Đêm đã về khuya khi Hoàng Minh rời khỏi Quán Cà phê Hoa Sữa, lời khuyên của Anh Khoa vẫn vương vấn trong tâm trí cậu. Cái lạnh ngọt của Hà Nội cuối thu đầu đông đã thấm vào từng thớ thịt, nhưng trong lòng cậu, một ngọn lửa nhỏ của quyết tâm đang âm ỉ cháy. Cậu biết mình không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi tự ti, không thể để những lo lắng vô hình níu chân mình. Con đường phía trước còn dài, và Hà Nội, thành phố này, với những cơ hội rộng lớn và cả những thử thách nghiệt ngã, đang chờ cậu khám phá. Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu đông còn đang vật vờ cố gắng xuyên qua màn sương mỏng, Hoàng Minh đã thức dậy, mang theo một khí thế mới.
***
Đại học Ngoại Thương vào buổi sáng muộn mang một vẻ đẹp riêng, vừa năng động vừa trầm mặc. Những tòa nhà lớn với kiến trúc hiện đại, nhiều kính phản chiếu ánh nắng dịu dàng của buổi sớm. Khuôn viên rộng rãi, những hàng cây cổ thụ bắt đầu trút lá vàng, tạo nên thảm lá xào xạc dưới mỗi bước chân. Tiếng chuông báo giờ vừa dứt, theo sau là tiếng sinh viên ồn ào vỡ òa từ các giảng đường, rồi lại dần lắng xuống khi họ tản đi hoặc tìm đến lớp học tiếp theo. Mùi sách vở cũ, mùi cà phê phảng phất từ căng-tin, và cả mùi cỏ cây xanh mát sau một đêm sương xuống quyện vào nhau, tạo nên một không khí rất đặc trưng của một môi trường tri thức.
Hoàng Minh bước đi trên hành lang vắng vẻ của khu nhà Khoa Kiến trúc, nơi phòng làm việc của Cô Thu tọa lạc. Ánh nắng dịu dàng xuyên qua những ô cửa kính lớn, tạo thành những vệt sáng vàng óng trên nền gạch hoa. Tiếng bước chân cậu khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh bao trùm không gian này sau giờ giải lao. Cậu cảm thấy một chút hồi hộp, một chút lo lắng, nhưng sâu thẳm bên trong là một sự kiên định lạ thường. Hôm nay, cậu sẽ không còn rụt rè nữa. Cậu đã tự nhủ với bản thân như vậy hàng trăm lần từ tối qua đến giờ.
Đứng trước cánh cửa phòng Cô Thu, cậu hít một hơi thật sâu, rồi gõ nhẹ ba tiếng. Cánh cửa khẽ mở, và khuôn mặt hiền hậu của Cô Thu xuất hiện, nụ cười nhẹ nở trên môi. Cô Thu, với mái tóc đen vấn gọn gàng, vài sợi bạc lấp lánh dưới ánh đèn, và đôi mắt hiền từ nhưng sắc sảo sau cặp kính, luôn toát lên vẻ tri thức và sự điềm đạm. Chiếc áo dài màu xanh ngọc bích mà cô đang mặc càng tôn thêm vẻ thanh lịch của người phụ nữ Hà Nội gốc.
"Minh đấy à? Mời em vào," cô nói, giọng nói ấm áp, truyền cảm như một dòng suối mát lành.
Hoàng Minh rụt rè bước vào, căn phòng nhỏ nhưng gọn gàng, tràn ngập ánh sáng tự nhiên. Trên bàn làm việc của cô chồng chất những cuốn sách, bản vẽ và tài liệu, nhưng mọi thứ đều được sắp xếp ngăn nắp. Mùi giấy mới, mùi mực, và một chút hương hoa nhài thoang thoảng từ bình hoa nhỏ trên bệ cửa sổ lấp đầy căn phòng, tạo nên một không gian dễ chịu và thanh tịnh. Cậu ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn làm việc của cô, tay siết chặt cuốn sổ tay ghi chép mà cậu vẫn mang theo.
