Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 137

Dưới Ánh Bình Minh Của Ngoại Ô

3355 từ
Mục tiêu: Tiếp tục làm sâu sắc mối liên kết cảm xúc giữa Hoàng Minh và Lê Ngân, chuyển từ sự quan tâm tinh tế sang chia sẻ nội tâm.,Khắc họa rõ nét hơn niềm đam mê của Lê Ngân với văn hóa, lịch sử Hà Nội và những giá trị truyền thống, cũng như nỗi sợ hãi của cô về sự mai một.,Bộc lộ những nỗi sợ hãi thầm kín của Hoàng Minh về xuất thân, sự hòa nhập và khao khát được thuộc về, được hiểu.,Thúc đẩy Hoàng Minh vượt qua một phần sự tự ti, mạnh dạn hơn trong việc thể hiện bản thân và cảm xúc với Lê Ngân.,Gieo mầm cho những cuộc trò chuyện sâu sắc hơn về định hướng tương lai và những rào cản tiềm ẩn.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Alex, Đức Anh, Quang Huy
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, hoài niệm, có chút bâng khuâng và chất thơ, xen lẫn hy vọng và nỗi lo âu nhẹ nhàng.
Kết chương: [object Object]

Hoàng Minh thức giấc khi trời vẫn còn tờ mờ sáng, cái lạnh đặc trưng của vùng ngoại ô Hà Nội lúc bình minh len lỏi qua tấm chăn mỏng, thấm vào da thịt cậu. Nhưng đêm qua, một sự ấm áp khác đã sưởi ấm tâm hồn cậu, không phải từ hơi ấm của chiếc chăn hay ly trà nóng, mà từ nét vẽ tinh tế trên cuốn sổ tay và ánh mắt trầm tĩnh của Lê Ngân. Nó vẫn vương vấn trong tâm trí cậu, như một giai điệu dịu dàng cứ lặp đi lặp lại. Cậu nhớ lại cảm giác ngón tay mình khẽ chạm vào nét chì mảnh mai ấy, cảm giác của một dòng điện nhẹ nhàng chạy qua, không chỉ là sự tiếp xúc vật lý mà là một sự giao cảm giữa những tâm hồn. Những điều chưa nói của Ngân, qua nét vẽ và ánh mắt, đã trở thành một phần không thể thiếu trong suy nghĩ của cậu.

Cậu ngồi dậy, kéo tấm chăn dày qua vai, bước ra ban công nhỏ của căn phòng tập thể. Hơi thở cậu hóa thành những làn khói trắng mờ ảo trong không khí se lạnh. Trước mắt cậu, màn sương đêm vẫn còn giăng mắc, ôm lấy những rặng tre xanh rì và những mái ngói rêu phong của làng quê. Tiếng gà gáy rải rác từ xa vọng lại, nghe như những nốt nhạc trầm bổng của một bản giao hưởng buổi sớm. Phía đông, một vệt hồng nhạt đang dần xé toạc màn đêm u tịch, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu. Cậu hít thật sâu mùi đất ẩm sau sương đêm, lẫn với chút hương khói bếp củi từ một nhà ai đó vừa nhóm lửa. Mùi hương ấy không nồng nàn như hoa sữa, không hối hả như mùi phố xá, nhưng nó mang một vẻ bình dị, thân thuộc, gợi về những buổi sáng nơi quê nhà cậu, nơi mà cậu từng nghĩ đã bỏ lại sau lưng để đến với Hà Nội rộng lớn. Nhưng giờ đây, những mùi hương, những âm thanh này lại như đang kết nối cậu với thành phố này, theo một cách rất riêng, rất đỗi dịu dàng.

Hoàng Minh nhìn xuống cuốn sổ tay vẫn đặt trên bàn, nơi nét vẽ mái nhà cổ và câu thơ của Lê Ngân vẫn còn nguyên vẹn. Tối qua, cậu đã lật đi lật lại trang giấy ấy rất nhiều lần, cố gắng giải mã từng đường nét, từng con chữ. Nét vẽ ấy không chỉ là một bức tranh, nó là một lời mời gọi, một cánh cửa mở ra thế giới nội tâm của Ngân, và cũng là một gợi ý về cách nhìn Hà Nội không phải qua những con số khô khan, mà qua những câu chuyện, những kỷ niệm. Cậu đã từng lo sợ mình không thể hòa nhập, không thể hiểu được Hà Nội, một thành phố quá đỗi xa lạ và khác biệt so với nơi cậu lớn lên. Nhưng Lê Ngân, bằng cách riêng của cô ấy, đã nhẹ nhàng vén bức màn của sự e dè trong cậu, dẫn lối cậu đến với một Hà Nội sâu sắc hơn, nhiều hồn cốt hơn. Sự ấm áp trong lồng ngực cậu không chỉ là cảm giác của một sự cảm mến đơn thuần, mà còn là niềm hy vọng mới, niềm tin rằng cậu có thể, và sẽ, hiểu được Hà Nội, hiểu được những điều Ngân trân quý. Cậu sẽ nỗ lực hơn nữa, không chỉ để hoàn thành nhiệm vụ, mà còn để khám phá những giá trị ẩn sâu, những vẻ đẹp lặng lẽ mà Ngân đã nhìn thấy.

