Khoảng cách giữa họ, dường như, đã thu hẹp lại một chút, dù chỉ là một chút rất nhỏ, trong không khí trong lành của buổi sớm. Nhưng khoảnh khắc mong manh ấy nhanh chóng tan biến khi tiếng loa phóng thanh vang vọng, gọi mọi người tập trung cho bữa sáng và buổi tổng kết công việc. Ngân khẽ gật đầu chào Minh, rồi quay gót, bước đi nhẹ nhàng, để lại cậu trai tỉnh lẻ một mình với những suy tư còn dang dở. Minh dõi theo bóng lưng cô, cảm giác ấm áp vừa chợt đến lại bị thay thế bởi một nỗi bâng khuâng khó tả. Cậu biết, dù có cảm thấy được thấu hiểu đến mấy, thì giữa cậu và Ngân vẫn còn đó một bức tường vô hình, được xây nên từ sự dè dặt của cả hai, từ những khác biệt mà cậu cứ ngỡ không thể nào san lấp.
Bữa sáng diễn ra trong không khí rộn ràng hơn hẳn. Mùi bánh mì nướng thơm lừng quyện với mùi cà phê thoang thoảng, cùng tiếng cười nói râm ran của các thành viên sau một đêm nghỉ ngơi. Minh ngồi ăn một cách chậm rãi, cố gắng lắng nghe những câu chuyện đang diễn ra xung quanh mình, nhưng tâm trí cậu vẫn không ngừng quay về với khoảnh khắc ban nãy. Cậu nhìn sang phía Ngân, cô đang ngồi cạnh Thảo Vy và Đức Anh, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua mọi người, thỉnh thoảng khẽ mỉm cười đáp lại những câu chuyện đùa của Đức Anh. Vẻ thanh thoát, có chút tách biệt của cô ấy khiến Minh càng cảm thấy mình nhỏ bé.
Sau bữa sáng, tất cả thành viên đoàn tình nguyện tập trung tại khu vực sinh hoạt chung, một khoảng sân rộng được che phủ bởi một mái hiên lớn. Trời đã trong xanh, nắng dịu nhẹ của buổi sớm mùa đông vùng ngoại ô len lỏi qua những kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên nền đất ẩm. Không khí vẫn còn vương chút se lạnh, nhưng sự năng động, nhiệt huyết của tuổi trẻ đã xua tan đi cái ảm đạm. Tiếng trò chuyện râm ran, tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng chim hót líu lo, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của buổi sáng cuối tuần. Mùi đất ẩm, mùi cây cối sau một đêm sương, thoang thoảng mùi thức ăn còn vương lại từ bữa sáng, tạo nên một cảm giác thân thuộc, gần gũi. Các thành viên ngồi quây quần trên những chiếc ghế nhựa hoặc chiếu trải sàn, nét mặt ai nấy đều hăng hái, chờ đợi buổi tổng kết và phân công công việc mới.
Hải Anh đứng ở giữa, tay cầm một danh sách dày cộp, mái tóc đuôi ngựa buộc cao, giọng nói dứt khoát và tràn đầy năng lượng. Cô ấy luôn là người có thể thắp lên ngọn lửa nhiệt huyết cho cả đội. "Nào mọi người, trật tự nào!" Giọng cô vang lên, dứt khoát nhưng không kém phần vui vẻ. "Hôm qua chúng ta đã có một ngày làm việc rất hiệu quả. Hôm nay, chúng ta sẽ tiếp tục đẩy mạnh các hoạt động còn lại. Đầu tiên, chúng ta sẽ cùng tổng kết lại những gì đã làm được và đưa ra những điểm cần cải thiện nhé!"
Không khí ban đầu khá sôi nổi, mọi người hào hứng chia sẻ về thành quả của nhóm mình. Khi đến lượt đội của Minh và Đức Anh, một sự yên tĩnh nhẹ nhàng bỗng bao trùm. Hải Anh nhìn vào danh sách, mỉm cười. "Tiếp theo, đội của Minh và Đức Anh có thể chia sẻ về việc cải tạo vườn rau ngày hôm qua không?"
