Hoa sữa nở trong những ngày ta tươi trẻ
Chương 150

Hơi Ấm Giữa Lòng Đông

2646 từ
Mục tiêu: Tiếp nối cảm giác được an ủi và tò mò của Hoàng Minh từ chương 149 sau khi phát hiện nét vẽ của Lê Ngân.,Làm sâu sắc thêm sự quan tâm thầm lặng của Lê Ngân đối với Hoàng Minh, thể hiện qua một hành động cụ thể nhưng không lời.,Giới thiệu vật phẩm quan trọng 'Chiếc khăn len dệt tay' như một biểu tượng của tình cảm bị kìm nén và sự chăm sóc tinh tế.,Tiếp tục khắc họa nỗi tự ti của Hoàng Minh được xoa dịu phần nào bởi những cử chỉ này, đồng thời nhen nhóm một tia hy vọng và sự thắc mắc.,Duy trì pha 'rising_action', tăng cường sự căng thẳng cảm xúc thông qua những tương tác gián tiếp, chuẩn bị cho những bước phát triển tiếp theo.
Nhân vật: Hoàng Minh, Lê Ngân, Anh Khoa
Mood: Trầm lắng, lãng mạn, tinh tế, ấm áp, có chút bâng khuâng và tò mò.
Kết chương: [object Object]

Bình minh leo lét len qua khe cửa sổ nhỏ của căn phòng trọ trên "Gác Mái", vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền tường cũ kỹ. Cái se lạnh đặc trưng của sáng sớm đầu đông Hà Nội khẽ luồn qua ô cửa không kín, mang theo hơi ẩm của sương đêm và chút hương đất nồng. Hoàng Minh khẽ cựa mình, đôi mắt còn ngái ngủ chậm rãi mở ra, đón lấy luồng không khí trong lành nhưng cũng đầy khắc nghiệt ấy. Anh vươn vai, tấm lưng gầy guộc kêu lên một tiếng răng rắc nhẹ, xua đi phần nào sự mệt mỏi còn vương vấn từ giấc ngủ chập chờn.

Anh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch lạnh toát, một cái rùng mình khẽ chạy dọc sống lưng. Hoàng Minh tiến lại bàn học, nơi mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn sau đêm qua. Ánh mắt anh dừng lại ở cuốn sổ tay ghi chép chung, vật phẩm vừa mang đến cho anh một sự ngỡ ngàng, lại vừa là một niềm an ủi khó gọi tên. Cậu đưa tay ra, nhẹ nhàng lật cuốn sổ, tìm đến trang giấy có nét vẽ và dòng chữ quen thuộc. Góc phố cổ bình yên của Hà Nội hiện ra, những mái ngói rêu phong, giàn hoa giấy tím biếc rủ xuống, và khung cửa sổ nhỏ với ánh đèn vàng dịu. Dưới đó, dòng chữ viết vội, nhưng đầy mạnh mẽ: "Đừng bỏ cuộc."

Minh khẽ miết ngón tay lên nét chì, cảm nhận từng đường nét mềm mại, tinh tế. Nét vẽ này… thật sự là của cô ấy. Không thể lẫn vào đâu được. Anh tự hỏi, Lê Ngân đã ở đó bao lâu? Cô ấy đã nhìn thấy mình trong trạng thái nào? Liệu cô ấy có nhận ra sự bất lực, sự tự ti đang giằng xé trong lòng anh những ngày qua không? Hay tất cả chỉ là một sự tình cờ, một khoảnh khắc ngẫu nhiên mà cô ấy đã vô tình để lại? Nhưng nếu là tình cờ, sao lại là một góc phố mà anh đặc biệt yêu thích, một khung cảnh mà anh đã từng vô tình kể cho cô ấy nghe trong một buổi chiều mưa phùn vội vã? Và dòng chữ ấy, "Đừng bỏ cuộc"... Nó không thể là ngẫu nhiên được.

Một luồng hơi ấm lạ lùng lan tỏa trong lồng ngực Hoàng Minh, xua đi phần nào cái lạnh đang len lỏi vào căn phòng. Nỗi tự ti từ buổi báo cáo nhóm ở trại tình nguyện, cái cảm giác bị lu mờ hoàn toàn trước sự tự tin và chuyên nghiệp của Quang Huy, dường như cũng dịu đi một chút. Không phải nó biến mất hoàn toàn, mà nó như được phủ lên một lớp sương mỏng, làm mờ đi những đường nét sắc lạnh của sự thất vọng. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc nhẹ từ sách vở, từ bức tường cũ kỹ của căn phòng hòa quyện cùng mùi sương sớm. Nó không thơm, nhưng quen thuộc và mang đến một cảm giác bình yên đến lạ.

