Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 143

Hương Gió Báo Hiệu

3305 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự kiên trì và quyết tâm của Hoàng Minh trong việc theo đuổi dự án học thuật, thể hiện sự trưởng thành và bớt rụt rè hơn, nhưng vẫn còn đó nỗi lo lắng về tương lai và sự tự ti.,Làm sâu sắc thêm nội tâm Lê Ngân qua những quan sát tinh tế về Hoàng Minh, đồng thời bộc lộ sự dè dặt và nỗi sợ hãi về 'khoảng cách vô hình' giữa họ.,Tiếp tục củng cố vai trò của Quang Huy như một áp lực gián tiếp, thúc đẩy Hoàng Minh nhưng cũng khiến anh vẫn còn chút tự ti, và ảnh hưởng đến suy nghĩ của Lê Ngân.,Tăng cường cảm giác về áp lực học tập và định hướng tương lai, đẩy mạnh xung đột 'rising action' của arc.,Dẫn dắt một cách tinh tế đến 'một hiểu lầm nhỏ hoặc sự kiện khiến Hoàng Minh và Lê Ngân cảm nhận rõ rệt khoảng cách vô hình do xuất thân/tính cách' ở Ch.145.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Mai Chi, Anh Khoa, Quang Huy
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, hoài niệm, tinh tế, có chút bâng khuâng và màu sắc u buồn nhẹ nhàng.
Kết chương: [object Object]

Đêm đã khuya, nhưng Lê Ngân vẫn không sao chợp mắt được. Tiếng mưa phùn tí tách ngoài khung cửa như một bản nhạc không lời, du dương mà thấm đẫm nỗi niềm. Cô vẫn còn nguyên cảm giác bâng khuâng từ buổi chiều, những suy nghĩ về Hoàng Minh, về Quang Huy, và về chính bản thân mình cứ xoáy sâu trong tâm trí. Bức tranh phác thảo phố cổ trên bàn, vật phẩm cô vừa mân mê, giờ đây như một tấm gương phản chiếu những nỗi niềm khó gọi tên. Một sự thay đổi đang diễn ra, không chỉ ở Hoàng Minh mà còn ở cả cô, một sự thay đổi chậm rãi, mơ hồ như chính màn mưa phùn Hà Nội.

***

Sáng hôm sau, cái se lạnh của Hà Nội như thấm sâu hơn vào da thịt, nhưng ánh nắng dịu dàng đã xua tan đi màn mưa phùn dai dẳng của đêm qua. Hoàng Minh, trong chiếc áo khoác dày màu xám đã bạc màu nhưng vẫn sạch sẽ và phẳng phiu, bước vào quán cà phê "Hoa Sữa". Không gian quán quen thuộc vẫn đong đầy hơi ấm và mùi hương quyến rũ đặc trưng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi trà thảo mộc thoang thoảng, và đâu đó, nếu tinh ý, người ta vẫn có thể nhận ra chút dư vị của mùi hoa sữa cuối mùa vương vấn từ cây cổ thụ bên đường. Quán cà phê "Hoa Sữa" được cải tạo từ một ngôi nhà ống cũ, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, ẩn mình giữa con phố rợp bóng cây. Những chiếc bàn gỗ mộc mạc, những giá sách đầy ắp, và ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng tạo nên một bầu không khí thư thái, lãng mạn, đôi chút hoài cổ, như tách biệt hẳn với sự ồn ào, hối hả bên ngoài. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa nhỏ, tiếng pha chế cà phê lách cách đều đặn và tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách vãng lai hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, rất riêng của Hà Nội.

Hoàng Minh chọn góc bàn quen thuộc của mình, gần cửa sổ nhìn ra con phố nhỏ. Chiếc laptop được mở ra, màn hình hiển thị những bảng biểu phức tạp và vô số tài liệu nghiên cứu về kinh tế, tài chính. Bên cạnh là chồng sách chuyên ngành dày cộm, được đánh dấu cẩn thận bằng những mảnh giấy nhớ đủ màu. Anh đang miệt mài nghiên cứu, đôi khi gạch chân những dòng chữ quan trọng, đôi khi lại cúi xuống ghi chú vào cuốn sổ tay ghi chép chung của mình. Cuốn sổ ấy, đã cũ sờn gáy, chứa đựng không chỉ những công thức, những khái niệm mà còn là những ý tưởng, những câu hỏi anh ấp ủ, những ước mơ anh đang từng bước xây dựng. Từng nét chữ ngay ngắn, cẩn thận trên trang giấy phản ánh sự nghiêm túc và quyết tâm của anh.

