Đêm buông xuống trên Hà Nội, mang theo một nỗi niềm trầm mặc, tựa như tấm màn nhung xám phủ lên những con phố quen. Dưới ánh đèn vàng vọt, những tán lá bàng đã ngả màu úa tàn, chao nghiêng trong gió, gieo vào lòng người những bâng khuâng khó tả. Cơn mưa phùn bắt đầu lất phất, không đủ để ướt đẫm vạt áo nhưng đủ để làm se lạnh hơn từng mạch cảm xúc, gợi lên trong lòng Lê Ngân những suy tư miên man về Hoàng Minh, về tương lai, và về những khoảng cách vô hình đang dần hình thành. Cô đứng bên bờ hồ, cảm nhận cái chạm lạnh của nước hồ trên đầu ngón tay, để mặc cho tâm trí mình trôi dạt theo những câu hỏi không lời đáp. Mùi hoa sữa cuối mùa vẫn còn vương vấn đâu đó trong gió, vừa là ký ức êm đềm, vừa là lời nhắc nhở về sự thay đổi, về những điều không thể níu giữ. Những ánh đèn đường lung linh trên mặt hồ, phản chiếu một Hà Nội huyền ảo nhưng cũng đầy xa cách, như chính những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng cô. Ngân biết, cô và Minh đang đứng trước những lựa chọn lớn, những ngã rẽ có thể thay đổi tất cả. Đêm nay, và có lẽ nhiều đêm nữa, cô sẽ còn chìm đắm trong những suy tư ấy, lắng nghe tiếng lòng mình, và chuẩn bị cho những thử thách sắp đến, những khoảng cách cần được lấp đầy, hay chấp nhận.
***
Sáng hôm sau, bầu trời Hà Nội vẫn giăng mắc một màu xám đục, những đám mây nặng nề trôi lững lờ, báo hiệu một ngày ẩm ướt và gió lạnh. Tại Thư viện Quốc gia Việt Nam, không khí bên trong lại hoàn toàn khác biệt. Bước qua cánh cửa lớn chạm khắc tinh xảo, một thế giới tĩnh lặng và uy nghiêm hiện ra. Kiến trúc Pháp cổ kính với những cột đá cao vút, sảnh chính rộng lớn vươn lên tới trần nhà, tạo nên một không gian vừa tráng lệ vừa trang trọng. Ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn hình vòm được lọc qua lớp kính cổ, hòa cùng ánh đèn vàng dịu của những chiếc đèn treo tường, phủ lên các hàng kệ sách gỗ cao ngút một màu sắc trầm mặc, ấm áp. Mùi giấy cũ, mực in, gỗ và một chút bụi thời gian thoang thoảng trong không khí, như hơi thở của tri thức ngàn đời.
Hoàng Minh ngồi tại một góc quen thuộc trong phòng đọc, giữa chồng sách và tài liệu ngổn ngang. Chiếc áo khoác dày cộp màu xám tro, cổ dựng cao, làm anh trông có vẻ nhỏ bé hơn giữa không gian rộng lớn này. Mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng của anh hơi rối, có lẽ vì đã vò đầu bứt tai trong lúc suy nghĩ. Đôi mắt anh, vốn dĩ đã toát lên vẻ ngơ ngác khi mới lên Hà Nội, giờ đây lại ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm. Anh đang miệt mài với những tập tài liệu về các chương trình trao đổi sinh viên quốc tế, những học bổng danh giá, và các khóa học chuyên sâu ở nước ngoài. Cây bút chì trong tay anh lướt thoăn thoắt trên cuốn sổ tay ghi chép chung, dòng chữ ngay ngắn, cẩn thận. Anh ghi lại những con số về học phí, những yêu cầu khắt khe về điểm số, về các hoạt động ngoại khóa. Mỗi dòng chữ là một áp lực vô hình đè nặng lên vai anh, nhắc nhở anh về con đường dài phía trước.