"Dạ, chào cô ạ. Em xin lỗi đã làm phiền cô ạ," Hoàng Minh nói, giọng vẫn còn chút nhỏ nhẹ, nhưng không còn sự ngập ngừng đến mức khó nghe như trước. Đôi mắt cậu, dù vẫn còn chút ngơ ngác, nhưng đã ánh lên một ngọn lửa của sự khao khát.
Cô Thu mỉm cười, lắc đầu nhẹ. "Không có gì đâu, em. Có chuyện gì mà em lại tìm cô vào giờ này?"
Minh hít thở sâu một lần nữa, cố gắng sắp xếp những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu. "Dạ thưa cô, em... em muốn hỏi cô về các dự án nghiên cứu hoặc cơ hội học bổng dành cho sinh viên kiến trúc ạ. Em muốn thử sức mình, muốn tìm kiếm một con đường để phát triển bản thân ạ." Cậu đưa mắt nhìn thẳng vào cô, một sự kiên định hiếm thấy.
Cô Thu nhìn cậu chăm chú, ánh mắt cô như xuyên thấu vào những trăn trở sâu thẳm trong lòng cậu sinh viên tỉnh lẻ này. Cô đã dạy Minh được một học kỳ, và cô nhận thấy ở cậu một sự nỗ lực phi thường, một tiềm năng chưa được khai phá hoàn toàn. "Ồ, tốt lắm, Minh. Cô rất hoan nghênh tinh thần cầu tiến của em. Em đã có ý tưởng gì cụ thể chưa?"
Hoàng Minh mở cuốn sổ tay ra, những trang giấy đã được ghi chép cẩn thận, chi chít những ý tưởng, những câu hỏi, và cả những bản phác thảo nguệch ngoạc. Cậu đã dành cả đêm qua để hệ thống hóa những suy nghĩ của mình. "Dạ, em đã tìm hiểu qua một số dự án về kiến trúc bền vững, đặc biệt là những giải pháp cho các khu đô thị đông dân cư. Em nghĩ mình có thể đóng góp một phần nào đó vào việc nghiên cứu cách tối ưu hóa không gian sống, sử dụng vật liệu thân thiện môi trường, hoặc thậm chí là thiết kế những không gian xanh công cộng nhỏ trong lòng thành phố. Em cũng rất quan tâm đến học bổng từ quỹ 'Kiến Tạo Tương Lai' mà khoa mình thường giới thiệu ạ." Cậu nói một mạch, giọng điệu dần trở nên tự tin hơn khi nói về những điều mình thực sự đam mê.
Cô Thu lắng nghe từng lời, đôi lúc lại gật đầu, vẻ mặt đầy sự tán thưởng. "Rất tốt, Minh. Những ý tưởng của em rất thực tế và phù hợp với xu hướng phát triển hiện nay. Quỹ 'Kiến Tạo Tương Lai' là một cơ hội tuyệt vời, nhưng cũng rất cạnh tranh. Em đã xem xét kỹ yêu cầu và tiêu chí chưa?"
"Dạ rồi ạ. Em biết là sẽ rất khó, nhưng em muốn thử sức mình. Em nghĩ mình cần phải làm gì đó để vượt qua giới hạn của bản thân," Hoàng Minh đáp, ánh mắt lộ rõ sự quyết tâm. Cậu nhớ lại những lời của Anh Khoa, về việc không nên dậm chân tại chỗ. Cậu cũng nhớ đến hình ảnh Quang Huy tự tin, hoạt bát thảo luận về dự án lớn, và lòng cậu lại dấy lên một sự thôi thúc mạnh mẽ.
Cô Thu khẽ mỉm cười. "Cạnh tranh là điều không tránh khỏi trong môi trường học thuật, đặc biệt là ở một trường đại học hàng đầu như chúng ta. Em biết không, nhiều khi, những áp lực ấy lại là động lực để chúng ta tiến xa hơn. Tuy nhiên, em cũng cần phải chuẩn bị tinh thần rằng không phải lúc nào mọi nỗ lực cũng mang lại kết quả ngay lập tức. Nhưng điều quan trọng là em đã dám nghĩ, dám làm." Cô dừng lại một chút, nhìn sâu vào đôi mắt Minh. "Cô tin ở khả năng của em. Em có một sự quan sát tinh tế và một tâm hồn nhạy cảm, đó là những phẩm chất rất quý giá của một kiến trúc sư. Tuy nhiên, đôi khi em vẫn còn hơi thiếu tự tin và rụt rè. Em cần học cách trình bày ý tưởng của mình một cách mạnh mẽ hơn, và đừng ngại đối mặt với những thử thách."