Anh Khoa, sau ca làm buổi sáng, bước đến với một cốc cà phê mới pha trên tay. Ánh mắt anh tràn đầy sự thấu hiểu và động viên khi nhìn thấy Hoàng Minh đang tập trung cao độ. Anh Khoa là người đã chứng kiến những bước trưởng thành của Minh từ những ngày đầu bỡ ngỡ ở Hà Nội. "Chào em, Hoàng Minh. Lại miệt mài thế à?" Anh Khoa khẽ đặt cốc cà phê xuống bàn, kéo ghế ngồi đối diện. Mái tóc hơi dài của anh rũ xuống trán, nhưng đôi mắt sau cặp kính vẫn ánh lên vẻ điềm đạm, chín chắn.

Hoàng Minh ngẩng đầu lên, nét mặt rạng rỡ hẳn khi thấy Anh Khoa. "Vâng, chào anh Khoa. Em đang tìm hiểu thêm về các chương trình trao đổi sinh viên và học bổng cho năm sau, anh ạ. Thấy mấy anh chị khóa trên đi rồi, cũng muốn thử sức, nhưng thấy nhiều yêu cầu quá..." Giọng Minh nhỏ nhẹ, có chút ngập ngừng nhưng ánh mắt lại bừng sáng một khát vọng rõ ràng. Anh nhìn vào cuốn sổ, như thể tìm kiếm thêm sự động viên từ những dòng chữ mình đã ghi.

Anh Khoa nhấp một ngụm cà phê nóng, khẽ mỉm cười. "Tốt đấy chứ. Nhưng cũng phải cân nhắc kỹ, cơ hội lớn đi kèm với áp lực lớn. Đặc biệt là những chương trình yêu cầu cao về kinh nghiệm thực tế, định hướng rõ ràng sau này, hoặc cả việc phải sống xa nhà một thời gian dài." Anh Khoa nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự từng trải. Anh đã từng trải qua những giai đoạn như Minh, nên anh hiểu rõ những băn khoăn, những khát khao của chàng trai trẻ.

Hoàng Minh gật gù, ánh mắt thoáng buồn. "Vâng, em biết. Em chỉ sợ mình không đủ tốt, không đủ bản lĩnh để đối mặt với những thử thách đó... và cả những thứ khác nữa." Anh nói khẽ, đôi mắt lướt qua khung cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều đang dần tắt. "Những thứ khác nữa" – đó là những điều anh chưa thể gọi tên, nhưng lại nặng trĩu trong lòng. Nỗi lo về khoảng cách với Lê Ngân, về sự tự ti ẩn sâu, về việc liệu những nỗ lực này có thực sự giúp anh rút ngắn được khoảng cách vô hình giữa họ hay không. Anh sợ rằng càng cố gắng, càng vươn lên, anh lại càng tạo ra một thế giới khác, một thế giới mà Ngân có thể không thuộc về, hoặc không muốn thuộc về.

Anh Khoa nhận ra sự dao động trong ánh mắt Hoàng Minh. Anh đặt tay lên vai cậu em, vỗ nhẹ động viên. "Cứ làm hết sức mình, Hoàng Minh. Cuộc sống là một chuỗi những lựa chọn, và mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó. Đừng để nỗi sợ hãi níu chân em." Giọng Anh Khoa vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sức mạnh vực dậy tinh thần. Anh hiểu rằng, đối với những người như Hoàng Minh, xuất thân từ tỉnh lẻ và phải tự thân vận động giữa lòng Hà Nội hoa lệ, mỗi bước tiến đều là một sự đánh đổi, một cuộc chiến đấu không ngừng nghỉ với chính bản thân và những định kiến vô hình. Anh Khoa tin vào tiềm năng của Minh, tin vào sự kiên trì và khát vọng vươn lên của cậu.

