Những hạt mưa phùn cuối mùa vẫn còn giăng mắc đâu đó trong tâm trí Hoàng Minh, ngay cả khi bầu trời chiều nay đã hửng nắng nhẹ, vương vãi trên những tán cây xanh mướt của Đại học Ngoại Thương. Bước vào giảng đường lớn, nơi thường diễn ra các buổi hội thảo quan trọng hay những buổi báo cáo học thuật, cậu cảm thấy một luồng khí lạnh phả vào mặt, không phải cái rét ngọt cắt da thịt của Hà Nội, mà là cái lạnh của sự hồi hộp, của một thử thách mà cậu đã tự đặt ra cho mình. Bên trong, không gian rộng lớn, với những dãy ghế xếp ngay ngắn hướng về một bục thuyết trình cao, nơi có màn hình máy chiếu đang hiển thị logo của Khoa Kinh tế Quốc tế.
Cậu đã chuẩn bị rất kỹ cho buổi báo cáo ý tưởng dự án "Kiến Tạo Tương Lai" ngày hôm nay. Tập tài liệu dày cộp đã được cậu nghiền ngẫm không biết bao nhiêu lần, những dòng chữ của Cô Thu, những ghi chú về học bổng, tất cả đã thấm vào từng tế bào. Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi điều hòa lạnh, mùi giấy mới từ những tập hồ sơ trên bàn, và thoang thoảng mùi cà phê từ cốc của ai đó. Cậu bước lên bục, đặt tập tài liệu xuống, tay khẽ run nhưng ánh mắt lại kiên định lạ thường. Dưới hàng ghế đầu, Cô Thu mỉm cười khích lệ, ánh mắt hiền từ như tiếp thêm sức mạnh cho cậu. Ngay bên cạnh Cô Thu, Hoàng Minh thoáng thấy Quang Huy, cậu ta ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc sảo đang tập trung vào cậu. Một cảm giác lạ lẫm chạy dọc sống lưng, vừa là áp lực, vừa là một động lực ngầm.
"Kính thưa cô Thu, cùng các thầy cô và các bạn sinh viên..." Giọng Hoàng Minh ban đầu hơi nhỏ, nhưng khi cậu bắt đầu trình bày về dự án, về những trăn trở của cậu về kinh tế số và tiềm năng của các doanh nghiệp vừa và nhỏ ở Việt Nam, giọng cậu dần trở nên rõ ràng, trầm ấm và đầy nhiệt huyết. Cậu không còn là chàng trai rụt rè, ngập ngừng của những ngày đầu. Những kiến thức đã tích lũy, những ý tưởng đã ấp ủ, giờ đây tuôn ra một cách mạch lạc, có cấu trúc. Cậu sử dụng các slide minh họa một cách thành thạo, chỉ tay vào biểu đồ, phân tích số liệu với một phong thái tự tin mà chính cậu cũng không ngờ mình có thể có được.
"…Chúng ta có thể áp dụng phương pháp phân tích dữ liệu lớn này để dự đoán xu hướng thị trường, từ đó hỗ trợ các doanh nghiệp nhỏ đưa ra quyết định kinh doanh hiệu quả hơn, giảm thiểu rủi ro và tăng cường khả năng cạnh tranh trên thị trường quốc tế." Cậu nói, đôi mắt sáng lên khi chạm đến phần trọng tâm của ý tưởng. "Mục tiêu của dự án không chỉ dừng lại ở việc tạo ra một công cụ, mà còn là xây dựng một cộng đồng, nơi các doanh nghiệp có thể chia sẻ kinh nghiệm, học hỏi lẫn nhau, và cùng nhau vươn ra biển lớn."
Cả khán phòng im lặng lắng nghe. Tiếng máy chiếu chạy ro ro, tiếng lật tài liệu khe khẽ là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tập trung. Hoàng Minh cảm nhận được những ánh mắt đang đổ dồn về mình, không còn là sự tò mò hay đánh giá, mà là sự lắng nghe chân thành. Cậu nhìn thẳng vào Cô Thu, thấy cô gật đầu tán thành, nụ cười trên môi cô rạng rỡ hơn. Đó là một sự công nhận, một lời động viên vô giá.
Khi cậu kết thúc phần trình bày, một vài tiếng vỗ tay lưa thưa vang lên, sau đó lan rộng thành một tràng vỗ tay ấm áp. Cậu cúi đầu cảm ơn, trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả. Cậu đã làm được. Cậu đã vượt qua chính mình, vượt qua nỗi sợ hãi cố hữu.
