Cái rét ngọt của Hà Nội dường như đã thấm sâu vào xương tủy cô. Cô khẽ thở dài, hơi thở trắng khói một lần nữa tan biến vào không khí. "Những điều chưa nói" giờ đây lại càng thêm nặng trĩu. Cô biết, những cảm xúc này, dù còn mơ hồ, nhưng chắc chắn sẽ không thể dừng lại ở những lần "đi ngang qua" nữa. Một tình yêu đang âm thầm hé nở giữa lòng thành phố cổ kính, và cô, cùng với Hoàng Minh, đang ở những bước đầu tiên của vũ điệu ánh mắt không lời ấy, chờ đợi những tia nắng ấm áp đầu tiên để bung nở. Cô khẽ lấy điện thoại ra, mở danh bạ, và tìm tên Đức Anh.
***
Sáng hôm sau, Hoàng Minh thức giấc trong căn phòng trọ nhỏ nằm sâu trong con ngõ yên tĩnh. Ánh sáng lờ mờ từ khung cửa sổ nhỏ hắt vào, len lỏi qua lớp màn vải cũ kỹ, vẽ lên nền nhà những vệt sáng nhờ nhợ. Bên ngoài, những hạt mưa phùn vẫn không ngừng rơi, lất phất trên mái tôn, tạo nên một bản giao hưởng đều đều, buồn bã. Cái lạnh đầu đông như len lỏi vào từng thớ thịt, khiến cậu khẽ rùng mình. Cậu khẽ cử động cổ tay, một cơn nhức nhối nhẹ ập đến, nhắc cậu nhớ về sự cố đêm qua. Vết trật khớp không quá nặng, nhưng đủ để khiến cậu khó chịu, như một lời nhắc nhở về sự mong manh của bản thân giữa thành phố rộng lớn này.
Hoàng Minh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Những hạt mưa li ti bám trên kính, mờ ảo như một bức tranh thủy mặc. Phía xa, những mái nhà san sát nhau, xám xịt trong làn mưa, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ. Cậu thở dài, hơi thở trắng khói tan biến ngay lập tức trong không khí lạnh. Trong đầu cậu, hình ảnh Lê Ngân chợt hiện về, rõ nét như vừa mới hôm qua. Ánh mắt trầm tĩnh nhưng đầy vẻ lo lắng của cô, cử chỉ nhẹ nhàng khi cô đặt túi bánh và chai nước ấm vào tay cậu, tất cả đều hiện lên sống động. Cậu vẫn còn nhớ rõ cái cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng, xua đi phần nào nỗi đau thể xác và sự bối rối.
"Tại sao cô ấy lại đến?" Câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí Hoàng Minh. Cậu biết, Ngân không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc hay quan tâm đến người khác một cách công khai. Vẻ ngoài trầm tĩnh, có chút lạnh lùng của cô đã trở thành một ấn tượng sâu sắc trong lòng cậu từ những lần gặp gỡ tình cờ ở thư viện hay quán cà phê. Vậy mà tối qua, cô đã xuất hiện ở bệnh viện, lặng lẽ đứng đó, quan sát cậu. Cậu cảm thấy một sự biết ơn vô bờ bến, pha lẫn chút bối rối và khó hiểu. Lòng cậu dường như có một điều gì đó ấm áp đang dần hé nở, như một nụ hoa sữa chớm nở giữa mùa đông.
