Chiếc xe buýt chở đoàn sinh viên chầm chậm lăn bánh qua cổng Đại học Ngoại Thương, phả ra một làn khói trắng đục rồi dừng hẳn. Hoàng Minh vác chiếc ba lô đã nặng trĩu những kỷ niệm của chuyến đi, bước xuống xe. Mấy ngày ở ngoại ô dường như đã kéo cậu ra khỏi cái nhịp điệu hối hả quen thuộc của thành phố, để giờ đây, khi trở lại, sự ồn ào của cổng trường bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Nắng sáng dịu dàng trải vàng trên những tán cây xanh mướt của khuôn viên trường, nhưng không đủ để xua đi cái cảm giác bâng khuâng còn vương vấn trong lòng cậu. Tiếng chuông báo giờ từ xa vọng lại, tiếng sinh viên ríu rít trò chuyện, tiếng xe cộ tấp nập bên ngoài cổng trường, tất cả như một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị, nhưng hôm nay, nó lại mang một sắc thái khác trong tâm trí Hoàng Minh.
Cậu lướt mắt tìm kiếm trong dòng người đang tản ra. Ánh mắt cậu dừng lại ở một bóng dáng mảnh mai, mái tóc đen dài khẽ lay động theo từng bước chân. Lê Ngân. Cô ấy đang nói chuyện với Mai Chi, nụ cười thoáng qua trên môi nhưng ánh mắt vẫn mang một vẻ trầm tĩnh quen thuộc. Hoàng Minh khẽ hít một hơi, định bước lại gần, nhưng rồi cô gái Hà Nội gốc ấy đã nhanh chóng hòa vào đám đông, chỉ còn lại bóng lưng thanh thoát xa dần, xa dần, cho đến khi khuất hẳn sau một tòa nhà lớn. Một khoảng trống chợt hiện ra trong lòng Hoàng Minh, một cảm giác hụt hẫng rất đỗi quen thuộc, như thể những nỗ lực tiếp cận của cậu đêm qua lại một lần nữa bị chặn lại bởi một bức tường vô hình.
"Ê Minh, về đến nơi rồi! Chuyến đi vất vả mà vui nhỉ?"
Tiếng Đức Anh vang lên từ phía sau, kéo Hoàng Minh trở về thực tại. Đức Anh với vóc dáng cao ráo, gương mặt sáng sủa và đôi mắt tinh nghịch, trông vẫn tràn đầy năng lượng như mọi khi, trái ngược hẳn với vẻ mệt mỏi và suy tư của cậu. Cậu bạn vỗ vai Hoàng Minh một cái rõ mạnh, khiến cậu hơi giật mình. Hoàng Minh quay lại, nở một nụ cười gượng gạo.
"Ừ... cũng được." Cậu trả lời cụt lủn, giọng nói nhỏ nhẹ, mang một chút mệt mỏi. "Cậu thì lúc nào cũng thấy vui vẻ nhỉ."
"Thì đúng mà! Vừa được đi chơi, vừa được học, lại còn có đồ ăn ngon nữa chứ. Mà này, đêm qua cậu ngủ ngon không đấy? Tôi thấy cậu cứ trằn trọc mãi." Đức Anh nháy mắt, giọng điệu có chút trêu chọc. "Hay là vì...?"
Hoàng Minh hơi đỏ mặt, vội cắt lời cậu bạn: "Không có gì đâu, tại lạ chỗ thôi. Với lại tôi cũng nghĩ về mấy cái kiến trúc Ngân với Alex nói hôm qua. Nhiều thứ hay ho thật." Cậu cố lái câu chuyện sang hướng khác, nhưng trong lòng vẫn không ngừng nghĩ về cái "lạ chỗ" mà Đức Anh vừa nhắc đến. Lạ chỗ, hay là lạ lòng? Hay là chính sự dè dặt của Ngân đêm qua đã khiến cậu trằn trọc đến vậy? Cái cảm giác mình không thể chạm tới được cô ấy, không thể hiểu hết được những điều sâu thẳm trong tâm hồn cô ấy, cứ lởn vởn mãi.