"Hoàng Minh đã có một sự chuẩn bị rất tốt, ý tưởng cũng rất mới mẻ và có tính ứng dụng cao," Cô Thu lên tiếng, giọng nói ấm áp, truyền cảm vang vọng khắp phòng. "Cô rất ấn tượng với sự nhiệt huyết và khả năng phân tích của em. Dự án này có tiềm năng rất lớn."
Quang Huy, vẫn ngồi ở hàng ghế đầu, khẽ nghiêng người nói nhỏ với người bên cạnh, giọng điềm đạm nhưng Hoàng Minh vẫn kịp nghe thấy một phần: "Khá đấy chứ." Lời khen ngắn gọn, nhưng nó mang một sức nặng riêng, bởi nó đến từ một người mà Hoàng Minh luôn coi là "hình mẫu" của sự tự tin và tài năng. Áp lực vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi tự ti đè nặng. Thay vào đó, nó biến thành một thách thức, một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm trong lòng cậu. Cậu biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều chông gai. Nhưng ít nhất, cậu đã dám bước đi. Cậu đã dám thể hiện mình, dám vươn lên. Và trong khoảnh khắc đó, giữa giảng đường lớn của Đại học Ngoại Thương, Hoàng Minh cảm thấy mình đã gần hơn một chút với cái "thế giới khác" mà cậu hằng mơ ước, cái thế giới mà có thể, một ngày nào đó, cậu sẽ cùng Lê Ngân ngắm nhìn. Nụ cười nhẹ hé trên môi cậu, một nụ cười của sự nỗ lực và hy vọng.
***
Cuối buổi chiều, khi nắng đã dịu hẳn, nhuộm vàng những hàng cây xanh mướt trong khuôn viên Đại học Ngoại Thương, Lê Ngân và Mai Chi đang thong thả bước đi trên hành lang. Tiếng chuông báo giờ vừa vang lên, báo hiệu kết thúc một buổi học, và dòng sinh viên bắt đầu đổ ra, tạo nên một không khí náo nhiệt, râm ran tiếng nói cười. Tiếng chim hót líu lo trên những tán lá, hòa cùng tiếng xe cộ từ xa vọng lại, tạo nên bản giao hưởng quen thuộc của một buổi chiều Hà Nội.
Ngân khoác trên mình chiếc áo khoác mỏng màu be, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai. Dáng người cô mảnh mai, thanh thoát, mỗi bước đi đều nhẹ nhàng, uyển chuyển. Mai Chi bên cạnh thì năng động hơn, mái tóc cắt ngắn ngang vai, áo sơ mi kẻ sọc và quần jean, cô ấy nói không ngừng, kể về một buổi triển lãm nghệ thuật sắp tới.
"Này Ngân, mày có đi không? Nghe nói lần này có mấy bức khá hay đó, đúng gu mày luôn," Mai Chi vừa nói vừa huých nhẹ tay Ngân.
Ngân chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua những dãy phòng học đang mở cửa. Đôi mắt cô sâu và trầm, thường nhìn xa xăm, nhưng hôm nay, chúng dường như đang tìm kiếm điều gì đó. Bất chợt, Mai Chi khựng lại, kéo tay Ngân về phía một cánh cửa phòng hội thảo đang hé mở. Từ bên trong, Ngân thoáng nghe thấy một giọng nói ấm áp, quen thuộc.
"Ê Ngân, nhìn kìa! Thằng Minh nó... nó khác hẳn rồi đấy. Trông tự tin ghê!" Mai Chi thì thầm, giọng đầy phấn khích, đôi mắt sắc sảo của cô ấy lấp lánh sự tò mò.
Ngân khẽ nhíu mày, ánh mắt lập tức dõi vào bên trong. Qua khe cửa, cô thấy Hoàng Minh đang đứng trên bục thuyết trình, đối diện với một nhóm nhỏ gồm các giảng viên và một vài sinh viên khác. Cậu đang nói, cử chỉ dứt khoát, ánh mắt kiên định. Không còn vẻ rụt rè, bối rối như những lần cô từng thấy cậu trước đây. Sự thay đổi ấy, dù chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, nhưng lại in sâu vào tâm trí Ngân.
Bên cạnh Hoàng Minh, Cô Thu đang mỉm cười hài lòng. Và ngay hàng ghế đầu, một bóng hình quen thuộc khác, Quang Huy, đang ngồi đó, gương mặt tập trung, thỉnh thoảng lại ghi chép gì đó vào cuốn sổ tay.