Khi đoàn sinh viên tập trung lại sau bữa sáng đơn giản, Hoàng Minh cảm thấy mình đã khác. Vẫn là chiếc áo khoác dày cộp màu xám quen thuộc, vẫn là dáng vẻ hơi rụt rè thường thấy, nhưng trong ánh mắt cậu đã có thêm một tia sáng, một sự chủ động mà trước đây ít khi xuất hiện. Cả nhóm di chuyển đến ngôi đình làng cổ cách đó không xa, nơi sẽ là điểm khảo sát chính của buổi sáng. Khi bước vào sân đình, một bầu không khí thanh bình, cổ kính bao trùm lấy tất cả. Ngôi đình đứng đó, sừng sững giữa không gian bao la của những cánh đồng vừa gặt, những hàng tre xanh mướt. Kiến trúc gỗ lim đã bạc màu thời gian, những bức chạm khắc tinh xảo trên cột kèo, mái đình cong vút như cánh chim đang bay, tất cả đều toát lên một vẻ đẹp trầm mặc, thâm u. Tiếng chim hót lảnh lót trong vòm lá cổ thụ, hòa cùng tiếng gió xào xạc, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi sáng. Mùi hương trầm thoang thoảng từ trong đình vọng ra, quyện với mùi ngai ngái của rêu phong và đất ẩm, đưa Minh về với những câu chuyện cổ tích mà bà cậu thường kể.

Alex, với mái tóc vàng và đôi mắt xanh luôn rạng rỡ, lập tức bị cuốn hút bởi những chi tiết chạm khắc. Cậu ấy rút điện thoại ra chụp ảnh lia lịa, miệng không ngừng cảm thán. “This carving is so intricate! What does it mean, Minh?” Alex hào hứng hỏi, tay chỉ vào một bức phù điêu hình rồng trên cột đình.

Hoàng Minh không còn ngần ngại như hôm qua nữa. Cậu tiến lại gần Alex, ánh mắt chăm chú nhìn vào bức phù điêu. “Nó tượng trưng cho sự thịnh vượng và trường thọ, Alex,” cậu giải thích, giọng nói tuy vẫn nhỏ nhẹ nhưng đã rõ ràng và tự tin hơn. “Tổ tiên chúng ta có những niềm tin rất sâu sắc. Mỗi hình ảnh, mỗi đường nét chạm khắc ở đây đều mang một ý nghĩa riêng, một câu chuyện về đời sống, về những ước vọng của người xưa.” Cậu chỉ cho Alex những chi tiết khác, từ những đám mây uốn lượn tượng trưng cho sự thanh cao, đến hình ảnh chim phượng hoàng tượng trưng cho sự tái sinh. Alex lắng nghe một cách say mê, gật gù liên tục và không ngừng ghi chép những điều Minh nói.

Từ một góc sân đình, dưới tán cây đa cổ thụ, Lê Ngân đang ngồi trên một chiếc ghế gấp nhỏ, tập trung phác thảo vào cuốn sổ của mình. Mái tóc đen dài của cô được buộc gọn gàng, vài sợi tóc con khẽ bay bay trong gió nhẹ. Cô mặc một chiếc áo len mỏng màu be, kết hợp với quần jeans đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lịch rất riêng. Đôi mắt sâu và trầm của cô ấy không ngừng quan sát từng chi tiết nhỏ của ngôi đình, từ những vết rêu phong trên đá, đến những đường vân gỗ đã ngả màu thời gian. Thỉnh thoảng, cô lại ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua khung cảnh xung quanh, rồi lại cắm cúi vào trang giấy. Khi Minh đang mải mê giải thích cho Alex, ánh mắt của Ngân vô tình chạm đến cậu. Một cái nhìn thoáng qua, không quá lâu, nhưng đủ để Minh cảm nhận được. Cậu thấy cô khẽ gật đầu, một nụ cười rất nhẹ, gần như chỉ là một nét thoáng qua trên môi, ẩn hiện trong ánh nắng ban mai. Nụ cười ấy giống như một lời động viên thầm lặng, một sự công nhận cho những nỗ lực và sự thay đổi của cậu. Minh cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy qua tim, cảm giác như những gì cậu đã làm, đã cố gắng, đều được cô ấy nhìn thấy và thấu hiểu.

