Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và cái rét đầu đông của Hà Nội bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách, từng kẽ lá. Mùi khói bếp vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với cái lạnh buốt xương, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc vừa cô độc. Hoàng Minh, sau khi rời khỏi khu vực sinh hoạt chung, không vội vàng trở về phòng. Cậu tìm đến góc sân vắng gần cây cổ thụ, nơi có những bậc thềm đá cũ kỹ, và ngồi thụp xuống. Bóng lưng hơi gầy của cậu dưới ánh đèn vàng vọt của khu nhà sinh hoạt chung càng trở nên lẻ loi. Tiếng gió thổi hiu hiu qua những tán lá khô, tiếng côn trùng đêm rả rích, và cả tiếng cười nói vọng lại từ xa của những người bạn cùng đoàn tình nguyện, tất cả như càng khoét sâu thêm vào nỗi cô đơn đang gặm nhấm lòng cậu.
Cậu bó gối, vùi mặt vào cánh tay, hơi thở hóa khói mờ ảo trong không khí lạnh. Trong đầu Minh lúc này là một mớ bòng bong của những suy nghĩ ngổn ngang. Hình ảnh Quang Huy tự tin, hoạt bát, dễ dàng thu hút sự chú ý và nhận được sự tán thưởng của mọi người cứ hiện lên rõ mồn một. Quang Huy như một tấm gương sáng chói, phản chiếu rõ mồn một sự rụt rè, vấp váp và thiếu tự tin của cậu. Mỗi lần cậu cố gắng cất lời, những từ ngữ như nghẹn lại nơi cổ họng, ý tưởng bay biến đâu mất, chỉ còn lại sự ngập ngừng và những ánh mắt khó hiểu. Rồi Quang Huy xuất hiện, như một vị cứu tinh, hoàn chỉnh hóa những ý tưởng của cậu một cách trôi chảy, chuyên nghiệp. Mọi người đều vỗ tay tán thưởng, nhưng tiếng vỗ tay ấy trong tai Minh lại vang lên như một lời chế giễu, một lời nhắc nhở về sự kém cỏi của bản thân.
Cậu tự hỏi, tại sao mình lại không thể giống như Quang Huy? Tại sao những lời nói cứ như có gai, có vách ngăn, không thể thoát ra khỏi miệng một cách dễ dàng? Nỗi tự ti về xuất thân, về giọng nói mang âm hưởng của miền quê, về cách ăn mặc giản dị, tất cả như một bức tường vô hình ngăn cách cậu với thế giới sôi động, tự tin của những người bạn cùng trang lứa ở Hà Nội. Cậu cảm thấy mình lạc lõng, như một chiếc lá khô bị gió cuốn đi giữa dòng người hối hả, không biết đâu là điểm dừng, đâu là nơi mình thuộc về. "Liệu mình có thể nào... hòa nhập được không?" cậu thì thầm, giọng nói chìm hẳn vào tiếng gió. "Hay mình sẽ mãi mãi là kẻ đứng ngoài, quan sát tất cả, nhưng không thể chạm vào?"
Minh thở dài, đôi mắt mờ đi vì sương đêm và những cảm xúc nặng trĩu. Cậu ngước nhìn lên bầu trời đen sẫm, điểm xuyết lác đác vài ngôi sao mờ nhạt. Hà Nội về đêm, dù ở ngoại ô hay trung tâm, vẫn mang một vẻ đẹp riêng, nhưng trong mắt Minh lúc này, nó lại càng làm tăng thêm sự nhỏ bé, yếu ớt của cậu. Cậu nhớ lại những buổi học ở trường, những lần cậu cố gắng phát biểu, nhưng rồi lại thôi. Cậu nhớ lại những lần Lê Ngân nhìn cậu, ánh mắt cô ấy có chút gì đó sâu thẳm, khó hiểu. Cậu khao khát được cô ấy thấu hiểu, khao khát được cô ấy nhìn thấy những nỗ lực, những suy nghĩ ẩn sâu bên trong mình, chứ không phải chỉ là một Hoàng Minh rụt rè, kém cỏi. Nhưng rồi, chính cậu cũng không biết phải làm sao để thể hiện những điều đó.
