Đêm Hà Nội đã nhường chỗ cho một buổi sáng se lạnh. Cái lạnh đầu đông ngấm vào từng thớ thịt, len lỏi qua lớp áo dày, khiến hơi thở người ta hóa thành khói trắng mờ ảo mỗi khi buông ra. Hoàng Minh, sau đêm dài trằn trọc với những dòng suy tư và quyết tâm mới, thức dậy với một cảm giác khác lạ. Nỗi bâng khuâng vẫn còn đó, như một làn sương mỏng giăng mắc trong tâm trí, nhưng giờ đây, nó không còn là sự hụt hẫng đơn thuần, mà là một thách thức, một ngọn lửa âm ỉ thúc đẩy cậu. Cậu hiểu rằng, để không còn là "kẻ đứng ngoài", để có thể đứng ngang hàng, hay ít nhất là gần hơn một chút với thế giới của Lê Ngân, cậu phải hành động. Cuốn sổ tay ghi chép chung ấy, với những nét chữ của Ngân, đã trở thành lời nhắc nhở không ngừng, một lời hứa cậu tự đặt ra cho chính mình.
Hà Nội hôm nay vẫn mang vẻ trầm mặc thường thấy, nhưng trong mắt Hoàng Minh, nó dường như khoác lên một tấm áo mới. Những con phố quen thuộc, những ngõ ngách đã đi qua bao lần, giờ đây như ẩn chứa nhiều điều để khám phá hơn. Tiếng còi xe không còn quá ồn ào mà hóa thành một phần của nhịp sống, tiếng rao hàng buổi sớm từ xa vọng lại nghe rõ hơn, và cả mùi phở thoảng qua từ quán ăn đầu ngõ cũng trở nên đậm đà lạ lùng. Cậu hít thở sâu, cảm nhận cái rét ngọt lùa vào lồng ngực, mang theo chút hương đất, hương cây cỏ còn vương lại từ những cơn mưa đêm qua. Sáng nay, cậu sẽ không đến lớp học một cách uể oải như thường lệ, mà sẽ mang theo một tâm thế khác, một quyết tâm mới.
Trời vừa ngả chiều, thư viện Quốc gia Việt Nam đã chìm trong một thứ ánh sáng vàng nhạt từ những ô cửa sổ lớn. Kiến trúc Pháp cổ kính, tráng lệ với những cột đá lớn vươn cao, cầu thang rộng uốn lượn và sảnh chính cao vút, vẫn luôn khiến Hoàng Minh cảm thấy choáng ngợp mỗi khi bước vào. Nơi đây không chỉ là một kho tàng tri thức mà còn là một không gian linh thiêng, nơi thời gian dường như trôi chậm lại, chỉ còn tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ nhàng, tiếng bút viết sột soạt trên giấy, và những lời thì thầm nhỏ đủ để không phá vỡ sự tĩnh lặng. Mùi giấy cũ, mực in, gỗ, thoang thoảng mùi bụi thời gian đặc trưng của những cuốn sách lâu năm, hòa quyện với không khí nghiêm túc, trí tuệ, tạo nên một bầu không khí khiến bất cứ ai cũng phải tự động hạ giọng, bước chân khẽ khàng. Hoàng Minh ngồi ở một góc quen thuộc, nơi ánh nắng cuối ngày còn vương vấn trên mặt bàn, vùi đầu vào sách vở và chiếc laptop đã cũ.
Cậu đang tra cứu thông tin về một chương trình học bổng quốc tế dành cho sinh viên kiến trúc, những dự án nghiên cứu khoa học có liên quan đến bảo tồn di sản. Các trang web tiếng Anh chi chít chữ, những thuật ngữ chuyên ngành phức tạp, nhưng Hoàng Minh không còn cảm thấy nản chí như trước. Sự tập trung của cậu gần như tuyệt đối, đôi mắt chăm chú lướt trên màn hình, ngón tay thoăn thoắt gõ phím. Vẻ rụt rè, bối rối thường ngày đã tạm thời biến mất, nhường chỗ cho một sự quyết liệt, dứt khoát. Cậu ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay của mình, những gạch đầu dòng, những câu hỏi cần tìm hiểu thêm, những ý tưởng mới chợt lóe lên. Cậu không muốn bỏ lỡ bất cứ chi tiết nào có thể giúp cậu tiến gần hơn đến mục tiêu đã định. Cậu nhớ lại những lời Lê Ngân đã nói về "vẻ đẹp của sự mai một", về "linh hồn của ký ức" mà Hà Nội mang trong mình, và cậu càng hiểu rằng, để có thể trò chuyện sâu sắc với Ngân, để có thể thực sự "thuộc về" Hà Nội như cô, cậu phải tự trang bị cho mình kiến thức, sự hiểu biết.