Lê Ngân khẽ cất lời, gần như tự nói với chính mình, nhưng đủ để những người xung quanh cô, nếu đủ tinh tế, có thể nghe thấy. “Mỗi nét chạm khắc là một câu chuyện…” Giọng cô trầm ấm, nhẹ nhàng, hòa vào tiếng chim hót và gió xào xạc. Cô không nói to, nhưng những lời đó như một lời khẳng định cho những gì Hoàng Minh vừa chia sẻ với Alex, một sự đồng điệu trong cách cảm nhận về những giá trị cổ kính. Đối với Ngân, những bức chạm khắc không chỉ là những hình ảnh vô tri, mà là những trang sử sống động, kể về cuộc đời, về tâm hồn của những người đã tạo ra chúng, và cả về những lớp thời gian đã trôi qua. Cô cẩn thận dùng bút chì phác họa lại một phần của bức phù điêu, cố gắng lột tả cái hồn của nó, chứ không chỉ đơn thuần là những đường nét bên ngoài. Cô tin rằng, để hiểu một nơi chốn, không chỉ cần nhìn bằng mắt mà còn phải cảm nhận bằng cả trái tim, phải lắng nghe những câu chuyện mà nó đang kể.

Quang Huy, với phong thái tự tin và năng động, đang cùng Đức Anh và một vài bạn khác thảo luận sôi nổi về cách tổ chức phỏng vấn các cụ già trong làng. Huy luôn là người đi đầu, sắp xếp mọi việc một cách đâu ra đấy, và đó là điều khiến cậu ta luôn nổi bật. Hoàng Minh thoáng nhìn về phía nhóm của Huy, một chút tự ti vẫn len lỏi trong lòng. Cậu biết mình không thể hoạt bát, sôi nổi như Huy. Nhưng rồi, ánh mắt cậu lại quay về phía Ngân, và rồi lại nhìn xuống những nét chạm khắc cổ kính. Cậu nhận ra, mình không cần phải giống ai cả. Cậu có cách riêng của mình để kết nối với những giá trị này, để hiểu Hà Nội. Và điều quan trọng hơn, cậu cảm thấy có một ai đó đang thầm lặng hiểu và công nhận điều đó ở cậu. Cậu tiếp tục say mê hỗ trợ Alex, vừa ghi chép những gì Alex dịch từ lời các cụ già, vừa bổ sung thêm những thông tin mà cậu đã tìm hiểu từ đêm qua. Cái không khí thanh bình của sân đình làng, dưới ánh nắng ban mai dịu nhẹ, dường như đang xoa dịu những lo âu, những mặc cảm cố hữu trong lòng Hoàng Minh, thay vào đó là một niềm hứng khởi, một khao khát được học hỏi và khám phá. Cậu cảm thấy mình đang từng bước tìm thấy vị trí của mình ở nơi này, không phải bằng sự ồn ào hay phô trương, mà bằng sự chân thành và khả năng lắng nghe.

***

Sau một buổi sáng bận rộn với công việc khảo sát và ghi chép, nhóm sinh viên được nghỉ ngơi ngắn ngủi tại một quán nước nhỏ ven đường làng. Quán nằm dưới bóng mát của một cây bàng cổ thụ, với vài bộ bàn ghế gỗ đơn sơ kê sát nhau. Tiếng xe đạp lạch cạch của người dân đi chợ sớm vẫn còn văng vẳng, hòa cùng tiếng lạch cạch của chén trà va vào nhau khi bà chủ quán pha trà cho khách. Mùi trà xanh thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi khói bếp củi từ một căn nhà gần đó, tạo nên một bầu không khí dân dã, ấm cúng và tách biệt hẳn khỏi sự ồn ào của thành phố. Nắng đã lên cao, trời ấm dần, và những cơn gió nhẹ mang theo hơi thở của đồng nội khẽ vuốt ve mái tóc.