Cậu đứng dậy, bước từng bước nặng nề về phía phòng trọ. Phòng trọ "Gác Mái" nằm trên tầng cao nhất của dãy nhà cũ, qua một cầu thang gỗ ọp ẹp, nơi mỗi bước chân đều tạo ra tiếng cót két khô khốc. Căn phòng nhỏ chật hẹp, nhưng luôn được cậu giữ gìn sạch sẽ. Mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn phòng trọ cũ kỹ hòa lẫn với mùi giấy sách cũ, tạo nên một không gian riêng biệt, vừa quen thuộc vừa mang chút tù túng. Cậu bật chiếc đèn bàn vàng vọt, ánh sáng hắt lên bức tường vôi vữa bong tróc, nơi có dán vài tấm hình chụp phong cảnh quê hương. Chiếc laptop đặt trên bàn học, màn hình tối đen, phản chiếu lại gương mặt mệt mỏi của cậu.
Minh ngồi bó gối trên chiếc giường nhỏ, lưng tựa vào tường. Cậu lật dở vài trang sách chuyên ngành còn đang đọc dở, nhưng ánh mắt cậu không thể tập trung vào những con chữ khô khan. Thay vào đó, nó lại dán chặt vào bức tường đối diện, nơi những hình ảnh của Quang Huy, của những ánh mắt đánh giá, những lời khen ngợi dành cho người khác cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cậu. Cậu vò đầu bứt tai, cảm thấy một sự bất lực trỗi dậy. "Làm sao đây?" cậu tự hỏi. "Làm sao để mình có thể vượt qua được cảm giác này? Làm sao để mình có thể tự tin hơn, để không còn cảm thấy mình là gánh nặng, là kẻ thừa thãi?"
Nỗi tự ti về xuất thân lại trỗi dậy mạnh mẽ. Cậu nhớ về những ngày đầu mới lên Hà Nội, bỡ ngỡ với mọi thứ, với những con đường đông đúc, những tòa nhà cao tầng, và những con người nói tiếng Hà Nội nhẹ nhàng, thanh lịch. Cậu đã cố gắng rất nhiều để hòa nhập, để không bị coi là "thằng nhà quê". Nhưng dường như, mỗi lần cậu cố gắng, cậu lại càng nhận ra sự khác biệt, sự thiếu sót của bản thân. Cậu khao khát được công nhận, khao khát được chứng tỏ giá trị của mình, không chỉ cho bản thân mà còn cho gia đình ở quê nhà. Nhưng con đường đó dường như quá chông gai, quá xa vời.
Tiếng gió heo may lùa qua ô cửa sổ nhỏ, mang theo chút hơi lạnh buốt. Tiếng sinh hoạt của các phòng trọ lân cận vọng vào, tiếng xe máy lướt qua ngõ hẹp, tất cả như một bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống đô thị, mà cậu, trong khoảnh khắc này, cảm thấy mình hoàn toàn lạc lõng. Cậu nhìn ra ô cửa sổ, ngắm nhìn những ánh đèn xa xăm của thành phố. Mỗi ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời. Cậu tự hỏi, liệu có ai trong số những người đang sống dưới những ánh đèn kia cũng đang mang trong mình những nỗi lo âu, những nỗi tự ti giống như cậu? Hay chỉ có mình cậu là kẻ yếu đuối, không thể vượt qua được bóng tối của chính mình?
Cậu thở dài một tiếng nặng nề, lật cuốn sách lại, úp mặt vào trang giấy, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Nhưng chúng vẫn cứ đeo bám dai dẳng, như một cơn mưa phùn kéo dài không dứt, âm ỉ và dai dẳng. Cậu tự nhủ, ngày mai, cậu sẽ cố gắng hơn. Ngày mai, cậu sẽ tìm cách để thể hiện bản thân. Nhưng ngay cả lời hứa với chính mình cũng nghe thật yếu ớt, lạc lõng trong màn đêm u tịch của căn phòng trọ chật hẹp. Khao khát được công nhận, được thấu hiểu, được thoát khỏi cái bóng của sự tự ti, cứ âm ỉ cháy trong lòng cậu, như một ngọn lửa nhỏ bị đè nén, chờ đợi một ngày nào đó để bùng lên.
