Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 131

Bước Đi Đầu Tiên Dưới Áp Lực

4827 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc hơn xung đột nội tâm của Hoàng Minh khi anh bắt đầu thực hiện nhiệm vụ đầu tiên của dự án, đối mặt với sự tự ti và áp lực từ Quang Huy.,Tiếp tục phát triển vai trò của Quang Huy như một đối thủ tiềm năng, thể hiện năng lực và sự tự tin của anh, làm tăng thêm áp lực cho Hoàng Minh.,Cho thấy những quan sát tinh tế và sự quan tâm thầm kín của Lê Ngân đối với Hoàng Minh, mặc dù cô vẫn giữ sự dè dặt.,Dẫn dắt mạch truyện hướng đến những tương tác sâu sắc hơn trong dự án và chuẩn bị cho sự kiện 'chuyến đi thực tế/dã ngoại/tình nguyện' của arc.,Nhấn mạnh sự kiên trì và nỗ lực của Hoàng Minh bất chấp khó khăn, củng cố quyết tâm vươn lên của anh.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Quang Huy, Đức Anh, An Nhiên
Mood: Tense, reflective, supportive, underlying romantic tension
Kết chương: [object Object]

Đêm dần buông, mang theo một cái rét cắt da thịt đặc trưng của mùa đông Hà Nội. Gió rít qua những khe cửa sổ cũ kỹ của căn phòng trọ “Gác Mái”, tạo nên những âm thanh u uẩn, não nề. Nhiệt độ giảm sâu, khiến không khí trong phòng cũng trở nên lạnh buốt, dù Hoàng Minh đã đóng kín mọi cửa. Cậu ngồi trước chiếc bàn học nhỏ, dưới ánh sáng vàng yếu ớt của bóng đèn sợi đốt, chiếc laptop cũ kỹ phát ra ánh sáng xanh le lói.

Căn phòng trọ của Hoàng Minh, vốn đã nhỏ bé và đơn sơ, giờ đây càng trở nên chật chội và tù túng hơn trong mắt cậu. Bốn bức tường sơn trắng đã ngả màu, chiếc giường đơn kê sát tường, tủ quần áo cũ kỹ, và vài cuốn sách chất chồng trên kệ. Không gian ấy đối lập hoàn toàn với sự rộng lớn, hiện đại và năng động của giảng đường đại học mà cậu vừa rời khỏi. Sự đơn sơ ấy, trong khoảnh khắc này, càng làm nỗi tự ti trong anh lớn hơn khi so sánh với những gì anh vừa chứng kiến. Cậu nhớ lại hình ảnh Quang Huy tự tin, rạng rỡ, được nhiều người vây quanh. Rồi cậu nhìn lại mình, một chàng trai tỉnh lẻ, sống trong căn phòng trọ chật hẹp, vật lộn với những nỗi lo lắng rất đỗi đời thường.

Hoàng Minh mở email mà Cô Thu đã gửi, trong đó có outline chi tiết của dự án, và danh sách các thành viên trong từng nhóm. Tên Quang Huy nổi bật ở vị trí trưởng nhóm, với những gạch đầu dòng rõ ràng về vai trò và trách nhiệm của cậu ta. Một áp lực vô hình đè nặng lên vai Hoàng Minh, khiến cậu cảm thấy khó thở. Cậu có thực sự đủ khả năng để làm tốt phần việc này không? Làm sao để cạnh tranh với một người như Quang Huy, một người dường như đã được sinh ra để tỏa sáng? Lê Ngân liệu có đánh giá thấp mình không, khi cậu chỉ là một kẻ ấp úng, rụt rè?

Cậu nhớ lại lời khuyên của Anh Khoa về việc “dám bước ra khỏi vùng an toàn”, về việc không nên mãi đứng đó mà so sánh mình với người khác. Cậu nhớ lời động viên của Đức Anh, rằng mỗi người có một cách thể hiện riêng. Và cậu cũng nhớ cả ánh mắt thoáng qua của Lê Ngân, ánh mắt tĩnh lặng nhưng đầy sự quan sát, như một lời nhắc nhở rằng cô ấy đang chú ý đến cậu, dù cậu không biết cô ấy chú ý điều gì. Những lời nói, những ánh mắt ấy, như những ngọn lửa nhỏ, dù yếu ớt nhưng vẫn đủ để sưởi ấm trái tim đang lạnh giá của cậu.

Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí tràn vào phổi. Cậu biết, mình không thể lùi bước. Cậu đã quyết định rồi. Không thể lùi bước được nữa. “Mình phải chứng tỏ bản thân, không chỉ với mọi người, mà còn với chính mình,” cậu tự nhủ, giọng nói thầm thì trong căn phòng trống vắng. Nhiệm vụ nghiên cứu về ẩm thực đường phố Hà Nội. Nghe có vẻ phức tạp, nhưng cũng là một cơ hội để cậu khám phá sâu hơn về thành phố này, về những nét văn hóa mà Lê Ngân yêu thích, về những điều mà cậu còn chưa biết.

Cậu bắt đầu mở các tab trên trình duyệt, tìm kiếm thông tin về “ẩm thực đường phố Hà Nội”, “lịch sử ẩm thực Hà Nội”, “những món ăn truyền thống”. Tiếng bàn phím lách cách đều đều trong đêm vắng. Cậu cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ tiêu cực, tập trung vào công việc. Mùi ẩm mốc nhẹ từ những cuốn sách cũ trên kệ, mùi đồ ăn còn vương lại từ bữa tối của người hàng xóm vọng lên từ tầng dưới, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương quen thuộc của những căn phòng trọ sinh viên Hà Nội.

Con đường phía trước chắc chắn sẽ không hề dễ dàng. Sẽ có những lúc cậu cảm thấy nản lòng, sẽ có những thử thách mà cậu chưa từng lường trước. Quang Huy chắc chắn sẽ là một áp lực lớn, một đối thủ đáng gờm. Nhưng ít nhất, cậu đã dám đối mặt. Ngọn lửa quyết tâm nhỏ bé trong lòng cậu, dù vẫn còn chập chờn trước gió lạnh, nhưng đã được thắp lên. Nó soi sáng con đường phía trước, một con đường mà cậu sẽ phải tự mình bước đi, để tìm kiếm những điều chưa nói, những điều cậu muốn giữ gìn. Những điều đó, cậu biết, sẽ nằm trong từng nốt nhạc của dự án này, trong từng món ăn đường phố cậu sẽ khám phá, và có lẽ, trong cả ánh mắt tinh tế của Lê Ngân. Cậu sẽ không lùi bước.

***

Cái lạnh của Hà Nội cứ thế bủa vây, len lỏi vào từng ngóc ngách của căn phòng trọ “Gác Mái”. Hoàng Minh ngồi trước chiếc laptop cũ kỹ, màn hình máy tính phát ra ánh sáng xanh yếu ớt, hắt lên khuôn mặt gầy gò, phảng phất vẻ mệt mỏi và suy tư. Cậu đã ngồi đây từ lúc trời nhá nhem tối, cố gắng giải quyết nhiệm vụ đầu tiên mà cô Thu giao cho nhóm – một phần mềm phân tích dữ liệu khá phức tạp để thu thập thông tin về ẩm thực đường phố. Những dòng code, những thuật toán, những công thức logic cứ nhảy múa trước mắt cậu, rối rắm và khó hiểu.

Cậu đã dành cả buổi chiều để tìm hiểu về Python, về các thư viện phân tích dữ liệu, nhưng mọi thứ dường như vẫn còn quá xa lạ. Mỗi khi cậu nghĩ mình đã nắm bắt được một chút, thì một khái niệm mới lại xuất hiện, kéo cậu trở lại vạch xuất phát. Cậu thở dài, xoa nhẹ hai thái dương đang giật giật. Đầu óc cậu quay cuồng như một mớ bòng bong. Cảm giác lạc lõng, bất lực len lỏi vào từng tế bào, khiến cậu thấy mình nhỏ bé vô cùng. “Sao lại khó đến vậy chứ?” cậu thầm nghĩ, giọng nói chỉ đủ cho mình nghe. “Mình có thực sự làm được không?”