Căn phòng trọ nhỏ của cậu, vốn đã chật chội, nay càng thêm phần ẩm thấp bởi những cơn mưa liên miên. Mùi ẩm mốc nhẹ nhàng hòa quyện với mùi sách vở cũ kỹ và chút hương cà phê còn vương lại từ buổi tối hôm trước. Hoàng Minh chậm rãi ngồi dậy, cố gắng không làm ảnh hưởng đến cổ tay. Cậu nhìn quanh căn phòng, nơi chứa đựng tất cả những gì cậu có ở Hà Nội: vài cuốn sách chuyên ngành, một chiếc laptop cũ, những bộ quần áo giản dị treo gọn gàng trên móc. Tất cả đều đơn giản, thực dụng, như chính con người cậu. Cậu biết, cuộc sống ở đây không hề dễ dàng. Mỗi đồng tiền kiếm được đều phải đổi bằng mồ hôi và công sức. Nỗi lo về tài chính, về việc hòa nhập với cuộc sống đô thị phồn hoa vẫn luôn đeo bám cậu. Nhưng cái khoảnh khắc Ngân xuất hiện đêm qua đã khiến những nỗi lo ấy tạm thời lắng xuống, nhường chỗ cho một cảm giác nhẹ nhõm và ấm áp khó tả.
Cậu nhấc chiếc điện thoại cũ kỹ lên, mở màn hình khóa. Không có tin nhắn nào. Cậu cũng không mong đợi. Nhưng một phần nào đó trong lòng vẫn thấp thoáng một chút hụt hẫng. Cậu muốn nói lời cảm ơn cô một cách tử tế, muốn thể hiện sự biết ơn chân thành của mình. Nhưng cậu lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Cậu và Ngân không có số điện thoại của nhau, và những cuộc trò chuyện giữa họ luôn dừng lại ở những câu chào hỏi xã giao, hay những ánh mắt lướt qua vội vàng. Cậu vốn rụt rè, bỡ ngỡ trước sự rộng lớn và nhộn nhịp của Hà Nội, và trước một cô gái Hà Nội gốc trầm tĩnh, tinh tế như Ngân, cậu lại càng thêm phần ngượng nghịu.
Hoàng Minh thở dài một tiếng, đứng dậy chuẩn bị cho buổi học. Cậu mặc chiếc áo len dày cộp, khoác thêm chiếc áo khoác cổ dựng cao đã bạc màu. Cậu soạn sách vở, kiểm tra lại bài cũ, cố gắng tập trung vào việc học. Cậu biết, chỉ có học hành thật tốt, chỉ có nỗ lực không ngừng nghỉ, cậu mới có thể vươn lên, mới có thể tìm được chỗ đứng của mình ở cái thành phố này. Và có lẽ, cũng chỉ khi cậu trở nên tốt hơn, tự tin hơn, cậu mới có thể đường hoàng nói chuyện với Ngân, không còn cái cảm giác tự ti về xuất thân, về sự khác biệt giữa hai thế giới mà cả hai đang sống. Cậu khóa cửa phòng trọ, bước xuống cầu thang cũ kỹ, tiếng bước chân khẽ khàng hòa lẫn vào tiếng mưa phùn vẫn không ngừng rơi. "Những điều chưa nói" vẫn cứ lơ lửng trong không khí, nhưng lần này, chúng dường như mang một sắc thái khác, không còn là sự bối rối đơn thuần, mà là một sự mong chờ, một niềm hy vọng mong manh.
***
Hoàng Minh bước vào khuôn viên Đại học Ngoại Thương, cảm nhận rõ sự khác biệt so với không gian chật hẹp của phòng trọ. Những tòa nhà lớn, hiện đại với nhiều kính, xen kẽ là những hàng cây xanh vẫn còn rung rinh lá sau cơn mưa. Không khí trẻ trung, năng động của một ngôi trường đại học danh tiếng bao trùm khắp nơi. Tiếng sinh viên trò chuyện râm ran, tiếng chuông báo giờ vang vọng, tiếng nhạc từ câu lạc bộ nào đó vọng ra, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, đầy màu sắc. Mùi sách vở mới, mùi cà phê từ căng-tin, và cả mùi cỏ cây xanh mát sau mưa, hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị rất riêng của giảng đường. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình căng tràn sức sống.
