Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 132

Chật Vật Giữa Phố Đông

4055 từ
Mục tiêu: Tiếp tục khắc họa xung đột nội tâm của Hoàng Minh khi đối mặt với khó khăn trong nhiệm vụ dự án và sự tự ti trước Quang Huy.,Phát triển sự quan tâm tinh tế, thầm kín của Lê Ngân dành cho Hoàng Minh, cho thấy cô dần không còn thờ ơ.,Tạo tiền đề cho 'chuyến đi thực tế/dã ngoại/tình nguyện' (sự kiện chính của Arc) bằng cách thông báo hoặc gợi ý về một hoạt động tương tự.,Củng cố quyết tâm vươn lên của Hoàng Minh, dù anh vẫn còn nhiều nỗi lo lắng và dè dặt.,Khẳng định vai trò của Quang Huy như một yếu tố thúc đẩy, vô tình tạo áp lực và thử thách cho Hoàng Minh.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Quang Huy, Anh Khoa, Mai Chi, Đức Anh
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, có chút bâng khuâng và áp lực nội tâm.
Kết chương: [object Object]

Tiếng lật trang sách khe khẽ của một người đọc ở bàn bên cạnh, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng từ xa, và tiếng thì thầm nhỏ đủ để không phá vỡ sự yên tĩnh của thư viện, tất cả chỉ càng làm nổi bật thêm sự tĩnh lặng trong lòng Ngân. Cô bất giác lấy ra cuốn sổ tay nhỏ, bìa da màu nâu đã cũ sờn. Đó là cuốn sổ mà cô thường dùng để phác thảo những ý tưởng, những cảm xúc bất chợt. Bút chì lướt nhẹ trên trang giấy trắng, những nét vẽ ban đầu còn lộn xộn, rồi dần dần hiện ra một dáng người đang cúi đầu, đôi vai hơi chùng xuống, và ánh mắt ẩn chứa nhiều điều chưa nói. Đó là Hoàng Minh.

Ngân nhìn bức phác thảo, một nỗi thấu cảm nhẹ nhàng dâng lên trong lòng. Cô hiểu cảm giác của Hoàng Minh. Cô cũng có những nỗi lo lắng riêng, những điều chưa nói, những áp lực mà không phải ai cũng thấu hiểu. Nhưng cô lại chọn cách giữ chúng cho riêng mình, ẩn mình sau vẻ ngoài trầm tĩnh và có chút lạnh lùng. Cô tự hỏi, liệu cô có nên nói gì đó với Hoàng Minh không? Một lời động viên, hay chỉ đơn giản là một ánh mắt chia sẻ? Nhưng rồi, sự dè dặt cố hữu lại thắng thế. Ngân không quen bày tỏ cảm xúc trực tiếp, và cô cũng không muốn làm Hoàng Minh thêm khó xử. Cô sợ rằng sự quan tâm của mình có thể bị hiểu lầm, hoặc tệ hơn, khiến cậu ấy cảm thấy áp lực hơn.

Cô khẽ thở dài, một làn hơi mờ nhạt thoát ra trong không khí se lạnh. Dù vậy, hình ảnh Hoàng Minh vẫn cứ lởn vởn trong tâm trí cô. Cô biết, cậu ấy đang rất cố gắng, và cô trân trọng điều đó. Sự kiên trì của Hoàng Minh, dù rụt rè, dù ẩn mình, vẫn khiến cô chú ý. Cô tin rằng những khó khăn ban đầu này sẽ là bước đệm để Hoàng Minh khám phá ra những khả năng tiềm ẩn của mình, và có lẽ, cũng là cơ hội để cậu ấy tìm thấy một con đường riêng, không cần phải chạy theo bất kỳ ai.

Ngân gập cuốn sổ tay lại, đặt nó nhẹ nhàng lên chồng sách. Cô biết, có những điều không cần phải nói thành lời. Đôi khi, một ánh mắt, một cử chỉ nhỏ cũng đủ để truyền đi những thông điệp sâu sắc. Và cô hy vọng, bằng cách nào đó, Hoàng Minh sẽ cảm nhận được sự hiện diện, sự quan tâm thầm kín của cô, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim cậu giữa cái rét cắt da của mùa đông Hà Nội, giữa những áp lực của dự án và sự chói chang của Quang Huy. Cô tin rằng, những điều chưa nói ấy, sẽ có lúc được thể hiện bằng những cách tinh tế hơn, sâu sắc hơn, trong từng khoảnh khắc mà họ vô tình chạm mặt, trong từng hơi thở của Hà Nội đang dần chuyển mình.