Hoàng Minh tìm một chiếc bàn trống ở góc khuất, ngồi xuống và gọi một ly trà nóng. Cậu vẫn còn cảm giác lâng lâng từ những gì đã trải qua buổi sáng, những lời giải thích cho Alex, cái gật đầu và nụ cười của Lê Ngân. Cậu cảm thấy mình đã tiến thêm một bước, đã mạnh dạn hơn, và điều đó khiến cậu có một niềm vui thầm kín. Alex đang bận rộn xem lại những bức ảnh chụp được trên điện thoại, thỉnh thoảng lại thốt lên những tiếng cảm thán về vẻ đẹp của ngôi đình. Đức Anh và một vài bạn khác đang đùa giỡn ở bàn bên cạnh, những tiếng cười nói rộn ràng xua đi sự tĩnh lặng của buổi sáng. Quang Huy thì đang nói chuyện điện thoại, có lẽ là báo cáo về tiến độ công việc.

Đúng lúc đó, Lê Ngân đi tới, tay cầm một ly trà nóng, và tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện Hoàng Minh. Cậu hơi giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Khoảnh khắc này tạo nên một không gian riêng tư hiếm hoi cho hai người, dù xung quanh vẫn có những âm thanh và hoạt động của nhóm. Ngân đặt ly trà xuống bàn, hơi thở cô hóa thành một làn khói mỏng trong không khí. Cô không nói gì ngay, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt nhìn ra con đường làng vắng vẻ, nơi một bà cụ lưng còng đang đạp chiếc xe đạp cũ kỹ chở đầy rau xanh.

“Cái đình này… nó kể nhiều câu chuyện hơn là những gì mình nhìn thấy,” Lê Ngân khẽ cất lời, giọng trầm ấm vang lên. Cô không nhìn Minh, nhưng những lời nói ấy dường như là dành cho cậu. “Như Hà Nội vậy, không chỉ là phố xá hay những tòa nhà cao tầng.” Giọng cô mang một chút bâng khuâng, một chút hoài niệm, như thể cô đang nhìn thấy cả một dòng chảy lịch sử qua khung cửa quán nhỏ.

Hoàng Minh nghe thấy những lời đó, trái tim cậu khẽ rung lên. Cậu cảm thấy một sự đồng điệu sâu sắc. Cô ấy đang nói về chính những điều cậu vừa suy nghĩ. Cậu nhìn Ngân, ánh mắt có chút dè dặt nhưng dứt khoát hơn bao giờ hết. “Em cũng cảm thấy vậy,” cậu nói, giọng nhỏ nhưng rõ ràng. Cậu khẽ siết chặt ly trà nóng trong tay, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. “Em… em muốn hiểu những câu chuyện đó, hiểu cả Hà Nội nữa, như cách chị hiểu.” Đây là lần đầu tiên cậu bộc bạch một cách trực tiếp như vậy với Ngân, một khao khát không chỉ về kiến thức mà còn về sự thấu hiểu, sự thuộc về. Cậu muốn cô ấy biết rằng cậu không chỉ là một chàng trai tỉnh lẻ lạc lõng, mà cậu cũng có một tâm hồn khao khát được kết nối, được hòa mình vào cái hồn của Hà Nội.

Lê Ngân quay sang nhìn Hoàng Minh. Đôi mắt sâu thẳm của cô ánh lên một vẻ suy tư, như đang dò xét, nhưng cũng như đang thấu hiểu. “Hà Nội với Ngân là những kỷ niệm, những con người, và cả những thứ sắp mất đi…” Cô nói, giọng cô trở nên trầm hơn một chút, một nỗi lo âu nhẹ nhàng len lỏi trong từng lời. “Đôi khi Ngân sợ, sợ một ngày nào đó những giá trị này sẽ không còn ai giữ gìn. Những ngôi nhà cổ, những con phố rêu phong, những câu chuyện về một Hà Nội xưa… chúng đang dần bị lãng quên, bị thay thế bởi sự hiện đại, bởi những thứ mới mẻ và hào nhoáng.” Ngân khẽ lắc đầu, một cử chỉ rất nhỏ nhưng chất chứa bao nỗi niềm. “Ngân sợ một ngày nào đó, thế hệ sau sẽ chỉ còn biết đến Hà Nội qua những bức ảnh trên mạng, mà không còn cảm nhận được cái hồn cốt, cái tình của nó.”