***
Mưa phùn bắt đầu rơi lất phất vào chiều muộn, khi Lê Ngân bước vào quán cà phê "Hoa Sữa". Cái lạnh se se của đầu đông càng khiến quán cà phê nhỏ bé này trở nên ấm cúng và mời gọi hơn. Quán vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính, với mặt tiền sơn màu xanh ngọc bích nhạt đã bạc màu theo thời gian, cùng cánh cửa gỗ kính cũ kỹ và giàn hoa giấy leo trên ban công nhỏ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi trà thảo mộc thoang thoảng, và chút hương bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một không khí dễ chịu, quen thuộc. Nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ loa nhỏ, tiếng lách cách của tách cà phê, tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách, và tiếng lật trang sách khe khẽ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc êm dịu của buổi chiều Hà Nội.
Ngân chọn một bàn nhỏ gần cửa sổ, nơi cô có thể ngắm nhìn những hạt mưa phùn vẽ lên mặt kính. Cô khuấy nhẹ ly trà lài nóng, hơi ấm từ tách trà phả vào lòng bàn tay, xua đi chút lạnh giá từ bên ngoài. Mai Chi, cô bạn thân năng động của Ngân, đã có mặt từ trước. Vừa thấy Ngân ngồi xuống, Mai Chi đã không kìm được sự tò mò.
"Này Ngân, mày lại suy nghĩ gì trong đầu nữa đấy?" Mai Chi hỏi, giọng nói đầy vẻ tinh nghịch nhưng cũng không kém phần lo lắng. Cô đẩy đĩa bánh ngọt về phía Ngân. "Mày cứ như người mất hồn từ lúc về từ trại tình nguyện. Có phải tại thằng Huy không? Nó lại làm gì mày khó chịu à?"
Lê Ngân khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn lảng tránh nhìn ra cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn tạo nên những vệt dài trên kính. Cô thở dài một tiếng rất khẽ, gần như không nghe thấy. "Không phải Quang Huy. Tao… tao chỉ thấy Hoàng Minh có vẻ không ổn." Giọng Ngân nhỏ nhẹ, chậm rãi, nhưng chất chứa một nỗi băn khoăn rõ rệt. "Tao không thích cái cách mà… mọi người cứ so sánh cậu ấy với Quang Huy. Cảm giác như cậu ấy đang bị tổn thương."
Mai Chi nhướn mày. "Hoàng Minh á? Sao tự dưng mày lại để ý đến nó thế? Mà mày quan tâm làm gì? Hoàng Minh thì vẫn là Hoàng Minh thôi, có gì mà phải bận tâm?" Mai Chi dừng lại, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Ngân, một nụ cười ẩn ý nở trên môi. "Hay là mày…?"
Lê Ngân ngắt lời Mai Chi một cách hơi vội vã, khiến Mai Chi có chút bất ngờ. "Tao không biết nữa. Chỉ là… thấy khó chịu." Cô cúi đầu, nhìn vào ly trà, cố gắng che giấu sự bối rối đang dâng lên trong lòng. "Cái cách mà mọi người nhìn cậu ấy, rồi cách Quang Huy ‘giúp đỡ’ cậu ấy... tao thấy nó không đúng. Cậu ấy rõ ràng là đang cố gắng, nhưng dường như không ai nhìn thấy điều đó."
Mai Chi vẫn giữ nụ cười đầy ẩn ý, nhưng lần này trong ánh mắt cô có thêm sự thấu hiểu. Cô đặt bàn tay lên tay Ngân, khẽ siết nhẹ. Bàn tay Ngân hơi lạnh, nhưng có vẻ run nhẹ. "Mày nói không biết, nhưng tao thấy mày quan tâm đấy chứ. Từ trước đến giờ mày có bao giờ để ý đến chuyện của người khác nhiều như thế đâu. Đặc biệt là những người mày ít tiếp xúc."
