Hoàng Minh về đến phòng trọ khi màn đêm đã buông xuống, mang theo cái ẩm ướt đặc trưng của những ngày mưa phùn tháng Mười Một. Con ngõ nhỏ dẫn vào dãy trọ "Gác Mái" lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt, những vũng nước đọng lại phản chiếu mờ ảo vệt sáng hiếm hoi. Tiếng xe máy vội vã lướt qua, tiếng rao hàng xa xăm, và tiếng cười nói từ những căn nhà xung quanh vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng đô thị quen thuộc nhưng vẫn còn xa lạ với chàng trai tỉnh lẻ. Cậu khẽ khàng mở cánh cửa gỗ đã cũ kỹ, bước vào căn phòng nhỏ nằm trên tầng hai của khu trọ.
Căn phòng chật chội nhưng ấm cúng, một không gian riêng tư hiếm hoi giữa lòng Hà Nội ồn ã. Mùi ẩm mốc nhẹ từ những bức tường gạch cũ kỹ trộn lẫn với mùi sách vở thoang thoảng trên giá, và chút hương mì gói còn vương lại từ bữa trưa vội vàng. Từ khung cửa sổ nhỏ nhìn ra ngoài, cậu có thể thấy những mái nhà xám ngắt, những dây phơi quần áo giăng mắc, và xa hơn là lờ mờ ánh đèn đường như những vì sao trên mặt đất. Tiếng mưa phùn tí tách vẫn đều đều gõ trên mái tôn, tạo nên một thứ âm thanh du dương, đôi khi lại khiến lòng người thêm bâng khuâng. Hoàng Minh đặt chiếc cặp sách đã bạc màu xuống góc phòng, rồi ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ ọp ẹp cạnh bàn học. Cổ tay cậu vẫn còn nhức nhối nhẹ, một lời nhắc nhở về tai nạn ngày hôm qua, nhưng nỗi đau thể chất ấy dường như chẳng thấm vào đâu so với những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí.
“Vẻ đẹp lặng lẽ…” cậu lẩm nhẩm, ngón tay khẽ lướt trên trang sách đang mở. Cuốn giáo trình Văn học Hiện đại nằm chỏng chơ, nhưng tâm trí cậu lại trôi dạt về bài giảng của Giáo sư Trần, về những lời lẽ sâu sắc mà vị giáo sư đã dùng để định nghĩa cái đẹp không cần phô trương. Rồi, từ đó, tâm trí cậu lại trượt sang hình ảnh Lê Ngân. Cô ấy, có phải chăng, cũng là một "vẻ đẹp lặng lẽ" như thế? Hay chỉ là cậu đang tự vẽ vời, tự tưởng tượng ra những điều không có thật? Hoàng Minh cảm thấy tim mình đập thình thịch khi nghĩ đến ánh mắt trầm tĩnh của Ngân, nụ cười rất khẽ, và lời gợi ý đọc cuốn "Hà Nội ba mươi sáu phố phường". Cậu biết, cô ấy không chỉ đơn thuần là muốn giúp cậu làm bài tập. Trong cái vẻ ngoài kiệm lời, có chút lạnh lùng ấy, cậu cảm nhận được một sự quan tâm tinh tế, một sợi dây vô hình đang kéo hai người lại gần nhau. Nhưng cậu, một chàng trai tỉnh lẻ rụt rè, bỡ ngỡ, liệu có xứng đáng với sự chú ý đó? Nỗi tự ti cố hữu lại dấy lên, như một đám mây xám xịt che khuất những tia nắng hy vọng vừa lóe lên trong lòng. Cậu sợ mình không đủ tốt, sợ mình không thể hòa nhập vào cái thế giới rộng lớn và tinh tế của Ngân, của Hà Nội.
Đang miên man suy nghĩ, cậu nghe tiếng gõ cửa khẽ khàng. “Hoàng Minh đó hả con? Tay con đỡ chưa? Đừng có cố quá mà bệnh lại nặng thêm đó con!” Tiếng cô Bích, chủ nhà trọ, vọng vào, ấm áp và đầy quan tâm. Cô Bích là một người phụ nữ phúc hậu, gương mặt tròn trịa và nụ cười luôn thường trực trên môi. Mỗi lần gặp cậu, cô đều hỏi han cặn kẽ, như một người mẹ xa quê.
