Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 146

Hành Trình, và Những Ánh Mắt Lảng Tránh

3540 từ
Mục tiêu: Khởi đầu sự kiện chính của Arc 3: 'Chuyến đi thực tế/dã ngoại/tình nguyện' tại ngoại thành Hà Nội.,Tiếp tục làm sâu sắc cảm giác 'khoảng cách vô hình' và sự tự ti của Hoàng Minh khi đối diện với môi trường mới và sự tự tin của Quang Huy.,Phát triển nội tâm Lê Ngân qua những quan sát tinh tế của cô về Hoàng Minh và Quang Huy, đồng thời thể hiện sự dè dặt của cô trong việc bày tỏ.,Tạo ra những tương tác đầu tiên trong bối cảnh chuyến đi, nơi những rào cản nội tâm và ngoại cảnh bắt đầu được thử thách.,Đặt nền móng cho các xung đột và phát triển nhân vật tiếp theo trong chuyến đi.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Quang Huy, Đức Anh, Thảo Vy, Hải Anh
Mood: Trầm lắng, suy tư, lãng mạn nhẹ nhàng (trong sự quan sát của Ngân), có chút bâng khuâng và căng thẳng ngầm.
Kết chương: [object Object]

Đêm buông xuống Hồ Gươm mang theo cái lạnh cắt da, và cả những suy tư miên man của Ngân. Những làn sương mỏng như lụa vẫn còn vương vấn trên mặt hồ, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, giống như chính mối quan hệ giữa cô và Hoàng Minh. Cô không biết mình đã ngồi ở ghế đá bao lâu, chỉ biết khi những vì sao bắt đầu lặn dần phía chân trời, nhường chỗ cho vầng dương hé rạng, cô mới nặng nề đứng dậy. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn quấn quýt lấy cô, nhắc nhở về một đêm dài không ngủ, và về những điều chưa nói.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của mùa thu len lỏi qua từng tán lá, mang theo chút hơi ấm dịu dàng xua đi cái se lạnh còn sót lại của đêm đông, đoàn tình nguyện đã tập trung đông đủ tại sân trường Đại học Ngoại Thương. Không khí ở đây khác hẳn với sự tĩnh lặng của Hồ Gươm đêm qua. Nó ồn ào, náo nhiệt và tràn đầy năng lượng của tuổi trẻ. Những chiếc xe khách cỡ lớn đã đỗ sẵn, thân xe sơn màu xanh lá cây tươi tắn, chờ đợi những gương mặt háo hức.

Ngân đến khá sớm. Cô mặc một chiếc áo len màu kem giản dị nhưng ấm áp, khoác ngoài là chiếc áo khoác mỏng màu be. Mái tóc dài đen nhánh được buộc gọn gàng sau gáy, để lộ khuôn mặt trái xoan thanh tú. Đôi mắt cô vẫn còn hơi thâm quầng vì đêm qua, nhưng ánh nhìn thì vẫn tinh anh và quan sát. Cô tìm một góc khuất, dựa lưng vào một thân cây cổ thụ trong sân trường, lặng lẽ nhìn mọi người tập trung. Sinh viên từ các khoa khác nhau, những gương mặt quen và lạ, đang cười nói rôm rả, ai nấy đều mang theo hành lý gọn gàng và tinh thần sẵn sàng cho chuyến đi. Mùi cà phê thoang thoảng từ quán căng-tin gần đó hòa lẫn với mùi ẩm của đất sau một đêm sương xuống, tạo nên một thứ hương vị rất riêng của buổi sáng Hà Nội.

Hoàng Minh xuất hiện sau đó không lâu. Cậu vẫn như mọi khi, giản dị và có phần rụt rè. Chiếc áo khoác dày cộp màu xám tro, dù đã sờn màu đôi chút, vẫn giữ ấm cho cậu giữa tiết trời se lạnh. Cậu xách một ba lô không quá lớn, nhưng có vẻ nặng, và một túi vải chứa đầy những cuốn sách và đồ dùng cá nhân. Minh tìm một vị trí khuất hơn, gần hàng rào, cố gắng để không quá nổi bật giữa đám đông đang sôi nổi. Ánh mắt cậu lướt qua Ngân một cách vội vàng, rồi lại cúi xuống, tránh đi. Ngân cũng cảm nhận được ánh mắt đó, nhưng cô không đáp lại, chỉ khẽ quay mặt đi, như thể giữa họ vẫn còn một khoảng trống vô hình, không thể nào lấp đầy.