Căn phòng chật hẹp bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Mùi ẩm mốc nhẹ từ những cuốn sách cũ trên kệ hòa lẫn với mùi dầu mỡ còn vương lại từ bữa tối của người hàng xóm vọng lên từ tầng dưới, tạo thành một thứ mùi đặc trưng mà cậu đã quá quen thuộc. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ cũ kỹ nghe như một lời than thở, và tiếng xe cộ lách cách từ ngõ vắng càng làm tăng thêm sự cô độc trong lòng cậu. Cậu nhớ lại những lời Quang Huy nói trong buổi họp đầu tiên của dự án, về việc sử dụng các công cụ phân tích dữ liệu nâng cao, về những thuật toán tối ưu hóa. Cậu ta nói một cách trôi chảy, tự tin, như thể đó là những điều hiển nhiên mà ai cũng phải biết. Trong khi cậu, Hoàng Minh, chỉ cảm thấy mình như một kẻ ngoại đạo, đứng ngoài cuộc. Sự tự ti về kiến thức nền tảng của mình lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đặc biệt khi cậu nhớ lại dáng vẻ tự tin, tài giỏi của Quang Huy.

Cậu lật giở cuốn sách “Nhập môn Khoa học dữ liệu” đã mượn ở thư viện, những trang giấy trắng tinh, những công thức phức tạp khiến cậu hoa mắt. Cậu cố gắng đọc, cố gắng hiểu, nhưng dường như tâm trí cậu cứ trôi dạt đi đâu đó. Cậu nghĩ về Lê Ngân. Liệu cô ấy có đang làm việc này không? Với sự tinh tế và thông minh của cô ấy, chắc chắn cô ấy sẽ nắm bắt mọi thứ dễ dàng hơn cậu nhiều. Cậu hình dung ra Ngân ngồi trước màn hình máy tính, mái tóc đen dài xõa nhẹ, đôi mắt trầm tĩnh tập trung vào từng dòng code. Trong tưởng tượng của cậu, cô ấy luôn tỏa ra một vẻ thanh lịch và tự chủ, khác xa với sự lúng túng, bối rối của cậu lúc này. Cảm giác kém cỏi càng đè nặng.

Bất chợt, điện thoại của cậu rung lên. Một tin nhắn từ Đức Anh.

“Ê Minh, mày làm đến đâu rồi? Có gì khó khăn không? Cần tao qua hỗ trợ không?”

Hoàng Minh mỉm cười nhè nhẹ. Đức Anh luôn là vậy, vô tư và nhiệt tình. Cậu gõ vài chữ: “Tao vẫn đang vật lộn đây. Mày cứ ngủ đi, mai còn học. Tao cố thêm chút nữa.” Cậu không muốn Đức Anh phải lo lắng cho mình. Cậu biết Đức Anh không giỏi về mảng kỹ thuật này, mà chỉ muốn động viên cậu mà thôi.

Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí tràn vào phổi. Cậu biết, mình không thể lùi bước. Cậu đã quyết định rồi. Không thể lùi bước được nữa. Lời khuyên của Anh Khoa về việc “dám bước ra khỏi vùng an toàn” lại vang vọng trong tâm trí cậu. Đúng vậy, nếu cậu không dám đối mặt với những thử thách này, thì cậu sẽ mãi chỉ là Hoàng Minh rụt rè, tự ti của ngày xưa. Cậu không muốn thế. Cậu muốn vươn lên, muốn chứng tỏ bản thân, không chỉ với mọi người, mà còn với chính mình. Cậu muốn Lê Ngân nhìn thấy một Hoàng Minh khác, một Hoàng Minh dám đối mặt với khó khăn, dám vượt qua chính mình.

