Dưới ánh bình minh của ngoại ô, giữa những câu chuyện cũ kỹ và những nỗi lo về tương lai, một sợi dây kết nối vô hình, bền chặt hơn bao giờ hết, đã được thắt chặt giữa hai tâm hồn trẻ. Hoàng Minh cảm thấy mình không còn đơn độc, cậu có Lê Ngân, người đang dần hé lộ cho cậu thấy những vẻ đẹp tiềm ẩn của thành phố này, và cả những nỗi niềm sâu kín của chính cô ấy. Những điều chưa nói của cả hai, qua cuộc trò chuyện này, đã mở ra một cánh cửa mới, một tương lai mà có lẽ cả hai đều không thể hình dung hết, nhưng chắc chắn sẽ là một hành trình ý nghĩa.
* * *
Khi màn đêm bắt đầu buông xuống trên những ngọn đồi thoai thoải của ngoại thành Hà Nội, không khí trở nên se lạnh hơn, mang theo mùi đất ẩm và cỏ dại sau một ngày nắng nhạt. Ánh hoàng hôn cuối cùng còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong của ngôi đình cổ mà cả nhóm đã khảo sát cả ngày, nhuộm một màu tím nhạt lên những tán cây cổ thụ sừng sững. Tiếng côn trùng rả rích bắt đầu cất lên từ những bụi cây ven đường, hòa cùng tiếng ếch nhái vọng lại từ xa, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm rất khác so với sự ồn ào huyên náo của phố thị.
Sau bữa tối dã ngoại giản dị nhưng ấm cúng bên ánh lửa trại bập bùng, nhóm sinh viên bắt đầu quây quần lại, hơi ấm từ ngọn lửa xua đi cái lạnh bắt đầu thấm vào da thịt. Mùi khói củi cháy thơm nhẹ, quyện với mùi thức ăn còn vương trên những đĩa nhựa đã vơi đi một nửa, tạo nên một bầu không khí thân mật, gần gũi. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt của từng người, làm nổi bật những nụ cười, những ánh mắt lấp lánh niềm vui. Alex, với mái tóc vàng rực và đôi mắt xanh lơ, đang nhiệt tình kể một câu chuyện hài hước về chuyến đi của mình ở một vùng quê Việt Nam khác, khiến cả nhóm bật cười sảng khoái. "Ồ, ở đây không khí thật khác Hà Nội! Lãng mạn hơn nhiều!", cậu reo lên, đôi mắt tò mò nhìn quanh, như muốn thu vào mọi ngóc ngách của khung cảnh đêm.
Đức Anh, như thường lệ, không bỏ lỡ cơ hội để khuấy động không khí. Cậu ta ngồi đối diện với Lê Ngân, ánh mắt tinh nghịch. "Mấy đứa con gái Hà Nội như Ngân là sợ ma lắm, tối nay ngủ không được đâu!", cậu trêu, rồi phá ra cười một cách sảng khoái, vỗ đùi bôm bốp. Lê Ngân chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười mỏng manh lướt qua trên đôi môi, không đáp lời. Dù không nói ra, nhưng Hoàng Minh biết Ngân không phải người dễ sợ hãi, đặc biệt là trước những câu chuyện vô thưởng vô phạt như vậy. Cô ấy trầm tĩnh hơn nhiều.
Hoàng Minh ngồi cạnh Lê Ngân, giữa họ là một khoảng cách nhỏ nhưng đủ để cảm nhận được sự hiện diện của nhau. Cậu cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, không chỉ từ ngọn lửa, mà còn từ sự gần gũi vừa mới được xây dựng giữa cậu và Ngân sau cuộc trò chuyện chiều nay. Thỉnh thoảng, ánh mắt cậu lại lướt qua Ngân, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm của cô ấy đang nhìn xa xăm vào ngọn lửa. Có lẽ cô ấy đang nghĩ gì đó, những suy tư sâu kín mà cậu không thể nào đoán được. Dáng người mảnh mai của Ngân in bóng lên nền ánh lửa, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai, tạo nên một vẻ đẹp thanh thoát, trầm mặc giữa khung cảnh sôi nổi.