Đức Anh, với dáng vẻ năng động và tràn đầy sức sống, nhanh chóng nhận ra Minh. Cậu ta vỗ mạnh vào vai Minh, khiến Minh giật mình.

“Này Minh, sao lại đứng lủi thủi một mình thế?” Đức Anh cười toe toét, giọng nói đầy sảng khoái, pha chút trêu chọc. “Chuyến này hứa hẹn nhiều điều thú vị đấy! Cố gắng kết nối nhiều vào! Đừng có ru rú một góc như mọi khi chứ?”

Minh chỉ cười gượng, nụ cười có chút ngượng nghịu, rồi lắc đầu. “Không có gì, tớ... tớ đang xem mọi người tập trung thôi.” Cậu nói nhỏ, ánh mắt vẫn không dám nhìn thẳng vào Đức Anh. Tâm trí cậu vẫn còn vương vấn về cuộc họp hôm trước, về những lời lẽ của Quang Huy, và cả sự im lặng của Ngân. Cậu cảm thấy mình như một nốt nhạc lạc điệu giữa bản giao hưởng sôi nổi này. Mỗi lần Đức Anh cố gắng kéo cậu vào cuộc trò chuyện chung, Minh lại cảm thấy một áp lực vô hình, một sự tự ti trỗi dậy. Cậu sợ rằng mình sẽ nói điều gì đó không phải, sẽ làm hỏng không khí chung, hoặc sẽ lại một lần nữa cảm thấy mình không thuộc về nơi này.

Tiếng loa phát thanh của trường bất ngờ vang lên, báo hiệu sự khởi đầu của chuyến đi. Hải Anh, trưởng đoàn tình nguyện, xuất hiện với vẻ ngoài mạnh mẽ, cá tính và tràn đầy năng lượng. Cô nàng buộc tóc đuôi ngựa cao, mặc áo phông của đoàn, giọng nói dứt khoát và rõ ràng.

“Mọi người có mặt đông đủ chưa? Chúng ta khởi hành thôi nào!” Hải Anh hô lớn, giọng vang khắp sân trường, lấn át cả tiếng ồn ào của sinh viên. “Kiểm tra lại tư trang cá nhân, chúng ta sẽ bắt đầu xếp hàng lên xe theo danh sách phân công. Ai có tên ở xe số một di chuyển về phía trước!”

Ngay sau Hải Anh, Quang Huy xuất hiện. Anh ta cao ráo, điển trai, mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm và quần kaki lịch sự, toát lên phong thái tự tin và chuyên nghiệp. Nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi anh ta, và anh ta nhanh chóng bắt tay vào việc điều phối.

“Để Huy kiểm tra lại danh sách và phân xe nhé,” Quang Huy nói, giọng nói tự tin và rõ ràng, thu hút sự chú ý của mọi người. Anh ta cầm trên tay một xấp giấy tờ, đôi mắt nhanh nhẹn lướt qua từng hàng tên. “Bạn nào có kinh nghiệm đi đường này, hoặc có thể hỗ trợ Hải Anh trong việc sắp xếp hành lý lên xe thì giơ tay nhé!”

Ngân đứng đó, ánh mắt vẫn dõi theo Minh đang lầm lũi đứng một mình, rồi lại chuyển sang Quang Huy đang hoạt bát, tự tin điều khiển mọi thứ. Một sự đối lập rõ rệt. Minh, với vẻ ngoài rụt rè, cố gắng hòa mình vào dòng người đang di chuyển. Cậu xách đồ đạc, cẩn thận tìm một vị trí không quá nổi bật trên xe buýt. Ngân tự hỏi, liệu Minh có cảm thấy thoải mái hơn khi ở một mình không? Hay cậu ấy cũng đang cố gắng che giấu một điều gì đó?