Hoàng Minh ngả lưng vào ghế, mắt vẫn dán vào trang sổ. Cậu biết, Ngân là một người ít nói, khép kín, nhưng cô ấy luôn có một cách riêng để thể hiện cảm xúc, để quan tâm đến người khác. Những nét vẽ của cô ấy, những bản phác thảo trong cuốn sổ tay, luôn là một lời nói thầm lặng, tinh tế. Và lần này, nó còn hơn cả một lời nói. Đó là một sự thấu hiểu. Cậu chưa bao giờ nghĩ có ai đó có thể nhìn thấu sự yếu đuối, sự giằng xé trong tâm hồn cậu một cách rõ ràng đến vậy, lại còn bằng một cách nhẹ nhàng như thế.

Minh lại thở dài, nhưng lần này không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi hay chán nản, mà là một tiếng thở dài mang theo chút bâng khuâng, chút hy vọng. Cậu khẽ vuốt ve trang giấy một lần nữa, như muốn lưu giữ lại hơi ấm vô hình mà cô ấy đã để lại. Cậu cảm thấy mình không hoàn toàn một mình, không hoàn toàn bị bỏ rơi giữa cái Hà Nội rộng lớn và xa lạ này. Có ai đó đã nhìn thấy cậu, đã hiểu cậu, và đã thầm lặng động viên cậu.

Anh đứng dậy, tiến đến cửa sổ, khẽ khép lại cánh cửa đã cũ mèm để ngăn bớt gió lạnh luồn vào. Hà Nội buổi sớm vẫn còn chìm trong sương, những tòa nhà cao tầng phía xa mờ ảo như bức tranh thủy mặc. Tiếng xe máy vội vã lướt qua ngõ hẻm, tiếng rao hàng của bà bán xôi đầu ngõ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản nhạc quen thuộc của đô thị. Cậu đứng đó một lúc lâu, tâm trí vẫn vẩn vơ với hình ảnh góc phố cổ và dòng chữ "Đừng bỏ cuộc". Nỗi thất vọng vẫn còn đó, sự khao khát được công nhận vẫn cháy âm ỉ, nhưng giờ đây, nó như được tiếp thêm một ngọn lửa nhỏ, một hy vọng mong manh. Cái khoảng cách vô hình giữa cậu và Ngân, có lẽ, không còn là một định mệnh khó thay đổi nữa rồi. Cậu cẩn thận gấp cuốn sổ lại, đặt nó vào ngăn kéo bàn học, như cất giữ một món quà vô giá.

Chiều muộn, gió heo may bắt đầu rít lên từng hồi dài, mang theo hơi lạnh cắt da thịt. Bầu trời Hà Nội âm u, xám xịt như thể sắp đổ mưa. Hoàng Minh vẫn cặm cụi pha chế cà phê cho khách tại quán "Hoa Sữa", đôi tay thoăn thoắt, chuyên nghiệp. Anh mặc chiếc tạp dề màu nâu sẫm, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, khuôn mặt hiền lành vẫn còn vương chút trầm tư từ buổi sáng. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ vang lên, hòa cùng tiếng lách cách của ly tách, tiếng xay cà phê và những lời trò chuyện thì thầm của khách hàng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng lan tỏa khắp không gian, quyện với chút mùi bánh ngọt mới ra lò, tạo nên một bầu không khí ấm cúng lạ thường giữa cái lạnh của chiều đông.

Anh Khoa, với dáng vẻ điềm đạm thường thấy, đang ngồi đọc sách ở quầy pha chế, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm trà nóng. Anh ngẩng đầu nhìn Hoàng Minh, đôi mắt đeo kính tinh tường nhận ra sự khác lạ trong vẻ mặt cậu. "Hôm nay Minh có vẻ trầm tư hơn mọi ngày?" Anh Khoa hỏi, giọng nói tự nhiên, nhẹ nhàng. Hoàng Minh khẽ quay đầu lại, nở một nụ cười nhạt, "Chắc tại trời lạnh thôi anh." Cậu cố gắng xua đi những suy nghĩ vẩn vơ, tập trung vào công việc. Nhưng thực tâm, hình ảnh nét vẽ của Lê Ngân và dòng chữ "Đừng bỏ cuộc" vẫn luẩn quẩn trong tâm trí cậu. Nó vừa là niềm an ủi, vừa là một câu hỏi lớn không lời giải đáp.