Hoàng Minh chăm chú lắng nghe từng lời khuyên của Anh Khoa, gật gù, rồi lại ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay. Từng câu nói của Anh Khoa như tiếp thêm sức mạnh, tiếp thêm động lực cho anh. Anh biết, con đường phía trước sẽ không trải hoa hồng, nhưng anh không muốn bỏ cuộc. Anh muốn chứng tỏ bản thân, không chỉ vì mình mà còn vì những người anh yêu quý, vì những ước mơ anh đang ấp ủ. Sau đó, Anh Khoa vỗ nhẹ vai Minh một lần nữa, rồi quay lại quầy pha chế, để lại Hoàng Minh một mình trong không gian tĩnh lặng, tiếp tục chìm đắm vào thế giới của những con số, những lý thuyết và những hoài bão lớn lao. Ánh nắng cuối chiều hắt qua khung cửa sổ, đổ dài trên trang sách, trên khuôn mặt đăm chiêu của chàng trai trẻ, như một lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng, nhưng cũng đầy thách thức.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều bắt đầu nhạt dần, nhuộm vàng các tán cây cổ thụ trong khuôn viên Đại học Ngoại Thương, Lê Ngân và Mai Chi đang thong thả bước đi sau giờ học. Tiếng chuông báo giờ vừa dứt, hàng trăm sinh viên ùa ra khỏi các giảng đường, tạo nên một dòng chảy náo nhiệt. Tiếng trò chuyện ríu rít, tiếng cười đùa vang vọng khắp sân trường, hòa lẫn với tiếng xe cộ từ xa và tiếng nhạc từ một câu lạc bộ nào đó đang tập luyện. Không khí trẻ trung, năng động của trường đại học bao trùm mọi ngóc ngách, mang theo mùi sách vở, cà phê và mùi cỏ cây xanh mát.

Mai Chi, với mái tóc cắt ngắn ngang vai năng động, vừa đi vừa luyên thuyên về bài tập nhóm sắp tới. "Này Ngân, cậu thấy Minh dạo này khác không? Tập trung vào học hành ghê gớm, như kiểu bị ai đó kích thích ấy." Mai Chi vừa nói, vừa liếc mắt sang bảng thông báo lớn của Khoa, nơi dán chi chít các thông tin về hoạt động sinh viên và thành tích học tập. Trên đó, cái tên Quang Huy nổi bật ở vị trí cao nhất trong danh sách các sinh viên đạt thành tích xuất sắc trong một cuộc thi học thuật liên trường. Dòng chữ ấy như một lời khẳng định về tài năng và sự vượt trội của cậu ta, một biểu tượng của sự thành công mà nhiều người ngưỡng mộ và cũng không ít người muốn cạnh tranh.

Lê Ngân, dáng người mảnh mai, thanh thoát trong bộ trang phục màu trung tính, khẽ nhún vai. "Cậu ấy vẫn thế mà, chăm chỉ từ trước đến giờ rồi." Giọng cô nhẹ nhàng, cố giữ vẻ thờ ơ, nhưng ánh mắt cô lại không giấu được sự chú ý. Cô lướt qua bảng thông báo, dừng lại ở cái tên Quang Huy một khoảnh khắc, rồi lại vô thức dõi theo bóng dáng một chàng trai đang đi về phía thư viện. Đó là Hoàng Minh. Anh đang ôm một chồng sách dày cộp, cùng với cuốn sổ tay ghi chép chung quen thuộc, vẻ mặt đăm chiêu, dường như hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng của mình. Mỗi bước đi của anh đều toát lên sự tập trung và một chút gánh nặng vô hình.

Mai Chi không để ý đến sự xao nhãng thoáng qua của Ngân, tiếp tục nói. "Chăm thì chăm thật, nhưng giờ có vẻ có mục tiêu rõ ràng hơn nhiều. Như kiểu Quang Huy ấy, lúc nào cũng có kế hoạch, có mục tiêu lớn. Nhưng mà, Minh có vẻ trầm hơn nhiều, không khéo lại tự tạo áp lực cho mình. Cậu nghĩ Minh đang cố gắng vì điều gì?" Mai Chi hỏi, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Ngân, như muốn dò xét những suy nghĩ ẩn sâu trong cô bạn thân.