Lời nói của Cô Thu như chạm đến đúng nỗi lòng của Hoàng Minh. Cậu cúi đầu nhẹ, cảm thấy một chút xấu hổ nhưng cũng được an ủi. "Dạ, em sẽ cố gắng ạ. Em biết mình còn nhiều thiếu sót."
"Không ai là hoàn hảo cả, Minh ạ. Ngay cả những kiến trúc sư lừng danh cũng từng có những khởi đầu chật vật. Điều quan trọng là em phải tin vào chính mình. Cô sẽ gửi em một vài tài liệu tham khảo về các dự án mà em quan tâm, và cả một số thông tin chi tiết về quy trình ứng tuyển học bổng 'Kiến Tạo Tương Lai'. Em cứ nghiên cứu kỹ, nếu có bất kỳ thắc mắc nào, đừng ngần ngại hỏi cô," Cô Thu nói, rồi với tay lấy một tập tài liệu từ kệ sách gần đó. Mùi giấy cũ, mùi gỗ thoang thoảng từ kệ sách khiến không gian thêm phần cổ kính, tri thức.
Hoàng Minh nhận lấy tập tài liệu, cảm giác ấm áp từ những trang giấy như truyền thêm động lực cho cậu. "Dạ, em cảm ơn cô rất nhiều ạ. Cô đã giúp đỡ em rất nhiều."
"Không có gì đâu, đó là trách nhiệm của cô mà," Cô Thu đáp, nụ cười vẫn thường trực trên môi. "À, mà Minh này, em có biết Quang Huy không? Cậu ấy cũng đang rất tích cực tìm hiểu về học bổng này đấy. Cậu ấy là một sinh viên rất giỏi, nhưng cô thấy đôi khi cậu ấy lại quá tập trung vào những thành tích bên ngoài mà quên đi việc lắng nghe chính mình. Mỗi người có một con đường riêng, em đừng so sánh mình với ai cả. Hãy đi con đường của riêng em, bằng chính khả năng và tâm huyết của em."
Nghe nhắc đến Quang Huy, Hoàng Minh khẽ giật mình. Cái tên ấy, như một cái bóng vô hình, luôn đeo bám cậu, nhắc nhở cậu về sự khác biệt, về khoảng cách. Cậu thầm nghĩ, có lẽ Cô Thu đã nhận ra sự tự ti của cậu khi đứng cạnh những người như Quang Huy. Lời khuyên của cô, dù nhẹ nhàng, nhưng lại vô cùng sâu sắc, như một liều thuốc xoa dịu những vết thương lòng mà cậu đã cố gắng che giấu. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hàng cây đang xào xạc lá, và ánh nắng bắt đầu gay gắt hơn một chút. Cái cảm giác "không đủ tốt" lại dấy lên, nhưng lần này, nó không còn quá choáng ngợp. Cậu có một mục tiêu, và có sự động viên từ Cô Thu. Cậu sẽ không bỏ cuộc.
"Dạ, em hiểu rồi ạ. Em sẽ cố gắng hết sức mình, và tìm ra con đường riêng của em," Hoàng Minh nói, giọng nói đã vững vàng hơn rất nhiều. Cậu đứng dậy, cúi đầu chào Cô Thu một lần nữa, lòng tràn đầy biết ơn và một niềm hy vọng mới. Bước ra khỏi phòng làm việc của cô, ánh nắng đầu đông đã thật sự rực rỡ, chiếu rọi lên những tán lá vàng còn sót lại, khiến chúng lấp lánh như dát vàng. Mùi gió se lạnh mang theo hương đất ẩm và chút bụi đường, hòa quyện với mùi lá mục, tạo nên một bản giao hưởng của mùa. Hoàng Minh hít căng lồng ngực, cảm nhận rõ rệt từng luồng khí lạnh tràn vào phổi. Cậu biết con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng cậu đã sẵn sàng đối mặt. Cuốn sổ tay trong tay cậu nặng trĩu những ước mơ và hoài bão, và những lời của Cô Thu như một ngọn hải đăng soi sáng cho cậu giữa biển khơi mịt mờ.