Ngân lắc đầu nhẹ, uống cạn ly trà nóng. Hơi ấm từ trà lan tỏa xuống cổ họng, nhưng không đủ để xua đi cái bồn chồn trong lòng cô. Cô nhớ lại ánh mắt thất vọng của Hoàng Minh ở buổi báo cáo, và cái cách cậu trầm tư dưới gốc cây cổ thụ chiều qua. Một cảm giác đau lòng len lỏi, một sự thôi thúc muốn làm gì đó để an ủi, để bảo vệ cậu. Nhưng rồi, sự dè dặt của bản thân lại thắng thế. Cô, một cô gái Hà Nội gốc, luôn giữ cho mình một khoảng cách an toàn, luôn kín đáo và khó mở lòng, liệu có thể làm gì để giúp một người như Hoàng Minh?
"Tao chỉ thấy… cậu ấy có vẻ cô đơn," Ngân nói, giọng nhỏ hơn một chút, gần như thì thầm. "Giống như… một mình cậu ấy đang chiến đấu với tất cả."
Mai Chi gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn. "Ừ thì đúng là Hoàng Minh nó ít nói thật. Nhưng mà mày biết đấy, ai cũng có cách riêng để đối mặt với mọi thứ mà. Có thể nó không cần mày thương hại đâu."
"Không phải thương hại," Ngân nhanh chóng phản bác, ánh mắt cô lần này nhìn thẳng vào Mai Chi, có chút kiên quyết. "Chỉ là… tao thấy có một sự kết nối. Tao cảm nhận được những gì cậu ấy đang nghĩ, đang chịu đựng. Giống như… tao cũng từng trải qua cảm giác đó." Ngân dừng lại, rồi lại lảng tránh ánh mắt của Mai Chi. Cô không muốn nói nhiều hơn về những cảm xúc cá nhân của mình. "Mày có thấy những nét phác thảo của tao trong cuốn sổ tay không? Tao vẽ rất nhiều về cậu ấy. Về những khoảnh khắc cậu ấy chăm chú làm việc, về cái cách cậu ấy nhìn xa xăm, về sự trầm tư của cậu ấy."
Mai Chi mỉm cười dịu dàng. "Tao thấy rồi. Mày vẽ rất đẹp. Và rất có hồn. Có lẽ, đó là cách mày đang nói chuyện với nó đấy." Cô vỗ nhẹ lên tay Ngân. "Đừng lo lắng quá. Cứ để mọi thứ tự nhiên. Nhưng mà, nếu mày muốn giúp, thì hãy giúp bằng cách của mày. Đừng ép mình phải thay đổi, hay phải làm những điều mà mày không thoải mái."
Ngân gật đầu, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút khi có Mai Chi lắng nghe. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, những hạt mưa phùn vẫn rơi tí tách trên mái hiên, làm mờ đi cảnh vật bên ngoài. Mùi hoa sữa cuối mùa, dù không còn nồng nàn như những ngày đầu thu, nhưng vẫn thoang thoảng đâu đó, len lỏi vào quán cà phê, mang theo một chút hoài niệm, một chút bâng khuâng. Cô vẫn còn nhớ mùi hoa sữa năm ngoái, khi lần đầu tiên cô và Hoàng Minh cùng trú mưa dưới mái hiên cũ. Những kỷ niệm nhỏ nhặt, giản dị ấy, giờ đây lại trở thành sợi dây vô hình, kết nối cô với cậu.
Cô biết, những cảm xúc bị kìm nén, những lời chưa kịp nói, đang dần tích tụ lại. Một bước ngoặt, có lẽ là điều không thể tránh khỏi. Nhưng bằng cách nào, và khi nào, cô vẫn chưa thể hình dung được. Cô chỉ biết rằng, trong lòng cô, đã có một sự thay đổi. Sự dè dặt bấy lâu, giờ đây đang dần nhường chỗ cho một sự thôi thúc muốn sẻ chia, muốn thấu hiểu, muốn rút ngắn cái khoảng cách vô hình giữa cô và Hoàng Minh.