***

Hoàng Minh ngồi thụp xuống ghế, chiếc ghế gỗ cũ kỹ trong thư viện Quốc gia khẽ kêu kẽo kẹt dưới sức nặng của cậu. Chiều muộn, ánh đèn vàng dịu đã thay thế dần thứ ánh sáng tự nhiên mờ nhạt hắt qua những khung cửa kính lớn, tô điểm cho không gian cổ kính thêm phần trầm mặc. Xung quanh cậu, những hàng kệ sách gỗ cao vút, chứa đựng cả kho tàng tri thức của nhân loại, dường như đang vô tình tạo nên một áp lực vô hình. Mùi giấy cũ, mùi mực in, mùi gỗ sờn và thoang thoảng chút bụi thời gian quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng chỉ có ở những nơi này, nơi tri thức ngự trị.

Trước mặt Minh là chồng sách tham khảo dày cộp và chiếc laptop cá nhân. Màn hình máy tính hiển thị những bảng dữ liệu phức tạp, những dòng code loằng ngoằng mà cậu đã cố gắng đọc hiểu suốt mấy tiếng đồng hồ qua. Nhiệm vụ phân tích dữ liệu thị trường cho dự án của Quang Huy đưa ra quả thực là một thử thách khó nhằn đối với một sinh viên như Minh, người vốn quen với những con số khô khan trong các môn kinh tế cơ bản chứ chưa từng đào sâu vào lĩnh vực này. Vẻ mặt cậu hiện rõ sự căng thẳng, hàng lông mày nhíu chặt, đôi khi lại thở dài thườn thượt. Cậu cảm thấy mệt mỏi, một nỗi bất lực trỗi dậy khi những kiến thức cậu có dường như quá ít ỏi để giải quyết vấn đề. Tựa như một kẻ lạc loài giữa biển khơi, Minh cảm thấy mình đang bị tụt lại rất xa so với những người khác, đặc biệt là Quang Huy – người đã trình bày ý tưởng một cách trôi chảy và tự tin đến vậy.

“Tại sao mình lại không thể hiểu được nó cơ chứ?” – Minh tự hỏi trong đầu, tiếng độc thoại nội tâm vang vọng. Cậu gạch xóa liên tục trên tờ giấy nháp, những con số và biểu đồ cậu vừa vẽ ra trông thật lộn xộn và vô nghĩa. Cậu lại day nhẹ thái dương, cố gắng xua đi cảm giác nặng trĩu. Cậu đã tìm kiếm thông tin trên mạng, đọc hết cuốn sách này đến cuốn sách khác, nhưng mọi thứ cứ như một mớ bòng bong không lối thoát. Mỗi khi cậu nghĩ mình đã nắm bắt được một chút, thì một chi tiết khác lại xuất hiện, kéo cậu trở lại vạch xuất phát.

Cậu nhớ lại lời Quang Huy nói trong buổi họp: “Phần phân tích này đòi hỏi sự tỉ mỉ, khả năng tổng hợp cao và một tư duy logic nhạy bén.” Ánh mắt tự tin, nụ cười rạng rỡ của Quang Huy dường như vẫn còn ám ảnh cậu. Minh cảm thấy mình không có đủ những phẩm chất đó. Cậu sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nhỏ, mọi thứ đều giản dị, chậm rãi. Lên Hà Nội, cậu đã cố gắng rất nhiều để hòa nhập, để không bị bỏ lại phía sau. Nhưng dự án này, nó như một bức tường thành cao ngất, thách thức mọi nỗ lực của cậu.

Tiếng lật trang sách từ bàn bên cạnh, tiếng gõ bàn phím nhè nhẹ của ai đó đang làm bài tập, tất cả chỉ càng làm Minh thấy mình nhỏ bé và vô dụng hơn. Cậu rụt rè nhìn quanh, thấy những người bạn đồng trang lứa đang say sưa đọc sách, hay tập trung cao độ vào màn hình máy tính. Họ đều trông thật tự tin và thông minh. “Mình có thật sự phù hợp với nơi này không?” – Câu hỏi cũ rích lại một lần nữa dằn vặt tâm trí Minh.

Cậu đứng dậy, bước ra hành lang một chút, cố gắng hít thở sâu. Cái se lạnh của buổi chiều muộn luồn qua những ô cửa sổ lớn, khiến cậu rùng mình. Gió nhẹ lay động những tán cây cổ thụ bên ngoài. Minh nhìn ra xa, về phía những mái nhà cổ kính của Hà Nội, những con phố đã quen thuộc nhưng vẫn còn nhiều điều lạ lẫm. Cậu nhớ về những ngày đầu tiên đặt chân đến thành phố này, với bao ước mơ và hoài bão. Nhưng giờ đây, những ước mơ đó dường như đang bị che phủ bởi một màn sương mờ của sự tự ti và lo lắng.

“Không được bỏ cuộc!” – Minh tự nhủ, siết chặt nắm tay. Dù khó khăn đến mấy, cậu cũng phải cố gắng. Cậu đã hứa với bản thân, với bố mẹ, rằng cậu sẽ không làm họ thất vọng. Cậu quay trở lại bàn, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, quyết tâm tìm ra một lối đi, dù chỉ là một tia hy vọng nhỏ nhoi. Ánh mắt cậu, dù vẫn còn ưu tư, nhưng đã ánh lên một tia kiên định. Cậu sẽ không để bản thân bị đánh bại dễ dàng như vậy.

***

Đêm Hà Nội buông xuống, mang theo cái rét ngọt đặc trưng len lỏi vào từng ngõ ngách. Gió heo may thổi mạnh hơn, khiến những chiếc lá vàng cuối cùng còn sót lại trên cành cây cũng phải lìa cành, xoay tít rồi đáp xuống vỉa hè ẩm ướt. Hoàng Minh rảo bước trên con phố quen, tìm đến Quán Cà phê "Hoa Sữa" – nơi cậu làm thêm bán thời gian. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ quán, cùng với mùi cà phê rang xay thơm lừng, xua tan đi phần nào cái lạnh và sự mệt mỏi trong lòng cậu.

Quán cà phê "Hoa Sữa" là một ngôi nhà ống cũ kỹ được cải tạo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt đã phai màu theo thời gian, cửa gỗ kính cũ kỹ và ban công nhỏ có giàn hoa giấy khô rụi trong cái rét. Bên trong, nội thất chủ yếu là gỗ mộc, những chiếc bàn ghế đơn giản nhưng chắc chắn, cùng với nhiều tranh ảnh cũ của Hà Nội treo trên tường và những kệ sách đầy ắp. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang vọng, tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách vãng lai, và cả tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên – tất cả tạo nên một không gian thư thái, lãng mạn và đôi chút hoài cổ.

Anh Khoa, với dáng người trầm tĩnh, mái tóc hơi dài và chiếc kính cận trên sống mũi, đang đứng sau quầy bar, thoăn thoắt pha chế một ly latte nóng hổi. Anh nở nụ cười nhẹ khi thấy Minh bước vào.

“Đến rồi à, Minh? Hôm nay lạnh thế này, khách cũng vắng hơn mọi khi.” – Anh Khoa nói, giọng điềm đạm, ánh mắt chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu.

Minh gật đầu, cởi chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao, treo lên mắc áo. “Vâng, anh Khoa. Em vừa ở thư viện về. Mấy hôm nay em đang ‘vật lộn’ với cái dự án ở trường.” – Cậu nói, giọng nhỏ nhẹ, hơi ngập ngừng, không giấu được vẻ chật vật.

Anh Khoa đặt ly latte lên quầy, quay sang nhìn Minh. “Dự án nào mà trông cậu rầu rĩ thế? Có gì khó khăn à?”

Minh do dự một lúc, rồi như trút được gánh nặng, cậu bắt đầu kể. “Anh Khoa, em đang gặp khó khăn với phần phân tích dữ liệu cho dự án. Em cảm thấy mình không có đủ kinh nghiệm, cứ loay hoay mãi mà không tìm ra được hướng giải quyết. Mấy cái khái niệm về thống kê nâng cao, rồi mấy thuật toán xử lý dữ liệu… em đọc đi đọc lại mà vẫn chưa thông được. Em cứ thấy mình kém cỏi quá, không bằng các bạn trong nhóm, nhất là Quang Huy. Cậu ấy trình bày mọi thứ trôi chảy, tự tin lắm, còn em thì…”

Minh thở dài, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang chìm đắm trong mớ suy nghĩ hỗn độn của mình. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt mới ra lò từ phía bếp len lỏi vào mũi cậu, nhưng dường như cũng không đủ để xoa dịu nỗi lo lắng.

Anh Khoa lắng nghe Minh nói một cách kiên nhẫn, đôi lúc khẽ gật đầu. Anh là người từng trải, đã đi qua quãng thời gian sinh viên đầy thử thách. Anh hiểu những áp lực mà Minh đang phải đối mặt.

“Minh này,” – Anh Khoa lên tiếng, giọng nói trầm ấm – “Ai cũng có lúc như vậy thôi. Đặc biệt là khi mình đối mặt với những thứ mới mẻ, những lĩnh vực mình chưa từng chạm tới. Đừng quá đặt nặng áp lực lên bản thân. Quan trọng là cách em tìm ra hướng giải quyết.”

Anh Khoa với tay lấy một cuốn sổ nhỏ và cây bút từ ngăn tủ dưới quầy. “Đôi khi, một góc nhìn mới, một cách tiếp cận khác sẽ mở ra những cánh cửa mà em không ngờ tới. Em đã thử tìm kiếm các tài liệu nghiên cứu chuyên sâu hơn chưa? Hoặc thử liên hệ với các thầy cô, những người có kinh nghiệm trong lĩnh vực này để xin lời khuyên không? Đừng ngại hỏi, Minh ạ. Sự khiêm tốn học hỏi không bao giờ là dấu hiệu của sự kém cỏi, mà là của sự trưởng thành.”

Anh Khoa dừng lại một chút, mỉm cười nhẹ. “Và quan trọng nhất, đừng so sánh mình với người khác quá nhiều. Mỗi người có một xuất phát điểm khác nhau, một con đường riêng. Quang Huy có thể giỏi ở mảng này, nhưng chắc chắn em cũng có những điểm mạnh của riêng mình. Em đã thử tìm cách áp dụng những kiến thức mình có vào vấn đề này chưa? Đôi khi, sự kết hợp giữa cái cũ và cái mới lại tạo ra những kết quả bất ngờ.”

Minh chăm chú lắng nghe từng lời Anh Khoa nói. Những lời khuyên của anh không chỉ là về phương pháp nghiên cứu, mà còn là một liệu pháp tâm lý, giúp cậu giải tỏa phần nào áp lực. Cậu nhanh chóng ghi chép những điều Anh Khoa gợi ý vào cuốn sổ nhỏ của mình, nét chữ run run vì lạnh.

“Em cảm ơn anh Khoa.” – Minh nói, giọng chân thành. “Em sẽ thử theo những gì anh nói.”

Anh Khoa nhìn Minh với ánh mắt động viên. “Cứ bình tĩnh, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Em cứ nghiên cứu kỹ đi, nếu vẫn thấy khó khăn, có thể tìm đến thầy cô hoặc anh. Anh có mấy người bạn làm bên phân tích dữ liệu, có thể họ sẽ giúp em tìm ra hướng đi.”

Minh gật đầu, cảm thấy một chút nhẹ nhõm len lỏi vào trái tim nặng trĩu. Dù vẫn còn nhiều nỗi lo, nhưng ít nhất, cậu đã có thêm một vài gợi ý, một vài con đường để thử sức. Cái rét ngoài kia vẫn cứ cắt da, nhưng trong không gian ấm áp của quán cà phê, Minh cảm thấy như có một ngọn lửa nhỏ đang nhen nhóm trong lòng, sưởi ấm tâm hồn đang chật vật của cậu. Mùi hoa sữa cuối mùa, dù không còn nồng nàn như những ngày đầu, nhưng vẫn thoang thoảng đâu đó, như một lời nhắc nhở về sự dịu dàng của Hà Nội, về những điều vẫn còn đó, chờ đợi cậu khám phá.

***

Sáng hôm sau, Hà Nội đón một ngày mới với nắng nhẹ và gió se lạnh. Ánh nắng vàng óng trải đều trên những tán cây xanh mát trong khuôn viên trường Đại học Ngoại Thương, xuyên qua những ô cửa kính lớn của các tòa nhà hiện đại. Tiếng chuông báo giờ học vang lên, rồi tiếng sinh viên trò chuyện rôm rả, tiếng giảng bài từ các lớp học vọng lại, tạo nên một bầu không khí trẻ trung, năng động và đầy sức sống. Mùi sách vở, cà phê từ căng-tin và mùi cỏ cây xanh mát quyện vào nhau, đặc trưng của một buổi sáng ở trường đại học.

Lê Ngân và Mai Chi rảo bước trên con đường lát gạch quen thuộc, hướng về phía giảng đường. Ngân vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường ngày, mái tóc đen dài khẽ bay trong gió, đôi mắt sâu và trầm lướt qua mọi thứ xung quanh với vẻ thờ ơ thường thấy. Cô mặc một chiếc áo len màu trung tính, bên ngoài khoác thêm chiếc măng tô mỏng, đơn giản nhưng thanh lịch. Mai Chi bên cạnh thì năng động hơn, mái tóc cắt ngắn ngang vai, chiếc áo khoác bomber cá tính.

“Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy?” – Mai Chi lên tiếng, quay sang nhìn cô bạn thân. “Trông mày cứ như người mất hồn từ hôm qua đến giờ ấy. Chắc lại vướng vào cái vụ triển lãm nghệ thuật nào nữa à?”

Ngân chỉ khẽ lắc đầu, không nói gì. Tâm trí cô vẫn còn vương vấn hình ảnh Hoàng Minh từ buổi họp nhóm hôm trước, và cả bức phác thảo dang dở trong cuốn sổ tay của cô.

Đúng lúc đó, cả hai đi ngang qua khu vực sảnh chính, nơi có một khoảng sân rộng và vài chiếc ghế đá. Lê Ngân vô tình liếc mắt và thoáng thấy Hoàng Minh đang đứng nói chuyện với Đức Anh ở gần một cây bàng lá đỏ. Hoàng Minh vẫn khoác chiếc áo khoác dày cộp, cổ dựng cao, dáng người hơi rụt lại. Khuôn mặt cậu vẫn còn đôi nét ưu tư, ánh mắt đăm chiêu nhìn xuống đất. Đức Anh thì ngược lại, với vóc dáng cao ráo, năng động, đang vỗ vai Hoàng Minh, nói điều gì đó với vẻ mặt đầy nhiệt huyết. Mái tóc thời trang của Đức Anh bay nhẹ trong gió, nụ cười tươi tắn của cậu dường như muốn xua tan đi bất cứ nỗi lo lắng nào.

“Kìa, thằng Minh với Đức Anh.” – Mai Chi chợt lên tiếng, ánh mắt sắc sảo của cô quét qua hai chàng trai. “Thằng Minh trông có vẻ ‘deep’ nhỉ? Lúc nào cũng như có chuyện gì đó giấu trong lòng. Không biết Đức Anh lại đang ‘truyền lửa’ cái gì mà trông nó nghiêm trọng thế.”

Lê Ngân khẽ dừng lại vài giây. Ánh mắt cô lướt qua Hoàng Minh, không quá lâu, chỉ đủ để cô nhận ra sự mệt mỏi vẫn còn hằn trên gương mặt cậu, và cả sự cố gắng lắng nghe lời động viên của Đức Anh. Cô cảm thấy một nỗi bận tâm mơ hồ, một sự lo lắng nhẹ nhàng len lỏi vào lòng. Có lẽ, những lời khuyên của Anh Khoa hôm qua vẫn chưa đủ để xua đi hoàn toàn những áp lực mà cậu đang gánh vác. Cô muốn nói gì đó, muốn làm gì đó, nhưng rồi sự dè dặt cố hữu lại thắng thế. Ngân không muốn sự xuất hiện của mình khiến Minh cảm thấy thêm khó xử hay áp lực. Cô tin rằng cậu ấy cần không gian và thời gian để tự mình vượt qua.

Ngân khẽ thở dài trong lòng, rồi cô nhanh chóng chuyển hướng ánh mắt, tiếp tục bước đi cùng Mai Chi, như thể chưa từng nhìn thấy gì. Dù vậy, hình ảnh Hoàng Minh với vẻ mặt ưu tư, đôi vai hơi chùng xuống vẫn cứ ở lại trong tâm trí cô, như một nốt trầm nhẹ nhàng giữa bản nhạc sôi động của buổi sáng đại học.

***

Buổi chiều hôm đó, bầu trời Hà Nội trở nên âm u, mây xám xịt giăng kín, và gió thổi mạnh hơn, mang theo cái lạnh sâu hơn vào từng con đường. Trong một giảng đường lớn của Đại học Ngoại Thương, một buổi họp chung của dự án đang diễn ra. Ánh đèn điện sáng rõ, phản chiếu trên những tấm kính lớn của căn phòng hiện đại. Tiếng sinh viên trò chuyện xôn xao trước khi bắt đầu, rồi dần lắng xuống khi Quang Huy bước lên bục giảng.

Quang Huy, với vẻ ngoài cao ráo, điển trai và phong thái tự tin, đứng trước máy chiếu, nở nụ cười rạng rỡ thường thấy. Anh mặc một chiếc áo sơ mi lịch sự, kết hợp với quần tây, trông vô cùng chuyên nghiệp. Anh thao tác trên máy tính một cách thành thạo, trình chiếu những slide được thiết kế đẹp mắt, trình bày kế hoạch tiếp theo của dự án một cách trôi chảy và đầy sức thuyết phục. Mùi sách vở, mùi điều hòa và chút hương cà phê từ ly của các thành viên pha trộn vào nhau trong không khí.

“Chào mọi người, sau khi đã thống nhất về hướng tiếp cận dữ liệu ban đầu,” – Quang Huy bắt đầu, giọng nói vang rõ và tự tin – “chúng ta cần phải đi sâu hơn vào việc thu thập thông tin thực tế. Những dữ liệu thứ cấp trên mạng hay sách vở là chưa đủ để chúng ta có một cái nhìn toàn diện và sâu sắc về đối tượng nghiên cứu của mình.”

Quang Huy tạm dừng, ánh mắt quét qua một lượt các thành viên trong nhóm, rồi anh nhấn một nút trên bàn phím, một slide mới hiện ra với hình ảnh một làng nghề truyền thống.

“Vì vậy, để tăng tính thực tế và tìm hiểu sâu hơn về đối tượng nghiên cứu, nhóm chúng ta sẽ có một chuyến đi thực địa khảo sát kéo dài hai ngày tại làng gốm Bát Tràng vào cuối tuần tới. Đây là một cơ hội tuyệt vời để chúng ta áp dụng kiến thức lý thuyết vào thực tiễn, quan sát trực tiếp quy trình sản xuất, phỏng vấn các nghệ nhân, và thu thập dữ liệu sơ cấp quý giá. Mọi người hãy chuẩn bị tinh thần và ý tưởng về các vấn đề mình muốn tìm hiểu, các câu hỏi phỏng vấn, và những góc độ tiếp cận độc đáo để chuyến đi đạt hiệu quả cao nhất. Sẽ có xe đưa đón và nơi ăn nghỉ được ban tổ chức chuẩn bị chu đáo.”

Thông báo của Quang Huy khiến cả phòng họp xôn xao. Nhiều sinh viên tỏ ra hào hứng, bàn tán sôi nổi về chuyến đi. Hoàng Minh ngồi dưới, ánh mắt đăm chiêu nhìn chằm chằm vào màn hình chiếu. Chuyến đi thực tế? Đây có phải là cơ hội để mình chứng tỏ bản thân không? Hay lại là một thử thách khác để mình bộc lộ sự kém cỏi, sự thiếu kinh nghiệm của một chàng trai tỉnh lẻ chưa từng được tiếp xúc với những hoạt động ngoại khóa mang tính học thuật cao như vậy? Nỗi lo lắng lại dấy lên trong lòng cậu, xen lẫn với một chút tò mò và hy vọng mong manh. Cậu tự hỏi, liệu mình có thể làm được gì trong chuyến đi này để không bị chìm nghỉm giữa những người giỏi giang khác? Cậu vẫn còn đang chật vật với phần phân tích dữ liệu, giờ lại thêm một nhiệm vụ mới, một môi trường mới hoàn toàn.

Lê Ngân ngồi cách đó không xa, mái tóc đen dài buông xõa trên vai, đôi mắt sâu và trầm tĩnh. Cô không bày tỏ cảm xúc gì rõ rệt, nhưng ánh mắt cô lại lướt qua Hoàng Minh một lần nữa, như đọc được điều gì đó trong suy nghĩ của cậu. Cô nhận ra sự bối rối và lo lắng ẩn hiện trong đôi mắt của Minh khi nghe tin về chuyến đi thực địa. Cô hiểu rằng, đối với Minh, đây không chỉ là một cơ hội học tập, mà còn là một thử thách lớn, một bước ngoặt tiềm ẩn. Những điều chưa nói, những nỗi lo lắng của cậu, cô dường như đều cảm nhận được. Cô tự hỏi, liệu chuyến đi này có mang lại điều gì khác, ngoài những kiến thức và dữ liệu khô khan? Liệu nó có thể giúp Minh tìm thấy con đường riêng của mình, hay sẽ chỉ càng khoét sâu thêm vào nỗi tự ti của cậu?

Bên ngoài cửa sổ, gió vẫn thổi mạnh, những tán cây trong khuôn viên trường nghiêng ngả. Mây đen vần vũ, báo hiệu một cơn mưa có thể sắp đổ xuống. Hà Nội, trong cái buổi chiều âm u đó, dường như cũng đang nín thở, chờ đợi những điều sắp sửa diễn ra.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