Cô thở dài khe khẽ, khẽ vuốt mái tóc. “Trời hôm nay đẹp thật,” cô lẩm bẩm, như nói với chính mình, cũng như để tự trấn an bản thân. Ánh nắng dịu dàng trải dài trên sân trường, làm nổi bật màu xanh của cỏ cây và những kiến trúc hiện đại của trường đại học. Nhưng trong lòng Ngân, một cảm giác bâng khuâng vẫn đọng lại. Cô cảm nhận rõ rệt sự khác biệt giữa Minh và những người xung quanh, và cả sự khác biệt giữa Minh và chính cô. Cái khoảng cách vô hình mà cô đã cảm thấy đêm qua, giờ đây, dưới ánh nắng ban mai, lại càng hiện hữu rõ rệt hơn bao giờ hết. Cô ước gì mình có thể đến gần Minh hơn, nhưng một rào cản vô hình nào đó cứ níu giữ cô lại.

***

Chuyến xe buýt lăn bánh, đưa đoàn tình nguyện rời xa những ồn ào của thành phố, tiến về vùng ngoại thành yên bình. Con đường dần trở nên vắng vẻ hơn, hai bên đường là những cánh đồng xanh mướt, những rặng tre rì rào trong gió. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà xa xa thoang thoảng, hòa lẫn với mùi đất ẩm và cây cỏ, mang đến một cảm giác thanh bình, khác hẳn với sự náo nhiệt của Hà Nội.

Đến chiều muộn, đoàn tình nguyện cuối cùng cũng đặt chân đến một ngôi trường nhỏ ở ngoại thành. Đó là một ngôi trường cấp một cũ kỹ, với những bức tường vôi đã bạc màu thời gian, mái ngói đỏ thẫm và một sân trường rộng rãi nhưng đầy bụi đất. Tiếng trẻ em cười đùa từ những ngôi nhà gần đó vọng lại, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ trong sân trường, tạo nên một bản giao hưởng giản dị của làng quê. Ánh nắng vàng dịu cuối thu trải dài trên khắp không gian, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất.

Ngay khi xe dừng lại, không khí trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Mọi người nhanh chóng dỡ đồ đạc, hành lý và vật phẩm quyên góp xuống xe. Quang Huy, với phong thái tự tin và khả năng tổ chức tuyệt vời, nhanh chóng nắm bắt tình hình. Anh ta đứng giữa sân trường, vỗ tay lớn để thu hút sự chú ý của mọi người.

“Chúng ta sẽ chia thành ba nhóm nhé, mọi người!” Quang Huy nói lớn, giọng nói vang vọng khắp sân trường, không chút ngập ngừng. “Một nhóm sắp xếp sách vở và đồ dùng học tập vào thư viện, một nhóm dọn dẹp sân trường và các phòng học, và một nhóm sẽ đi khảo sát nhu cầu của các em nhỏ trong làng. Ai xung phong nhóm nào nào?” Anh ta cười rạng rỡ, chỉ tay về phía các khu vực cần làm việc.

Đức Anh và Thảo Vy nhanh chóng nhập vào nhóm dọn dẹp sân trường, luôn miệng trêu chọc nhau khiến không khí thêm vui vẻ. Các sinh viên khác cũng nhanh chóng tìm được vị trí của mình, ai nấy đều hăng hái.

Hoàng Minh lặng lẽ xách một thùng sách nặng trịch xuống xe. Cậu cố gắng hết sức để không làm đổ hay hư hỏng những cuốn sách, khuôn mặt hơi đỏ bừng vì sức nặng. Cậu nhìn quanh, thấy mọi người đều đã có công việc của riêng mình, và Quang Huy đang nhanh chóng phân công mọi người một cách trôi chảy. Minh muốn góp ý, muốn tìm một cách hiệu quả hơn để di chuyển những thùng đồ cồng kềnh vào trong.