"Mà hình như Quang Huy cũng ở trong đó, hay là họ đang cạnh tranh gì nhỉ?" Mai Chi tiếp tục suy đoán, giọng nói cô ấy mang theo một chút ngạc nhiên và hứng thú. "Thằng Minh dạo này giỏi ghê, dám đối đầu cả Quang Huy luôn."
Ngân không trả lời Mai Chi. Cô chỉ "Ừ" một tiếng thật khẽ, gần như là một tiếng thở dài. Ánh mắt cô vẫn dõi theo Hoàng Minh, rồi lại lướt qua Quang Huy. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng cô. Đó là sự bất ngờ, pha lẫn một chút ngưỡng mộ trước sự nỗ lực và thay đổi của Hoàng Minh. Cậu không còn là chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ mà cô từng gặp dưới cơn mưa phùn ngày đông. Cậu đã vươn lên, đã khẳng định bản thân.
Nhưng cùng với sự ngưỡng mộ ấy, một cảm giác khác cũng dần hình thành, một sự dè dặt khó gọi tên. Có lẽ, đó là một "khoảng cách" mới. Khoảng cách không phải vì xuất thân, không phải vì sự tự ti của cậu, mà là khoảng cách của sự vươn lên, của những tham vọng lớn lao. Liệu sự thay đổi ấy có làm Minh khác đi? Liệu cậu có còn là chàng trai giản dị, trân trọng những điều nhỏ bé, tinh tế như cô từng cảm nhận?
Ngân khẽ siết chặt quai túi xách. Mai Chi vẫn đang luyên thuyên về những suy đoán của mình, nhưng Ngân chỉ nghe loáng thoáng. Cô cảm thấy một sự phức tạp đang dần lớn lên trong lòng, một sự lo lắng mơ hồ. Cô vẫn muốn giữ một khoảng cách nhất định, một bức tường vô hình giữa cô và thế giới bên ngoài, và cả giữa cô và Hoàng Minh. Nhưng giờ đây, bức tường ấy dường như đang lung lay, không phải bởi Minh đang cố gắng phá vỡ nó, mà bởi chính sự thay đổi của cậu đang khiến cô phải nhìn lại chính mình, nhìn lại những cảm xúc đang chôn giấu.
Họ tiếp tục bước đi, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên hành lang đá hoa cương. Nhưng trước khi rẽ qua góc hành lang, Lê Ngân đã không kìm được mà ngoái đầu lại nhìn thêm một lần nữa về phía căn phòng hội thảo. Ánh nắng chiều cuối cùng hắt vào hành lang, tạo nên một vệt sáng dài trên sàn, nơi Hoàng Minh vừa đứng. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh cậu tự tin trên bục, cùng với bóng dáng điềm tĩnh của Quang Huy, in sâu vào tâm trí cô, gợi lên vô vàn suy tư.
***
Đêm đã buông xuống trên thành phố, mang theo những hạt mưa phùn nhẹ, lất phất gõ vào cửa kính căn hộ của Lê Ngân. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn vương vấn, len lỏi qua từng kẽ hở, khiến không gian thêm phần se lạnh. Ngân ngồi bên cửa sổ, ánh đèn vàng dịu của căn phòng hắt lên khuôn mặt trái xoan thanh tú của cô, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm đang đăm chiêu.
Trên bàn trước mặt cô là một bức tranh phác thảo phố cổ Hà Nội, với những mái nhà rêu phong, những con ngõ nhỏ quanh co và dáng người gánh hàng rong quen thuộc. Đó là một trong những tác phẩm yêu thích của cô, nơi cô gửi gắm tình yêu của mình cho vẻ đẹp trầm mặc, cổ kính của thành phố này. Cô nhẹ nhàng đặt tay lên bức vẽ, cảm nhận sự mịn màng của giấy, từng nét chì tinh tế mà cô đã dày công tạo nên.
Hình ảnh Hoàng Minh tự tin trên bục thuyết trình chiều nay vẫn hiện rõ trong tâm trí cô, rõ ràng như những nét vẽ trên giấy. "Hoàng Minh... cậu ấy đang thay đổi thật," cô thầm nghĩ. "Không còn là chàng trai nhút nhát ban đầu nữa. Cậu ấy đã dám đứng lên, dám nói ra những suy nghĩ của mình." Một thoáng ngưỡng mộ len lỏi trong lòng Ngân. Cậu ấy đã nỗ lực rất nhiều, đã vượt qua chính mình.