Hoàng Minh lắng nghe từng lời của Ngân, cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc. Cậu hiểu nỗi sợ của cô ấy, nỗi sợ mất đi những giá trị truyền thống, những ký ức. Bởi vì chính cậu, một người đến từ tỉnh lẻ, cũng đang tìm kiếm những giá trị ấy để bám víu vào, để cảm thấy mình có chỗ đứng. Cậu cúi đầu, nhìn vào ly trà của mình, rồi lại ngẩng lên, đối diện với ánh mắt của Ngân. Sự rụt rè vẫn còn đó, nhưng cậu quyết định phải nói ra điều mình đang nghĩ. “Em đôi khi sợ mình không đủ sức giữ lại những điều đó,” cậu nói, giọng cậu khẽ run lên một chút. “Sợ mình… không thuộc về nơi này. Sợ không đủ tốt để… hòa nhập.” Những lời này là nỗi sợ hãi thầm kín nhất của cậu, nỗi sợ hãi về xuất thân, về sự khác biệt, về việc mình mãi mãi chỉ là người ngoài cuộc ở thành phố này. Cậu đã khao khát được hòa nhập, được hiểu, nhưng đồng thời cũng sợ hãi rằng mình sẽ không bao giờ làm được.

Lê Ngân không nói gì ngay. Cô chỉ im lặng nhìn Minh, ánh mắt cô vẫn sâu thẳm, nhưng giờ đây có thêm một tia ấm áp, một sự sẻ chia. Cô hiểu những nỗi sợ ấy. Cô biết rằng, dưới vẻ ngoài rụt rè ấy, Hoàng Minh là một chàng trai nhạy cảm, có chiều sâu và một khát khao mãnh liệt. Cô nhìn thấy bản thân mình trong đó, một phần của sự lo lắng về việc giữ gìn những giá trị cũ. Cô khẽ đặt ly trà xuống, tay cô ấy khẽ chạm vào mép cuốn sổ tay đang nằm giữa bàn – cuốn sổ chung mà họ vẫn dùng để ghi chép. Một cái chạm nhẹ, nhưng lại mang theo một ý nghĩa lớn lao. Đó là một cách Ngân nói rằng cô ấy hiểu, cô ấy ở đây, và cô ấy không phán xét.

Hoàng Minh cảm nhận được cái chạm tay nhẹ nhàng ấy, cảm thấy một luồng hơi ấm chạy qua. Cậu hiểu rằng Ngân không coi cậu là người ngoài, không coi cậu là một người "không đủ tốt". Cô ấy đang chia sẻ nỗi lo của mình, và đang thấu hiểu nỗi lo của cậu. Trong khoảnh khắc đó, mọi rào cản vô hình về xuất thân, về sự khác biệt dường như tan biến. Chỉ còn lại hai tâm hồn đang tìm kiếm sự kết nối, sự thấu hiểu giữa lòng một Hà Nội vừa cổ kính vừa hiện đại, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Cậu nhìn Ngân, và trong ánh mắt cô, cậu thấy một sự đồng điệu, một sự chấp nhận.

Cuộc trò chuyện giữa hai người vẫn tiếp diễn trong tĩnh lặng, bằng những ánh mắt, những cử chỉ nhỏ. Ly trà nóng đã vơi đi một nửa, vị chát nhẹ vẫn còn đọng lại nơi đầu lưỡi, nhưng sự ấm áp trong lòng họ thì vẫn còn nguyên. Ngoài kia, tiếng xe đạp vẫn lạch cạch, tiếng cười nói của Đức Anh vẫn rộn ràng, nhưng tất cả dường như chỉ là một phông nền mờ ảo cho khoảnh khắc riêng tư này. Hoàng Minh biết rằng, hành trình hiểu Hà Nội của cậu sẽ còn rất dài, và hành trình để cậu vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình cũng vậy. Nhưng giờ đây, cậu không còn cảm thấy đơn độc nữa. Cậu có Lê Ngân, một cô gái Hà Nội gốc, người đang dần hé lộ cho cậu thấy những vẻ đẹp tiềm ẩn của thành phố này, và cả những nỗi niềm sâu kín của chính cô ấy. Những điều chưa nói của cả hai, qua cuộc trò chuyện này, đã mở ra một cánh cửa mới, một tương lai mà có lẽ cả hai đều không thể hình dung hết, nhưng chắc chắn sẽ là một hành trình ý nghĩa. Dưới ánh bình minh của ngoại ô, giữa những câu chuyện cũ kỹ và những nỗi lo về tương lai, một sợi dây kết nối vô hình, bền chặt hơn bao giờ hết, đã được thắt chặt giữa hai tâm hồn trẻ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