***
Buổi chiều cùng ngày, Đại học Ngoại Thương lại trở nên nhộn nhịp hơn với những buổi học phụ đạo, các câu lạc bộ hoạt động sôi nổi, và những nhóm sinh viên tụ tập bàn bài. Nắng dịu, gió nhẹ, cái tiết trời lành lạnh nhưng không quá buốt giá của Hà Nội đầu đông khiến con người ta có cảm giác khoan khoái, dễ chịu. Lê Ngân và Mai Chi đang đi ngang qua khu vực phòng ban khoa, trên đường đến thư viện để tìm tài liệu cho bài tiểu luận sắp tới.
Lê Ngân, trong chiếc áo khoác dạ màu be thanh lịch và quần tây ống rộng, bước đi nhẹ nhàng, dáng người mảnh mai, thanh thoát. Mái tóc đen dài của cô buông xõa tự nhiên, đôi lúc bay nhẹ trong gió. Đôi mắt sâu và trầm của cô lướt qua mọi thứ với vẻ thờ ơ thường thấy, nhưng ẩn sâu bên trong là một tâm hồn tinh tế, luôn quan sát và suy tư. Mai Chi đi bên cạnh, năng động hơn với chiếc áo len oversized và quần jeans rách nhẹ, mái tóc cắt ngắn ngang vai rẽ ngôi lệch, đôi mắt sắc sảo liên tục đảo quanh, ghi nhận mọi động tĩnh xung quanh.
Khi họ vừa rẽ vào hành lang chính, một bóng hình quen thuộc bước ra từ khu vực các phòng ban khoa, vẻ mặt đăm chiêu nhưng cũng ánh lên một sự tự tin nhất định. Đó chính là Hoàng Minh. Cậu vẫn mặc chiếc áo khoác dày cộp màu xám, trông có vẻ hơi cũ nhưng luôn sạch sẽ và chỉn chu. Tay cậu cầm một tập tài liệu, thỉnh thoảng lại lật dở xem qua, vừa đi vừa suy nghĩ. Hoàng Minh dường như không để ý đến những người xung quanh, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng của mình.
"Này Ngân, mày xem kìa," Mai Chi khẽ huých tay Ngân, giọng nói có chút tò mò và ngạc nhiên. "Thằng Minh dạo này khác hẳn nhỉ? Trông ra dáng sinh viên ưu tú ghê, không còn vẻ rụt rè, bỡ ngỡ như hồi mới vào nữa."
Lê Ngân khẽ nheo mắt nhìn theo bóng Hoàng Minh. Đôi mắt trầm tĩnh của cô dõi theo từng cử chỉ của cậu. Cô nhận ra sự thay đổi đó. Không chỉ là ở dáng vẻ bên ngoài, mà còn ở một loại khí chất nào đó, một sự tự chủ hơn, một quyết tâm ẩn chứa. Cô đã từng thấy cậu ấy như một cái cây non yếu ớt giữa rừng cây cổ thụ Hà Nội, nhưng giờ đây, cái cây ấy đang dần vươn mình, cành lá đã xanh tốt hơn, dù vẫn còn mảnh mai.
"Ừ," Lê Ngân đáp, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Hoàng Minh cho đến khi cậu rẽ vào một hành lang khác và khuất dạng. "Chắc cậu ấy đang cố gắng."
"Cố gắng vì cái gì chứ?" Mai Chi hỏi lại, có chút vẻ sốt ruột. "Cố gắng vì điểm số? Vì học bổng? Hay... vì ai đó?" Mai Chi đưa mắt nhìn sang Lê Ngân, ý cười ẩn hiện trong khóe môi. Cô bạn thân của cô lúc nào cũng giữ vẻ ngoài lạnh lùng, trầm tĩnh, nhưng Mai Chi biết, sâu thẳm bên trong, Ngân cũng có những rung động, những suy tư rất riêng. Cô đã chứng kiến cách Ngân khẽ quay đầu nhìn theo bóng Minh, một cử chỉ rất nhỏ, nhưng lại không thể thoát khỏi đôi mắt tinh tường của Mai Chi.