"Ôi, 'người hùng' của chúng ta đã đến rồi!" Một giọng nói oang oang vang lên từ phía sau. Hoàng Minh quay lại, thấy Đức Anh đang cười toe toét, đi cùng Thảo Vy. Đức Anh cao ráo, năng động, với đôi mắt tinh nghịch thường trực. Trang phục của cậu ta luôn hợp thời trang, khác hẳn với vẻ giản dị của Hoàng Minh. Thảo Vy xinh xắn, đáng yêu, mái tóc nhuộm nâu hạt dẻ bồng bềnh, gương mặt tươi tắn với nụ cười rạng rỡ. Cô nàng luôn toát lên vẻ nữ tính, dễ thương.
"Cổ tay cậu sao rồi? Có đau lắm không?" Thảo Vy hỏi, giọng nói trong trẻo, ánh mắt quan tâm.
Hoàng Minh khẽ gật đầu, nở một nụ cười gượng gạo: "Mình ổn rồi. Cảm ơn cậu."
Đức Anh vỗ vai Hoàng Minh, cười khẩy: "Thế nào, cổ tay ổn chứ, 'người hùng' của cô gái bí ẩn?" Cậu ta nháy mắt, rồi hạ giọng trêu chọc: "Kể xem nào, đêm qua ở bệnh viện có chuyện gì hay ho không? Tớ nghe nói có người đã không quản ngại mưa gió mà tìm đến thăm cậu đó nha."
Hoàng Minh đỏ mặt, lắp bắp: "Mày nói gì thế... Đừng có trêu." Cậu cảm thấy vô cùng bối rối trước những lời bông đùa của Đức Anh. Cậu biết Đức Anh chỉ có ý tốt, nhưng cái cách cậu ta nói về Ngân khiến cậu cảm thấy ngượng nghịu vô cùng. Cậu liếc nhìn Thảo Vy, thấy cô nàng cũng đang cười tủm tỉm, ánh mắt đầy vẻ thăm dò.
"Thôi nào, Đức Anh. Đừng có trêu bạn nữa." Thảo Vy nói, nhưng khóe môi cô vẫn cong lên một nụ cười tinh nghịch. Cô nàng quay sang Hoàng Minh: "Ngân có nhắn tin hỏi thăm cậu đó. Cô ấy bảo cậu có vẻ không sao rồi."
Nghe thấy tên Ngân, trái tim Hoàng Minh bỗng chững lại một nhịp. Cô ấy đã nhắn tin hỏi thăm cậu? Vậy là những cảm xúc ấm áp trong lòng cậu không phải là vô cớ. Cô ấy thực sự quan tâm đến cậu. Một cảm giác nhẹ nhõm và vui sướng lan tỏa khắp người, xua tan đi sự bối rối ban nãy.
Đúng lúc đó, ở cuối hành lang, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện. Lê Ngân bước đi chậm rãi, thanh thoát, vẻ ngoài vẫn trầm tĩnh như thường lệ. Mái tóc đen dài của cô buông xõa nhẹ nhàng trên vai, và cô khoác một chiếc áo khoác màu trung tính, thiết kế đơn giản nhưng toát lên vẻ thanh lịch. Cô đang đi cùng một vài người bạn khác, nhưng ánh mắt cô lại vô tình lướt qua nhóm của Hoàng Minh. Khoảnh khắc ấy, ánh mắt cô chạm vào Hoàng Minh, chỉ vài giây ngắn ngủi, nhưng đủ để cả hai nhận ra nhau. Trong đôi mắt sâu và trầm của Ngân, Hoàng Minh thoáng thấy một tia sáng lướt qua, một sự nhận diện thầm lặng.
Hoàng Minh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút. Cậu không biết phải làm gì, chỉ biết đứng yên, ánh mắt dõi theo cô. Ngân cũng không nán lại lâu. Ánh mắt cô nhanh chóng rời đi, tiếp tục nhìn thẳng về phía trước, như thể không có chuyện gì xảy ra. Vẻ ngoài bình thản đến mức khó tin của cô khiến Hoàng Minh tự hỏi, liệu khoảnh khắc chạm mắt vừa rồi có phải chỉ là ảo giác của cậu hay không.