Đúng lúc đó, Quang Huy xuất hiện từ phía sau, trên tay cầm một chiếc máy ảnh chuyên nghiệp. Cậu ta không đi lại nhiều với nhóm hôm nay, có vẻ như bận rộn chụp ảnh hoặc tự mình khám phá. Vóc dáng cao ráo, gương mặt điển trai của Quang Huy thu hút ánh nhìn của nhiều người, đặc biệt là các bạn nữ. Cậu ta tiến đến, ngồi xuống một cách tự tin, ánh mắt quét qua một lượt nhóm bạn, rồi dừng lại ở Lê Ngân và Hoàng Minh một thoáng. "Mấy đứa vẫn còn ngồi đây à? Anh vừa đi chụp được mấy tấm ảnh đẹp lắm," Huy nói, giọng điệu tự nhiên, pha chút tự mãn. "Mà này, nghe nói kỳ sau có cuộc thi nghiên cứu khoa học liên trường, mình đang tính đăng ký. Giải thưởng cũng khá hấp dẫn, với lại là cơ hội tốt để trau dồi kiến thức thực tế."
Lời của Quang Huy như một gáo nước lạnh tạt vào sự ấm áp vừa mới nhen nhóm trong lòng Hoàng Minh. Cậu cảm thấy một sự tự ti quen thuộc trỗi dậy. Quang Huy lúc nào cũng vậy, luôn đi trước một bước, luôn có những kế hoạch lớn lao, những mục tiêu rõ ràng và đầy tham vọng. Giải thưởng, cơ hội, trau dồi kiến thức... tất cả những từ đó vang vọng trong đầu Minh, khiến cậu cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng. Cậu nhớ lại những lời mình đã nói với Ngân chiều nay, về nỗi sợ không thuộc về nơi này, về việc không đủ tốt. Và lời của Huy như một bằng chứng sống động cho nỗi sợ đó. Cậu ta là một mẫu hình lý tưởng của sinh viên Hà Nội: năng động, tự tin, giỏi giang và có định hướng rõ ràng. Trong khi cậu, Hoàng Minh, vẫn còn đang loay hoay tìm kiếm chỗ đứng, vẫn còn rụt rè, bỡ ngỡ. Một câu hỏi vô hình bỗng dấy lên trong tâm trí Minh: "Liệu Ngân có thấy Quang Huy thu hút hơn không? Liệu cô ấy có nghĩ mình cũng nên năng động và giỏi giang như Huy không?"
Hoàng Minh liếc nhìn Ngân. Cô ấy vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, đôi mắt không biểu lộ quá nhiều cảm xúc khi nghe Quang Huy nói. Cô khẽ gật đầu, như một sự thừa nhận lịch sự. "Vậy thì tốt quá, Huy," cô nói, giọng vẫn nhẹ nhàng như nước chảy. "Đó là một cơ hội tốt để phát triển."
Quang Huy cười rạng rỡ, có vẻ hài lòng với phản ứng của Ngân. Cậu ta tiếp tục thao thao bất tuyệt về những ý tưởng cho đề tài nghiên cứu, về việc cậu ta đã tìm hiểu các giáo sư nào, hay những nguồn tài liệu nào. Những lời nói ấy như những mũi kim châm nhỏ, liên tục khơi gợi lại nỗi tự ti trong lòng Hoàng Minh. Cậu cảm thấy mình thật sự tụt hậu, thật sự không đủ sức để sánh vai với những con người tài năng và tự tin như Quang Huy. Trong khoảnh khắc đó, sợi dây kết nối vô hình mà cậu cảm thấy đã được thắt chặt với Ngân lại dường như giãn ra, trở nên lỏng lẻo và xa vời. Cậu thấy mình và Ngân lại đứng ở hai thế giới khác biệt, một bên là cô gái Hà Nội gốc tinh tế, sâu sắc, có thể hiểu và trân trọng những giá trị mà Quang Huy đang theo đuổi; còn một bên là cậu, chàng trai tỉnh lẻ, vẫn còn đang loay hoay tìm cách để hòa nhập và không bị bỏ lại phía sau. Tiếng côn trùng kêu rả rích vẫn đều đều, tiếng lửa trại tí tách vẫn vang lên đều đặn, nhưng trong lòng Hoàng Minh, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ đang bao trùm, một sự tĩnh lặng của nỗi lo âu và sự hoài nghi.