***
Buổi tối, thư viện Quốc gia Việt Nam chìm trong một bầu không khí tĩnh lặng và trang nghiêm đặc trưng. Tòa nhà kiến trúc Pháp cổ kính, với những cột đá lớn sừng sững và cầu thang rộng, toát lên vẻ uy nghi của một kho tàng tri thức. Bên trong, ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn chùm lớn và đèn bàn chiếu sáng từng hàng kệ sách gỗ cao ngút, từng góc bàn đọc. Mùi giấy cũ, mực in, gỗ và chút bụi thời gian hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng, êm đềm và thanh tịnh. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím máy tính nhẹ, tiếng bút viết sột soạt và những bước chân khẽ khàng là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng chúng lại không làm phiền mà càng làm tăng thêm vẻ trầm lắng của nơi đây.
Hoàng Minh ngồi ở một góc khuất của thư viện, nơi có một cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn bên ngoài. Cậu vùi đầu vào đống sách chuyên ngành, cố gắng hết sức để tập trung vào những kiến thức khô khan. Nhưng những suy nghĩ vẫn vẩn vơ, không thể nào tĩnh lặng. Cảm giác tự ti từ buổi báo cáo hôm trước, từ những lời so sánh vô tình của mọi người, vẫn đeo bám dai dẳng trong tâm trí cậu. Cậu cảm thấy mệt mỏi, không chỉ vì học tập mà còn vì phải vật lộn với chính những cảm xúc tiêu cực của bản thân. Mỗi lần cậu đọc một câu, hình ảnh Quang Huy lại hiện lên, tự tin và rạng rỡ, khiến cậu lại tự hỏi, liệu mình có bao giờ đạt được sự tự tin như thế?
Cậu thở dài, khẽ day thái dương. Cuốn sổ tay ghi chép chung của đoàn tình nguyện nằm bên cạnh cậu, trên đó vẫn còn những dòng ghi chú vội vàng từ chuyến đi. Cậu vô tình đưa mắt nhìn vào nó, rồi lại lơ đãng quay về phía cuốn sách.
Lê Ngân, sau khi tìm được cuốn sách mình cần, đi ngang qua khu vực đó. Cô dừng lại một chút, khẽ nấp sau một giá sách cao ngút, ánh mắt cô dừng lại trên bóng lưng hơi gầy của Hoàng Minh. Cô nhìn thấy sự mệt mỏi, sự cô độc tỏa ra từ cậu. Ánh mắt cô dịu đi, một cảm giác đồng cảm sâu sắc dâng lên trong lòng. Cô nhớ lại cuộc trò chuyện với Mai Chi chiều nay, nhớ lại những lời cô bạn thân đã nói. "Có lẽ, đó là cách mày đang nói chuyện với nó đấy."
Ngân cẩn thận rút trong túi xách ra một cây bút chì nhỏ. Bằng một cử chỉ kín đáo, gần như không gây ra bất kỳ tiếng động nào, cô nhẹ nhàng tiến đến gần bàn của Hoàng Minh. Cô biết cậu đang rất tập trung (hoặc cố gắng tập trung), nên sẽ không dễ dàng nhận ra sự hiện diện của cô. Cô khẽ lách mình qua khe hẹp giữa các kệ sách, ánh mắt lướt qua cuốn sổ tay ghi chép chung. Đó là cuốn sổ mà cả hai đã dùng chung trong chuyến đi tình nguyện, nơi họ đã cùng nhau ghi lại những ý tưởng, những kế hoạch.
Cô nhẹ nhàng đặt cuốn sách mình vừa lấy xuống bàn bên cạnh, rồi lướt tay qua cuốn sổ tay của Hoàng Minh. Cô mở đến một trang trống, nét chì còn dang dở, những ghi chú của cậu vẫn còn đó. Cô lấy cây bút chì ra, hít một hơi thật sâu. Bàn tay cô khẽ run, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. Cô bắt đầu phác họa. Những nét chì thanh thoát lướt nhẹ trên trang giấy, dần hiện lên hình ảnh một góc phố cổ bình yên của Hà Nội, với mái ngói rêu phong cổ kính, giàn hoa giấy tím biếc đang rủ xuống, và một khung cửa sổ nhỏ, nơi ánh đèn vàng dịu đang hắt ra. Đó là khung cảnh mà cô biết Hoàng Minh rất thích ngắm mỗi khi cậu đi qua những con phố cũ kỹ.