Ngân không trả lời. Trong lòng cô, những lời của Mai Chi như chạm đúng vào những băn khoăn mà cô đã cố gắng chôn giấu. *Quang Huy... Đúng là một thước đo vô hình, vừa là động lực, vừa là áp lực.* Cô thầm nghĩ. Hình ảnh Hoàng Minh miệt mài, và cái tên Quang Huy trên bảng thông báo cứ xoay vần trong tâm trí cô. Hai hình ảnh ấy, một bên là sự kiên trì thầm lặng, một bên là sự thành công rực rỡ, dường như đang tạo ra một áp lực vô hình lên Hoàng Minh, và cả lên những suy nghĩ của chính cô. Lê Ngân cảm nhận rõ sự thay đổi trong Hoàng Minh. Anh không còn là chàng trai nhút nhát, rụt rè ban đầu nữa. Anh đang vươn lên, đang bứt phá khỏi vỏ bọc của chính mình, nhưng đồng thời, cô cũng cảm thấy một "khoảng cách khác" đang hình thành. Không phải là khoảng cách về xuất thân, mà là khoảng cách của những mục tiêu, những hoài bão, những con đường mà mỗi người đang chọn.

Cô nhớ lại những buổi chiều mưa phùn, hai đứa cùng trú mưa dưới mái hiên cũ, những lần cùng ngồi xe buýt về, những tin nhắn hỏi thăm nhẹ nhàng. Tất cả những điều đó dường như thuộc về một Hoàng Minh khác, một Hoàng Minh giản dị và gần gũi hơn. Giờ đây, Hoàng Minh đang vươn tới những đỉnh cao mới, những chân trời rộng lớn hơn. Liệu trong thế giới đó, có còn chỗ cho những giá trị giản dị mà cô vẫn trân trọng? Liệu anh có còn nhớ đến những khoảnh khắc trầm lắng, những vẻ đẹp ẩn mình của Hà Nội mà cô vẫn hằng yêu mến?

Lê Ngân bước chậm lại, ánh mắt cô dõi theo bóng Hoàng Minh xa dần, khuất sau những hàng cây xanh mướt của trường. Anh Khoa đã nói đúng, Hoàng Minh đang vươn lên, nhưng cái giá phải trả là gì? Và liệu cô có sẵn sàng chấp nhận cái giá đó, chấp nhận một Hoàng Minh mới, mạnh mẽ hơn, tham vọng hơn, nhưng cũng có thể xa cách hơn? Mai Chi vẫn tiếp tục nói về bài tập nhóm, về một giảng viên khó tính nào đó, nhưng Ngân chỉ lắng nghe trong im lặng, tâm trí cô vẫn chìm đắm trong những suy tư phức tạp của riêng mình. Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả bầu trời, nhưng trong lòng Ngân, một cảm giác bâng khuâng, mơ hồ vẫn còn giăng mắc, như màn sương chiều bảng lảng trên mặt hồ.

***

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên mặt Hồ Gươm, khiến không gian trở nên huyền ảo và lãng mạn lạ thường. Lê Ngân một mình đi dạo quanh bờ hồ, những bước chân nhẹ nhàng, chậm rãi. Gió nhẹ thổi qua mặt hồ, mang theo chút hơi nước mát lạnh và đôi khi, một mùi hương trầm thoang thoảng từ đền Ngọc Sơn, hòa lẫn với mùi cây xanh quen thuộc và chút mùi hoa sữa cuối mùa còn vương vấn trong không khí. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng chuông chùa vọng lại từ xa, tiếng cười nói của trẻ em và tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ hồ tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu tâm hồn.

Nhưng trong lòng Ngân, sự bình yên ấy lại không thể xua đi những suy nghĩ hỗn độn. Những lời của Mai Chi vẫn vang vọng trong tai cô, hình ảnh Hoàng Minh miệt mài với sách vở, và cái tên Quang Huy trên bảng thông báo cứ luẩn quẩn không dứt. Cô cảm nhận rõ rệt một sự thay đổi đang diễn ra, một dòng chảy ngầm mạnh mẽ trong cuộc sống của Hoàng Minh, và cả trong mối quan hệ giữa họ.

*Minh đang cố gắng vì điều gì?* Ngân tự hỏi, ánh mắt dõi theo những chiếc lá vàng đang chao nghiêng trong gió, rồi nhẹ nhàng rơi xuống mặt hồ. *Vì một tương lai rộng mở, thoát khỏi những giới hạn của bản thân? Hay vì để chứng tỏ mình không thua kém ai, kể cả Quang Huy, hay cả những người như mình?*

Cô nhớ lại bức tranh phác thảo phố cổ của mình, bức tranh mà cô đã đặt rất nhiều tâm huyết, thể hiện tình yêu của cô với vẻ đẹp trầm mặc, cổ kính của Hà Nội. Trong khoảnh khắc này, bức tranh ấy bỗng trở nên thật nhỏ bé, thật tĩnh lặng, so với những gì Hoàng Minh đang theo đuổi. Thế giới của anh đang mở rộng ra, vượt ra khỏi những con phố nhỏ, những mái nhà rêu phong, vươn tới những chân trời mới, những cơ hội lớn lao.