Bất chợt, một bóng người cao lớn lướt qua phía cuối dãy bàn, mang theo vài quyển sách dày cộp và một cặp tài liệu. Đó là Quang Huy. Cậu ta không hề dừng lại, chỉ lướt nhanh qua, nhưng hình ảnh tự tin, năng động ấy vẫn đủ để khơi gợi một chút áp lực vô hình trong lòng Hoàng Minh. Quang Huy dường như luôn ở một đẳng cấp khác, một thế giới khác, nơi mọi thứ đều rành mạch, rõ ràng và đầy tham vọng. Minh khẽ thở dài, nhưng không để mình bị cuốn vào sự tự ti quá lâu. Cậu nhanh chóng quay lại với màn hình laptop, tự nhủ rằng con đường của mỗi người là khác nhau, và cậu chỉ cần đi con đường của mình một cách tốt nhất.
Vài phút sau, một dáng người mảnh mai, thanh thoát xuất hiện ở dãy kệ sách đối diện. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng sau gáy, để lộ đường cổ thanh tú. Cô ấy mặc một chiếc áo len màu be nhạt, đơn giản nhưng tinh tế, đúng với phong cách thường ngày của Ngân. Lê Ngân nhẹ nhàng rút một cuốn sách từ kệ, lướt nhìn trang bìa một cách chậm rãi, như thể đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật. Đôi mắt sâu và trầm của cô, thường nhìn xa xăm, giờ đây tập trung vào từng dòng chữ. Hoàng Minh khẽ giật mình, tim cậu đập nhanh hơn một nhịp. Cậu không ngờ lại gặp Ngân ở đây, trong khoảnh khắc cậu đang cố gắng hết sức để thay đổi bản thân.
Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Đây là cơ hội để cậu thực hành "không còn rụt rè". Cậu đứng dậy, bước chậm rãi về phía cô. "Chào Ngân. Cậu cũng ở đây à?", Hoàng Minh cất tiếng, giọng cậu hơi nhỏ nhưng lần này không còn ngập ngừng như trước. Lê Ngân khẽ ngước lên, đôi mắt thoáng chút ngạc nhiên khi nhìn thấy cậu. Khuôn mặt trái xoan của cô vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, chợt lướt qua khóe môi. "Chào Minh. Cậu vẫn chăm chỉ như vậy," cô đáp lại, giọng nhẹ nhàng, chậm rãi, mang theo chút đặc trưng của người Hà Nội gốc. Ngân nhìn cậu, rồi ánh mắt cô lướt nhanh qua chiếc laptop và những cuốn sách cậu để trên bàn. Cô có thể cảm nhận được sự khác biệt nhỏ trong cách nói chuyện của Minh, một chút tự tin hơn, ít dè dặt hơn.
Hoàng Minh nắm lấy cơ hội, cố gắng kéo dài cuộc trò chuyện. "Mình đang tìm hiểu thêm về mấy đề tài. Mấy cái học bổng, dự án nghiên cứu ấy mà," cậu nói, hơi ngượng nghịu nhưng vẫn giữ được sự thẳng thắn. "Cậu có vẻ thích mấy cuốn sách về Hà Nội cổ kính nhỉ? Cuốn cậu đang cầm là về kiến trúc phố cổ phải không?" Ngân nhìn xuống cuốn sách trong tay, một cuốn sách ảnh về những mái nhà cổ, những con hẻm nhỏ của Hà Nội. "Ừ. Hà Nội có nhiều điều để khám phá lắm," cô mỉm cười nhẹ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một vẻ tinh tế, "Mỗi con phố, mỗi ngôi nhà đều có câu chuyện riêng. Giống như mình đang đi tìm lại những ký ức bị lãng quên vậy."
Cậu nhìn cô, ánh mắt Ngân khi nói về Hà Nội luôn có một sự say mê đặc biệt. "Mình cũng muốn hiểu nhiều hơn về Hà Nội. Để hiểu về những gì cậu đã nói hôm ở ngoại ô," Minh nói, giọng chân thành, "Về cái nỗi lo 'mai một' ấy. Mình nghĩ nó thật sự quan trọng." Lê Ngân nhìn cậu một lúc lâu, ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt Minh, như thể đang đánh giá, đang dò xét. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để Minh cảm thấy được sự lắng nghe từ phía cô. Rồi ánh mắt cô lướt qua những tài liệu Minh đang nghiên cứu, dừng lại ở tiêu đề một học bổng danh giá mà cậu đã mở trên laptop. Một thoáng suy tư lướt qua trong đôi mắt cô, nhưng rồi nhanh chóng biến mất. Cô chỉ mỉm cười nhẹ, một nụ cười khó nắm bắt, rồi chậm rãi bước về phía bàn đọc của mình, để lại Hoàng Minh đứng đó với một cảm giác bâng khuâng nhưng cũng đầy hy vọng. Cậu biết, con đường còn dài, nhưng ít nhất, cậu đã bắt đầu bước đi, và Ngân đã nhận ra điều đó.