* * *
Khi đêm đã khuya hơn, và cái lạnh của vùng ngoại ô bắt đầu trở nên rõ rệt, nhóm bạn dần tản ra, tìm về những lều trại tạm bợ của mình. Chỉ còn lại ánh lửa trại chập chờn và tiếng côn trùng kêu rả rích vọng lại từ những cánh đồng xa. Lê Ngân khẽ đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng rời khỏi đám đông. Dáng người mảnh mai của cô khuất dần vào bóng tối, hướng về phía một gốc cây cổ thụ lớn nằm cách xa khu trại một chút. Đó là một cây đa cổ thụ với những rễ phụ rủ xuống như những sợi râu bạc, thân cây xù xì, in bóng khổng lồ trên nền trời đêm. Bầu trời đêm nay trong vắt, không một gợn mây, để lộ ra hàng ngàn vì sao lấp lánh và một vầng trăng tròn vành vạnh, treo lơ lửng giữa không trung, chiếu sáng cả một khoảng không gian rộng lớn.
Hoàng Minh đã chú ý đến Ngân. Cậu thấy cô ấy đi tìm một góc riêng, và trong lòng cậu bỗng dấy lên một khao khát được tiếp tục cuộc trò chuyện dang dở chiều nay. Cậu cảm thấy mình cần phải nói thêm, cần phải hiểu Ngân hơn, và cũng cần Ngân hiểu mình hơn, đặc biệt sau khi những lời nói của Quang Huy đã làm dấy lên những nỗi sợ hãi cũ trong cậu. Hít một hơi thật sâu, cậu đứng dậy, bước chân rụt rè đi theo hướng Ngân đã đi.
Khi đến gần gốc cây cổ thụ, Minh thấy Ngân đang đứng tựa vào thân cây xù xì, đôi mắt sâu thẳm của cô hướng lên bầu trời, ngắm nhìn vầng trăng sáng. Ánh trăng đổ xuống, phủ lên người cô một lớp bạc huyền ảo, khiến cô trông càng thêm thanh thoát và có chút cô độc. Cậu ngập ngừng một lúc, rồi khẽ cất tiếng, giọng nói có chút dè dặt, lo sợ phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm: "Ngân không lạnh sao? Đêm nay trăng đẹp thật."
Lê Ngân khẽ quay đầu lại, đôi mắt cô ánh lên một chút ngạc nhiên khi thấy Hoàng Minh. Cô không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài khẽ lay động trong gió đêm se lạnh. "Em cũng nghĩ vậy," Minh tiếp lời, cố gắng tìm những từ ngữ thích hợp để tiếp tục. "Hôm qua Ngân nói về nỗi lo những giá trị cũ mai một... Anh cũng nghĩ nhiều về điều đó. Về việc mình có thật sự thuộc về nơi này không." Cậu nhớ lại cảm giác trống rỗng khi nghe Quang Huy nói về những dự định lớn lao của cậu ta, và nỗi sợ hãi mình không đủ tốt, không đủ sâu sắc để hiểu những điều mà Ngân trân quý.
Lê Ngân không nhìn Minh, ánh mắt cô vẫn dán vào vầng trăng, như thể đang tìm kiếm câu trả lời ở đó. Giọng cô nhẹ nhàng, chậm rãi, mang theo một chút bâng khuâng: "Trăng đêm nay tròn vành vạnh, nhưng sao vẫn thấy cô độc... Có lẽ, mọi thứ đẹp đẽ đều cần có một khoảng cách nhất định để giữ gìn nguyên vẹn." Cô không trực tiếp trả lời câu hỏi của Minh về nỗi sợ hãi của cậu, mà thay vào đó, cô dùng một hình ảnh ẩn dụ, một cách nói rất riêng của cô, luôn ẩn chứa nhiều tầng nghĩa.
Hoàng Minh nghe lời Ngân, trong lòng dấy lên một sự bối rối. "Khoảng cách...?" cậu khẽ nhắc lại, cố gắng hiểu ý nghĩa sâu xa trong câu nói của cô. Có phải cô đang nói về một khoảng cách giữa cậu và cô? Hay là một khoảng cách giữa những giá trị cũ và sự hiện đại? Hay là khoảng cách mà mỗi người tự tạo ra để bảo vệ chính mình? Cậu cảm thấy như mình đang đứng trước một cánh cửa đóng kín, mà chìa khóa thì nằm trong tay Ngân, và cô ấy vẫn chưa muốn mở nó ra.