Hà Nội hôm nay vẫn vậy, vẫn trong xanh và nắng dịu, nhưng trong mắt Hoàng Minh, nó lại mang một màu sắc khác. Màu của những điều chưa nói, màu của những khoảng cách vô hình. Cậu cảm thấy mình như một hạt bụi nhỏ bé giữa sự phồn hoa, tấp nập này, cố gắng tìm một chỗ đứng, một sự kết nối. Cậu nhìn theo hướng Ngân vừa đi khuất, trong lòng một lần nữa dấy lên câu hỏi: "Liệu mình có thể thật sự hiểu Hà Nội như Ngân không? Hay mình sẽ mãi là một kẻ đến sau, một người ngoài cuộc?" Mùi cỏ cây xanh mát từ khuôn viên trường, xen lẫn mùi cà phê thoang thoảng từ quán cóc gần đó, và cả mùi sách vở đặc trưng của thư viện, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản sắc rất riêng của trường đại học, của tuổi trẻ và tri thức. Nhưng Hoàng Minh lại thấy lòng mình trống rỗng đến lạ.
Cậu và Đức Anh cùng nhau bước đi trên con đường lát gạch quen thuộc, tiếng bước chân hòa lẫn vào tiếng giày thể thao của những sinh viên khác. Dù đã ở Hà Nội một thời gian, Hoàng Minh vẫn thấy mình đôi khi lạc lõng. Sự tự ti về xuất thân, về việc mình không thể nhạy bén và tự tin như những người bạn Hà Nội, vẫn luôn là một gánh nặng vô hình. Ngay cả khi đã có những khoảnh khắc rất gần gũi với Lê Ngân, cái cảm giác "không đủ" vẫn cứ đeo đẳng cậu. Bóng lưng Ngân đã đi khuất, nhưng hình ảnh đó vẫn cứ in sâu vào tâm trí cậu, như một câu hỏi bỏ lửng.
"Thôi, vào lớp thôi Minh, sắp đến giờ rồi đấy!" Đức Anh đẩy vai cậu, phá vỡ dòng suy nghĩ miên man. "Cứ như người trên mây ấy!"
Hoàng Minh gật đầu, cố gắng rũ bỏ những suy tư nặng trĩu. Cậu biết mình cần phải tập trung, cần phải cố gắng. Nhưng cái bóng dáng thanh thoát của Lê Ngân, cùng với sự dè dặt khó hiểu của cô ấy, vẫn cứ ám ảnh cậu, khiến mỗi bước chân của cậu như nặng hơn giữa dòng đời hối hả của một buổi sáng ở Đại học Ngoại Thương. Ánh nắng ban mai vẫn dịu dàng, nhưng lòng cậu thì lại đầy những tầng mây xám xịt của sự bâng khuâng và hụt hẫng.
***
Chiều cùng ngày, Hoàng Minh tìm đến Thư viện Quốc gia Việt Nam, nơi có thể mang lại cho cậu một chút yên tĩnh để sắp xếp lại mớ hỗn độn trong tâm trí. Nơi đây, với kiến trúc Pháp cổ kính, tráng lệ, những cột đá lớn sừng sững và cầu thang rộng dẫn lên các tầng, luôn có một sức hút kỳ lạ đối với cậu. Sảnh chính cao vút, những kệ sách gỗ cao ngút tầm mắt và những chiếc bàn ghế đọc bằng gỗ chắc chắn, tất cả đều toát lên vẻ trang nghiêm và tôn kính tri thức. Mùi giấy cũ, mực in, gỗ và thoang thoảng mùi bụi thời gian đặc trưng, kết hợp với ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn, tạo nên một không gian tĩnh lặng, nơi thời gian dường như trôi chậm hơn.
Hoàng Minh ngồi xuống một góc khuất, khuất sau một chồng sách lịch sử cao ngất, cố gắng vùi mình vào những trang giáo trình. Cậu muốn tập trung, muốn đẩy lùi những suy nghĩ về đêm qua, về sự dè dặt của Lê Ngân, về những lời nói đầy áp lực của Quang Huy. Nhưng tâm trí cậu không thể nào yên. Mỗi lần lật một trang sách, hình ảnh Lê Ngân lại hiện lên, với ánh mắt trầm tĩnh nhìn xa xăm dưới ánh trăng ngoại ô, với câu nói về "khoảng cách vô hình" giữa hai bờ sông. Cậu tự hỏi, khoảng cách đó có thật sự lớn đến vậy không? Hay là do chính cậu đã không đủ dũng khí để vượt qua?