Lê Ngân khẽ quay mặt đi, như để tránh ánh mắt dò xét của Mai Chi. "Có lẽ là vì bản thân cậu ấy thôi. Ai mà chẳng muốn tốt hơn." Cô nói, giọng điệu vẫn giữ vẻ thờ ơ, nhưng trong lòng cô, những suy nghĩ về Hoàng Minh lại đang cuộn xoáy. Cậu ấy đã thay đổi thật. Từ cái ngày đầu tiên gặp nhau dưới mái hiên trạm xe buýt, cái chàng trai tỉnh lẻ với chiếc ô bị gió lật, đến giờ, cậu đã không còn là cậu sinh viên ngơ ngác ngày nào. Cô không thể phủ nhận điều đó.
Đúng lúc đó, một bóng người cao ráo, điển trai lướt qua họ. Quang Huy. Cậu ta đang kề điện thoại vào tai, vẻ mặt tự tin, đôi khi lại nở nụ cười rạng rỡ, dáng vẻ chỉnh tề, thu hút ánh nhìn của không ít sinh viên nữ. Giọng nói của cậu ta, dù không quá lớn, nhưng vẫn đủ để Mai Chi và Lê Ngân nghe thấy một vài từ khóa: "dự án lớn", "quỹ đầu tư", "cơ hội quốc tế".
"Mà nhìn cái vẻ mặt đăm chiêu kia kìa, chắc lại dính dáng đến mấy cái học bổng hay dự án gì đó, y như cái cậu Quang Huy vừa đi qua ấy," Mai Chi tiếp lời, ánh mắt liếc nhìn Quang Huy đang bước nhanh về phía khu giảng đường chính. "Hai người đó, một người thì cứ lầm lì tự mày mò, một người thì lúc nào cũng hào nhoáng, tự tin. Chẳng biết ai sẽ thành công hơn nhỉ?" Mai Chi thì thầm, như đang nói với chính mình, nhưng cũng là để thăm dò phản ứng của Lê Ngân.
Lê Ngân không đáp lời Mai Chi ngay lập tức. Cô khẽ quay đầu nhìn theo bóng Quang Huy, sau đó ánh mắt cô lại dừng lại một chút ở nơi Hoàng Minh vừa khuất dạng. Hai hình ảnh, hai con người, hai phong thái khác biệt hoàn toàn hiện lên trong tâm trí cô. Một bên là sự tự tin, hào nhoáng, thành công đã được khẳng định của Quang Huy, một "hot boy" của khoa, luôn dẫn đầu trong mọi hoạt động. Một bên là sự kiên trì, nỗ lực âm thầm, và một vẻ đẹp nội tâm đang dần hé lộ của Hoàng Minh, chàng trai tỉnh lẻ vẫn còn mang trong mình nhiều nỗi lo lắng. Ánh mắt cô dừng lại một chút, như đang so sánh, như đang suy nghĩ điều gì đó rất sâu xa.
Cô không biết tại sao, nhưng hình ảnh của Hoàng Minh, dù không rực rỡ như Quang Huy, lại cứ luẩn quẩn trong tâm trí cô. Cái cách cậu ấy chăm chú nhìn vào cuốn sổ tay, cái vẻ mặt đăm chiêu nhưng không hề nản chí, mà ngược lại, ánh lên một sự quyết tâm. Cô tự hỏi, liệu cậu ấy đang tìm kiếm điều gì? Liệu những nỗ lực ấy có đáng giá? Và liệu, có phải cô cũng đang tự hỏi mình những câu hỏi tương tự?
"Mỗi người một con đường," Lê Ngân cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói đều đều, nhưng lại chứa đựng một sự triết lý sâu sắc. Cô không so sánh ai hơn ai, không đưa ra phán xét. Cô chỉ đơn giản là nhận định một sự thật hiển nhiên. "Quan trọng là họ có tìm thấy điều họ muốn hay không."