Nhưng tâm trí anh lại không ngừng xao nhãng. Giữa những trang tài liệu khô khan, một bài báo cũ được in ra từ mạng internet, kẹp tạm vào giữa các trang, khiến ánh mắt anh dừng lại. Đó là một bài viết về một hội nghị khoa học, và trong số những gương mặt trẻ tài năng được nhắc đến, có cái tên Quang Huy. Bài báo ca ngợi những thành tích xuất sắc của cậu ta, những ý tưởng đột phá và khả năng thuyết trình đầy thuyết phục. Hoàng Minh đọc đi đọc lại, mỗi lần đọc là một lần cảm thấy tim mình thắt lại. Một cảm giác tự ti len lỏi, không phải là ghen tỵ, mà là một nỗi lo lắng mơ hồ. Anh, một chàng trai tỉnh lẻ, bỡ ngỡ giữa lòng Hà Nội, luôn nỗ lực gấp đôi, gấp ba để bắt kịp, để không bị bỏ lại phía sau. Nhưng liệu có bao giờ anh thực sự "đuổi kịp" được những người như Quang Huy, những người có xuất phát điểm tốt hơn, có môi trường thuận lợi hơn, và dường như là cả một tương lai đã được định hình sẵn? Áp lực về việc phải vươn lên, phải chứng tỏ bản thân không chỉ để đạt được mục tiêu học thuật, mà còn để không cảm thấy thua kém, để xứng đáng với những mơ ước của chính mình, và cả những người anh quan tâm.
Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính lách cách từ xa, và tiếng bút viết sột soạt của chính anh là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Bầu không khí trí tuệ bao trùm lấy anh, nhưng không thể xua đi nỗi lo lắng đang gặm nhấm tâm trí. Anh khẽ thở dài, hơi thở phả ra một làn khói mỏng trong không khí se lạnh của thư viện.
Bỗng, một bóng hình thanh thoát lướt qua, nhẹ nhàng như làn gió thu. Lê Ngân bước vào phòng đọc, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên bờ vai mảnh mai. Cô mặc một chiếc áo len mỏng màu be và quần jeans, đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lịch rất riêng của người Hà Nội. Khuôn mặt trái xoan với những đường nét tinh tế, đôi mắt sâu và trầm, thường nhìn xa xăm, giờ đây lướt qua các kệ sách, tìm kiếm một cái tên quen thuộc. Mùi hương dịu nhẹ của cô, thoang thoảng như mùi hoa bưởi cuối mùa, hòa lẫn vào mùi giấy cũ của thư viện.
Ánh mắt cô vô tình lướt qua góc bàn nơi Hoàng Minh đang ngồi. Cô dừng lại. Anh cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn nhanh chóng nhận ra cô. Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, một sự lúng túng và dè dặt len lỏi trong không khí tĩnh lặng của thư viện. Hoàng Minh hơi giật mình, vội vàng gấp cuốn sổ tay ghi chép chung lại, như thể đang che giấu một bí mật nào đó. Sự rụt rè cố hữu của anh lại trỗi dậy, khiến anh không biết phải nói gì.
“Minh, cậu cũng ở đây à?” Lê Ngân khẽ cất tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh mịch của không gian. Cô tiến lại gần hơn một chút, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định.
Hoàng Minh, vẫn còn hơi ngập ngừng, trả lời, “Chào Ngân. Ừm, tớ... tớ đang tìm tài liệu cho dự án.” Anh chỉ tay về phía chồng sách và giấy tờ, đôi mắt cố gắng tránh đi ánh nhìn trực tiếp của cô. Anh không biết cô đã nhìn thấy gì, có nhận ra sự mệt mỏi trong mắt anh, hay sự lo lắng mà anh cố che giấu.
Lê Ngân quan sát anh, đôi mắt tinh tế của cô không bỏ lỡ vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt anh, hay sự lúng túng trong hành động. “Vẫn là dự án đó sao? Có vẻ cậu rất bận rộn.” Giọng cô vẫn trầm tĩnh, không một chút phán xét, nhưng lại khiến Hoàng Minh cảm thấy như bị xuyên thấu.