Đức Anh, ngồi cạnh Minh, huých nhẹ vào vai cậu bạn, đôi mắt tinh nghịch. "Minh, mày trình bày đi, mày làm nhiều mà." Giọng cậu ấy vẫn đầy vẻ ủng hộ, nhưng Minh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Cậu biết Đức Anh có ý tốt, nhưng cậu không quen với việc đứng trước đám đông để nói. Khuôn mặt Minh thoáng đỏ lên, ánh mắt cậu lướt qua một lượt những gương mặt đang nhìn về phía mình, rồi dừng lại ở Ngân. Cô ấy cũng đang nhìn cậu, ánh mắt không hề phán xét, chỉ có sự quan tâm. Điều đó càng khiến cậu thêm phần bối rối.
Minh đứng dậy một cách chậm rãi, đôi tay cậu vô thức siết chặt vào nhau. Giọng cậu nhỏ nhẹ, vấp váp, như thể từng từ ngữ phải vật lộn lắm mới thoát ra được khỏi cổ họng. "Dạ... thì... hôm qua... chúng em... đã cuốc đất... và... bón phân... để... chuẩn bị cho việc trồng cây..." Cậu nói, ánh mắt lảng tránh, nhìn xuống nền đất. Mỗi câu chữ thốt ra đều rời rạc, thiếu sự mạch lạc, khiến cậu cảm thấy vô cùng tự ti. Cậu cố gắng nhớ lại những việc đã làm, nhưng mọi thứ cứ như mắc kẹt lại trong đầu, không thể nào sắp xếp thành một câu chuyện hoàn chỉnh. Cậu cảm thấy rõ ràng những ánh mắt đang nhìn mình, và dù không ai nói gì, cậu vẫn cảm nhận được sự sốt ruột, có lẽ là cả sự thất vọng.
Quang Huy, người ngồi ở hàng ghế đầu, mỉm cười thân thiện rồi đứng dậy. Anh ấy không đợi Minh nói hết, mà như thể đã nhìn thấy sự lúng túng của cậu, liền chủ động tiếp lời một cách lưu loát và tự tin. "Minh và đội đã làm rất tốt, đặc biệt là việc phân loại đất và chuẩn bị luống rất khoa học, giúp tiết kiệm thời gian đáng kể cho các bước sau. Nhờ đó, chúng ta có thể đẩy nhanh tiến độ và đảm bảo chất lượng cây trồng...". Giọng Huy vang rõ, tràn đầy năng lượng, từng câu chữ đều được sắp xếp một cách logic và thuyết phục. Anh ấy còn bổ sung thêm những chi tiết về kỹ thuật làm đất, về tầm quan trọng của việc chọn giống cây, khiến mọi người gật gù tán thành.
Minh đứng đó, cảm giác như mình bị nuốt chửng bởi sự tự tin và tài ăn nói của Quang Huy. Cậu cảm thấy một nỗi thất vọng sâu sắc dâng lên trong lòng. Mọi công sức, sự cố gắng của cậu dường như trở nên vô nghĩa khi không thể diễn đạt nó ra một cách trọn vẹn. Cậu đã làm việc chăm chỉ, miệt mài, từng cuốc đất, từng xẻng phân đều do tay cậu làm, nhưng khi cần phải nói về nó, cậu lại trở nên vô dụng. Cậu cúi đầu, ánh mắt co lại, cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng giữa những con người năng động, hoạt bát này.