***
Trên sân trường Đại học Ngoại Thương, những cơn gió cuối thu mang theo hơi lạnh đầu đông lùa qua những hàng cây xanh, khiến lá vàng rơi lả tả. Giữa giờ chiều, khuôn viên trường trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Tiếng chuông báo giờ vừa dứt, hàng trăm sinh viên ùa ra từ các giảng đường, tạo nên một dòng người sôi động. Tiếng trò chuyện rộn ràng, tiếng bước chân vội vã, tiếng xe cộ bên ngoài cổng trường hòa lẫn với tiếng nhạc từ các câu lạc bộ đang tập luyện, tạo nên một bức tranh âm thanh đa sắc màu của tuổi trẻ. Nắng nhạt cuối thu vẫn cố gắng vương vấn, chiếu rọi lên những tòa nhà lớn với kiến trúc hiện đại, nhiều kính, và cả những thảm cỏ xanh mướt. Mùi sách vở, cà phê từ căn tin, mùi cỏ cây xanh mát thoang thoảng trong không khí.
Đức Anh, với dáng người cao ráo, vóc dáng cân đối và khuôn mặt sáng sủa, đang đi dạo cùng Thảo Vy sau một tiết học. Cậu ta mặc chiếc áo phông đơn giản nhưng thời trang, quần jeans và giày thể thao, toát lên vẻ tự tin, dễ gần. "Này Vy, nhìn thằng Minh kìa," Đức Anh bất chợt chỉ tay về phía một bóng người đang đi nhanh về phía thư viện. "Dạo này nó như biến thành người khác ấy nhỉ? Suốt ngày cắm mặt vào sách vở, cứ như ma làm vậy." Hoàng Minh vẫn giữ dáng người hơi gầy nhưng chắc khỏe, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng. Hôm nay cậu mặc chiếc áo khoác dày màu xám, cổ dựng cao, tay cầm một chồng tài liệu và đeo ba lô, bước đi nhanh nhẹn, dứt khoát hơn hẳn vẻ rụt rè thường ngày. Cậu gần như không để ý đến bất cứ ai xung quanh, ánh mắt tập trung vào phía trước.
Thảo Vy, xinh xắn, đáng yêu với mái tóc nhuộm nâu hạt dẻ và chiếc váy len dịu dàng, khẽ cau mày nhìn theo Hoàng Minh. "Cậu ấy đang cố gắng mà, Đức Anh. Cậu ấy muốn đạt được cái gì đó," cô nói, giọng trong trẻo. Thảo Vy là cô gái tinh tế và nhạy cảm, cô luôn nhận ra những thay đổi nhỏ nhất ở những người xung quanh, đặc biệt là bạn bè mình. Cô hiểu rằng sự thay đổi của Minh không phải là ngẫu nhiên, mà là kết quả của một điều gì đó sâu sắc hơn.
Đức Anh cười khẩy, đôi mắt tinh nghịch ánh lên vẻ trêu chọc. "Đạt được cái gì đó? Chắc là muốn gây ấn tượng với ai đó rồi ấy chứ. Nhìn kìa, đi như chạy trốn nợ vậy." Cậu ta vẫn không quên quay sang nhìn Thảo Vy, nháy mắt một cái. "Tớ nói có đúng không?"
Thảo Vy chỉ lắc đầu, mỉm cười nhẹ. "Đức Anh lúc nào cũng nghĩ lung tung. Nhưng tớ thấy Minh dạo này khác thật. Cậu ấy có vẻ quyết tâm hơn, không còn lầm lì như trước nữa."
Vài phút sau, khi họ đang rẽ qua một lối đi khác, họ thấy Lê Ngân bước ra từ một khu giảng đường gần đó. Cô vẫn giữ vẻ trầm tư như thường lệ, đôi mắt sâu thẳm nhìn xa xăm, bước đi chậm rãi và thanh thoát. Lê Ngân mặc chiếc áo khoác dạ màu xanh than, tôn lên dáng người mảnh mai, thanh thoát của cô. Gương mặt trái xoan với những đường nét tinh tế, dường như đang ẩn chứa nhiều suy tư.