“Cũng... cũng không hẳn.” Anh cúi đầu nhìn cuốn sổ, rồi lại ngẩng lên, cố gắng mỉm cười. “Cậu tìm gì à?”
“Tớ tìm một cuốn sách cũ về Hà Nội.” Ngân trả lời, rồi ánh mắt cô lại dừng lại trên khuôn mặt anh. “Cậu... trông có vẻ hơi mệt.”
Lời nói quan tâm của Ngân khiến Hoàng Minh hơi giật mình, rồi một cảm giác ấm áp len lỏi qua sự mệt mỏi. Nhưng cùng lúc đó, sự tự ti lại trỗi dậy. Anh không muốn cô nhìn thấy vẻ yếu đuối, vẻ lo lắng của mình. Anh muốn cô thấy một Hoàng Minh mạnh mẽ, kiên cường, đang cố gắng vươn lên. Anh lại càng không muốn cô thấy anh đang cố gắng đến mức nào để "đuổi kịp" những người như Quang Huy, bởi vì điều đó sẽ chỉ càng làm nổi bật sự khác biệt về xuất thân giữa họ. Anh chỉ khẽ lắc đầu, “Chắc tại tớ thức khuya một chút.”
Lê Ngân không nói gì thêm, chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy ẩn chứa nhiều điều chưa nói, như một tia nắng yếu ớt xuyên qua màn mây xám. Cô biết Hoàng Minh đang che giấu điều gì đó, hoặc ít nhất là không muốn bộc lộ hết. Cô cũng hiểu cảm giác mệt mỏi vì những mục tiêu lớn lao, những định hướng tương lai đang đè nặng lên vai. Nhưng cô không ép buộc. Cô biết, có những điều cần thời gian, cần sự tự nguyện để được nói ra.
Cô khẽ gật đầu, rồi quay người, tiếp tục đi dọc theo những hàng kệ sách, đôi mắt lướt qua những tựa sách cũ kỹ. Hoàng Minh dõi theo bóng dáng cô, mái tóc đen dài của cô đung đưa nhẹ nhàng theo mỗi bước chân. Anh cảm thấy một sự tiếc nuối mơ hồ. Đáng lẽ anh nên nói nhiều hơn, nên hỏi han cô kỹ hơn. Nhưng sự dè dặt, sự ngập ngừng đã ngăn anh lại. Anh biết, Ngân cũng vậy. Cả hai đều cảm nhận được sự dè dặt của đối phương, và một khoảng cách vô hình dường như đang lớn dần giữa họ, không lời nào có thể lấp đầy. Nó không phải là khoảng cách về địa lý, cũng không phải về tình cảm, mà là một khoảng trống của những điều chưa nói, những lo lắng chưa chia sẻ, và những định hướng tương lai có thể đưa họ đi về những phía khác nhau. Anh nhìn theo Ngân cho đến khi cô khuất sau một dãy kệ sách cao ngút, rồi lại cúi xuống cuốn sổ, nhưng những con chữ, những con số giờ đây dường như cũng mờ nhòe đi trong tâm trí anh, nhường chỗ cho hình bóng trầm tư của Lê Ngân.
***
Tối cùng ngày, cơn mưa phùn đã bắt đầu nặng hạt hơn, tí tách rơi trên mái hiên và tạo thành những vệt dài trên mặt đường lát đá. Gió lạnh luồn qua những con phố cổ, mang theo hơi ẩm ướt đặc trưng của đầu đông Hà Nội. Quán Cà phê "Hoa Sữa" vẫn lung linh ánh đèn vàng ấm áp, như một ốc đảo nhỏ giữa màn mưa lạnh giá. Ngôi nhà ống cũ được cải tạo khéo léo, mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt, cửa gỗ kính, và chiếc ban công nhỏ với giàn hoa giấy nay đã rụng hết lá, chỉ còn trơ những cành khẳng khiu. Bên trong, không gian ấm cúng với nội thất gỗ mộc, bàn ghế đơn giản, và những bức tranh ảnh cũ treo trên tường, gợi cảm giác hoài cổ. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng pha chế cà phê lách cách và tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách.