Lê Ngân, từ vị trí của mình, ánh mắt cô lướt qua Minh, thấy rõ sự co lại trong ánh nhìn anh, thấy bờ vai cậu khẽ run lên vì tự ti. Cô cảm nhận được nỗi thất vọng đang gặm nhấm Minh. Rồi ánh mắt cô lại dừng ở Huy, một sự khó chịu len lỏi trong lòng cô. Cô biết Huy có ý tốt, muốn giúp Minh, nhưng cách anh ấy làm lại vô tình đẩy Minh vào một góc sâu hơn của sự tự ti. Cô muốn nói gì đó, muốn đứng lên để bảo vệ Minh, muốn nói rằng không phải cứ nói nhiều, nói hay mới là người làm việc tốt. Nhưng lời lại nghẹn lại ở cổ họng, chỉ còn lại sự bất lực và một nỗi băn khoăn lớn dần. Cô khẽ cắn môi, tay vô thức đưa lên cầm cuốn sổ tay đang đặt trên đùi, những ngón tay siết chặt lấy bìa sổ, như thể đang cố kìm nén một điều gì đó. Cuốn sổ tay, vật phẩm quen thuộc, giờ đây trở thành chỗ dựa cho những cảm xúc đang dâng trào trong lòng cô. Cô không thể nói, nhưng trong đầu cô, những nét vẽ về một cậu trai trầm lặng, miệt mài với công việc đang dần hiện rõ.
Buổi tổng kết kết thúc, mọi người nhanh chóng tản ra để chuẩn bị cho các hoạt động tiếp theo. Hoàng Minh lủi thủi đi về phía sau, tìm một góc khuất để tránh xa sự ồn ào. Nỗi tự ti cứ bám riết lấy cậu, gặm nhấm tâm hồn cậu. Cậu ước mình có thể tự tin như Quang Huy, có thể nói ra những suy nghĩ của mình một cách rõ ràng và thuyết phục. Cậu thở dài, cảm thấy mình thật vô dụng.
Buổi chiều, mặt trời bắt đầu ngả bóng, nhuộm vàng cả một khoảng trời. Gió heo may thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh se se của những ngày cuối đông. Hoàng Minh và Lê Ngân được phân công sắp xếp lại các dụng cụ làm vườn và vật tư còn sót lại trong khu vực chứa đồ sau nhà kho. Đó là một góc khuất, tách biệt khỏi sự ồn ào của khu vực sinh hoạt chung. Nơi đây, tiếng gió xào xạc qua những tán lá cây khô, tiếng côn trùng kêu vo ve, tạo nên một không gian tĩnh mịch, chỉ có hai người họ. Mùi gỗ cũ ẩm mốc, bụi bặm vương vấn trong không khí, thoang thoảng mùi đất mới từ những bao phân còn dang dở. Nơi đây hơi bừa bộn với những chiếc xẻng, cuốc, thùng tưới, và những bao tải chất chồng, nhưng lại mang một vẻ yên bình đến lạ.
Họ làm việc trong im lặng. Ngân điềm tĩnh, tỉ mỉ sắp xếp từng loại dụng cụ, lau chùi những vết đất bẩn bám trên chúng. Minh thì cẩn trọng hơn, di chuyển những bao đất, những chiếc cuốc xẻng nặng trịch, ánh mắt vẫn còn vương nỗi trầm tư từ buổi sáng. Tiếng kim loại va chạm nhẹ khi họ đặt những chiếc xẻng, chiếc cuốc xuống, tiếng sột soạt của bao tải di chuyển, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Giữa họ, một khoảng cách vô hình vẫn tồn tại, nhưng sự im lặng ấy lại không hề khó chịu, mà ngược lại, nó tạo ra một không gian riêng tư, cho phép những suy nghĩ và cảm xúc được bộc lộ một cách tinh tế hơn.
Minh đặt chiếc xẻng cuối cùng xuống, thở dài một hơi nhẹ nhõm. Ánh mắt cậu nhìn về phía Ngân, người đang cúi xuống sắp xếp những chiếc găng tay. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn nói ra những gì đang chất chứa trong lòng. "Ngân... cậu thấy... mình có nên học cách nói chuyện trôi chảy hơn không? Mình... không giỏi mấy chuyện đó..." Nỗi tự ti bộc lộ rõ ràng trong giọng nói của cậu, khẽ khàng và chất chứa một sự thất vọng sâu sắc về bản thân. Cậu ngước nhìn cô, hy vọng tìm thấy một lời khuyên, một sự an ủi.