"Mà Ngân dạo này cũng lạ lạ," Đức Anh chợt đổi giọng, nói đùa nhưng có chút nghiêm túc, "Cứ trầm tư sao ấy. Hay là hai đứa có gì rồi?" Cậu ta liếc nhìn Thảo Vy, rồi lại nhìn về phía Ngân đang khuất dần sau hàng cây.
Thảo Vy giật mình. "Đức Anh nói linh tinh!" cô hơi trách mắng, nhưng trong lòng cũng không khỏi suy nghĩ. "Nhưng tớ thấy Ngân cũng hay suy nghĩ lắm. Chắc không đơn giản vậy đâu." Cô biết Ngân là người kín đáo, ít khi bộc lộ cảm xúc ra ngoài. Nhưng những ngày gần đây, cô bạn thân của mình dường như còn trầm tĩnh hơn, đôi khi còn có những ánh mắt xa xăm, bâng khuâng mà Thảo Vy chưa từng thấy. Có lẽ, những điều chưa nói giữa Ngân và Minh, những cảm xúc bị nén lại, đang dần tìm cách trỗi dậy.
Đức Anh và Thảo Vy tiếp tục bàn tán, những lời bông đùa của Đức Anh và sự quan tâm tinh tế của Thảo Vy tạo nên một cái nhìn bên ngoài về mối quan hệ đang dần có những chuyển biến của Minh và Ngân. Họ là những người bạn, những người quan sát thầm lặng, và đôi khi, những lời nói vô tư của họ lại chạm đúng vào những điều sâu kín nhất. Thảo Vy vẫn có chút lo lắng cho Ngân, cô hiểu rằng Ngân là người rất nhạy cảm, và những sự thay đổi, dù nhỏ, cũng có thể khiến cô ấy phải suy nghĩ rất nhiều. Còn Đức Anh, dù vô tư trêu chọc, nhưng cậu ta cũng thực sự quan tâm đến bạn mình. Cậu ta hy vọng Minh sẽ sớm tìm thấy hạnh phúc, và Ngân cũng vậy.
Cái rét ngọt của Hà Nội càng trở nên rõ rệt hơn khi nắng chiều nhạt dần, nhường chỗ cho những làn gió lạnh buốt. Những chiếc lá khô bị gió cuốn bay lất phất trên sân trường, như những mảnh ký ức đang trôi nổi giữa dòng thời gian. Nhịp sống của sinh viên vẫn hối hả, nhưng đâu đó, trong lòng những người trẻ tuổi, những hạt mầm cảm xúc đang âm thầm nảy nở, lớn dần, chờ đợi một ngày đơm hoa kết trái, giữa lòng Hà Nội không vội được đâu.
***
Màn đêm buông xuống, mang theo cái lạnh cắt da thịt và những hạt mưa phùn lất phất. Tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên, trên những tán cây, trên mặt đường nhựa đã ướt sũng, tạo nên một bản giao hưởng trầm mặc, đặc trưng của Hà Nội vào mùa này. Quán Cà phê "Hoa Sữa", ngôi nhà ống cũ được cải tạo lại, giờ đây càng trở nên ấm cúng và lãng mạn hơn bao giờ hết. Mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính, và ban công nhỏ với giàn hoa giấy đã rụng hết cánh nhưng vẫn vương lại chút hương thơm của đất và mưa. Bên trong, không gian được thắp sáng bằng những ánh đèn vàng dịu từ đèn lồng và đèn dây, phản chiếu trên những bàn ghế gỗ mộc, những kệ sách đầy ắp và những bức tranh ảnh cũ kỹ. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa lẫn với tiếng pha chế cà phê lách cách, tiếng trò chuyện thì thầm của khách, và cả tiếng mưa rơi bên ngoài. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, trà thảo mộc thoang thoảng, và chút mùi bánh ngọt mới ra lò quyện vào nhau, xua đi cái ẩm ướt của màn mưa phùn. Đâu đó, một chút mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn trong không khí, như một kỷ niệm xa xăm, dịu dàng.
Hoàng Minh đang làm ca tối tại quán. Cậu mặc chiếc áo phông đồng phục màu nâu của quán, tay thoăn thoắt lau dọn bàn, rồi lại nhanh nhẹn pha chế đồ uống cho khách. Giữa những đợt khách vãn, cậu tranh thủ lật dở cuốn sổ tay ghi chép chung mà cậu vẫn mang theo. Cuốn sổ đã trở thành vật bất ly thân, là người bạn đồng hành thầm lặng của cậu trong hành trình khám phá bản thân và Hà Nội. Cậu đọc lại những dòng chữ của Ngân, những bản phác thảo của cô, rồi lại nhìn vào những ghi chú của chính mình, những ý tưởng mới chợt nảy sinh. Cái cảm giác "không đủ tốt" vẫn đeo bám cậu, như một cái bóng vô hình, nhưng ngọn lửa quyết tâm đã nhen nhóm trong lòng cậu mạnh mẽ hơn, đủ để xua tan đi phần nào sự tự ti ấy.