Mai Chi nhìn Ngân, khẽ lắc đầu. "Mày lúc nào cũng thế, suy nghĩ phức tạp. Cứ thẳng thắn một lần xem nào, có mất gì đâu." Mai Chi biết Ngân đang nghĩ gì, nhưng cô không ép buộc. Cô hiểu tính cách bạn mình, càng thúc giục, Ngân càng thu mình lại.
Họ tiếp tục bước đi trên con đường lát gạch phủ đầy lá vàng. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi lá mục và chút hương hoa sữa cuối mùa còn sót lại, một mùi hương thân thuộc đến nao lòng. Lê Ngân khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái se lạnh của không khí đầu đông, và những suy tư trong lòng cô lại chồng chất thêm. Hoàng Minh, cậu ấy đang thay đổi. Và cô, cô cũng đang dần nhận ra những thay đổi đó, dù cho bản thân cô vẫn giữ một vẻ ngoài trầm tĩnh, khép kín. Khoảng cách vô hình giữa họ, dù đã được rút ngắn một chút, nhưng vẫn còn đó, như một bức tường pha lê mờ ảo, cho phép họ nhìn thấy nhau, nhưng chưa đủ để chạm vào.
***
Hoàng hôn buông xuống, phủ lên Hà Nội một gam màu xám tím huyền ảo. Những hạt mưa phùn lất phất bắt đầu rơi, nhẹ như tơ, giăng mắc khắp không gian, khiến thành phố chìm vào một màn sương mờ ảo. Cái rét ngọt của Hà Nội cuối thu đầu đông càng trở nên rõ rệt hơn, len lỏi qua từng lớp áo, thấm vào da thịt. Tại Quán Cà phê Hoa Sữa, ánh đèn vàng dịu đã được bật lên, tạo nên một không gian ấm cúng, đối lập hoàn toàn với cái lạnh và ẩm ướt bên ngoài. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách và tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách vãn. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc thoang thoảng, và chút mùi bánh ngọt mới ra lò quyện vào nhau, xua đi cái ẩm ướt của màn mưa phùn. Đâu đó, một chút mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn trong không khí, như một kỷ niệm xa xăm, dịu dàng.
Hoàng Minh ngồi một mình bên cửa sổ, nơi những giọt mưa phùn đang lướt trên tấm kính, tạo thành những vệt nước mờ ảo. Cậu đã tan ca làm thêm, nhưng chưa muốn về phòng trọ. Cậu muốn ở lại đây thêm một chút nữa, để đối mặt với chính mình, với những suy nghĩ vẫn đang cuộn xoáy trong đầu. Trên bàn, tập tài liệu mà Cô Thu đã đưa cho cậu nằm ngay ngắn, bên cạnh là cuốn sổ tay ghi chép chung của cậu và Lê Ngân. Cậu đã xem đi xem lại những ghi chú từ cuộc gặp Cô Thu, những lời khuyên của cô, những thông tin về học bổng "Kiến Tạo Tương Lai". Mỗi dòng chữ như một lời thách thức, một lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng hơn.
Cậu nhấp một ngụm cà phê nóng, cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, xua đi cái lạnh đang thấm vào xương tủy. Cậu đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng cuối mùa đang chầm chậm lìa cành, xoay tròn trong gió rồi đáp xuống thềm đất ẩm ướt. Chúng nằm đó, mỏng manh và vô định, gợi cho cậu cảm giác bâng khuâng và sự mong manh của những gì đang có trong cuộc đời mình.
"Mình có đang quá mơ mộng không?" Hoàng Minh tự hỏi, tiếng nói nội tâm vang lên trong đầu cậu, đầy rẫy sự hoài nghi. "Liệu những nỗ lực này có đủ để rút ngắn khoảng cách đó? Khoảng cách về xuất thân, về điều kiện, về cả những suy nghĩ, cảm xúc chưa bao giờ được nói ra." Cậu nhớ lại hình ảnh của Lê Ngân chiều nay, ánh mắt trầm tĩnh nhưng lại có chút gì đó khó hiểu khi nhìn cậu. Cô ấy vẫn giữ một khoảng cách nhất định, một bức tường vô hình mà cậu vẫn chưa thể chạm tới.