Cái lạnh từ không khí đêm dường như thấm sâu hơn vào da thịt Hoàng Minh, nhưng không lạnh bằng cảm giác bối rối và hụt hẫng trong lòng cậu. Cậu muốn hỏi Ngân nhiều hơn, muốn hiểu rõ hơn ý của cô, muốn biết liệu cô có cảm thấy khoảng cách đó giữa hai người hay không. Nhưng sự rụt rè cố hữu lại trỗi dậy, giữ chân cậu lại. Cậu sợ rằng nếu mình hỏi thẳng thắn, sẽ làm Ngân khó xử, hoặc tệ hơn, sẽ đẩy cô ấy ra xa hơn. Cậu chỉ có thể đứng đó, im lặng nhìn Ngân, nhìn vầng trăng, và lắng nghe tiếng gió xào xạc luồn qua những tán lá cây cổ thụ. Tiếng côn trùng vẫn kêu rả rích, như những người bạn thầm lặng của màn đêm, chứng kiến sự bối rối và những điều chưa nói giữa hai con người. Mùi đất ẩm và hương hoa dại thoang thoảng trong gió, nhưng chúng không đủ để xua đi mùi vị của sự dè dặt và lo lắng đang vương vấn trong không khí. Lê Ngân vẫn đứng đó, dáng vẻ trầm tư, như một phần không thể tách rời của bức tranh đêm tĩnh mịch, một bức tranh đẹp đẽ nhưng ẩn chứa nhiều bí ẩn mà Hoàng Minh vẫn đang miệt mài tìm cách giải mã.
* * *
Đêm đã khuya lắm rồi. Ngoài trời, sương bắt đầu giăng mắc, phủ một lớp mỏng lên cảnh vật, khiến không khí càng thêm lạnh lẽo. Bên trong lều trại tạm bợ của nhóm sinh viên, Hoàng Minh trở mình liên tục. Anh không thể nào chợp mắt được. Tiếng côn trùng kêu rả rích bên ngoài vọng vào, nhưng không đủ để át đi tiếng vọng của những suy nghĩ đang luẩn quẩn trong đầu anh. Chiếc lều vải thô ráp, với hơi ấm còn vương lại từ những người bạn ngủ say, không thể xua đi cái lạnh đang len lỏi trong tâm hồn Hoàng Minh.
Cậu nghĩ về cuộc trò chuyện với Ngân dưới gốc cây cổ thụ, về câu nói "mọi thứ đẹp đẽ đều cần có một khoảng cách nhất định để giữ gìn nguyên vẹn." Từ "khoảng cách" cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cậu, như một điệp khúc buồn. Có phải Ngân đang ngụ ý về khoảng cách giữa họ? Có phải cô ấy đang cố giữ cậu ở một vị trí nhất định, không cho phép cậu tiến xa hơn? Sự dè dặt của cô ấy, vẻ mặt trầm tĩnh và ánh mắt nhìn xa xăm, tất cả đều gợi lên một bức tường vô hình, một rào cản mà Hoàng Minh cảm thấy mình khó lòng vượt qua.
Và rồi, hình ảnh của Quang Huy lại hiện lên trong tâm trí cậu. Quang Huy tự tin, năng động, với những kế hoạch lớn lao và mục tiêu rõ ràng. Cậu ta muốn tham gia cuộc thi nghiên cứu khoa học liên trường, muốn trau dồi kiến thức thực tế. Những lời nói ấy như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự thua kém của mình. Hoàng Minh tự hỏi, "Liệu mình có quá vội vàng không? Hay Ngân chỉ coi mình là một người bạn... Quang Huy nói đúng, mình cần phải cố gắng hơn nữa. Nhưng liệu có đủ không?" Cậu cảm thấy mình như một kẻ hèn nhát, không dám đối mặt trực tiếp với cảm xúc của mình, cũng không dám hỏi thẳng Ngân. Nỗi sợ hãi về xuất thân, về việc mình không đủ giỏi giang, không đủ xứng đáng để đứng cạnh một cô gái tinh tế và sâu sắc như Lê Ngân, lại bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu sợ rằng mình sẽ không bao giờ hiểu hết được cái hồn của Hà Nội mà Ngân yêu quý, sợ rằng mình sẽ mãi mãi chỉ là một người ngoài cuộc, một kẻ đến sau.