"Ngân à, cô ấy cũng ở đây kìa." Thảo Vy khẽ nói, huých nhẹ tay Lê Ngân khi cô đi ngang qua. Lê Ngân chỉ khẽ gật đầu, không nói gì, vẫn giữ vẻ mặt trầm tư. Cô không nhìn lại, nhưng Hoàng Minh có thể cảm nhận được một luồng không khí đặc biệt vừa lướt qua.
Cả nhóm sau đó cùng nhau đi vào giảng đường. Hoàng Minh vẫn còn vương vấn bởi ánh mắt vừa rồi của Ngân. Cậu biết, cô ấy không hề lạnh lùng như vẻ bề ngoài. Đằng sau sự trầm tĩnh ấy là một tâm hồn tinh tế, sâu sắc, và có lẽ, cũng đầy những "điều chưa nói" giống như cậu. Cậu tự nhủ, có lẽ đây là lúc cậu nên tìm cách để rút ngắn khoảng cách giữa hai người, không còn chỉ là những ánh mắt lướt qua hay những cuộc gặp gỡ tình cờ nữa. Cậu muốn hiểu cô hơn, muốn biết điều gì ẩn chứa trong đôi mắt trầm tĩnh ấy.
***
Giảng đường Đại học Ngoại Thương vào cuối buổi sáng vẫn còn vương lại chút hơi lạnh của cơn mưa phùn. Tiếng trò chuyện râm ran của sinh viên lắng xuống khi Giáo sư Trần bước vào. Ông là một người đàn ông tóc bạc, đeo kính lão, với phong thái điềm đạm và uyên bác. Gương mặt ông toát lên vẻ tri thức và sự nhân hậu, khiến mọi người đều cảm thấy kính trọng. Ông mặc một chiếc áo sơ mi gọn gàng, cách ăn mặc giản dị nhưng lại toát lên vẻ thanh lịch của một người thầy. Cả giảng đường trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lật sách vở và tiếng ho khan khe khẽ của một vài sinh viên.
Giáo sư Trần đứng trên bục giảng, ánh mắt hiền từ lướt qua một lượt các gương mặt trẻ tuổi. Ông không vội vàng bắt đầu bài giảng ngay, mà dành một vài giây để cảm nhận không khí trong phòng. Hoàng Minh ngồi ở hàng ghế giữa, chăm chú nhìn lên bục giảng. Cậu luôn ngưỡng mộ những người có kiến thức sâu rộng và phong thái điềm tĩnh như Giáo sư Trần. Bên cạnh cậu, Đức Anh đã nhanh chóng lấy điện thoại ra lướt, nhưng khi thấy ánh mắt nghiêm nghị của Giáo sư Trần, cậu ta vội vàng cất đi, giả vờ ghi chép. Ở phía xa, Lê Ngân cũng đang ngồi, vẻ mặt trầm tư, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước, không một chút xao nhãng. Thảo Vy ngồi cạnh cô, thỉnh thoảng lại khẽ thì thầm điều gì đó, nhưng Ngân chỉ lắc đầu nhẹ, vẫn giữ sự tập trung.
Giáo sư Trần khẽ nhấp một ngụm trà, rồi bắt đầu bài giảng của mình bằng một giọng nói trầm ấm, rõ ràng: "Chào các em. Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau đi sâu vào một khía cạnh mà nhiều người thường bỏ qua trong văn học: những vẻ đẹp lặng lẽ. Cuộc sống không phải lúc nào cũng ồn ào mới đáng nhớ, đôi khi chính những lặng lẽ mới khắc sâu. Cũng như văn học, những câu chuyện vĩ đại nhất thường bắt đầu từ những cảm xúc thầm kín, những khoảnh khắc tưởng chừng vô nghĩa."