Cậu quay lại màn hình laptop, đôi mắt kiên định hơn. Cậu bắt đầu tìm kiếm các video hướng dẫn trên YouTube, các diễn đàn lập trình, đọc từng dòng bình luận, từng ví dụ code. Tiếng bàn phím lại lách cách đều đều trong đêm vắng. Dù vẫn còn nhiều mơ hồ, nhưng ngọn lửa quyết tâm nhỏ bé trong lòng cậu, dù vẫn còn chập chờn trước gió lạnh, nhưng đã được thắp lên. Nó soi sáng con đường phía trước, một con đường mà cậu sẽ phải tự mình bước đi, để tìm kiếm những điều chưa nói, những điều cậu muốn giữ gìn. Những điều đó, cậu biết, sẽ nằm trong từng nốt nhạc của dự án này, trong từng món ăn đường phố cậu sẽ khám phá, và có lẽ, trong cả ánh mắt tinh tế của Lê Ngân. Cậu sẽ không lùi bước. Cậu sẽ không để bản thân bị nuốt chửng bởi sự tự ti và áp lực.

***

Hà Nội vào một buổi chiều muộn, cái rét ngọt của những ngày cuối đông vẫn còn vương vấn, nhưng những tia nắng vàng nhạt đã bắt đầu len lỏi qua từng tán cây, sưởi ấm đôi chút cho không khí. Trường Đại học Ngoại Thương, với kiến trúc hiện đại, những tòa nhà lớn bằng kính, và khuôn viên rộng rãi, xanh mát, luôn toát lên vẻ năng động và trí tuệ. Tiếng chuông báo giờ học vừa dứt, nhường chỗ cho tiếng sinh viên trò chuyện râm ran, tiếng xe cộ vội vã bên ngoài, và cả tiếng nhạc phát ra từ một câu lạc bộ nào đó.

Buổi họp nhóm dự án “Hà Nội 36 Phố Phường – Nét Đẹp Ẩm Thực Đường Phố” diễn ra tại một phòng học rộng rãi trên tầng ba. Ánh sáng tự nhiên tràn vào qua khung cửa kính lớn, làm không gian thêm phần thoáng đãng. Hoàng Minh ngồi ở một góc khuất, cố gắng làm mình trở nên vô hình nhất có thể. Cậu khoác chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao, cố gắng che đi vẻ mệt mỏi và lo lắng trên khuôn mặt. Mùi sách vở, mùi cà phê phảng phất từ căng-tin dưới sảnh, và mùi cỏ cây xanh mát từ khuôn viên trường hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí rất đặc trưng của một trường đại học danh tiếng.

Quang Huy đứng trước máy chiếu, ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt điển trai, rạng rỡ. Cậu ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, quần tây đen, toát lên phong thái chuyên nghiệp và tự tin. Giọng nói của Huy vang dội, lưu loát, không hề có chút ngập ngừng nào. “...phương pháp này sẽ tối ưu hóa hiệu suất thu thập dữ liệu lên đến 30%, đồng thời đảm bảo độ chính xác cao. Chúng ta có thể sử dụng thuật toán X để phân tích xu hướng ẩm thực theo mùa, và thuật toán Y để dự đoán mức độ phổ biến của các món ăn mới.” Huy thao tác trên máy chiếu một cách thuần thục, những biểu đồ, những con số cứ thế hiện ra, rõ ràng và đầy thuyết phục. Mọi người trong phòng đều tập trung lắng nghe, gật gù tán đồng.

Hoàng Minh cúi đầu, tay lướt trên cuốn sổ tay chung của dự án, cố gắng ghi chép lại những gì Huy nói. Nhưng những lời lẽ chuyên ngành, những thuật ngữ phức tạp cứ thế lướt qua tai cậu, như những con sóng đánh vào bờ đá. Cậu cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé giữa đại dương mênh mông, chông chênh và lạc lõng. “Làm sao mình có thể theo kịp được đây?” Một tiếng thở dài vô hình thoát ra từ lồng ngực cậu. Cảm giác tự ti lại trỗi dậy mạnh mẽ. Cậu nhớ lại đêm qua, cậu đã vật lộn với những dòng code, với những khái niệm cơ bản nhất, trong khi Quang Huy đã vượt xa cậu một quãng đường dài. Cậu ta không chỉ giỏi, mà còn có phong thái, có sự tự tin mà cậu luôn thiếu.