Cánh cửa gỗ kính của quán khẽ mở ra, mang theo một luồng gió lạnh buốt. Lê Ngân bước vào, dáng người mảnh mai, thanh thoát trong chiếc áo khoác màu ghi xám đơn giản nhưng tinh tế. Mái tóc đen dài của cô buông xõa nhẹ nhàng, đôi mắt sâu và trầm lặng lướt qua một lượt tìm kiếm. Khuôn mặt trái xoan của cô vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường thấy, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt lại ẩn chứa một sự lo lắng, một nỗi băn khoăn khó tả. Cô chọn một góc khuất gần quầy pha chế nhưng không quá lộ liễu, nơi cô có thể quan sát Hoàng Minh một cách kín đáo.

Cô gọi một ly trà gừng nóng, đôi tay thon dài khẽ nắm lấy tách trà, hơi ấm từ đó lan tỏa vào lòng bàn tay. Từ vị trí của mình, Ngân lặng lẽ dõi theo Hoàng Minh. Cô thấy cậu vẫn còn vẻ trầm tư, mệt mỏi, dù đã cố gắng mỉm cười và chuyên tâm vào công việc. Ánh mắt cậu đôi lúc lơ đãng nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những cành cây đã trơ trụi khẳng khiu đung đưa trong gió. "Cậu ấy... vẫn còn bận lòng về chuyện hôm trước sao?" Ngân tự hỏi trong lòng. Cô biết, cú sốc từ buổi báo cáo nhóm, cái cảm giác bị Quang Huy lấn át, chắc hẳn đã ảnh hưởng rất nhiều đến Hoàng Minh, một chàng trai vốn đã rụt rè và tự ti.

Cảm giác khó chịu khi chứng kiến sự tổn thương của Hoàng Minh lại dâng lên trong lòng cô, hòa cùng với sự thôi thúc muốn làm điều gì đó cho cậu. Cô nhớ lại cuốn sổ tay ở thư viện, nhớ lại nét vẽ và dòng chữ mình đã lén lút để lại. Liệu cậu ấy có nhận ra không? Liệu nó có mang lại chút an ủi nào cho cậu không? Những câu hỏi cứ luẩn quẩn trong tâm trí Ngân, khiến cô cảm thấy bất an. Cô muốn nói chuyện, muốn hỏi han, nhưng sự dè dặt cố hữu của bản thân lại trỗi dậy, kìm nén mọi lời nói muốn thốt ra.

Hà Nội không vội được đâu, và Ngân cũng vậy. Cô không thể vội vàng, không thể trực tiếp bộc lộ cảm xúc của mình. Nhưng cô cũng không thể đứng yên nhìn Hoàng Minh chìm trong nỗi buồn. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô, một cách thể hiện sự quan tâm tinh tế, thầm lặng, đúng như bản tính của cô. Ngân khẽ cúi đầu, bàn tay lướt vào trong túi xách. Cô lấy ra một chiếc khăn len màu xám tro, mềm mại và ấm áp. Đó là chiếc khăn cô đã tự tay dệt, từng mũi đan chứa đựng sự tỉ mỉ và một chút tình cảm chưa dám nói ra.

Hoàng Minh vừa hoàn thành một ly latte, quay lưng lại để lấy thêm sữa tươi từ tủ lạnh. Đó là khoảnh khắc. Ngân nhanh chóng nắm lấy cơ hội. Cô nhẹ nhàng đứng dậy, bước đến chiếc ghế tựa mà Hoàng Minh thường ngồi nghỉ ngơi khi vãn khách. Bằng một cử chỉ kín đáo, cô đặt chiếc khăn len màu xám tro xuống mặt ghế, nơi vẫn còn vương chút hơi ấm của cậu. Chiếc khăn mềm mại nằm gọn gàng trên nền ghế gỗ. Xong việc, cô không quay đầu lại, không nhìn xem Hoàng Minh có kịp nhìn thấy hay không. Cô chỉ nhẹ nhàng bước về phía cửa, như một vị khách đã xong việc, không hề để lại bất kỳ dấu vết nào ngoài chiếc khăn len ấm áp kia. Bước chân cô khẽ khàng, chậm rãi, tan vào cái lạnh buốt của buổi chiều tối Hà Nội. Ngân biết, đây là cách cô thể hiện sự quan tâm của mình, một cách thầm lặng, tinh tế, đúng với bản tính dè dặt của cô. Cô chỉ mong, nó có thể mang lại chút hơi ấm cho cậu giữa lòng đông.