Nhưng cùng với sự ngưỡng mộ ấy, một nỗi bâng khuâng khác cũng dâng lên. Cô nhớ lại lời Mai Chi nói về Quang Huy, về sự cạnh tranh. Có phải thế giới mà Hoàng Minh đang dấn thân vào là một thế giới khác, một thế giới của sự vươn lên không ngừng, của những tham vọng lớn lao? Liệu những điều đó có khiến cậu xa rời những giá trị giản dị, những điều mà cô, một người con gái Hà Nội gốc, vẫn luôn trân trọng?
"Sự cố gắng của cậu ấy thật đáng nể. Nhưng liệu, sự vươn lên đó có khiến cậu ấy quên đi những giá trị giản dị, hay những điều mình trân trọng?" Ngân tự hỏi, giọng nói nội tâm vang lên trong đầu cô. Cô cảm thấy một "khoảng cách khác" đang dần hình thành, không phải là khoảng cách về xuất thân hay sự tự ti, mà là khoảng cách của những con đường riêng. Một con đường đầy tham vọng và cạnh tranh, một con đường khác lại tìm kiếm sự bình yên, vẻ đẹp ẩn giấu.
Cô khẽ chạm vào khung cửa sổ lạnh, cảm nhận cái lạnh ẩm của Hà Nội len lỏi qua ô cửa. Mưa phùn vẫn rơi, không ồn ào, chỉ rì rầm như những lời thì thầm không dứt. Tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng từ chiếc radio nhỏ xíu trong góc phòng càng làm tăng thêm vẻ trầm lắng của màn đêm. Ngân nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc hỗn độn trong lòng.
Cô luôn là người dè dặt, khó mở lòng. Những cảm xúc, dù là vui hay buồn, đều được cô gói ghém cẩn thận trong tâm hồn mình. Cô sợ sự thay đổi, sợ những điều không chắc chắn. Và giờ đây, sự thay đổi của Hoàng Minh, dù là theo hướng tích cực, cũng khiến cô phải đối mặt với nỗi sợ hãi cố hữu ấy. Liệu cô có thể chấp nhận một Hoàng Minh khác, một Hoàng Minh mạnh mẽ hơn, đầy tham vọng hơn? Hay cô sẽ mãi mắc kẹt trong nỗi lo sợ rằng cậu sẽ rời xa, sẽ quên đi những điều mà họ đã từng chia sẻ, những khoảnh khắc giản dị dưới mưa phùn, dưới mùi hoa sữa nồng nàn?
Bức tranh phác thảo phố cổ trên bàn như một lời nhắc nhở về vẻ đẹp vĩnh cửu, không đổi thay của Hà Nội. Ngân muốn tin rằng có những giá trị sẽ không bao giờ mất đi, dù cuộc sống có thay đổi đến đâu. Cô muốn tin vào những "điều chưa nói" giữa cô và Hoàng Minh, những cảm xúc sâu kín mà cả hai vẫn giấu trong lòng.
Cô mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Những ánh đèn đường yếu ớt bị màn mưa phùn làm mờ đi, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, mơ hồ. Hà Nội về đêm, trong màn mưa phùn, vẫn đẹp một cách ma mị, lãng mạn. Nhưng trong vẻ đẹp ấy, Ngân lại cảm thấy một sự cô đơn nhẹ nhàng. Có lẽ, cô cũng cần phải thay đổi. Không phải thay đổi để chạy theo ai đó, mà là thay đổi để đối mặt với chính mình, với những cảm xúc mà cô đã cố gắng chôn giấu quá lâu.
Lê Ngân nhẹ nhàng đặt bức tranh xuống, tay cô mân mê viền giấy, suy nghĩ vẫn còn quay cuồng. Cô biết, con đường phía trước của Hoàng Minh sẽ đầy thử thách, và con đường của cô cũng vậy. Sẽ có những lúc hai con đường ấy giao nhau, và cũng có những lúc chúng rẽ lối. Nhưng dù thế nào đi nữa, những ký ức về Hà Nội, về những mùa mưa phùn, cái rét đầu đông và mùi hoa sữa, sẽ mãi là sợi dây kết nối vô hình giữa họ, là minh chứng cho một tình yêu thanh xuân đang dần trưởng thành, lặng lẽ giữa lòng thành phố cổ kính. Đêm nay, cô sẽ tiếp tục suy tư, tiếp tục lắng nghe tiếng mưa phùn gõ cửa, và lắng nghe cả tiếng lòng mình đang rung động một cách phức tạp.