Hoàng Minh vội vàng đứng dậy, mở cửa. “Dạ, con đỡ nhiều rồi cô ạ. Cảm ơn cô đã quan tâm.” Cậu đáp, giọng nói nhỏ nhẹ, hơi ngập ngừng như mọi khi, nhưng trong lòng lại dâng lên một chút ấm áp. Giữa cái lạnh giá của Hà Nội, giữa nỗi cô đơn của một sinh viên xa nhà, những lời hỏi thăm giản dị như thế lại có sức mạnh xoa dịu đến lạ.
Cô Bích nhìn cậu với ánh mắt ấm áp, đôi tay bà khẽ xoa nhẹ lên cánh tay cậu, tránh chạm vào cổ tay bị thương. “Đừng có thức khuya học quá, giữ gìn sức khỏe là trên hết. Có gì cần cứ nói cô nha con.” Bà nói rồi khẽ gật đầu, quay người bước xuống cầu thang, để lại một khoảng lặng ấm áp trong căn phòng nhỏ.
Hoàng Minh đóng cửa lại, trái tim cậu vẫn còn rung lên bởi sự quan tâm của cô Bích. Cậu quay lại bàn học, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại cũ kỹ. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cậu, rụt rè nhưng đầy khát khao. Cậu muốn nói lời cảm ơn Ngân một lần nữa, muốn cho cô biết rằng lời gợi ý của cô đã chạm đến cậu sâu sắc như thế nào. Cậu muốn… muốn được nói chuyện với cô nhiều hơn.
Ngón tay cậu lướt trên màn hình, mở ứng dụng nhắn tin. Cậu gõ dòng chữ đầu tiên: "Chào Ngân." Rồi lại xóa. Quá khô khan. "Chào Ngân, mình là Minh đây." Vẫn chưa được. Cậu muốn thể hiện sự trân trọng, sự biết ơn, nhưng không muốn quá đường đột, không muốn làm phiền cô. Cậu nhớ lại lời Đức Anh trêu chọc ở bệnh viện, nhớ lại vẻ trầm tĩnh của Ngân. Cô ấy không phải là kiểu người thích những lời lẽ hoa mỹ. Cậu cần sự chân thành, tinh tế.
Hơi thở cậu hòa vào không khí lạnh, tạo thành một làn khói mờ ảo. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu gõ từng chữ, chậm rãi và cẩn trọng: "Chào Ngân. Mình là Minh đây. Mình chỉ muốn nói lời cảm ơn cậu một lần nữa. Cuốn sách cậu gợi ý thực sự rất hay, mình đã tìm đọc và thấy nhiều điều thú vị. Rất mong có dịp được trao đổi thêm với cậu về nó."
Cậu đọc đi đọc lại tin nhắn, sửa vài lỗi chính tả nhỏ, cân nhắc từng câu chữ. Liệu có quá dài không? Có quá đường đột không? Cô ấy có bận không? Hàng ngàn câu hỏi chạy qua trong đầu cậu. Sự rụt rè của một chàng trai tỉnh lẻ, nỗi sợ hãi bị từ chối, tất cả hòa quyện vào nhau, khiến ngón tay cậu như bị đóng băng trên nút gửi. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, màn mưa vẫn giăng mắc, lất phất trên những tán cây khẳng khiu. Hà Nội không vội được đâu, và có lẽ, tình cảm của cậu cũng vậy. Cậu cần phải kiên nhẫn, cần phải dũng cảm.
Cuối cùng, với một quyết tâm lớn, cậu nhấn nút gửi. Tin nhắn đi rồi. Một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn hồi hộp dâng lên trong lòng. Cậu đặt điện thoại xuống, không dám nhìn vào màn hình nữa, như thể tin nhắn đó có thể quay ngược lại nếu cậu cứ nhìn chằm chằm vào nó. Cậu cố gắng tập trung vào cuốn giáo trình, nhưng những con chữ cứ nhảy múa trước mắt, không thể nào đi vào tâm trí. Chàng trai trẻ không biết rằng, ở một góc khác của thành phố, một cô gái cũng đang cầm trên tay chiếc điện thoại, đọc đi đọc lại tin nhắn của cậu, và một nụ cười rất khẽ đã nở trên môi cô. Những điều chưa nói, những cảm xúc thầm kín, đang dần được hé mở, qua một tin nhắn giản dị giữa đêm mưa phùn Hà Nội. Cậu cảm thấy cái lạnh bên ngoài dường như đã bị đẩy lùi bởi một ngọn lửa nhỏ vừa nhen nhóm trong tim.