Tầm mắt cậu vô tình lướt qua một dãy bàn khác, và rồi dừng lại. Lê Ngân. Cô ấy đang ngồi đó, cách cậu không xa lắm, ở một bàn gần cửa sổ, nơi ánh nắng chiều nhạt dần hắt vào, nhuộm vàng mái tóc đen dài của cô. Cô cúi đầu, chăm chú đọc một cuốn sách bìa cổ, thỉnh thoảng lại đưa tay phác thảo điều gì đó vào cuốn sổ tay quen thuộc mà họ vẫn dùng chung trong chuyến đi. Dáng vẻ của cô ấy luôn toát lên một vẻ thanh thoát, tinh tế, tựa như một bức tranh tĩnh vật giữa không gian nghiêm cẩn của thư viện. Cậu nhìn cô, và một nỗi khao khát được hiểu, được gần gũi lại trỗi dậy mạnh mẽ. Nhưng rồi, cũng chính lúc đó, cảm giác tự ti và hụt hẫng lại ập đến, như một làn sương mỏng che phủ tầm nhìn của cậu. Cô ấy dường như đã hoàn toàn hòa nhập vào không gian này, vào tri thức này, vào cái tinh hoa của Hà Nội mà cậu vẫn còn đang bỡ ngỡ tìm kiếm.
Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ từ xa, tiếng bút viết sột soạt, tất cả đều bị phá vỡ bởi một giọng nói đầy tự tin, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của thư viện.
"Dự án này mà thành công thì cơ hội du học hoặc học bổng là rất lớn đấy anh em. Chúng ta phải làm thật chỉn chu!"
Hoàng Minh ngẩng đầu lên. Quang Huy. Anh ta đang đứng ở một khu vực gần cửa ra vào, xung quanh là một nhóm bạn, tất cả đều trẻ trung, năng động và đầy tham vọng. Quang Huy với vóc dáng cao ráo, khuôn mặt điển trai và nụ cười rạng rỡ, luôn toát lên một phong thái tự tin, chỉnh tề, thu hút mọi ánh nhìn. Anh ta nói chuyện rất tự nhiên, nhưng lời lẽ lại đầy sức nặng, như một lời khẳng định về tài năng và mục tiêu của bản thân. Những lời nói ấy như một mũi dao vô hình, đâm thẳng vào nỗi tự ti của Hoàng Minh. "Lại một cuộc cạnh tranh nữa..." cậu thầm thì trong đầu, giọng chua chát. Cuộc cạnh tranh không chỉ trong học tập, mà còn là cuộc cạnh tranh để khẳng định bản thân, để xứng đáng với những điều tốt đẹp, xứng đáng với một cô gái như Lê Ngân.
Hoàng Minh cúi đầu xuống sách, thở dài. Cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu ớt trước những mục tiêu lớn lao, những hoài bão cháy bỏng của Quang Huy và những người bạn của anh ta. Cậu cũng có ước mơ, cũng có khát vọng, nhưng chúng lại bị bao bọc bởi một lớp vỏ rụt rè, bởi nỗi lo lắng về xuất thân, về việc mình có đủ khả năng để vươn tới hay không. Tiếng bước chân khẽ khàng của những người qua lại, tiếng thì thầm nhỏ từ các bàn đọc xa xa, tất cả đều trở nên xa xăm, mờ ảo trong tâm trí Hoàng Minh. Cậu cảm thấy mình như đang lạc vào một mê cung của những suy nghĩ, không lối thoát.
Ngân ở đó, nhưng dường như lại xa vời vợi. Quang Huy ở đó, nhưng lại như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự thua kém. Cái không khí trí tuệ, tĩnh lặng của thư viện giờ đây lại trở thành một áp lực vô hình, đè nặng lên vai cậu. Ánh nắng chiều đã hoàn toàn nhạt nhòa, nhường chỗ cho ánh đèn vàng dịu của thư viện, nhưng trong lòng Hoàng Minh, mọi thứ vẫn cứ xám xịt. Cậu nhìn Lê Ngân thêm một lần nữa, cô vẫn trầm tĩnh, vẫn tinh tế, vẫn say mê với những trang sách. Và rồi, cậu lại tự hỏi, liệu cô có bao giờ để ý đến một kẻ rụt rè, tự ti như cậu không? Liệu cô có bao giờ hiểu được những giằng xé trong lòng cậu, những nỗi lo sợ về cái "khoảng cách" mà cô đã nhắc đến? Mùi giấy cũ và gỗ, mùi của tri thức và thời gian, bỗng trở nên nặng trĩu, như đang kể một câu chuyện dài về những con người đang miệt mài tìm kiếm con đường của riêng mình, giữa một Hà Nội cổ kính và đầy biến động.