*Và mình... mình có đang đứng yên không? Hay chỉ đang bám víu vào những giá trị cũ của Hà Nội mà mình yêu, trong khi thế giới của Minh đang ngày càng rộng lớn?* Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nỗi sợ hãi ấy không phải là sự ghen tỵ, mà là sự lo lắng về việc liệu cô có thể theo kịp, có thể hiểu được những hoài bão mới của anh hay không. Cô sợ rằng, khi anh đã vươn tới một tầm cao mới, anh sẽ không còn nhìn thấy những vẻ đẹp giản dị, những điều nhỏ bé mà cô vẫn trân trọng.

*Khoảng cách... nó không chỉ là những lời nói chưa dám bày tỏ, mà là cả những con đường chúng ta đang chọn, và những điều chúng ta chưa dám đối mặt.* Ngân khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái se lạnh của gió hoàng hôn. Cô hiểu rằng, sự dè dặt của cô, sự khó mở lòng của cô, đang tạo nên một bức tường vô hình giữa hai người. Cô luôn sợ sự thay đổi, sợ những điều không chắc chắn. Và giờ đây, sự thay đổi của Hoàng Minh, dù là theo hướng tích cực, cũng đang thách thức chính nỗi sợ hãi cố hữu ấy của cô. Liệu cô có dám bước ra khỏi vùng an toàn của mình, dám đối mặt với những cảm xúc phức tạp này, dám chấp nhận một Hoàng Minh mạnh mẽ hơn, tham vọng hơn?

Cô dừng chân bên bờ hồ, ngắm nhìn Tháp Rùa hiện lên uy nghiêm giữa ánh hoàng hôn. Những công trình kiến trúc Pháp cổ kính bao quanh hồ cũng được nhuộm một màu vàng đỏ rực rỡ, tạo nên một khung cảnh vừa tráng lệ vừa tĩnh mịch. Cô khẽ chạm tay vào mặt nước hồ lạnh mát, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng của những làn sóng nhỏ. Những suy nghĩ hỗn độn dường như lắng xuống một chút, nhưng không hoàn toàn biến mất.

Trong lòng Ngân, một sự mâu thuẫn sâu sắc đang diễn ra. Cô ngưỡng mộ sự kiên trì, sự vươn lên của Hoàng Minh. Cô biết anh đã phải nỗ lực rất nhiều để vượt qua những khó khăn, những rào cản vô hình. Nhưng cùng với sự ngưỡng mộ ấy là nỗi lo sợ về một tương lai xa cách, một khoảng cách ngày càng lớn dần mà cô không biết liệu mình có thể lấp đầy được hay không. Cô sợ rằng, khi anh đã đạt được những thành công lớn lao, anh sẽ quên đi những ngày tháng giản dị, những khoảnh khắc đầu tiên của họ dưới mái hiên cũ, trong màn mưa phùn lất phất. Mùi hoa sữa thoang thoảng trong gió chiều như một lời nhắc nhở về những kỷ niệm đẹp đẽ, nhưng cũng như một lời cảnh báo về sự phai nhạt của thời gian.

Lê Ngân mở mắt, nhìn ra xa xăm. Những ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, lung linh trên mặt hồ, phản chiếu một Hà Nội về đêm đầy quyến rũ. Cô biết, con đường phía trước của Hoàng Minh sẽ đầy thử thách, và con đường của cô cũng vậy. Sẽ có những lúc hai con đường ấy giao nhau, và cũng có những lúc chúng rẽ lối. Nhưng dù thế nào đi nữa, những ký ức về Hà Nội, về những mùa mưa phùn, cái rét đầu đông và mùi hoa sữa, sẽ mãi là sợi dây kết nối vô hình giữa họ, là minh chứng cho một tình yêu thanh xuân đang dần trưởng thành, lặng lẽ giữa lòng thành phố cổ kính. Đêm nay, cô sẽ tiếp tục suy tư, tiếp tục lắng nghe tiếng gió hồ thổi qua, và lắng nghe cả tiếng lòng mình đang rung động một cách phức tạp, báo hiệu cho những điều chưa nói, những thử thách chưa đến, và những khoảng cách sẽ được thử thách trong tương lai.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