***
Sáng hôm sau, Hà Nội vẫn chìm trong màn mưa phùn giăng mắc, nhưng không còn lất phất như đêm qua. Mưa rơi đều hơn, nặng hạt hơn, khiến những con đường trở nên trơn trượt và bầu trời xám xịt hơn bao giờ hết. Cái rét ngọt của đầu đông luồn lách qua từng lớp áo, khiến hơi thở của Hoàng Minh hóa thành những làn khói trắng mỗi khi cậu bước đi. Cậu đến trường sớm hơn mọi khi, lòng mang theo một nỗi bồn chồn khó tả. Suốt đêm qua, cậu đã trằn trọc, thỉnh thoảng lại đưa tay với lấy chiếc điện thoại, nhưng không có hồi âm. Cậu tự nhủ Ngân bận, hoặc có lẽ cô ấy không muốn trả lời. Nỗi thất vọng nhẹ nhàng xen lẫn sự tự trách mình đã quá vội vàng.
Nhưng rồi, khi vừa bước vào hành lang khu nhà học của Đại học Ngoại Thương, điện thoại cậu rung lên. Một tin nhắn mới. Từ Lê Ngân.
"Chào Minh. Mình cũng rất vui khi cậu thấy cuốn sách đó hữu ích. Mình đang ở thư viện, có tiện ghé qua không? Mình có vài tài liệu khác có thể cậu cũng muốn tham khảo."
Trái tim Hoàng Minh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu đọc đi đọc lại tin nhắn, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười rạng rỡ. Vết nhức ở cổ tay dường như tan biến. Cậu nhanh chóng trả lời: "Mình đến ngay!"
Thư viện trường Đại học Ngoại Thương khác hẳn với những gì Hoàng Minh từng hình dung về một thư viện công cộng. Nơi đây hiện đại, rộng lớn, tràn ngập ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn treo cao, xuyên qua những ô cửa kính lớn nhìn ra khuôn viên trường. Mùi sách mới, mùi cà phê thoang thoảng từ quầy tự phục vụ, và tiếng gõ bàn phím lách cách hòa lẫn với tiếng lật sách nhẹ nhàng, tạo nên một bầu không khí trí tuệ và năng động. Cậu rảo bước giữa những dãy kệ sách cao vút, tìm kiếm bóng dáng Lê Ngân. Cuối cùng, cậu thấy cô ngồi ở một góc khuất, cạnh cửa sổ lớn, nơi màn mưa phùn đang giăng mắc tạo nên một bức tranh thủy mặc mờ ảo bên ngoài.
Lê Ngân vẫn giữ nguyên vẻ trầm tĩnh thường thấy. Cô mặc một chiếc áo len màu ghi xám đơn giản nhưng thanh lịch, mái tóc đen dài buông xõa nhẹ nhàng trên vai. Khuôn mặt trái xoan của cô nghiêng về phía cuốn sách đang mở, đôi mắt sâu và trầm chăm chú đọc. Khi Hoàng Minh lại gần, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt không còn vẻ thờ ơ mà có chút dịu dàng, như những tia nắng ấm áp hiếm hoi giữa ngày đông.
"Chào Ngân," Hoàng Minh nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng không còn ngập ngừng như hôm qua. "Cảm ơn cậu đã mời mình."
Ngân khẽ mỉm cười, nụ cười rất khẽ nhưng đủ để làm ấm lòng Hoàng Minh. "Không có gì. Mình nghĩ chúng ta có thể cùng nhau tìm hiểu cho bài tập của Giáo sư Trần. Sẽ hiệu quả hơn là tự mày mò một mình." Cô nói, giọng nhẹ nhàng, chậm rãi, rồi chỉ vào chồng sách bên cạnh. "Mình đã tìm được vài cuốn khá hay, đặc biệt là về những góc nhìn khác nhau về văn hóa Hà Nội."
Hoàng Minh ngồi xuống ghế đối diện cô, cảm nhận sự gần gũi hơn hẳn so với những lần trò chuyện trước. Họ bắt đầu lật giở những trang sách, cùng nhau trao đổi. Ban đầu, Hoàng Minh vẫn còn chút rụt rè, chỉ dám đưa ra những ý kiến dè dặt. Nhưng Ngân không hề thúc ép hay tỏ vẻ khó chịu. Cô kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng lại đặt một câu hỏi gợi mở, khuyến khích cậu nói ra suy nghĩ của mình. Tiếng mưa phùn tí tách ngoài cửa sổ và tiếng lật sách nhẹ nhàng trong thư viện tạo nên một thứ âm thanh nền êm dịu, giúp không gian thêm phần riêng tư.