Ngân quay sang nhìn anh. Ánh mắt cô lộ vẻ đồng cảm sâu sắc, một chút xót xa len lỏi qua đôi mắt trầm tĩnh. Cô hiểu cảm giác của Minh hơn ai hết. Cô biết cậu đã cố gắng như thế nào, và cách Quang Huy vô tình làm cậu tổn thương. Cô gần như muốn nói ra những lời an ủi, muốn nói rằng cậu không cần phải thay đổi vì bất cứ ai. "Minh... cậu không cần phải... thay đổi vì ai cả. Cậu cứ là chính cậu..." Cô ngập ngừng, câu nói cuối cùng như bị nuốt vào trong, chỉ còn lại sự trống rỗng trong không khí. Sự dè dặt, tính cách khép kín và nỗi sợ hãi khi phải mở lòng, cùng với lo lắng về việc liệu sự can thiệp của cô có làm tình hình tệ hơn hay không, đã kìm nén cô lại. Cô sợ rằng nếu nói ra hết, mọi thứ sẽ trở nên phức tạp hơn, và có thể sẽ làm mất đi sự cân bằng mong manh giữa họ.
Minh cảm thấy một sự hụt hẫng nhỏ nhoi. Cậu hiểu sự dè dặt của Ngân, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một chút thất vọng vì cô không thể nói hết điều mình nghĩ. Cậu chỉ khẽ "Ừm..." đáp lại, ánh mắt lại lảng tránh, nhìn xuống nền đất. Cậu biết Ngân có ý tốt, nhưng lời nói không trọn vẹn của cô lại khiến nỗi băn khoăn trong lòng cậu càng thêm lớn.
Họ tiếp tục công việc trong im lặng. Có những khoảnh khắc, khi cùng nhau di chuyển một bao đất lớn, bàn tay họ vô tình chạm nhẹ vào nhau. Một luồng điện nhỏ, ấm áp, khẽ chạy dọc cánh tay Minh. Cậu khẽ giật mình, tim cậu đập nhanh hơn một nhịp. Ngân cũng khẽ giật mình, ánh mắt cô lảng tránh, quay đi ngay lập tức. Cô cảm thấy một sự bối rối khó tả. Hoàng Minh nhìn cô, muốn nói thêm điều gì đó, nhưng lại thôi. Cậu hiểu, những điều chưa nói, đôi khi, lại chất chứa nhiều hơn cả những lời nói hoa mỹ. Cậu cảm nhận được sự quan tâm của Ngân, dù cô không thể hiện ra bằng lời. Nhưng cảm giác được thấu hiểu ấy lại càng làm tăng thêm khao khát được chia sẻ, được gần gũi hơn.
Khi ánh nắng cuối cùng của ngày đã tắt hẳn, và không khí trở nên se lạnh hơn, họ cũng hoàn thành công việc. Mùi gỗ cũ, bụi bặm hòa quyện với hơi lạnh của buổi chiều tà, tạo nên một cảm giác vừa tĩnh mịch vừa cô đơn. Cả hai rời khỏi nhà kho, trở về khu vực sinh hoạt chung, nơi ánh đèn đã bắt đầu thắp sáng, báo hiệu bữa tối sắp đến.
Hoàng Minh tìm một góc sân vắng gần khu vực sinh hoạt chung, nơi có một cây cổ thụ lớn và những bậc thềm đá cũ kỹ. Cậu ngồi xuống, nhìn về phía xa xăm, nơi hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời. Không khí se lạnh dần, tiếng gió thổi hiu hiu qua những tán lá cây, tiếng cười nói của các thành viên khác vọng lại từ xa, tiếng côn trùng kêu rả rích, cùng với thoang thoảng mùi khói bếp chuẩn bị bữa tối, tạo nên một bầu không khí yên bình nhưng mang chút u hoài. Vẻ mặt cậu trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa bao nỗi niềm. Cậu cảm thấy mình đang ở một ngã ba đường, không biết nên ép bản thân thay đổi để hòa nhập, hay cứ là chính mình, chấp nhận sự trầm lặng và những giới hạn của bản thân. Nỗi tự ti về khả năng diễn đạt và giao tiếp xã hội bị khuếch đại khi so sánh với Quang Huy cứ đeo bám lấy cậu, khiến cậu cảm thấy bất lực và lạc lõng.