Lê Ngân ngồi cách đó vài ghế, trong chiếc áo len màu ghi và chiếc quần ống rộng, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng. Đôi mắt sâu và trầm của cô ấy lướt qua Quang Huy đang trình bày, rồi bất giác dừng lại ở Hoàng Minh. Cô nhận thấy sự căng thẳng và mệt mỏi trên nét mặt anh. Đôi vai cậu hơi rụt lại, ánh mắt cậu dán chặt vào cuốn sổ, như thể đang cố gắng che giấu điều gì đó. Cô cảm nhận được một nỗi lo lắng, một sự bất an đang ẩn chứa trong con người Hoàng Minh. Ngân vốn là một người tinh tế, cô dễ dàng nhận ra những điều mà người khác thường bỏ qua. Cô thấy Quang Huy rất giỏi, rất tự tin, nhưng cô cũng thấy được cái áp lực vô hình mà cậu ta đang tạo ra cho những người xung quanh, đặc biệt là Hoàng Minh. “Minh có vẻ không ổn...” cô thầm nghĩ, một cảm giác bận tâm nhẹ nhàng trỗi dậy trong lòng. Cô biết cậu ấy đã cố gắng rất nhiều, nhưng đôi khi, sự cố gắng thôi là chưa đủ để xóa đi những mặc cảm sâu sắc.

An Nhiên, cô bạn cùng lớp với mái tóc đen dài và nụ cười hiền, ngồi gần Hoàng Minh, chợt giơ tay lên hỏi. “Thưa anh Huy, vậy với dữ liệu thu thập được, chúng ta sẽ có những tiêu chí nào để đánh giá mức độ ảnh hưởng của ẩm thực đường phố đến văn hóa Hà Nội ạ?” Giọng nói của An Nhiên trong trẻo, đầy sự chăm chú và có chút ngưỡng mộ. Quang Huy mỉm cười rạng rỡ, quay về phía An Nhiên. “Đó là một câu hỏi rất hay, An Nhiên. Chúng ta sẽ có các tiêu chí định lượng và định tính. Ví dụ, về định lượng, chúng ta có thể khảo sát số lượng du khách đến các khu phố ẩm thực, doanh thu của các quán ăn. Về định tính, chúng ta sẽ phân tích các bài viết, bình luận trên mạng xã hội, phỏng vấn các nghệ nhân ẩm thực để hiểu sâu hơn về giá trị văn hóa...”

Hoàng Minh nghe những lời đó, càng thấy mình nhỏ bé hơn. Cậu không thể nghĩ ra được những câu hỏi thông minh, sâu sắc như An Nhiên, cũng không thể đưa ra những phân tích sắc sảo như Quang Huy. Cậu chỉ biết cúi đầu, ghi chép một cách máy móc, cảm thấy mình đang bị cuốn vào một dòng chảy quá mạnh mẽ, và cậu thì quá yếu ớt để chống lại. Cái cảm giác vô hình, lạc lõng ấy cứ bám riết lấy cậu, như cái lạnh của Hà Nội đang dần siết chặt.

***

Tối đó, sau buổi họp, cái rét ngọt của Hà Nội vẫn chưa chịu buông tha, ngược lại còn có vẻ như tăng thêm vài độ. Gió thổi hun hút trên những con phố, khiến ai nấy đều phải rụt cổ trong chiếc áo khoác dày. Hoàng Minh rảo bước bên cạnh Đức Anh, cả hai đang trên đường đến quán bún đậu mắm tôm quen thuộc ở một con ngõ nhỏ. Quán nằm sâu trong một con hẻm, với những chiếc bàn ghế nhựa thấp lè tè, những chiếc bạt xanh cũ kỹ che nắng mưa, và bếp nấu lề đường lúc nào cũng nghi ngút khói. Tiếng trò chuyện ồn ào của khách hàng, tiếng xe cộ vội vã từ đầu ngõ, tiếng nhạc xập xình từ một nhà hàng xóm, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ồn ã, náo nhiệt nhưng cũng rất đỗi thân thuộc. Mùi mắm tôm đặc trưng, mùi dầu mỡ chiên đậu, mùi rau thơm hăng hắc cứ thế xộc vào mũi, đánh thức mọi giác quan.