Lời giảng của Giáo sư Trần không chỉ là kiến thức khô khan mà còn là triết lý sống, thấm đẫm chất thơ. Ông nói về những cảm xúc không tên, những rung động đầu đời, những điều mà con người thường ngại ngần không dám nói ra. Ông nhấn mạnh rằng, đôi khi, chính sự tinh tế trong cách con người cảm nhận và biểu đạt cảm xúc, dù chỉ bằng một ánh mắt, một cử chỉ nhỏ, cũng có thể tạo nên những câu chuyện vĩ đại, những mối liên kết sâu sắc.
Hoàng Minh chăm chú lắng nghe từng lời, như thể mỗi câu chữ của Giáo sư Trần đều đang chạm đến sâu thẳm tâm hồn cậu. Cậu cảm thấy một sự đồng điệu kỳ lạ. Những gì Giáo sư Trần đang nói, dường như chính là những gì cậu đang trải qua, những cảm xúc mơ hồ, "những điều chưa nói" mà cậu đang cất giữ trong lòng. Cậu ghi chép cẩn thận, không chỉ những ý chính mà còn cả những suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu. Cậu liên tưởng đến Lê Ngân, đến cái cách cô xuất hiện ở bệnh viện đêm qua, đến ánh mắt cô lướt qua cậu ở hành lang. Tất cả đều là những "vẻ đẹp lặng lẽ", những "cảm xúc thầm kín" mà Giáo sư Trần đang nhắc đến.
Lê Ngân cũng giữ vẻ mặt trầm tư, nhưng ánh mắt cô đôi khi lại liếc nhìn về phía Hoàng Minh, như đang tìm kiếm điều gì đó. Cô cảm nhận được sự chân thành trong lời giảng của Giáo sư Trần, và cô cũng nhận ra rằng những lời nói ấy đang chạm đến những góc khuất trong tâm hồn cô. Cô luôn là người sống nội tâm, không giỏi thể hiện cảm xúc ra bên ngoài. Vẻ ngoài lạnh lùng của cô, đôi khi, lại là một tấm lá chắn bảo vệ cô khỏi những tổn thương. Nhưng những ngày gần đây, tấm lá chắn ấy dường như đang dần bị lung lay bởi sự xuất hiện của Hoàng Minh. Cô nhớ lại cái cảm giác thôi thúc phải đến bệnh viện tối qua, cái cảm giác lo lắng cho cậu, và cả cái cảm giác nhẹ nhõm khi thấy cậu vẫn ổn. Tất cả những điều đó đều là "những cảm xúc thầm kín" mà cô đang cố gắng sắp xếp, cố gắng hiểu rõ.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, khi Giáo sư Trần đang dừng lại để viết một câu trích dẫn lên bảng, ánh mắt Lê Ngân vô tình chạm vào ánh mắt Hoàng Minh. Cả hai đều giật mình, nhưng không ai kịp lảng tránh. Một tia sáng nhỏ, tinh tế, len lỏi qua không gian, kết nối hai trái tim đang mang trong mình những rung động "lặng lẽ" ấy. Chỉ vài giây thôi, nhưng đủ để cả hai cảm nhận được một sự gắn kết vô hình, một sự thấu hiểu không cần lời nói. Hoàng Minh cảm thấy tim mình như được sưởi ấm, còn Ngân, gương mặt cô khẽ thoáng qua một nét bối rối rất nhẹ, rồi cô lại quay đi, tiếp tục tập trung vào bài giảng.
Giáo sư Trần tiếp tục nói về tầm quan trọng của việc cảm nhận và trân trọng những khoảnh khắc đời thường, giản dị. Ông nói rằng, đôi khi, chính những điều nhỏ nhặt ấy lại có sức mạnh lớn lao, có thể thay đổi cả một cuộc đời. Hoàng Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa phùn cuối cùng vừa ngưng đọng, để lại những vệt nước trong veo trên kính. Cậu tin rằng, cuộc gặp gỡ của cậu và Ngân, những ánh mắt chạm nhau, những cử chỉ quan tâm dù nhỏ nhặt, sẽ không phải là vô nghĩa. Chúng sẽ là những nốt nhạc đầu tiên trong bản hòa ca "lặng lẽ" của riêng hai người.