Đúng lúc đó, Anh Khoa, với vẻ ngoài trầm tĩnh, mái tóc hơi dài và chiếc kính cận trên sống mũi, bước vào quán. Anh đến để nhận ca của Minh. Anh Khoa luôn mang một phong thái điềm đạm, nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt chứa đựng sự từng trải, thấu hiểu. Anh nhìn thấy Hoàng Minh đang suy tư bên cuốn sổ tay, vẻ mặt tập trung và có chút ưu tư.
Anh Khoa tiến lại gần, đặt tay lên vai Minh một cách nhẹ nhàng. "Minh dạo này có vẻ bận rộn hơn bình thường nhỉ? Anh thấy em cứ vùi đầu vào sách vở cả ở quán," anh nói, giọng nói ấm áp, mang theo sự quan tâm chân thành.
Hoàng Minh giật mình, ngẩng đầu lên, khẽ cười. "Dạ, em đang cố gắng một chút ạ," cậu đáp, giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, không còn sự ngập ngừng như trước. "Em muốn tìm kiếm cơ hội học bổng hoặc một dự án nào đó để thử sức ạ. Em không muốn mình cứ mãi dậm chân tại chỗ." Cậu nhìn vào mắt Anh Khoa, trong ánh mắt ấy là sự khao khát được công nhận, được vươn lên.
Anh Khoa mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy động viên. "Tốt lắm! Có mục tiêu là tốt rồi. Cứ cố gắng hết mình, nhưng cũng đừng quên chăm sóc bản thân và để tâm hồn mình được nghỉ ngơi nhé. Đôi khi, những điều ta tìm kiếm lại đến khi ta không ngờ nhất." Anh vỗ nhẹ vào vai Minh, như một người anh lớn đang khích lệ đứa em trai mình. Lời khuyên của Anh Khoa, dù đơn giản, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc, gieo vào lòng Hoàng Minh một tia hy vọng mới.
Hoàng Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn vẫn đang rơi lất phất, phủ một màn sương mờ ảo lên những con phố. Ánh đèn vàng yếu ớt từ những ngôi nhà xa xa, phản chiếu trên mặt đường ướt át. "Dạ, em hiểu ạ," cậu nói, giọng trầm xuống một chút. Nỗi sợ hãi về việc mình không đủ tốt, không đủ xứng đáng, vẫn luẩn quẩn trong tâm trí cậu, như những đám mây xám xịt không chịu tan đi. "Em chỉ sợ mình không đủ tốt..."
Anh Khoa hiểu được sự lo lắng ẩn chứa trong câu nói của Minh. Anh nhẹ nhàng lắc đầu. "Không ai là hoàn hảo, Minh ạ. Quan trọng là em đã cố gắng, và em đã bắt đầu. Mọi thứ cần thời gian. Và đôi khi, chỉ cần một bước nhỏ thôi, một sự thay đổi nhỏ trong cách mình nhìn nhận mọi việc, cũng có thể mở ra cả một con đường mới." Anh Khoa nhìn ra màn mưa phùn, ánh mắt anh xa xăm, như đang nhớ về những ký ức của riêng mình. "Cứ bình tĩnh, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."
Hoàng Minh cảm thấy được an ủi và tiếp thêm động lực. Lời nói của Anh Khoa như một liều thuốc xoa dịu những nỗi lo lắng trong lòng cậu. Nhưng nỗi sợ hãi không đủ tốt vẫn luẩn quẩn trong tâm trí anh khi nhìn ra màn mưa phùn. Mưa phùn giăng mắc, cái rét ngọt của Hà Nội, và mùi hoa sữa thoảng qua, tất cả đều như đang thì thầm về những điều chưa nói, về những cảm xúc còn đang chôn giấu. Đêm nay, Hoàng Minh vẫn sẽ đối mặt với những suy tư ấy, nhưng giờ đây, cậu không còn đơn độc. Cậu có một mục tiêu, một quyết tâm, và cả những lời khuyên chân thành từ người anh lớn. Con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng Hoàng Minh đã sẵn sàng bước đi, từng bước một, không vội vã, nhưng cũng không chần chừ, giữa lòng Hà Nội trầm mặc và lãng mạn này.