Dưới hình vẽ, cô dùng những nét chữ nhỏ xíu, gần như không thể thấy nếu không nhìn kỹ, viết một câu ngắn gọn, chỉ vỏn vẹn vài từ: "Đừng bỏ cuộc." Cô không dám viết nhiều hơn, không dám bộc lộ quá nhiều. Đó là cách cô thể hiện sự quan tâm của mình, một cách thầm lặng, tinh tế, đúng với bản tính dè dặt của cô. Sau khi viết xong, cô nhẹ nhàng đặt bút chì trở lại túi, và khẽ khàng đóng cuốn sổ lại. Cô liếc nhìn Hoàng Minh một lần cuối, thấy cậu vẫn đang vùi đầu vào sách, không hề hay biết về sự hiện diện của cô. Cô nhẹ nhàng rời đi, bước chân khẽ khàng, gần như không để lại tiếng động nào, tan vào sự tĩnh lặng của thư viện.
Vài phút sau, Hoàng Minh, trong một khoảnh khắc mệt mỏi và chán nản, cậu khẽ ngả lưng vào ghế, thở dài. Ánh mắt cậu vô tình chạm vào cuốn sổ tay ghi chép chung. Cậu đưa tay ra, lật cuốn sổ. Cậu định xem lại vài ghi chú cũ, nhưng rồi ánh mắt cậu dừng lại ở một trang giấy. Trên đó, một hình vẽ tinh xảo hiện ra, một góc phố cổ quen thuộc, với mái ngói rêu phong và giàn hoa giấy. Và dưới hình vẽ ấy, những nét chữ nhỏ xíu, thanh thoát, như một lời thì thầm: "Đừng bỏ cuộc."
Minh ngỡ ngàng. Cậu đưa tay chạm nhẹ vào nét vẽ, vào dòng chữ. Nét chì mềm mại, không hề mạnh mẽ hay dứt khoát, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh lạ kỳ. Cậu nhìn xung quanh, không thấy ai. Cậu biết, không ai trong đoàn tình nguyện có thể vẽ được những nét tinh tế như thế, và cũng không ai biết cậu thích ngắm những góc phố cổ đến vậy. Trừ một người. Lê Ngân.
Một tia sáng lấp lánh trong đôi mắt Minh, xua đi phần nào vẻ u ám bấy lâu. Cậu không biết Ngân đã ở đây từ khi nào, không biết cô ấy đã làm điều này từ lúc nào. Nhưng hành động nhỏ bé, thầm lặng này, lại chạm đến sâu thẳm tâm hồn cậu. Cảm giác cô đơn, lạc lõng bỗng tan biến đi một chút, thay vào đó là một sự ấm áp lan tỏa. Cậu cảm thấy mình không hoàn toàn một mình, không hoàn toàn bị bỏ rơi. Có ai đó đã nhìn thấy cậu, đã hiểu cậu, và đã thầm lặng động viên cậu.
Nỗi thất vọng và khao khát được công nhận vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó không còn cháy âm ỉ một cách tuyệt vọng. Thay vào đó, nó như được tiếp thêm một ngọn lửa nhỏ, một hy vọng mong manh. Minh khẽ vuốt nhẹ trang giấy, cẩn thận gấp cuốn sổ lại. Những lời chưa kịp nói, những cảm xúc chưa được gọi tên, vẫn còn đó, nhưng trong khoảnh khắc này, giữa không gian tĩnh lặng của thư viện, một tia sáng nhỏ đã được thắp lên, một cầu nối vô hình đã được tạo ra. Cái khoảng cách ấy, có lẽ, không còn là một định mệnh khó thay đổi nữa rồi.