Đức Anh, với dáng người cao ráo, năng động, khoác chiếc áo khoác phao dày cộp, nói liến thoắng. “Hôm nay tao thấy mày cứ im ỉm thế, Hoàng Minh. Có chuyện gì à? Buổi họp căng thẳng quá hả?” Đức Anh nhìn cậu bạn, đôi mắt tinh nghịch nhưng ẩn chứa sự quan tâm. Cậu ta biết Minh vốn đã rụt rè, giờ lại phải đối mặt với một dự án lớn, với những người giỏi giang như Quang Huy, chắc chắn sẽ không tránh khỏi áp lực.

Hoàng Minh khẽ lắc đầu, giọng nói nhỏ nhẹ, như thể sợ làm vỡ tan cái không khí ồn ào xung quanh. “Không... không có gì. Chỉ là... nhiều thứ quá, tao thấy hơi choáng.” Cậu nói dối một cách vụng về, nhưng Đức Anh thừa biết cậu đang che giấu điều gì.

“Choáng cái gì mà choáng! Thằng cha Huy thì cứ nói như gió, toàn những thứ cao siêu mà tao nghe cũng lùng bùng lỗ tai. Nhưng mà kệ nó chứ. Việc mình mình làm. Mày cứ làm tốt phần của mày là được rồi.” Đức Anh vỗ vai Hoàng Minh, cố gắng truyền cho cậu bạn chút năng lượng. “Thôi nào, mày đừng có suy nghĩ nhiều thế. Cứ làm hết sức là được, sợ gì thằng cha Huy đó chứ! Ai mà chả phải bắt đầu từ số 0. Cứ từ từ rồi cũng quen.”

Hơi ấm từ tô bún đậu vừa mới bưng ra, bốc lên nghi ngút, làm dịu đi cái lạnh đang cắt da thịt. Hoàng Minh cầm đôi đũa, gắp một miếng đậu rán vàng ruộm, chấm vào bát mắm tôm pha sẵn, nhưng dường như chẳng cảm nhận được vị ngon quen thuộc. “Nhưng mà... tao thấy mình kém cỏi quá, Đức Anh ạ. Huy giỏi giang quá, nó nói cái gì cũng đâu ra đấy, tự tin lắm. Còn tao thì... tối qua tao vật lộn mãi với mấy cái dòng code mà chẳng đâu vào đâu. Cảm thấy mình như người từ trên trời rơi xuống vậy.” Giọng cậu nhỏ dần, ẩn chứa sự thất vọng sâu sắc.

Đức Anh nhíu mày, nhìn Hoàng Minh với vẻ thông cảm. “Thì mày chưa quen thôi. Ai cũng có điểm mạnh điểm yếu mà. Thằng Huy nó học cái này từ lâu rồi, mày mới tiếp xúc, sao mà bằng nó ngay được. Với lại, mày có cái giỏi của mày chứ. Mày tìm hiểu về lịch sử, văn hóa Hà Nội rất hay mà. Cái dự án này đâu phải chỉ có code với thuật toán đâu. Nó còn cần người am hiểu về cái hồn của Hà Nội nữa chứ. Mà cái đó, tao thấy mày lại làm tốt hơn thằng Huy nhiều.”

Đức Anh vừa nói vừa gắp một miếng chả cốm cho Hoàng Minh. “Nào, ăn đi cho nóng. Đừng có suy nghĩ linh tinh nữa. Cứ làm hết sức có thể thôi. Dù kết quả có thế nào, thì mày cũng đã dám bước ra khỏi vùng an toàn của mình rồi. Quan trọng là mình học được gì sau đó. Mà tao thấy, mày chịu khó, mày cố gắng như thế, chắc chắn sẽ làm được thôi. Hà Nội đâu có vội được đâu, làm gì cũng phải từ từ chứ.”