***
Sau giờ học, Hoàng Minh cố gắng tìm Lê Ngân. Giảng đường vắng dần, chỉ còn tiếng ghế kéo loẹt xoẹt và tiếng trò chuyện vãng vẳng. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải nói lời cảm ơn cô một cách tử tế, không chỉ là những lời lắp bắp ở hành lang. Cậu đi dọc hành lang, ánh mắt tìm kiếm. Tiết trời đầu giờ chiều đã bắt đầu lạnh hơn, những hạt mưa phùn lất phất lại trở về, giăng mắc khắp không gian, khiến khung cảnh càng thêm phần ảm đạm. Cái rét ngọt của Hà Nội len lỏi vào từng ngóc ngách, khiến những hơi thở hóa khói trắng xóa khi thoát ra từ miệng.
Hoàng Minh cuối cùng cũng thấy Lê Ngân. Cô đang thu dọn sách vở ở một góc thư viện nhỏ trong trường, nơi ít người qua lại hơn. Thảo Vy đã đi trước, có lẽ vì có tiết học khác hoặc có hẹn. Ngân ngồi đó, dáng người mảnh mai, thanh thoát, mái tóc đen dài buông xõa che đi một phần gương mặt trầm tư. Cô mặc một chiếc áo len màu ghi xám, đơn giản nhưng rất hợp với vẻ thanh lịch của cô. Xung quanh cô là một không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng lật sách khẽ khàng và tiếng mưa gõ nhè nhẹ vào ô cửa kính. Mùi giấy cũ và hương cà phê nhè nhẹ từ quán cà phê bên dưới khu thư viện tạo nên một bầu không khí dễ chịu, khơi gợi những suy tư.
Hoàng Minh lấy hết can đảm, bước chân ngập ngừng tiến về phía cô. Mỗi bước đi của cậu dường như đều nặng trĩu. Cậu cảm thấy tim mình đập thình thịch, một cảm giác bối rối và hồi hộp bao trùm. Cậu sợ sẽ làm phiền cô, sợ cô sẽ cảm thấy khó chịu. Nhưng rồi, nghĩ đến những gì cô đã làm cho cậu đêm qua, nghĩ đến ánh mắt cô đã dành cho cậu, cậu lại có thêm động lực.
"Ngân..." Hoàng Minh khẽ gọi, giọng nói nhỏ nhẹ, hơi ngập ngừng.
Lê Ngân ngẩng đầu lên, đôi mắt trầm tĩnh nhìn cậu. Ánh mắt cô không còn vẻ lạnh lùng như những lần đầu gặp gỡ, mà có chút dịu dàng khó tả, như một dòng nước ấm chảy qua. Khuôn mặt trái xoan của cô vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng Hoàng Minh có thể cảm nhận được một sự chú ý đặc biệt.
"Minh?" Cô khẽ đáp, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi, mang chút ngữ điệu đặc trưng của người Hà Nội gốc.
"Cảm ơn cậu... cảm ơn cậu vì hôm qua." Hoàng Minh nói, cúi đầu một chút, cảm thấy mặt mình nóng ran. Cậu muốn nói nhiều hơn, muốn diễn tả hết lòng biết ơn của mình, nhưng những lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng.
Lê Ngân khẽ lắc đầu: "Không có gì. Cậu... ổn chứ? Vết thương của cậu thế nào rồi?" Cô hỏi, ánh mắt dừng lại ở cổ tay của Hoàng Minh.
"Ổn rồi. Mình ổn rồi. Cảm ơn cậu đã đến." Hoàng Minh đáp, giọng nói dần trở nên tự tin hơn một chút khi cô thể hiện sự quan tâm. Cậu ngước nhìn cô, cố gắng bắt gặp ánh mắt cô. "Mình không biết phải làm sao để cảm ơn cậu."