Lê Ngân ngồi ở một chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, tay ôm ly trà hoa cúc ấm nóng, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Đối diện cô là Mai Chi, mái tóc cắt ngắn ngang vai, đôi mắt sắc sảo đang nhìn bạn đầy lo lắng. Những hạt mưa phùn đã bám dày đặc trên tấm kính, làm nhòe đi ánh đèn đường lung linh phía ngoài, tựa như một bức tranh thủy mặc mơ hồ.
“Sao trông mày cứ trầm tư thế, Ngân? Có chuyện gì à?” Mai Chi hỏi, giọng nói tự nhiên, pha chút lo lắng. Cô biết Ngân là người kín đáo, ít khi bộc lộ cảm xúc, nên mỗi khi Ngân trầm tư như thế này, chắc chắn có điều gì đó đang gặm nhấm tâm trí bạn.
Lê Ngân khẽ thở dài, hơi ấm từ ly trà phả lên khuôn mặt cô. “Chỉ là... dạo này nhiều chuyện để nghĩ quá. Ai cũng có mục tiêu rõ ràng, định hướng rành mạch cho tương lai. Đôi khi mình thấy lạc lõng, như thể bị bỏ lại phía sau.” Cô không nhắc trực tiếp đến Hoàng Minh, nhưng trong tâm trí cô, hình ảnh anh miệt mài với những tài liệu học bổng, với những kế hoạch lớn lao cứ hiện lên rõ mồn một. Cô thấy anh như một con thuyền đang căng buồm ra khơi, còn cô thì vẫn đang đứng trên bờ, băn khoăn giữa những lựa chọn.
Mai Chi nhíu mày, nhìn Ngân đầy thắc mắc. “Lạc lõng gì chứ, mày là Lê Ngân mà! Mày có gu thẩm mỹ riêng, có khả năng cảm nhận cái đẹp mà không phải ai cũng có. Cứ làm những gì mày thích thôi. Cậu nhìn Quang Huy xem, lúc nào cũng năng động, có mục tiêu rõ ràng. Không phải ai cũng vậy đâu, mỗi người một con đường mà.” Mai Chi vô tình nhắc đến Quang Huy, như một ví dụ điển hình về sự thành công và định hướng rõ ràng, nhưng cô không biết rằng cái tên đó lại càng xoáy sâu vào nỗi lo lắng của Lê Ngân. Nó không chỉ là hình ảnh về một người giỏi giang, mà còn là một thước đo vô hình mà Ngân cảm thấy mọi người xung quanh, và thậm chí cả Hoàng Minh, đang hướng tới.
Lê Ngân khẽ gật đầu, ánh mắt lại xa xăm nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những hạt mưa phùn vẫn rơi đều, như những giọt suy tư không dứt. “Ừm... đúng vậy. Cậu ấy rất giỏi.” Giọng cô nhỏ nhẹ, không một chút ghen tỵ, chỉ là một sự thừa nhận khách quan, nhưng ẩn chứa một nỗi niềm phức tạp. Cô ngưỡng mộ Quang Huy, và cô cũng ngưỡng mộ sự vươn lên của Hoàng Minh. Nhưng chính sự ngưỡng mộ ấy lại đi kèm với nỗi sợ hãi về khoảng cách, về việc liệu cô có thể theo kịp, có thể hiểu được những hoài bão mới của anh hay không.