***
Tối hôm đó, Hoàng Minh làm thêm ca tại quán cà phê "Hoa Sữa". Cái không gian quen thuộc, ấm cúng của quán, với ánh đèn vàng dịu từ những chiếc lồng đèn và đèn dây, những bức tranh ảnh cũ treo trên tường và kệ sách đầy ắp, thường mang lại cho cậu cảm giác bình yên. Quán cà phê "Hoa Sữa" là một ngôi nhà ống cũ được cải tạo khéo léo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính, và ban công nhỏ có giàn hoa giấy rủ xuống. Vào những đêm trời se lạnh như hôm nay, quán lại càng trở nên lãng mạn và hoài cổ. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách vãng lai, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc đêm rất riêng của Hà Nội.
Hoàng Minh đứng sau quầy, tay lau bàn, pha cà phê một cách máy móc. Tâm trí cậu vẫn quay cuồng với những hình ảnh và suy nghĩ của ngày hôm đó. Bóng dáng Lê Ngân ở thư viện, sự trầm tĩnh và xa cách của cô ấy, và cả những lời nói đầy tự tin của Quang Huy về dự án và học bổng. Cậu cảm thấy mình như một sợi dây đàn bị kéo căng, vừa mệt mỏi, vừa bế tắc. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc thoang thoảng, và cả mùi bánh ngọt mới ra lò cũng không thể làm tan đi cái không khí nặng nề đang bao trùm lấy tâm trí cậu.
Trong một khoảnh khắc vắng khách, cậu tựa lưng vào quầy, nhìn ra ngoài qua khung cửa kính. Trời se lạnh, không có mưa, nhưng không khí vẫn ẩm ướt, mang theo cái hơi thở đặc trưng của đầu đông Hà Nội. Cậu lại nghĩ về Lê Ngân, về những điều cô đã chia sẻ về nỗi lo mai một của Hà Nội, về sự tinh tế của cô khi cảm nhận cái đẹp. Và cậu cũng nghĩ về bản thân, về nỗi lo không thể hòa nhập, không thể hiểu sâu sắc như cô. "Hà Nội không vội được đâu," câu nói ấy cứ vọng mãi trong đầu cậu, nhưng liệu cậu có đủ thời gian, đủ kiên nhẫn để "không vội" hay không, khi mà những áp lực, những cạnh tranh cứ dồn dập đến?
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa quán khẽ ngân vang. Hoàng Minh ngẩng đầu lên. Một cô gái với mái tóc cắt ngắn ngang vai, trang phục năng động và cá tính bước vào. Mai Chi.
"Chào Minh nhé! Vẫn làm ca tối hả?" Mai Chi cười tươi, nhưng đôi mắt sắc sảo của cô ấy dường như quét qua một lượt, thăm dò biểu cảm của cậu. "Cho tớ một cốc trà đào cam sả nóng nhé."
Hoàng Minh gật đầu, bắt tay vào pha chế. "Chào Mai Chi. Cậu đi đâu về muộn thế?"
"À, tớ vừa đi xem triển lãm nghệ thuật về. Mấy hôm nay bận rộn quá, giờ mới có thời gian đi thư giãn một chút." Mai Chi ngồi xuống chiếc ghế cao trước quầy, ánh mắt cô ấy lướt qua Hoàng Minh, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt có chút suy tư. "Chuyến đi về có vẻ mọi người đều mệt mỏi nhỉ? Ngân dạo này cũng hay lơ đễnh lắm, không biết có chuyện gì không."
Hoàng Minh dừng tay một chút, nhưng rồi lại tiếp tục pha chế. Cậu không nhìn Mai Chi, chỉ khẽ gật đầu. "Chắc mệt thôi chị ạ." Cậu dùng từ "chị" một cách khách sáo, như một cách để giữ khoảng cách, để tránh phải đi sâu vào chủ đề mà cậu đang cố gắng trốn tránh.