Trời đã tối hẳn, màn đêm buông xuống bao trùm cả thành phố Hà Nội. Gió càng lúc càng mạnh, thổi những chiếc lá khô xào xạc trên vỉa hè, khiến cái lạnh càng thêm cắt da cắt thịt. Hoàng Minh và Anh Khoa bắt đầu dọn dẹp quán "Hoa Sữa", chuẩn bị đóng cửa. Tiếng nhạc acoustic đã tắt, không gian trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng lách cách của ly tách và tiếng di chuyển đồ đạc. Mùi cà phê rang xay vẫn còn thoang thoảng, nhưng đã quyện thêm chút mùi ẩm ướt của gió đêm.

Hoàng Minh đưa tay tắt bớt vài ngọn đèn vàng dịu, khiến quán chìm vào bóng tối lãng đãng. Anh đi đến chỗ chiếc ghế tựa mình thường ngồi nghỉ ngơi sau những giờ làm việc mệt mỏi. Đôi chân rã rời khẽ nhấc lên, anh định ngồi xuống để thư giãn một chút trước khi về phòng trọ. Nhưng rồi, ánh mắt anh chợt dừng lại. Trên mặt ghế gỗ sẫm màu, một vật gì đó mềm mại, màu xám tro nằm gọn gàng, như thể đang chờ đợi.

Anh cúi xuống, tò mò nhặt lên. Đó là một chiếc khăn len dệt tay. Chiếc khăn vẫn còn vương hơi ấm, như thể vừa mới được ai đó quàng qua cổ. Chất liệu len mềm mại, những mũi đan đều đặn nhưng không quá hoàn hảo, cho thấy đây là một sản phẩm thủ công, được làm bằng cả tấm lòng chứ không phải từ máy móc. Hoàng Minh ngỡ ngàng. Cậu đưa chiếc khăn lên mũi, khẽ hít hà. Một mùi hương dịu nhẹ, thoang thoảng, không phải mùi nước hoa nồng nàn, mà là một mùi hương rất riêng, rất đỗi quen thuộc. Mùi hương của Lê Ngân.

Một luồng hơi ấm lạ lùng lan tỏa khắp cơ thể và tâm hồn Hoàng Minh. Không phải cái ấm áp vội vã của một chiếc lò sưởi, mà là cái ấm áp từ từ, nhẹ nhàng thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu. Cậu nhìn xung quanh quán, không thấy ai khác ngoài Anh Khoa đang khóa cửa chính. "À, có vẻ như có ai đó để quên đồ rồi Minh." Anh Khoa nói vọng vào, giọng điệu tinh ý, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ.

Hoàng Minh quay lại, cầm chiếc khăn trong tay. Cậu khẽ nhíu mày, rồi nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, xua đi phần nào vẻ trầm tư từ sáng. "Không phải ai để quên đâu anh... Chắc là... một món quà." Cậu nói, giọng nói nhỏ nhẹ, mang theo chút bâng khuâng nhưng cũng đầy cảm kích. Anh Khoa chỉ cười, không nói gì thêm, ánh mắt thấu hiểu.

Minh đưa chiếc khăn lên, ngắm nhìn nó dưới ánh đèn vàng dịu còn sót lại của quán. Anh khẽ vuốt ve chất len, cảm nhận từng mũi đan tỉ mỉ. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận hết hơi ấm và những tình cảm được gửi gắm trong đó. Nỗi tự ti, sự cô đơn mà cậu mang theo suốt mấy ngày qua, bỗng chốc được xoa dịu đi rất nhiều. Cậu cảm thấy mình không còn lạnh lẽo giữa cái rét cắt da của Hà Nội.

Chiếc khăn len này, cùng với nét vẽ và dòng chữ trong cuốn sổ tay, là những lời chưa kịp nói, những cảm xúc chưa được gọi tên, nhưng lại mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói hoa mỹ nào. Nó là một cầu nối vô hình, một sợi dây liên kết tinh tế giữa cậu và Lê Ngân. Hoàng Minh cẩn thận gấp gọn chiếc khăn, đặt nó vào ba lô, áp sát vào lồng ngực. Ánh mắt cậu nhìn ra ngoài cửa kính, nơi màn đêm Hà Nội đã bao trùm, với những ánh đèn đường vàng vọt và hơi thở hóa khói của những người đi đường. Cái rét ngọt của Hà Nội vẫn còn đó, nhưng trong lòng cậu, một ngọn lửa nhỏ đã được thắp lên, một hơi ấm dịu dàng đang lan tỏa. Những điều chưa nói, những cảm xúc chưa được gọi tên, vẫn còn đó, nhưng giờ đây, chúng không còn là gánh nặng, mà là một sự chờ đợi, một hy vọng mong manh về một ngày nào đó, chúng sẽ được cất lên thành lời.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