Mai Chi nhìn Ngân, cảm nhận được sự im lặng chất chứa của bạn. Cô hiểu rằng Ngân đang trải qua một giai đoạn khó khăn, khi những lựa chọn cho tương lai trở nên cấp bách hơn bao giờ hết. Mai Chi muốn an ủi, muốn nói nhiều điều hơn, nhưng cô biết Ngân cần không gian cho những suy nghĩ của riêng mình. Cô chỉ khẽ vươn tay, đặt lên tay Ngân, nhẹ nhàng bóp nhẹ. Hơi ấm từ bàn tay bạn lan sang, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng Ngân.
Trong tâm trí Lê Ngân, hình ảnh Hoàng Minh miệt mài trong thư viện, với chồng sách và tài liệu học bổng, cứ hiện lên rõ ràng. Anh của ngày xưa, rụt rè, bỡ ngỡ, giờ đây đã trở thành một người quyết tâm, đầy tham vọng. Anh đang mở rộng thế giới của mình, vươn tới những chân trời mới, những cơ hội lớn lao mà cô chưa từng nghĩ đến. Và bên cạnh đó là hình ảnh Quang Huy với những thành công rực rỡ, những lời khen ngợi. Cả hai hình ảnh ấy đan xen vào nhau, tạo nên một sự hỗn độn khó tả trong lòng cô. Cô sợ rằng, khi anh đã vươn tới một tầm cao mới, anh sẽ không còn nhìn thấy những vẻ đẹp giản dị, những điều nhỏ bé mà cô vẫn trân trọng. Cô sợ rằng, sự khác biệt về xuất thân, về định hướng, sẽ ngày càng tạo ra một bức tường vô hình, ngăn cách hai người.
Cô nhớ lại bức tranh phác thảo phố cổ của mình, bức tranh mà cô đã đặt rất nhiều tâm huyết. Vẻ đẹp trầm mặc, cổ kính của Hà Nội, những con phố rêu phong, những mái nhà cũ kỹ, bỗng trở nên thật nhỏ bé, thật tĩnh lặng, so với những gì Hoàng Minh đang theo đuổi. Liệu cô có đang quá bám víu vào những giá trị cũ, vào vẻ đẹp hoài niệm của Hà Nội, trong khi thế giới của anh đang ngày càng rộng lớn, hiện đại hơn?
“Hà Nội không vội được đâu,” Ngân khẽ thì thầm, như nói với chính mình, như cố gắng níu giữ lại một điều gì đó đang dần trôi đi. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nỗi sợ ấy không phải là ghen tỵ, mà là sự lo lắng về việc liệu cô có thể theo kịp, có thể hiểu được những hoài bão mới của anh hay không. Cô sợ rằng, khi anh đã vươn tới một tầm cao mới, anh sẽ không còn nhìn thấy những vẻ đẹp giản dị, những điều nhỏ bé mà cô vẫn trân trọng. Mưa phùn vẫn rơi đều trên cửa kính, và tiếng nhạc acoustic vẫn vang lên nhẹ nhàng, nhưng trong lòng Ngân, những giai điệu ấy dường như cũng nhuốm màu u buồn. Cô hiểu rằng, sự dè dặt của cô, sự khó mở lòng của cô, đang tạo nên một bức tường vô hình giữa hai người. Cô luôn sợ sự thay đổi, sợ những điều không chắc chắn. Và giờ đây, sự thay đổi của Hoàng Minh, dù là theo hướng tích cực, cũng đang thách thức chính nỗi sợ hãi cố hữu ấy của cô. Liệu cô có dám bước ra khỏi vùng an toàn của mình, dám đối mặt với những cảm xúc phức tạp này, dám chấp nhận một Hoàng Minh mạnh mẽ hơn, tham vọng hơn?
Mai Chi nhìn bạn, không nói gì. Cô biết, có những lúc, sự im lặng là câu trả lời tốt nhất. Cô chỉ khẽ siết nhẹ tay Ngân thêm một lần nữa, như một lời động viên không lời, như một lời cam kết rằng cô sẽ luôn ở bên cạnh Ngân, dù Ngân có lựa chọn con đường nào đi chăng nữa.