“Hay là mình khiêng cái này vào trước, rồi mới…” Minh bắt đầu nói, giọng nói nhỏ nhẹ, hướng về phía một nhóm bạn đang loay hoay với một chiếc bàn gỗ cũ. Nhưng lời nói của cậu bị cắt ngang một cách vô ý khi Quang Huy đã có hướng giải quyết khác hiệu quả hơn.

“Để đó! Chúng ta sẽ di chuyển những vật nặng này vào sau. Ưu tiên những thùng sách vở nhẹ hơn trước để không làm cản lối đi!” Quang Huy dứt khoát chỉ đạo, không hề để ý đến lời nói chưa dứt của Minh.

Minh khựng lại, đôi mắt cụp xuống. Cậu cảm thấy một sự thất vọng nho nhỏ len lỏi trong lòng. Cậu biết Quang Huy không cố ý gạt bỏ ý kiến của cậu, nhưng sự tự nhiên, nhanh nhạy và khả năng điều phối của Quang Huy khiến Minh cảm thấy mình thật vụng về và chậm chạp. Cậu lại tiếp tục công việc của mình một cách lặng lẽ, cố gắng hết sức, khiêng vác những vật nặng, sắp xếp đồ đạc một cách cẩn thận. Cậu không có được sự tự tin, cái nụ cười rạng rỡ hay khả năng giao tiếp khéo léo như Quang Huy để có thể dễ dàng tạo thiện cảm với mọi người hay đưa ra những ý kiến của mình. Cậu cảm thấy mình như một bánh răng nhỏ bé, chỉ có thể quay theo guồng máy lớn mà người khác đang điều khiển. Cái cảm giác "mảnh ghép lạc loài" mà cậu đã mang theo từ Hà Nội, giờ đây lại càng trở nên rõ rệt hơn ở nơi xa lạ này.

Lê Ngân tìm một góc yên tĩnh dưới bóng cây me cổ thụ, nơi có thể quan sát toàn bộ sân trường. Cô lấy cuốn sổ tay và cây bút chì từ trong túi xách. Cô bắt đầu phác thảo quang cảnh xung quanh: ngôi trường cũ kỹ nhưng ấm cúng, những đứa trẻ địa phương đang lấp ló nhìn đoàn tình nguyện với ánh mắt tò mò, và cả những sinh viên đang hăng say làm việc. Từng nét chì của cô lướt trên trang giấy, nhẹ nhàng và tinh tế, ghi lại vẻ đẹp giản dị và yên bình của nơi đây. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm và mùi cây cỏ xanh mát quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác thư thái lạ thường.

Nhưng dù đang say sưa với bản phác thảo của mình, ánh mắt Ngân vẫn không ngừng liếc về phía Hoàng Minh. Cô thấy cậu đang lầm lũi làm việc, đôi vai hơi chùng xuống dưới sức nặng của những vật dụng. Cô cũng thấy Quang Huy đang trò chuyện vui vẻ với một em nhỏ, nụ cười rạng rỡ và cách nói chuyện thân thiện khiến anh ta dễ dàng chiếm được thiện cảm. Một lần nữa, sự đối lập ấy lại hiện rõ trong tâm trí cô. Ngân biết Minh không hề thiếu nhiệt tình hay năng lực, nhưng cậu luôn thiếu đi sự tự tin và khả năng thể hiện bản thân.

Thảo Vy, sau khi giúp nhóm dọn dẹp sân trường một lúc, đi đến bên Ngân. Cô nàng xinh xắn, đáng yêu, với mái tóc nâu hạt dẻ bồng bềnh, mỉm cười nhẹ nhàng khi thấy Ngân đang vẽ.

“Ngân vẽ gì đấy?” Thảo Vy hỏi, giọng nói trong trẻo, nhỏ nhẹ. Cô nàng cúi xuống nhìn vào cuốn sổ của Ngân. “Ôi, đẹp quá! Cảnh ở đây đẹp thật, yên bình hơn phố thị nhiều, đúng không?”