Quang Huy. Cái tên ấy lại hiện lên trong tâm trí cậu, như một cái bóng lớn che phủ lên những ước mơ non nớt của cậu. "Quang Huy... cậu ta luôn đi trước một bước, luôn tự tin như vậy. Cậu ta có mọi thứ: ngoại hình, năng lực, gia đình, và cả sự tự tin bẩm sinh. Liệu mình có thể cạnh tranh được với cậu ta không? Liệu những điều mình đang cố gắng có thực sự có ý nghĩa?" Nỗi tự ti cố hữu về xuất thân, về việc mình không đủ tốt, lại dấy lên trong lòng Hoàng Minh, mạnh mẽ như một cơn sóng ngầm. Nó không làm cậu gục ngã ngay lập tức, nhưng nó khiến lòng cậu nặng trĩu, đầy rẫy sự lo lắng và bất an.
Cậu khẽ thở dài, tay vuốt nhẹ trang giấy trong cuốn sổ tay, nơi có những dòng chữ của Lê Ngân, những bản phác thảo đầy tinh tế của cô. Những dòng chữ ấy, những nét vẽ ấy, dường như đang thì thầm về một thế giới khác, một thế giới mà cậu khao khát được chạm tới, được hòa mình vào. Cậu nhìn lại những ghi chú của chính mình, những ý tưởng còn non trẻ, những câu hỏi còn bỏ ngỏ. Cậu đã cố gắng rất nhiều, đã nỗ lực không ngừng nghỉ. Cậu đã vượt qua được sự rụt rè ban đầu, đã dám nói lên khát vọng của mình với Cô Thu. Nhưng những câu hỏi về "xứng đáng" và "đủ tốt" vẫn cứ đeo bám, như những hạt mưa phùn dai dẳng không ngừng rơi.
Mưa phùn giăng mắc bên ngoài, làm mờ đi những ánh đèn đường yếu ớt, tạo nên một khung cảnh u tịch nhưng cũng đầy chất thơ. Cái rét ngọt của Hà Nội như ôm trọn lấy cậu, nhắc nhở cậu về sự nhỏ bé của mình giữa lòng thành phố rộng lớn này. Mùi hoa sữa thoảng qua, dù đã cuối mùa, vẫn đủ để gợi lên những ký ức, những cảm xúc bâng khuâng. Tất cả đều như đang thì thầm về những điều chưa nói, về những cảm xúc còn đang chôn giấu trong lòng cậu.
Hoàng Minh biết rằng con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Sẽ có những lúc cậu muốn bỏ cuộc, muốn quay về với cuộc sống giản dị, an toàn ở quê nhà. Nhưng mỗi khi nghĩ đến đó, hình ảnh Lê Ngân lại hiện lên trong tâm trí cậu. Ánh mắt trầm tĩnh của cô, nụ cười hiếm hoi nhưng tinh tế, và cả những điều mà cậu cảm nhận được từ cô, đã trở thành một thứ động lực vô hình, thúc đẩy cậu tiến lên. Cậu không muốn mãi là chàng trai rụt rè, bỡ ngỡ ngày nào. Cậu muốn trở thành một người xứng đáng, một người đủ tốt để đứng cạnh cô, để cùng cô ngắm nhìn Hà Nội trong những mùa hoa sữa nở.
Cậu khép cuốn sổ tay lại, siết chặt nó trong lòng bàn tay. Mặc dù nỗi tự ti và lo lắng vẫn chưa tan biến hoàn toàn, nhưng ngọn lửa quyết tâm trong lòng cậu vẫn cháy âm ỉ. Cậu sẽ không vội vàng, nhưng cũng sẽ không chần chừ. Từng bước một, cậu sẽ chinh phục những thử thách, sẽ vượt qua những rào cản vô hình, để tìm thấy con đường riêng của mình, giữa lòng Hà Nội trầm mặc và lãng mạn này. Đêm nay, những hạt mưa phùn vẫn sẽ rơi, và những suy tư của Hoàng Minh vẫn sẽ tiếp diễn, nhưng trong lòng cậu đã có thêm một tia hy vọng mới, một lời hứa với chính mình.