Hoàng Minh nhìn Đức Anh, trong lòng dâng lên một chút ấm áp. Lời của Đức Anh, dù đơn giản, mộc mạc, nhưng lại như một liều thuốc an ủi, xoa dịu đi những lo lắng đang cào xé trong lòng cậu. Đức Anh luôn là vậy, chân thành và thẳng thắn. Cậu biết Đức Anh nói đúng. Mỗi người có một cách thể hiện riêng, một con đường riêng để đi. Cậu không thể cứ mãi so sánh mình với Quang Huy, rồi tự dìm mình xuống hố sâu của sự tự ti. Cậu phải tìm ra con đường của riêng mình, cách để tỏa sáng theo cách riêng của Hoàng Minh.

Cậu hít một hơi thật sâu, mùi mắm tôm nồng nàn quyện với cái lạnh se se của gió đêm, tạo nên một cảm giác vừa lạ vừa quen. Cậu cắn một miếng đậu phụ, cảm nhận vị béo ngậy, giòn tan tan chảy trong miệng. Có lẽ, Đức Anh nói đúng. Cậu không cần phải trở thành một Quang Huy thứ hai. Cậu chỉ cần là Hoàng Minh, một Hoàng Minh kiên trì, chăm chỉ, và dám đối mặt với những thử thách. Con đường phía trước còn dài, nhưng cậu sẽ không đơn độc.

***

Cái rét ngọt của Hà Nội vào cuối chiều, dù có nắng nhạt, vẫn len lỏi vào từng ngóc ngách của Thư viện Quốc gia Việt Nam. Tòa nhà kiến trúc Pháp cổ kính, tráng lệ với những cột đá lớn vươn cao, cầu thang rộng và sảnh chính cao vút, luôn mang đến một cảm giác uy nghiêm và tĩnh lặng. Lê Ngân ngồi ở một góc khuất trong phòng đọc lớn, nơi những kệ sách gỗ cao ngút tầm mắt xếp hàng dài, và ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn hắt xuống những bàn ghế đọc bằng gỗ chắc chắn. Mùi giấy cũ, mùi mực in, mùi gỗ và thoang thoảng mùi bụi thời gian hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của tri thức, của những câu chuyện đã ngủ yên qua bao thế hệ.

Tay Ngân lật giở cuốn sách cũ về nghệ thuật đương đại, nhưng ánh mắt cô lại không tập trung vào những dòng chữ. Tâm trí cô cứ trôi dạt về buổi họp nhóm chiều nay, về hình ảnh Hoàng Minh với vẻ mặt ưu tư, ánh mắt lạc lõng khi Quang Huy say sưa trình bày. Cô nhớ lại đôi vai cậu hơi rụt lại, cách cậu cúi đầu ghi chép, và cả sự cố gắng để làm mình trở nên vô hình nhất có thể. Trong đám đông đó, giữa những gương mặt rạng rỡ, tự tin, sự căng thẳng và mệt mỏi của Hoàng Minh lại hiện rõ trong mắt Ngân.

Ngân vốn là người trầm tĩnh, ít nói, nhưng cô lại có khả năng quan sát tinh tế và cảm nhận sâu sắc những điều ẩn giấu bên trong con người. Cô nhớ lại những lần vô tình chạm mặt với Hoàng Minh – lần đầu tiên dưới trạm xe buýt trong một ngày đông mưa phùn, chiếc ô bị gió lật; những lần chạm mắt trong thư viện; hay những buổi tan học cùng trú mưa dưới mái hiên cũ. Cậu ấy luôn rụt rè, có chút ngượng ngùng, nhưng ánh mắt cậu lại ẩn chứa một sự chân thành, một khát khao vươn lên mà không phải ai cũng có.