Ngân khẽ gật đầu, môi mỉm cười nhạt. “Ừ, đẹp thật. Rất có hồn.” Cô nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi bản phác thảo dở dang.

Thảo Vy lại nhìn sang một lượt quanh sân trường, rồi ánh mắt cô nàng dừng lại ở Hoàng Minh, đang cúi lưng xếp những chiếc ghế vào một góc. “Ngân có vẻ suy tư nhỉ? Mọi chuyện ổn chứ?” Thảo Vy hỏi, giọng điệu tinh ý, có chút dò hỏi. “Có Hoàng Minh không trong bức tranh của Ngân không?” Cô nàng mỉm cười tinh nghịch.

Ngân hơi giật mình, ánh mắt thoáng chút bối rối. Cô khẽ lắc đầu, rồi nhìn về phía Minh đang lặng lẽ làm việc. Cô cảm nhận được sự dè dặt của Minh, nhưng không biết làm thế nào để phá vỡ bức tường vô hình đó. “Không có gì, chỉ là… không quen lắm với không khí này thôi,” cô nói, một lời nói dối nhỏ để che giấu suy nghĩ thật. Giữa sự sôi nổi của mọi người, cô cũng cảm thấy một chút lạc lõng, nhưng đó là sự lạc lõng có kiểm soát, khác với nỗi e dè của Minh. Cô lại nhìn về phía Minh, trong lòng đầy những câu hỏi không lời về cậu, về Quang Huy, và về chính cô.

***

Đêm xuống, cái lạnh của vùng ngoại thành Hà Nội trở nên rõ rệt hơn. Gió heo may thổi mạnh hơn, luồn qua những khe cửa, mang theo hơi lạnh từ cánh đồng vào trong. Sau bữa tối giản dị nhưng ấm cúng, mọi người tụ tập trong một căn phòng lớn của ngôi trường, nơi đã được dọn dẹp sạch sẽ để làm khu sinh hoạt chung. Ánh đèn vàng yếu ớt từ những bóng đèn treo trên trần nhà rọi xuống, tạo nên một không gian ấm cúng hơn ban ngày, nhưng vẫn có sự tĩnh lặng, trầm tư len lỏi. Tiếng gió lùa qua cửa sổ xào xạc, tiếng côn trùng đêm rả rích, và đôi khi là tiếng cười nói nhỏ từ các nhóm bạn đang chơi trò chơi hoặc trò chuyện. Từ một góc phòng, một chiếc radio cũ phát ra những bản nhạc nhẹ nhàng, cổ điển, càng làm tăng thêm vẻ hoài niệm của đêm. Mùi gỗ cũ của căn phòng, mùi thức ăn tối còn vương lại và mùi ẩm mốc nhẹ từ những bức tường cũ kỹ quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị rất đặc trưng của nơi đây.

Hoàng Minh ngồi một mình ở một góc phòng, khuất sau một cái cột. Cậu cầm trên tay một cuốn sách cũ, bìa đã sờn, nhưng tâm trí cậu lại không hề đặt vào những dòng chữ. Cậu nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm bao phủ những cánh đồng và bầu trời lấp lánh sao. Những sự kiện trong ngày cứ tua đi tua lại trong đầu cậu: cảnh Quang Huy tự tin điều phối mọi việc, những lời góp ý của cậu bị bỏ qua một cách vô ý, và cả ánh mắt của Ngân. Cậu cảm thấy mình vẫn là một "mảnh ghép lạc loài", không thể hòa nhập hoàn toàn vào bức tranh chung. Nỗi tự ti về xuất thân, về điều kiện sống, về khả năng giao tiếp của cậu cứ lớn dần, như một đám mây đen che phủ tâm hồn. Cậu muốn vươn lên, muốn chứng tỏ bản thân, nhưng lại bị kìm hãm bởi chính sự rụt rè và mặc cảm của mình.

Đức Anh, với bản tính vui vẻ và nhiệt tình, nhanh chóng nhận ra sự trầm tư của Minh. Cậu ta rời nhóm bạn đang chơi trò ô ăn quan, đi đến chỗ Minh, vỗ nhẹ vào vai cậu.