"Cậu thấy sao về câu nói của Giáo sư Trần, về 'những vẻ đẹp lặng lẽ' trong văn học và cuộc sống?" Lê Ngân hỏi, ánh mắt lướt qua Hoàng Minh, có chút tò mò, thăm dò.
Hoàng Minh khẽ giật mình trước câu hỏi trực tiếp của cô. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa vẫn giăng mắc, từng giọt nước lăn dài trên khung kính. Một hơi thở nhẹ thoát ra, hóa thành làn khói trắng. Cậu suy nghĩ một lát, rồi khẽ nói, giọng chân thành và sâu lắng, quên đi sự rụt rè thường thấy. "Em nghĩ… nó giống như Hà Nội những ngày mưa phùn. Không ồn ào, không rực rỡ như Sài Gòn, không hùng vĩ như những vùng núi em từng đi qua. Nhưng nó lại có một vẻ đẹp rất riêng, rất sâu sắc mà chỉ những ai chịu khó lắng nghe, chịu khó cảm nhận mới thấy được."
Cậu dừng lại một chút, như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp. "Cái rét cắt da đầu đông, mùi hoa sữa nồng nàn cuối mùa, những con ngõ nhỏ quanh co, những quán cà phê cũ kỹ, và cả những câu chuyện trầm mặc của người Hà Nội… Tất cả đều không phô trương, nhưng lại in sâu vào lòng người. Giống như một bài thơ cổ, càng đọc càng thấm, càng ngẫm càng thấy hay." Hoàng Minh ngước mắt nhìn Ngân, ánh mắt cậu lấp lánh một sự thấu hiểu bất ngờ. "Em nghĩ, vẻ đẹp lặng lẽ không phải là không có, mà là nó cần một tâm hồn tinh tế để nhận ra, để trân trọng."
Lê Ngân chăm chú lắng nghe từng lời của Hoàng Minh. Đôi mắt cô hơi mở rộng, có chút ngạc nhiên và thán phục. Cô không nghĩ một chàng trai tỉnh lẻ, có vẻ ngoài rụt rè như Minh lại có thể có những suy nghĩ sâu sắc và tinh tế đến vậy về Hà Nội, về cái đẹp. Một nụ cười rất khẽ nở trên môi cô, không còn là nụ cười xã giao mà là nụ cười của sự thấu hiểu. "Cậu nói đúng," cô khẽ gật đầu, giọng nói nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. "Đôi khi, những điều thầm lặng lại là những điều đáng giá nhất. Cậu đã nhìn thấy được cái hồn của Hà Nội mà không phải ai cũng có thể cảm nhận được, dù họ có sống ở đây bao lâu."
Lời khen của Ngân khiến Hoàng Minh đỏ bừng mặt, cậu cúi đầu xuống, cảm thấy một chút ngượng ngùng nhưng cũng vô cùng hạnh phúc. Đây không chỉ là một lời khen về khả năng cảm thụ văn học, mà còn là sự công nhận về cách cậu nhìn nhận thế giới, về tâm hồn cậu. Khoảng cách giữa hai người, dường như đã rút ngắn lại đáng kể. Họ không còn chỉ là hai người bạn học xa lạ, mà đã là hai tâm hồn đồng điệu, có thể cùng nhau chia sẻ những suy nghĩ sâu sắc nhất.
Họ tiếp tục bàn luận về các tác phẩm, về những câu thơ, đoạn văn mà Giáo sư Trần đã trích dẫn. Hoàng Minh không còn e dè, cậu mạnh dạn bày tỏ quan điểm, đôi khi lại hỏi Ngân những câu hỏi sâu sắc, khiến cô cũng phải suy nghĩ. Lê Ngân cũng không còn giữ vẻ lạnh lùng. Cô chia sẻ những góc nhìn độc đáo của mình, đôi khi còn kể những câu chuyện nhỏ về Hà Nội mà cô đã được nghe từ ông bà, từ những người lớn trong gia đình. Cứ thế, thời gian trôi qua thật nhanh. Ánh đèn vàng trong thư viện dần trở nên rõ hơn khi màn đêm buông xuống. Tiếng lật sách, tiếng gõ bàn phím vẫn đều đều, nhưng trong góc nhỏ này, một sự kết nối tinh tế đang dần được dệt nên, từ những trang sách, từ những lời nói chân thành, và từ những ánh mắt chạm nhau đầy ý nghĩa. Họ không chỉ tìm được tài liệu cho bài tập, mà còn tìm thấy một phần của nhau trong những "vẻ đẹp lặng lẽ" của văn chương và cuộc sống.