Ở một lều khác, cách đó không xa, Lê Ngân cũng đang trằn trọc không ngủ. Cô khẽ thở dài, tay cô ấy vuốt nhẹ lên cuốn sổ tay ghi chép chung mà họ vẫn dùng. Cuốn sổ nằm cạnh cô, mang theo hơi ấm của những dòng chữ, những nét vẽ, và cả những bí mật được chia sẻ. Cô cũng nghĩ về Hoàng Minh, về sự chân thành của cậu, về ánh mắt đầy khao khát được hiểu và được thuộc về. Cô biết rằng Minh thật sự quan tâm, và điều đó khiến trái tim cô rung lên một cách lạ lùng, một cảm giác ấm áp nhưng cũng đầy lo âu.
"Minh thật sự quan tâm..." Ngân thầm thì trong tâm trí. "Nhưng mình có thể mở lòng đến đâu? Sợ rằng khi đã cho đi, mọi thứ sẽ không còn là của mình nữa. Sợ rằng những điều mình trân quý, Minh sẽ không thể hiểu hết..." Cô nhớ lại cảm giác bối rối khi Minh hỏi về "khoảng cách". Cô đã dùng hình ảnh ẩn dụ để che giấu đi nỗi sợ hãi thực sự của mình. Nỗi sợ hãi mất đi sự độc lập, mất đi sự tự chủ mà cô đã dày công xây dựng. Nỗi sợ bị tổn thương, bị hiểu lầm, hoặc tệ hơn, bị bỏ rơi. Lê Ngân luôn là một người mạnh mẽ, tự chủ, nhưng sâu thẳm bên trong, cô cũng mang theo những vết sẹo từ quá khứ, những kỷ niệm khiến cô không dám hoàn toàn mở lòng.
Cô nhìn ra ngoài qua khe lều, màn sương đêm giăng mắc mờ ảo. Ánh trăng vẫn treo lơ lửng, nhưng giờ đã bị một lớp sương mỏng che phủ, trở nên mờ nhạt hơn. Cô suy nghĩ về những khác biệt giữa cô và Hoàng Minh. Cô là cô gái Hà Nội gốc, mang trong mình dòng chảy của văn hóa và ký ức ngàn năm. Cậu là chàng trai tỉnh lẻ, mang trong mình khát vọng vươn lên và nỗi lo hòa nhập. Liệu những khác biệt đó có quá lớn để có thể thực sự hòa hợp? Liệu cậu có thể hiểu được những nỗi lo của cô về sự mai một của Hà Nội, hay chỉ coi đó là những suy nghĩ viển vông? Cô không muốn làm Minh tổn thương, nhưng cô cũng không muốn tự mình đặt mình vào vị trí dễ bị tổn thương.
Một cơn gió lạnh khẽ thổi qua, làm rung động vách lều. Lê Ngân khẽ co mình lại, ôm chặt cuốn sổ tay vào lòng. Cuốn sổ như một người bạn thầm lặng, chứa đựng những câu chuyện của họ, những điều đã được nói ra và cả những điều vẫn còn nằm sâu kín trong lòng. Cô cảm thấy một sự giằng xé nội tâm mạnh mẽ. Một mặt, cô khao khát được chia sẻ, được thấu hiểu, được tìm thấy một tâm hồn đồng điệu. Mặt khác, nỗi sợ hãi lại kìm hãm cô lại, giữ cô trong lớp vỏ bọc an toàn của sự trầm tĩnh và độc lập. Đêm dần trôi qua trong sự tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng gió rì rào và những tiếng thở dài không nói thành lời của hai tâm hồn trẻ đang chìm đắm trong những suy tư về tình cảm, về tương lai, và về những khoảng cách vô hình. Họ không biết rằng, chính những đêm trằn trọc, những nỗi lo âu này lại đang là những mảnh ghép đầu tiên, dần định hình nên một bước ngoặt quan trọng trong câu chuyện tình yêu thanh xuân của họ.