“Này Minh, sao không ra chơi cùng mọi người? Đọc sách mãi thế?” Đức Anh cười phá lên, cố gắng khuấy động không khí. “Hay lại tương tư ai rồi?” Cậu ta chọc ghẹo, ánh mắt lướt qua Ngân đang ngồi cách đó không xa.

Minh giật mình, khép cuốn sách lại một cách vội vàng. Cậu cười gượng gạo, ánh mắt né tránh Đức Anh. “Không có gì đâu, anh đang đọc dở cuốn này, cũng hay lắm.” Cậu nói nhỏ, cố gắng chuyển hướng câu chuyện. Cậu không muốn chia sẻ những suy nghĩ sâu kín của mình, không muốn để lộ sự bất an đang giày vò cậu. Cậu sợ rằng, nếu cậu nói ra, Đức Anh sẽ không hiểu, hoặc sẽ càng làm cậu cảm thấy tồi tệ hơn.

Ở một góc khác của căn phòng, Lê Ngân ngồi cùng Thảo Vy và một vài bạn khác. Cô cũng không tham gia vào những trò chơi ồn ào. Thay vào đó, cô ngồi lặng lẽ, đôi mắt vẫn không ngừng tìm kiếm Hoàng Minh. Cô thấy cậu nép mình ở góc phòng, rồi thấy Đức Anh đến bắt chuyện, và thấy Minh lại cười gượng gạo, khép cuốn sách lại. Tim cô khẽ thắt lại. Cô cảm nhận được sự dè dặt của Minh, cảm nhận được một nỗi buồn man mác toát ra từ cậu. Cô muốn đến gần cậu, muốn hỏi cậu có ổn không, nhưng một sự ngần ngại vô hình lại níu giữ cô lại. Cô cũng không phải là người dễ dàng bày tỏ cảm xúc, và chính sự kiệm lời của cả hai đã tạo nên một khoảng trống ngày càng lớn.

Thảo Vy, tinh ý nhận ra ánh mắt của Ngân cứ hướng về phía Minh, khẽ chạm vào tay cô.

“Ngân có vẻ suy tư nhỉ? Mọi chuyện ổn chứ?” Thảo Vy hỏi, giọng nhỏ nhẹ, đầy quan tâm.

Ngân khẽ thở dài, đặt cuốn sổ phác thảo xuống bàn. Cô nhìn ngọn đèn leo lét trên trần nhà, rồi lại nhìn về phía Hoàng Minh đang cúi gằm mặt. “Không có gì, chỉ là… không quen lắm với không khí này thôi.” Cô nói dối, một lời nói dối vụng về mà cô biết Thảo Vy có lẽ sẽ nhận ra. Nhưng cô không thể nói ra sự thật, không thể nói rằng cô đang lo lắng cho Minh, rằng cô đang cảm thấy bất lực trước "khoảng cách" giữa họ. Cô cảm thấy một nỗi băn khoăn, một sự hoài nghi về tương lai của mối quan hệ này cứ lớn dần, lẩn khuất trong màn đêm ẩm ướt của vùng ngoại thành.

Cô nhớ lại những kỷ niệm giản dị của họ ở Hà Nội, những buổi trú mưa, những chuyến xe buýt. Những điều ấy bỗng trở nên xa xăm, như thể thuộc về một thế giới khác. Chuyến đi này, cô đã hy vọng nó sẽ là cơ hội để họ gần nhau hơn, nhưng có vẻ như nó lại càng làm nổi bật lên những khác biệt, những "khoảng cách" mà cả hai đang cố tình lảng tránh. Ngân nhắm mắt lại, cảm nhận cái rét ngọt của đêm, và nỗi lo lắng về những điều chưa nói cứ vương vấn trong lòng. Liệu họ có thể vượt qua được những rào cản vô hình này không? Hay rồi tất cả sẽ chỉ còn là hồi ức xa xăm, như mùi hoa sữa cuối mùa cứ bay đi trong gió?

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