***
Khi đồng hồ điểm sáu giờ tối, thư viện bắt đầu vắng dần. Hoàng Minh và Lê Ngân cùng nhau thu dọn sách vở. Bên ngoài, mưa phùn đã ngớt hẳn, nhưng không khí vẫn se lạnh, mang theo chút ẩm ướt còn vương lại. Bầu trời đã chuyển hẳn sang màu tím sẫm, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo. Họ bước ra khỏi thư viện, đang định tìm một trạm xe buýt để về thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía cổng trường.
"Ôi chà, tưởng ai, hóa ra là 'bạn học' của Minh đây à? Học hành chăm chỉ ghê nha!" Đức Anh vẫy tay gọi lớn, nụ cười tươi tắn và đôi mắt tinh nghịch đặc trưng. Cậu ta đang đứng cùng Thảo Vy, cả hai đều mặc những chiếc áo khoác dày sụ, tay cầm cốc trà sữa nghi ngút khói. Đức Anh cao ráo, vóc dáng năng động, luôn toát lên vẻ tự tin và dễ gần. Thảo Vy xinh xắn, đáng yêu, mái tóc nhuộm màu nâu hạt dẻ được tạo kiểu cầu kỳ, nụ cười rạng rỡ.
Hoàng Minh đỏ mặt, cúi đầu một chút khi nghe lời trêu chọc của Đức Anh. "Đức Anh, Thảo Vy..." cậu khẽ gọi, hơi ngượng ngùng.
Lê Ngân vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng khóe môi cô khẽ cong lên một nụ cười rất nhẹ khi nhìn thấy bạn bè. "Chào hai cậu."
Thảo Vy tiến lại gần Ngân, vòng tay qua khuỷu tay cô. "Lạnh thế này mà Ngân cũng chịu khó ra ngoài thế? Lâu rồi không thấy Ngân đi ăn mấy món này. Tớ với Đức Anh đang định đi ăn ốc nóng, cậu có đi cùng không?" Thảo Vy hỏi, giọng nói trong trẻo, nhỏ nhẹ, chứa đựng sự quan tâm chân thành. Cô tinh ý nhận ra ánh mắt của Ngân và Minh, và có chút tò mò về mối quan hệ của hai người.
Lê Ngân nhìn Hoàng Minh, như muốn thăm dò ý cậu. "Chỉ là tiện đường tìm tài liệu cho bài tập của Giáo sư Trần thôi. Anh Minh cũng giỏi lắm, giúp mình tìm được nhiều thứ hay ho." Cô nói, lảng tránh câu hỏi của Thảo Vy, nhưng lại không quên dành lời khen cho Minh, khiến cậu càng thêm ngượng ngùng.
Đức Anh cười lớn, nháy mắt với Minh. "Thế thì phải khao chứ nhỉ? Đi thôi, quán ốc ở Hàng Bông ngon bá cháy, ăn xong là ấm người ngay." Cậu ta nói, rồi không đợi câu trả lời, đã kéo tay Minh đi trước. Thảo Vy cũng nhẹ nhàng kéo Ngân đi theo.
Chẳng mấy chốc, cả bốn người đã ngồi quây quần tại một quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc ở phố Hàng Bông. Bàn ghế nhựa thấp, bếp nấu lề đường nghi ngút khói, và lều bạt che nắng mưa đã cũ kỹ. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng xe cộ lướt qua, tiếng nhạc từ một cửa hàng gần đó, và tiếng lách cách của bát đĩa hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ồn ào, đông đúc nhưng vô cùng thân mật. Mùi mắm tôm nồng nàn, mùi hành phi thơm lừng và mùi ốc luộc bốc hơi nghi ngút, tất cả đánh thức mọi giác quan. Cái lạnh còn vương lại sau cơn mưa phùn dường như đã bị xua tan bởi hơi ấm từ nồi ốc và sự náo nhiệt của quán.