***
Khi Lê Ngân và Mai Chi rời đi, cơn mưa phùn đã chuyển sang nặng hạt hơn, những giọt nước đập lộp bộp vào mái hiên và cửa kính, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã. Gió lạnh hơn, luồn qua từng ngóc ngách, khiến không khí trong quán cà phê càng thêm ấm cúng và đối lập với bên ngoài. Khách trong quán đã vãn đi nhiều, chỉ còn lác đác vài người ngồi lặng lẽ bên ly cà phê nóng.
Hoàng Minh, sau khi rời thư viện và cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Ngân, đã đến quán cà phê để bắt đầu ca làm đêm của mình. Anh khoác lên người chiếc tạp dề màu nâu, tay thoăn thoắt lau dọn bàn ghế, rồi đứng sau quầy pha chế, mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện vào không khí. Dáng người hơi gầy nhưng chắc khỏe của anh vẫn lộ rõ qua lớp áo sơ mi đồng phục. Đôi mắt anh, dù đã mệt mỏi, vẫn ánh lên sự tập trung khi pha từng ly cà phê.
Anh Khoa, với phong thái điềm đạm thường thấy, đang ngồi ở một góc, đọc sách. Mái tóc hơi dài của anh rủ xuống vầng trán. Khi thấy Hoàng Minh có vẻ rảnh tay hơn, anh khẽ gập cuốn sách lại, đẩy chiếc kính cận lên sống mũi.
“Hôm nay quán vắng khách nhỉ, chắc do trời mưa.” Anh Khoa cất tiếng, giọng trầm ấm.
Hoàng Minh gật đầu, đặt ly cà phê vừa pha xuống quầy. “Vâng, mưa thế này ai cũng ngại ra ngoài, anh ạ.” Anh dựa người vào quầy, ánh mắt lại vô thức nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những hạt mưa lớn đang vẽ nên những vệt dài trên mặt kính. Sự bấp bênh của tương lai, nỗi lo lắng về những lựa chọn lớn lao lại ùa về. Anh nhớ lại những con số, những yêu cầu khắt khe của các chương trình học bổng mà anh đã ghi chép trong thư viện. Anh nhớ lại cái tên Quang Huy, và cảm giác nặng nề khi so sánh mình với cậu ta.
“Minh này, em có vẻ suy nghĩ nhiều đấy.” Anh Khoa nói, giọng điệu nhẹ nhàng, thấu hiểu. “Có chuyện gì muốn chia sẻ không?”
Hoàng Minh hơi ngập ngừng, rồi khẽ thở dài, tựa như trút đi một phần gánh nặng trong lòng. “Anh Khoa, anh có bao giờ thấy băn khoăn khi phải chọn một con đường mà mình chưa chắc chắn không? Nhất là khi nó có thể đưa mình đi rất xa... Rất xa Hà Nội, rất xa những điều mình đã quen thuộc.” Giọng anh nhỏ nhẹ, có chút nặng trĩu, từng lời như được nén lại. Anh không nói thẳng ra về chuyện học bổng, về khả năng phải đi du học, nhưng Anh Khoa đủ tinh ý để hiểu.
Anh Khoa mỉm cười nhẹ, đặt cuốn sách sang một bên. Anh cầm chiếc khăn sạch, bắt đầu lau ly một cách chậm rãi, trầm ngâm. “Ai mà chẳng có lúc như vậy, Minh. Những cơ hội lớn thường đi kèm với những đánh đổi lớn. Nhất là những cơ hội có thể thay đổi cả cuộc đời mình. Điều quan trọng là em biết mình muốn gì, và sẵn sàng chấp nhận những gì mình phải từ bỏ. Cả những người xung quanh nữa.” Anh Khoa nhìn thẳng vào mắt Hoàng Minh, ánh mắt chứa đựng sự từng trải và thấu hiểu. Anh biết, ngoài việc phải từ bỏ những điều quen thuộc, Hoàng Minh còn đang lo lắng về một mối quan hệ nào đó, một người nào đó.