Lê Ngân, sau khi sắp xếp xong vật tư, đi ngang qua và thấy anh. Cô dừng lại một chút, đứng khuất sau một gốc cây lớn, lặng lẽ quan sát. Ánh mắt cô dõi theo bóng lưng hơi gầy của Minh, nhìn thấy sự cô độc tỏa ra từ cậu. Cô cảm nhận được sự đấu tranh nội tâm của anh, cảm nhận được những nỗi niềm mà anh không thể nói ra. Trong lòng cô dâng lên một sự đồng cảm sâu sắc, một sự thôi thúc muốn bước đến, đặt tay lên vai anh và nói những lời an ủi mà lúc chiều cô đã không thể thốt ra.
Nhưng rồi, một lần nữa, sự dè dặt của bản thân lại thắng thế. Cô nhớ lại những lần mình đã ngập ngừng, những lần mình đã không dám bày tỏ cảm xúc thật. Cái khoảng cách vô hình giữa họ, dường như, không phải chỉ do Minh tạo ra, mà còn do chính cô. Cô đấu tranh với chính mình, mâu thuẫn giữa mong muốn an ủi, bảo vệ Minh và tính cách khép kín của bản thân. Liệu sự can thiệp của cô có làm tình hình tệ hơn hay không? Liệu Minh có muốn nghe những lời từ một người như cô, người cũng ngập ngừng và khó mở lòng?
Cô chỉ có thể thì thầm trong đầu, như tự nói với chính mình: *Cái khoảng cách này... có thể nào thu hẹp lại không? Hay nó sẽ mãi mãi tồn tại, như một định mệnh khó thay đổi?* Tay cô siết chặt cuốn sổ tay, như thể nó là vật duy nhất có thể giữ cô đứng vững, giữ cô khỏi việc chạy đến bên Minh. Trong cuốn sổ ấy, những phác thảo về cảnh vật, về con người ở đây, đặc biệt là hình ảnh một chàng trai miệt mài làm việc, một chàng trai trầm tư dưới ánh nắng ban mai, đang dần trở thành một 'lời nói' thầm lặng, một cách cô kết nối với anh mà không cần lời.
Minh khẽ thở dài, cúi đầu nhìn xuống đất, những suy nghĩ miên man trong đầu cậu. Cậu nhìn về phía hoàng hôn đã tắt, chỉ còn lại những vệt sáng mờ ảo trên nền trời đen sẫm. *Liệu mình có thể nào... xứng đáng với những điều tốt đẹp? Với một người như Ngân?* Cậu tự hỏi, một nỗi buồn len lỏi trong giọng suy nghĩ của mình. Nỗi thất vọng và khao khát được công nhận cứ âm ỉ trong lòng cậu, như một ngọn lửa nhỏ bị đè nén. Cậu biết, một ngày nào đó, ngọn lửa ấy sẽ phải bùng lên, sẽ phải tìm cách thoát ra. Nhưng không phải là bây giờ.
Lê Ngân vẫn đứng đó, bất động, ánh mắt dõi theo bóng lưng anh. Cô cảm thấy một sự đau lòng len lỏi, nhưng vẫn không dám bước tới. Cô biết, những lời chưa kịp nói, những cảm xúc bị kìm nén, đang đạt đến đỉnh điểm. Một bước ngoặt, có lẽ, là điều không thể tránh khỏi. Nhưng lúc này, trong khoảnh khắc hoàng hôn buông xuống, giữa không khí se lạnh và mùi khói bếp vương vấn, cả hai vẫn chìm đắm trong thế giới nội tâm của riêng mình, mỗi người một nỗi băn khoăn, mỗi người một khoảng cách mà không ai dám bước qua. Cuốn sổ tay trong tay Ngân, với những nét chì còn dang dở, là minh chứng cho những cảm xúc chưa được gọi tên, cho những lời lẽ chưa kịp thốt ra.