Mai Chi nhấp một ngụm trà, hơi nóng từ cốc trà làm má cô ửng hồng. "Mệt thì đúng là mệt thật, nhưng Ngân thì không đơn giản chỉ là mệt đâu." Cô ấy nhìn Hoàng Minh, ánh mắt như muốn nói điều gì đó sâu xa hơn. "Cậu ấy là vậy đấy, lúc nào cũng giữ trong lòng. Có những điều... cứ để nó chìm xuống, không muốn ai chạm vào."
Câu nói của Mai Chi như chạm đúng vào điều Hoàng Minh đang băn khoăn. "Những điều chưa nói." Cậu đã từng nghe câu này nhiều lần, nhưng chưa bao giờ nó lại rõ ràng và ám ảnh đến thế. Lê Ngân, cô gái trầm tĩnh và tinh tế ấy, ẩn chứa cả một thế giới nội tâm mà cậu chưa thể nào khám phá hết. Những lời bóng gió của Mai Chi khiến Hoàng Minh càng thêm suy ngẫm. Phải chăng, sự dè dặt của Ngân không phải là cô không quan tâm, mà là cô đang tự bảo vệ chính mình? Nỗi sợ hãi tổn thương, nỗi sợ bị hiểu lầm, hay nỗi sợ mất đi sự độc lập mà cô đã dày công xây dựng?
"Cậu ấy là một người rất đặc biệt." Mai Chi khẽ thở dài, như một lời kết cho những suy nghĩ của mình. "Hy vọng cậu ấy sẽ tìm được người có thể hiểu được những điều không nói ra của cậu ấy."
Hoàng Minh không nói gì, chỉ cúi đầu pha chế. Nhưng trong lòng cậu, những lời của Mai Chi đã gieo thêm một hạt mầm. Hạt mầm của sự thấu hiểu, và cả hạt mầm của quyết tâm. Cậu muốn là người đó, người có thể hiểu được những điều Ngân không nói ra. Cậu muốn vượt qua cái "khoảng cách vô hình" mà Ngân đã nhắc đến. Mai Chi đứng dậy, trả tiền, rồi vẫy tay chào Hoàng Minh. "Thôi tớ về đây. Cậu cũng giữ sức khỏe nhé. Nhìn cậu có vẻ gầy đi rồi đấy."
Sau khi Mai Chi rời đi, quán cà phê lại trở về với sự tĩnh lặng vốn có. Hoàng Minh vẫn đứng đó, dựa vào quầy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Cái se lạnh của đêm Hà Nội, mùi hoa sữa thoang thoảng từ cây cổ thụ bên đường, và cả những lời của Mai Chi, tất cả như đang hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh đêm đầy bâng khuâng và suy tư trong lòng cậu. Cậu biết rằng, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng có lẽ, đã đến lúc cậu phải tự mình phá vỡ những rào cản, cả ở bên ngoài lẫn bên trong chính cậu.
***
Đêm đã về khuya, không khí trở nên lạnh lẽo và ẩm thấp hơn. Hoàng Minh trở về phòng trọ Gác Mái, căn phòng nhỏ trên tầng cao của dãy nhà trọ cũ, nơi có thể nghe rõ tiếng sinh hoạt từ các phòng trọ lân cận và tiếng xe cộ vội vã từ con ngõ nhỏ bên dưới. Mùi đồ ăn nấu từ bữa tối vẫn còn vương vấn đâu đó, hòa lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của những căn phòng trọ cũ kỹ, và mùi sách vở quen thuộc. Căn phòng chật chội nhưng ấm cúng, với ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc bóng đèn treo trên trần, giờ đây lại càng trở nên cô đơn hơn bao giờ hết.
Hoàng Minh đặt ba lô xuống, cởi chiếc áo khoác dày cộp ra, rồi ngồi xuống chiếc bàn học nhỏ đặt sát cửa sổ. Cậu mở chiếc đèn bàn, ánh sáng vàng dịu đổ xuống những cuốn sách và vở ghi chép. Trước mặt cậu là cuốn sổ tay đã dùng để ghi chép trong chuyến đi khảo sát ngoại ô. Cuốn sổ, vật phẩm tưởng chừng đơn giản, lại chứa đựng biết bao câu chuyện, biết bao cảm xúc của cả cậu và Lê Ngân. Nó là một sợi dây kết nối vô hình, một nhân chứng thầm lặng cho những khoảnh khắc họ đã chia sẻ.