“Những người xung quanh…” Hoàng Minh lặp lại, giọng nhỏ dần. Anh nghĩ đến Lê Ngân, đến nụ cười trầm tĩnh và đôi mắt sâu thẳm của cô. Anh nhớ lại khoảnh khắc hai người chạm mặt trong thư viện, sự lúng túng của cả hai. Anh nhớ lại những lần họ cùng đi xe buýt, cùng trú mưa dưới mái hiên cũ. Những kỷ niệm giản dị, êm đềm ấy bỗng trở nên quý giá hơn bao giờ hết, và cũng mong manh hơn bao giờ hết. Anh sợ rằng, những lựa chọn của anh, những con đường anh sẽ đi, sẽ tạo nên một khoảng cách không thể nào bù đắp được. Anh sợ cô sẽ không hiểu, hoặc không thể chấp nhận được một Hoàng Minh đầy tham vọng, không còn rụt rè như trước.
“Em chỉ sợ... sợ mình không đủ tốt để nắm bắt cơ hội, hoặc những người mình quan tâm sẽ không hiểu được, rồi khoảng cách sẽ ngày càng lớn.” Anh cúi đầu, ánh mắt hướng về ly cà phê đang bốc hơi nghi ngút. Cảm giác bất lực len lỏi trong từng thớ thịt. Anh, một chàng trai tỉnh lẻ, luôn cố gắng để vươn lên, để không phải tự ti về xuất thân của mình. Nhưng khi những cơ hội lớn thực sự đến, anh lại thấy mình đứng trước một ngã ba đường đầy khó khăn, không chỉ là con đường sự nghiệp, mà còn là con đường của trái tim.
Anh Khoa đặt chiếc ly đã lau sạch xuống, nhìn Hoàng Minh với một ánh mắt trìu mến. “Không ai là đủ tốt hoàn hảo ngay từ đầu, Minh ạ. Quan trọng là sự cố gắng, là ý chí của mình. Còn về những người mình quan tâm… đôi khi, họ cần thời gian để hiểu. Và đôi khi, mình cũng cần dũng cảm để chia sẻ, để nói ra những điều chưa nói. Khoảng cách lớn nhất không phải là địa lý, mà là sự im lặng, là những điều mình giữ kín trong lòng.”
Hoàng Minh ngẩng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mưa phùn bao phủ lấy thành phố, làm nhòe đi những ánh đèn đêm. Cả Hà Nội như chìm vào một màn sương khói mờ ảo, giống như chính tương lai của anh. Anh cảm nhận rõ rệt cái rét ngọt của Hà Nội đang cắt vào da thịt, nhưng trong lòng anh còn lạnh hơn. Chiếc khăn len dệt tay mà Ngân từng tặng anh, dù không hiện diện ở đây, nhưng hình ảnh của nó như một hơi ấm xa xăm, một sợi dây liên kết mong manh trong tâm trí anh. Nó nhắc nhở anh về những gì anh có thể mất, về những điều quý giá anh đang cố gắng gìn giữ.
Anh biết, Anh Khoa nói đúng. Những điều chưa nói, những nỗi sợ hãi không dám bày tỏ, đang tạo nên một bức tường cao hơn bất kỳ khoảng cách địa lý nào. Anh đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thay đổi lớn, một cơ hội có thể mở ra một chân trời mới, nhưng cũng đầy rẫy những thử thách, những đánh đổi. Và trong sâu thẳm lòng mình, anh biết rằng, không chỉ có anh phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn này. Lê Ngân cũng vậy. Cô cũng đang đứng trước những suy tư riêng, những nỗi lo lắng về tương lai và về mối quan hệ giữa họ. Mưa phùn vẫn rơi, tí tách không dứt, và trong lòng Hoàng Minh, một sự bấp bênh, một nỗi lo lắng về những điều chưa được nói ra, về những khoảng cách sẽ được thử thách trong tương lai, cứ lớn dần, báo hiệu cho những diễn biến phức tạp sắp tới.