhấp một ngụm cà phê nóng, đôi mắt trầm tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn vẫn không ngừng rơi.

Thảo Vy ngồi đối diện cô, gương mặt đầy vẻ lo lắng: "Ngân này, cậu có sao không? Tối qua cậu cứ bần thần mãi." Ngân khẽ lắc đầu: "Mình ổn mà." Cô không muốn Thảo Vy phải lo lắng thêm. Cô biết, Thảo Vy là một người bạn tốt, luôn quan tâm đến cô, nhưng cô không muốn chia sẻ những cảm xúc phức tạp trong lòng mình lúc này. Cô vẫn còn đang bối rối, đang cố gắng sắp xếp lại mọi thứ.

Thảo Vy vẫn không buông tha: "Cậu có thấy lo cho Hoàng Minh không? Tớ nghe Đức Anh nói cậu ấy bị trật khớp cổ tay khá nặng đó." Ngân khẽ giật mình. Cô đã cố gắng tỏ ra thờ ơ, nhưng tim cô lại bỗng chững lại một nhịp. "Vậy à... mình không biết." Cô nói dối, giọng nói vẫn điềm tĩnh như mọi ngày. Cô không muốn Thảo Vy biết rằng cô đã đến bệnh viện tối qua, không muốn cô ấy biết rằng cô đã lo lắng cho Hoàng Minh đến mức nào.

Thảo Vy thở dài: "Đức Anh bảo cậu ấy lo lắm, sợ bị đuổi việc ở phòng gym. Cậu ấy là sinh viên tỉnh lẻ, mọi thứ đều phải tự xoay sở cả." Ngân lắng nghe từng lời Thảo Vy nói, ánh mắt cô khẽ dao động. Cô biết, Hoàng Minh không hề dễ dàng gì. Cô đã từng nhìn thấy cậu làm việc ở quán cà phê, rồi ở thư viện, cậu luôn cố gắng, luôn nỗ lực. Cô cảm nhận được sự chân thành và nghị lực ở cậu, khác hẳn với những chàng trai thành phố mà cô từng quen.

"Cậu thấy đấy, Hoàng Minh khác những người khác, đúng không?" Thảo Vy đột ngột hỏi, ánh mắt đầy vẻ thăm dò. Ngân không trả lời, chỉ khẽ nhấp một ngụm cà phê. Cô biết Thảo Vy đang cố gắng khơi gợi những cảm xúc trong lòng cô. Cô không muốn thừa nhận, nhưng Thảo Vy đã nói đúng. Hoàng Minh thực sự khác biệt. Cậu ta như một nốt trầm, một khoảng lặng giữa những âm thanh ồn ào của cuộc sống đô thị, khiến cô phải chú ý.

Cô nhớ lại hình ảnh cậu ngồi co ro ở bệnh viện, đôi mắt bối rối nhưng vẫn ánh lên sự kiên cường. Cái cảm giác xót xa lại dâng lên trong lòng cô. Cô tự hỏi, liệu cô có thể làm gì để giúp cậu không? Cô muốn giúp, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Cô không muốn cậu cảm thấy bị thương hại, cũng không muốn bản thân trở nên quá "nhiều chuyện". Cô chỉ muốn cậu biết rằng, có ai đó đang quan tâm đến cậu, một cách thầm lặng và tinh tế.

"Hay là... hay là cậu nhắn tin hỏi thăm cậu ấy đi?" Thảo Vy đề nghị, giọng nói đầy vẻ khuyến khích. Ngân khẽ nhíu mày: "Mình đâu có số của cậu ấy." Thảo Vy cười tinh nghịch: "Thì cứ hỏi Đức Anh đi. Dù sao thì cậu ấy cũng là bạn của cậu ấy mà." Ngân không nói gì, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa phùn vẫn không ngừng rơi, lất phất như những giọt nước mắt vô hình.

Trong lòng cô, một cuộc đấu tranh đang diễn ra dữ dội. Một bên là vẻ ngoài trầm tĩnh, khép kín mà cô đã xây dựng bấy lâu. Một bên là sự thôi thúc nội tâm muốn thể hiện sự quan tâm đến Hoàng Minh, muốn phá vỡ bức tường vô hình ngăn cách giữa hai người. Cô biết, Hà Nội không vội được đâu, và tình yêu cũng vậy. Nhưng liệu cô có nên chờ đợi mãi không? Liệu cô có nên chủ động một lần, dù chỉ là một tin nhắn hỏi thăm nhỏ nhoi?

Cái rét ngọt của Hà Nội dường như đã thấm sâu vào xương tủy cô. Cô khẽ thở dài, hơi thở trắng khói một lần nữa tan biến vào không khí. "Những điều chưa nói" giờ đây lại càng thêm nặng trĩu. Cô biết, những cảm xúc này, dù còn mơ hồ, nhưng chắc chắn sẽ không thể dừng lại ở những lần "đi ngang qua" nữa. Một tình yêu đang âm thầm hé nở giữa lòng thành phố cổ kính, và cô, cùng với Hoàng Minh, đang ở những bước đầu tiên của vũ điệu ánh mắt không lời ấy, chờ đợi những tia nắng ấm áp đầu tiên để bung nở. Cô khẽ lấy điện thoại ra, mở danh bạ, và tìm tên Đức Anh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