Cậu nhẹ nhàng lật giở từng trang. Những dòng ghi chú cẩn thận về kiến trúc đình làng cổ, những bản phác thảo tỉ mỉ về hoa văn, họa tiết mà Lê Ngân đã thực hiện, xen lẫn là những ghi chép vội vàng của cậu về những thông tin mà cô đã kể. "Vẻ đẹp của sự mai một," "Hà Nội không chỉ là những con phố mà là linh hồn của ký ức," "Mỗi mái ngói, mỗi phiến đá đều kể một câu chuyện"... Những câu nói của Lê Ngân về Hà Nội, về văn hóa, về lịch sử, về nỗi lo của cô ấy trước sự thay đổi của thời gian, hiện lên rõ nét qua từng nét bút. Cậu nhớ lại ánh mắt trầm tư của cô khi nói về những điều đó, nhớ lại sự say mê của cô khi kể về những giá trị truyền thống.
Nỗi bâng khuâng, sự hụt hẫng từ buổi sáng, từ buổi chiều ở thư viện, và cả từ những lời nói của Mai Chi, vẫn còn đó, quẩn quanh trong tâm trí Hoàng Minh. Cậu cảm thấy mình như một kẻ đứng ngoài, không thể chạm tới được cái thế giới tinh tế, sâu sắc của Lê Ngân. Nỗi sợ hãi về xuất thân, về việc mình không đủ giỏi giang, không đủ xứng đáng để đứng cạnh cô ấy lại bùng lên. Quang Huy với sự tự tin, với những mục tiêu lớn lao, dường như là một hình mẫu hoàn hảo hơn rất nhiều so với cậu.
Nhưng khi nhìn vào những dòng chữ của Ngân trong cuốn sổ, một tia sáng yếu ớt, rồi mạnh mẽ dần, bùng lên trong lòng Hoàng Minh. Cậu nhìn lại những ghi chép của mình, những câu hỏi ngây ngô cậu đã hỏi, và những câu trả lời kiên nhẫn của Ngân. Cậu nhớ lại khoảnh khắc Ngân đã mở lòng, chia sẻ những nỗi sợ hãi thầm kín của cô về sự mai một của Hà Nội. Và cậu cũng nhớ lại những lời cậu đã nói, về khao khát được hiểu, được thuộc về Hà Nội, được giống như cô.
"Mình sẽ không để khoảng cách ấy mãi tồn tại." Cậu thầm thì trong tâm trí, giọng nói dù chỉ là độc thoại nội tâm nhưng lại mang một sự kiên quyết lạ lùng. "Mình sẽ phải cố gắng nhiều hơn nữa. Cố gắng để hiểu Hà Nội, để hiểu Ngân. Cố gắng để trở nên xứng đáng."
Cậu cầm cây bút lên, không phải để viết tiếp những dòng ghi chú khô khan, mà là để vẽ một đường viền quanh một đoạn văn mà Lê Ngân đã viết về vẻ đẹp của một mái đình cổ. Một sự quyết tâm âm thầm, lặng lẽ nhưng mãnh liệt, bắt đầu nhen nhóm trong lòng chàng trai tỉnh lẻ ấy. Cậu sẽ không còn là kẻ rụt rè, tự ti mãi nữa. Cậu sẽ không để những "điều chưa nói" trở thành rào cản vĩnh viễn giữa cậu và Ngân. Cậu sẽ tìm cách để phá vỡ bức tường vô hình ấy, bằng chính sự cố gắng của mình, bằng sự chân thành của mình.
Đêm Hà Nội vẫn lạnh, vẫn ẩm thấp. Tiếng xe cộ từ con ngõ nhỏ đã thưa dần, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của đêm. Hoàng Minh ngồi đó, trước cuốn sổ tay, ánh đèn vàng yếu ớt chiếu rọi khuôn mặt cậu. Nỗi bâng khuâng vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó đã được thay thế bằng một ngọn lửa nhỏ của hy vọng và quyết tâm. Cuốn sổ tay không chỉ là nơi ghi chép kiến thức, mà còn là nơi ghi dấu những rung động đầu tiên, những nỗi niềm sâu kín, và giờ đây, nó trở thành lời hứa của một chàng trai trẻ về một hành trình khám phá, khám phá Hà Nội, khám phá Lê Ngân, và khám phá chính bản thân mình. Con đường phía trước còn dài, nhưng Hoàng Minh đã sẵn sàng để bước đi, không vội vã, nhưng cũng không chần chừ.