Cô biết Hoàng Minh đến từ một tỉnh lẻ, và cô hiểu những áp lực mà cậu phải đối mặt khi hòa nhập vào môi trường rộng lớn, nhộn nhịp của Hà Nội. Sự xuất hiện của Quang Huy, với vẻ ngoài điển trai, tài năng và sự tự tin vượt trội, chắc chắn đã khoét sâu vào nỗi tự ti vốn có của Hoàng Minh. Cô tự hỏi, liệu cậu ấy có đang vật lộn với những dòng code phức tạp mà Quang Huy đã nhắc đến không? Liệu cậu ấy có đang cảm thấy mình không đủ giỏi, không đủ thông minh để theo kịp những người khác không?

Tiếng lật trang sách khe khẽ của một người đọc ở bàn bên cạnh, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng từ xa, và tiếng thì thầm nhỏ đủ để không phá vỡ sự yên tĩnh của thư viện, tất cả chỉ càng làm nổi bật thêm sự tĩnh lặng trong lòng Ngân. Cô bất giác lấy ra cuốn sổ tay nhỏ, bìa da màu nâu đã cũ sờn. Đó là cuốn sổ mà cô thường dùng để phác thảo những ý tưởng, những cảm xúc bất chợt. Bút chì lướt nhẹ trên trang giấy trắng, những nét vẽ ban đầu còn lộn xộn, rồi dần dần hiện ra một dáng người đang cúi đầu, đôi vai hơi chùng xuống, và ánh mắt ẩn chứa nhiều điều chưa nói. Đó là Hoàng Minh.

Ngân nhìn bức phác thảo, một nỗi thấu cảm nhẹ nhàng dâng lên trong lòng. Cô hiểu cảm giác của Hoàng Minh. Cô cũng có những nỗi lo lắng riêng, những điều chưa nói, những áp lực mà không phải ai cũng thấu hiểu. Nhưng cô lại chọn cách giữ chúng cho riêng mình, ẩn mình sau vẻ ngoài trầm tĩnh và có chút lạnh lùng. Cô tự hỏi, liệu cô có nên nói gì đó với Hoàng Minh không? Một lời động viên, hay chỉ đơn giản là một ánh mắt chia sẻ? Nhưng rồi, sự dè dặt cố hữu lại thắng thế. Ngân không quen bày tỏ cảm xúc trực tiếp, và cô cũng không muốn làm Hoàng Minh thêm khó xử. Cô sợ rằng sự quan tâm của mình có thể bị hiểu lầm, hoặc tệ hơn, khiến cậu ấy cảm thấy áp lực hơn.

Cô khẽ thở dài, một làn hơi mờ nhạt thoát ra trong không khí se lạnh. Dù vậy, hình ảnh Hoàng Minh vẫn cứ lởn vởn trong tâm trí cô. Cô biết, cậu ấy đang rất cố gắng, và cô trân trọng điều đó. Sự kiên trì của Hoàng Minh, dù rụt rè, dù ẩn mình, vẫn khiến cô chú ý. Cô tin rằng những khó khăn ban đầu này sẽ là bước đệm để Hoàng Minh khám phá ra những khả năng tiềm ẩn của mình, và có lẽ, cũng là cơ hội để cậu ấy tìm thấy một con đường riêng, không cần phải chạy theo bất kỳ ai.

Ngân gập cuốn sổ tay lại, đặt nó nhẹ nhàng lên chồng sách. Cô biết, có những điều không cần phải nói thành lời. Đôi khi, một ánh mắt, một cử chỉ nhỏ cũng đủ để truyền đi những thông điệp sâu sắc. Và cô hy vọng, bằng cách nào đó, Hoàng Minh sẽ cảm nhận được sự hiện diện, sự quan tâm thầm kín của cô, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim cậu giữa cái rét cắt da của mùa đông Hà Nội, giữa những áp lực của dự án và sự chói chang của Quang Huy. Cô tin rằng, những điều chưa nói ấy, sẽ có lúc được thể hiện bằng những cách tinh tế hơn, sâu sắc hơn, trong từng khoảnh khắc mà họ vô tình chạm mặt, trong từng hơi thở của Hà Nội đang dần chuyển mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