Đức Anh là người chủ động khơi chuyện, cậu ta kể những câu chuyện hài hước về lớp học, về những trò nghịch ngợm của sinh viên, khiến không khí trở nên vui vẻ. Thảo Vy cũng nhiệt tình tham gia, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Ngân và Minh, như muốn khám phá thêm về mối quan hệ của họ. Ngân vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng cô đã cười nhiều hơn, những nụ cười rất khẽ nhưng lại khiến Hoàng Minh cảm thấy ấm áp vô cùng. Cậu, với bản tính rụt rè, ít nói, chủ yếu là lắng nghe. Nhưng thỉnh thoảng, khi được hỏi, cậu cũng mạnh dạn chia sẻ vài suy nghĩ, vài cảm nhận của mình về cuộc sống ở Hà Nội, về những điều cậu đang cố gắng thích nghi.
"Minh này, tay cậu đỡ chưa đấy? Đừng có làm việc quá sức nha." Thảo Vy hỏi, ánh mắt đầy quan tâm khi nhìn về phía cổ tay của Hoàng Minh.
Hoàng Minh gật đầu. "Dạ, đỡ nhiều rồi ạ. Mấy hôm nay em cũng cẩn thận hơn."
"Thế thì tốt rồi. Cứ tưởng cậu lại phải nghỉ học dài dài cơ chứ." Đức Anh nói, vừa ăn ốc vừa nhìn Minh. "Mà nói thật, hôm qua thấy Ngân vào bệnh viện thăm cậu, tớ với Vy bất ngờ lắm đấy. Bình thường Ngân có chịu khó đi đâu đâu." Cậu ta nháy mắt, cố tình trêu chọc.
Lê Ngân khẽ nhíu mày, nhưng không hề tỏ vẻ khó chịu. Cô liếc nhìn Đức Anh một cái, rồi quay sang nhìn Hoàng Minh, ánh mắt cô có chút gì đó bâng khuâng. "Chỉ là tiện đường thôi mà. Với lại, thấy cậu ấy bị thương, cũng nên hỏi han một tiếng." Cô nói, giọng nhẹ nhàng, nhưng lại có chút thanh minh, như thể không muốn để lộ quá nhiều cảm xúc.
Hoàng Minh đỏ bừng mặt, cúi gằm xuống, vờ như đang chăm chú gỡ con ốc. Cậu cảm thấy một dòng điện chạy qua người khi Ngân nói những lời đó, dù cô cố gắng giữ vẻ bình thản. "Dạ... cảm ơn Ngân nhiều lắm." Cậu lí nhí nói.
Cả bốn người cùng nhau ăn uống, trò chuyện. Dù Hoàng Minh và Lê Ngân không nói nhiều, nhưng những ánh mắt thỉnh thoảng chạm nhau, những nụ cười thầm lặng, và sự quan tâm tinh tế mà họ dành cho nhau đã nói lên tất cả. Khoảnh khắc ấy, giữa cái ồn ào của quán vỉa hè, giữa cái lạnh se của Hà Nội sau cơn mưa, dường như có một sợi dây vô hình đang kết nối họ lại. Một tình bạn, hay có lẽ là một điều gì đó hơn thế, đang dần nảy nở, lặng lẽ và tinh tế, như chính cái hồn của Hà Nội.
Khi bữa ăn kết thúc, họ cùng nhau đứng dậy. Ánh đèn đường đã sáng trưng, phủ lên con phố một vẻ đẹp rất riêng. Hoàng Minh cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Cậu biết, những "điều chưa nói" giữa cậu và Ngân vẫn còn rất nhiều, nhưng cánh cửa đã hé mở. Từ một tin nhắn giản dị, đến buổi tìm tài liệu trong thư viện, rồi khoảnh khắc ấm áp bên bạn bè, những thói quen mới đang dần hình thành. Tin nhắn hỏi thăm, những buổi cùng nhau học tập, và cả những lần gặp gỡ "tình cờ" như thế này, tất cả đang trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của Hoàng Minh. Cậu tin rằng, trong những ngày đông Hà Nội còn dài, trong những mùa mưa phùn giăng mắc, cái kết nối này sẽ còn được thắt chặt hơn nữa, lặng lẽ và bền bỉ, như chính sức sống của mảnh đất và con người nơi đây. Và cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu.