Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 136

Hơi Ấm Từ Cuốn Sổ Tay

3169 từ
Mục tiêu: Tiếp nối trực tiếp từ kết thúc Chương 135, khắc họa sâu sắc hơn sự ảnh hưởng từ hành động tinh tế của Lê Ngân đối với Hoàng Minh.,Làm nổi bật sự thay đổi trong nội tâm Hoàng Minh: từ tự ti sang một sự ấm áp, động lực mới, nhưng vẫn còn đó nỗi lo và sự dè dặt.,Khắc họa Lê Ngân như một người quan sát tinh tế, thể hiện sự quan tâm thầm lặng của cô mà không cần lời nói.,Củng cố mối liên kết tinh tế, không lời giữa Hoàng Minh và Lê Ngân, làm tiền đề cho những tương tác sâu sắc hơn trong chuyến đi.,Gieo mầm cho những cuộc trò chuyện về ước mơ và nỗi sợ hãi thầm kín sẽ diễn ra trong các chương tiếp theo của chuyến đi.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Alex, Đức Anh, Quang Huy
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, nội tâm, có chút bâng khuâng và hy vọng.
Kết chương: [object Object]

Chuyến xe buýt chở đoàn sinh viên trở về từ buổi khảo sát ngoại thành lăn bánh chầm chậm trên con đường còn vương hơi ẩm và màn sương mỏng như lụa. Ánh đèn vàng của những ngôi nhà ven đường và đèn đường le lói lướt qua khung cửa kính phủ một lớp hơi nước mờ ảo, tạo nên những vệt sáng kéo dài, méo mó. Hoàng Minh ngồi cạnh cửa sổ, hơi dựa đầu vào tấm kính lạnh buốt, cảm giác mệt mỏi từ một ngày dài hoạt động ngoài trời nặng nề đè lên cơ thể cậu. Nhưng lạ thay, trong lòng cậu không còn là sự trĩu nặng của nỗi thất vọng và tự ti như buổi chiều. Thay vào đó, một dòng ấm áp nhẹ nhàng len lỏi, xua đi phần nào cái lạnh cắt da đang tìm cách luồn lách qua lớp áo khoác dày.

Cậu siết nhẹ cuốn sổ tay ghi chép đang đặt trên đùi. Cuốn sổ chung, nơi cậu và Alex đã ghi lại những thông tin thu thập được, giờ đây mang một ý nghĩa khác. Trong đầu Hoàng Minh, từng lời nói, từng cử chỉ của Lê Ngân buổi chiều cứ hiện lên rõ mồn một như một thước phim quay chậm. Cô gái Hà Nội gốc, với vẻ ngoài trầm tĩnh, có chút lạnh lùng ấy, đã xuất hiện như một tia sáng trong khoảnh khắc cậu tưởng chừng như bế tắc hoàn toàn. Gói bánh, chai nước ấm, và đặc biệt là những lời khuyên tinh tế: "Ở đây, bà con thường thích nghe những câu chuyện về làng xóm, về những kỷ niệm cũ hơn là những câu hỏi số liệu khô khan." Hay "Nên hỏi về những thứ thân thuộc trước, như mùa màng năm nay, hay chuyện con cái đi học xa chẳng hạn. Đừng vội vàng đi thẳng vào vấn đề." Và cả câu nói cuối cùng, "Bác Thi ở cuối xóm có thể biết nhiều chuyện hay lắm. Bác ấy thích kể về những ngày xưa."

Hoàng Minh nhắm mắt lại, cảm nhận cái rung lắc nhẹ nhàng của chiếc xe buýt. Lời của Ngân không chỉ là một gợi ý về phương pháp làm việc, mà còn là một bài học về cách cậu nên nhìn nhận thế giới, cách cậu nên kết nối với con người. Cậu đã quá máy móc, quá lý thuyết, luôn cố gắng áp đặt những khuôn khổ học thuật mà quên đi sự mềm mại, sự chân thành của những câu chuyện đời thường. Cậu, một chàng trai tỉnh lẻ, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội, luôn cố gắng hòa nhập bằng cách học hỏi những điều mới mẻ, những kiến thức "chuẩn mực." Nhưng Ngân lại cho cậu thấy một con đường khác, một con đường mà chính cậu, với sự mộc mạc và chân thành vốn có, có thể dễ dàng đi qua hơn.

Cậu nghĩ về Lê Ngân. Cô ấy dường như luôn quan sát mọi thứ một cách tỉ mỉ, sâu sắc, nhưng lại hiếm khi bộc lộ ra ngoài. Ánh mắt cô, trầm tĩnh và đôi khi có vẻ xa xăm, ẩn chứa một tâm hồn tinh tế, một khả năng cảm nhận cái đẹp rất riêng của thành phố này. Cô ấy không cần những lời lẽ hoa mỹ, không cần những hành động khoa trương để thể hiện sự quan tâm. Chỉ một gói bánh, một chai nước ấm, và vài câu nói ngắn gọn, cô đã thắp lên trong cậu một ngọn lửa mới, xua đi bóng tối của sự tự ti đang bao trùm. Cái cảm giác "nặng nề đè lên ngực" mà cậu cảm nhận buổi chiều đã tan biến, nhường chỗ cho một sự nhẹ nhõm đến lạ.

Cậu tự hỏi, liệu cô ấy có để ý đến cậu từ trước? Hay chỉ là một hành động ngẫu nhiên của lòng tốt? Minh không dám nghĩ nhiều hơn, bởi bản tính rụt rè và dè dặt vẫn còn ăn sâu vào trong cậu. Cậu vẫn là Hoàng Minh của ngày đầu tiên đặt chân lên đất Hà Nội, bỡ ngỡ và mang trong mình nỗi lo hòa nhập. Nhưng giờ đây, nỗi lo ấy dường như đã bớt đi phần nào sức nặng. Lời khuyên của Ngân đã giúp cậu không chỉ hoàn thành nhiệm vụ khảo sát một cách hiệu quả hơn, mà còn mở ra một cánh cửa mới trong tâm hồn cậu, về cách nhìn nhận con người và cuộc sống xung quanh. Cậu đã kể những câu chuyện về làng quê mình, về những mùa lúa, về những phiên chợ Tết cho những người dân chất phác. Và lạ thay, họ lại lắng nghe, rồi cũng mở lòng kể lại những chuyện của họ. Đó là một sự kết nối mà cậu chưa từng trải nghiệm trong những buổi khảo sát trước đây.

Mùi khói xe, bụi đường và cả chút mùi xăng dầu thoang thoảng từ chiếc xe buýt không còn làm cậu khó chịu. Chúng hòa quyện vào nhau, trở thành một phần của trải nghiệm, của chuyến đi này. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây nó không còn cắt da cắt thịt nữa, mà chỉ như một cái ôm nhẹ nhàng, nhắc nhở cậu về sự tồn tại của mình giữa thành phố này. Hơi thở hóa khói trắng mỗi khi cậu thở ra, như những suy nghĩ đang dần rõ ràng hơn trong tâm trí. Những điều chưa nói giữa cậu và Lê Ngân, qua những hành động và lời khuyên tinh tế ấy, đã trở thành một sợi dây vô hình, kéo họ lại gần nhau hơn, vượt qua cả những khoảng cách về xuất thân và tính cách. Cuốn sổ tay trên đùi cậu như một vật chứng, một minh chứng cho khoảnh khắc kết nối đặc biệt đó. Cậu biết rằng, chuyến đi này, dù chỉ mới là khởi đầu, sẽ không chỉ là một chuyến khảo sát đơn thuần, mà còn là một hành trình khám phá chính bản thân mình, và có lẽ, cả những điều đẹp đẽ khác mà cậu chưa từng nghĩ tới. Một động lực mới đã được nhen nhóm, không phải từ áp lực phải chứng tỏ bản thân, mà từ một sự ấm áp, một niềm tin được trao gửi một cách thầm lặng. Cậu vẫn còn bối rối, vẫn còn sự tự ti, nhưng có lẽ, cậu đã tìm thấy một hướng đi.

****

Đoàn sinh viên về đến khu nhà khách nhỏ của địa phương khi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, không khí se lạnh bao trùm. Những ánh đèn vàng ấm áp từ các phòng ăn và hành lang hắt ra, chào đón những gương mặt mệt mỏi nhưng tràn đầy hứng khởi sau một ngày trải nghiệm. Khu nhà khách với kiến trúc đơn giản, mái ngói cũ kỹ, tường vôi trắng đã ngả màu, toát lên vẻ cổ kính, mộc mạc. Tiếng trò chuyện rộn ràng, tiếng cười đùa vang vọng khắp không gian, xua đi phần nào cái tĩnh lặng của đêm ngoại ô. Mùi đất ẩm và khói củi thoang thoảng từ những bếp nấu gần đó len lỏi vào không khí, gợi lên một cảm giác gần gũi, quen thuộc như ở nhà.

Hoàng Minh cùng Alex và Đức Anh tìm một bàn trống trong phòng ăn. Cậu cố gắng tham gia vào câu chuyện rôm rả của bạn bè, nhưng tâm trí vẫn còn lơ lửng ở đâu đó. Alex, với mái tóc vàng và đôi mắt xanh lấp lánh, vẫn giữ vẻ hào hứng dù đã thấm mệt. Cậu ấy liên tục kể về những điều thú vị đã thấy trong ngày, về những nụ cười của người dân địa phương khi cậu cố gắng nói vài câu tiếng Việt bập bõm. "Ồ, cái này thú vị thật! Người dân ở đây thật thân thiện, Minh ạ. Đặc biệt là khi cậu bắt đầu kể chuyện," Alex nói, vỗ vai Hoàng Minh, hàm ý nhắc đến lời khuyên của Ngân mà cậu cũng đã nghe được.

Đức Anh, như thường lệ, vẫn tràn đầy năng lượng. Cậu cao ráo, vóc dáng cân đối, khuôn mặt sáng sủa với đôi mắt tinh nghịch. "Này Minh, hôm nay cậu đột nhiên thông minh ra ấy nhỉ? Tưởng là hết đường rồi chứ, ai dè lại 'câu chuyện' được cả bác Thi khó tính nhất xóm," Đức Anh cười tủm tỉm, chọc ghẹo Minh. "Hay là có 'duyên' với người dân, hay có 'quý nhân phù trợ' gì đây?"

Hoàng Minh chỉ cười trừ, nụ cười hơi gượng gạo, không muốn đi sâu vào chi tiết về sự giúp đỡ của Lê Ngân. Cậu vẫn rụt rè, không muốn biến sự quan tâm tinh tế của Ngân thành một câu chuyện bông đùa của bạn bè. "Tớ... tớ chỉ là thử cách khác thôi," cậu lí nhí đáp, giọng nói nhỏ nhẹ, vẫn còn chút ngập ngừng. Cậu đưa tay gãi đầu, ánh mắt lướt qua một lượt quanh phòng ăn.

Ở một góc khác, Quang Huy vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, tự tin của một trưởng nhóm. Cậu cao ráo, điển trai, ăn mặc lịch sự, đang trao đổi công việc với một vài thành viên khác trong nhóm. Nụ cười rạng rỡ của Huy thỉnh thoảng lại xuất hiện trên môi, thể hiện sự hài lòng với những gì nhóm đã đạt được. Sự hiện diện của Huy, dù không có tương tác trực tiếp, vẫn tạo ra một áp lực ngầm đối với Hoàng Minh. Cậu biết rằng mình đã vượt qua được khó khăn buổi chiều, nhưng so với sự chuyên nghiệp và khả năng lãnh đạo của Huy, cậu vẫn còn cảm thấy mình nhỏ bé, thiếu kinh nghiệm.

Hoàng Minh ăn uống chậm rãi, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Lê Ngân. Cô đang ngồi cùng Mai Chi và Thảo Vy ở một bàn gần cửa sổ. Dáng người mảnh mai, thanh thoát của cô nổi bật trong chiếc áo khoác màu trung tính. Mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua những người bạn đang trò chuyện. Cậu cảm thấy một sự ngượng ngùng mơ hồ khi nhớ lại sự giúp đỡ của cô. Làm thế nào để cảm ơn cô một cách chân thành mà không làm cô cảm thấy khó xử? Hay liệu cô có muốn được cảm ơn hay không? Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu cậu.

Ngân dường như cảm nhận được ánh nhìn của cậu. Cô khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua Minh một cách vô tình, gần như không dừng lại. Không có một nụ cười, không một cái gật đầu, chỉ là một cái chạm mắt thoáng qua, rồi cô lại tiếp tục cuộc trò chuyện với Mai Chi. Dù vậy, một dòng điện nhẹ vẫn chạy qua người Hoàng Minh. Cô ấy đã nhận ra cậu, và cậu cũng đã nhận ra cô ấy. Một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đầy ẩn ý.

Sau bữa ăn, khi không khí trong phòng ăn dần lắng xuống và mọi người bắt đầu tản ra, Hoàng Minh xin phép Đức Anh và Alex để đi trước. "Tớ... tớ muốn sắp xếp lại ghi chép của mình một chút," cậu nói, giọng vẫn còn hơi ngập ngừng. Cậu muốn tìm một góc yên tĩnh, nơi cậu có thể một mình nghiền ngẫm những điều đã xảy ra trong ngày, và đặc biệt là những gì liên quan đến Lê Ngân. Cậu cần thời gian để xử lý tất cả những cảm xúc và suy nghĩ đang cuộn trào trong lòng. Cậu cầm lấy cuốn sổ tay, cảm giác ấm áp từ nó như một lời động viên thầm lặng. Cậu biết rằng, những ghi chép hôm nay không chỉ là dữ liệu khô khan, mà còn là những câu chuyện, những cảm xúc, những mảnh ghép về Hà Nội mà cậu đang dần khám phá, và Lê Ngân chính là người đã chỉ lối cho cậu.

****

Đêm đã khuya. Sương bắt đầu dày đặc hơn, phủ trắng những tán cây, mái nhà và con đường đất ngoài kia. Không khí càng thêm se lạnh, mang theo cái rét ngọt của Hà Nội thấm sâu vào từng thớ thịt. Hoàng Minh ngồi một mình ở một bàn gỗ cũ trong góc khuất của sảnh nhà khách, dưới ánh đèn vàng yếu ớt từ một chiếc bóng đèn treo lủng lẳng trên trần. Tiếng côn trùng đêm rả rích từ vườn cây, tiếng gió xào xạc luồn qua khe cửa, và tiếng trò chuyện rì rầm từ xa của một vài sinh viên vẫn còn thức khuya, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng. Mùi đất ẩm và khói củi thoang thoảng vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây có thêm mùi giấy cũ từ cuốn sổ tay mà cậu đang mở.

Cậu đặt cuốn sổ ghi chép chung lên bàn, lật từng trang một cách chậm rãi. Những dòng chữ nguệch ngoạc, vội vàng của cậu, những con số và thông tin thô sơ, nằm xen kẽ với những ghi chú cẩn thận, nét chữ thanh thoát và gọn gàng của Lê Ngân. Cậu dừng lại ở trang mà Ngân đã viết lời gợi ý cho cậu buổi chiều. Nét bút chì mảnh mai của cô ấy như vẫn còn in đậm trong tâm trí cậu. "Hỏi về những kỷ niệm cũ," "Bác Thi ở cuối xóm." Những câu từ đơn giản ấy đã mở ra một thế giới hoàn toàn khác cho cậu trong công việc khảo sát. Cậu đã gặp Bác Thi, và đúng như lời Ngân nói, bác ấy đã kể rất nhiều chuyện hay, những ký ức về một Hà Nội xưa cũ mà cậu chưa từng biết đến. Cậu mỉm cười nhẹ, cảm thấy một sự biết ơn sâu sắc.

Khi lật sang trang kế tiếp, Hoàng Minh bất chợt nhìn thấy một nét vẽ nhỏ ở mép trang giấy. Đó là một phác thảo nhanh, tinh tế, của một mái nhà cổ rêu phong với cây cau vươn cao bên cạnh, và phía xa xa là hình ảnh mờ ảo của những rặng tre bao bọc làng mạc. Nét vẽ chỉ bằng vài đường chì đơn giản nhưng lại lột tả được cái hồn của cảnh vật, sự trầm mặc và vẻ đẹp bình dị của vùng ngoại ô Hà Nội. Bên cạnh nét vẽ là một dòng chữ nhỏ, viết bằng nét chữ của Ngân, như một lời thơ trích dẫn: "Rêu phong lớp bụi thời gian, dấu chân người cũ vẫn mang nặng tình."

Hoàng Minh khẽ chạm tay vào trang giấy, cảm nhận từng nét chì mảnh mai. Một dòng điện ấm áp, nhẹ nhàng chạy qua đầu ngón tay cậu, lan tỏa khắp cánh tay và rồi thấm vào lồng ngực. Đó không chỉ là cảm giác của giấy, của chì, mà là cảm giác của một sự kết nối vô hình, của một tâm hồn tinh tế đang giao tiếp với cậu một cách thầm lặng. Nét vẽ này, câu thơ này, không phải là một phần của nhiệm vụ khảo sát. Nó là một món quà, một lời nhắn nhủ, một cách mà Lê Ngân chia sẻ góc nhìn của cô về cái đẹp, về những giá trị cổ kính mà Hà Nội đang cất giữ. Cậu, một chàng trai tỉnh lẻ, đang dần được cô gái Hà Nội gốc này dẫn lối vào một thế giới mà cậu chưa từng biết đến, một Hà Nội không chỉ có những tòa nhà cao tầng và những con phố ồn ào, mà còn có những mái nhà rêu phong, những câu chuyện cũ, và những tâm hồn sâu lắng.

Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía khung cửa sổ lớn của sảnh nhà khách. Màn sương đêm dày đặc bên ngoài đã biến mọi thứ thành một bức tranh thủy mặc mờ ảo. Và rồi, trong khoảnh khắc đó, ánh mắt cậu vô tình bắt gặp một bóng dáng quen thuộc. Lê Ngân. Cô đang đứng tựa vào khung cửa đối diện, cách cậu một khoảng không gian khá xa, lặng lẽ nhìn về phía cậu. Đôi mắt sâu và trầm của cô ấy ánh lên một vẻ suy tư, không rõ là gì. Không có một nụ cười, không một cử chỉ chào hỏi. Chỉ là một cái nhìn, một sự chạm mắt thoáng qua trong tĩnh lặng.

Hoàng Minh sững sờ. Cậu không biết cô đã đứng đó từ bao giờ, hay cô đã nhìn cậu được bao lâu. Trái tim cậu đập nhanh hơn một nhịp, cảm giác ấm áp từ nét vẽ trong cuốn sổ bỗng chốc trở nên mãnh liệt hơn, lan tỏa khắp cơ thể. Cậu muốn nói điều gì đó, muốn cất lời cảm ơn, muốn hỏi cô về nét vẽ và câu thơ kia. Nhưng cổ họng cậu nghẹn lại, những lời định nói cứ mắc kẹt ở đó. Sự rụt rè cố hữu lại trỗi dậy, giữ chân cậu lại.

Lê Ngân không đợi cậu phản ứng. Ánh mắt cô vẫn trầm tĩnh, nhưng có lẽ đã nhận ra sự bối rối trong ánh mắt cậu. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra trong màn đêm và ánh sáng yếu ớt. Rồi, cô khẽ quay người đi, bóng dáng mảnh mai của cô dần khuất vào hành lang tối, để lại Hoàng Minh một mình với cảm xúc bâng khuâng.

Cậu lại nhìn xuống cuốn sổ, chạm tay vào nét vẽ rêu phong và câu thơ ngắn ngủi. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn bao trùm, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một lớp vỏ bọc bên ngoài. Bên trong cậu, một sự ấm áp lạ lùng đang lan tỏa, một tia hy vọng mới, và cả một sự ngỡ ngàng. Những điều chưa nói của Lê Ngân, qua nét vẽ và ánh mắt ấy, đã trở thành một phần không thể thiếu trong tâm trí cậu. Cậu biết rằng, từ giờ trở đi, cậu sẽ không chỉ nhìn Hà Nội qua những con số và lý thuyết, mà còn qua những câu chuyện, những kỷ niệm cũ, và cả những nét vẽ tinh tế ẩn chứa tâm hồn của một cô gái Hà Nội. Cậu sẽ nỗ lực hơn nữa, không chỉ để hoàn thành nhiệm vụ, mà còn để hiểu hơn về thành phố này, về những con người ở đây, và về chính bản thân mình. Một hành trình mới, với những điều chưa nói, đang chờ đợi cậu ở phía trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