Ngân mỉm cười nhẹ, một nụ cười rất khẽ, nhưng đủ để khiến Hoàng Minh cảm thấy ấm lòng. "Cậu không cần phải làm gì cả. Chỉ cần cậu ổn là được." Cô ngừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng lại chứa đựng một sự tinh tế đáng ngạc nhiên: "Bài giảng của Giáo sư Trần hôm nay khá hay nhỉ? Về 'những vẻ đẹp lặng lẽ' ấy. Có vẻ cậu rất chú tâm."
Hoàng Minh gật đầu, cảm thấy ngạc nhiên vì Ngân đã để ý đến mình trong giờ học. "Đúng vậy. Mình thấy nó rất ý nghĩa. Nó... nó chạm đến mình."
Lê Ngân khẽ gật đầu, đôi mắt sâu và trầm nhìn xa xăm, như đang suy nghĩ điều gì đó. "Giáo sư Trần có vẻ thích những đề tài sâu sắc. Cậu có thể tham khảo cuốn 'Hà Nội ba mươi sáu phố phường' của Thạch Lam. Có vài góc nhìn khá thú vị về những điều lặng lẽ, về cái hồn của Hà Nội. Có lẽ sẽ hữu ích cho bài tiểu luận sắp tới của chúng ta." Cô nhẹ nhàng đề nghị, ngụ ý về một tài liệu tham khảo, nhưng thực chất lại là một cánh cửa mở ra những cuộc trò chuyện sâu sắc hơn, những cơ hội để cả hai cùng nhau khám phá.
Hoàng Minh cảm thấy một tia hy vọng lóe lên trong lòng. Đây không chỉ là một lời gợi ý học thuật đơn thuần. Đây là một sự quan tâm tinh tế, một lời mời gọi thầm lặng từ Lê Ngân. "Cảm ơn cậu, Ngân. Mình sẽ tìm đọc." Cậu nói, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Lê Ngân khẽ gật đầu, rồi lại cúi xuống thu dọn sách vở. Cô không nói thêm gì, nhưng cử chỉ và ánh mắt của cô đã nói lên tất cả. Khoảng cách vật lý giữa hai người đã gần hơn, nhưng khoảng cách cảm xúc vẫn còn đó một sự e dè nhất định. Cả hai vẫn giữ một khoảng cách an toàn, như thể đang bước đi trên một sợi dây mong manh.
Khi Ngân đứng dậy, Hoàng Minh vẫn đứng yên đó, nhìn cô. Cô khẽ gật đầu chào cậu một lần nữa, rồi quay người bước đi, dáng vẻ thanh thoát hòa vào khung cảnh mưa phùn lất phất của hành lang. Hoàng Minh dõi theo bóng lưng cô cho đến khi cô khuất dạng sau một khúc quanh. Cậu vẫn đứng đó, trong góc thư viện nhỏ, cảm nhận cái lạnh se của đầu đông, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự ấm áp khó tả.
Cậu đưa tay lên chạm vào cổ tay vẫn còn hơi nhức nhối. Cái đau thể xác dường như đã bị xoa dịu bởi những lời nói và ánh mắt của Lê Ngân. Cuộc trò chuyện ngắn ngủi ấy, dù không có những lời lẽ hoa mỹ hay những lời bày tỏ trực tiếp, nhưng lại có sức nặng hơn bất cứ điều gì. Hoàng Minh biết, những "điều chưa nói" giữa cậu và Ngân vẫn còn rất nhiều, nhưng cánh cửa đã hé mở. Cuốn sách "Hà Nội ba mươi sáu phố phường" không chỉ là một tài liệu tham khảo, mà còn là một lời hứa hẹn, một cây cầu nhỏ bắc qua dòng sông e dè giữa hai người. Cậu tin rằng, trong những ngày mưa phùn giăng mắc này, một điều gì đó thật đẹp đẽ đang bắt đầu nảy nở, lặng lẽ và tinh tế, như chính cái hồn của Hà Nội.